TIN TÀI TRỢ.

Tự do rồi, anh đến với người ta đi

  • 6.42K Lượt chia sẻ
  • 166K Lượt đọc
  • 136 Trả lời

  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #1
    Tôi yêu anh từ khi còn là một cô bé con. Anh đẹp trai vừa đủ, chín chắn vừa đủ, hài hước vừa đủ và dịu dàng vừa đủ. Có lẽ khi yêu, người ta thấy mọi thứ đều đủ.

    Trước ngày dạm ngõ, anh chưa từng nói yêu tôi. Hẹn hò nhau chỉ đi cafe và xem mấy bộ phim tinh cảm rồi về. Tôi đã từng nghĩ, có những việc chẳng cần phải nói ra. Tôi hiểu sự quan tâm săn sóc của anh, và tôi nghĩ anh là người đứng đắn, xứng đáng lấy làm chồng.

    Sau ngày dạm ngõ, anh nắm tay và nói trong nghẹn ngào "Anh xin lỗi em, anh không muốn lừa dối em nữa, thời gian qua anh có yêu 1 người khác". Tôi gần như rơi xuống vực thẳm. Hoang mang và hoảng hốt. "Vì sao anh còn muốn cưới em?". Câu trả lời của anh khiến tôi chết lặng "Vì người đó không phải phụ nữ".

    Và anh lấy tôi để giữ cho minh một bình phong hoàn hảo? Rằng anh vẫn là một giảng viên đại học nền nã, đầy vẻ kính cẩn và đáng ngưỡng mộ? Anh giải thích với tôi rằng, anh là người song tính, anh có cảm xúc với cả nam và nữ, mối tình đầu của anh là một người phụ nữ, người đầu tiên anh có quan hệ tình dục cũng là phụ nữ. Nhưng tình yêu mà anh đang có với người đàn ông này thì sâu đậm hơn rất nhiều."Anh đã quyết định chia tay với cậu ấy. Nếu em cảm thấy anh không đến nỗi quá xấu xa, thì hãy cho chúng ta cơ hội được hạnh phúc như những cặp vợ chồng bình thường". Tôi đã quá yêu anh để cảm thấy điều đó là xấu xa. Chúng tôi kết hôn sau 2 tháng - 2 tháng đó tôi đau khổ và dằn vặt, nhưng cuối cùng vẫn chọn đi con đường chông chênh này.

    Ngày bước về nhà anh làm dâu, tôi đã chính thức đặt dấu chấm hết cho những hy vọng của mình. Đêm tân hôn tẻ nhạt. Khi người ta tỏ ra quá cuồng nhiệt bằng những hành động vồ vập, người ta sẽ để lộ ra trái tim nguội lạnh. Mọi hạnh động của anh chỉ gần như gượng ép. Tôi không cảm thấy sự rung động nào từ anh, từ sự ham muốn mà anh đang cố thể hiện. Và tôi biết, anh không yêu tôi.

    Tôi gần như không khóc, nước mắt cũng không có. Chỉ cảm thấy đám cưới của mình đã chọn rất đúng ngày. Những cơn gió đêm mùa thu se se lạnh. Đứng ngoài ban công nhìn ra đường phố còn sáng đèn, tôi biết rằng, anh sẽ không bao giờ yêu tôi.

    Anh ngủ ngon giấc sau những nỗ lực đáng khen về việc làm chồng. Nhìn khuôn mặt người đàn ông mình mơ tưởng suốt những năm tháng trưởng thành, tôi tự nhủ, mình đã có anh rồi, mình đã trở thành vợ của anh rồi, cánh cửa lựa chọn đã đóng sau lưng anh, anh đã chọn tôi, không phải vì yêu tôi, mà vì tôi là phụ nữ, và quan trọng hơn hết, vì tôi yêu anh. Thế thì việc còn lại của tôi bây giờ, là giúp anh có một cuộc hôn nhân bình thường.

    Tình yêu của phụ nữ thật không thể kiểm soát được. Ở giới hạn nào mà tôi cho phép mình liều lĩnh đến thế? Hay lúc đó tôi không hiểu bản chất của tình dục, là xuất phát từ sự hấp dẫn tự nhiên với nhau? Thứ anh vừa làm với tôi, là sự cuống quýt của một kẻ sợ bị bại lộ. Chỉ một đêm tân hôn, chỉ với lần đầu tiên của đời con gái, tôi dường như lớn thêm đến nửa đời người.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #2
    Một dạng lập trình. Cuối tuần vợ chồng chúng tôi đi coi phim, nghe nhạc, xem kịch... đại khái lựa chọn trong số những thể loại giải trí có văn hóa nhẹ nhàng. Anh có thói quen thức khuya và hay trò chuyện với sinh viên, sẵn sàng giảng bài qua điện thoại, thậm chí giải quyết cả những việc các em ấy bị tấm lý thi cử. Chồng tôi thực sự là một giảng viên rất tận tâm. Một thời gian rất ngắn, tôi đã từng là học trò của anh, ngước nhìn anh ngưỡng mộ và cũng như các bạn ấy bây giờ, lấy đủ lý do về bải học để được trò chuyện với anh suốt đêm.

    Không biết bao nhiêu lần, tôi nằm cạnh chồng, nhắm mắt lại tưởng tượng về những kỉ niệm giữa chúng tôi, người đàn ông tôi yêu trong những buổi dã ngoại đông người, người ấy khác hoàn toàn với người chồng đang nằm bên cạnh tôi, lạnh lẽo, hững hờ. Ánh mắt anh đã từng rất ấm áp, đã từng rất thoải mái khi ở bên tôi, đến mức tôi còn lầm tưởng đó là tình yêu đơn thuẩn, sự thấu hiểu lặng lẽ. Thì ra bây giờ, với áp lực phải khiến tôi hạnh phúc, anh đang tự gò ép mình trở thành con người khác. Giả dối, hoang mang.

    Gối đầu lên tay chồng, tôi nhích người lên hôn môi anh. Thực ra tôi thích cảm giác thế này hơn nhiều. Anh đừng tỉnh dậy và ghì tôi nữa. Hãy cứ yên lặng như vậy, tôi chỉ cần yêu anh như thế. Không làm tình, không ôm ấp. Chỉ thế thôi.

    Rất muốn quên đi tin nhắn vô tình đọc được trong điện thoại của anh. Nhưng gần như những lời đó ám ảnh tôi như bóng tối đằng sau khung cửa sổ. Muốn mở toang ra, nhưng sợ mình không đủ bản lĩnh để chống chọi. Áp lực vô hình rất kinh khủng. Đã có chuyện gì khiến người kia muốn chết? Họ níu kéo chồng tôi? Hay tôi đã khiến một tâm hồn vô tội phải chịu sự đau đớn dày vò?

    Khoảng thời gian ấy, cuộc đời như một cái chai bị bịt kín. Tôi đã sống như thể mình có thể chết ngay tức khắc. Vậy mà cái ngày nộp đơn ly hôn lên tòa án, lòng tôi vẫn nặng trĩu ưu tư. Tình yêu của người ta bế tắc? Còn tình yêu của tôi?
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #3
    Tôi nói với anh rằng "Anh tự do rồi đấy, cứ đến với tình yêu của anh đi". Anh chỉ im lặng nhìn tôi, không bất ngờ, không hoảng hốt. Thật sự thì trong lòng có chút thất vọng. Sao anh không cố tỏ ra một chút tiếc nuối cho 1 năm tuổi trẻ của tôi không bị lãng phí vô ích.

    Mãi anh mới hỏi được 1 câu "Em còn yêu anh không?". Tôi lắc đầu, không muốn phải trả lời câu nói nhàm chán này. Vì việc đó không quan trọng với người hỏi. Có những nỗi đau mà không ai có lỗi. Ừ thì thôi, nợ nhau đến thế.

    Bố mẹ anh và bố mẹ tôi như bị điện giật khi nghe hung tin. Chẳng ai thấy chúng tôi cãi nhau bao giờ. Lý do gì mà ly hôn chóng vánh nhẹ nhàng đến thế. Ai cũng chửi tôi ngu, có chồng hình mẫu lý tưởng như vậy, còn đòi hỏi gì mà đệ đơn ly hôn? Vỏ bọc hào nhoáng đó, đã đến lúc tôi không cần nữa rồi.

    Phân chia tài sản, anh nhường tôi cả căn nhà. Anh bảo anh biết tôi đang mang thai. Làm mẹ đơn thân sẽ vất vả. Tôi giữ căn hộ chung cư này và anh sẽ phụ tôi nuôi con. Không ở cùng nhau nữa, nhưng vẫn là cha mẹ của 1 đứa bé. Tôi chưa hề nói cho anh biết, quyết định ly hôn đến ngay sau khi tôi bước ra khỏi bệnh viện phụ sản. Tôi có con rồi, tôi không thể để nó chào đời trong nỗi tuyệt vọng của mẹ, trong sự dày vò của cha. Hình như bản năng làm mẹ đã thức tỉnh tôi. Rằng tình yêu với người đàn ông này không phài là tất cả. Tôi có thể sống hết mình với cuộc đời tự do phía trước. Vì tôi có con.
    • 91 Bài viết

    • 89 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Cuộc hôn nhân buồn quá. Ko phải chồng em là người ko tốt mà sinh ra anh ta đã như vậy rồi, li hôn là điều ko thể tránh khỏi. Em phải mạnh mẽ lên vì con của em vậy. Đáng ra ngay từ khi biết ck em như vậy em ko nên tiếp tục thì có phải bây giờ ko bị dang dở cuộc đời. Nhưng bây giờ dù muộn còn hơn không em hãy mạnh mẽ lên để nuôi con. Khổ thân em quá
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #5
    Cảm ơn sự động viên của chị. Nhưng câu chuyện của em đã xảy ra đủ lâu để tâm hồn nhẹ lại rồi chị ạ.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #6
    Ít có cặp vợ chồng nào ly hôn xong lại trở nên dễ tính với nhau như chúng tôi. Anh chăm sóc tôi rất chu đáo thời gian tôi mang bầu. Ban đầu tôi hơi ái ngại, sợ cứ gần anh thế, làm sao tình yêu vơi đi được. Nhưng rồi tôi biết, anh cảm thấy có lỗi với cuộc đời dở dang của tôi, nên cho dù tôi có đuổi anh đi, anh cũng chẳng đi. Ừ thì thôi, không phải vợ chồng, thì làm bố mẹ.

    Anh ít khi nhắc về người bạn trai kia. Anh cũng chẳng vui vẻ hơn thời điểm sống cùng tôi trong 1 mái nhà. Tôi cũng không mạnh mẽ đến mức đi tìm hiểu mối quan hệ đó của anh. Nó gần như là một giới hạn rất khác mà tôi cảm thấy mình không nên hiểu sâu quá. Có những thứ, cứ để mịt mù, có khi lại hay.

    Ngày tôi sinh con, chẳng thiếu 1 ai, từ bên nội và bên ngoại. Anh tất cả lo mọi việc. Vết sinh mổ đau hơn 1 tháng, anh nhắc tôi cẩn thận, sau này rất có thể sinh đứa thứ 2 tôi vẫn phải mổ. Nghe đến thấy buồn cười, nhưng thôi kệ, chắc anh nghĩ tôi muốn đi bước nữa. Không đâu, hôn nhân đã khiến tôi ngán ngẩm. 1 năm làm vợ anh, tuy không phải làm dâu nhưng tôi biết mẹ chồng không ưng ý tôi lắm. Chẳng môm đăng hậu đối, chẳng cân bằng học vị, nhan sắc lại cũng thua anh. Tôi thiếu khéo léo và hay buồn bã. Mẹ anh ngày càng không thích. Chuyện cũng qua rồi. Bởi sự khó chịu trong mối tình mẹ chồng nàng dâu đó rất nhỏ so với nỗi đau của người vợ không có tình yêu của chồng. Tôi như bị trầm cảm.

    Có con, tôi vui hơn. Anh dọn về nhà chăm tôi mấy tháng. Mẹ đẻ tôi còn bảo, chồng mày như vậy, sao lại bỏ hả con? Bố mẹ nghĩ có thể anh ngoại tình, và khuyên tôi tha thứ, kiếm đâu được người đàn ông chu đáo và lễ nghĩa như vậy. Tôi chỉ biết cười. Nhiều lần như thế, mẹ tôi chửi "đồ ngu".

    Anh yêu con lắm. Đi làm về là quấn lấy con. Vẫn đối xử với tôi như ban đầu, như ngày chúng tôi chưa yêu nhau và chưa cưới. Tôi cảm thấy lòng mình hoang mang. Yêu cầu anh dọn về nhà anh. Tôi không cần anh chăm sóc nữa. Anh cứ khất lần khất lựa, và tôi buộc phải thuê một người giúp việc. Cuối cùng, anh cũng phải dọn đi.

    Vào một ngày mùa thu, cũng có gió se se lạnh, thời điểm mà cách đấy 2 năm, chúng tôi đã cưới nhau trong sự bất an và ngần ngại. Anh và người bạn trai của anh đến thăm con. Tôi sững sờ và gần như phát điên. Anh có còn tôn trọng tôi chút nào nữa không, có nhất thiết để tôi nhìn thấy sự thật như vậy không? Hoặc giả tôi quá giận, hoặc giả tôi nhỏ nhen. Nhưng sau này nhớ lại, tôi đã cư xử không được hay cho lắm. Người đàn ông kia có chút e dè khi gặp tôi, nhưng sự e dè của người muốn nói lời cảm ơn. Tôi không đủ thần thánh đến thế. Tôi bảo họ lập tức đi ra.

    Sau lần đấy, anh không bao giờ nhắc đến chuyện đó dù chỉ 1 lần. Nhiều khi tôi ậm ừ nói xin lỗi, nhưng anh chỉ gật đầu và cho qua. Anh hiểu tôi hay anh nghĩ mình nợ tôi? Ừ thì sao cũng được. Lấy nhau thì tất nhiên là nợ nhau rồi.

    Thời gian sau đó tôi rất khó chịu vì sự xuất hiện quá thường xuyên của anh ở nhà. Bố mẹ 2 bên có ý vun vào, nghĩ rằng chúng tôi còn yêu nhau đến thế, thương nhau đến thế, thì bỏ nhau làm gì? Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Không kết hôn nữa, nhưng tôi cũng có nhu cầu tình cảm. Tôi muốn được yêu. Cả đời tôi đã yêu anh, giờ anh phải để tôi được người khác yêu thương mình chứ. Nhưng anh vẫn đến, thường xuyên như cơm bữa. Đến mức anh còn nói "Em cứ hẹn hò ai mà em có tình cảm, anh giữ con cho em. Nếu em muốn đi bước nữa, anh sẽ nhận nuôi con". Tôi gần như bị đụng vào chỗ đau nhất và nhạy cảm nhất. Tống cổ anh ra khỏi nhà trong sự điên cuồng giận dữ. Con tôi sinh ra mà anh bảo để cho anh nuôi? Không biết đủ hay lòng người quá tham lam?

    Khi thằng bé được hơn 1 tuổi, tôi mở lòng hẹn hò với anh trai của cô bạn đồng nghiệp. Rung động đầu đời mãnh liệt thì đã dành cho người khác, tình cảm của tôi với người mới tương đối bình yên và giản dị. Tiếc là chỉ đến với nhau được vài tháng, chúng tôi chia tay. Hình như có gì thiếu thiếu giữa 2 đứa. Tôi cũng gắng nhiệt tình trong chuyện ân ái, cũng cố chiều chuộng và cũng hay đi chơi với nhau. Sau này tôi mới biết, giữa chúng tôi thiếu đi chút lửa để có thể cùng nhau bốc cháy. Tuy nhiên, đã có lúc tôi đổ lỗi cho chồng cũ vì sự tan vỡ này. Chủ nhật nào đó, anh đưa con về nhà ông bà nội chơi, anh nói ngày mai sẽ trả con cho tôi, nhưng nửa đêm anh hồng hộc vác con về sộc thẳng vào phòng ngủ của tôi gào lên là "Con sốt em ơi". Đang ôm nhau ngủ, chúng tôi bật dậy như lò xo vì xấu hổ và chết điếng. Anh xin lỗi rối rít vì quá lo lắng cho con, tôi cũng bỏ quên bạn trai mà vồ lấy thằng bé. Có lẽ mối quan hệ với chồng cũ kì lạ quá, người ta không chấp nhận nổi. Chia tay rất dễ dàng.

    Tôi yêu thêm vài người nữa. Càng yêu càng nhạt. Cảm xúc cứ vơi dần. Lý do chia tay nhiều hơn. Mỗi lần chia tay lại thấy nhẹ bẫng. Nhiều lúc tôi định đóng cửa lại, không đón ai nữa. Nhưng rồi thấy mình sao dại quá, nhu cầu yêu đương ai lại không có. Kệ, cứ yêu, chia tay rồi tính.

    Biết là không nên, nhưng đôi khi quá mệt mỏi, tôi đã hối hận vì sinh con. Sợi dây ràng buộc cột chặt với chồng cũ suốt đời. Như 1 dạng chỉ trong suốt vô hình ngăn cản tôi đến với tình yêu mới. Sốc nổi thôi, chứ tôi rất yêu con. Không có thằng bé, cuộc sống vô vị biết chừng nào.
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #7
    Càng về sau tôi càng dành nhiều thời gian cho việc hẹn hò. Không thuê giúp việc nữa vì sống với ai cũng thấy có chút khó chịu. Bố thằng bé luôn làm rất tốt nhiệm vụ trông con cho vợ cũ đi yêu đương. Tuy rất ít khi như vậy, nhưng tôi đã từng nghĩ, có khi nào anh sẽ dần yêu tôi không nhỉ, nhìn thấy tôi hẹn hò anh có buồn không, có khó chịu không? Nhưng rồi đủ tỉnh táo để tát vào sự điên rồ ngu ngốc của mình. Một lần là đủ chết nửa đời rồi. Thêm lần nữa, thì nên nhảy xuống sống cho đỡ nhục.

    Nửa đêm sau cuộc đi chơi thả ga với đám bạn học cũ, tôi về nhà bỗng cảm thấy thật chơi vơi. Chúng nó họp lớp có chồng có vợ, mình lẻ loi như đứa thất bại. Thấy anh đang ôm con ngủ, cảm thấy tiếc sao một gia đình êm ấm. Phải chi lúc đó tôi đừng ly hôn, đừng để anh về với người cũ, anh sẽ vẫn làm tròn bổn phận của người chồng tốt. Tôi nằm xuống cạnh anh, ôm lấy anh như ngày 2 đứa còn chung sống, những lúc anh ngủ say là được ôm anh thoải mái nhất. Vì khi ấy anh là chính anh, không đóng kịch, không gượng ép. Sau tất cả những cuộc tình đi qua, cảm giác này vẫn là thứ tôi mong chờ nhất. Nếu anh cứ phũ phàng, đều cáng, chắc có lẽ đời tôi sẽ ít bất hạnh hơn nhiều.

    Thấy tôi cứ dụi mặt vào gáy, cuối cùng anh cũng thức giấc giật mình quay lại. Ngập ngừng giây lát rồi ôm tôi dịu dàng như ngày xưa. Lúc ấy tôi đã mong chờ đến phát điên một cái hôn, nhưng tôi cũng sợ, nếu anh hôn tôi, tôi sẽ nhận ra anh nguội lạnh. Ừ thì đành vậy, ôm nhau ngủ đến sáng. Vài ngày sau tôi vẫn không tha thứ được cho mình vì sự ngu dại. Có người đàn ông nào ôm phụ nữ trong tay và chìm vào giấc ngủ ngon nhanh đến vậy? Chỉ có những kẻ không có xúc cảm với đàn bà thôi. Sao cũng được, quan hệ của chúng tôi đã đủ kì quặc. Có buồn cười hơn nữa cũng chả sao.

    Thái độ của tôi nhiều ngày không được dễ coi cho lắm. Ăn nói cộc lốc và bực mình vô cớ với cả anh và con. Anh nhắn tin hỏi tôi "Em còn yêu anh không", tôi trả lời "Điên à?". Mọi chuyện chấm dứt như vậy. Rất tốt. Vừa đủ. Nhưng lòng cứ buồn tênh.
    • Avatar của sammom
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 1,312 Bài viết

    • 3,223 Được cảm ơn

    #8
    viết tiếp đi bạn hay quá
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 16 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #9
    Đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Mà em thấy chị mạnh mẽ thật ấy. Chị viết cũng hay lắm. Súc tích và cô đọng, nhưng day dứt quá. Viết tiếp đi ạ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,743 Bài viết

    • 1,793 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    nếu a ấy là ng lưỡng tính thì hi vọng 1 ngày nào đó a ấy sẽ yêu b.
    • 403 Bài viết

    • 1,760 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    buồn quá bạn nhỉ...
    • 26 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #12
    Đọc nghe buồn thế
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #13
    Rất mong mọi người không chia sẻ bài viết này của mình lên fb hay bất cứ trang báo mạng nào. Xin cảm ơn.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #14
    hay quá hóng chị ơi viết tiếp đi lên đây đọc nhiều bào mà sao em thấy sợ hãi với hôn nhân quá
    • 15 Bài viết

    • 216 Được cảm ơn

    #15
    Và sau chuyện đó anh mất tăm cả tháng trời. Có lẽ anh cảm nhận được rằng, tôi vẫn còn yêu trong vô vọng và khổ sở. Tội nghiệp người phụ nữ dại dột này quá mà anh sẽ biến mất để tôi có thể im lặng quên anh. Tôi mất thói quen gọi điện cho anh từ lâu, coi sự có mặt của anh bên con là hiển nhiên. Sự trống vắng này cũng ít nhiều khiến tâm trạng bứt rứt.

    Mẹ đơn thân mà, đương nhiên là trống vắng.

    Thằng nhỏ lâu lâu lại gọi bố, nhưng cũng quên nhanh như khi nhớ đến. Tôi nghĩ có lẽ cứ thế này thôi. Tiền chu cấp nuôi con tôi nhận được qua tài khoản ngân hàng. Nhìn vào mặt tốt thì, anh đang giúp tôi làm những việc tôi đã không làm được trong gần 3 năm ly hôn. Tôi nhớ khi còn chung sống anh từng bảo, anh chu đáo và hiểu lòng tôi vì anh có cái nhìn của cả người đàn ông và người đàn bà. Anh biết tôi cần gì, anh biết vì sao tôi buồn, anh dịu dàng và biết chia sẻ, những người đàn ông song tính thường rất tinh tế và rất được lòng phụ nữ. Nên tôi yêu anh vì tôi thấy an toàn và thoải mái khi ở bên anh. Tình yêu đó có thể sẽ rất sâu sắc và lâu phai.

    Có đúng thế không nhỉ, anh quả thực không gia trưởng như một số người đàn ông tôi biết, anh lại biết chăm sóc người khác, chưa bao giờ anh ghếch chân lên ghế đọc báo để mặc tôi quay cuồng dưới bếp. Anh luôn chia sẻ những công việc ấy với tôi. Có những lúc tôi đã tự hỏi, vì sao mình ly hôn người đàn ông này? Tội của anh ấy là gì? Có thể tội duy nhất là dù cố gắng nhưng vẫn không thể yêu được tôi.

    Anh không đến trông con, tôi cũng chẳng đi chơi với ai nữa. Tôi bỗng nhận ra mọi thứ thật nhạt nhẽo, nhưng cũng thật bình yên và dịu dàng. Có những hôm dậy thật sớm, tôi chỉ đứng ở ban công hít thở. Thấy đủ đầy một cách trọn vẹn. Tự nói với mình rằng, dành một khoảng lặng cho mình, ngừng yêu đương lại. Mà thật ra tôi cũng chẳng có thời gian đâu mà hẹn hò. Cứ thử có đứa con nhỏ hơn 2t mà xem. Sáng dậy sớm bao nhiêu vẫn thấy mình quáng quàng chạy ra khỏi nhà đưa con đi học, hôm nào may mắn lắm thì đi làm đúng giờ.

    Đúng như tôi đoán, vì quá nhớ cháu, bà nội thằng nhỏ đến thăm. Hình như từ khi sinh con đến giờ, tôi mới chính thức làm mẹ đơn thân 1 tháng. Tôi ỉ lại tương đối nhiều vào bố nó. Thế mà lúc ấy tôi còn nghĩ anh phải mang ơn vì tôi cho phép anh ở bên con bất cứ khi nào anh muốn. Có lúc nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, mình có đúng là người đàn bà đã ly dị không?

    Tôi không hỏi nhưng mẹ anh vẫn nói qua loa về tình hình của anh cho tôi biết. Đại khái vẫn đi làm bình thường, lầm lì ít nói hơn, nhắc đi đón thằng nhỏ về cho ông bà nội đỡ nhớ thì anh chỉ lí do lí trấu hoặc im lặng cho qua. Anh vẫn luôn thế, mỗi khi có chuyện gì không vui, thường im lặng như vậy. Chắc cũng nhớ con lắm rồi. Tôi gọi taxi cho cả 2 bà cháu về bên đấy. Nói nhờ bà chăm cháu 2 ngày để mình đi công tác.

    Hai ngày đó thật đúng là dài lê thê. Tôi nhớ con, nhớ cả bố của con nữa. Nhưng vẫn biết, việc anh làm là rất cần thiết. Tình yêu nào chẳng nhạt phai theo năm tháng. Tôi đã ly hôn 3 năm rồi mà vẫn còn mơ tưởng đến chồng cũ. Có nói cũng chẳng ai tin.

    Tôi nhắn tin cho anh "Giữ con hộ em 2 ngày", anh trả lời lập tức "Ừ, em cứ nghỉ ngơi đi", Nực cười nhỉ, thấy lòng vẫn xốn xang "Em bảo mẹ anh là em đi công tác", anh lại hỏi câu cũ "Em còn yêu anh không?". Tôi đã từng cảm thấy rất mất mặt nếu phải trả lời câu này, và cũng không hiểu vì sao anh cứ hỏi như thế. Có quan trọng gì đâu. Với anh.

    "Em ly dị lâu rồi, còn yêu chồng cũ thì có mà bị hâm à?", anh nhắn lại "Ừ, anh cũng nghĩ vậy". Có khi tôi hâm thật. Nhưng lâu rồi không nói chuyện với anh như thế này, cầm điện thoại và nhắn tin. Giống như hồi sinh viên, tôi thể hiện sự quan tâm đến thầy. Anh nhắn "Em nhớ con không?", Câu hỏi làm tôi òa khóc. Sao con người ta dễ mủi lòng vì những chuyện kì lạ như vậy. Ừ thì nhớ con, nhưng sao tôi có cảm giác nếu trả lời 'Có", nghĩa là anh cũng hiểu tôi đang nhớ anh nữa. Đó gần như là đêm đầu tiên từ khi anh thừa nhận giới tính với tôi, tôi cảm nhận được, anh cũng có chút rung động. Chỉ là tôi không còn ngây thơ và đắm chìm như trước nữa. Im lặng rất lâu. Tôi tưởng anh đã ngủ quên cùng câu hỏi rất ngờ nghệch. Rồi anh lại nhắn "Anh hỏi ngu nhỉ, có mẹ nào không nhớ con". Tôi nhắn lại rất nhanh, gửi xong rồi mới giật mình thấy mình đã viết gì "Anh còn yêu người kia không?", tôi quăng luôn cái điện thoại xuống giường, thấy tín hiệu trả lời còn chẳng dám cầm lên xem. Và tôi nghe thấy tín hiệu liên tục, anh nhắn có khi phải 5, 6 tin. Bỗng thấy ê chề quá. Tôi đã làm vợ anh với lời dặn dò tự ghim vào tâm khảm rằng không bao giờ được phép hỏi về người đàn ông kia, và tôi đã ly dị anh cùng lời nguyện, không bao giờ hỏi về chuyện tình cảm của anh nữa. Chỉ vài giây thiếu kiềm chế, tôi đã mất hết sự mạnh mẽ suốt những năm mang tiếng làm mẹ đơn thân.
    • 21 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #16
    Tiếp nhé chị ơi
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #17
    Tiếp đi bạn ơi, sao bạn lại tạm ngưng ngay đoạn hồi hộp nhất ạ!
    Mình nghĩ rằng, nếu đúng chồng cũ của bạn là người lưỡng tính thì có thể lúc nào đó tình yêu sẽ nghiêng về người phụ nữ, vì với bạn anh ta mới có dc một gia đình đúng nghĩa...
    • 40 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #18
    Cảm động quá chị ơi! Lời văn rất hay, giàu cảm xúc...
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    Cuoc song that la muon mau muon ve. Em mong chi se luon binh yen trong tam hon 💜💜💜
    • 4 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #20
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7