TIN TÀI TRỢ.

Vén khéo tiêu dùng - tích lũy tài sản cho con

  • 2K Lượt chia sẻ
  • 500K Lượt đọc
  • 1.5K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #1
    Mở cái topic này, không biết có bi trùng không nữa.
    Đại loại mình đọc nhiều thấy nhiều người than thở, nghèo, không có dư. Ở muc tâm sự, thấy có cả vài topic “Gia đình nghèo” “Lấy chồng nghèo”...vân vân....
    Mình thì thấy các bạn than thở, hoăc là an ủi nhau - thôi ráng cố gắng....Nhưng tóm lai thì ráng “Gồng mình vượt qua bão giá” cu thể thế nào thì mình chẳng thấy.
    Mình sợ nghe các bạn gái than thở, than nghèo lắm á. Mình thấy xung quanh mình nhiều bạn, giàu thì không nói rồi - chồng mỗi tháng đưa về ít nhất cũng 20tr, cá nhân cũng đi làm kiếm trung bình 4tr/1 tháng, vây mà cũng không dành dum được. Còn có cả bạn nghèo, không đi làm ở nhà nuôi con, chồng tài xế, mỗi tháng đưa vợ, 5tr, cũng xài bay biến. Đã vậy còn nhờ cha mẹ 2 bên nuôi con phụ.
    Mình nghĩ càng thu nhâp ít thì càng phải tính toán. Con cái sướng khổ là do cha mẹ biết tính, biết lo. Cá nhân mình nghĩ, kiếm 10 đồng thì ráng dành dụm 1-2 đồng phòng thân. Bởi vì lúc có chuyện, dựa vào cá nhân mình là đầu tiên. Ai mà có con đau ốm bất thình lình, không có đồng nào thì thấm thía cái cảnh chạy vạy vay mượn. Khổ lắm. Đau lắm. Con khổ, mình làm mẹ mà không giúp con được.
    Để có dư mỗi tháng, ngoài việc tăng thêm thu nhâp thì tiết kiệm cũng là 1 cách. Việc tăng thu nhập thì mình không bàn, nhưng việc vén khéo chi tiêu trong nhà thì mình muốn bàn và chia sẻ với mọi người lắm.
    Nhiều tiền, xài nhiều, dư nhiều là bình thường.
    Nhưng ít tiền (Như mình), xài ít, dư nhiều thì mình vỗ tay bái phục ghê lắm. Ai mà thế thì vào chia sẻ kinh nghiệm với mình cái
    196 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #2
    Chi tiêu phải biết tính. Tính như thế nào?
    Mình lấy ví dụ thưc tế thế này.
    Chuyện thứ 1:
    Bạn A (Ban mà có chồng chạy xe, mỗi tháng đưa về 5tr nghen).
    Có bầu, nhưng lai chọn đi sinh dịch vụ, chỉ định bác sỹ giỏi để mổ đẻ cho. Ban ý dự trù làm 10tr cho việc sinh đẻ. Thưc tế chi bao nhiêu mình không biết, nhưng mình đoán là ít nhất cũng 5tr. Vì bạn ấy sinh mổ và ở phòng máy lạnh đến cả tuần.
    Mình trước khi có bầu đã lo đi đóng bảo hiểm tự nguyện (Vì lúc đó mình không đi làm nên không có bảo hiểm). Để ý là vụ bầu bí thì ít nhất khoảng thời gian bao nhiêu thì bảo hiểm mới chi trả cho. (Hình như cả năm, tính luôn thời gian mang thai). Đi sinh theo bảo hiểm, mình lót tay cho bác sỹ , y tá đỡ đẻ vài trăm. Ở phòng dịch vụ, (Chung với 2 giường khác), ở 2 ngày. Tốn tổng cộng 500.000 đ tiền đi đẻ (Bao gồm thuốc thang, phòng, tiền chích ngừa, khám cho con) (Đó là bảo hiểm tư nguyện, tức là phần trăm bao hiểm chi trả không nhiều bằng bảo hiểm loại A kia)
    Nghĩ coi, 4tr5 chênh lệch kia, có thể mua bao nhiêu thứ cho con ấy chứ.

    Chuyện thứ 2:
    Con mình bệnh, nhập bệnh viện nhi đồng. Mình chỉ quan trọng thuốc tốt và bác sỹ giỏi chứ không quan trọng chuyện phòng. Mình thuê ghế cho con ngủ ngoài hành lang (Hành lang rộng và thoáng, không ngột ngạt như ở trong phòng). Con nằm viện cả 1 tuần trong đó. Chích kháng sinh ngày 3 lần, xét nghiệm đủ thứ. Ra viện, con tốn viện phí (Đã gồm tiền thuốc, xét nghiệm, tiền phòng) chỉ hơn 200.000 đ, lãnh nguyên 1 bọc thuốc về nhà.
    Còn bạn A, sau mình 1 tuần thì con cũng bị bệnh. Nhập viện, ở phòng dịch vu, máy lạnh tiếp, đi hút đàm nhớt cho con cách ngày. Ra viện, lại mất 5 triệu đồng.
    Đó là do khi con mình sinh ra, mình đã lo nhập khẩu cho con, và làm bảo hiểm y tế cho con (Trẻ dưới 6 t được có bảo hiểm). Còn bạn A, đợi lúc con nhập viện mới làm bảo hiểm. Nộp trễ hạn nên không được bảo hiểm thanh toán.
    Tết đó là Tết con Mèo. Bạn ấy than thở với mình chẳng có tiền. Xui quá tết nhất con bi bệnh (Mà con mình cũng bệnh lúc Tết). Thế này thế kia. Mẹ bạn ấy, chồng bạn ấy. Nội ngoại 2 bên phải hỗ trợ thêm tiền để ăn Tết.

    Chuyện thứ 3, chuyện sữa:
    Mình sinh con, cho con bú mẹ hoàn toàn. Tiết kiệm bao nhiêu chi phí mà con mình cao lớn khỏe mạnh. (Trong lớp, con mình sinh nhỏ tháng nhất – tháng 12, nhưng cao nhất). Còn bạn A, lúc sinh, bé không bú được, mình khuyên vắt sữa để giữ sữa. Mình cho mượn cả dụng cụ vắt sữa của mình. Nhưng bạn í than đau, không chịu vắt. 3 ngày sau thì mất sữa. Bạn ấy chọn sữa ngoại cho con bú thay. Một tháng tốn ít nhất 2 tr cho chuyện sữa. Nhưng cái này là do bạn ấy chứ do ai. Bạn ấy than thở con không chịu bú sữa Dielac (Ít tiền), bạn ấy khổ quá vì con chỉ bú loại sữa mắc tiền kia kia thôi. Nhưng đó là do bạn ấy tập con uống sữa mắc ngay từ đầu. Bé đã quen khẩu vị với loai sữa đó. Mình cũng chọn sữa tốt cho con (Khi đi làm thì mình cho con bú kết hơp sữa bột và sữa mẹ). Nhưng từ từ mình đổi sữa khác, vẫn phù hợp với con mà chi phí thấp hơn. Mình tập con không kén chọn. Bây giờ thì con bú sữa tươi (thay cho nước), chi phí sữa giảm nhiều. Cả sữa, cả sữa chua, cả phomai, chỉ tầm 1tr/1 tháng. Ấy là con mình bú nhiều (1 lít/ ngày – bao gồm cả sữa trong trường)

    Chuyện thứ 4: đi học – học phí trường
    Cái vu hoc phí này, đối với 1 số gia đình thì khá nặng, vì họ (nghĩ là) chọn trường rất tốt cho con. Lấy ví dụ cô bạn B của mình (Người chồng đưa 20tr hàng tháng để chi tiêu mà chẳng thấy dư). Bạn ấy chọn trường tư quốc tế cho con (Thực chất vẫn là người việt dạy, và nói tiếng Việt), học phí gần 4tr/ 1 tháng. Chưa kể các khoản ngoại khóa, hay tiền này tiền nọ khác. Và bạn ấy tới giờ vẫn than thở không có dư.
    Mình cũng là một người mẹ, hiểu cái tâm lý chọn trường tốt cho con lắm. Con mình cũng thuộc dang nhút nhát và sợ bé đặt biệt nên việc chọn trường càng quan trọng.
    Nhưng mình là công chức, chẳng giàu có gì. Cho con học kiểu đó thì cũng được. Nhưng chả có dư. Lỡ lúc cần tiền thì lại không có lo cho con. Mình cũng nát đầu chọn trường cho con. Mình hỏi người này, người kia, tham khảo đủ chỗ. Mình phải cho con học trường tư trước, vì con mình quá nhát. Lớp học ít bé thôi để cô chăm con mình cho tốt. Rồi mình cũng lựa được trường vừa tầm, khoảng 2t5/1 tháng. Cô chăm tốt, thật thà, không ăn thì báo mình không ăn chứ không giấu giếm. Dĩ nhiên mức độ tốt chỉ ở mức tương đối, nhưng nó cũng làm mình yên tâm hơn gửi kiểu “Nhóm trẻ gia đình. Con mình đủ 3t, học mẫu giáo thì mình chuyển qua trường công cho con.
    Chuyện chọn trường công này cũng mệt mỏi. Mình phải hỏi người này, người kia. Phải chọn trường gần nhà để thuận tiện đưa rước. Mình cũng phải dùng mánh khóe để con vào học được. Tới giờ thì mình yên tâm hoàn toàn. Trường con mình là trường chất lương hàng đầu của Quận, Thành phố. Hoc phí thì thấp, như các trường công lập khác. Lớp học chỉ 30 bé, 3 cô (Cao hơn trường tư, chỉ 20 bé – 2 cô), học ngoại khóa đầy đủ. Cô giáo nhẹ nhàng không đánh. Con mình thì vui tươi hớn hở. Mình cũng hớn hở vì con hoc chỗ tốt, học phí thấp.(Chỉ hơn 1 tr/1 tháng)
    Vì mình chẳng giàu nên mình tính. Mình ráng. Con học trường công được thì dễ hòa nhập hơn, lên cấp 1 cũng dễ chấp nhận hơn (chứ những bé học trường quốc tế, lên lớp 1 học trường bình thường – dù trường điểm cũng khó hòa nhập vì “đã từng đươc sướng quá”)

    Ấy, so với bạn B, thì mỗi tháng mình tiết kiệm cũng đươc 3tr đồng. 3tr đó mua được nhiều thứ lắm. Bù thêm 1tr nữa thì mỗi tháng tích lũy đươc 1 chỉ vàng cho con rồi. 1 năm cũng 1.2 cây. 10 năm cũng tích được số vốn kha khá cho con rồi.

    Còn vài chuyện linh tinh khác về cách xài tiền. Những người giàu có xung quanh mình, đều là những người biết xài (Chứ không phải hà tiện), đi làm lương cao nhưng con cái vẫn học trường công (Học phí thấp, chất lượng dạy tốt), đi khám bệnh vẫn theo diện bảo hiểm.
    Họ biết lúc nào cần xài nhiều, lúc nào nên xài ít, cái nào tiết kiệm, cái nào không. (Vậy nên mới giàu). Con cái đi học trường công, tốn vài trăm nghìn học phí 1 tháng, nhưng họ đầu tư con học tiếng Anh ở Ila (chất lượng day tốt), học phí vài trăm đô. Vì họ nghĩ tiếng Anh quan trọng, phải học chuẩn ngay từ đầu. Con cái ngoan ngoãn, vẫn đầy đủ và học giỏi.
    228 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,321 Bài viết

    • 4,410 Được cảm ơn

    #3
    Mình đồng ý với mẹ yukee là phải chi xài hợp lý. Ví dụ là học trường công thì lợi nhiều mặt lắm con ko sướng quá hóa hư mà cũng tiết kiệm cho cha mẹ nhiều. Con trẻ từ nhỏ có điều kiện bt như phần đông trẻ khác thì tốt hơn là được tạo đk quá tốt. Tuy vậy thì tâm lý cha mẹ thường hay lo lắng thái quá cho con.

    Vừa hôm qua mình cũng gặp một đứa trẻ nhà giàu mà hư quá đi mất. Hic. Chẳng biết lễ phép, tôn trọng người lớn gì cả.

    Tuy vậy về chuyện đi viện thì mình thấy dùng dịch vụ tốt hơn bảo hiểm. Vì bảo hiểm thì phải chờ đợi lâu lắm. Mình được cty mua 2 loại bảo hiểm. 1 loại là BHYT thì chả xài bao giờ, còn bảo hiểm kia là hình thức cứ bỏ tiền ra đi, khám dịch vụ tốt thế nào cũng được, sau đó bảo hiểm trả lại đúng số tiền đó. Mình toàn xài loại đó rất tiện. Vấn đề y tế thì theo mình nên khám và chữa dịch vụ vì được quan tâm và nhanh chóng hơn. Tất nhiên ko phải quá cầu kỳ như bác sĩ giỏi nhất, phòng xịn nhất... Nhưng phải ở mức độ khá chứ mức độ trung bình thì cũng hơi lo.

    Chuyện chăm con thì có người khéo có người ko. Mẹ yukee may mắn là người khéo léo đảm đang biết lo trước nghĩ sau nhưng có nhiều mẹ thì ko được khéo lắm (như mình). Nên phải kinh qua một số lần tốn kém này kia thì dần dần mới rút ra được cách làm tốt nhất.

    Nhà mình chưa có bé nào nhưng vì vợ chả biết điệu đàng làm đẹp nên đỡ được khoản mỹ phẩm. Vợ chồng cũng ko phải sĩ diện, thích thể hiện nên cuộc sống nói chung ở mức trung bình khá, thấy vui, happy.

    Vào webtretho biết được nhiều hoàn cảnh và các mẹ cùng nhau động viên tiết kiệm cho gia đình, các con mình thấy vui hơn và lên tinh thần hẳn. Cuộc sống vì thế cũng ý nghĩa và có động lực hơn.
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #4
    Mình tư vấn cho các mẹ thu nhập ít nên mới khuyên vụ bảo hiểm.
    Ông bà nói "Liệu cơm gấp mắm".
    Có nhiều tiền thì có nhiều chọn lựa hơn chứ. Chẳng phải căng đầu tính tới tính lui. Nhưng mà không phải ai cũng có thể có nhiều tiền và lo cho con được đầy đủ.
    Khó khăn mà vẫn lo cho con cái được đầy đủ, dạy con ngoan ngoãn thì mình phục ghê lắm.
    Mình đồng ý với yeu tre tho 2 về chuyên bảo hiểm.
    Cá nhân mình và con mình vẫn khám dịch vụ. (Tính thời gian khám bảo hiểm lâu, phải nghỉ làm đi khám thì cái tiền nghỉ làm còn cao hơn) Nhưng thuốc là thuốc bảo hiểm. Trường hợp con bệnh nặng thì mình đưa con lên bệnh viện tuyến trên.
    Tại vì mình không hiểu có những người không có tiền mà xài vẫn rất sang. Đơn cử như trường hợp ban A, mình đề cập ở trên.
    Xe chạy thì đổi liên tục, mà xe tay ga không. Mình thì mười mấy năm rồi, có cái xe chạy hoài. Vì mình thấy xe cô chỉ là phương tiện vận chuyển. Mình chỉ quan tâm tới độ bền và ít tốn xăng. Còn bạn ấy thì nghĩ xe cộ là thứ khẳng định đẳng cấp. Tư duy khác nhau, nên hành động khác nhau.
    Nhưng rõ ràng, lúc có chuyện gấp cần tiền, bạn ấy phải đi vay mươn khổ sở. Mình thì thấy chuyện mượn tiền, nó nhục nhục sao ấy. Mình chả làm được. Nên mình có ít ăn ít, có nhiều ăn nhiều.
    Sống tương đối chứ chẳng đến mức khổ sở. Mình tiết kiệm, cứ không phải hà tiện. Cái nào đáng, mình vẫn mạnh tay chi tiền. Mẹ mình cần tiền chữa bênh, mình vẫn có cho mẹ. Mình cần tiền sửa nhà, mình vẫn có chứ không vay mượn ai.
    • 3,321 Bài viết

    • 4,410 Được cảm ơn

    #5
    uhm mình ớn mấy bạn thích sĩ diện, đẳng cấp này kia lắm. Nói thật mình bị bạn bè mượn tiền hoài vì những lý do là mua máy ảnh, laptop, đổi từ xe tay ga này qua tay ga khác vì thích cốp rộng, đổi điện thoại, mua tủ lạnh... Hic hic, toàn là các vật để cho đẹp thêm chứ ko thật cần thiết. Lý lẽ của họ là mượn trước thì mua được rồi trả nợ dần chứ để dành thì chẳng biết bao giờ mới có món đồ mình muốn vì ko bao giờ tiền nằm im trong túi.

    Tính mình lại bị kiểu có tiền mà từ chối thì ngượng miệng. Họ nói mượn thiết tha lắm. Kiểu như 'Mình đã ao ước từ lâu lắm rồi cái xe đó nhưng mãi ko có tiền...' Mượn thì lâu chết luôn í. Hic. Riết rùi nghe mấy người đó gọi đt thấy sợ. Họ ăn mặc đẹp, sành điệu, nhìn sang trọng hơn hẳn mình. Mình cũng đi xe cả 6-7 năm rùi chưa thay, đt thì cùi hơn, quần áo cũng ít hơn... Chúng nó thấy thế còn bảo mày trùm sò quá, có tiền mà ko chịu xài, chỉ thích để ngắm à? Bó tay.

    Mình đành chịu xấu hổ vì keo kiệt chứ chưa có tự do về tài chính thì ko dám vung tay tiêu ko phải nghĩ như thế. Mà ngại nhất là phiền hà tới người khác kiểu vay mượn. Không cùng bất đắc dĩ phải vay ai thì cũng nhanh nhanh trả cho người ta thì mình mới yên tâm. Còn những người mượn mà chẳng lo nghĩ gì, chừng nào bị đòi quá trời mới trả thì sợ lắm. Mà bạn hỏi mượn 10tr mua máy ảnh, mình lúc đó tiền gửi ngân hàng chưa tới hạn, lương chưa lãnh chỉ còn 10tr tiền mặt nên cho mượn 5tr, để 5tr mình chi xài thì bạn còn bảo sao giàu mà keo, cho mượn ít thế. Bó tay.
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #6
    Tiếp tiếp...
    Yeu tre tho 2 có đề cập tới vấn đề tự do về tài chính. Mình đoán rằng bạn có đọc cuốn “Cha giàu, cha nghèo” (Rich dad, poor dad) của Robert Kiyosaki? Đây là một cuốn sách thuộc loại “gối đầu giường” của mình. Nó giải thích nhiều thứ về quản lý tài chính, tư duy tài chính bằng thứ văn phong rất dễ hiểu. Chính vì đọc tron bộ Rich dad Poor dad, mà mình ý thức về việc quản lý tài chính ghê gớm lắm.
    Tất cả việc mình làm, tiết kiệm để có vốn đầu tư (Hoặc chỉ đơn giản là tiết kiệm), hoặc vay nợ để đầu tư (Cái này thì chưa dám làm)....mục đích chỉ được tự do về tài chính.
    Tự do tài chính nói đơn giản như thế này. Thí dụ như mình muốn về hưu ở tuổi 40 chẳng hạn. (Về hưu tức chẳng phải đi làm nữa mà vẫn có tiền để sống) thì mình cần có số tiền để trang trải 20 năm còn lại (Giả sử như cuộc đời mình chỉ có 60 năm). Giả sử như mình chỉ tốn có 5 triệu/ 1 tháng là đủ sống. Thì mình cần có số tiền là 5 tr x 12 tháng x 20 năm = 1 tỷ 200 triệu.
    Nếu mình có 1 tỷ 200 tr thì 40t mình có thể về hưu, ở nhà làm vườn và đi du lich ở nơi mình thích.
    Lúc đó, mình có thể xem như đạt tự do về tài chính rồi. (Đó chỉ là thí dụ thôi nhe, vì 20 năm nữa thì không chắc 5tr/ tháng là đủ sống, nhưng mà nếu lãi suất hơn 1% / 1 tháng như bây giờ thì lãi suất NH của 1 tỷ 200 tr cũng 12tr/1 tháng rồi...hị hị)

    Mình còn thích cả khái niệm giữa tài sản và tiêu sản nữa. Vì rất nhiều người hiện nay lẫn lộn giữa tài sản và tiêu sản.
    Tài sản là những thứ sinh lợi
    Còn tiêu sản thì không.
    Ví dụ cái nhà, nếu mình mua, rồi cho thuê mỗi tháng, thì cái nhà là tài sản, mang lại thu nhập thu động mỗi tháng cho mình
    Nhưng nếu mình mua chỉ để ở, thì lúc đó, nó lại là tiêu sản.
    Vậy thì cái xe, điện thoại, laptop là tiêu sản.
    Chả có vấn đề gì nếu mình mua cho cuộc sống mình thoải mái. Nhưng những người giàu, người ta dùng tiền lời từ việc kinh doanh, từ việc cho thuê, từ lãi suất NH để mua. Còn người nghèo, người ta dùng lương để mua (Mà theo Robert thì nó lại là nợ xấu)
    Nguyên tắc làm giàu thật ra lại đơn giản. Đó là hãy tăng thật nhiều tài sản lên, tăng doanh thu thụ động lên. Một lúc nào đó, mình sẽ được tự do về tài chính

    Vậy cho nên, theo thiển ý của mình, những thứ duy trì cuôc sống chỉ nên ở mức tương đối. Ví dụ xe cộ chỉ là phương tiện vận chuyển, điện thoại để nghe gọi...Những thứ đó, một số người dùng để khẳng định đẳng cấp. Nhưng với mình thì nó hư ảo.
    Mình thấy có người áo đẹp, xe đẹp, điện thoại đẹp...nhưng về nhà thì nhà ở thuê.
    Mình thì cố gắng 1 thời gian cũng có 1 cái nhà đàng hoàng. Xong cái nhà thì mình chả còn gì. Không có tiền để mua nổi bộ nồi nấu ăn, cái tủ quần áo. Nhà thì trống hoắc. Rồi mỗi tháng mình lại tích lũy mua dần dần. (Đại loại mình có tiền mua con trâu mà không có tiền mua cái cày). Bây giờ thì giá trị cái nhà tăng. (Trong khi đó, giá trị laptop, xe cộ, điện thoại lại giảm), lúc mua cái nhà nát ở “hốc bò tó” đó có 200tr, sửa sang mất 100tr. Bây giờ tăng giá cũng hơn cả tỷ. (Khoảng cách chỉ khoảng 5 năm)
    Bây giờ mình có tiền để mua xe đẹp, điện thoại đẹp, nhưng mình cũng chưa dám mua. Vì mình cũng mong mỏi sẽ có lúc đạt tự do tài chính. Lúc đó mình sẽ dùng thu nhập thụ động để mua, tự sướng.
    Nếu mình nghĩ chả bao giờ mua nổi nhà, trước mắt cứ hưởng cái đã thì chắc bây giờ vẫn tạm bợ ở nhà với cha mẹ. Con trai mình chắc cũng chả có nổi cái phòng riêng.
    Vài dòng chia sẻ. Mong mọi người vào đây chia sẻ thêm kinh nghiêm tiết kiệm, vén khéo chi tiêu. Và nếu có thể thì cả kinh nghiệm đầu tư thì càng tốt.
    194 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #7
    Tiếp tục...
    Khoan bàn tới chuyện tăng thu nhập. Vì mỗi người mỗi cảnh, mỗi khả năng. Mình bàn về việc giảm chi tiêu lại. Cái này thì gần gũi với các mẹ, trong khả năng của các mẹ hơn.
    Nói về cá nhân mình thôi nhé. Trong chi tiêu gia đình, thì mình tốn chủ yếu cho các khoản (Xếp theo thứ tự ưu tiên)

    Khoản 1:
    Sữa, phomai, yaourt, đồ chơi, quần áo cho con
    Khoản 2:
    Học phí cho con
    Khoản 3:
    Ăn uống – Gạo, mắm muối.
    Khoản 4:
    Điện – Nước – Gas – Internet – Điện thoại – Tivi – Xăng
    Khoản 5: en nờ các thứ linh tinh khác như đi chơi, làm đẹp, quà cáp...

    Là mẹ nên mình muốn thứ tốt đẹp nhất cho con. Nhịn ăn, nhịn mặc mà con sướng cũng được. Rất nhiều người nghĩ thế. Mình rất thương con nên cũng không ngại đầu tư. Nhưng mình muốn đầu tư cho đáng kìa. (Khái niệm “cho đáng” của mình là - chuyện cần bỏ tiền thì cả trăm triệu không tiếc, chuyện không cần, mất 500 đ mình cũng tiếc)
    Sữa luôn là khoản nặng tiền. Tháng nào cũng phải bỏ ra. Cắt thì không được. Mình cho con bú mẹ hoàn toàn 6 tháng đầu, không phải vì chi phí rẻ mà vì sữa mẹ có nhiều kháng thể, dễ hấp thu cho con. Những tháng sau, bé vẫn bú mẹ nhưng kết hợp sữa bột. Cũng như tâm lý chung của các mẹ, mình chọn sữa mắc tiền. Đầu tiên chọn Abbot, con ị bón. Sau đó chọn Meiji (Lượng Canxi cao, vị nhạt), con uống và hấp thu tốt. 1 tháng tốn 2tr tiền sữa dù kết hợp 2 bình sữa mẹ/1 ngày. Mình gồng mình được 6 tháng nữa. Khi ấy thu nhâp chỉ 2-3 tr/1 tháng. Chồng cho chỉ 1,5 – 2tr/1 tháng.
    Con hơn 1 tuổi, mình bắt đầu xen kẽ Meiji và dielac. (Buổi tối vẫn bú mẹ). Xét các sữa khác như friso, Enfagrow, dutchlady, dielac, mình thấy thành phần dinh dưỡng không lệch bao nhiêu. (Nhưng giá tiền thì lệch). May mắn con vẫn chấp nhận. Được 6 tháng nữa thì mình đổi hẳn qua dielac kết hợp sữa tươi (Sữa bột nhiều hơn sữa tươi). Bây giờ thì sữa tươi nhiều hơn sữa bột. Tiền sữa giảm xuống hẳn. Mà bé uống sữa tươi, hấp thụ Canxi tốt hơn sữa bôt.
    Lựa sữa cho con mình chú ý thành phần dinh dưỡng, hạn sử dụng. Sữa tươi cũng có nhiều loại. Nhưng mình chỉ cho con uống sữa không đường Flex của Vinamilk. (Nhà có gen tiểu đường nên chả muốn con thèm ngot). Vì sữa Flex giá thấp, lượng Canxi cao hơn hẳn so với các sữa khác. (Nhưng hàm lượng béo thấp, các nguyên tố vi lượng cũng thấp). Buổi tối, con uống sữa bột để bù lại hàm lương béo và các dưỡng chất khác. Sữa bột buổi tối của con là Meiji, lượng Canxi ngang ngửa Hươu Cao Cổ (Grow Advanced) của Abbot, nhưng giá tiền có 1 nửa. 1 tháng con uống 1 hộp 900gr, và 2 thùng sữa tươi (24 lít).
    Tính ra tiền sữa của con chỉ khoảng dưới 900.000 đ/1 tháng (uống thả ga). Con vẫn phát triển tốt, cao lớn. (Mình vẫn lưu ý cho con hoạt đông ngoài trời để tăng hấp thụ vitamin D)
    Sữa chua, phomai, bánh plan con không hảo lắm. 1 tháng khoảng 1 hộp con bò cười (Vinamilk). Sữa chua tự làm. Mua sữa bò tươi (Chưa tiệt trùng) về tự làm. Một tháng chỉ khoảng 200.000 đ cho mấy khoản này.
    Tổng công khoản 1: 1tr1

    Khoản 2 thì mình đề cập ở trên rồi. Từng 1 thời gian gồng mình cho con học trường tư, bây giờ chuyển qua công, học phí khoảng hơn 1tr, cho học ngoại khóa (Bơi, tiếng Anh, Vẽ, nhịp điệu) khoảng hơn 200tr. Biếu cô tiền 300.000 đ/ 3 cô để cô chăm con tốt (Con nhát đặt biệt, lại nhỏ tháng nhất, chỉ mới lớp mầm thôi). TC tốn khoảng 1tr6

    Khoản 3:
    Hai vợ chồng ăn không nhiều (Chỉ ăn buổi tối). Kể cả cho con ăn chung buổi tối thì cũng không nhiều. Mình thường cho gia đình ăn cá (tốt mà rẻ hơn thịt), thịt gà (Vẫn rẻ hơn thịt heo) và nhiều rau củ. Tiền ăn, bao gồm luôn trái cây khoảng 1t5/1 tháng. Tiền gạo khoảng 200.000 đ nữa (Ăn 1 lần có 50gr, nhưng gạo phải mua loại ngon). Mắm muối dầu ăn khoảng 100.000 đ.
    Ở đây thì mình chỉ mua vừa đủ ăn. Mình thấy nhiều gia đình ăn rất hoành tráng. nấu nhiều, sau đó ăn không hết thì đổ bỏ. Rất hoang phí. Có người thì bỏ tủ lạnh. Đến cuối tuần cũng giục vì ăn không nổi.
    Mình mua đồ trong siêu thị, chỉ cái nào cần thiết mới mua. Có khi thấy nhiều đồ giảm giá, khuyến mãi thích lắm, nhưng nhu cầu không nhiều đến mức đó, mình cũng chả mua. (Thí du như mua 5 lít dầu ăn thì giảm có 50-60.000, hay mua 2 tăng 1). Tóm lại thì mình biết nhu cầu mình đến đâu mà mua. Mua thì phải xài chứ không đem về nhà “Chưng, cất”
    Buổi tối thường dư ít cơm hoăc đồ ăn thì sáng mình hâm lò vi sóng, ăn sáng luôn. Chả có để đồ thừa. Có khi mình mang theo ăn trưa ở cơ quan. Ở cơ quan mình ăn trưa tập thể, 1 lần ăn chỉ mất 12.000 đ. 1 tháng chỉ mất độ hơn 250.000 đ thôi.
    Vậy TC cho khoản 3 , tối đa chỉ khoảng 2tr2 thôi
    ....
    Từ từ nói tiếp mấy khoản còn lại. Nhưng mấy khoản còn lại chỉ khoảng dưới 1tr. Không nhiều.
    Gia đình mình, 2 vợ chồng, đứa con, sống ở Sài Gòn, 1 tháng xài cao lắm khoảng 6-7 triệu. Trung bình thường là 6tr.
    • 3,321 Bài viết

    • 4,410 Được cảm ơn

    #8
    Mình phục mẹ yukee quá. Hoàn toàn đồng ý với mẹ nó về việc chi tiêu. Mình biết Rich Dad Poor Dad nhưng chưa đọc bao giờ. Chắc phải mua về đọc mí được.

    Nhà mình thì chưa có bé, cũng sống ở SG mà một tháng đã hết 10tr rồi. Thỉnh thoảng biếu bố mẹ hai bên, hiếu hỉ nữa thì cao hơn. Thế đã là tiết kiệm rồi vì nhà mình hay đi ăn ngoài vì lười. Nhà mình tốn kém nhất khoản ăn uống, đi chơi. Mua đồ ko nhiều.

    Thế mà vẫn bị gọi là keo kiệt đấy vì nhiều người vẫn ở nhà thuê nhưng xài nhiều hơn mình. Có 1 mình mà xài tới 15-16tr/tháng. Hic. Mẹ yukee giỏi quá.

    Mình thì cũng chủ trương tiết kiệm nhưng ko quá mức vì nếu quá thì ít ngày là khó chịu, ngột ngạt lắm và thế là ko giữ được lại còn hoang phí hơn. Nên cũng ko siết lắm. Về ăn uống thì nhất định phải ngon và thoải mái, ko dư thừa, lãng phí là được. Còn những cái tiết kiệm được là ko mua đồ ko dùng đến, ko mỹ phẩm (vì ko thích), ít quần áo...
    • 3,825 Bài viết

    • 5,093 Được cảm ơn

    #9
    Về khoản 1: đúng là sữa cho con thì có nhiều lựa chọn, tùy theo túi tiền sao cho hợp lý. Nhà tớ con uống sữa TH hoàn toàn mà riêng tiền sữa tươi mỗi tháng hết 1tr2.
    Bé nhà mẹ ykj ko hảo phô mai, váng sữa, nhưng như các bé khác ăn được thì khoản này cũng kha khá đấy, vì mỗi hộp váng cũng tầm 10-12k, khoản này sẽ tốn thêm 500k nữa.
    Sữa mẹ tốt cho con thế nào thì ai cũng hiểu, nhưng không phải ai cũng sợ đau mà ko vắt cho con uống đâu, như nhà tớ đây, đã từng khóc rất nhiều vì vắt mãi, bú mãi mà sữa cũng chỉ ngần ấy, đáp ứng được khoảng 10-20% nhu cầu của con thôi, vậy là đành dùng sữa bột, tốn thêm 2tr/tháng (ấy là khi con còn bé).
    Khoản 2: đồng ý là cho con học trường công có rất nhiều cái lợi, nhất là tiết kiệm được một khoản chi rất đáng kể. Nhưng không phải trường công nào cũng tốt như trường con bạn, riêng cái tiêu chí có 30 cháu/3 cô là rất khó kiếm, đa phần là 50-60 cháu, ít lắm thì cũng 45. Về chương trình học (so với trường tư con tớ đang theo) thì mấy trường công đúng tuyến gần nhà tớ học hành phèo phọt, ăn uống vớ vẩn, con tớ thì phải cái hay trớ, thành ra việc cho con vào công đúng là cần nhưng bố mẹ cũng phải đau đầu khi quyết định.
    Khoản 3: Tiền ăn 50k/ngày cả hoa quả thì đúng là bạn chi tiêu khéo quá, nói thật tớ chưa làm được. Đơn giản nhất là nhà tớ muốn ăn 1 bữa canh cua mùng tơi thì đã tốn 25k tiền cua+7-10k tiền rau, tổng cộng đã hơn 30k rồi, chưa tính thịt thà. Hôm nào mà cải thiện con cua con ghẹ cho con thì đúng là lại hết tiền trăm, mà chả lẽ 1 tuần lại ko bổ sung cho con 1 bữa. Và việc nấu nướng vừa đủ đúng là rất cần thiết để tránh gây lãng phí.
    Tiền ăn trưa 2 v/c ăn cơm hộp cũng 25k/ suất, 1 tháng đã hết 1tr5 rồi, chưa kể tớ đang bầu bí, đợt nghén ko thể ăn nổi cơm hộp lại phải đi ăn cơm ngoài, tốn kha khá tiền mà ko thể ko tiêu...
    Vì một cuộc sống không có osin...
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #10
    Mình gặp muathuhanoi ở topic ăn dặm kiểu Nhật rồi. Mới đây thêm 1 bé rồi á. Mừng cho bạn.

    Mình nghĩ “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”.
    Thằng bé nhà mình, mừng 1 cái là nó không kén chọn sữa. Sữa nào cũng uống được. Thỉnh thoảng mình cũng đổi qua sữa TH giống bạn, có khi Dutch lady. Mình nghĩ mỗi loại sữa có ưu điểm/nhược điểm riêng. Cho thằng bé uống thay đổi thì vẫn tốt hơn là cố định một loại sữa. Chỉ duy nhất 1 điều không đổi là phải uống sữa không đường.
    Vụ váng sữa, phô mai....hồi nhỏ thằng bé cũng ăn. Nó không thích, cũng chẳng ghét. Váng sữa cung cấp nhiều chất béo, đường (Canxi không cao bằng yaourt or sữa tươi). Nhưng ngày nào cũng ăn thì chết tiền mất. Mình bổ sung dinh dưỡng cho con bằng những thực phẩm thay thế. Ví dụ như món canh cua đồng chẳng hạn, hoặc canh rau bù ngót vẫn rất nhiều Canxi. Còn chất béo thì có dầu mè, hoặc dầu gấc. Đến giờ vẫn duy trì cho 1 muỗng vào chén cơm của con.
    Với ngân sách nhà nào có hạn thì mẹ nên linh động đa dạng hóa thưc phẩm cho con.

    Vụ bạn A mình đề cập, là môt ví dụ cho việc không cho con bú mẹ và đổ lỗi do mình ít sữa hoặc không có sữa hoặc sữa nóng, sữa chua. Mình không có ý nói các mẹ khác thế này, thế kia. Nếu có hiểu biết thì vẫn có thể cho con bú mẹ hoàn toàn. Việc những ngày sau khi sinh, mà chẳng cho con bú giọt sữa me nào, toàn bú bình (Sữa bột) thôi thì đương nhiên mẹ bị mất sữa. Mình đưa dụng cụ hút sữa, bảo vắt đi, dùng sữa đó cho bé bú thì bạn A lại không chịu vắt.
    Vấn đề nữa là bạn ấy chẳng khá giả gì. 2tr tiền sữa trong tổng ngân sách chỉ 5tr/1 tháng thì...haizz...chẳng biết nói sao.

    Mình thì không tin lắm vào cảm giác, chỉ đáp ứng 10-20% sữa mẹ cho con (Trong 6 tháng đầu tiên) của bạn. Không biết lấy số liệu ở đâu nữa. Nhưng mình không bàn vấn đề đó ở đây. Đã có hẳn hòi 1 topic nuôi con bằng sữa me rồi. Với lại, nếu cá nhân bạn thấy mình đúng, thì bạn cứ làm theo cách mình cảm thấy. Quan trọng là bé đã phát triển tốt.

    Về chuyện trường, thiệt ra thì trường theo tuyến của con mình thì rất bèo. Lớp 50-60 bé. Mình có tìm hiểu trường tốt nhất trong Quận mình ở (Không phải theo phường) thì cái trường tốt nhất vẫn rất bèo, dù mang tiếng là trường đat chuẩn QG mức độ 1. Mình tìm hiểu trường, vô tân nơi coi, hỏi ý của phụ huynh cũ, quan sát cả bé nữa.
    Và rất là buồn khi thấy thái độ của các bé là sợ đi học, mặt buồn ủ dột. Nghe cô cũng đánh, cũng nhốt trong nhà VS.
    Có 1 giai đoạn, tìm trường điên cả đầu luôn.
    Mình tìm được 1 trường tư khá tốt. Nghe nhiều phản ánh của phụ huynh khen nên mới cho con vào học. Lúc đó tạm thời cho con vào hoc, cho cứng cáp rồi tính. Nếu không chọn được trường công đàng hoàng thì chắc mình cho học trường tư đó luôn.
    Rồi mình vẫn tiếp tục tìm hiểu sang các Quận bên cạnh, phát hiện Quận đó có 2 trường được phòng GD khen rất nhiều, phụ huynh cũng khen rất nhiều, đat chuẩn Quốc Gia mức độ 2 (Tức quy định 1 lớp chỉ được khoảng 30 bé). Mình lại lên kế hoạch chạy trường..(Cu thể thế nào thì mình không thích nói ở đây)
    Sau đó mỗi ngày đi làm mình đều chạy qua quan sát các bé, quan sát các cô, quan sát cơ sở vật chất của trường.
    Mình lại tiếp tục sàn lọc. 1 trường thì giá thấp hơn trường kia vài trăm. Cô giáo không đánh nhưng rất nghiêm khắc. Không quy định cha mẹ phải là cán bộ công nhân viên nên đầu vào dễ hơn. Phụ huynh cũng đủ moi thành phần, suy ra các bé cũng đủ moi thành phần (Cá nhân mình nghĩ, ba mẹ đi làm thì có học, có kiến thức, dạy con cũng tốt hơn). Trường tốt, xin dễ hơn trường kia nên những năm sau (Sau khi đạt chuẩn mức đô 2) thì mất chuẩn mức đô 2 vì lớp cũng khoảng 40-50 bé.
    Mình quay qua trường còn lại, trường này đươc Quận chọn là trường điểm nên quy định sỹ số rất ngăt nghèo (Chỉ được 30 bé), yêu cầu vào trường cũng khó hơn. Ba mẹ phải là cán bộ công nhân viên. Phải thế này, thế kia....Thế là mình chay trường bằng mọi cách...Rồi cuối cùng cũng được.
    Trường cách nhà cũng 15-20p xe gắn máy. Tính ra cũng xa cho bé. Nhưng kệ.
    Về tiền ăn thì mình tính chung là 50k cho 1 bữa chứ không phải 1 ngày. Nhà mình chỉ ăn với nhau 1 bữa tối. 50k là trung bình chứ có ngày xài hơn 100k có ngày cũng chỉ khoảng 20-30k (Thí dụ như bữa đó chỉ ăn trứng chiên cà chua với canh rau ngót thit nạc (50g thịt) chẳng hạn). Đồ ăn thịt cá thì mua cho cả tuần sau đó chia khay. Rau quả mua mỗi ngày.
    Vợ chồng ăn ít chứ cũng không ăn nhiều.
    Sáng trưa thì chồng vợ ăn riêng. Chồng ăn chồng trả. Vợ ăn vợ trả. (Tiền riêng) nên mình cũng chẳng tính tiền ăn sáng trưa của chồng vào (Có thể vây mà ít hơn chăng?)
    • Avatar của grashoo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 333 Bài viết

    • 717 Được cảm ơn

    #11
    Em đọc bài mẹ thấy nhiều cái hay và đúng quá, đọc 1 lèo hết các bài của mẹ luôn :LoveStruc: Nhà em có khi là điển hình những thói xấu mà mẹ nhắc đến quá nhưng mỗi tội nhà em chưa có em bé nhưng về mức độ tiêu hoang chắc có thể làm ví dụ minh họa cho mẹ được. Bình thường 2 vc đi xe số mất chưa tới 500k tiền xăng/tháng giờ chuyển sang xe ga thì mất hơn 1tr/tháng... Chồng em còn đang đòi chờ Iphone 5 ra mua mỗi người 1 cái :Silly: thích thì thích thật nhưng xét cho cùng cũng chỉ để làm đẹp với chơi game chứ thực ra công việc 2 vc cũng chẳng đến mức phải sử dụng các thiết bị di động thông minh. Chồng em còn thêm cái tính rất nhiệt tình với bạn, hứng chí lên tiêu xài rất hoang phí nhưng em nói thì chồng em lại bảo thỉnh thoảng mới có dịp như thế, ko tiêu đi thì tiết kiệm tiền vứt đó để làm gì :Straightf:
    Mỗi tháng em lại hô hào khẩu hiệu tiết kiệm sau này nuôi con, giảm chi tiêu, giảm những khoản ko cần thiết thế nhưng hầu như tháng nào cũng thất bại :Straightf: Cứ có tiền trong túi là cảm giác ko yên, cứ phải tiêu, tiêu, tiêu thì mới chịu được onttella: Hôm rồi em vác về cái váy 1tr mà chẳng hiểu tại sao mình mua cái váy đó, thực sự nó may bởi chất liệu rất bình thường, kiểu cách rất bình thường nhưng do cái thương hiệu mà giá trên trời luôn, cầm về nhà em tính ra với cái vải và kiểu dáng này có khi công của cái váy chỉ tầm mấy chục nghìn mà mình bỏ ra 1tr để mua :Crying: Chẳng hiểu lúc mua bị nhập đồng hay sao đó mà còn tính mua 2 cái cơ, giờ cái váy đó thỉnh thoảng em đem ra mặc đi ngủ...
    Em cũng thường tự nhủ với bản thân: kiếm tiền đã khó rồi nhưng tiêu tiền sao cho đúng cách lại càng khó hơn, mình có tiền trong tay mà ko biết tiêu sao cho đúng thì mình mãi mãi ko thể giàu được. Em đọc bài mẹ nó thì em thấy đây quả là một người thông minh, một người tiêu dùng thông thái, em sẽ cố gắng cầm sách bút theo mẹ nó học dài dài để em cũng trở thành một người thông thái
    7GJUp7

    dyZTm8

    4kxmm8
    • 125 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #12
    Đánh dấu để cùng học hỏi cùng các mẹ. Đọc các bài của các mẹ mới thấy suy nghĩ về những người hay bị mượn tiền. Em phải cố gắng nhiều.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 465 Bài viết

    • 331 Được cảm ơn

    #13
    Mình cũng có ý thức tiết kiệm nhưng để có được kế hoạch lâu dài như của yukeejoo thì mình vẫn không có, đã dùng phần mềm chi tiêu của mẹ Tiếu Tiếu nhưng cảm thấy vẫn chưa tiết kiệm được hơn mấy chỉ khác hơn là khi dùng phần mềm chi tiêu thì mình làm chủ số tiền mình có chứ không bị động như trước
    Cám ơn mọi người đã chia sẻ, mình sẽ cố gắng học hỏi

    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,825 Bài viết

    • 5,093 Được cảm ơn

    #14
    Đúng là ngày xưa chưa có con, tớ cũng tiêu hoang nhưng chưa bao giờ dám hạ tay mua cái váy 1tr cả, nhiều khi đi với chồng bảo 'ko biết bao giờ mình mới dám mua đồ ngần ấy tiền mà ko phải lăn tăn suy nghĩ?' Giờ con cái vào rồi thì lại càng thấy cái mong ước ấy là xa vời (sau này thế nào thì ko biết).
    Bầu đứa 1 tớ mua đồ mommy, BB... toàn mấy trăm k.
    Bầu đứa 2 tớ toàn mua loại của teen và hàng TQ, mặc cũng trẻ trung mà chưa cái nào quá 180k, vào hàng bán đồ bầu thấy váy áo toàn gần 400k mà cũng thấy tiếc đứt ruột.
    Thế nên theo thời gian và có nhiều việc phải lo toan sẽ làm mình biết cách tiêu tiền hơn. Như người ta bảo, kiếm tiền đã khó, biết cách tiêu tiền còn khó hơn mà :Smug:

    Trích dẫn Nguyên văn bởi grashoo Xem bài viết
    Em đọc bài mẹ thấy nhiều cái hay và đúng quá, đọc 1 lèo hết các bài của mẹ luôn :LoveStruc: Nhà em có khi là điển hình những thói xấu mà mẹ nhắc đến quá nhưng mỗi tội nhà em chưa có em bé nhưng về mức độ tiêu hoang chắc có thể làm ví dụ minh họa cho mẹ được. Bình thường 2 vc đi xe số mất chưa tới 500k tiền xăng/tháng giờ chuyển sang xe ga thì mất hơn 1tr/tháng... Chồng em còn đang đòi chờ Iphone 5 ra mua mỗi người 1 cái :Silly: thích thì thích thật nhưng xét cho cùng cũng chỉ để làm đẹp với chơi game chứ thực ra công việc 2 vc cũng chẳng đến mức phải sử dụng các thiết bị di động thông minh. Chồng em còn thêm cái tính rất nhiệt tình với bạn, hứng chí lên tiêu xài rất hoang phí nhưng em nói thì chồng em lại bảo thỉnh thoảng mới có dịp như thế, ko tiêu đi thì tiết kiệm tiền vứt đó để làm gì :Straightf:
    Mỗi tháng em lại hô hào khẩu hiệu tiết kiệm sau này nuôi con, giảm chi tiêu, giảm những khoản ko cần thiết thế nhưng hầu như tháng nào cũng thất bại :Straightf: Cứ có tiền trong túi là cảm giác ko yên, cứ phải tiêu, tiêu, tiêu thì mới chịu được onttella: Hôm rồi em vác về cái váy 1tr mà chẳng hiểu tại sao mình mua cái váy đó, thực sự nó may bởi chất liệu rất bình thường, kiểu cách rất bình thường nhưng do cái thương hiệu mà giá trên trời luôn, cầm về nhà em tính ra với cái vải và kiểu dáng này có khi công của cái váy chỉ tầm mấy chục nghìn mà mình bỏ ra 1tr để mua :Crying: Chẳng hiểu lúc mua bị nhập đồng hay sao đó mà còn tính mua 2 cái cơ, giờ cái váy đó thỉnh thoảng em đem ra mặc đi ngủ...
    Em cũng thường tự nhủ với bản thân: kiếm tiền đã khó rồi nhưng tiêu tiền sao cho đúng cách lại càng khó hơn, mình có tiền trong tay mà ko biết tiêu sao cho đúng thì mình mãi mãi ko thể giàu được. Em đọc bài mẹ nó thì em thấy đây quả là một người thông minh, một người tiêu dùng thông thái, em sẽ cố gắng cầm sách bút theo mẹ nó học dài dài để em cũng trở thành một người thông thái
    Vì một cuộc sống không có osin...
    • 3,825 Bài viết

    • 5,093 Được cảm ơn

    #15
    Vụ sữa mẹ thì thôi ko nói tới vì đó là do cơ địa của từng người rồi. Còn việc tớ ngẫm ra tớ chỉ được khoảng 10-20% sữa mẹ cho con thôi là vì ngoài bú mẹ ra, và cả vắt kiệt ra bình sau mỗi lần con bú nữa, thì thằng bé nhà tớ còn bú được tới 800ml sữa, cao điểm là hồi 4th, có ngày uống sữa ngoài tới 1000ml nên tớ đã quyết định cho ăn dặm sớm.
    Váng sữa thì đúng là ko nên cho ăn nhiều vì đắt và cũng ko bổ béo gì. Hồi bé tớ cho con ăn phô mai tươi và sữa chua thôi, nhưng từ khi nó lớn, nó biết, nó lại thik váng sữa, mỗi lần đi ra hàng với mẹ lại tự tay lấy bỏ vào giỏ nên chẳng nhẽ lại ko mua cho con ăn chứ giờ mỗi ngày nó vẫn làm đều đặn 1 hộp sữa chua Mộc châu 4,5k (thời gian tự làm sữa chua thì mẹ chẳng có, vì vừa lười vừa mệt).
    Vụ bổ sung canxi thì rất đồng ý là cua đồng rất nhiều canxi. Thậm chí giờ bầu bé 2, tớ vẫn lấy canh cua đồng làm món chủ đạo để tăng canxi cho cả 2 mẹ con. Nhưng... (lại nhưng) thằng bé nhà tớ nó ko thik ăn canh cua đồng, nó lại chỉ thik cua biển với ghẹ thôi :Laughing:. Cá hồi thì nhà tớ cũng toàn mua 'hài cốt' 25k về nấu cháo cho nó thay bằng loại file trong siêu thị. Có lẽ vì thằng bé nó khôn miệng quá nên nó ăn ko nhiều nhưng toàn ăn đồ ngon. Mà với nhà tớ, thì con ăn được là đã mừng lắm rồi nên bố mẹ ko tiếc khoản chi ấy, chỉ đang nói là chính những cái ko đừng được ấy làm tăng khoản chi tiêu trong gia đình lên thôi.
    Vì một cuộc sống không có osin...
    • Avatar của doatramy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 32 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #16
    Cho mình tham gia với nào! Lâu lắm rồi mới đọc được một cái topic hay hay. Tư tưởng mình cũng giống như Mẹ Yookee. Tiết kiẹm là hai chữ luôn luôn đặt lên hàng đầu trong nhà mình. Hai vc mình với con gái 5 tuổi cũng đang sống SG, chi tiêu hàng tháng cũng tầm 6 tr thôi chưa kể ăn trưa và xăng xe ông xã.

    Tiết kiệm cũng do một phần bản tính và một phần do thu nhập. Với mình thì chắc là ảnh hưởng cả hai. Mình nói ra sau đây không phải là dạy các Mẹ đâu nhé mà chỉ góp thêm topic cho sinh động thôi nhé.
    Chi tiêu nha mình theo tieu chí "dừa, đủ, xài" trong tháng. Không mua dự trử vì như vậy bị chôn vốn lắm (ít tiền mà .

    Cho con: Sữa thì Vinamilk hay cô gái hà lan thôi, áo quần cho con gái cũng vừa đủ. Mình ít tiền nên mình hay mua lai rai và mua đồ KM. Đầm của con gái chưa bao h trên 100K/cái cả, tầm chừng 60 -80K thôi. Chắc có mẹ không tin vì bây giờ ra chợ hoăc Cao Thắng cái nào củng trên 100, có cái 200. Giày, dép thi mỗi thứ 1 đôi. Nói chung đồ đạc cho con mình đều mua rộng hơn chút và không mua theo quán tính của mình.
    Đồ ăn cho con mình cũng kg quan trọng là cua, ghẹ, vì cao tiền quá... mình quan trong là đủ chất cho con. Nói chung ai co khả năng thỉ tẩm bổ cho con thứ ấy, nhưng mình không ráng mua những thứ đó cho con vì quá khả năng mình, và cũng không cần thiết lắm, mình nghĩ mình bồi bổ cho con những thứ khác rẻ hơn mà bổ cũng không đến nỗi nào.

    Cho 2 vc: Áo quần của Ba nó cũng rất rẻ và tiết kiệm lắm. Đến mùa Sales mình mới mua đồ. Mình hay dạo mua sales nam của FOCI, Viet thi, Hagatini (cũng hàng hiệu các Mẹ nhỉ). Sale xuống khoảng chừng 80K/ áo thun. Nói nhỏ: Măc vào ai biết hàng sales nhi!

    Túm lại là mình may suy tính truớc khi mua một món hàng nào lắm. mua vì thích mà khả năng sử dụng không nhiều mình cũng không mua, chỉ mua thứ mình cần thôi, không mua nhiều, cất cũng chật nhà. Các Mẹ nhỉ!
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #17
    Mình để đầu đề topic là vén khéo tiêu dùng thật ra thì cũng có ý của mình.
    Mình không thích keo kiệt. Và keo kiệt thì khác xa với tiêu dùng thông minh.
    Mình có 2 người mẹ - mẹ ruột và mẹ chồng. Mỗi người có cách tiêu xài rất khác nhau.
    Lúc mới về nhà chồng, mình nghĩ là nhà chồng mình hoang phí. Ăn gì thì cũng ăn loại ngon nhất. Nhãn thì nhãn xuồng loại 1, vải cũng thế. Mỗi thứ thực phẩm cũng đều loại ngon nhất. Còn vật dụng thì loại đắt tiền nhất. Cái bếp gas âm Rinnai mua cách đây 7-8 năm cũng loại xịn nhất mà quy ra bây giờ, xách tiền đi mua cũng cỡ 10tr. Tủ lạnh mua thời đó cũng đắt tiền nhất. Xe cộ cũng thế. Toàn mua hàng thùng, nhập khẩu.
    Còn me mình thì ngươc lại. Mua cái gì cũng vừa vừa, re rẻ. Có mua nhãn thì mẹ mình mua loại nhãn lẻ, rời khỏi cành, mua lúc cuối mùa. Rẻ thì rẻ thiệt. Ăn thì chỉ tạm tạm. Tủ lạnh, bếp gas thì mua loại vừa tầm. Bếp thì bếp nổi, của Rinnai, nhưng loại rẻ nhất. Cái tô cái chén, má chồng mình thì mua loại tô sứ đắt tiền. Má mình thì mua loại melamin ở chợ, rẻ tiền, đủ đáp ứng nhu cầu ăn uống, không rơi vỡ.
    Nhưng càng ở thì mình càng thấy má chồng mình xài đúng, và thật ra lại không hoang phí. Còn má mình thì lại hoang phí.
    Những cái tô chén ở nhà má chồng mình lúc nào cũng sáng bóng, sạch sẽ và luôn mới. Còn tô chén của má mình thì thời gian sau, muốn mua lại vì nó cũ xỉn, tưa tưa, ám màu đồ ăn, nứt gãy.
    Cái bếp gas má mình mua lại quá hao gas vì cách xài bếp không đúng, luôn vặn lửa to khi nấu. Hay trào đồ ăn mà không chùi rửa liền nên nó cũ kỹ, rỉ sét. Còn bếp gas nhà chồng mình, tuy bếp âm nhưng lại ít hao gas vì miệng bếp thụt hẳn xuống, không bị bạt gió. Lại được lau chùi thường xuyên nên sáng bóng. Tuổi thọ nó bây giờ cũng 7-8 năm. Còn bếp gas nhà má mình, mới mua 1-2 năm đã rỉ sét.
    Đồ dùng inox cũng thế. Những cái vòi nước, bồn nước, kệ inox nhà má mình thì rỉ sét, chảy nhỏ giọt miết. Còn đồ dùng inox nhà má chồng mình thì lúc nào cũng sáng bóng. Mà mình thấy nhà chồng chùi rửa còn ít hơn má mình. Lý do là nhà chồng chọn inox 304 loại tốt, còn má mình thì chọn loại rẻ rẻ, vừa vừa tiền.
    Ăn uống thì má mình mua đồ rẻ, nhưng phải ăn thừa miết, mà không ngon. Còn nhà má chồng mình thì đồ ăn ngon. Tuy ít, nhưng ăn cái nào, đáng cái đó, không đổ bỏ, không hoang phí.

    Mình thì tiết kiệm, nhưng lâu lâu cũng thấy mình ngu. Ví dụ như đợt đi chơi Phan Thiết rồi, mình mua khô mực với sò điệp khô. Thấy rẻ nên ham, mua 1 đống. Về nhà tức quá trời. Vì khô mực nướng lên chỉ nghe mùi hôi với mặn chát, chả nghe mùi mực. Còn sò điệp, ăn dở chưa từng thấy. Tưởng tiết kiệm vài chục nghìn, hóa ra mình lại hoang phí 3-400k, vì toàn bộ đồ khô mua ăn không được, chỉ có giục thùng rác
    Hay ví dụ như mua trái vải. Loại 15k/ 1kg với loại 20 kg/ 1 kg. Mình ham rẻ mua 2 kg loại 15k, mua về ăn không ngọt. Dở, bị hư thúi cũng nhiều. Lúc đó cũng thấy mình ngu, chẳng thà mua loại 1 kg loại ngon, ăn cho sướng.

    Mình thích kiểu tiêu dùng như nhà chồng mình. Thực ra đó là xài đúng và không hoang phí. Còn kiểu như má mình hay mình, thì lại rất lãng phí. Cái này, càng sống thì mình càng nghiệm ra.
    Vậy nên cái nào cần xài thì vẫn phải cứ xài. Quan trọng là phải xài cho đúng
    Rút kinh nghiệm đó nên khi ra ở riêng. Toàn bộ đồ dùng phải mua. Mình không tiếc tiền mua loại tốt nhất. Đợt Tết vừa rồi, hãng Elextrolux giảm giá kinh khủng. Mà mình cũng không mua. Mà chỉ mua của Hitachi (Tủ lạnh và máy giặt). Chả được giảm giá đồng nào. Nhưng tới giờ mình vẫn rất hài lòng.
    So sánh máy giặt elextrolux với Hitachi, (Trước đó mình có mua cho má ruột cái máy giặt elextrolux 5.5 kg), mình thấy Hitachi giặt vẫn sạch, mặc dù kiểu dáng không đẹp như loại kia, nhưng giặt ít tốn điện hơn (Mất khoảng 1h để giặt 1 mẻ 8kg đồ), còn elextrolux, bao nhiêu đồ thì phải đúng quy trình, 2h mới xong 1 mẻ.
    Còn tủ lạnh thì xài vẫn thấy sướng, lạnh đều mà ít hao điện, thiết kế lai tiện dụng.
    Lúc đó mình lăn tăn mãi, nhưng bà dì của mình (Là nhà cung cấp nhãn hiệu elextrolux) bảo, mấy đồ giảm giá thiệt ra lại không tốt (Series cũ, máy móc cũ nhưng làm mới vỏ lại...vân vân...) nên cuối cùng mình chọn dòng Hitachi, dù sao thiết kế cho khí hậu Châu Á (Khác với dòng elextrolux, cho người Châu âu)
    Nhà mình xài điên cũng nhiều. Nồi cơm điện, máy nước nóng, tủ lạnh, máy giặt, lò vi sóng...(chỉ không xài máy lạnh), xài tẹt ga mà 1 tháng tốn có 150k thôi.
    Ây là là do mình đầu tư ban đầu tốt. Mình nghĩ đó cũng là 1 hình thức tiết kiệm, không lãng phí.
    Còn về gas, ngoài việc chú ý điều chỉnh lửa cho phù hợp (Cái này học ở nhà chồng), chọn lựa bếp gas phù hợp, mình xài 3-4 tháng hết bình gas 13kg. Ấy là mình xài nhiều, hầm nhiều. Tính ra mỗi tháng mình tốt chỉ hơn 100k tiền gas mà thôi.
    Về xăng, mình đi làm mất 40km đi về mỗi ngày. Mỗi tháng mình xài hơn 400k tiền xăng. Xe mình xe số. Ít tốn xăng. Mình đi cũng đều gas chứ không tăng giảm thất thường. Nên xe mình ít tốn xăng, dù mình di chuyển khá nhiều.
    Chuyện siết chặt chi tiêu mình thực hiện kỹ thời gian đầu, khi mình chưa thoải mái về tài chính. Còn khi thoải mái rồi thì mình nới lỏng ra cho cuộc sống mình dễ thở. Thỉnh thoảng vẫn tự thưởng mình đi chơi xa ít nhất 1 năm 1 lần, mua sắm đồ đẹp vài tháng 1 lần. Có thế mới thấy cuộc sống dẽ thở hơn, đáng sống hơn.
    À, cái chuyện quần áo phải nói thêm. Chồng mình thì kỹ tính chuyện ăn mặc lắm. Ổng không để ý hàng hiệu mà để ý kiểu dáng và chất liêu vải ghê lắm. Mình thấy ổng mua cái gì là đáng cái đó. Đồ thì đẹp. Mặc lên lịch sự, dễ thương. Mua thì không mắc lắm. Tính ra 1 năm, ổng mua chừng 7-8 bộ đồ mới. Nhưng mua là mặc, chẳng có cái nào bỏ xó. Giày dép cũng thế. 1 đôi giày ổng xài 3 năm mà vẫn mới toanh, mặc dù mua tiền triệu.
    Còn mình thì có khi bỏ tiền triệu mua cái đầm đi dự tiệc. 1 năm rớ tới 1-2 lần.
    Mỹ phẩm cũng mua đồ tốt (cái này thì phải mua đồ tốt, không hư da hết) nhưng lâu lâu mới đụng tới, chưa xài hết đã thấy hết date
    Xem ra vẫn lãng phí hơn ổng nhỉ?
    • Avatar của baxilo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 81 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #18
    Tớ cũng đang chuẩn bị ở riêng, sắp sinh em bé nữa. Đang lên list sắm đồ, cũng lượn topic vật dụng GĐ nhà cửa. mới đầu tư mua bộ xoong chảo thôi. Bạn có thể gợi ý cho tớ nhãn hiệu, số serie những đồ bạn mua thấy tâm đắc ko:
    vd: tủ lạnh, máy giặt, bếp ga, nồi cơm điện.. tnks.
    Tớ ra thuê nhà nên cũng đang băn khoăn thuê nhà tầm vừa vừa rùi tự sắm đồ lấy hay là thuê nhà đã đủ đồ giá cao hơn một chút nhưng mệt khâu set up ban đầu. Còn lâu dài chắc phải cố chắt bóp mua nhà riêng.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,321 Bài viết

    • 4,410 Được cảm ơn

    #19
    Đồng ý với mẹ yukee là mua đồ tốt xài vẫn hơn đồ rởm mà rẻ. Tuy vậy thì ko phải ai cũng có điều kiện xài đồ tốt. Nói ví dụ ko có tiền thì làm gì mua được bếp ga âm Rinnai tốt nhất hay đôi dép tiền triệu? Do vậy đành phải mua lắt nhắt bếp ga rẻ tiền, dép vài trăm đi đỡ, từ từ tích cóp nhiều tiền rồi nâng cấp cuộc sống lên.

    Chứ mình tin rằng ai cũng muốn xài đồ tốt vừa bền vừa đẹp. Chẳng qua vì điều kiện khó khăn mà phải dùng hàng chợ, hàng rởm thôi. Chẳng lẽ để dành tiền cả năm để mua đúng 1 đôi dép vài triệu trong khi còn bao thứ phải tiêu xài như quần áo, ăn uống... Mỗi thứ 1 tí nên tốn kém. Các gia đình ko có điều kiện thì vẫn phải làm theo cách là dùng đỡ đồ rởm nhưng rẻ, có tiền rồi thì từ từ xài hàng xịn.

    Ví dụ như một nhà đông con mà đứa nào cũng ăn khỏe thì làm sao mua 1 kg vải xịn giá mắc được, chúng ăn ko đủ trong khi tiền thì lại chỉ có 20.000. Do vậy đành mua 2kg vải vừa tiền ko bị hư thối, chỉ có ko đẹp mã và ko to bằng thôi để đủ chia cho chúng nó... Tự nhủ khi nào dư dả thì mua một lúc 10kg vải xịn cho chúng nó ăn chán rồi lần sau chả buồn ăn nữa, thế là lại còn tiết kiệm được nữa ý chứ.

    Nói chung cái này do hoàn cảnh, có tiền thì nên xài đồ tốt nhưng ko có tiền thì liệu cơm gắp mắm từ từ nâng cấp. Nhà mình giờ còn xài nhiều đồ rởm quá. Hihi. Máy giặt cửa đứng Sanyo, tủ lạnh Sanyo, điều hòa cũng Sanyo luôn. Laptop thì hồi đó thích Apple nhưng mắc quá, những hơn 30tr nên thôi tặc lưỡi mua đại Acer có 14tr. Máy bàn cũng thích nhiều cấu hình xịn quá nhưng giá trên 10tr, lại thôi tặc lưỡi mua đỡ cái máy tính bàn 8tr600... Giày dép thì biết là hàng hiệu vẫn bền, đẹp và tốt hơn nhưng mắc quá những mấy triệu một đôi. Vậy nên lại ra mấy shop T&H, Đông Hải mua đỡ đôi mấy trăm đi.

    Quần áo thì cũng thích hàng hiệu đấy nhưng cũng lại mắc lòi trong khi nhìn qua cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, chỉ có chất vải tốt thôi. Nên thay vì bỏ ra mấy triệu mua cái quần cho mình thì lại cầm mấy triệu đó ra mấy shop hàng việt nam bên đường Hai Bà Trưng mua PT2000, Hagattini sắm được 1, 2 bộ cho cả mình và chồng... Nhà mình hiện tại đang như vậy đó.
    • Avatar của yukeejoo
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 3,542 Bài viết

    • 26,164 Được cảm ơn

    #20
    @Baxilo Khó tư vấn lắm. Vì cái này tùy thuộc vào nhu cầu vào điều kiện của bạn nữa.
    Nếu mà thuê nhà thì mình chắc chỉ mua những gì gọn nhẹ và thật cần thiết thôi.
    1. Mình thì thích cái nồi cơm điện Hitachi (HITACHI RZVM10Y 1 lít) của mình lắm. Vì nó gọn nhẹ và đa công năng. Mình nấu cháo cho con cũng bằng cái nồi đó mà không sợ bị trào, nấu cơm cũng bằng nồi đó, nấu xôi, hầm súp, làm bánh bông lan, hấp rau củ, bánh trái gì cũng bằng nồi đó, thậm chí ủ sữa chua, làm phô mai tươi cũng dùng nồi đó.
    Cái bếp của mình nhỏ xíu và cái nồi đó cũng nhỏ xíu, để rất gọn. Khi con mình lớn thì mình dùng để nấu cơm cho 2 vợ chồng –1 đứa con ăn. Còn khi con nhỏ - ở tuổi ăn dăm thì mình vừa nấu cháo, vừa hấp rau chung với nhau, vừa tiện, đỡ mất thời gian. Nói chung tới giờ vẫn sử dụng đều đăn mỗi ngày, chưa bị hư hao gì. Chùi rửa cũng rất dễ dàng.
    Giá cả lúc mình mua khoảng 2tr6 (Bây giờ khoảng 1tr8). Lúc đó cũng băn khoăn vì thấy hơi mắc so với các nồi cơm điện khác nhưng bây giờ thì thấy ổn. Đáng giá tiền.
    2. Bình thủy điện Sharp (SHARP KP-31BTV) 2,8 lít. Giá hơn 1tr. Công suất 670W. Hồi đó có em bé, ở nhà chồng không có máy nước nóng, không có bình thủy, mà mình phải sử dụng nước nóng nhiều (chưng sữa, pha sữa, pha nước tắm cho bé, lau chùi...). Mình lại ở trên lầu 2, cách bếp hơi xa. Đi xuống nấu nước thì không canh con được nên mình tính mua cái bình thủy thôi. Ai dè chồng xách về cái này, vừa nấu nước, vừa kiêm bình thủy. Nếu nước sôi rồi mà tắt thì để nóng được 2h. Mình để trong phòng, nấu nước luôn, khỏi chạy lên xuống nấu. Thời điểm em bé còn nhỏ thì cái bình này sử dụng tích cưc lắm. Sau này thì mình chỉ dùng để đun nước. Bất tiện là mỗi lần lấy nước, ấn hơi bị lâu. Đươc cái an toàn
    3. Tủ lạnh: Nếu vừa làm mẹ, vừa đi làm thì nên có cái tủ lạnh trong nhà. Tùy điều kiện, như cầu mà mẹ nó mua. Căn cứ vào số người mà nhân lên (50l/1 người). Thí dụ nhà có 2 vợ chồng với đứa con thì cỡ 180 lít là được rồi. Mình thì 1 tuần đi chợ 1 lần nên mua loại có dung tích lớn hơn (220 lít). Mình ưng ý cái tủ lạnh Hitachi của mình lắm. Giá cả mua khoảng 6-7 tr. So với các loại tủ lạnh của hiêu khác thì mình thấy chênh lêch tiền không nhiều. Mình thấy nó thiết kế ngăn hợp lý, ít tốn điện, xài bền. Nhưng mà nếu điều kiện mẹ nó không đủ thì mua cái tủ lạnh panasonic, dòng Jumbo, có ngăn đông lớn (200 lít, giá khoảng 5tr5). Mình thấy cái ngăn đông quan trọng à nha. Có khi tủ lạnh mình không đủ để đồ đông lạnh, phải nhét xuống ngăn đá phụ nữa.
    4. Máy giặt: Nói thiệt mình vẫn chấm cái máy giặt Hitachi (8kg) của mình. Ít tốn điện, xài bền, giặt sạch. Giá bây giờ chỉ khoảng 5tr5 thôi. (Không lệch nhiều so với các hãng khác đâu). Còn không bạn chọn hãng khác cũng được. Nhưng với máy giặt bạn nên chọn loại có số kg giặt lớn. Theo kinh nghiệm của mình á. 1 tuần giặt 1-2 lần thôi. Mà giặt được cả chăn mền, mùng nữa. Chứ chọn loại 5-6 kg thì không giặt được máy thứ kia. Mà con nít thì hay ói, đái, ị lung tung. Hầu như mình phải giặt suốt.
    ...
    Mấy cái đồ gia dụng, tô chén thì mình mua vừa đủ 2 vợ chồng xài thôi. Mình mua ở Metro ấy. Bộ chén ăn của Minh Long. 5 cái tô của Minh Long. 5 cái dĩa trung của Minh Long. 5 cái dĩa trung Melamin. 1 bộ đồ ăn của Piagon cho con (sử dụng được cho lò vi sóng). 5 cái tô Melamin, vì mình sợ thằng con làm rơi bể. Ly thì 2 vợ chồng 1 cặp ly sứ, con thì cái ly melamin nhỏ. Muỗng thì muỗng inox loại tốt. Dễ chùi rửa, không cong gãy, rỉ sét. Mình mua mấy cái cơ bản thôi, rồi mới từ từ sắm tiếp.
    Nhà mình chỉ khoảng 38m2. Nên vật dụng mình mua đồ gọn nhẹ thôi. Treo được cái nào lên thì mình treo. Kệ xà bông mình cũng treo, tủ chén cũng treo, móc quần áo cũng nằm trên tường, chìa khóa, tủ thuốc cũng treo. Ngủ thì mình ngủ trên gác gỗ, chỉ dùng chiếu cói cho gọn. Đồ chơi của con, mình cũng mua 1 cái tủ nhựa 5 ngăn, tống hết vào đó. Bàn ăn thì là bàn xếp thấp, lúc ăn thì lấy ra, không ăn thì xếp vô cho gọn.
    Nói chung thì nhà nhỏ, nhưng rộng rãi và gọn gàng vì ít đồ. Đồ thì cái nào ra cái đó, không có đồ thừa thãi.