Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

vượt qua trầm cảm sau sinh. mẹ nào đã từng trải qua giai đoạn khó khăn này xin cho em lời khuyên.

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 4.13K Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 26 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Chào các mẹ. Em năm nay 25t, con em đc 4 tháng rồi. Là 1 bé trai xinh xắn và đáng yêu vô cùng.
    Vấn đề em gặp phải là em k muốn gần gũi con. Con khóc, thì em để 1 lúc sau mới bế. Em chỉ muốn đứng hoặc ngồi từ xa để nhìn con chơi thôi. Đêm em cũng k ngủ với con. Từ ngày sinh cháu ra em ngủ với cháu đc khoảng 3 hôm. Em hay có suy nghĩ muốn làm hại con mình. Nhìn thằng bé cứ nhìn theo mẹ, cười với mẹ mà em thấy mình tội lỗi quá.
    Ngày hqua, em đã đi khám ở chuyên khoa thần kinh. Bác sĩ nói em bị trầm cảm sau sinh nên mới như thế. Hiện tại em vẫn kìm chế được bản thân nên bác sĩ cho em 1 đơn thuốc. sau khi nói chuyện. Bs nói em từ khi sinh bé c.s thay đổi quá nhiều. Nên mới sinh bệnh. lúc đầu mối quan hệ mc - nd rất tốt. Nhưng từ khi sinh bé ra khá mâu thuẫn. Chồng em ít giúp vợ chăm con. Con k chịu bú mẹ nên em phải nuôi bộ. ( em luôn có cảm giác con k thương mẹ. Nên mới k chịu bú). Rồi em tăng cân qúa nhiều so với hồi con gái. Em ngủ triền miên, lúc thì lại ko ngủ được.
    Nhiều khi bị mc chửi. Em chỉ muốn chết đi.
    Có mẹ nào đã vượt qua times khó khăn này thì cho em lời khuyên và hướng giải quyết với.
    ai đã từng bị trầm cảm sau sinh và đã vượt qua được xin cho em lời khuyên. Nick yahoo của em: non_and_xanh

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 773 Bài viết

    • 475 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Mình đã từng rơi vào trường hợp đó. Mình thấy chán tất cả mọi người, chán chồng và con nữa. Con khóc là mình bực, mặc dù rất thương con. Mình cứ kìm nén trong lòng nhiều chuyện quá, cho đến 1 ngày, mình đã nói hết ra với mẹ mình và chồng mình, mình nói xong thì lòng nhẹ nhàng hẳn. Rồi mình đi làm, công việc làm cho mình mê mãi đi, mỗi ngày đi làm mình nhớ con vô cùng, nên dù vất vả mình vẫn thích tự tay nấu cơm cho con ăn. Thích đi mua sắm cho con. Hôm nay mình đã bình thường trở lại, chỉ riêng một chuyện mà mình không biết có nên đến bác sĩ không: mình không thích gần chồng nữa. Cũng chẳng bao giờ nghĩ đến sex, trong đầu mình chỉ có công việc và con. Mặc dù vẫn tâm sự, trao đổi với chồng bình thường. Công việc mình hiện nay rất bận, mình làm kế toán nhà thầu và nhận nhiều hồ sơ khác nữa vì mình rất thích làm kế toán. Có lẽ công việc làm mình dể dàng quên đi tất cả những muộn phiền. Không biết câu chuyện của mình có giúp gì cho bạn không, nhưng mình khuyên bạn hãy tâm sự với tất cả những ai có thể nghe bạn.
    FWEep7
    6q4Jp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Caragh
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 754 Bài viết

    • 683 Được cảm ơn

    #3
    Tớ cũng có giai đoạn bị trầm cảm sau sinh, giờ mỗi khi nhớ lại thời gian đó, tớ vẫn thấy sợ.
    Giai đoạn sau khi sinh, vai trò của chồng và gia đình chồng rất quan trọng, nếu chồng không biết cách chia sẻ, gia đình nhà chồng không giúp đỡ thì mẹ rất dễ bị như thế. Tớ nghĩ bạn nên nói chuyện với chồng, chia sẻ cảm xúc thực bạn đang có, buồn, vui, tức giận, hay chán nản, bạn cứ nói hết đi, có thể chồng vẫn không chia sẻ được nhiều nhưng ít ra anh ấy cũng biết bạn đang phải chịu những gì.
    Tớ may mắn hơn bạn một chút là được cơ quan tạo điều kiện cho đi làm sớm, làm 1/2 ngày từ khi con được 2 tháng tuổi, nên tớ có cơ hội đi ra ngoài, gặp gỡ bạn bè đồng nghiệp vì vậy cũng đỡ stress nhiều. Hơn nữa, việc đi ra ngoài cho tớ mỗi ngày vài tiếng đồng hồ xa em bé, không bị ngập trong các công việc chăm con, nên đầu óc thư giãn hơn, vì vậy vượt qua giai đoạn trầm cảm khá nhanh.
    Con bạn đã được 4 tháng rồi, chắc bạn cũng đã đi làm, việc chăm con, nếu bà nội sẵn lòng giúp đỡ thì nên nhờ bà giúp, bạn cứ an tâm, cháu của bà mà, thế nào bà cũng sẽ làm hết mình. Tuy rằng 2 thế hệ khác nhau, đôi khi có nhiều mâu thuẫn, nhưng suy cho cùng, bà có thương cháu bà thì mới chỉ mình làm cái này cái kia, vì vậy cái gì quá đáng lắm thì mình mới nên phản ứng, còn lại, mình cũng nên nhượng bộ bà một chút, như vậy quan hệ MC-CD sẽ tốt hơn, và con mình có bà chăm, mình cũng an tâm mà đi làm hơn.
    Khi vượt qua được giai đoạn này, bạn sẽ thấy mình điềm đạm hơn, và học được chữ "nhẫn" hơn rất nhiều đấy. Riếng đối với bạn thân mình, mỗi khi nhìn lại giai đoạn này, mình lại nhìn thấy rõ hơn từng con người trong gia đình nhà chồng, tình cảm của chồng, và đúng là trái tim mình vững vàng hơn rất nhiều.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 773 Bài viết

    • 475 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Còn một vấn đề nữa mà mình cứ hối hận mãi, đó là mình đã đánh con khi con khóc, và mình bỏ bé khóc một mình, bé bò lê la khóc đòi mẹ, mà mình cương quyết để bé một mình trong phòng vì bé không chịu bú. Giờ mình thấy thương con quá. Hối hận là mình đã không kìm nén được những nỗi bực dọc mà đi trút vào đầu con trẻ. Mình bình tâm lại thấy con đáng thương quá, con có hiểu gì đâu, những muộn phiền của người lớn mà, sao lại để đứa trẻ sơ sinh phải gánh chịu. Giờ đây, mình đi đâu cũng khuyên những ai đang trong thời kỳ hậu sản, hãy bình tâm, từ từ, nhẫn nại, và mong mọi chuyện luôn suôn sẽ, những người thân quanh mình cũng nên biết điều này mà tránh để sản phụ không bị trầm cảm.
    FWEep7
    6q4Jp7
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 26 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    To caragh: em đi làm nhưng c.v lại k đc như ý. Nên càng thấy dồn né hơn.
    To hoa xuyen chi: ngày bé được hơn 1w . Bé khóc ghê qúa. Nên em đã tét vào mông. Khiến bé nhìn em trách móc và khóc to hơn. em thấy mình có lỗi, em cũng ân hận. Nhưng đc 1 times, bé mà quấy em bực mình. Em lại tét bé 1 cái. Rồi em lại ân hận. Như cái vòng tròn luẩn quẩn ấy chị a.
    ai đã từng bị trầm cảm sau sinh và đã vượt qua được xin cho em lời khuyên. Nick yahoo của em: non_and_xanh
    • Avatar của meotuyet
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,224 Bài viết

    • 402 Được cảm ơn

    #6
    Hồi mình mới sinh bé đầu cũng hơi bị trầm cảm một tý. Mình khóc suốt vì bé không chịu ti mẹ, m không có cảm giác ghét con mỗi khi con khóc. sau gần tuần bé cũng bú mình, tâm trạng mình thoải mái hơn, nhưng về buổi tối vẫn khóc vì không có chồng bên cạch. Hồi đó ở quê với ô bà nội bé, bố bé đi làm chiều t6 về chiều cn đi. Tối Cn nào cũng khóc hu hu vì tủi thân.
    nếu nhà ngoại gần bạn thử xin về nhà ngoại một thời gian xem, đi làm cũng là một cách tốt, mình sẽ thấy nhớ và yêu con nhiều hơn.
    Mình chuẩn bị sinh bé thứ 2, chắc chẳng có thời gian mà trầm cảm đâu, vì bé đầu nghịch lắm, chăm 2 chị em cno nên chắc cũng không nghĩ đc nhiều. Nhưng có điều mình đang phân vân, bố bé bảo đợt này nghỉ sinh về quê 4 tháng, nhưng mình chỉ muốn về 2 tháng thôi, sau đó ra ba ngoại chăm cho và mình cũng đi làm luôn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của beyeu11111
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 11 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 372 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Caragh Xem bài viết
    Tớ cũng có giai đoạn bị trầm cảm sau sinh, giờ mỗi khi nhớ lại thời gian đó, tớ vẫn thấy sợ.
    Giai đoạn sau khi sinh, vai trò của chồng và gia đình chồng rất quan trọng, nếu chồng không biết cách chia sẻ, gia đình nhà chồng không giúp đỡ thì mẹ rất dễ bị như thế. Tớ nghĩ bạn nên nói chuyện với chồng, chia sẻ cảm xúc thực bạn đang có, buồn, vui, tức giận, hay chán nản, bạn cứ nói hết đi, có thể chồng vẫn không chia sẻ được nhiều nhưng ít ra anh ấy cũng biết bạn đang phải chịu những gì.
    Tớ may mắn hơn bạn một chút là được cơ quan tạo điều kiện cho đi làm sớm, làm 1/2 ngày từ khi con được 2 tháng tuổi, nên tớ có cơ hội đi ra ngoài, gặp gỡ bạn bè đồng nghiệp vì vậy cũng đỡ stress nhiều. Hơn nữa, việc đi ra ngoài cho tớ mỗi ngày vài tiếng đồng hồ xa em bé, không bị ngập trong các công việc chăm con, nên đầu óc thư giãn hơn, vì vậy vượt qua giai đoạn trầm cảm khá nhanh.
    Con bạn đã được 4 tháng rồi, chắc bạn cũng đã đi làm, việc chăm con, nếu bà nội sẵn lòng giúp đỡ thì nên nhờ bà giúp, bạn cứ an tâm, cháu của bà mà, thế nào bà cũng sẽ làm hết mình. Tuy rằng 2 thế hệ khác nhau, đôi khi có nhiều mâu thuẫn, nhưng suy cho cùng, bà có thương cháu bà thì mới chỉ mình làm cái này cái kia, vì vậy cái gì quá đáng lắm thì mình mới nên phản ứng, còn lại, mình cũng nên nhượng bộ bà một chút, như vậy quan hệ MC-CD sẽ tốt hơn, và con mình có bà chăm, mình cũng an tâm mà đi làm hơn.
    Khi vượt qua được giai đoạn này, bạn sẽ thấy mình điềm đạm hơn, và học được chữ "nhẫn" hơn rất nhiều đấy. Riếng đối với bạn thân mình, mỗi khi nhìn lại giai đoạn này, mình lại nhìn thấy rõ hơn từng con người trong gia đình nhà chồng, tình cảm của chồng, và đúng là trái tim mình vững vàng hơn rất nhiều.
    Phụ nữ khổ thật
    • Avatar của billme
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 526 Bài viết

    • 1,105 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Non_va_Xanh Xem bài viết
    Chào các mẹ. Em năm nay 25t, con em đc 4 tháng rồi. Là 1 bé trai xinh xắn và đáng yêu vô cùng.
    Vấn đề em gặp phải là em k muốn gần gũi con. Con khóc, thì em để 1 lúc sau mới bế. Em chỉ muốn đứng hoặc ngồi từ xa để nhìn con chơi thôi. Đêm em cũng k ngủ với con. Từ ngày sinh cháu ra em ngủ với cháu đc khoảng 3 hôm. Em hay có suy nghĩ muốn làm hại con mình. Nhìn thằng bé cứ nhìn theo mẹ, cười với mẹ mà em thấy mình tội lỗi quá.
    Ngày hqua, em đã đi khám ở chuyên khoa thần kinh. Bác sĩ nói em bị trầm cảm sau sinh nên mới như thế. Hiện tại em vẫn kìm chế được bản thân nên bác sĩ cho em 1 đơn thuốc. sau khi nói chuyện. Bs nói em từ khi sinh bé c.s thay đổi quá nhiều. Nên mới sinh bệnh. lúc đầu mối quan hệ mc - nd rất tốt. Nhưng từ khi sinh bé ra khá mâu thuẫn. Chồng em ít giúp vợ chăm con. Con k chịu bú mẹ nên em phải nuôi bộ. ( em luôn có cảm giác con k thương mẹ. Nên mới k chịu bú). Rồi em tăng cân qúa nhiều so với hồi con gái. Em ngủ triền miên, lúc thì lại ko ngủ được.
    Nhiều khi bị mc chửi. Em chỉ muốn chết đi.
    Có mẹ nào đã vượt qua times khó khăn này thì cho em lời khuyên và hướng giải quyết với.
    .....
    chị đang y hệt như thế này, thêm nữa đang cãi nhau với chồng, mấy tuần nay rồi, haizzz. Mà chồng chẳng tâm lý j cả, luôn luôn đòi hỏi, hoặc tại sao thế nọ mà ko thế kia, rồi tra xét, rồi hoạnh hoẹ. Ôi mệt mỏi quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 61 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #9
    Chủ đề này gợi nhớ khoảng thời gian đáng sợ đó của mình, giờ nghĩ lại là không muốn sinh con nữa. Không phải vì con khó mà vì chồng không tâm lý, vợ chồng chiến tranh lạnh hàng tháng trời, hòa được 1 bữa lại tiếp tục giận nhau cả tháng tiếp theo, cứ thế kéo dài khoảng hơn 1 năm, tưởng sắp li dị nhau, không thể chịu nổi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 383 Bài viết

    • 490 Được cảm ơn

    #10
    Trầm cảm sau sinh, có thể biểu hiện giống nhau nhưng thật ra lại khác nhau tùy theo các thể loại mà chỉ bên chuyên môn mới phân định được. Các trường hợp mà các mẹ trên đây nhắc tới, chủ yếu là do nguyên nhân tâm lý, và như vậy, cách điều trị chủ yếu là trị liệu tâm lý, mà việc chia sẻ ở diễn đàn này là một trong những cách trị liệu rồi. Nhưng trường hợp chủ top, qua lời kể của bạn, có vẻ như không đơn thuần là tâm lý. Bạn nên tham khảo các nhà chuyên môn.
    DT: 0167 277 6527
    • 174 Bài viết

    • 560 Được cảm ơn

    #11
    Trầm cảm sau sinh ngoài yếu tố tâm lý còn do sự thay đổi hóc môn trong cơ thể người phụ nữ, vì thế rất nhiều người vướng phải, mức độ nặng nhẹ khác nhau mà thôi.
    Tình hình của bạn chủ top có vẻ nặng, mình nghĩ bạn nên kết hợp uống thuốc chống trầm cảm BS cho với giữ cho tinh thần được thoải mái, tránh những suy nghĩ tiêu cực quẩn quanh.
    Trước khi sinh mình bị trầm cảm tinh thần khá nặng, nhưng có vẻ sau sinh mình thấy tình hình lại đỡ hơn, có lẽ vì mình đã biết được bệnh của mình. Mình thì ko có nhiều người để chia sẻ hay giúp đỡ gì nên cách của mình làm là cứ mỗi lần mình thấy chán nản, bực dọc, nổi nóng lên thì mình lại tự bảo bản thân đấy có lẽ chỉ là xung động nhất thời do ảnh hưởng của TCSS, thôi đừng nghĩ hay làm gì nữa, để mai tính. Thế là cố gắng kìm những suy nghĩ hay hành động lại, nghĩ hay làm chuyện gì khác để quên nó đi. Nói chung là ko hết hoàn toàn, nhưng mình thấy cũng đã bớt được 1 số đấy.
    Ài, mình những khi tức cũng có la mắng con nhưng tuyệt đối ko bao giờ đánh con, bởi mình ghi nhớ 1 điều con ở tuổi này đã biết nhận thức gì đâu mà đánh tội nghiệp nó. Có điều ức chế quá vẫn thỉnh thoảng mắng mỏ cho đỡ bực, dù biết là con có hiểu gì đâu cơ chứ.
    • 591 Bài viết

    • 137 Được cảm ơn

    #12
    Công chúa nhỏ nhà mình được 10 tháng rồi, hồi mới sinh con mình cũng thế, mình bị stress nặng đến nổi mất sữa luôn, khi mất sữa rồi mình hối hận thì quá muộn, muốn làm cho có sữa lại cho con nhưng làm cách nào cũng không được. Phụ nữ sau sinh đa số là đều bị stress, có người nặng có người nhẹ thôi. Mình thì stress vì mệt mỏi và đau vết cắt, mình chỉ muốn ngủ mà con thì cứ đòi bú, làm mình mệt, mệt khủng khiếp, mình chán ăn, chỉ muốn ngủ mà k được vì con bú liên tục. nói chung là thời gian đó khủng khiếp lắm.
    Bạn nên tìm một nhà tư vấn tâm lý để trút hêt tâm sự ra và họ sẽ cho bạn lời khuyên có ích. đừng để mất sữa như mình thì tọi con lắm.
    :Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smil ing::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling:
    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::R ose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::R ose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    CON GÁI YÊU CON LÀ TẤT CẢ CỦA MẸ
    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::R ose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::R ose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    :Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smil ing::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling::Smiling:
    • 87 Bài viết

    • 39 Được cảm ơn

    #13
    Mình đã từng bị thế này, nặng hơn bạn nhiều nhiều. Cách tốt nhất là bạn phải chia sẻ bệnh lý tạm thời này với tất cả những người đang sống quanh bạn để tìm kiếm sự giúp đỡ nhanh nhất. Như mình, mình đã phải nói rõ với chồng về tất cả mọi suy nghĩ và rất may, hồi đầu chồng không hiểu lắm, khá bất ngờ, nhưng vì mình rất kiên nhẫn giải thích v chia sẻ nên mới giữ được gia đình đến tận bây giờ. Bản thân bạn khi có bất cứ suy nghĩ tiêu cực nào thì hãy hít thở thật sâu để máu lưu thông lên não, việc này sẽ giúp bạn bình tĩnh và minh mẫn hơn trong cư xử. Bạn đang chưa biết thở đúng cách thôi mà. Cố lên bạn nhé!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)