con gái ra đi đúng ngày tròn 1 năm cha mẹ cưới nhau!!!

  • 6.08K Lượt chia sẻ
  • 71.9K Lượt đọc
  • 80 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 31 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #1
    Tính đến nay, kể từ cái ngày con xa cha mẹ thì cũng được gần 3 tháng, nhưng trong lòng mẹ thì không lúc nào thôi nhớ đến con. Khi con còn nằm trong bụng, mẹ đặt cho con cái tên thân mật là Misu. Nhưng giờ mẹ lại muốn gọi con là con gái bé nhỏ của mẹ, bởi vì con gái của mẹ sinh thiếu 1 tháng nên con gái bé xíu thôi! Mẹ nhớ như in cái ngày định mệnh đó...16/3 mẹ đi khám thai định kỳ, cả nhà mình thức dậy lúc 4h sáng. Cha chở mẹ con mình qua bệnh viện rồi cha về chuẩn bị đi làm. Mẹ nghĩ cũng như những lần trước, mẹ con mình đi sớm để về sớm nghỉ ngơi sẽ khỏe hơn. Nhưng không ngờ...bs cho mẹ nhập viện. Lúc đó mẹ cũng sợ vì chỉ có 1 mình mẹ thôi. Mẹ gọi điện cho cha con mà mẹ rưng rưng muốn khóc. Rồi mẹ gọi cho bà ngoại con nữa. Cha con tức tốc xin nghỉ chạy vào bv với mẹ con mình.rồi bà ngoại cũng lên tới. Lúc đó mẹ cũng yên tâm hơn. Mẹ nghĩ chắc là con của mẹ không khỏe 1 chút thôi,bs sẽ cho mẹ nằm lại vài ngày để dưỡng. Nhưng sau những lần kiểm tra...bs nói là sẽ cho mẹ mổ trong đêm luôn. 9h tối cô hộ lý dẫn 2 mẹ con mình vào phòng mổ....lúc đó mẹ biết mình phải làm gì...phải thật bình tĩnh để con có thể chào đời suôn sẻ. Mẹ niệm phật cầu cho con mẹ bình an.
    10h... mẹ nghe thấy họ nói 10h, là bé gái, nặng 2kg4. Giọt nước mắt đầu tiên lăn trên mặt mẹ, me nghe giọng nói "con của chị nè!" mẹ quay sang nhìn thấy con gái của mẹ. Yêu quá đi mất! Bao nhiêu ngày trông chờ được gặp con. Nhìn con chỉ được vài giây nhưng hình ảnh của con mẹ không bao giờ quên được! Con gái của mẹ bị bệnh phổi... sau khi sanh xong cha đợi để được nhìn thấy con, cha nói..con giống anh lắm...lúc đó con chưa tự thở được, bs gắn ống cho con thở, con khóc quá chừng.
    Rồi con được chuyển sang dưỡng nhi, mẹ thì phòng hồi sức... gần sáng có người đưa mẹ về nhận phòng, bà ngoại con đã chờ sẵn. Con có biết không nhìn thấy mẹ nào cũng có con mình bên cạnh, ôm ấp, hạnh phúc mẹ thấy tủi thân vô cùng. Nhưng mẹ luôn hy vọng con sẽ sớm khỏe lại rồi nhanh về với mình thôi! Ngày nào cha cũng xuống thăm con mấy lần ( thường thì chỉ được 2 lần thôi nhưng lúc nào cha cũng đi hơn,khi nào bị đuổi thì cha mới về) lần nào cha về mẹ cũng hỏi tình hình của con...rồi mẹ cứ hy vọng, hy vọng...
    Mỗi ngày trôi qua mẹ cảm nhận nỗi đau, đau lắm khi nhìn thấy xung quanh ai cũng có em bé, càng đau hơn khi nghĩ đến con 1 mình chóng chọi với sự sống...những ngày qua con đã quen có mẹ rồi mà! 1 ngày, 2 ngày rồi 3 ngày trôi qua...đến lúc định mệnh.. con gái nhỏ của mẹ đã sống 3 ngày như thế đó, không giọt sữa mẹ, chưa được lần bồng bế. 8h sáng con mất,(ngày 19/3 ngày mà đúng 1 năm trước cha mẹ đã rất hạnh phúc) cha con như ngã quỵ khi nhận được cuộc điện thoại của bs.
    Nói về tình yêu của cha mẹ dành cho con, mẹ là người mang nặng đẻ đau mẹ yêu thương con là điều đương nhiên. Nhưng tình yêu cha dành cho con là tất cả. Con biết không...từ khi có con cha nói Misu của cha là số 1, mẹ chỉ là số 2 thôi! Ngày nào cha đi làm về Misu cũng chơi với cha, cha gọi 1 tiếng là đạp ngay. Mẹ nhớ lắm, Giờ Misu đã bỏ cha mẹ đi rồi...
    Cha giấu mẹ không cho mẹ biết...cha nói chiều cha qua công ty có việc, làm xong cha vào viện sớm với mẹ. Thật ra, cha đưa con về quê... Cha con đã phải cố gắng rất nhiều để mẹ không phát hiện ra. Cha đã rất đau khổ, bồng con trên tay khi con không còn biết khóc...cha bảo con gái đạp cha đi con, nhìn cha đi con...nhưng làm sao đây! Con gái đã đi rồi mà!.. ( mẹ thấy thái độ của mọi người lạ lắm, nhưng mẹ không dám nghĩ chuyện xấu đã xảy ra) sữa mẹ đã về rồi con ạ!ngực mẹ căng cứng lên. Mẹ nói với cha...để mẹ vắt sữa gởi xuống dưỡng nhi cho con nhưng cha con nói rằng đường ruột con còn yếu, con chưa uống sữa được... mẹ chỉ biết tin cha. Đêm hôm đó mẹ ngủ không được con à!mẹ vô cùng bức rứt khó chịu. Chắc là dù sao đi nữa mẹ con mình cũng có một mối liên kết với nhau.
    Giờ phút định mệnh đã đến. Đó là lúc bs gọi mẹ và tất cả người thân lên phòng trực.(lúc đó chỉ còn 1 mình mẹ là chưa biết thôi! Bs gọi người thân đi cùng là để hồi nữa đưa mẹ về phòng) câu nói suốt cuộc đời mẹ chẳng bao giờ quên được con à! "Em bé,ở dưới báo là đã mất rồi nha"...lúc đó nước mắt mẹ tuôn như chưa từng được khóc, đau như chưa bao giờ có nỗi đau nào lớn hơn như thế nữa. Mọi thứ sụp đổ cả rồi.sữa mẹ chảy ra thấm ướt cả áo, ướt cả bụng mẹ. Mọi người ai cũng khuyên mẹ, nhưng lúc đó mẹ như không còn nghe thấy ai nói gì nữa. Quá đau đớn. Mẹ nghĩ chỉ có những ai đã từng như mẹ mới cảm nhận được nỗi đau này nó lớn đến chừng nào. Và giờ đây khi thời gian ngày càng trôi qua nhưng cha mẹ vẫn còn đau lắm!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của mamibebun
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 227 Bài viết

    • 82 Được cảm ơn

    #2
    Mình đã khóc khi đọc xong topic này....😭😭😭😭😭
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Buns99
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 15 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #3
    Chia sẻ cùng chủ top.
    Chị cũng đã trải qua nỗi đau như em cách đây 3 năm. Nỗi đau như vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi lần nghĩ về con là một lần như có dao đâm vào tim.
    Con trai bé bỏng của chị chỉ ở trên dương thế được 18 ngày, trong lồng kính bệnh viện, chưa một lần được mẹ ôm ấp bế bồng, chưa được hưởng một giọt sữa mẹ.
    Thương con trai và những em bé như con trai của chị lắm. Mong các con ở nơi xa ấy mãi bình yên.
    Cố gắng lên em nhé.Cùng với thời gian mình sẽ học được cách chấp nhận và vượt qua mất mát này.
    Ôm em thật chặt.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 31 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #4
    Mỗi lần vợ chồng em ra đường nhìn gia đình người ta bồng con trên tay...nhất là bé gái. Tim em như có ai bóp chặt. Có khi đi siêu thị, nhìn thấy như vậy thì mắt đỏ hoe. Mọi người nhìn mình không hiểu chuyện gì xảy ra. Những lúc như vậy e chỉ biết nắm chặt tay chồng mình mà bước tiếp. Đã có lúc vợ chồng e muốn bỏ đi thật xa. Đến nơi chẳng ai biết mình rồi làm lại tất cả, nhưng cuối cùng cũng không làm được vì còn có cha mẹ. Thời gian Nằm trong tháng đối với e như cực hình. Giờ nhớ lại.. xót xa lắm!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    Chia buồn với chị ạ. Em chưa có cảm giác đó nhưng em hiểu được nỗi đau đó ạ. Khi cái gì họ càng hi vọng trông ngóng mà mất đi họ sẽ bị suy sụp hoàn toàn. Chị cố gắng vượt qua nỗi đau này nha.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #6
    Hic... Mong c sớm vượt qua nỗi mất mát này! Cố lên nhé chị!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của tuoidinh82
    • 41 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #7
    Mình cũng là một người mẹ có con gái. Con của mình cũng bị cách ly xa mẹ sau khi sanh như chủ top vì trong thời kì mang thai mình bị cao huyết áp, nên sinh xong bs chỉ cho nhìn một chút rồi cách ly liền để theo dõi cả mẹ và con. Em bé con mình sinh đủ tháng. Phải hơn 1 ngày sau mình mới được gặp con. Cho nên, ở một khía cạnh nào đó mình vô cùng cảm thông và thấu hiểu cho tâm tư, tình cảm của bạn chủ top. Mình rất rất hi vọng là vợ chồng bạn sẽ sớm có con lại, sẽ được ôm ấp và nâng niu con trong tay. Thương chủ top rất nhiều. Bạn hãy vững tâm lên, vui vẻ và lạc quan để còn sống tiếp.
    ggV3p7
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mon84
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 18 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #8
    Hixx. Thật là buồn đau. Mình cug mất con khi con dc 37 tuần. Huhu. 65 ngày đã qua. Nhưng nỗi đau như ddag còn nguyên vẹn. Mỗi lần nghĩ đến đứa con gái bé bog của mình là nước mắt lại tuôn rơi, cứ như có ai bóp chặt con tim của mình ý. Chỉ bít cố gawg vượt qua, trông thời gian trôi nhanh...bạn cũng thế cố gag mạnh khỏe lên rồi con lại về với mình
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 74 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #9
    Bạn cố gắng vượt nha, đừng đau buồn quá để con bạn không được siêu thoát à. Hãy mạnh mẽ lên nha.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 149 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #10
    CỐ gắng lên bạn mình cũng vừa mất con khi con đc 3 tuần tuổi . Chưa kịp vui vì có con mà đã mất con @@
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 31 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #11
    đến hôm nay mẹ mới được mơ thấy con, mẹ thấy con gái nhỏ của mẹ đã lớn hơn rồi! mẹ được nựng cái má phúng phính. giấc mơ của mẹ là mẹ đã sinh con ra 1 lần nữa và lần này con gái của mẹ là 1 đứa trẻ khỏe mạnh. mẹ được nhìn thấy con, mẹ nói với con là..."mẹ thật sự hạnh phúc khi có con" và rồi khi mẹ tỉnh dậy thì con của mẹ đang ở 1 nơi xa...xa khỏi tầm tay của mẹ....
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    chia buồn vs bạn
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #13
    Chị cố lên nha!
    Em khác mng. E mất con nhưng là do chính em hại con. Nỗi đau này sẽ kéo dài thật lâu.....nhưng hãy tạm để đó và sống tiếp chị nhé
    • Avatar của ptt.hoai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 126 Bài viết

    • 250 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi kyduyen26032015 Xem bài viết
    đến hôm nay mẹ mới được mơ thấy con, mẹ thấy con gái nhỏ của mẹ đã lớn hơn rồi! mẹ được nựng cái má phúng phính. giấc mơ của mẹ là mẹ đã sinh con ra 1 lần nữa và lần này con gái của mẹ là 1 đứa trẻ khỏe mạnh. mẹ được nhìn thấy con, mẹ nói với con là..."mẹ thật sự hạnh phúc khi có con" và rồi khi mẹ tỉnh dậy thì con của mẹ đang ở 1 nơi xa...xa khmỏi tầm tay của mẹ....
    thời gian qua đi, nỗi đau dần nguôi ngoai trong mình. nhưng đọc bài của bạn, quá khứ lại hiện về rõ ràng. từng chút một. năm ngoái. Mình cũng mất con gái. Con cũng nằm lồng kính 3 ngày rồi con đi. Thật sự mình rất ám ảnh cảnh đó. Nhìn con bé xíu, với đống dây bao quanh người thật sự tim mình tan nát. Nhưng chưa hết, năm 2012 mình cũng bị mất con trai. bé mất ngay sau sinh vài phút, mình không được nhìn con 1 lần. Hai bé nhà mình đều bị sinh non. Thương nhất là chồng. Hai lần anh ôm con, đưa con về với tổ tiên . nghĩ đến thôi là mình thấy thắt ruột. Mình đã muốn buông xuôi tất cả, nếu chết được mình cũng muốn chết té cho xong rồi. Nhưng rồi vẫn phải sống và tiếp tục chiến đấu.
    Mong một ngày không xa, tin vui lại đến, hạnh phúc lại vẹn tròn đối với mình, bạn và cả các bạn chưa may mắn giống mình.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mitcon14
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 68 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #15
    Mình cũng xin chia sẻ với bạn. Còn vài ngày nữa thui là cũng đc 1 năm ngày con zai bỏ vc mình đi rồi. Cũng vào cái tháng 7 này,năm ngoái. Con bạn sống đc 3 ngày còn con mình ra đời và chỉ sống chưa đầy 15' đã đi rồi. Ôb nội cũng đến và đưa con về quê ngay..Ck và mẹ đẻ ở lại chăm sóc mình những ngày còn lại trên viện. Khoảng time đấy,công nhận là rất khó để vượt qua..mình cũng mất hơn nửa năm mới có thể tạm nguôi đc vì ngày nào mình cũng khóc,cứ nhìn thấy trẻ con là bé trai hay những bé bị cha mẹ khác ruồng bỏ,k cho làm ng là mình cũng k nín đc rùi. Sau 9m bjo mình cũng mới có bầu lại..mình cũng hi vọng đứa này bình an vs mình đến 9m10d...là mình cũng đc an ủi lắm rồi.. 😔😔
    • 26 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #16
    mình xin chia buồn với các bạn. chúc các bạn sớm vượt qua duoc noi mất mát quá lớn. Tgian sẽ xoa diu vết thương. mình cũng mất con khi mang thai tuan 16. Mình cũng rất đau đớn và dằn vặt bản thân... mình ko muốn ai hỏi thăm mình , vi moi lan ngta hỏi thăm mình đau lắm. nhung mình hay trả lời cho xong va cũng là cách mình động viên mình sớm vượt quá sự mất mát ấy " con người mình cung như nhung cây trai, cây này có trái đậu trái không, kiếp này con không có duyen ở với cha mẹ thì cầu mong cho con duoc siêu thoát ở cõi âm", mình sống thật khỏe, vui vẻ lên để chào đón những dua con khác. mình cung phải mất một năm sau moi có bầu lại, nay con gái mình đã 20thang, xinh xắn , thông minh , yêu lắm các bạn ah. Ông trời không cho ai tất cả, mà cũng không lấy hết của ai cái gì. Rồi các bạn cũng sẽ có niềm vui mới niềm vui lơn như mình thôi.
    Chúc các bạn mạnh khỏe, som vượt qua tất cả.
    Thân mến cả nhà !
    • Avatar của menaunau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #17
    Chia buồn cùng gia đình chị. E thì đang ở tuần 17-18 thôi nhưng sức khỏe e ko tốt,ăn uống ko đủ chất, ko lên đc cân mà còn giảm cân ,lại bị thiếu máu nghiêm trọng nên e lo lắm,mỗi lần thăm khám lại cứ cầu nguyện tiếng nhịp tim baby bình thường,rất lo là baby ko khỏe....còn 1 nửa chặng đường nữa sao thấy gian nan quá,nếu tình trạng sức khoẻ cứ thế này. Mỗi ngày đều lo sợ ...,đọc bài của chị mà tim e đập nhanh theo từng dòng,mẹ con chị đã đi đến gần cuối đường 9m10d rồi mà ...buồn thật. Chị cố vượt qua nỗi đau này,giữ gìn sức khỏe chị nhé.
    • Avatar của NTNHuong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #18
    Nghẹn đắng lòng!
    • 31 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #19
    Em cảm ơn mọi người đã chia sẻ với em! Trong lúc đau buồn nhất em tìm đến wtt để biết được rằng cũng có người hoàn cảnh giống mình, ít ra mình ko cô đơn. Còn có nhiều người khổ hơn mình nữa! Chị em mình hãy cùng nhau cố gắng vượt qua...vì chồng và vì các con mình sau này nữa nha các chị!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #20
    Chia buồn với chị. Chẳng có nỗi đau nào xót xa hơn mất con cả. Ai từng là mẹ mới hiểu cảm giác khi nuôi sự sống của con bao ngày trong bụng chỉ mong ngày con chào đời. Mà giờ mất đi k khác gì mất đi phần máu thịt của mình. Mong chị sớm vượt qua và có cho mình một thiên thần khác, thay Misu ở bên chị mãi mãi..
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5