Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Dạy con như thế nào bây h đây????

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 983 Lượt đọc
  • 11 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 2,804 Bài viết

    • 3,119 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Nhìn con lớn từng ngày, thật vui.

    Bây h con trai đã được một tuổi,đã biết mách mẹ khi bị đau tay, biết nhìn mẹ với đôi mắt thắm thiết đầy vẻ nịnh đầm khi muốn bế, và biết mếu máo khi thấy mẹ quay xe đi làm...Thương lắm...Yêu lắm....

    Con trai đã một tuổi rồi, mình phải bắt đầu dạy con thôi. Con trai hiếu động và đang tập đi nên luôn muốn khám phá những thứ mà trước nay do hạn chế về khả năng di chuyển mà con chưa sờ mó được. Con trèo lên ghế để ê a nói chuyện với chính con trong gương, con đu người lên tủ để lôi bằng đc những j con thấy trên đó xuống, con chổng mông lên mò những thứ con chợt nhìn thấy trong gầm cũi, gầm ghế, gầm giường...Toàn những việc mẹ chẳng muốn con làm chút nào cả. Chui vào gầm cũi và ngóc đầu lên là cộc đầu cái cốp, hoặc giả trèo lên tủ và lại k có chỗ bám con sẽ ngã ngửa ra bêu đầu như chơi...Nhưng biết nói j với con bây h...???

    Mình vẫn cứ tò mò k hiểu phụ nữ phương Tây họ dạy những đứa con của họ như tầm tuổi con mình như thế nào. Thông thường, mình (và hàng triệu bà mẹ VN khác) đều có phản ứng đầu tiên trước việc con k nên làm là quát/kêu lên rất to. Có thể kêu tên con để con dừng hành động lại, có thể chỉ một chữ "Nào!" với âm lượng rất lớn khiến con giật cả mình, hoặc đa dạng hơn thì có những câu cảm thán mà con chẳng hiểu j cả, nhưng người khác nghe thấy có thể biết ngay nhà kia có con nhỏ. Cá nhân mình cho rằng việc quát/nói to với con là k nên. Ít nhất là không nên để lại trong tư tưởng non nớt của con cái việc hay bị mẹ quát tháo, và nếu các ông bố nghe thấy cũng chẳng thấy thoải mái j đâu (mình cá là thế đó). Nhưng nếu k quát lên thì biết làm thế nào nhỉ?

    Hôm qua thằng nhóc đi ra chỗ thùng gạo, mở nắp và nắm lấy cái quai thùng để lôi đi, khiến cái thùng nghiêng ngả muốn đổ. Mình hoảng quá nhảy lại, giữ cái thùng với cả đống gạo bên trong và cậy tay con trai ra. Thằng bé chả hiểu j, cứ xông vào đấu tranh với mẹ, khiến mình phải la tên nó ầm ĩ. Tét nhẹ vào tay nó, bảo "đây k phải là đồ chơi của con, OK?". Nó chắc chắn chả hiểu j, chỉ thấy bộ mặt mẹ hầm hầm, tay bị tét (chả đau j đâu), thì mếu máo trông đến tội. Mình lại bảo "con k đc khóc, vì con sai rồi đấy, mẹ nói rồi, đây k phải là đồ chơi!"...Nói xong mới thấy buồn cười vì thực ra nó chả hiểu j cả. Còn người ngoài nếu nghe đc chắc k nghĩ con trai mình mới đc 12 tháng 5 ngày...

    Thế đấy. Cuối cùng thì muốn hay k, mình cũng vẫn rất nhiều lần la hét thằng con trai (may mà chồng đi ctác chỉ có 2 mẹ con ở nhà phá với nhau). Thực lòng mình k muốn nói to chút nào cả, bởi mình biết C` sẽ thấy rất stress nếu vợ cứ la hét ỏm tỏi suốt ngày. Nhưng mình k biết nên làm thế nào với đứa trẻ quá nhỏ mà lại quá hiếu động như con mình nữa. Có lẽ phải dần dần nắn lại hành vi của mình mới đc. Còn con trai...Làm sao cho con biết nghe lời mẹ khi mẹ nói nhẹ nhàng bây giờ...haizzzzz...:Sigh:
    thuy_vu@lovemail.kt :Battin ey: :Battin ey:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 163 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #2
    Hi hi... giống hệt cu cậu nhà mình luôn.
    Hình như bé nhà mình trùng ngày sinh với bé nhà bạn đấy!
    Mình lúc nào cũng phải chạy lũn cũn theo con vì ông con bò, bám, đi men và khám phá mọi đồ vật trong nhà.
    Con lại có sở thích là đứng với lên bàn, lên tủ lấy điều khiển ti vi, điện thoại DĐ của bố mẹ ném xuống đất. Rồi dấu chìa khóa hay thìa ăn bột vào gầm giường. Mẹ đang đọc sách thì với tay lên tắt đèn. Cả nhà đang xem tivi thì cu con đứng ôm lấy cái ti vi và sờ vào mặt cô phát thanh viên trên tivi... nói chung là đủ trò nghịch ngợm, nhiều lần ngã u cả đầu mà vẫn không chừa đâu.
    Nói thì bé chưa biết nghe nên người lớn lúc nào cũng phải theo sát nút.
    :Rose: What ... if ...
    :Rose: One day ...
    :Rose::Rose: Your blue sky's fade to grey ...
    :Rose::Rose: :Rose:And all of your passion' s gone away ...
    • 160 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #3
    thằng bé nhà em cũng thế nghịch ko chịu dc lúc nào cũng phải cccanh suốt ông nội mà trông là thối đó thế nào cung than hết vì ong già rồi ma sáng nào cũng phải đi công viên với nó khổ đuu3 thứ chuuyen có 1 ddua ma mệt quá trời vậy mà sang năm ox muốn 1 đứa nữa haizzzzzzzzz
    • 2,804 Bài viết

    • 3,119 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Ồ, con mình đúng là trùng với ngày sinh của con bạn Cà fê đắng thật, hihi, hay hôm nào giao lưu cái nhỉ:Silly:

    Còn con trai mình mấy hôm nay lại có trò mới. Lúc chưa biết đi thì cứ đứng lên đi ầm ầm, bi h đi vững hơn nhiều rồi thì lại thích bò nhưng mà bò cái kiểu hai tay với hay bàn chân chứ k xài đầu gối nữa. Chắc chắn có ngày sẽ cắm mặt xuống đất cho mà xem, mấy hạt ngô mới nhú lên thể nào cũng lãnh hậu quả trước...

    Haizzz, dậy nói thì chẳng tập trung j cả, mẹ nói thì con cứ nhìn miệng mẹ, nhìn mặt mẹ, rồi cười hê hê, như kiểu "ơ bà này cứ lầm bầm cái j í!!!" Nói thì chả nói, cứ phát âm chữ "h" trong tiếng anh, kiểu "ết chì",và rất hả hê....:Sigh:
    thuy_vu@lovemail.kt :Battin ey: :Battin ey:
    • Avatar của PinkBi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 20 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #5
    Thằng cu nhà em mãi đến ngày hôm qua mới biết lật nhưng mà cu cậu cũng hiếu động lắm. Nằm một chỗ nhưng lúc nào cũng đập tay đập chân xuống giường rầm rầm. Bồng trên tay thì phải bồng đứng người lên mới chịu, còn bồng nằm ra là đạp tứ tung cả lên. Con càng lớn càng mệt nhưng mẹ mong con lớn từng ngày, mong sao con cứ mãi hiếu động vì như vậy là con khoẻ, và con sẽ sớm khôn lanh, :Battin ey:.
    • 1,073 Bài viết

    • 1,023 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Mình có con gái cũng tầm một tuổi, chưa có kinh nghiệm nhiều về dạy con, mình góp nhặt từ các bài viết để tự cân nhắc thôi. Chia sẻ với bạn, ở Box Giáo dục/ Các vấn đề chung có Top “Giáo dục con qua từng tình huống” rất hay và một số Top khác. Trong diễn đàn có mẹ Kiki,mẹ ĐạiMĩNhân.... theo tớ là những chuyên gia trong lĩnh vực này bạn cứ tìm bài post của các bác ấy mà tham khảo.
    Con gái lớn hơn nữa thì tớ theo chân Mẹ Bống hề....
    Hai gái
    • Avatar của daisy511
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 58 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #7
    Bé nhà mình được 21 tháng rồi và cũng nghịch kinh khủng, cu cậu rất thích đứng lên bàn nhảy , thích đập điện thoại của mọi người ( nhưng dạo này thì cũng biết ý thức 1 chút rùi ) , đặc biệt là khi đi tắm thì khốn khổ với cu cậu, cầm vòi xịt tứ lung tung ( nên chả khi nào 2 mẹ con tắm mà ko quát tháo nhau hết ) . 2 ngày nay cu cậu có trò mới là đi trên thành ghế mà ko thèm bám vào tường ( nhìn hết hồn nhưng chả dám mắng vì sợ bé hốt hoảng lại ngã ) . Nhưng tuần này thấy chàng ta cũng có vẻ người lớn ra phết , mẹ nấu nướng trong bếp chạy vào ôm chân mẹ đòi bế lên coi, nhưng mẹ nói là mẹ đang bận thì lại thôi ko đòi nữa, lại chạy ra phòng khách coi hoạt hình 1 mình. Hihihi... Nhiều khi thấy chàng ta biết điều lắm cơ. Mình cũng chả biết phải làm sao để nhẹ nhàng với con vì lúc anh chàng quậy quá mình cũng điện lên theo chả kìm được. Hic...
    • Avatar của kiki
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 17 năm
    • 3,816 Bài viết

    • 6,765 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuthuylove Xem bài viết

    Hôm qua thằng nhóc đi ra chỗ thùng gạo, mở nắp và nắm lấy cái quai thùng để lôi đi, khiến cái thùng nghiêng ngả muốn đổ. Mình hoảng quá nhảy lại, giữ cái thùng với cả đống gạo bên trong và cậy tay con trai ra. Thằng bé chả hiểu j, cứ xông vào đấu tranh với mẹ, khiến mình phải la tên nó ầm ĩ. Tét nhẹ vào tay nó, bảo "đây k phải là đồ chơi của con, OK?". Nó chắc chắn chả hiểu j, chỉ thấy bộ mặt mẹ hầm hầm, tay bị tét (chả đau j đâu), thì mếu máo trông đến tội. Mình lại bảo "con k đc khóc, vì con sai rồi đấy, mẹ nói rồi, đây k phải là đồ chơi!"...Nói xong mới thấy buồn cười vì thực ra nó chả hiểu j cả. Còn người ngoài nếu nghe đc chắc k nghĩ con trai mình mới đc 12 tháng 5 ngày...
    Chỗ bôi đậm ấy, sao mẹ nó lại nghĩ như thế?? Con cái chúng mình hiểu được nhiều thứ hơn là mẹ nó tưởng. 5 tháng, con mình đã bị phạt và khi mẹ nghiêm mặt, nhìn vào mắt con và nói "Không" con đã biết tạm dừng việc đang làm. Mỗi khi con mình nghịch một thứ mình không muốn, mình chỉ nói "cái này không phải là đồ chơi". Bạn đừng hi vọng con sẽ thôi nghịch ngay nhưng mình cá là con hiểu hết cho dù mẹ phải nhắc lại nhiều lần nữa rằng thứ đó không phải là đồ chơi. Nếu bạn không muốn con nghịch cái gì đó thì hay dọn nhà cửa, cất hết những thứ bạn không muốn bé sờ vào đi. Bạn sẽ không phải ngồi đó canh chừng và la hét nữa. Con mình 1 tuổi, mình đã có thể cắm hoa trong nhà mà không sợ con ăn, con đập bình hoa nữa rồi vì từ trước đó, nhiều lần con được nghe mẹ nói "không" lắm lắm.

    Thêm nữa, hãy dành thời gian chơi với con. Ở một bài viết khác, mĩnh có lần đã chia sẻ điều này. Đừng chỉ có ngồi đó canh me con mà hãy chơi với con ấy. Bạn sẽ dạy con được nhiều điều hơn và chủ động hơn là chạy theo quát tháo. Bạn sẽ hiểu con hơn và từ đó điều chỉnh được chính bạn khi đối xử với con.

    @ chanhleo.na: Mình không dám nhận là chuyên gia đâu. Chỉ là thích chia sẻ với các mẹ cách nuôi con của mình và học được từ các mẹ nhiều điều bổ ích trên WTT này. :Rose::Rose:
    Success is a journey, not a destination.
    • Avatar của sg_jul
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,315 Bài viết

    • 6,368 Được cảm ơn

    #9
    Hôm nay đọc được topic này, mừng, có chỗ xả bức xúc mấy bữa nay.
    Con gái 28 tháng, lúc ngoan thì ngoan tuyệt vời, còn lúc bướng thì... chưa tìm ra thuốc đặc trị :Sick:.

    Khoảng vài tháng trước mẹ vẫn còn áp dụng được chiêu khi hờn dỗi trở chứng thì tống lên ' ghế điện ' cho ngồi khóc chán thì thôi. Tiếp theo chiêu này ko ép phê, lờn, thì đến chiêu cho vào toilet đứng khóc, chán thì ra xin lỗi mẹ. Tới tuần trước thì bó toàn thân với con. 9h tối mẹ về hò con đi tắm ( 2 mẹ con vừa đi cắt tóc, gội đầu ở tiệm rồi, con về trước ), mẹ thấy con đang ham chơi nên mẹ đi sắp đồ ngày mai để khuyến mãi cho con thêm ít phút. Mẹ nói chơi chút xíu nữa rồi tắm nha. Xong mẹ ra gọi con vào tắm mà con nhất quyết không, khóc bù lu bù loa, không cho mẹ cởi quần áo. Tới nước này thì mẹ không nói nữa, cưỡng bức cởi đồ, tắm cho nàng cho xong luôn. Rồi màn mặc đồ mới vào cũng trần ai, mặc vào nàng lại cởi ra, miệng thì la hét thái độ chiến đấu dữ dội. Mặc xong đồ nhưng con vẫn tiếp tục khóc, mặt đỏ tía tai nước mắt tuôn trào muốn ướt hết cả áo quần, mồ hôi túa ra ướt nhẹp, nhưng nhất định cố thủ trong phòng tắm không chịu ra. Mẹ giải thích thế nào cũng không được, bèn cho nàng đứng luôn đó, với câu kết luận, con không ngoan rồi, con cứ đứng đây khóc, khóc xong thì ra ngoài với mẹ. Ba và các anh nghe tiếng la khóc nãy giờ sốt ruột lắm rồi, ba vào bế con bảo con xin lỗi mẹ đi, con còn giãy nảy lên gào to hơn, mẹ phải rỉ tai ba để mẹ xử lý 1 lần ra môn ra khoai xem con lì tới đâu. Ba đi ra, nàng gào to ba ơi, anh M, anh H ơi... mẹ mở cửa ( phòng ngủ ) ra. Mẹ bảo không ai được vào đây cứu bé hư cả đâu, mẹ đánh đòn đấy, rồi đi ra khỏi phòng vs cho nàng ở lại một mình.
    Hơn 10' sau nàng vẫn vừa lúc gào lúc thổn thức theo nhịp điệu chẳng có ô mê ly chút nào, và không hề có ý định ra khỏi phòng vs. Mẹ nhìn đồng hồ hơn con số 10, đành thua. Vào bế con ra, chấp nhận cho con nợ lời xin lỗi, sau một hồi giảng giải chẳng biết nàng có lọt tai từ nào không, thì nàng mếu máo đánh trống lảng chỉ bông hoa trên trần rồi ôm mẹ thút thít một lúc là ngủ. Nẫu !

    Sáng hôm sau, chưa hết lại một trận khóc hờn như thế tiếp diễn, sáng vội nên mẹ không có thời gian để xử lý, đành vừa dỗ dành vừa mặc đồ ào ào cho xong. Đi làm mà cứ luẩn quẩn ý nghĩ sao con bé bướng thế không biết, cái này cả mấy thằng anh cộng lại cũng chưa chắc bằng vài phần của nàng. Hay là mình chưa tìm ra phương pháp ? Lạ thật đấy, 3 anh trai của nàng đều qua tay mình cả, thì cũng áp dụng cây gậy với củ cà rốt là xong tất, vậy mà...

    Tối qua lại màn khóc lóc tiếp diễn, lý do là đòi đứng tè ( như các anh ). Mẹ đã giải thích là con không làm được vậy vì con không có con trym như các anh, như vậy sẽ bị ướt quần, ướt chân. Nếu con muốn thì con đứng tè xong con lau sàn nhà, tự rửa chân nhé, nhưng nàng vẫn không chịu. Nói 1 hồi phát mệt, con vẫn khóc, mẹ bế con lên bàn cầu ngồi ngược lại cách bình thường, a, con tè đứng kiểu này ha. Nàng im lặng tè xong thì bắt đầu khóc lại, chắc phát hiện ra kiểu đó không đúng " nguyên mẫu ", thế là đứng xuống la hét khóc gào tiếp. Nản, mẹ bỏ ra ngoài.

    5' sau, mẹ và 2 anh ngồi trên giường, nàng vẫn ti tỉ khóc trong nhà vs, chợt mẹ nghĩ ra, hô lên úi con chuột kìa, kỳ lạ thay nàng chạy bán sống bán chết ra ôm nhào lấy mẹ, nín bặt. Mẹ cười phá lên, xong ! Đơn giản như đan rổ vậy sao.

    Có lẽ con gái muốn thử thách lòng kiên nhẫn và sức sáng tạo của mẹ chăng. Mẹ già rồi, đầu óc tối tăm rồi, nghĩ được cách dạy con thơ sao mà ... mệt. Nhưng thôi, bây giờ mẹ cho con mặc sức đỏng đảnh đấy, đành phải dùng móng tay nhọn thôi chứ sao giờ, vỏ quýt thơm và cay của tui à.

    Các mẹ có con gái lắm chiêu hờn dỗi ơi, có phương kế gì hay thì mách nước giùm nhé, tớ cạn hết vốn liếng rùi :Sick:

    Biết đủ là đủ - biết vui là vui !
    • 163 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi sg_jul Xem bài viết
    Hôm nay đọc được topic này, mừng, có chỗ xả bức xúc mấy bữa nay.
    Con gái 28 tháng, lúc ngoan thì ngoan tuyệt vời, còn lúc bướng thì... chưa tìm ra thuốc đặc trị :Sick:.

    Khoảng vài tháng trước mẹ vẫn còn áp dụng được chiêu khi hờn dỗi trở chứng thì tống lên ' ghế điện ' cho ngồi khóc chán thì thôi. Tiếp theo chiêu này ko ép phê, lờn, thì đến chiêu cho vào toilet đứng khóc, chán thì ra xin lỗi mẹ. Tới tuần trước thì bó toàn thân với con. 9h tối mẹ về hò con đi tắm ( 2 mẹ con vừa đi cắt tóc, gội đầu ở tiệm rồi, con về trước ), mẹ thấy con đang ham chơi nên mẹ đi sắp đồ ngày mai để khuyến mãi cho con thêm ít phút. Mẹ nói chơi chút xíu nữa rồi tắm nha. Xong mẹ ra gọi con vào tắm mà con nhất quyết không, khóc bù lu bù loa, không cho mẹ cởi quần áo. Tới nước này thì mẹ không nói nữa, cưỡng bức cởi đồ, tắm cho nàng cho xong luôn. Rồi màn mặc đồ mới vào cũng trần ai, mặc vào nàng lại cởi ra, miệng thì la hét thái độ chiến đấu dữ dội. Mặc xong đồ nhưng con vẫn tiếp tục khóc, mặt đỏ tía tai nước mắt tuôn trào muốn ướt hết cả áo quần, mồ hôi túa ra ướt nhẹp, nhưng nhất định cố thủ trong phòng tắm không chịu ra. Mẹ giải thích thế nào cũng không được, bèn cho nàng đứng luôn đó, với câu kết luận, con không ngoan rồi, con cứ đứng đây khóc, khóc xong thì ra ngoài với mẹ. Ba và các anh nghe tiếng la khóc nãy giờ sốt ruột lắm rồi, ba vào bế con bảo con xin lỗi mẹ đi, con còn giãy nảy lên gào to hơn, mẹ phải rỉ tai ba để mẹ xử lý 1 lần ra môn ra khoai xem con lì tới đâu. Ba đi ra, nàng gào to ba ơi, anh M, anh H ơi... mẹ mở cửa ( phòng ngủ ) ra. Mẹ bảo không ai được vào đây cứu bé hư cả đâu, mẹ đánh đòn đấy, rồi đi ra khỏi phòng vs cho nàng ở lại một mình.

    Hơn 10' sau nàng vẫn vừa lúc gào lúc thổn thức theo nhịp điệu chẳng có ô mê ly chút nào, và không hề có ý định ra khỏi phòng vs. Mẹ nhìn đồng hồ hơn con số 10, đành thua. Vào bế con ra, chấp nhận cho con nợ lời xin lỗi, sau một hồi giảng giải chẳng biết nàng có lọt tai từ nào không, thì nàng mếu máo đánh trống lảng chỉ bông hoa trên trần rồi ôm mẹ thút thít một lúc là ngủ. Nẫu !

    Sáng hôm sau, chưa hết lại một trận khóc hờn như thế tiếp diễn, sáng vội nên mẹ không có thời gian để xử lý, đành vừa dỗ dành vừa mặc đồ ào ào cho xong. Đi làm mà cứ luẩn quẩn ý nghĩ sao con bé bướng thế không biết, cái này cả mấy thằng anh cộng lại cũng chưa chắc bằng vài phần của nàng. Hay là mình chưa tìm ra phương pháp ? Lạ thật đấy, 3 anh trai của nàng đều qua tay mình cả, thì cũng áp dụng cây gậy với củ cà rốt là xong tất, vậy mà...

    Tối qua lại màn khóc lóc tiếp diễn, lý do là đòi đứng tè ( như các anh ). Mẹ đã giải thích là con không làm được vậy vì con không có con trym như các anh, như vậy sẽ bị ướt quần, ướt chân. Nếu con muốn thì con đứng tè xong con lau sàn nhà, tự rửa chân nhé, nhưng nàng vẫn không chịu. Nói 1 hồi phát mệt, con vẫn khóc, mẹ bế con lên bàn cầu ngồi ngược lại cách bình thường, a, con tè đứng kiểu này ha. Nàng im lặng tè xong thì bắt đầu khóc lại, chắc phát hiện ra kiểu đó không đúng " nguyên mẫu ", thế là đứng xuống la hét khóc gào tiếp. Nản, mẹ bỏ ra ngoài.

    5' sau, mẹ và 2 anh ngồi trên giường, nàng vẫn ti tỉ khóc trong nhà vs, chợt mẹ nghĩ ra, hô lên úi con chuột kìa, kỳ lạ thay nàng chạy bán sống bán chết ra ôm nhào lấy mẹ, nín bặt. Mẹ cười phá lên, xong ! Đơn giản như đan rổ vậy sao.

    Có lẽ con gái muốn thử thách lòng kiên nhẫn và sức sáng tạo của mẹ chăng. Mẹ già rồi, đầu óc tối tăm rồi, nghĩ được cách dạy con thơ sao mà ... mệt. Nhưng thôi, bây giờ mẹ cho con mặc sức đỏng đảnh đấy, đành phải dùng móng tay nhọn thôi chứ sao giờ, vỏ quýt thơm và cay của tui à.

    Các mẹ có con gái lắm chiêu hờn dỗi ơi, có phương kế gì hay thì mách nước giùm nhé, tớ cạn hết vốn liếng rùi :Sick:
    :Laughing::Laughing: :Laughing:

    Hi hi ... đọc bài của mẹ này mà buồn cười suýt ngất. Công nhận là con gái của sg-jul đỏng đảnh, lắm chiêu nhưng mà cũng dễ thương quá chừng ... hihi ...

    Con mình chưa lớn đến giai đoạn quấy phá bướng bỉnh nên mình chưa có kinh nghiệm nhưng đọc báo người ta bảo đó là "khủng hoảng tuổi lên ba" ... Chắc đó là giai đoạn bé bắt đầu nhận thức và muốn khẳng định cái tôi của mình ...

    Thôi thì cứ cố chiều bé và dạy bảo từ từ, khi 4-5 tuổi là bé lại ngoan, biết nghe lời và tự chơi một mình đấy! Cái này mình quan sát thấy từ mấy đứa cháu con ông anh trai ...
    :Rose: What ... if ...
    :Rose: One day ...
    :Rose::Rose: Your blue sky's fade to grey ...
    :Rose::Rose: :Rose:And all of your passion' s gone away ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 163 Bài viết

    • 136 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi kiki Xem bài viết
    Chỗ bôi đậm ấy, sao mẹ nó lại nghĩ như thế?? Con cái chúng mình hiểu được nhiều thứ hơn là mẹ nó tưởng. 5 tháng, con mình đã bị phạt và khi mẹ nghiêm mặt, nhìn vào mắt con và nói "Không" con đã biết tạm dừng việc đang làm. Mỗi khi con mình nghịch một thứ mình không muốn, mình chỉ nói "cái này không phải là đồ chơi". Bạn đừng hi vọng con sẽ thôi nghịch ngay nhưng mình cá là con hiểu hết cho dù mẹ phải nhắc lại nhiều lần nữa rằng thứ đó không phải là đồ chơi. Nếu bạn không muốn con nghịch cái gì đó thì hay dọn nhà cửa, cất hết những thứ bạn không muốn bé sờ vào đi. Bạn sẽ không phải ngồi đó canh chừng và la hét nữa. Con mình 1 tuổi, mình đã có thể cắm hoa trong nhà mà không sợ con ăn, con đập bình hoa nữa rồi vì từ trước đó, nhiều lần con được nghe mẹ nói "không" lắm lắm.

    :Rose::Rose:
    Đúng đấy, từ khi 9-10 tháng là bé đã hiểu các từ "không", "con sai rồi" hay biết dừng lại khi mẹ nghiêm mặt và lắc đầu. Mình thấy những lúc bé nghịch, mình bảo thì bé dừng lại, mặt ngẩn ra rồi lại chuyển sang chơi trò khác. Hic, nhưng một lúc lại quên ngay và lại nghịch tiếp :mad: :mad: :mad:

    Bó tay với ông tướng con.
    :Rose: What ... if ...
    :Rose: One day ...
    :Rose::Rose: Your blue sky's fade to grey ...
    :Rose::Rose: :Rose:And all of your passion' s gone away ...
    • 1,570 Bài viết

    • 888 Được cảm ơn

    #12
    top nay hay quá, cho em hóng...