Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Danh sach thành viên wtt được tác giả tặng tự truyện "Nếu ngày mai không bao giờ đến"

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.26K Lượt đọc
  • 30 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Xin phép Mod cho mở thông báo ở đây ạ.

    Chào tất cả các thành viên Wtt yêu quý!

    Sau gần hai năm chiến đấu với bệnh tật, vật vã với căn bệnh viêm xương dò tủy và trải qua 9 lần phẫu thuật tôi cũng đã đi được bằng đôi chân của mình và quay trở lại công ty làm việc, mặc dù chân vẫn còn đau, chống gậy và đi chấm phẩy, nhưng vẫn còn may là không bị cưa chân.

    Trải qua cái chết, tôi mới thấy trân trọng hơn cuộc sống này, sau tai nạn thảm khốc tôi đã hồi tưởng lại những biến cố cuộc đời mình hai mươi năm qua và viết thành một cuốn tự truyện, có tên là: NẾU NGÀY MAI KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN.

    Nếu các bạn đọc truyện cảm thấy giống tiểu thuyết thì cũng đừng ngạc nhiên, cuộc đời thật của tôi quả thật đã trải qua rất nhiều khổ đau, rất nhiều biến cố, tôi không phải là nhà văn, không biết hư cấu, chỉ đơn thuần viết lại cuộc đời tôi dựa theo trí nhớ và cảm xúc thôi. Đây là lần đầu tiên tôi cầm bút, rất mong nhận được sự ủng hộ của các bạn.

    Những ai đã từng bị thất tình, bị vu oan giáng họa, thất nghiệp, ly hôn, nuôi con một mình, bị sở khanh lừa tình, bị tai nạn, bệnh tật nan y… thì càng thông cảm hơn với hoàn cảnh của tôi, tôi đã phải nỗ lực đấu tranh với số phận với bản thân để có được cuộc sống ngày hôm nay. Trong cuộc đời, tôi đã gặp phải những con người xấu xa….nhưng bên cạnh đó tôi lại gặp được rất nhiều bạn bè tốt giúp tôi vượt qua mọi nỗi đau trong cuộc sống.

    Tự truyện của tôi không nhấn mạnh đến tình yêu cổ tích, tôi muốn nhấn mạnh đến nghị lực của người phụ nữ trong cuộc sống, đặc biệt là người phụ nữ liên tục thất bại trong tình yêu hôn nhân.

    Bạn biên tập viên cùng làm việc với tôi cuốn sách này nói đùa: Con gái tuổi hổ khổ sở liên hoàn, cuộc đời chị quá khổ, cũng may kết thúc truyện không đến nỗi bi đát J Cuộc đời phải trải qua những biến cố, vật vã, đớn đau mất mát thì mới hiểu hơn ý nghĩa của cuộc sống, phải không các bạn? Hay nói như metraucontrau : “Nhờ những biến cố này, con người ta hiểu đời hơn, hiểu mình hơn, hiểu người hơn, biết sống thiện hơn, bao dung, nhân hậu , và biết trân trọng những gì mình đang nắm giữ.”

    Tôi mong muốn cuốn tự truyện này sẽ giúp cho nhiều người có niềm tin hơn vào cuộc sống này, mong lòng nhân ái mãi mãi được thắp sáng.

    Trong tự truyện của tôi có sử dụng một số lá thư tay hay comment từ một số thành viên trên wtt. Cám ơn các bạn đã tiếp thêm nghị lực và niềm tin cho tôi vào cuộc sống này.

    Đây là danh sách những nick tôi sẽ tặng sách ở wtt. 20 bạn sau đây vui lòng PM riêng cho tôi địa chỉ nhà hay cơ quan của các bạn, tôi sẽ gửi sách đến tận nơi qua đường bưu điện. Bạn nào biết những nick này vui lòng thông báo với các bạn ấy giúp. Cám ơn các bạn nhiều. Đây là những nick đã chia sẻ và động viên tôi lúc tôi gặp nạn (có bạn chỉ email và pm thôi), thậm chí có bạn đã gặp tôi ngoài đời thật. (Chỉ có 20 cuốn này là có chữ kí nhé.) Các bạn chịu khó đợi một thời gian vì tôi phải đợi công ty sách gửi sách vào Bình Dương sau đó mới gửi ngược trở lại cho các bạn được, chắc cũng mất vài tuần.

    1. Ocmutxaocay
    2. Loveroman (bạn ở top Có một tình yêu như thế! Cổ tích thời hiện đại)
    3. Transparency
    4. pmtomchip
    5. Happy9898 (Đã gặp ở SG)
    6. Metraucontrau (Top nhà EQ)
    7. Ha hang
    8. _MunMun (SG)
    9. Caphe_Dang (Top Bên lề cuộc sống)
    10. Quanhieuvn
    11. Hoaxuongrong89 (Cùng hoàn cảnh gãy chân)
    12. Hapiness12 (Đồng hương Phú Thọ)
    13. Lotus2004 (chị Sen)
    14. MAN8XNAM
    15. ngocnguyennguyen (HN)
    16. Mẹ bé Minh
    17. NguoidepHA
    18. Sikabuon
    19. ME GIA KHO TINH
    20. _Lolita_

    Cuốn sách một tháng nữa mới được xuất bản, sau đó mình sẽ đặt mua và tặng lại các bạn, các bạn chịu khó đợi một thời gian nhé.

    Các bạn khác nếu có nhu cầu đọc có thể đặt mua online ở Vinabook, Ginabook hay ở các hiệu sách trên toàn quốc.

    Trong topic này mình chỉ trích đăng một số trích đoạn, do công việc bận rộn nên mình chỉ thỉnh thoảng ghé topic tâm sự với các bạn, mong các bạn thông cảm. Các bạn đọc xong có cảm nghĩ gì thì cứ chia sẻ với mình nhé. Yêu tất cả các bạn và chúc tất cả các bạn luôn hạnh phúc trong cuộc sống.

    Xin cám ơn tất cả các bạn! Cám ơn WTT đã cho mình có cơ hội làm quen với những người bạn tuyệt vời trong lúc mình đau khổ và cần sự động viên nhất.

    545428_3682869959602_813612368_n

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Nguyên nhân cầm bút viết tự truyện: NẾU NGÀY MAI KHÔNG BAO GIỜ ĐẾN.


    Tháng 2 năm 2011 tôi bị một tai nạn giao thông thảm khốc và bắt đầu từ đây cuộc đời tôi bước sang một trang mới đầy nước mắt khổ đau và cũng ngập tràn hạnh phúc tình yêu.

    Tôi những tưởng cuộc đời mình thế là chấm hết, sẽ trở thành một người tàn tật, không công ăn việc làm, sẽ không thể tự mình chăm sóc con gái yêu v
    à sống cô độc suốt cuộc đời trong đau khổ triền miên, nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như tôi nghĩ.

    Tôi đã gặp được người một người đàn ông tốt bụng trong bệnh viện, người đã chăm sóc tôi bằng tất cả tình yêu thương nồng nàn trong lúc tôi bi quan chán nản nhất và cùng tôi làm nên một câu chuyện cổ tích tình yêu.

    Sau khi câu chuyện cổ tích tình yêu của tôi được đăng trên diễn đàn, tôi nhận được rất nhiều email chia sẻ từ những thành viên và bạn đọc trên diễn đàn. Trong đó có một số email khiến tôi thực sự xúc động và cũng là những manh nha đầu tiên thôi thúc tôi viết lại cuộc đời thăng trầm đầy giông bão của mình.

    Một bạn đọc trên diễn đàn email cho tôi: “Chị ơi, em đang rất đau khổ vì bị chồng bỏ rơi, đi theo người đàn bà khác và hiện nay em đang phải nuôi con một mình, nhưng sau khi đọc xong bài tâm sự của chị em cảm thấy những đau khổ của em chẳng là gì so với chị. Em nhận thấy em vẫn còn may mắn hơn chị vì dù sao em vẫn còn có sức khỏe, em vẫn có thể tự lo cho mình, lo cho con. Em thấy chị chịu bao đau đớn, bao khổ cực mà chị vẫn vượt qua được, nên em cảm thấy mình cần có nghị lực hơn để tiếp tục sống và nuôi con. Nghị lực của chị giúp em xóa sạch vết thương lòng và nổi mặc cảm ê chề đang rỉ máu trong em. Chị ơi! Lúc đầu em đọc topic của chị, thú thật là em cứ hoài nghi câu chuyện của chị có thật hay không. Nó đẹp như cổ tích. Đẹp, đẹp đến nỗi rất khó tin trong cuộc sống hiện nay. Vốn dĩ em mất hết niềm tin vào đàn ông, không còn tin còn có người đàn ông tử tế trong xã hội này nữa, và càng không tin một phụ nữ đã ly hôn có con nhỏ lại có thể tìm được hạnh phúc, nhưng câu chuyện của chị đã giúp em thay đổi suy nghĩ, em tin là vẫn có những người đàn ông tốt và có tấm lòng nhân ái như anh ấy của chị. Cảm ơn câu chuyện của chị, cho em được ôm chị một cái chị nhé.”

    Một thành viên khác trên diễn đàn có một đôi chân bại liệt tật nguyền, nhưng bạn ấy cũng có một tình yêu rất đẹp và trong sáng, bạn ấy chia sẻ với tôi như thế này: “Thật sự chuyện tình yêu của em cũng là một câu chuyện cổ tích thời hiện đại rồi, mà đọc chuyện của chị em không khỏi xúc động và cảm phục nghị lực vượt qua nỗi đau thể xác cũng như tình yêu của anh dành cho chị. Em cũng là một người khuyết tật nên em hiểu rất rõ người đàn ông yêu mình chấp nhận hi sinh những cái gì, nhưng người yêu của em chưa bao giờ phải chăm sóc em như chị bởi em bị từ bé chứ không phải nằm trong viện như chị bây giờ nên em càng cảm phục anh ấy của chị hơn. Anh ý không những yêu chị rất nhiều mà anh phải có một tấm lòng, một nghị lực rất lớn mới làm được những việc cho chị như vậy. Ngay chồng vợ nhiều người còn chẳng chăm sóc được như thế chứ đừng nói một người mới quen trong viện như anh ấy. Chấp nhận đến với chị là anh chấp nhận gánh vác rất nhiều trách nhiệm nặng nề, vậy mà anh vẫn gạt bỏ tất cả để làm theo con tim. Em cũng rất cảm phục gia đình anh ấy chị à. Hiếm có gia đình nào tốt thế lắm. Thấy con trai họ làm vậy điều đầu tiên sẽ ngăn cản, vậy mà bố mẹ gia đình anh ý còn động viên anh giúp đỡ chị nữa chứ. Chắc kiếp trước chị tu nhân tích đức nhiều lắm giờ mới gặp một người đàn ông tốt và gia đình anh như vậy. Chứ nếu anh không có gia đình ủng hộ chắc anh cũng khổ tâm lắm. Chị ơi, con đường vượt qua số phận của chị còn dài và nhiều khó khăn vất vả, nhưng chị hãy cố gắng thật nhiều chị nhé. Bởi vì giờ không chỉ là vì bản thân mình, con cái của mình, người bố của minh mà còn cả một tình yêu to lớn nữa đấy. Chị phải vượt qua tất cả để trả nợ cho anh, để yêu anh, chăm sóc lại anh về sau này như những gì anh đã chăm sóc cho chị bây giờ đấy! Em luôn bên chị trên chặng đường dưỡng thương của chị, dù chỉ trên tinh thần, em ngoài Hà Nội chị ạ. Chị hãy có niềm tin vào bản thân mình sẽ vượt qua được những ca mổ sắp tới chị nhé.”

    Rồi rất rất nhiều email của bạn đọc từ khắp mọi miền trên tổ quốc tới tấp gửi tới cho tôi, hầu hết đều có chung một ý: Họ rất xúc động với câu chuyện của tôi và đã thay đổi suy nghĩ quan niệm về cuộc sống sau khi đọc xong câu chuyện, họ thấy có niềm tin hơn vào cuộc sống này, họ cảm thấy như được tiếp thêm nghị lực khi phải đấu tranh với bệnh tật hay phải vượt qua những khó khăn khác trong cuộc sống. Họ cảm thấy yêu bản thân mình hơn, yêu người thân bạn bè đồng nghiệp của mình hơn và nhìn cuộc đời bằng cái nhìn lạc quan hơn.

    Trong những lúc tôi buồn bã, chán nản rất người bạn trên diễn đàn này đã chia sẻ nỗi đau cùng tôi, động viên tôi vượt qua bệnh tật và tiếp thêm cho tôi thêm sức mạnh niềm tin chống lại bệnh tật, có người còn đến tận nhà để gặp gỡ và an ủi tôi.

    Nằm một chỗ trên giường bệnh, không có việc gì làm tôi rất hay la cà ở mục tâm sự trên diễn đàn, tôi thấy có rất nhiều tâm sự về nỗi đau khổ khi bị người yêu bỏ rơi, về nỗi vất vả của những bà mẹ đơn thân khi phải nuôi con một mình, nỗi đắng cay khi bị người khác hiểu lầm…. Tất cả những cung bậc cảm xúc bấy lâu nằm ngủ yên trong trái tim tôi bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, tôi khao khát muốn được sẻ chia cùng với mọi người tất cả những cung bậc cảm xúc ấy, những hỉ nộ ái ố tôi đã trải qua, những mạch cảm xúc và hồi ức bắt đầu hình thành thôi thúc tôi viết.

    Tôi đã từng rất đau khổ khi bị người yêu bỏ rơi, từng tìm đến cái chết vì quá đau khổ, tôi rất muốn chia sẻ với những người từng bị thất tình như tôi, những cảm xúc tưởng chừng như đã ngủ quên ấy bỗng nhiên ùa về trong tôi, rõ mồn một, dường như mới xảy ra ngày hôm qua. Quãng đời tôi như một cuốn phim quay chậm tái diễn trong đầu tôi lặng lẽ và lặng lẽ, hết năm này qua tháng khác. Tôi không thể nào quên nỗi vất vả khi còn là một bà mẹ đơn thân, nỗi đắng cay ê chề khi bị vu oan giáng họa, nó ám ảnh tôi và hằn sâu trong kí ức của tôi. Tôi không thể nào quên những tháng ngày hạnh phúc với một tình yêu online cho đến một ngày chợt nhận ra người ấy chỉ là một tên sở khanh và mình vô tình trở thành một kẻ thứ ba đáng nguyền rủa. Tôi muốn viết và tái hiện lại tất cả những kí ức đau khổ của mình, biết đâu những gì tôi trải qua sẽ có ích cho những người đang ở trong những hoàn cảnh đau khổ như tôi, họ sẽ có thêm niềm tin và sức mạnh để tự tìm cho mình một lối thoát trong cuộc sống.

    Những lúc tôi đau khổ, bi quan, khủng hoảng nhất trong cuộc đời, tôi đã được bạn bè, đồng nghiệp, người thân chìa tay giúp đỡ bằng tất cả tình thương yêu và lòng nhân ái, nhờ lòng nhân ái ấy tôi đã vượt qua được cái chết và có nghị lực hơn trong cuộc chiến đầy gian nan dành lại đôi chân của mình từ tay số phận. Những tấm lòng vàng này thật đáng quý và đáng trân trọng biết bao, trong cuộc đời này cần lắm những tấm lòng nhân ái và sự chia sẻ cảm thông trong lúc hoạn nạn. Tôi cần phải viết lại những khoảnh khắc đầy lòng nhân ái và vô cùng xúc động này và biến nó thành một thông điệp tình yêu có sức lan tỏa trong cộng đồng và trong xã hội. Tôi muốn tình yêu thương và lòng nhân ái được nhân rộng hơn trong cuộc sống này bằng chính những câu chuyện có thật của cuộc đời tôi.

    Tôi sẽ chẳng thể nhận ra giá trị của cuộc sống này, nếu như tôi không bị tai nạn. Những biến cố trong cuộc đời này giúp tôi trở nên kiên cường hơn mạnh mẽ hơn, những biến cố và những điều không may mắn ấy giống như những viên đá tảng rơi xuống người tôi và rơi xuống lót đường cho con đường đời tôi đã đi và sẽ phải đi. Tôi không cho rằng đây những viên đá cản đường mà tôi cho rằng những viên đá này đã làm nền tảng cho con đường của tôi phải đi trở nên chắc chắn hơn và dễ đi hơn.

    Tôi hồi tưởng lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong cuộc đời tôi và bắt đầu viết những dòng đầu tiên của cuốn tiểu thuyết này vào tháng 11 năm 2011. Lúc đó, tôi đã trải qua tám lần mổ, chân tôi vẫn bị gãy do mất xương và bị khớp giả, tôi phải đi lại bằng cây nạng nhưng quyết tâm quay trở lại công ty đi làm. Ban giám đốc công ty vẫn đón chào một người tàn tật như tôi và vẫn để tôi làm việc ở vị trí cũ với chức danh Sales Executive. Tuy đi lại rất khó khăn nhưng nhờ sự giúp đỡ tận tình của ban giám đốc và những người bạn đồng nghiệp tôi vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và đạt thành tích trong công việc. Mỗi bước chân tôi đi đau nhói, tôi nuốt nước mắt vào tim, cố nén nỗi đau để làm tốt công việc của mình.

    Ban ngày tôi đi làm ở công ty, đêm khuya tôi ngồi gõ máy tính hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra và mải mê viết bằng những cảm xúc đang chất chứa đầy trong tim. Hồi tưởng lại những gì đã qua, chính tôi cũng không cầm được nước mắt, nước mắt tôi rơi lã chã trên tay, ướt nhòe bàn phím. Hôm nào tôi cũng viết tiểu thuyết đến 12 giờ đêm rồi mới đi ngủ. Đêm càng khuya, những hồi ức càng trở nên sống động, hiện rõ trước mắt tôi như một bộ phim, tôi như sống lại và hòa mình cùng với những cảm xúc của hai mươi năm về trước.

    Mỗi sáng sớm thức dậy, tôi thường ngồi nhâm nhi một ly cà phê, ngồi đọc và sửa lại những trang tôi đánh máy đêm trước. Lúc này trong lòng đã thanh thản và bình tĩnh hơn rất nhiều so với những cảm xúc dâng trào đêm trước.

    Sau sáu tháng đi làm tôi đành ngậm ngùi chia tay các bạn đồng nghiệp trong công ty và vào bệnh viện mổ ghép xương, mặc dù trong lòng còn rất quyến luyến công việc. Tôi viết đoạn kết của cuốn tiểu thuyết này vào tháng 5 năm 2012 trong những ngày nằm một chỗ trên giường bệnh, sau khi phẫu thuật chân lần thứ chín.

    Kết thúc cuốn tiểu thuyết rồi mà tôi vẫn cảm thấy mình như đang nằm mơ, những chuyện xảy ra trong cuộc đời tôi thật khó tin, nhưng nó vẫn xảy ra và chẳng thể nào biết trước được điều gì. Cuộc sống không phải lúc nào cũng tròn trịa viên mãn như mình muốn, người phụ nữ nào cũng mơ ước có một cuộc sống gia đình hạnh phúc, chồng đẹp trai, kiếm được nhiều tiền, con cái ngoan ngoãn học giỏi, còn tôi chỉ có một mơ ước rất giản đơn: Tôi có thể tự đi được trên đôi chân của mình và cùng anh, người tôi yêu thương và trân trọng có một đám cưới hạnh phúc trong sự chúc tụng của người thân bạn bè đồng nghiệp. Ước mơ của tôi chỉ đơn giản và mộc mạc vậy thôi, không biết có thực hiện được không, nhưng dù thế nào tôi cũng luôn lạc quan và không đầu hàng số phận.

    Đáng lẽ ra tôi đã rời khỏi thế gian này và có lẽ giờ đây đã là một nấm mồ xanh cỏ chẳng còn ai nhớ đến, nhưng rất may mắn nhờ tình yêu của chồng và lòng tốt của biết bao nhiêu người trong xã hội này mà tôi đã được hồi sinh từ cõi chết và trở về với cuộc sống. Số phận thật nghiệt ngã với tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy buồn bã và than thân trách phận nữa, tôi đã vượt qua được chính bản thân mình, một điều tưởng chừng như rất khó. Tôi tìm thấy niềm vui khi được giúp đỡ những người kém may mắn hơn tôi, tôi tìm thấy niềm vui khi có thể dùng ngòi bút của mình truyền tải đến mọi người thông điệp về lòng yêu thương, xoa dịu những tâm hồn đau khổ và bất hạnh trong cuộc sống, giúp họ có thêm nghị lực vượt qua khó khăn và niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn.
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #3
    Trích đoạn 1: CHƯƠNG 1:
    CUỘC SỐNG SINH VIÊN

    Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình công chức nghèo ở một tỉnh miền trung du, vùng đất nổi tiếng với “rừng cọ, đồi chè” cùng những đồi “hoa sim tím” .

    Tôi là một con bé gầy gò và có dáng người tương đối “thấp bé nhẹ cân”. Tuy tôi thấp bé hơn các bạn cùng trang lứa, nhưng lại có khuôn mặt khá thông minh và đặc biệt là đôi mắt sáng với hàng mi dài cong vút. Tuy thế, tôi luôn mặc cảm, tự ti về thân hình của mình và cũng chưa bao giờ cảm thấy tự tin với ngoại hình khi đứng trước người khác. Điều này có lẽ sẽ là trở ngại cho tôi trên đường đời sau này chăng?

    Có lần, mẹ ôm tôi vào lòng và âu yếm: “Con gái yêu của mẹ, con có khuôn mặt rất xinh xắn, đáng yêu nhưng lại có một thân hình quá nhỏ bé. Mẹ sợ rằng, sau này con sẽ bị thiệt thòi. Vì thế, phải cố gắng học cho thật giỏi, con nhé! Có tri thức, người khác sẽ tôn trọng con hơn và không ai dám khinh thường cả. May mắn, con sẽ gặp được một người đàn ông tốt và thương yêu chính con người thật của con.”

    Tự ý thức được những hạn chế của bản thân nên tôi chăm chỉ học hành và học rất giỏi. Những năm học phổ thông, năm nào tôi cũng đứng nhất nhì lớp. Tôi rất yêu thích môn tiếng Nga và mơ ước mình sẽ thi đỗ vào trường Đại học Ngoại ngữ. Vào những năm chín mươi, thi vào đại học rất khó, tỷ lệ đậu đại học rất thấp đối với những thí sinh thi năm đầu tiên. Thi vào một trường đại học danh giá như Đại học Ngoại ngữ thì càng khỏi phải nói, rất khó đậu và tỷ lệ chọi bao giờ cũng gay gắt hơn các trường khác.
    Thi đại học đã khó, nhưng nếu vào được rồi, để có tiền học lại càng khó hơn. Mẹ vẫn thường thở dài, lo lắng nói: “Nhà mình nghèo thế này, không biết bố mẹ có lo nổi cho con đi học đại học không đây?” Còn bố tôi thì khác, ông luôn lạc quan, động viên tôi: “Cho dù khó khăn đến mấy thì con cũng phải cố gắng thi đỗ đại học và học cho thật giỏi. Bố sẽ gửi con đi ôn thi với những thầy giáo uy tín nhất”.
    Thấu hiểu nỗi niềm của bố mẹ, tôi chỉ còn biết tự nhủ phải không ngừng nỗ lực hơn nữa. Mình phải cố gắng thi đậu đại học, để sau này còn giúp đỡ bố mẹ và tạo dựng cho chính mình một tương lai xán lạn hơn. Mình nhỏ bé thế này, đi làm công nhân chắc chắn không đủ sức khỏe rồi, chỉ có con đường duy nhất là học thật giỏi mà thôi. Nghĩ vậy, tôi lao vào học như điên không kể ngày hay đêm, học bằng tất cả niềm đam mê và nhiệt huyết sục sôi, tràn đầy. Lúc nào, trong tay tôi cũng cầm hai quyển Từ điển tiếng Nga to tướng đến nỗi bạn bè vẫn thường trêu ghẹo: “Lý ơi, bọn tớ thấy quyển Từ điển này có lẽ còn nặng hơn cả cậu, cẩn thận kẻo lại bị còng lưng lồi mắt vì nó đấy!”

    Bỏ ngoài tai mọi lời trêu chọc của chúng bạn, ngày ngày tôi vẫn ôm hai quyển Từ điển dày cộp đến trường học ôn. Cô Tình, giáo viên dạy tiếng Nga của tôi là một người rất tốt bụng và thương yêu học trò. Cô tình nguyện dạy thêm chương trình ôn thi đại học cho tôi mà không hề lấy tiền phụ đạo. Vì tôi say mê học tiếng Nga nên cô rất vui và giảng giải thật nhiệt tình.

    Trong lớp tôi, có cái Thủy cũng cùng chung một niềm đam mê học tiếng Nga và chí hướng thi vào trường Đại học Ngoại ngữ như tôi. Thủy là con nhà khá giả nên cô Chủ nhiệm có vẻ ưu ái và quan tâm đến nó nhiều hơn, còn tôi chỉ là con nhà nghèo, hơn nữa tôi còn là một con bé ương ngạnh và hay làm trái lời, nên cô cũng chẳng ưa gì tôi lắm.

    Cô Ngọc - Chủ nhiệm của tôi là một người khá nghiêm khắc và lạnh lùng. Tôi học lớp chuyên Văn nên cô muốn tôi đi thi học sinh giỏi Văn để cô có thành tích, nhưng tôi lại không nghe lời, tôi chọn môn Ngoại ngữ. Cần phải nói thêm là, khi tôi học cấp một và cấp hai, tôi luôn là một trong những người đứng đầu trong các kỳ thi học sinh giỏi Văn cấp thành phố. Tuy lớp tôi là tập thể chuyên Văn nhưng chưa năm nào có học sinh đoạt giải trong các kỳ thi học sinh giỏi Văn cấp tỉnh cả. Trong khi đó, đội tuyển Ngoại ngữ của tôi năm nào cũng có học sinh đoạt giải cấp tỉnh và tôi bao giờ cũng là một trong những người đứng đầu. Cô Tình rất tự hào về tôi và luôn động viên: “Em có năng khiếu môn Ngoại ngữ, cố gắng thi đỗ đại học năm đầu tiên để bố mẹ đỡ vất vả nhé!” Tôi ngước mắt nhìn cô với một ánh mắt đầy biết ơn và đáp: “Vâng ạ, em sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng bố mẹ và cả cô nữa”.
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Ngày mai sẽ trích đoạn thêm nữa. Hôm nay tạm dừng ở đây, mong các bạn thông cảm.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của _Lolita_
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,722 Bài viết

    • 4,475 Được cảm ơn

    #5
    Có em chị ơi, chị nhớ em mà, em cảm ơn chị lebichly nhiều nhiều nhiều .
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 925 Bài viết

    • 4,305 Được cảm ơn

    #6
    Cảm ơn bạn Lebichly, cuộc sống thật tươi đẹp vì có bạn

    Love
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của happy9898
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 409 Bài viết

    • 1,114 Được cảm ơn

    #7
    Ôi chúc mừng em, nghe tin em có baby mà tự dưng chị chảy nước mắt. Chúc hai em luôn hạnh phúc. Chúc em bé mạnh khỏe.

    Cám ơn em vẫn nhớ và tặng sách cho chị. Mong gặp lại em một ngày không xa.

    Thương nhiều.
    Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ;
    Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn.

    NGUYỄN CÔNG TRỨ
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích đoạn chương 2: Mối tình đầu

    Thư viện rất đông sinh viên, tôi cắm cúi học bài, chẳng chú ý gì đến xung quanh cả. Tôi vốn có một thói quen là khi học bài hay làm việc gì thường rất tập trung, ít khi bị môi trường xung quanh tác động. Bỗng nhiên, một giọng nam trầm ấm cất lên khiến tôi giật nảy mình: “Chị ơi, chỗ này có người ngồi chưa?”. Tôi ngẩng đầu quay sang trái nhìn. Đó là một cậu sinh viên mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, có điểm những hoa văn rất nhỏ, khuôn mặt trông cũng khá điển trai. Mái tóc hơi quăn, cặp mắt sáng và to, hàng lông mi dày và đen càng khiến đôi mắt thông minh trở nên có sức hút đặc biệt. Mũi cậu ta rất thẳng, cằm thon, làn da mịn màng, trông cậu ta hơi có nét giống với anh chàng đánh đàn ghi ta mà tôi rất thích ở buổi dạ hội cuối năm. Cậu ta còn có dáng người cao dong dỏng, có lẽ chỉ chừng khoảng một mét bảy mươi lăm, tôi mà đứng với cậu ta thì có lẽ chỉ đến ngực là cùng.

    Thấy tôi ngẩn người ra nhìn, cậu ta lịch sự hỏi một lần nữa: “Chỗ này có ai ngồi chưa chị?”. Lúc này, tôi mới nhận thấy, do vô ý tôi đã để cặp sách lên chiếc ghế ngay bên cạnh nên cậu ta tưởng tôi “xí chỗ” cho người khác đây mà. Tôi đáp lại: “Chỗ này chưa có ai ngồi đâu. Em ngồi đi”. Tôi cười thầm: Hic, hắn đã gọi mình là chị thì mình cứ tự nhiên kêu hắn là em thôi, mà xem chừng hắn có lẽ là sinh viên năm thứ nhất, trông cứ ngố ngố làm sao ấy.

    Cậu ta kéo ghế, ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu mở sách ra học. Tôi để ý cậu ta không tập trung học bài lắm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang, biết thế nhưng tôi cũng mặc kệ, chẳng thèm bắt chuyện. Một lúc lâu sau, dường như không nhịn được nữa, cậu ta cất tiếng hỏi: “Chị học Khoa Trung ạ?”. Tôi đáp: “Ừ, chị học Khoa Trung”.

    Mắt cậu ta chợt sáng lên, bắt đầu làm quen với tôi: “Vậy thì tốt quá, em cũng học Khoa Trung đây, nhưng em mới vào năm thứ nhất. Có gì chị chỉ bảo cho em với nhé!”
    Tôi cười: “Hóa ra là chị em mình học cùng khoa. Ừm, em có chỗ nào không hiểu, chị sẽ giúp”.

    Một lúc lâu sau, cậu ta ngập ngừng làm quen tiếp: “Chị tên là gì?”

    “Chị tên Lý”. Tôi vui vẻ trả lời.

    Mắt cậu ta một lần nữa lại sáng lên, chiếu tia nhìn về phía tôi, cậu ta hồ hởi tự giới thiệu: “Em tên Minh, quê ở Gia Lâm. Em nghe các anh chị khóa trên ca ngợi, chị Lý học rất giỏi. Em ngưỡng mộ quá!”
    He he he, tự nhiên có người tung hô mình, lại là một cậu em khóa dưới cao to, đẹp trai nữa chứ, tôi nghe xong mà cảm thấy mình như được bay bổng lên tận mây xanh. Tôi vui vẻ bắt chuyện: “Thế hồi học phổ thông em học tiếng gì?”

    Cậu ta đáp: “Em học tiếng Anh”.

    “Vậy chắc tiếng Anh em giỏi lắm nhỉ?”. Tôi hỏi bâng quơ.

    Cậu ta thành thật trả lời: “Dạ, cũng không đến nỗi”.

    “Hồi phổ thông chị học tiếng Nga, vào đại học phải học tiếng Anh. Chị đang khốn khổ vì nó đây”.

    “Vậy thì chị giúp em học tiếng Trung, em giúp lại chị tiếng Anh, chịu không?”

    Ừm, trao đổi này được đấy nhỉ, cả hai người cùng giúp nhau học tập tiến bộ, tại sao lại không cùng hợp tác chứ? Tôi vui vẻ gật đầu hưởng ứng: “Được chứ. Hai chị em mình cùng giúp nhau nhé!”

    Cậu ta nhìn tôi cười, lộ ra hàm răng trắng xóa. Chà, nụ cười của Minh thật dễ thương, tự nhiên lòng tôi cảm thấy xao động mà không rõ nguyên do.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meobun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 675 Bài viết

    • 562 Được cảm ơn

    #9
    Em có vào blog của chị đọc rồi. Em rất khâm phục và ngưỡng mộ chị . Chị thật dễ thương từ bên trong lẫn bên ngoài, chị nhỏ nhắn nhưng nghị lực của chị rất to lớn. Em phải học hỏi chị nhiều nhiều ^^
    Chúc chị hạnh phúc và bình an bên gia đình nhỏ
    Em là cô gái Cự Giải lãng mạn, ngọt ngào, ấm áp, dễ thương. Biết nấu ăn và rất chu đáo với người em yêu .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích đoạn 2: Chương 2 Mối tình đầu.

    Minh đưa tôi ra khỏi ký túc, rất nhiều cặp mắt tò mò từ những ô cửa dõi theo hai đứa. Chắc mọi người đang nghĩ, cái thằng đẹp trai cao to như vậy mà lại đi cùng con bé nhà quê lùn tịt, xấu xí ấy à? Trông hai đứa nó chẳng xứng đôi vừa lứa tí nào cả. Trường thiếu gì gái xinh mà cái thằng khùng này lại đi chọn cái Lý còi, nhỏ bé nhất trường nhỉ?. Nhưng lúc này đây, tôi đang ngây ngất vì hạnh phúc và vui sướng như điên nên những suy nghĩ thiếu tự tin này chỉ thoáng hiện lên trong đầu rồi lại nhanh chóng biến mất.

    Tôi háo hức ngồi sau xe Minh và ra khỏi cổng trường đại học, đi về hướng Hồ Gươm. Đi được một đoạn, Minh đưa tay trái luồn ra phía sau, nắm lấy tay tôi và chỉ lái xe bằng một tay. Tôi cảm nhận được tình cảm nồng ấm của Minh dành cho tôi qua cái nắm tay vụng về nhưng rất chặt. Tôi để yên tay mình trong tay Minh, ngượng ngùng, nóng bỏng.

    Lần đầu tiên được một người khác giới nắm tay, tôi có cảm giác tê tê như điện giật vậy. Tôi nghe thấy tim mình như đang tăng tốc rất nhanh và đập thình thịch rõ đến từng nhịp, tay tôi run lên, đầu óc như u mê mụ mị cả đi. Trong mắt tôi lúc này chỉ có Minh, tôi ngại ngùng khẽ nép mình vào tấm lưng rộng của anh và cứ để anh nắm tay như vậy cho đến khi tới Bờ Hồ.

    Hồ Gươm trong buổi chiều tà, tháp rùa uy nghi đứng giữa hồ, ánh lên một sắc vàng rực rỡ của nắng chiều. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, phản chiếu những tia màu bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời. Xung quanh hồ, những chùm phượng vĩ bắt đầu nở rộ, báo hiệu một mùa hè oi ả sắp đến. Ve kêu râm ran, không khí ngập tràn một hương thơm dìu dịu, xa xa là đền Ngọc Sơn cổ kính và cầu Thê Húc đỏ rực đang soi bóng xuống mặt hồ, khung cảnh thật nên thơ.

    Cuối cùng, hai chúng tôi cũng chọn được một cái ghế đá bên hồ để ngồi. Gió hiu hiu thổi, mơn man mái tóc ngắn của tôi. Hít một hơi không khí trong lành của Hồ Gươm thật mạnh, bất giác tôi cảm thấy tâm hồn thư thái lạ thường, như được giải thoát sau một năm học hành khổ cực và đầy căng thẳng.

    Một không khí ngượng ngập bao trùm trong không gian tĩnh mịch, hai đứa cùng im lặng rất lâu, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau mà không biết nói gì. Cuối cùng, có lẽ không kiềm chế được lòng mình nữa Minh lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh nãy giờ giữa hai người: “Lý, Minh muốn nói là…”. Anh lúng túng, không biết phải nói như thế nào để bày tỏ tình cảm đang chất chứa trong lòng, ngập ngừng rồi lại thôi không nói gì. Một lần nữa, Minh lặng lẽ nắm lấy tay tôi, tôi cũng để yên tay mình trong tay Minh, ngượng ngập. Cảm giác hạnh phúc, ấm áp trong tay Minh xen lẫn ngại ngùng, lo sợ vu vơ dâng lên trong lòng tôi. Chúng tôi cứ ngồi như vậy rất lâu, yên lặng ngắm nhìn Hồ Gươm trước mặt. Màn đêm dần buông, mặt hồ bỗng trở nên lung linh huyền ảo, bên hồ những đôi trai gái bắt đầu đi dạo và cười nói tình tứ hạnh phúc bên nhau.

    Đột nhiên, Minh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong bóng tối, tôi thấy anh nhìn tôi bằng một cặp mắt sáng, thiết tha nóng bỏng, anh ôm tôi vào lòng và thì thầm: “Minh yêu Lý, Minh đã mến Lý ngay từ giây phút lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở thư viện”. Tôi ngất ngây, đắm chìm trong một niềm hạnh phúc bất ngờ, ôm lấy Minh và có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch cùng hơi thở gấp gáp của anh. Giọng anh run lên vì xúc động: “Minh chưa bao giờ hôn một người con gái nào cả. Lý hãy cho Minh hôn nhé!”. Tôi không dám ngẩng đầu lên, cũng không dám cất tiếng, chẳng đợi tôi có đồng ý hay không, đôi môi Minh nhẹ nhàng lướt trên môi tôi, rồi mỗi lúc một nồng nàn, nồng nhiệt hơn, tôi cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người từ đầu tới chân. Tôi sợ hãi đẩy anh ra và nhìn anh trân trân. Minh hỏi: “Sao thế?”. Tôi lúng túng: “Lý sợ lắm”. Minh bối rối rồi lại ngồi im, nắm tay tôi thật chặt, thật sát, qua hơi ấm lòng bàn tay tôi hiểu anh cũng đang ngại ngùng, lúng túng chẳng kém gì tôi.

    Vậy là tôi và Minh đã trao nhau nụ hôn lần đầu tiên trong đời, từ hôm nay chúng tôi đã chính thức là người yêu của nhau, quan hệ của hai đứa sẽ bước sang một trang mới. Tôi vừa như đắm chìm, ngụp lặn trong hạnh phúc, vừa muốn trốn chạy khỏi tình yêu này. Tôi sợ mình bị tổn thương, sợ Minh sẽ buồn khi sánh vai bên một người bạn gái nhỏ bé như tôi, tôi không đủ tự tin để yêu anh.

    Minh vuốt tóc tôi rồi nói: “Ngày mai, Minh phải xa Lý và về quê nghỉ hè rồi, Minh sẽ rất nhớ Lý và nhớ đến kỷ niệm suốt một năm qua lúc chúng ta bên nhau. Khi nào về đến nhà, Minh sẽ viết thư cho Lý”.

    Tôi lí nhí nói: “Lý cũng sẽ rất nhớ Minh. Nhận được thư của Minh, Lý sẽ viết thư lại ngay. Lý chỉ nghỉ hè một tháng thôi, sau đó sẽ xuống trường để học thêm tiếng Anh”.
    “Thôi đã muộn rồi, Minh đưa Lý về trường nhé!”. Nói rồi tôi lên xe và hai đứa cùng về trường.

    Minh đưa tôi về đến cửa phòng, ôm chặt tôi thêm một lần nữa. Trong không gian yên tĩnh, bỗng nhiên “xoảng” một tiếng rõ to, tôi và Minh cùng ngoái đầu lại nhìn. Hóa ra mải rình tôi và Minh ôm nhau, cả phòng tôi mười một đứa cùng ngã bổ kểnh ra đất do bị cánh cửa bật lại. Đứa cười rúc rích, đứa xuýt xoa vì đau, còn hai đứa tôi mặt cùng đỏ bừng lên vì ngượng.

    Hồng lên tiếng: “Lần này, cả phòng bắt được quả tang Lý và Minh rồi nhé! Hết chối cãi!”
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Trích đoạn 3 : Chương 2

    Từ khi tôi chuyển lên tầng năm, Minh siêng lên phòng tôi chơi hơn, đơn giản là để giúp tôi xách xô nước từ tầng một lên. Ở tầng năm, nước không lên được tới nơi, tôi lại nhỏ bé, yếu đuối thế này, nên chỉ xách được có nửa xô nước từ bể dưới sân ký túc lên đến tầng năm. Cử chỉ đó của Minh tuy đối với anh là nhỏ nhưng thật sự đã lay động trái tim tôi.

    Đi đâu, tôi và Minh cũng như hình với bóng, cùng nhau lên thư viện, đi ăn những bữa cơm sinh viên đạm bạc. Cả trường đều biết chúng tôi là một cặp với nhau. Mọi người trong phòng tôi vẫn trêu đùa: “Hai đứa chẳng khác gì đôi đũa lệch cả, một đứa cao lớn còn một đứa lại quá nhỏ bé”.

    Giang nói với tôi bằng những lời từ tận đáy lòng: “Chị thấy Minh thương em thật lòng. Điều quan trọng là hai đứa thương yêu nhau và cảm thấy hạnh phúc với lựa chọn của mình. Mọi người nói gì không quan trọng. Em hãy tự tin lên để bảo vệ tình yêu của mình và hạnh phúc bên Minh, em nhé!”

    Thật ra, đôi lúc tôi thấy rất mặc cảm, tự ti khi đi bên Minh. Tôi cũng muốn mình xinh đẹp, có một thân hình cao ráo để anh hãnh diện khi đi bên cạnh tôi lắm chứ, nhưng điều đó tôi không thể nào làm được.

    Ngoài một tâm hồn nhạy cảm và một trái tim yêu anh đến điên cuồng, tôi chẳng có gì để anh tự hào khi sánh đôi cùng tôi cả. Ở trường sư phạm nơi con gái chiếm đa số này, rất nhiều chàng trai từ các trường Giao thông, Bách khoa và một số trường đại học lân cận khác thường đến tán tỉnh con gái trường tôi. Những đôi yêu nhau cùng trường mà lại còn cùng khoa như tôi và Minh thật sự không nhiều.

    Khi tôi đi cùng Minh, nhiều người dõi mắt nhìn theo với ánh mắt ghen tị có, ngưỡng mộ cũng có. Tôi phớt lờ tất cả mọi sự dòm ngó và dị nghị, đàm tiếu, tôi cảm thấy hạnh phúc khi yêu Minh và được anh yêu.

    Cứ mỗi thứ Bảy, Chủ nhật tôi lại cô đơn một mình trong ký túc vì Minh thường về nhà vào cuối tuần để thăm gia đình và cũng là để lấy tiền chu cấp của bố mẹ. Mỗi cuối tuần, nhìn các bạn cùng phòng, tay trong tay với người yêu, tôi không khỏi cảm thấy chạnh lòng và tủi thân. Nhiều lúc nhớ Minh quá, tôi chỉ biết lặng lẽ ra hành lang đứng khóc một mình.

    Cái Nga “cười” ở phòng bên cạnh thấy thế sang an ủi tôi: “Thôi, đừng khóc làm gì. Đi dạo với tớ cho vui”. Nó nhoẻn cười nhìn tôi, làm bộ pha trò: “Những lúc Minh vắng mặt, tớ sẽ đóng giả làm “chồng”, còn cậu sẽ là “vợ” tớ nghe chưa? Chúng mình sẽ xưng hô chồng vợ cho vui nhé! Xưng hô như vậy vừa tình cảm mà cậu lại đỡ nhớ người yêu phải không nào?”. Cũng kể từ đấy, tôi và nó thường xuyên đi dạo và nói chuyện phiếm với nhau khi có thời gian rảnh. Nga “cười” là đứa thông minh và học giỏi, chúng tôi thường hay trao đổi bài vở cùng nhau. Thời sinh viên tươi đẹp biết bao khi quanh tôi luôn có những người bạn tốt, luôn giúp đỡ và an ủi mỗi khi tôi buồn chán.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9,374 Bài viết

    • 17,339 Được cảm ơn

    #12
    Trước tiên mình xin nói với chị lebichly là mình rất ngưỡng mộ tinh thần của chị...xin chia sẻ với chị những gì đã trải qua


    Nhưng theo mình, chị lebichly nên pm cho những người được tặng vì đó là tình cảm cá nhân... không phải là cuộc thi hay chương trình gì đó mà Wtt lên danh sách thành viên được giải ( cũng phải vào mục riêng). Chị có ý tốt nhưng việc giới thiệu về sách sẽ làm người đọc nhầm lẫn là quảng cáo

    Mong chị hiểu ý em
    Con thích bố mẹ cứ vui như thế này!


    https://www.youtube.com/watch?v=ZZ1ijNTYfOA
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Ai liên lạc với mình thì mình tặng lại, mình ko có thời gian pm từng người, mình rất bận rộn, hầu như ko có thời gian lên wtt. Các bạn thông cảm nhé. Nếu quảng cáo để mọi người biết đến mình và một cuốn sách hay thì mình thấy nên làm. Ai ủng hộ mình, mình xin cám ơn, ai ko thích đọc topic này ko cần mất thời gian comment làm gì. Đa số các nick đều đã liên lạc với mình rồi. Cám ơn tình cảm của tất cả các bạn. Khi nào có sách mình sẽ sắp xếp thời gian gửi các bạn.

    Việc quảng cáo cuốn sách này ko phải việc của mình, đó là việc của nhà sách và có rất nhiều PV xin quảng cáo miễn phí ở các báo cho nhà sách luôn, nên mình ko lo về quảng cáo. Đây chỉ là nơi mình giao lưu tình cảm và thể hiện tình cảm của mình với một số nick. Sorry nếu đã làm phiền các bạn khác.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 342 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #14
    Lâu rồi em k có vào wtt được, em bận quá trời. Cảm ơn chị nhiều nha, chúc chị luôn vui vẻ yêu đời, chúc gia đình chị luôn hạnh phúc .
    P/s: bỏ qua những comment k đáng đi chị có lẽ họ chưa hiểu hết về chị nên mới có suy nghĩ vậy thôi, quan trọng những người biết chị, hiểu hoàn cảnh của chị là được rồi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dem-Ha-noi
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,821 Bài viết

    • 4,693 Được cảm ơn

    #15
    Các bạn khác nếu có nhu cầu đọc có thể đặt mua online ở Vinabook, Ginabook hay ở các hiệu sách trên toàn quốc.
    Chen câu này vào rõ là quảng cáo sách còn gì.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của _Lolita_
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 1,722 Bài viết

    • 4,475 Được cảm ơn

    #16
    Oài, nghĩ đơn giản chút đi, chị lebichly có thân thiết với một số bạn bè trên wtt và muốn tặng sách của chị ấy đến từng người. Ngoài ra chị ấy giới thiệu sơ qua về cuốn sách, về quá trình vượt lên trên số phận của chính chị ấy mà chị Lý nghĩ rằng nếu nhiều người biết tới có thể góp một phần động viên khích lệ những người phụ nữ khác vượt qua khó khăn và hy vọng vào tương lai, trên một diễn đàn đa số là phụ nữ. Chị ấy mà có thể thì tớ nghĩ chị ấy sẵn sàng lập một topic để bất cứ ai đề nghị đều nhận được quà tặng, số lượng không hạn chế. Tiếc là chị Lý bình thường như tất cả chúng ta và không quá giàu có .

    Tớ cũng chả dễ tin người nhưng tớ biết chị Lý không viết cuốn sách và in nó vì tiền. Trái lại, chị Lý phải hy sinh nhiều thứ và hầu như không nhận gì từ việc xuất bản cuốn sách. Ai quan tâm thì nhờ thông tin trong topic cũng biết đặt mua ở đâu thì tiện nhất. Còn ai không thấy quan tâm thì chuyển qua chủ đề khác mà.

    Nói vậy chứ cũng không trách các mẹ góp ý gì cả, chẳng qua là các mẹ chưa nói chuyện và chia sẻ đủ nhiều với chị Lý để hiểu chị ấy thôi . Cứ như tớ hiểu về chị Lý thì chị ấy là một phụ nữ có tâm hồn thật sự còn rất trẻ trung, yêu đời và đầy tin tưởng mới có cách suy nghĩ và cư xử hết sức chân thành, có sao là nói vậy, nghĩ sao là làm vậy như chị ấy đối xử với tất cả mọi người, vào mọi lúc chị ấy nói chuyện trên wtt.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,199 Bài viết

    • 6,460 Được cảm ơn

    #17
    cái tựa đề.....có lẽ trùng hợp nhỉ
    tôi có 1 đứa em gái quen,để stt trên yh đã 3 năm nay ko thay đổi: if tomorrow never come....
    trùng với tựa cuốn sách của bạn
    hôm trc hỏi em ý sao stt ko đổi đi mà cứ để hoài....em ý chỉ cười
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #18
    @cám ơn _Lolita_nhé! em không cần phải thanh minh đâu, mạng là ảo, ai thông cảm, hiểu mình sẽ thương yêu mình, còn những comment khác chị không quan tâm đâu, còn nhiều thứ phải quan tâm hơn . Đôi co làm gì hả em, xã hội mà mỗi người một ý. Quan trọng là mình đã có những người bạn thật tuyệt vời luôn lắng nghe, thấu hiểu, thông cảm và chia xẻ. Để lúc nào rảnh chị sẽ post tiếp một số trích đoạn, giờ đang bận rộn quá, nhiều lúc nước ko kịp uống, lại đang có chuyện buồn xảy ra phải âm thầm chịu đựng đau đớn. May có các mẹ trên WTT xúm vào an ủi nên đã nguôi ngoai đi phần nào.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 247 Bài viết

    • 101 Được cảm ơn

    #19
    Chào Ly, đã lâu rồi mình mới lại có thời gian vào laị wtt và việc đầu tiên là tìm topic cũ của bạn, nhưng tìm mãi không thấy. Mình rất mừng khi biết bạn đã trở lại làm việc. Chân bạn đã ổn chưa? Có còn đau nữa không? Hãy luôn hạnh phúc Ly nhé.
    cE0Pp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lebichly
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,489 Bài viết

    • 5,543 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Cuncon2006 Xem bài viết
    Chào Ly, đã lâu rồi mình mới lại có thời gian vào laị wtt và việc đầu tiên là tìm topic cũ của bạn, nhưng tìm mãi không thấy. Mình rất mừng khi biết bạn đã trở lại làm việc. Chân bạn đã ổn chưa? Có còn đau nữa không? Hãy luôn hạnh phúc Ly nhé.
    Cám ơn cuncon2006 luôn ủng hộ và theo sát mỗi bước của mình. Chân mình còn tập tễnh, nói chung vẫn đau nhưng đi loanh quanh trong văn phòng thì ko cần gậy nữa, chỉ leo cầu thang là cần gậy. Bạn cuncon có khỏe không? Chúc bạn luôn vui nhé. Còn mình hiện đang rất buồn, vì chân mình gãy, chụp xquang rất nhiều lần nên đã ko giữ được.........buồn lắm nên ít dạo wtt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2