Con yêu - gian nan một hành trình...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 10.2K Lượt đọc
  • 129 Trả lời

  • Trang 2/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 7

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 78 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #21
    Cố gắng lên mẹ nó nhé, rồi mình sẽ được đền đáp xứng đáng e cũng sảy 1 lần thai lưu 1 lần nên cảm giác đau đơn khi ko giữ được con e rất hiểu

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #22
    Phải cố gắng và tiếp tục tin tưởng
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #23
    Mình cũng vậy. Mong con đến quá. Tại sao lại vậy. Nhiều lúc đi ra đường nhìn thấy trẻ em. Lòng mình thắt lại. Biết đến bao giờ mình mới có thể cảm nhận được mình làm mẹ.
    • 28 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #24
    Mình đã tự dằn vặt bản thân rất nhiều, rằng tại sao việc bầu bí lại khó khăn đến như vậy. Từ buồn, chạnh lòng, rồi đau khổ, rồi như thê nào nữa mình không thể diễn tả được. Một khoảng tg dài có lẽ mình trầm cảm nhưng ko tự nhận ra. Cứ đau đáu mong con, rồi khóc rấm rức hay nấc nghẹn trong cổ họng khi chu kỳ đến. Một tháng trôi đi nặng nề, chỉ mong mỏi sự "chậm trễ". Nhưng điều kỳ diệu đã không đến. Mình đâm ra ghét "đèn đỏ" kinh khủng, và cái màu đỏ trở thành nỗi ám ảnh khi mình biết tin con yêu về.
    Tất cả cảm giác, nỗi niềm, các cung bậc cảm xúc của việc mong con, khiến mình dễ dàng "gần" hơn với các mẹ cùng cảnh. Thực sự mình khá e dè, không phải mình khó gần mà là cảm xúc mình bị chai sạn mất rồi. Mình chỉ tự đau khổ với chính mình, cảm thấy mình thật bất lực và bất hạnh làm sao. Cho đến khi bắt chuyện cùng các chị, các mẹ khác tại phòng khám, mình mới dần thả lỏng bản thân. Mừng cùng các mẹ khi thấy họ hoan hỉ bước ra với kết quả "ok", nhưng cùng với đó là 1 nỗi xót xa đến tận cùng khi mà mình vẫn còn đang vật vã với chặng đường dài phải bước đi trong vô vọng - gần như là thế. Mình bỗng ao ước rằng, điều đó sẽ đến với mình...Ôi thật sự không thể diễn tả nổi. Và chỉ trong chúng ta-những người mẹ đang mong con đau đáu mới thấu hiểu và chia sẻ cùng nhau hết được. Nên rất mong là các mẹ sớm đạt được ý nguyện. Các con ơi, mau về cùng mẹ nhé
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #25
    Đồng cảm... m căm thù và thật sự ghét cái j màu đỏ luôn bạn ạ...hic
    • Avatar của an6666
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 8 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #26
    Cố lên bạn!
    Mình cũng bị TNTC Cắt 1 bên vòi, giờ đêm nào cung mơ, ngày nào cũng chờ, ko dám đi đâu, về đâu.
    Đi từ dũ thì BS bảo 2vc, Ck mình bị yếu, còn mình bị tntc
    Giờ dc 1 năm mà chưa có tin vui
    Đang tính đi chụp vòi trứng còn lại
    Có mẹ nào như mình không?
    • 16 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #27
    Mình cũng đinh chup vòi trứng xem the nao.buon qua. Hic hic
    • 89 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #28
    không nên bi quan thế, cứ lạc quan hơn đi.
    • 89 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #29
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bisous17513 Xem bài viết
    Mình đã tự dằn vặt bản thân rất nhiều, rằng tại sao việc bầu bí lại khó khăn đến như vậy. Từ buồn, chạnh lòng, rồi đau khổ, rồi như thê nào nữa mình không thể diễn tả được. Một khoảng tg dài có lẽ mình trầm cảm nhưng ko tự nhận ra. Cứ đau đáu mong con, rồi khóc rấm rức hay nấc nghẹn trong cổ họng khi chu kỳ đến. Một tháng trôi đi nặng nề, chỉ mong mỏi sự "chậm trễ". Nhưng điều kỳ diệu đã không đến. Mình đâm ra ghét "đèn đỏ" kinh khủng, và cái màu đỏ trở thành nỗi ám ảnh khi mình biết tin con yêu về.
    Tất cả cảm giác, nỗi niềm, các cung bậc cảm xúc của việc mong con, khiến mình dễ dàng "gần" hơn với các mẹ cùng cảnh. Thực sự mình khá e dè, không phải mình khó gần mà là cảm xúc mình bị chai sạn mất rồi. Mình chỉ tự đau khổ với chính mình, cảm thấy mình thật bất lực và bất hạnh làm sao. Cho đến khi bắt chuyện cùng các chị, các mẹ khác tại phòng khám, mình mới dần thả lỏng bản thân. Mừng cùng các mẹ khi thấy họ hoan hỉ bước ra với kết quả "ok", nhưng cùng với đó là 1 nỗi xót xa đến tận cùng khi mà mình vẫn còn đang vật vã với chặng đường dài phải bước đi trong vô vọng - gần như là thế. Mình bỗng ao ước rằng, điều đó sẽ đến với mình...Ôi thật sự không thể diễn tả nổi. Và chỉ trong chúng ta-những người mẹ đang mong con đau đáu mới thấu hiểu và chia sẻ cùng nhau hết được. Nên rất mong là các mẹ sớm đạt được ý nguyện. Các con ơi, mau về cùng mẹ nhé
    Mẹ nó ơi, giống mình wá...vì mong con, có con gòi mất con..giờ mình như trầm cảm sợ gặp tất cả mọi người xung quanh
    • 26 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #30
    Đọc những dòng tâm sự của Bạn không biết mình có phải là người may mắn hơn không ??
    Hành trình đi tìm con yêu của mình là 8 năm, với 3 lần làm TTON con yêu đã về với VC mình, nhưng rồi VC mình phải xa con khi con mới được 9 tháng 19 ngày tuổi.
    Từ đó tới giờ 15 tháng 1 ngày, đó cũng là khoảng thời gian mình phải xa con mãi mãi . Con mình phải vào nhập viện khi vừa tròn 2 tháng tuổi. Bạn không hình dung được những ngày mẹ con mình ở viện đã phải trải qua những gì đâu, nói đúng hơn là con mình phải trải qua còn mình là người phải chứng kiến.Còn gì đau lòng hơn là phải chứng kiến người thân của mình hàng giờ phải chịu đau đớn, mà đó lại là đứa con mình đi tìm 8 năm trời.Nằm trong bệnh viện ngày lại qua ngày hết uống thuốc, tiêm, lấy máu XN, lấy ven vv ,nhắc tới vụ lấy ven của con mình giờ là nỗi kinh hoàng với mình, mỗi lần con phải lấy ven để tiêm thương con lắm nhưng không làm gì giúp con được, lúc đó dù có thương mấy cũng không được thể hiện ra, một lần vì thương con quá mình ngất đi vậy là những lần sau đó lấy ven bsỹ không cho mình đứng cạnh con nữa, có lần họ còn cho con mình vào một phòng riêng để lấy ( bạn nghĩ xem con mình lấy ven khó vậy ở trong phòng đó toàn y tá với y tá họ làm gì để lấy được ven cho con mình trong khi mục đích chính của họ là phải lấy được ven). Ôi viết tới đây mình không viết được nữa.
    Lúc này điều mình có thể nói được là mình cầu mong ông trời hãy thương những người có cùng hoàn cảnh như mình, sớm mang con yêu về cho chị em mình.
    • 165 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #31
    con là lý do lớn nhất khiến tôi muốn sống trên đời này
    Ai bảo em không biết làm mẹ????????????
    • 28 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #32
    Con la dong luc khien minh co the vuot qua moi thu
    Con đến với mình khá muộn và vất vả. Cuộc hội ngộ mẹ con này thật sự không biết phải kể từ đâu. Hành trình của mình cũng là 8 năm có lẻ - như bạn HoangThiThanhQuan. Đau lòng lắm những khi con bệnh, nằm viện. Mình bất lực nhìn con chịu khổ với tiếng khóc đứt quãng ko còn hơi để mà khóc. Có lẽ những cố gắng muôn màng của người mẹ này đã khiến con trở nên mỏng manh quá với cuộc sống ngày càng khó này. Chỉ 2 ngày sau khi rời bụng mẹ, con phải vào phòng dưỡng nhi. Mũi tiêm ngừa trong vòng 24 tiếng đã làm con khóc nghẹn, mình bật khóc nức nở dù mẹ mình đã khuyên nhủ rất nhiều những kiêng cữ về cảm xúc của phụ nữ sau sinh. Trong hơn 3 tháng đầu đời, con cứ khóc ngặt nghẽo như thế. Mình chỉ biết khóc cùng con khi mà cảm giác đã vượt quá sức chịu đựng. Đêm mình hầu như ko ngủ, nhưng ko hề gì, mình chịu được, mình vẫn sống nhăn răn ra đấy thôi. Chỉ có con, niềm tin yêu mãnh liệt kéo mình vượt lên tất cả. Sinh xong cơ thể nặng nề của mình lại trở nên yếu ớt lạ thường. Những bước đi phải từ tốn như em bé mới chập chững. Mình ko đi nổi, sự thật là thế. Vết mổ đau lắm. Nhưng mình phải ôm con đi loanh quanh trong nhà khi đêm về. Sợ nhất là bất lực nhìn con vật vã, mệt mỏi vì khóc. Nhiều lúc mình đã nói trong nước mắt "con yêu, hãy cho mẹ biết mẹ phải làm gì, làm gì để giúp con cảm thấy dễ chịu hơn?"
    Sau 6 tháng - hết thời gian "tự miễn dịch" - là hành trình vào bệnh viện. Có lẽ vì con là cả cuộc sống của mình nên những lần bệnh của con đều là những ký ức không thể nào quên được. Mình không thể tự bế con khi đi khám hay khi bs, y tá tiêm chích...j..j... Mình không tin vào bản thân để có thể kiểm soát tốt cảm xúc, và bs dường như họ nhìn thấy điều đó, họ luôn yêu cầu bà bế, giữ cháu để họ thao tác...

    Cố gắng lên các mẹ ơi. Hãy cứ hy vọng và nỗ lực. Sẽ còn nhiều cách khác nhau để cố gắng...
    '
    • 19 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #33
    Cố lên bạn nhé. Mình cũng mong con suốt 6 năm trời, giờ sự mong mỏi của mình đã thành hiện thực. Ông trời sẽ không phụ công ai đâu bạn
    • 19 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #34
    Mình cũng làm iui 2 lần nhưng thất bại. Bạn tìm nguyên nhân tại sao đi rồi làm bạn à. Nhưng tớ nghĩ bạn làm sẽ thành công vì bạn có khả năng mang thai nhưng thai yếu quá thui. Bạn giờ phải bồi dưỡng cho ox cho khỏe rồi làm tiếp.
    • 19 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #35
    Mình nghĩ bạn nên vào Sài Gòn đi, đi chữa như bạn khó lắm, vào Sài Gòn là giải quyết tốt nhất là không cần nguyên nhân gì hết, thà tốn kém một lần còn hơn là bao lần mệt mỏi thất vọng.
    • Avatar của kid_tv89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 362 Bài viết

    • 156 Được cảm ơn

    #36
    Cưới được 3 tháng rồi mình cũng chưa có tin gì, buồn qúa, thấy các mẹ mà em vừa thương vừa lo. Mong con lắm. đang đợi từng ngày mà trong đầu cứ nghĩ là con đã đến, tưởng tượng ra mình đau lưng, căn bụng dưới, đi tiểu nhiều, Hy vọng con đến với mình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #37
    Mong con yêu từng ngày mh cũng cưới hơn 4 năm rồi mà vẫn chưa 1 lần 2v, nhưng thôi hãy thoải mái tinh thần nhất định con yêu sẽ về với chúng ta ông trời có mắt đó các mẹ ah, hãy luôn hy vọng hy vọng
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 28 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #38
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mykimle Xem bài viết
    Tình yêu của người mẹ thật vĩ đại. Mong con chị sau này sẽ hiểu và yêu thương chị thật nhiều!
    Cam on ban thong cam va dong vien. Vat va nhung thay con lon len tung ngay, niem vui nay kho dien ta bang loi
    • 220 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #39
    Đúng là mỗi người mỗi cảnh, em cũng đang truy lùng con yêu giống chị. Em bị đa nang buồng trứng uống cao ích mẫu nguyên chất 1 thời gian dài thì hết đa nang rồi nhưng chu kỳ vẫn dài hơn người bình thường nên khá khó khăn.
    • Avatar của tun_xu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 62 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #40
    Mình đã trải qua cái cảm giác chỉ mong có 1 đứa con mặc kệ là trai hay gái. Giờ thì vỡ kế hoạch , lại phải suy nghĩ vv trai hay gái. lên đọc tâm sự của các bạn mà rớm nước mắt. Phụ nữ thật là khổ. K sinh con được thì bị khép vào cái tội K biết đẻ. K sinh ra con trai cũng vẫn là tội K biết đẻ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của tun_xu
  • Trang 2/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 7