Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Các mẹ dạo này làm từ thiện cũng phải cẩn thận nhé. Vietnamnet đưa tin rất là thiếu trung thực.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.96K Lượt đọc
  • 20 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 531 Bài viết

    • 349 Được cảm ơn

    #1
    Đây là bài báo của Vietnamnet nhé.
    Cô bé 9 tuổi gần như phi thường nhất Việt Nam
    Cập nhật lúc 07:44, Thứ Sáu, 02/04/2010 (GMT+7)
    ,
    - Sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn, khi bố mẹ không còn khả năng lao động, gánh nặng mưu sinh đè nặng lên các em còn chưa đến tuổi trưởng thành. Những câu chuyện sau đây có thể khiến các tiểu thư thành phố phải giật mình.

    TIN LIÊN QUAN
    Bé 10 tuổi nuôi mẹ mổ tim với cơm và rau luộc

    9 tuổi nuôi 7 miệng ăn

    Bố bị u não, mẹ bị sỏi thận nằm liệt giường, nhà có năm chị em, từ khi 9 tuổi cô bé Nguyễn Thị Hương (SN 1997, Thuận Thành, Bắc Ninh) đã phải oằn mình gánh trên vai nỗi lo cái ăn cái mặc cho bảy miệng ăn.

    Chị Đặng Thị Hoà, mẹ Hương kể: “Số nó khổ từ bé rồi. Khi mới học mẫu giáo Hương đã biết bắc nước nấu cho mẹ. Em còn bé nên nồi nước sôi đổ lên người phải nằm viện mất mấy tuần”. Cô bé có gương mặt buồn như gánh hết cả nỗi buồn và bất hạnh cho gia đình nghèo.


    Các em cùng phụ Hương (trái) nuôi cả gia đình.

    Tuổi thơ của Hương là những trận đòn roi vô cớ của người bố bị bệnh thần kinh. Hơn 1 năm trời nằm ở Bệnh viện Việt Đức để cắt bỏ khối u trong não khiến bố em trở nên hung dữ hơn bình thường, và cũng từ đó, những khi trái gió trở trời ông thường lên cơn điên đập phá mọi vật trong nhà.

    Hương kể, có lần em đang nấu cơm dưới bếp, bố lên cơn điên cầm luôn viên gạch ném thẳng vào người em khiến em phải đi cấp cứu. Không ít lần bố đánh đuổi mấy mẹ con ra khỏi nhà, thậm chí có lần đánh mẹ em đến gãy chân. Hết người cha đau ốm rồi mẹ em cũng qua một lần mổ sỏi mật, đau ốm thường xuyên phải nằm liệt giường.


    Một cô bé phải làm chỗ dựa, chèo chống nuôi cả một gia đình là học sinh duy nhất mà quãng đời làm giáo viên của tôi được chứng kiến...

    Nhà có năm người con, là chị cả nên dường như Hương không có một chút thời gian rảnh rỗi. Ba sào ruộng không đủ nuôi 7 miệng ăn bởi các em đều đang đi học, em bé nhất mới được hai tuổi.

    Hương nhận mặt nai (một loại hàng mã) về làm để kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Từ năm lớp một Hương đã theo mẹ làm mặt nai. Ban đầu mẹ quy định, mỗi ngày Hương phải dán đủ 50 chiếc, rồi tăng lên 100 chiếc và bây giờ là 150 chiếc.

    “Ngày trước còn bé em làm được ít, làm nhiều cũng thành quen, giờ thì em có thể làm thành thạo được rồi. Mẹ bảo, nếu chưa làm đủ thì chưa được đi học. Nhiều lần chưa đủ, sợ mẹ mắng nên em cứ mải miết dán mà quên cả giờ đi học” - Hương nói.

    Một chiếc mặt nai nếu đi bán là một trăm đồng, nhà Hương không có ai đi bán phải nhập cho các hộ kinh doanh chỉ được 7 xu/1chiếc. Nếu cả nhà Hương cùng dán, chưa trừ tiền mua giấy báo cũng chỉ được chừng 20 nghìn đồng/ngày. Hai em của Hương học lớp 3, một em lớp 1 nhưng đều đã biết làm.

    Cô bé nói: “Làm mặt nai nhiều lúc em mỏi nhừ cả người, chỉ muốn nghỉ một lúc nhưng không dám vì sợ không đủ hàng người ta sẽ trừ tiền, lại bớt đi tiền mua gạo cho cả nhà”. Hương còn bảo, những nhà khác họ làm mặt nai to sẽ được nhiều tiền hơn nhưng nhà Hương các em đều còn nhỏ không cầm được mặt to để làm đều phải làm mặt nhỏ.

    Năm ngoái là lúc gia đình Hương khốn đốn nhất, bố em đi ngẩn ngơ ngoài đường bị xe máy đâm phải nhập viện. Mẹ cũng vào viện vì mổ sỏi, các chị em phải vừa làm vừa lo cho nhau đến trường. Nhà có con bò là tài sản có giá trị nhất bố mẹ đi vay tiền để mua nhưng không có ai trông cũng chết mất.


    Căn nhà tồi tàn, bố mẹ mất sức lao động và 4 em nhỏ đang tuổi ăn học đè nặng lên vai Hương.
    Năm nay Hương lên lớp 7, suốt mấy năm học em đều là học sinh giỏi và tham gia các kì thi của huyện. Không có tiền đi học thêm, Hương tự học ở nhà, và nhờ ý chí và nỗ lực của bản thân, em đã thi đỗ vào lớp chọn của Trường THCS Nguyễn Thị Định. Đêm nào cũng vậy, trước khi học em đều phải làm đủ mặt nai để sáng giao hàng, có hôm em mải mê làm đến tận đêm.

    Chị Hoà cho biết, dù nhà đông con và còn khoản nợ lên đến 20 triệu nhưng chị vẫn quyết không cho con nghỉ học. Mặc cho những giọt nước mắt cứ lăn dài trên gương mặt khắc khổ, chị tâm sự: “Đời tôi khổ nhiều rồi nên chỉ mong cho con cái ăn học để thoát khỏi cái cảnh túng bấn”. Có những hôm người ta đến đòi nợ, chị lại phải đi vay nhà khác để trả, cứ luẩn quẩn như vậy, đến nay khoản nợ vẫn còn đeo đẳng gia đình chị. Thương mẹ, Hương càng ra sức làm...

    Cô Vân, giáo viên Trường THCS Nguyễn Thị Định - chủ nhiệm lớp Hương cho biết: “Nhà trường tạo mọi điều kiện cho Hương đến trường vì em có ý chí và ham học thật sự, là một học trò hiền lành và ngoan ngoãn. Một cô bé phải làm chỗ dựa, chèo chống nuôi cả một gia đình là học sinh duy nhất mà quãng đời làm giáo viên của tôi được chứng kiến”.

    “Mong có bữa cơm không chỉ là rau”
    Một tuổi thơ không lành lặn khiến cô bé Nguyễn Thị Vui (huyện Yên Phong, Bắc Ninh) nhìn có vẻ chín chắn hơn ở cái tuổi 13. Liên tục bảy năm liền em là học sinh giỏi với điểm tổng kết trên 8 phẩy. Năm 2006, Vui được nhận học bổng của Bảo hiểm Prudential.

    Tháng 6/2009, Vui lại là một trong số 70 em học sinh nghèo vượt khó, chăm ngoan học giỏi của tỉnh được nhận học bổng Đèn đom đóm của Công ty sữa Ducth Lady. Ngày đi nhận học bổng ở thành phố, mẹ ốm, bố lại ngẩn ngơ, được thầy giáo đưa đi mà lòng em vẫn không vui vì ở nhà còn các em nhỏ không có ai trông.

    Gặp chúng tôi, cô bé nói về một ước mơ hết sức giản dị: “Mong bữa cơm của mẹ con em không chỉ có rau với rau, mẹ bệnh tật mà ăn uống thiếu thốn em sợ bệnh của mẹ không khỏi được”.


    Người mẹ tàn tật và gia đình bây giờ chỉ trông cậy vào cô bé học lớp 7.
    Bố Vui bị thiểu năng trí tuệ, giờ đã là cha của hai cô con gái nhưng ông vẫn không thể xem được đồng hồ, không biết đếm tiền, không làm được bất cứ việc gì. Mẹ đặt em là Vui vì mong cuộc đời em toàn những niềm vui, nhưng tuổi thơ của Vui lại trôi qua trong những nỗi buồn.

    Khi sinh con thứ hai, chị Dương Thị Viên, mẹ của Vui bị viêm đa khớp vì làm ruộng quá sức. Chị vay tiền đi viện chữa trị. Tiền hết. Con được mấy tháng khát sữa, chị lại lặn lội về. Một năm sau bệnh biến chứng, chị Viên phải nằm liệt giường cho đến nay.

    Mẹ nằm liệt giường, mới 13 tuổi nhưng Vui lo toan như một phụ nữ thực thụ trong gia đình. Mẹ không ngồi dậy được, em bê chậu nước to vào tận giường tắm cho mẹ.

    Và cũng từ ngày ấy, bé Vui phải đứng ra lo lắng, quán xuyến mọi việc trong nhà. Sáng em dậy từ rất sớm nấu cơm, sau đó bón cho em ăn rồi đưa em đến nhà trẻ. Sau giờ học, Vui lại tất tả về lo cơm nước. Nhiều hôm đi học về đói quá, Vui ra vườn hái nắm rau vào luộc ăn tạm cho đỡ đói.



    Mẹ đặt em là Vui vì mong cuộc đời em toàn những niềm vui, nhưng tuổi thơ của Vui lại trôi qua trong những nỗi buồn.
    Khi được hỏi, ai là người đi chợ hàng ngày, thì Vui nói: “Nhà em ít khi đi chợ lắm, vì mẹ không có tiền”. Em toàn lang thang trong xóm tìm lá rau dền, lá rau đay để nấu canh ăn qua bữa. Sau nhiều lần như thế, Vui tự cuốc đất trồng rau, em mang rau đi đổi lấy thức ăn về cải thiện bữa ăn cho cả nhà.

    Có những lúc lên cơn điên, bố em lại đem cuốc phá hết ruộng rau Vui vừa trồng. Cô Thắm, một người hàng xóm cho biết: “Lắm lúc sang nhà thấy Vui nấu cơm mà củi ướt, khói bay mù mịt, lửa không cháy, cô bé ngồi khóc, nhìn thương lắm”.
    Vui bảo, mong ước lớn nhất của em là mẹ em có thể đi lại được. Và em từng nói với mẹ: “Mẹ đừng chết, nếu mẹ chết con sẽ dắt em đi xin ăn, còn không con sẽ đi làm thuê, con không để em đói đâu”. Nhìn cô bé xinh xắn có khuôn mặt rất sáng, đôi mắt to tròn tôi thấy có một sự nỗ lực, không chỉ là về mặt vật chất mà cả tinh thần. Bởi vì, em chính là chỗ dựa cho cả gia đình nghèo khó ấy.

    Ở cái tuổi ăn tuổi chơi, cái tuổi mà đáng ra như bao cô bé khác được vui chơi, được cha mẹ chiều chuộng, ấy thế mà Hương, Vui lại đang phải trăn trở về những bữa cơm hàng ngày của gia đình, phải oằn mình gánh trách nhiệm gia đình như những người phụ nữ.

    Chặng đường phía trước còn dài, chỉ mong, các em sẽ tránh được những sóng gió cuộc đời ở phía trước...


    Link đây http://vietnamnet.vn/xahoi/201004/Ph...-nguoi-902001/

    Trong khi thực tế thì thế này ạ.

    http://phomuaban.com/index.php?mod=detail&id=144533&p=2

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,968 Bài viết

    • 3,758 Được cảm ơn

    #2
    Dạo này thấy báo vietnamnet có rất nhiều bài nói về gia đình hoàn cảnh khó khăn, ngày nào cũng có vài trường hợp, không hiểu nhà báo có phải là người chuyên đi "sưu tầm" không, giờ lại đọc được sự thật này.
    Không hiểu cái gì nên tin, cái gì không nên tin nữa
    • Avatar của chinxu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 335 Bài viết

    • 288 Được cảm ơn

    #3
    Vietnamnet dạo này đưa tin, giật tít rất rẻ tiền các ban ah. Báo không có chất lượng như trước nưã. Mình cũng không vào báo này đọc nữa rồi
    • 135 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #4
    "Sau khi nói chuyện với cô Hiệu trưởng, chính quyền địa phương và hàng xóm của cháu Hương, anh em biết thêm 1 điều rằng:

    Tác giả bài viết có quan hệ họ hàng với gia đình bé Hương."
    <-- lừa công khai quá :-ss
    • 394 Bài viết

    • 633 Được cảm ơn

    #5
    Thật sự làm từ thiện không dễ chút nào? Các mẹ có từng nghe một ca mổ cũng có thể kiếm ra tiền không?

    Cá nhân em thì mỗi khi làm từ thiện, sợ nhất cái cảnh nạn nhân thì đáng thương nhưng khờ khạo, người nhiệt tình giúp đỡ thì sơ múi của nạn nhân. Bỏ thì thương mà vương thì tội. Theo thì mình mệt đứt hơi, tự dưng thêm bao nhiêu là việc.

    Nói thật lòng là em bắt đầu sợ làm từ thiện rồi. Thà em giàu em giúp hẳn một lần cho người ta đổi đời thì chắc em sẽ dễ khuyên người ta hơn. Thế nên ước mình thành đại gia và đích thân đi làm từ thiện.
    Xong nhiệm vụ này sẽ cáo lão hồi hương.

    YIM: cute_girl_0903- 0122.299.2388
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 359 Bài viết

    • 258 Được cảm ơn

    #6
    nói thật với các bác là e bỏ cái vietnamnet từ mấy năm nay rồi, chả bao giờ đọc tới nó cả, hic
    • 6,756 Bài viết

    • 9,820 Được cảm ơn

    #7
    Buồn như con chuồn chuồn
    Chán như con gián
    Đả đảo những người vô lương tâm :Sad::Nottalkin:
    6vu
    • Avatar của ruby68
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,006 Bài viết

    • 1,935 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Đọc xong thấy buồn quá , nhớ câu " Đau khổ là người không ai tin, nhưng người không tin ai còn đau khổ hơn" (Gam-ra-top).

    Thở dài rồi lặng lẽ đi ra !
    Đâu phải vì mình bé nhỏ mà cuộc đời thương tình không nổi gió ...
    • Avatar của contau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5,893 Bài viết

    • 17,529 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    Trời! Giờ biết tin ai đây?
    Thôi cái gì mình biết, mình thấy thì mới tin vậy.
    Giúp đỡ những người xung quanh mình cho chắc ăn.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 520 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #10
    Ôi thật là nhiều khi muốn làm người tốt cũng khó, vì lúc nào cũng phải nghi ngờ xem lòng tốt của mình có bị lợi dụng không.haizzzzzz.....chán...
    • Avatar của Nhỡ
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 713 Bài viết

    • 1,112 Được cảm ơn

    #11
    Ông trời cho con người 1 cái miệng, nhưng lại cho 2 cái tai. 2 cái này quay qua 2 hướng khác nhau. Nghe chiều này, và phải nghe chiều kia nữa thì may ra mới tỏ tường. N thắc mắc việc nhà báo là "họ hàng" với cháu Hg là họ hàng thế nào? Lời chỉ là "nghe nói" thì cũng không rõ sự chắc chắn trong đó. Nhà báo có thể bộp chộp, điều tra thông tin không chính xác do năng lực non kém và viết vội. Chứ đưa họ hàng của mình lên báo để câu tiền là cái sự rất hiếm vì nếu bị phát hiện, chắc chắn họ sẽ không còn cửa mà sống ở bất cứ báo nào. Một người u não vẫn có thể đi lại, một người sỏi thận cũng vẫn có thể đi lại. Vấn đề là ở giai đoạn nào, tình trạng bệnh nặng thế nào. Nhà báo mà non thì đến thấy mẹ cháu Hg này liệt giường thì chẳng điều tra, về viết vội luôn, vậy là gây ra sự hiểu sai về hoàn cảnh được phản ánh.
    Thực ra trẻ con ở nông thôn lao động từ bé như cái Hg này không hiếm. Gia cảnh như nhà Hg ở nông thôn rất nhiều. Chỉ ở thành phố thì thấy lạ thôi.
    "Sự phản bội bắt đầu khi mà lẽ ra vợ phải là người đầu tiên mà ta muốn nói một điều gì đó quan trọng thì ta lại "khát khao được nói ngay lập tức với một người phụ nữ khác""
    • 6,756 Bài viết

    • 9,820 Được cảm ơn

    #12
    Bạn đọc có tấm lòng hảo tâm, muốn giúp đỡ các nhân vật trong bài, có thể gửi theo các cách sau:

    Trực tiếp:

    - Em Nguyễn Thị Hương, học sinh lớp 7A, Trường THCS Nguyễn Thị Định, Thuận Thành, Bắc Ninh.

    - Em Nguyễn Thị Vui, thôn An Tập, xã Yên Phụ, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh.

    Qua VietNamNet:

    1 - Chuyển khoản:
    Đơn vị thụ hưởng: Báo VIETNAMNET
    Số tài khoản: 0011002643148
    Sở giao dịch Ngân hàng Ngoại Thương Việt Nam
    198 Trần Quang Khải, Hà Nội


    2 - Bạn đọc giúp đỡ theo địa chỉ trực tiếp của toà soạn xin liên hệ:
    Phía Bắc: Ban Bạn đọc, báo VietNamNet, số 141 Bà Triệu, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
    Phía Nam: Văn phòng đại diện báo VietNamNet phía Nam, số 65 Trương Định, Quận 3, TP.HCM.

    *
    Ngọc Trang - Kim Hồng
    Tớ cho cái số tài khoản này lên, may mà mình không lang thang đọc phải tin này từ trước
    Làm từ thiện thì vẫn làm, dù ít dù nhiều, trên đời còn nhiều hoàn cảnh thật sự cần giúp đỡ lắm, nhất là những bệnh nhân trong bệnh viện, những cháu bé, cụ già trong trại mồ côi, lang thang cơ nhỡ.
    Báo vnn làm ăn kiểu này chán quá
    6vu
    • Avatar của ymna
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,341 Bài viết

    • 6,318 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Breezy'sMommy Xem bài viết
    Thật sự làm từ thiện không dễ chút nào? Các mẹ có từng nghe một ca mổ cũng có thể kiếm ra tiền không?

    Cá nhân em thì mỗi khi làm từ thiện, sợ nhất cái cảnh nạn nhân thì đáng thương nhưng khờ khạo, người nhiệt tình giúp đỡ thì sơ múi của nạn nhân. Bỏ thì thương mà vương thì tội. Theo thì mình mệt đứt hơi, tự dưng thêm bao nhiêu là việc.

    Nói thật lòng là em bắt đầu sợ làm từ thiện rồi. Thà em giàu em giúp hẳn một lần cho người ta đổi đời thì chắc em sẽ dễ khuyên người ta hơn. Thế nên ước mình thành đại gia và đích thân đi làm từ thiện.
    Đọc bài này khối guest giật mình :Laughing:
    • Avatar của sun207
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 644 Bài viết

    • 420 Được cảm ơn

    #14
    Bác nào thì cũng thế thôi, chả phải riêng gì VNN :Smiling:. Trường em có 1 nhóc học cực siêu được lên báo đài suốt. Gia cảnh nhà em ấy chả đến nỗi nào mà suốt ngày báo chí bảo rằng em ấy mồ côi cha nhà nghèo khó ko có điều kiện học tập blah blah. Chả hiểu báo chí viết vậy làm gì, chỉ cần học giỏi như thế thì em ấy cũng đủ nổi tiếng rồi, mắc mớ gì phải bịa thêm cái gia cảnh em ấy cho nó bi đát thêm.
    PS: cô Hiệu trưởng có thế ngồi độc thật:Laughing:
    • 1,406 Bài viết

    • 510 Được cảm ơn

    #15
    có mẹ nào liên hệ nói với vietnamnet chưa ạ? chẳng thà nói thẳng làm rõ 1 lần chứ để có nhiều ng ko biết thì mêt...
    Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,
    Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
    Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
    Quá xa xôi không, anh ơi...
    • 1,780 Bài viết

    • 1,356 Được cảm ơn

    #16
    Ở quê e cũng có vài trường hợp rất khổ , nên mỗi khi có dịp về e lại biếu một chút. Biết được chính xác số tiền ít ỏi của mình đến tay người khó khăn thực sự thấy rất vui. Chứ từ sau vụ e bé trên Hiệp Hòa Bắc Giang là e thấy ớn mấy bài báo "nói giảm. nói quá" của các bác nhà báo lắm rùi. Đồng ý với mẹ này về kiểu ngồi của cô hiệu trưởng. Cứ thế nào ấy, mất lịch sự quá, nhất là lại là nhà giáo.
    • 4,031 Bài viết

    • 19,374 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Nói chung làm từ thiện thì phải tận tay tận mắt. Đồng tiền mình làm ra khó khăn, sức lại có hạn, nên chỉ chia sẻ với những ai thật sự xứng đáng. Sử chia sẻ không đúng chỗ cũng chính là sự vô tình tước đi cơ hội được san sẻ của những người bất hạnh khác.

    Mình không dám nói các báo không đáng tin, nhưng sau sự kiện cô giáo Biết gì gì đó, bị ung thu, giờ đã mất trên báo dantri.com.vn là mình sợ. Nhà cô đúng là khó khăn, nhưng hoàn cảnh không thương tâm như báo phóng đại. Kỳ đấy, công ty mình cử đoàn trực tiếp đi và ghi hình về. Nói chung là nhốn nháo và năng mùi làm ăn.

    Từ đó, tụi mình chỉ giúp những cảnh đời tụi mình trực tiếp tìm hiểu và thấy khó khăn thực sự, và cũng chỉ giúp vừa phải để cân đối với những cảnh đời khác và gia tăng số trường hợp có thể giúp đỡ.
    • Avatar của besushi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 24 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #18
    Sợ nhất là làm từ thiện mà nạn nhân kinh hãi chạy trốn khỏi người đến giúp mình ... lúc đó lại phải đi tìm nạn nhân khác, mệt lắm đấy. Chuyện thật khó tin nhưng hoàn toàn có thật.
    • 3,475 Bài viết

    • 7,402 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Cám ơn bạn post bài nhá. Vụ này làm em nhớ lại 1 em ở cty cũ mình, kêu bị ung thư để bà con giúp đỡ. Lúc bị lừa thì cảm giác chả biết nói thế nào. CÚ HƠN CHIM CÚ.
    Em ghét tk.
    • Avatar của In In
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,704 Bài viết

    • 2,328 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Breezy'sMommy Xem bài viết
    Thật sự làm từ thiện không dễ chút nào? Các mẹ có từng nghe một ca mổ cũng có thể kiếm ra tiền không?

    Cá nhân em thì mỗi khi làm từ thiện, sợ nhất cái cảnh nạn nhân thì đáng thương nhưng khờ khạo, người nhiệt tình giúp đỡ thì sơ múi của nạn nhân. Bỏ thì thương mà vương thì tội. Theo thì mình mệt đứt hơi, tự dưng thêm bao nhiêu là việc.

    Nói thật lòng là em bắt đầu sợ làm từ thiện rồi. Thà em giàu em giúp hẳn một lần cho người ta đổi đời thì chắc em sẽ dễ khuyên người ta hơn. Thế nên ước mình thành đại gia và đích thân đi làm từ thiện.
    rõ tội - mẹ nó bây giờ kinh nghiệm xương máu quá rùi :Thinking:
    Q9cip7

    I8Nxp7

    Kỹ năng cơ bản của trẻ từ 00 - 24 tháng

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2