TIN TÀI TRỢ.

TƯ VẤN : Yêu say đắm 1 anh chàng tay trắng....

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.52K Lượt đọc
  • 25 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Tuổi đời còn trẻ nên em không biết phải quyết định thế nào trong chuyện tình yêu " bỏ thì thương, vương thì tội này", em biết các mẹ ở đây có EQ rất cao nên muôn tâm sự trả lòng muốn các chị cho lời khuyên để em có thể lựa chọn cho mình 1 con đường đúng đắn. Em sẽ cố kể vừa chi tiết vừa ngắn gọn xúc tích để các chị có thể giúp em.

    Phải kể về chuyện tình yêu của hai chúng em... em là 1 đứa con gái 1 gia đình khá giả, gia đình em buốn bán nên cũng có của ăn của để, em cũng xinh xắn được học hành tử tế chả phải lo nghĩ gì. Trước khi đến với anh em cũng có 1 chuyện tình với 1 anh hơn em 2 t, em yêu anh ấy năm lớp 12 qua mạng rồi thi vào ĐN (nhà em ở NĐ), tưởng rằng em đậu đại học thì chúng em sẽ đủ điều kiện để đến với nhau nhưng sau 2 năm chuyện tình đổ bể vì hai đứa quá trẻ con, anh ấy phụ thuộc ba mẹ nhiều, đã yêu 1 người con gái do ba mẹ mai mối vì ko ưng ý em. Từ đó em quyết tâm chỉ yêu mấy chàng trai lớn tuổi, chững chạc và hiểu biết...vốn dĩ em đã ngây thơ, ko thể về làm mẹ những chàng trai trẻ con được.

    Thế rồi em gặp anh, 1 người đàn ông hơn em 9 tuổi. Anh đúng là mẫu người em thích, chúng em gặp nhau như thể có duyên trời se. Em ở ĐN, anh ở SG chúng em gặp nhau trong lễ hội Festival Huế và bất ngờ thay chúng em cùng là người con NĐ. Ngày gặp anh, trông anh thật lãng lử, lưng đeo 1 cây đàn ghi ta, trên tay cầm chiéc máy ảnh luôn hướng về phía em mà chụp...sau này anh nói, vô tình thấy em anh đã ko kìm nổi lòng mình vì em như hình tượng 1 nửa trong lòng anh. Sau lần ấy anh đã xin fb em, lấy cớ gửi em những bức ảnh đẹp. Lúc ấy em cũng ko nghĩ là em với anh có thể gặp lại nhau làn tới nhưng đúng là cái duyên nó kéo chúng em lại bên nhau. anh quay trờ về SG, nhắn tin và gửi ảnh trên fb cho em, nhưng tin nhắn ấy bị lạc vào cuối hòm thư, em ko nhận được. Lúc đó thực ra em vẫn còn vương vấn chuyện cũ nên nếu có quen anh em cũng chẳng thể nghĩ chuyện yêu đương, sau đấy cỡ 5 tháng 1 làn vô tình em đi lục hòm thư mới thấy tin nhắn anh gửi ngay hôm bức ảnh được chụp. Nói để thấy được anh đã đến đúng lúc em cần 1 người đàn ông nhất, khi em đã giải thoát tâm trí của mình, sẵn sàng đón nhận 1 tình yêu. Ngay lần nói chuyện trên mạng đầu tiên em đã như bị anh hớp hồn, anh thông minh, hiểu biết và là ng sống tình cảm, yêu thiên nhiên con người, là người có tâm hồn thật đẹp. Chúng em chuyện trò mỗi ngày, tình yêu trong em ngày một lớn, em bật đèn xanh cho anh tiến tới nhưng ko biết sao anh luôn tránh né, vì bởi anh ko muốn vội vàng, suốt đời anh đi tìm 1 người vợ chứ không phải 1 người yêu... Em biết anh rất thích em, em cũng thích anh rất nhiều, anh khiến cho mọi cảm xúc trong em gần như được tái sinh, em yêu như thể mới biết yêu lần đầu dù em đã từng đau khổ mất niêfm tin vào tình yêu. Rồi em cũng ko chờ đc gày anh ấy tỏ tình nên đã ngỏ ý hỏi anh trước, anh rất bất ngờ và ko thể từ chối được... Qủa thật giờ nghĩ lại em thật trẻ con và bốc đồng, em chưa hiểu về gai đình anh, con người anh à cỉ dựa vào cảm xúc qua những lời tâm sự của anh mà vội vàng nói lời yêu... Thật may mắn sau đó chúng em gặp lại nhau và thực sự anh là 1 người đàn ông mang lại cho em nhiều cảm xúc, anh yêu em trân trọng em và yêu chiều em rất nhiều. Khảong hời gian đó thực sự hạnh phúc với em. Lúc đó anh có 1 công việc khá ổn ở SG, anh dành hâù hết tiền lương để mua tăng em những món quà mắc tiền, dành dụm để có thể bay ra ĐN gặp em... dù em biết sau đó về lại SG anh có thể thiéu thốn. em cứ yêu anh mà quên đi việc em chưa hiểu gì về gia cảnh của anh. Em cứ thao thao bất tuyệt kể về những mơ ước về ngôi nhà khang trang, những việc sẽ làm trong tương lại của những gia đình khá giả.... Quả thực anh chăm lo cho em tât cả gì anh có, nhưng em lại nghĩ rằng điều kiện gia đình anh tốt. Mỗi lần em hỏi về gia đình anh anh đều nói lấp lửng ko cho em biết hết, em cũng chẳng quan tâm cứ say mê bên nhiều chuyện khác. Dần dần anh tiết lộ hết cho em về hoàn cảnh nhà em, đến lúc em giật mình nhận ra sự khác biệt giữa hai nhà thì em cũng biết mình đã yêu anh nhiều đến nỗi ko thể từ bỏ anh được nữa.

    Ba anh lấy mẹ anh là vợ thứ hai do lúc trước bị gia đình ép lấy bà cả dù ko có tc trc khi đi bộ đội, sau khi đi bộ đội ba anh gặp và yêu thật lòng mẹ anh. Hai bố mẹ anh quyết tâm lấy nhau nhưng vì nghĩa ba anh ko bỏ người vợ cả được, nguyên nhân bởi thế mà gia đình ko đồng vợ đồng chồng nhà anh cứ day dứt mãi chuyện vợ nọ con kia mà chẳng lo được cho các con 1 tương lai tốt. Cả gia tài chỉ có 1 căn nhà nhỏ trong ngõ đã bán đi khi anh học hết cấp 3 mong muốn chạy cho anh du học Canada nhưng ko thành coi như mất trắng. nhà anh dọn về 1 căn nàh tập thể xây từ thời Pháp vẻn vẹn có 20m2, cũ kĩ và bẩn thỉu.. Sau khi vào SG để đi nước ngàoi ko thành anh quay lại HN học hết cao đẳng rồi lại vào SG làm ăn. Cuộc sống thật không ưu ái cho anh Ba anh mất đột ngột khi anh còn chưa có chỗ đứng trong xa hội, chẳng thể nướng tự vào ai, nhưng phong thái của người yêu em ko giống 1 người con nhà khó, trông anh luôn giản dị mà lại rất thanh cao, dường như cuộc sống đi làm chỉ đủ ăn tiêu ở đất SG không khiến anh buồn mà anh luôn thoải mái đầu óc với cs đấy, anh chẳng quen hay yêu ai, không tính chuyện lấy vợ, không tính dành dụm chuyện tương lai, cứ thế cho tới lúc gặp em, chính cái cách anh nhìn nhận cuộc sống làm em yêu anh....
    Em chợt hiểu ra hoàn cảnh gia đình khác nhau, em lo sợ và đấu tranh giữ tình cảm và lí trí từ lúc ấy đến giờ. Hồi em vẫn còn đi học, ba mẹ vẫn nuôi, nghĩ anh khác xa với những gì mình lầm ban đầu, hoàn cảnh anh ko thể cho mình 1 cuộc sống như mình mong muốn em đã ép bản thân hạ mức nhu cầu đi nhiều để có thể bớt gánh nặng cho anh. Em ngày đêm mong anh có những bước tiến trong sự nghiệp nhưng quả thực công việc hiện tại của anh cũng chỉ là tạm thời, không đảm bảo tương lai, có thể sẽ kết thúc trong năm tới do công ty làm ăn không được... Lo lắng bao nhiêu thì em thương và yêu anh bấy nhiêu. anh không giữ em, cũng cho em được phép chọn con đường của mình nhưng em lại không thể trở thành 1 cô nàng thực dụng, vì tiền mà bỏ anh, em chỉ mong anh sẽ khá khẩm hơn rồi em sẽ về thưa chuyện với bố mẹ em....



    Ngày ngày em kể cho bố mẹ em về 1 ng con trai luôn yêu thương chăm sóc em, mẹ em có vẻ ưng ý...nhưng tới khi em kể hết cho mẹ về hoàn cảnh nhà anh bố mẹ em thương em nên đã phản đối, ban đầu nói nhẹ em ko chịu, rồi nói nặng rồi mắng chửi, nhất quyết ko cho anh về ra mắt...khoảng thời gian ấy thật tăm tối.

    Rồi cũng đến lúc công ty của anh tuyên bố giải thể, anh trở về bên mẹ anh ở NĐ, em cũng về nghỉ Tết. Chúng em mỗi lần gặp nhau đều khóc khi nghĩ về hoàn cảnh ko cân xứng, anh vẫn giục em hay thôi em hãy bỏ anh đi nhưng em yêu anh nhiều quá, em ko thể... anh không nghề nghiệp, không xe cộ, căn nhà ở xập xệ xấu xí, mỗi lần tới đón anh em lại hơi bị ám ảnh nhưng em ngoan cố vẫn nhất định ko chịu bỏ anh.Em tranh đấu với bố mẹ rất nhiều lần, cho đến 1 lần em xin cho anh ấy về quê vào dịp Tết nhưng bố mẹ ko đồng ý còn mắng mỏ em, em đã khóc vì tủi thân và đòi bỏ nhà đi vào lại trường ĐH, lúc đó bố mẹ em mới chịu cho anh ấy về gặp mọi người bên nội. Chúng em thật vui và hạnh phúc vì nghĩ đó là cơ hội cho chúng em. Thật may vì anh được mọi ng ở quê ưng ý, ng ở quê ko giống như ng ở phố, họ ko sợ cái nghèo và họ coi trong cái tình và con người. Tính cách anh em chẳng chê đc điểm nào, anh rất ngoan, biết giao tiếp, khéo tay, chơi đàn ghita rất giỏi còn sáng tác nhiều bài hát cho em nghe, sống tình cảm và chẳng nề hà bất cứ việc gì, có thể phụ em việc nhà. Vì thế nên mọi người nói giúp bố mẹ em cũng xuôi... Bố em gọi anh và em ra nói chuyện, rằng anh và em cũng đến tuổi phải lấy vợ gả chồng, nhưng hoàn cảnh anh như thế bố em ko muốn em khổ. Nghe hai đứa giãi bày bố em cũng nói, cuộc sống pảhi thực tế vì yêu nó khác, mà cưới về rồi con cái chuyện cơm gạo áo tiền sẽ làm cho tình yêu nhạt đi. Nếu hai đứa tính vào ĐN lập nghiệp, cứ kiếm việc đi, lo đc cho nhau thì hỏi cưới ko thì thôi... Chúng em cảm thấy rất vui hai đứa mang hi vong về cuộc sống mới đã đc bố mẹ cho phép...

    Đúng là đời ko như là mơ, em ra trường trật vật xin hoài ko đc việc ưng ý, bằng DH ngoại ngữ, ngoại hình tốt, tự tin, Tiếng anh giỏi nhưng em vẫn chẳng có được công việc như mơ. Lúc thì làm quá cực khổ mới kiếm được số tiền đủ sống, lúc lại nhàn nhã 1 chút lại chẳng đủ tiêu với mức lương công chức. Còn về anh, đã hơi qua tuôri tuyển dụng, ko thân quen nơi này, vào ĐN vì ý của em...anh kiếm mãi cũng không được việc. Có khi làm đc 1 2 tháng lại bị cho nghỉ việc. Hị vọng về cuộc sống ổn định chỉ cần lương đủ nuôi nhau của chúng em đã khó, chuyện nhà cửa lại càng khó hơn em vẫn phải dấm dúi xin thêm tiền, rồi còn phải chi trả cho cả anh. Nhà em tuy có nhưng không muốn mua nhà cho con gái. Bố mẹ em cũng thương nên nói sẽ mua nhà nhưng cho mượn ở. Nhưng mãi cũng ko lựa được cái nào ưng ý... bọn em lại ko có quyền quyết định nên chả biết chờ đến bao giờ mới cho nhà ở. Hai đứa giờ ở nhaf thuê, em chi tiêu ko được thảoi mái như hồi còn đi học, từ 1 đứa con gái gia đình bao bọc giờ em pảhi tính từng đồng về chuyện đi chợ, điện nước...những cái mà em trc giờ chẳng mấy lo nghĩ. tiền thì ko để được ra mà còn thâm hụt vào, em chả dám hé răng than thở vì ngay từ ban đầu là em chọn khổ....

    Giờ chúng em không ổn định, anh thì nói nếu chờ ổn định mới cưới thì khó, vì hoàn cảnh anh như thế, anh không mong chờ nhiều nen để đáp ứng em đã khó rồi, em phải theo anh. Em thì vốn ko chịu đc cảnh nghèo túng, như này là đã hết mức chịu đựng của em rồi. Chúng em lại lục đục chuyện gỉai thoát cho nhau. Nếu ko phải yêu em, anh ấy có thể về với mẹ lấy 1 cô vợ nghèo, anh ấy vốn vẫn luôn thảoi mái với cuộc sống của mình trc khi gặp em. Còn em, con nhà khá giả, còn trẻ, có học vấn, xinh xắn theo nhiều ng nói em có thể tìm đc ng chồng có điều kiện tốt hơn. Đấy là nói thế, chứ 3 năm nay, vượt qua sóng gió để đến bên nhau, để đc ở gần nhau chúng em đã quen với việc cuộc sống này có nhau. Mất anh em gần như mất lẽ sống ko biết bước tiếp thế nào. Biết là yêu nhau thế nhưng em lại không thể quên đi hết tất cả những hoàn cảnh với em là thật khắc khổ kia. Em kể từ lúc phải kiếm tiền nuôi thân, lo cho tương lai, em trở nên stress, hay lo sợ, suy nghix qua nhiều, hay trách móc và gây sự với anh, alàm anh tổn thương...nhưng rồi đâu lại vào đây bọn em lại làm lành, mà thường là em tự gây lên rồi tự xoa dịu....cái vòng đấy cứ luẩn quẩn chẳng có lối ra. Em k dám cầu cứu bố mẹ vì nếu nói cho bố mẹ hàon cảnh này, bố mẹ cũng chẳng giúp mà sẽ ép em bỏ anh mà thôi...

    3 năm yêu nhau, anh ấy chẳng có chút tiến triển nào trong sự nghiệp, hiện tại cũng ko nuôi nổi em, có thể anh sẽ kiếm đc 1 công việc và bọn em rau cháo nuôi nhau cũng qua ngày không chết đói, nếu em chịu chấp nhận thì cứ thế bên nhau mà chống trọi với đời khổ nỗi em ko chịu được, em rất sợ. Em xứ nghĩ mãi có phải em quá ngoan cố, cứ níu kéo để làm khổ cả hai hay không...? chúng em yêu nhau nhiều vậy mà cứ thế dằn vặt nhau, bỏ ko đc, yêu ko xong...
    Qủa thực hiện giờ em rất bế tắc... các chị ở ngoài có cái nhìn khách quan có thể cho em lời khuyên không?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của bomevo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,429 Bài viết

    • 2,318 Được cảm ơn

    #2
    Trước hết phải chúc mừng em có một tình yêu đẹp và đáng trân trọng. Việc lựa chọn yêu người chưa có tiền đồ, nghề nghiệp là một lựa chọn mạo hiểm tuy nhiên sẽ không khó để vươn lên nếu người em yêu có ý chí, nghị lực và năng lực làm việc.

    Rất nhiều cặp vợ chồng đã đến với nhau từ những trường hợp như thế và nay rất hạnh phúc, vợ chồng anh cũng là một trường hợp như thế, nhưng những thành quả bước đầu đến bây giờ kể cả lựa chọn người giàu sang ngày xưa (nếu vợ anh làm thế) thì đến nay cũng ko chắc được hạnh phúc và tiền của còn được như vậy vì đấy là của cha mẹ chàng trai. Cuộc đời riêng của họ thì do chính họ quyết định cho nên em hãy mạnh dạn, quyết tâm và kiên trì theo đuổi con đường đã chọn nếu thực sự thấy gửi gắm vào đấy là an tâm, anh ấy hết lòng hết dạ yêu thương và phấn đấu với ý chí cao.

    Khó khăn về kinh tế hay khó khăn về ứng xử gia đình chỉ là một trong muôn vàn khó khăn khi xây dựng gia đình mà nếu ko cố gắng, ko kiên trì, ko chịu khó chịu khổ, ko hi sinh thì vượt quá nó là thử thách ko hề dễ dàng. Hãy suy nghĩ và quyết định lại để toàn tâm toàn ý với lựa chọn và quyết định một lần nữa nhé.
    Vouloir, c'est pouvoir
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    cảm ơn anh đã cho em những lời khuyên chân thành, em cũng có nhiều luồng suy nghĩ nên mới phải nhờ đến các anh chị
    • Avatar của hoviba
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 4 năm
    • 942 Bài viết

    • 11,815 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Chào em, trong hoàn cảnh của em thì anh lại có cái nhìn khác với anh bomevo. Anh xin trình bày những suy nghĩ của anh để em cân nhắc thêm. Anh đồng tình là tụi em có một cuộc tình thơ mộng. Nhưng trước khi tiến tới hôn nhân, anh mong em xác định lại cho rõ ràng tư tưởng và định hướng trong tương lai.

    Điều đầu tiên là từ khi tụi em quen nhau, lúc đó em vẫn đang học ĐH, bạn trai em hơn em 9 tuổi, tức là anh ấy cũng đã bước ra đời để tạo dựng sự nghiệp. Nhưng qua những gì em tâm sự, trải qua 3 năm yêu nhau, bạn trai em vẫn không ổn định được cuộc sống. Anh luôn nể phục và tôn trọng những người có nghị lực vươn lên từ gian khó, nhưng anh cảm nhận đến hiện tại, bạn trai em vẫn chưa chứng tỏ được điều đó. Đáng lý ra, khi đến với em, khi gia cảnh nhà anh ấy như vậy thì anh ấy phải cố gắng phấn đấu để chứng minh bản lĩnh của người đàn ông. Tương lai là người chồng trụ cột trong gia đình, anh ấy phải khiến cho em và gia đình em tin tưởng vào cuộc sống gia đình ở phía trước.

    Nhưng tiếc là đến ngày hôm nay, khi em gửi tâm sự này lên đây, em vẫn phải lén lút xin thêm tiền của gia đình để lo cả cho anh người yêu. Nếu tụi em mới yêu, hay anh người yêu của em có chút gì đó chứng tỏ được năng lực trong ba năm qua, thì anh sẽ không nói với em những lời như ở trên. Có thể mọi người sẽ cho rằng cách nghĩ của em là thực dụng, em không nên tính tóan trong tình yêu. Nhưng nếu anh rơi vào hoàn cảnh của một cô gái chuẩn bị bước chân vào ngưỡng cửa gia đình như em, anh cũng sẽ có những lo lắng giống em về người mà mình xác định sống chung trong cuộc đời.

    Không ai muốn phải chọn lại bạn đời lần thứ hai cả. Anh khuyên em hãy thật sự tỉnh táo. Tình yêu thường rất đẹp và thơ mộng, nhưng hôn nhân ngòai tình yêu, còn cần sự tôn trọng, chia sẻ để vun đắp hạnh phúc. Lấy nhau rồi, không thể đem tình yêu hay những lời mật ngọt ra để có được cuộc sống ấm no cả. Mà vợ chồng phải cùng nhau phấn đấu trong sự nghiệp để có được chi phí ổn định cuộc sống. Bạn trai em đã hơn 30 mà theo như em chia sẻ,anh vẫn chưa nhìn thấy được một ánh sáng le lói nào cả. Anh chỉ biết khuyên em, đúng là không phải ai cũng có được tình yêu đẹp, nhưng em vẫn có thời gian để tìm kiếm cho mình những tình yêu hợp với em nhất.Không nhất thiết phải vội vàng.

    Chúc em luôn sáng suốt và có được mái ấm gia đình hạnh phúc.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoviba Xem bài viết
    Chào em, trong hoàn cảnh của em thì anh lại có cái nhìn khác với anh bomevo. Anh xin trình bày những suy nghĩ của anh để em cân nhắc thêm. Anh đồng tình là tụi em có một cuộc tình thơ mộng. Nhưng trước khi tiến tới hôn nhân, anh mong em xác định lại cho rõ ràng tư tưởng và định hướng trong tương lai.

    Điều đầu tiên là từ khi tụi em quen nhau, lúc đó em vẫn đang học ĐH, bạn trai em hơn em 9 tuổi, tức là anh ấy cũng đã bước ra đời để tạo dựng sự nghiệp. Nhưng qua những gì em tâm sự, trải qua 3 năm yêu nhau, bạn trai em vẫn không ổn định được cuộc sống. Anh luôn nể phục và tôn trọng những người có nghị lực vươn lên từ gian khó, nhưng anh cảm nhận đến hiện tại, bạn trai em vẫn chưa chứng tỏ được điều đó. Đáng lý ra, khi đến với em, khi gia cảnh nhà anh ấy như vậy thì anh ấy phải cố gắng phấn đấu để chứng minh bản lĩnh của người đàn ông. Tương lai là người chồng trụ cột trong gia đình, anh ấy phải khiến cho em và gia đình em tin tưởng vào cuộc sống gia đình ở phía trước.

    Nhưng tiếc là đến ngày hôm nay, khi em gửi tâm sự này lên đây, em vẫn phải lén lút xin thêm tiền của gia đình để lo cả cho anh người yêu. Nếu tụi em mới yêu, hay anh người yêu của em có chút gì đó chứng tỏ được năng lực trong ba năm qua, thì anh sẽ không nói với em những lời như ở trên. Có thể mọi người sẽ cho rằng cách nghĩ của em là thực dụng, em không nên tính tóan trong tình yêu. Nhưng nếu anh rơi vào hoàn cảnh của một cô gái chuẩn bị bước chân vào ngưỡng cửa gia đình như em, anh cũng sẽ có những lo lắng giống em về người mà mình xác định sống chung trong cuộc đời.

    Không ai muốn phải chọn lại bạn đời lần thứ hai cả. Anh khuyên em hãy thật sự tỉnh táo. Tình yêu thường rất đẹp và thơ mộng, nhưng hôn nhân ngòai tình yêu, còn cần sự tôn trọng, chia sẻ để vun đắp hạnh phúc. Lấy nhau rồi, không thể đem tình yêu hay những lời mật ngọt ra để có được cuộc sống ấm no cả. Mà vợ chồng phải cùng nhau phấn đấu trong sự nghiệp để có được chi phí ổn định cuộc sống. Bạn trai em đã hơn 30 mà theo như em chia sẻ,anh vẫn chưa nhìn thấy được một ánh sáng le lói nào cả. Anh chỉ biết khuyên em, đúng là không phải ai cũng có được tình yêu đẹp, nhưng em vẫn có thời gian để tìm kiếm cho mình những tình yêu hợp với em nhất.Không nhất thiết phải vội vàng.

    Chúc em luôn sáng suốt và có được mái ấm gia đình hạnh phúc.
    đúng là em cũng đã nghĩ những điều như anh nói...haiz, đúng là cuộc đời thử thách con người anh ạ. Người tâm đầu ý hợp với mình thì lại vậy, còn tìm cho ra ng mình ưng cũng khó lắm
    • Avatar của bilisy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,222 Bài viết

    • 1,214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Chào em,
    Chị đồng quan điểm với anh hoviba. Em đừng cho rằng suy nghĩ của mình thực dụng, mà nó là thực tế.
    Không phải không nên yêu người nghèo, mà chỉ nên yêu người nghèo mà có ý chí và năng lực.
    Nghe qua những gì em kể thì anh ý đã trên 30, tầm này đối với đàn ông đã gây dựng không cần nhiều cũng phải có 1 sự nghiệp ổn định.
    Em bảo anh ý hài lòng với cuộc sống của gia đình, và em yêu sự hài lòng đấy. Chẳng qua em yêu nên nhìn nhận vấn đề như vậy. Bạn trai em không cầu tiến, ngại thay đổi, sau này em sẽ lại thấy đó là nhược điểm khi những khó khăn trong cuộc sống làm khổ em và các con.
    Giờ mới có 2 người mà chị thấy em đã stress vì áp lực cơm áo gạo tiền, khi có con thì lại càng căng thẳng.
    Bố mẹ em nói đúng, hôn nhân về lâu dài tình yêu chỉ là 1 phần (nhiều gia đình tình yêu còn phai nhạt), cùng là phụ nữ chị mong em suy nghĩ kỹ.
    Khi yêu ai cũng cho rằng cả đời chỉ yêu, chỉ hợp với 1 người.
    Nhưng giống như tình đầu của em, rồi em sẽ yêu, sẽ hợp với 1 người khác thôi, em còn trẻ chưa đến mức không còn lựa chọn nào mà.
    Chị cũng là người mẹ giống bố mẹ em nên chị hiểu, sau này em làm mẹ cũng sẽ hiểu.
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bilisy Xem bài viết
    Chào em,
    Chị đồng quan điểm với anh hoviba. Em đừng cho rằng suy nghĩ của mình thực dụng, mà nó là thực tế.
    Không phải không nên yêu người nghèo, mà chỉ nên yêu người nghèo mà có ý chí và năng lực.
    Nghe qua những gì em kể thì anh ý đã trên 30, tầm này đối với đàn ông đã gây dựng không cần nhiều cũng phải có 1 sự nghiệp ổn định.
    Em bảo anh ý hài lòng với cuộc sống của gia đình, và em yêu sự hài lòng đấy. Chẳng qua em yêu nên nhìn nhận vấn đề như vậy. Bạn trai em không cầu tiến, ngại thay đổi, sau này em sẽ lại thấy đó là nhược điểm khi những khó khăn trong cuộc sống làm khổ em và các con.
    Giờ mới có 2 người mà chị thấy em đã stress vì áp lực cơm áo gạo tiền, khi có con thì lại càng căng thẳng.
    Bố mẹ em nói đúng, hôn nhân về lâu dài tình yêu chỉ là 1 phần (nhiều gia đình tình yêu còn phai nhạt), cùng là phụ nữ chị mong em suy nghĩ kỹ.
    Khi yêu ai cũng cho rằng cả đời chỉ yêu, chỉ hợp với 1 người.
    Nhưng giống như tình đầu của em, rồi em sẽ yêu, sẽ hợp với 1 người khác thôi, em còn trẻ chưa đến mức không còn lựa chọn nào mà.
    Chị cũng là người mẹ giống bố mẹ em nên chị hiểu, sau này em làm mẹ cũng sẽ hiểu.
    Em cảm ơn chị đã cho em những lời tâm sự. Anh ấy nói em rằng hoàn cảnh anh ra sao em biết rõ, dù muốn thay đổi số phận nhưng lại khó khăn khi ko gặp thời... em cũng không biết phải trả lời làm sao. Anh ấy có rất nhiều tố chất tôt nhưng dường như lại chẳng tập trung vào 1 lĩnh vực. anh ấy nói ở SG ng tỉnh lẻ như anh cứ có việc có tiền là làm chứ nếu làm theo cái mình theo học thì lương ko đủ sống... cũng thật là đau đầu
    • Avatar của biheo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,966 Bài viết

    • 8,123 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi forever_n1 Xem bài viết
    đúng là em cũng đã nghĩ những điều như anh nói...haiz, đúng là cuộc đời thử thách con người anh ạ. Người tâm đầu ý hợp với mình thì lại vậy, còn tìm cho ra ng mình ưng cũng khó lắm
    Em còn rất trẻ, em còn nhiều thời gian để gặp những người "ý hợp tâm đầu" em gái ạ.
    Cùng là phụ nữ, chị nói thật. Khi bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, cái em cần của 1 người chồng ngoài việc "hợp" còn cần trách nhiệm và bản lĩnh.
    Với bạn trai em, chị thấy cả 2 cái này đều còn thiếu.
    - Khi có tiền thì tiêu khá hoang (lúc ở sài gòn, chi tiêu khi tán tỉnh em như 1 con nhà khá giả). Đến khi khó khăn, thì luôn nghĩ chuyện buông xuôi, về quê lấy 1 cô vợ nghèo. Người giữ lại mối quan hệ này là em, ko phải anh ý.
    - Việc mua nhà, tậu xe là khó nhưng nếu lương làm ko đủ nuôi thân thì lại rất vấn đề em gái ạ. Điều này chứng tỏ anh ta thiếu trình độ thực sự, ko chịu được cực. Qua lời em tả, chị nghĩ bạn trai em lãng mạn, có văn hóa, tính hơi nghệ sĩ, mấy bạn trai này rất hấp dẫn gái trẻ nhưng nếu ko có hậu phương chắc thì lại rất nguy hiểm.

    Chị đoán, giờ em mới chỉ 22 đúng ko? Em thử cho mình và bạn trai thêm cơ hội là 1 năm nữa. Trong 1 năm đó, em đừng xin thêm tiền nhà để "nuôi" anh nữa. Em hãy để anh đối diện với cơm, áo gạo tiền, xem áp lực công việc có làm anh ta tìm cách kiếm việc ko. Không thì chuyển xuống làm việc chân tay vậy.

    P/s: Em có nghĩ nên chuyển vào sài gòn làm ko? Chị nghĩ đều là đi thuê, thì vào SG dễ sống hơn đó.
    • 67 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    Chuyện của e có nét giống với c. Nên c nghĩ e nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định. Phụ nữ sướng khổ nhờ tấm chồng. Khi y tình y đẹp và trong sáng nhưng hôn nhân lại là chuyện khác. Ngày trước c cũng k quan tâm tới điều kiện kt của người y, y nhau 3 năm trời tới lúc cưới c cũng k biết lương ck tương lai 1 tháng được bao nhiêu. Lúc nhận lời y đc 1 tg a dẫn chị về nhà chơi. Nhà c cũng bình thường thôi nhưng khi về nhà a c thật sự hoang mang điều kiện còn không bằng nhà chị. Thật sự c rất nản nhưng lúc đó lại thấy thương và y a hơn, vì a đi làm xa nhà bọn chi tình cờ gặp nhau trong lần a về thăm nhà thấy a hiền lành chân tình và cũng chẳng có vẻ tán tỉnh gì nên c quen a tự nhiên như thế. Rồi a vào nam đi làm trở lại vẫn thường xuyên gọi điện nhắn tin cả tiếng đồng hồ. Ngày lễ tết gửi quà toàn loại đắt tiền, nói chuyện thì ân cần nhẹ nhàng. Sau đó 1tg a về chị nhận lời y lúc này mới dẫn về nhà đoạn c kể trên đấy. Giờ nghĩ lại hình như đàn ông cũng chiêu trò để khi mình y thật sự, bắt đầu mới kể chuyện gd kèm theo những lời động viên an ủi vỗ về hứa hẹn. Lúc y có nghĩ được gì đâu thế là " đợi chờ a lo cho kinh tế ổn hơn mình cưới e sẽ đỡ khổ" 3 năm sau cưới giờ là ck chị. E hỏi c có hạnh phúc k. Chị nói là cũng có nhưng là hạnh phúc mong manh, giá như có điều kiện kt 1 chút thì giờ đã k buồn và đau khổ thế này và giờ dù vẫn y ck nhưng c vẫn thấy hối hận giá như ngày xưa mình...e nên cân nhắc kỹ đừng để sau nay hối hận. Chúc e hạnh phúc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bilisy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,222 Bài viết

    • 1,214 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi forever_n1 Xem bài viết
    Em cảm ơn chị đã cho em những lời tâm sự. Anh ấy nói em rằng hoàn cảnh anh ra sao em biết rõ, dù muốn thay đổi số phận nhưng lại khó khăn khi ko gặp thời... em cũng không biết phải trả lời làm sao. Anh ấy có rất nhiều tố chất tôt nhưng dường như lại chẳng tập trung vào 1 lĩnh vực. anh ấy nói ở SG ng tỉnh lẻ như anh cứ có việc có tiền là làm chứ nếu làm theo cái mình theo học thì lương ko đủ sống... cũng thật là đau đầu
    Ý chị ko cần bạn trai em thay đổi số phận, kiểu từ nghèo thành giàu mà là chỉ cần anh ý có công việc ổn định, hoặc thể hiện sự cố gắng và có chí hướng trong tương lai thôi. Nghe cách em nói chuyện chắc em không từ bỏ được anh ý đâu vì em đang yêu mà. Chị chỉ mong em khi đã lựa chọn thì phải học cách chấp nhận và vui vẻ với sự lựa chọn của mình.
    Còn câu này tặng em: Người đàn ông bản lĩnh khi thất bại sẽ tự nhận thấy lỗi từ bản thân mà rút kinh nghiệm (do thiếu năng lực, chọn sai ngành nghề, chưa đủ kiên trì và chăm chỉ...) chứ không phải đổ thừa do hoàn cảnh đâu. Nếu do hoàn cảnh thì cũng chỉ 1, 2 lần thôi em ạ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bomevo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,429 Bài viết

    • 2,318 Được cảm ơn

    #11
    ý hoviba ko sai, nhưng tất cả đều phụ thuộc vào em cả thôi. Nếu mọi chuyện tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp thì ko nói, nếu vì tình yêu quá lớn thì vẫn ko nên so đo tất nhiên là thấy rõ sự tích cực của anh người yêu bạn.
    Vouloir, c'est pouvoir
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #12
    Chuyện của em chắc cũng k mới lạ gì với cuộc sống hiện nay. Hiện tại em k biết nên dừng lại hay đi tiếp vì vậy xin những bậc tiền bối từng trãi hay đã yêu những người tay trắng tư vấn giúp e. Em xin cảm ơn mọi người trước ạ. Chuyện là thế này. Em xin ra trong một gia đình khá giả cũng có của ăn của để. Anh ấy thì lại xin ra trong gia đình bình thường k hẵn là nghèo rớt mồng tơi. Chúng em yêu nhau đã được 9 tháng. Anh ấy đề cập tới vấn chuyện lâu dài. Em cũng xác định sẽ đi cùng anh ấy. Chúng e trạc tuổi nhau. Lương hiện tại của anh ấy và em đủ nuôi sống gia đình sau này và dư giả dù k nhiều nhưng cũng có đủ để tiết kiệm được vài triệu 1 tháng. Vấn đề ở đây e là người luôn lo xa. Nhà anh ấy thì cấp 4 và không rộng lắm. Nhưng anh ấy còn có 1 người em trai thua anh ấy vài tuổi. Chuyện cưới xong sau này về sống với gia đình thì cũng không thành vấn đề nhưng nếu sau này em của anh ấy lấy vợ rồi sinh con thì căn nhà sẽ chật chội không đủ chỗ để ở. Với lại em của anh ấy cũng chưa vững vàng trong công việc. Em cũng bày tỏ ý kiến của mình là sau này rồi cũng phải mua nhà ra ở riêng chứ không thể sống trong ngôi nhà chật hẹp đó. Vấn đề xuất phát từ đây. Nếu chắt chiu dành dụm thì sau 20 năm theo như e tính thì cũng có thể mua được 1 ngôi nhà. Nhưng mục tiêu của em là dành dụm để sau này dưỡng già không phụ thuộc vào con cái. Nếu mua nhà thì coi như tay trắng với lại lúc đó cũng đã già rồi. Em không biết có nên tiếp tục hay không. Hay đợi sau này con lớn lên mua nhà cho nó để nó cưới vợ. Hay là để cho con em tự lực cánh sinh nếu nó có mua nhà thì hỗ trợ thêm chút ít. Nhưng em lại sợ nó rơi vào hoàn cảnh giống anh ấy. Nếu lỡ sau này người con gái con em yêu không yêu nó vì điều kiện gia đình. Với lại em cũng sợ đâu dễ gì lúc đó người nó yêu lại chấp nhận như em và anh ấy năm xưa chịu sống trong ngồi nhà chật hẹp để sau này cũng nhau gây dựng sự nghiệp. Em đang rất hoang mang. Mọi người hãy giúp em với ạ. 
    • Avatar của hoang39
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 529 Bài viết

    • 1,981 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018
    #13
    Ko quan trọng trong tay em và ck tuơng lai có gì. Ai cũng bắt đầu với gần như bàn tay trắng (ngoại trừ con nhà giàu và muốn ngửa tay nhận tiền cha mẹ).


    Quan trọng là anh ấy có chí cầu tiến hay ko. Nếu ko, em cần tự xem em có hài lòng với cuộc sống kinh tế khiêm tốn hay em cần gì hơn. Chỉ có em mới trả lời câu đó được.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 23 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #14
    Cái đọng lại sau bài viết này là anh ấy không có ý chí và năng lực để là trụ cột cho gia đình nhỏ của bạn sau này.
    Nếu bạn có thể đổi vai, trở thành nguồn kinh tế chính thì tới đi, còn không, mạnh mẽ lên.
    Tiền không phải là thứ quan trọng nhất, nhưng nó có thể quyết định đến những thứ quan trọng nhất ví dụ như làm thay đổi bản tính của 1 con người. Tôi không vơ đũa cả nắm, nhưng 1 người đàn ông lúc nào cũng mang mặc cảm trong người rằng "tôi tệ hại không lo được cho vợ con, tôi bị gia đình vợ coi thường, tôi không xứng với vợ tôi, tôi bị nghĩ là thằng lợi dụng" thì 1 ngày nào đó mâu thuẫn vợ chồng sẽ bùng phát, không phải lỗi ở anh ấy. Về phía bạn, tôi cảm thấy bạn đã bắt đầu nhụt chí rồi, có lẽ không cần ai khuyên nhiều, 1 thời gian nữa tự khắc bạn sẽ muốn buông bỏ anh ấy thôi.
    • 2,074 Bài viết

    • 4,637 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Túm lại hỏi tất cả các chị đã có gia đình, thì lời khuyên 90% là tìm mối khác. Còn các anh gia trưởng và các bạn lãng mạn thì có thể động viên tiến tới.
    Lấy người này em khổ là chắc chắn luôn.
    À mà không phải mình cứ làm trụ cột kinh tế rồi thì ổn đâu nhé!
    ppYvp7
    • Avatar của motdoita
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 1,900 Bài viết

    • 12,485 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #16
    Đọng lại thấy ông bố thật tỉnh táo, ko cấm chúng mày yêu, nhưng tự lo dc thì hãy cưới, mà thực ra là cho mày va với đời đi rồi tự khắc hết cãi!
    • 2,437 Bài viết

    • 16,122 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #17
    Thế thay vì xác định chuyện lâu dài là cưới thì hai đứa lao đi kiếm xèng đi đã. Cưới gì vội khi còn đang cả đống suy nghĩ băn khoăn tiền nong nhà cửa thế. Chắc các bạn bảo ừ thì cưới xong cùng nhau kiếm xèng cũng được mà. Úi zời quên đê. Không cưới thì thôi chứ cưới là lo đẻ chứ tiền bạc giề. Và một vòng luẩn quẩn đến tận lúc về già. Nói 20 năm rồi cũng có nhà là một nhận định rất mơ hồ và chẳng có gì đảm bảo cả.
    • 2,437 Bài viết

    • 16,122 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #18
    Em cũng thấy bố mẹ bạn này tỉnh vãi hí hí. Giờ mà ngăn cản thể nào đôi trẻ cũng sống chết với nhao để chứng tỏ sức mạnh tềnh yêu tình ái. Hí hí. Chứ cứ để cho yêu tự do tự tính tự nghĩ thì rồi từ từ cũng nhận ra chân lý thôi í ^^
    • 66 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    I. Người bạn có một số ưu điểm nhưng chỉ để yêu:
    1. Sự phiêu lãng
    2. Sự " hoang phí"
    3. Sự bất cần đời
    Tuy nhiên cái đấy nó chẳng hợp cho hôn nhân tý nào cả.
    (*) Khi lấy nhau người ta cần chút lãng mạn để tiếp tục yêu nhưng không được hoang phí để lo cho gia đình và rất cần tôn trọng đời để tiếp tục sống để nuôi dưỡng gia đình.

    II. Người bạn trai bạn thiếu 2 cái mà bất cứ người đàn ông nào cũng cần khi có gia đình
    1. Thiếu bản lĩnh - " Cái này không có thì không bao giờ lo được cho gia đình"
    2. Thiếu ý chí hoặc trình độ - " Cái này mà thiếu thì không bao giờ có sự nghiệp"
    ===> 2 yếu tố trên mà không có thì trước sau gì bạn cũng sẽ phải tìm ở người đàn ông khác.
    Bạn suy nghĩ kỹ trước khi bước qua cột mốc quan trọng. Lấy nhau về không phải cứ quấn lấy nhau là sống hạnh phúc.
    • 60 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #20
    Bạn hãy nên cân nhắc lại vì mình thấy tình yêu thì luôn màu hồng nhưng cuộc sống hôn nhân thì lại khác. Nhất là đến khi những đứa con ra đời thì tiền luôn là vấn đề hàng đầu bởi tiền bỉm sữa, học hành, ốm đau,...Nói chung đến lúc ấy thì đã quá muộn để làm lại rồi. Nhìn con cái mình thiếu thốn không bằng ai thì mình sẽ cảm thấy đau lòng lắm đấy
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2