Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Con trai yêu thương của bố ơi!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 548 Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    Giờ đã 23h30,muộn rồi con nhỉ, thế là con bố đã được gần 19 tháng...
    Quãng thời gian đủ dài để bố hiếu quãng thời gian vừa qua với bố ý nghĩa và hạnh phúc thế nào?
    Con biết không, ngày con sinh ra, bố bồn chồn và lo lắng, có cả hồi hộp nữa khi ở ngoài sảnh bệnh viện.Đúng 19h25, bác y tá gọi bố ra và nói : Ra ngắm con trai đi này!
    Bố đứng ngây người 1 lúc rồi mới ra để lần đầu tiên, nhìn thấy con trai mình, thiên thần nhỏ mà bố mẹ đang háo hức chào đón...tối hôm đó, bố sung sướng vô cùng và nhắn tin cho tất cả bạn bè thân thiết để khoe: Em được làm bố, tao được làm bố rồi...Một ngày đông thực sự ấm áp...
    Ông bà nội không đồng ý cho bố mẹ lấy nhau nên bố mẹ ra ngoài ở,tất nhiên là con cùng ở với bố mẹ rồi.Ngày đó khi 2 mẹ con từ viện về, bố đưa 2 mẹ con về ông bà ngoại ngay để tiện chăm sóc cho cả 2 mẹ con, chứ ở ngoài này bố đi làm thì lấy ai chăm 2 đứa.Thế là cứ cuối tuần, bố lại về ông bà ngoại thăm 2 mẹ con.Cứ thế thấy con ngoan ngoãn không quấy khóc gì mẹ, bố lại thầm cảm ơn tạo hóa đã tặng cho bố 1 đứa con "biết điều".
    Thấm thoát 3 tháng mẹ được nghỉ làm theo chế độ đã hết, bố về đón 2 mẹ con ra ngoài này và thuê người giúp việc.Nhưng đúng là tạo hóa trêu ngươi, đúng vào thời diểm đó bố nhận được thông báo nghỉ việc vì 1 việc không hẳn do bố gây ra.Con biết không, bố đau lòng và hụt hẫng vô cùng.Vì bây giờ nghỉ thì cuộc sống gia đình mình sẽ có những khó khăn rất lớn...Nhưng mẹ đã ở bên cạnh động viên chia sẻ với bố rất nhiều.
    Thời gian sau đó bố có nhiều cơ hội hơn để động viên ông bà nội đòng ý, chấp nhận con dâu và cả thằng cháu đích tôn của ông bà nữa...cuối cùng ông bà cũng đòng ý...2 bên nội ngoại gặp nhau...1 đám cưới diễn ra vì nhiều người, nhiều lý do...Không sao,bố chỉ cần con của bố có đầy đủ ông bà nội ngoại,bố mẹ như bao người khác,vậy thôi!
    Sau đám cưới, cả nhà mình về ở với ông bà nội.Nhưng sự đời đâu có đơn giản như vậy!Con ở nhà bà nội trông thì bố mẹ không thoải mái, không yên tâm bởi bà hay ốm,trái gió là bà ốm thì làm sao mà chăm nhau được,bố muốn thuê giúp việc thi bà không cho,chưa kể đến mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu, căng thẳng trong gia đình bắt đầu diễn ra ... để rồi con phải đi lớp khi chưa tròn 1 tuổi.Bố xót xa khi thấy tivi báo rét đậm 12 độ, các anh chị cấp 1 còn được nghỉ mà con mới 11 tháng vẫn đi học bình thường. Bố ở nhà thì bố chăm sóc con bình thường, nhưng bố cũng phải đi làm chứ...và bố mẹ thì cứ đi làm, con cứ đi học cho dù mưa gió giá rét thế nào đi nữa...Kết quả là, sau hơn 1 tháng, con bắt đầu ốm đau thường xuyên...
    Đỉnh điểm là 2 lần đi cấp cứu và nằm viện gần 2 tháng trời...
    Số phận trêu ngươi khi lần thứ 2 bố lại nghỉ việc, vì công ty gần như giải thể...
    Bố tuyệt vọng và đau khổ vô cùng con ạ!

    Cũng may là lúc đó bố chưa biết giải quyết việc gia đình thế nào thì lại nghỉ làm nên bố tập trung vào việc ổn định gia đình trước.Công việc tính sau...
    Bố mẹ quyết định ra ngoài thuê nhà và thuê người giúp việc tiếp lần thứ 2 nhưng không thuê được ai!Bố mẹ đành quyết định gửi con về nhà cho ông bà ngoại chăm sóc...
    Thế là mới gần 15 tháng, con lại lên đường nhập ngũ, xa bố mẹ...Con biêt không,để đưa ra quyết định như vậy, bố đã suy nghĩ mất 3 tháng, đấu tranh tâm lý...cuối cùng, để vực cho sức khỏe của con lên, bố nghĩ đó là cách tốt nhất và đành chấp nhận...
    Nhưng con ơi, khi mà trong gần 2 tháng qua, con về nhà ông bà ngoại, trộm vía, ngoan ngoãn khỏe mạnh hơn thì cũng là lúc công việc bố vẫn chưa giải quyết được.Gần 2 tháng bố bị tâm lý vô cùng nặng nề: là con trai mà không quan cho ông bà nội con được chu đáo,là chồng mà bố không chia sẻ được với mẹ về kinh tế và 1 vài vấn đề trong cuộc sống, là bố của con mà bố không lo cho con được 1 mái ấm theo đúng nghĩa...........................................
    Bố đau khổ tuyệt vọng hơn nữa khi thấy bà nội và mẹ con không chỉ là không ưa nhau nữa mà tuyên chiến với nhau, còn bố ở giữa hứng chịu 2 làn đạn...........................................
    .....
    Bố mới bắt đầu công việc mới được 2 tuần, có nhiều áp lực mới mà bố thấy khó vượt qua quá.Bố chia sẻ với mẹ và mong tìm được sự chia sẻ.Nhưng bố vô tình hay quá vô tư mà không nhận ra rằng mẹ con bây giờ đã thay đổi.Quãng thời gian làm con dâu trong nhà ông bà nội không thoải mái, con ôm đau thường xuyên, chồng thì không kiếm ra tiền...khiến mẹ con nghĩ thực dụng quá.Bố tìm cách chia sẻ công việc mới với mẹ nhưng mẹ con không lắng nghe, hiểu rất sai ý của bố và đẩy tình cảm vợ chồng vào chỗ căng thẳng, rạn nứt...Cơm sôi bớt lửa chẳng rơi hạt nào... nhưng mẹ con thì không, căng thì căng, căng quá thì đứt.
    Tối nay, bố mẹ vừa cãi nhau xong.Mẹ nhắn tin cho bố và có nói:
    "...Tớ biết tớ cần gì vì cái gì và phải làm gì...nhưng cũng biết không có thì sẽ phải sống thế nào cho mình đứng được trên đời này!"
    Bố quá bất ngờ vì chưa bao giờ vì bất ký điều gì, bố muốn bỏ mẹ con.Vì sao ư, vì bố đến với mẹ bằng tình yêu, qua nhiều khó khăn,vì con...Nhưng bố sốc quá!!!
    Thực sự có những lúc bố nghĩ rằng liệu bố không còn trên đời này nữa, thì sẽ thế nào nhỉ?
    Tất cả những cái khác, bố gạt sang bên cạnh, nhưng nghĩ đến hình ảnh con không có bố bên cạnh, rồi nếu chẳng may mẹ con đi bươc nữa, 1 người khác sẽ đến nhưng không dành cho con tình cảm mà bằng thứ khác thì con sẽ ra sao?Bố không thể để điều đó xảy ra!
    Nhưng con ơi, bố phải làm sao bây giờ???
    Nghĩ đến con mà lòng bố đau thắt,nước mắt cứ chảy mãi...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của khinkhin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,096 Bài viết

    • 250 Được cảm ơn

    #2
    Mạn phép comment nhé!
    Thực ra mình nghĩ câu chuyện giữa hai bạn cũng chưa có gì cả để phải nghỉ đến chuyện vợ đi bước nữa rồi người ta có yêu thương con bạn hay không?
    Cuộc sống mà, những khó khăn bao giờ cũng chất chồng, nhưng vượt qua được thì lại thấy niềm vui, vì thế mới tạo ra sự cân bằng. Có quá nhiều thứ làm vợ bạn phải khổ sở, nhất là chuyện không được chấp nhận làm dâu.
    Hãy hiểu và thông cảm với vợ bạn, dù thế nào thì mình nghĩ chỉ là trong lúc bực tức hoặc điên loạn, bạn ý mới nhắn tin cho bạn vậy thôi. Hãy cứ nhường nhịn một chút, thời gian qua đi hai bạn sẽ lại bình thường.
    Đừng để cái tôi quá lớn rồi căng quá là tình cảm cũng đi theo, đôi khi chỉ là một cái ôm khi cô ấy giận dữ sẽ hóa giải được mọi thứ đó bạn ạ.
    Chào nhé tuổi lên 5!
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #3
    Tâm trạng đang rất rối bời bạn ạ...
    Thực tình thì tôi hy vọng có thể vào 1 lúc nào đó, vợ tôi có thể đọc được những dòng này và biết rằng đấy là chồng mình, cô ấy sẽ hiểu và thông cảm hơn cho tôi, cảm ơn bạn đã chia sẻ ...
    • 4 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    Người ta nói : Khi một người có cái chân đau thì họ chỉ nghĩ về cái chân đau đó.. Điều đó có lẽ đúng. Một người đau, người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào.

    Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hay cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng.

    Nói thật, đấy không phải là mạnh mẽ gì, mà chẳng qua đấy là sự kém cỏi, kém cỏi và hèn vì nghĩ rằng mình không thể vượt qua được và cũng vì thế mà sinh ra tính tự phụ, bất mãn, nằm đó gặm nhấm nỗi đau.

    Hèn kém đến nỗi ngay cả tự bản thân cũng không muốn vượt qua, hạn chế mình ngay cả trong suy nghĩ... chỉ muốn sống mãi với quá khứ đau buồn, chán chường với hiện tại và bi quan về tương lai.

    Em à, khi có nỗi đau thì phải cố gắng mà đứng dậy, vượt qua nó, chứ không phải là cứ để nó ngày càng nặng hơn, càng không thể chữa nổi. Ngã rồi thì phải biết đứng dậy, đứng dậy mà đi tiếp chứ không phải nằm ì ra đó mà kêu, mà khóc... Vẫn biết chẳng có người mạnh mẽ, chỉ có người cố tỏ ra là mình mạnh mẽ, nhưng tỏ ra mình mạnh mẽ không phải là bằng cách bất cần, để mặc mọi chuyện muốn đến đâu thì đến, để suốt ngày chỉ nói: kệ tôi, mọi người đừng quan tâm đến tôi, đấy là chuyện riêng của tôi...

    Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh,đau để ko bao giờ bị đau như vậy. Và lúc đó hãy mỉm cười, không lãng quên vì nó đã là quá khứ. Hãy làm sao sống trọn vẹn với hiện tại và hướng thẳng tương lai...

    Đối diện với chính bản thân mình, tự hỏi xem thực sự mình muốn gì, rồi từ đó thấy mình cần phải làm gì... Và hãy nhìn xung quanh một chút, có bao người đang nhìn em đấy. Họ có thể không giúp được em, nhưng ít nhất họ dạy em cách quan tâm và mở lòng với người khác...

    Đưa tay đây, anh sẽ kéo em đứng dậy...
    nhưng anh sẽ chẳng thể làm được gì
    khi mà ngay chính cả bản thân em
    cũng không muốn được tự đứng lên...

    ĐỐI DIỆN VÀ ĐỨNG LÊN EM
    • Avatar của khinkhin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 2,096 Bài viết

    • 250 Được cảm ơn

    #5
    Cố lên nhé, gìn giữ một gia đình hạnh phúc mới khó bạn à. Quả thực nhiều khi vợ chồng giận nhau cả hai bên đều mất bình tĩnh, đôi khi nói ra những điều cực kỳ khó nghe. Nếu chồng tớ và tớ đều chỉ suy nghĩ về những câu nói đó mà không tự xin lỗi nhau thì thực là rất khó để cùng nhau hạnh phúc đến giờ này.
    Try your best nhé!
    Chào nhé tuổi lên 5!
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.