TIN TÀI TRỢ.

Tôi rơi vào bế tắc vì sự vô tâm của chồng

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.51K Lượt đọc
  • 8 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ vui lòng cho tôi lời khuyên xem tôi phải làm sao. Hiện tại, tôi rơi vào bế tắt. Tôi không biết phải làm thế nào. Tôi đã thử nhiều cách, nhưng không mang lại kết quả khả quan...

    Số là, tôi lấy chồng được 2 năm. Chúng tôi có 1 bé trai được 1 tuổi.

    Chồng tôi hiền. Không nhậu nhẹt, không ăn chơi. Chịu khó làm ăn. Chăm chỉ với công việc.
    Đó là những ưu điểm của chồng tôi.
    Nhưng ưu quá thì hoá nhược.

    Chồng tôi hiền, quá hiền, nên nhiều trường hợp bị người ta "chơi khăm" mà vẫn nhường nhịn.
    Chịu khó làm ăn, chăm chỉ với công việc, quá chăm chỉ, dẫn đến vô tâm với vợ con đến mức không chịu được.
    Tôi đã bao nhiêu lần tâm sự với chồng, tôi nói những gì tôi muốn:
    - Dịp lễ lộc như là 8/3, sinh nhật... em thích được tặng hoa, tặng quà
    - Thỉnh thoảng em thích được anh đưa đi shopping, mua váy đầm cho em
    ...
    Tôi nghĩ rằng những gì tôi muốn rất đơn giản.
    Thế nhưng:
    - Ngày 8/3: Nhân viên tôi tặng hoa cho tôi, chồng tôi (làm chung công ty, chồng tôi cũng là cấp dưới của tôi) không tặng. Cả ngày 8/3 trôi qua không một món quà. Và hai năm đều như vậy.
    - Kỷ niệm 1 năm ngày cưới: Lúc đó tôi mới sinh con, còn trong tháng, nằm ổ, nhưng tôi cũng đặt hàng giao tận nhà, đặt hoa giao tận nhà, tặng quà và hoa cho chồng. Còn chồng tôi: Không 1 lời nói, không hoa, không quà.
    - Sinh nhật tôi: Không hoa, không quà.
    Và lý do chồng tôi đưa ra: Anh bận công việc.
    Dịp lễ 30/4 (hôm qua): Chồng tôi bận đi công tác từ ngày 28/04 đến 30/4 về. Vừa về đến nhà, lại công việc, công việc. Ngày 1/5 hôm nay cũng công việc.

    Cho con ăn: Chồng tôi gần như chưa bao giờ cho con ăn. Tôi nhớ có 1 lần, tôi quyết định đi chơi, bỏ con lại cho chồng. 8g tối là tôi xuất phát. 7g tối là bữa ăn cho con. Tôi bảo chồng tôi cho con ăn đi, để quen, chứ em đi rồi, không biết cho con ăn ra sao. Anh ừ hử. Chúi đầu vào laptop làm việc. 07:30, chả thấy cho con ăn. Tôi bực bội quát tháo. Tôi nói "anh làm ra bao nhiêu của cải, mai mốt chết anh mang theo được gì, tại sao anh lại ưu tiên công việc hơn trong khi con tới giờ ăn mà không cho ăn, con mới 8 tháng". Anh quát lại tôi "anh làm việc chứ không phải anh chơi". Tôi không nhường nhịn "việc của anh thì anh tự quản lý, em không can thiệp, nhưng đến giờ con ăn thì anh phải cho con ăn, chứ không phải ngồi làm việc rồi bỏ con đói". Rồi anh dùng dằng cho con ăn. Tôi bực mình bỏ đi.

    Chơi với con: Chồng tôi gần như chưa bao giờ tự động chơi với con, hay đưa con đi chơi. Hoặc là thấy tôi đưa con đi rồi đi theo. Hoặc là tôi phải bảo chơi với con thì chơi.

    Chuyện vợ chồng: Mấy tháng không "vợ chồng" là chuyện bình thường. Tôi không nhớ từ khi nào, có lẽ cũng hơn 01 năm nay, chưa bao giờ anh ôm tôi lúc ngủ. Lên giường, anh nằm dọc giường, tôi nằm ngang giường. Thậm chí, anh ngủ ghế, ngủ đất, ngủ võng... chứ không ngủ giường với tôi.

    Tôi là giám đốc. Chồng tôi là phó giám đốc, cùng công ty. Công việc của anh, tôi nắm rõ. Tôi nhận thấy vấn đề của anh ở chỗ: Không biết sắp xếp công việc hiệu quả, ôm đồm việc của nhân viên. Rất nhiều lần tôi nhắc nhở và hướng dẫn. Tôi nói rất nhiều, "thuê nhân viên để giao việc cho nó làm, chứ không phải thuê nhân viên để nó ngồi không lãnh lương", "thuê nhân viên để nó thực hiện mục tiêu mình đề ra, không đạt thì thay thế người khác, chứ không phải thuê nhân viên để rồi mình cũng gồng lên mà gánh việc", "việc thì nhỏ, thay vì anh làm cho đơn giản, anh cứ làm cho phức tạp rồi lấy sức trâu sức bò ra mà gánh, rồi đổ thừa anh không rảnh rỗi"... Hầu như lần nào tôi quan sát công việc anh làm thì tôi đều thấy anh "dùng sức trâu bò" thay vì "dùng sự sáng tạo" để hoàn thành công việc. Tôi nói rất nhiều, nhưng tôi thấy không khả quan.

    Thôi thì, tôi chấp nhận sự thật, rằng mỗi người có một kỹ năng riêng.
    Tôi chấp nhận kỹ năng của chồng tôi.
    Tôi chấp nhận khả năng làm việc của anh.
    Nhưng tôi không thể nào chấp nhận sự vô tâm của chồng.
    Vô tâm đến tàn nhẫn.
    Vô tâm đến nhạt nhẽo.
    Và lý do muôn đời của anh: Anh bận việc.

    Có lần, Cô Dú bận việc nhà, về quê, tôi phải nghỉ ở nhà chăm con. Nhưng công ty có việc quan trọng, tôi phải lên công ty, nên tôi đưa con đi theo lên văn phòng. Chồng chẳng chở đi, vì bận việc. Tôi và con đi taxi. Đến văn phòng, chồng chẳng đón, vì bận việc. Đến khi về, chồng chẳng đưa mẹ con ra taxi, vì bận việc. Thậm chí đưa ra thang máy cũng không. Tôi bực bội quát tháo, thì anh vẫn giải thích với lý do muôn đời: Anh bận việc này việc nọ.

    Công việc của anh tại công ty, tôi đã phân chia hết cho nhân viên. Thậm chí, tôi gần như chẳng giao cho anh việc gì hết. Chỉ có một trách nhiệm duy nhất: Theo dõi, hỗ trợ, tạo điều kiện để nhân viên làm việc hiệu quả. Vì chồng làm quản lý. Không phải nhảy vô làm việc thay nhân viên. Mà phải làm sao để nhân viên làm việc hiệu quả. Thế nhưng, anh vẫn bận rộn với việc mà tôi đã giao cho nhân viên.

    Tôi đi công tác nước ngoài, chụp hình, post lên facebook, tôi tag anh vào. Anh xem. Rất nhiều người khác like. Anh không like. Anh không comment. Anh có xem. Tôi biết anh xem rất nhanh. Có lẽ anh là người đầu tiên xem post của tôi. Nhưng anh không like, không comment. Tôi cũng đã nói thẳng "tại sao anh không like". Anh trả lời "tự nhiên dzợ post chồng like, giống mèo khen mèo dài đuôi". Tôi thấy suy nghĩ của anh ngộ.

    Và toàn bộ post của anh, anh không hề tag tôi vào. Kể cả post có liên quan đến tôi. Nhưng post liên quan đến bạn bè thì anh tag bạn bè đầy đủ.

    Tôi buồn. Tôi bỏ kết bạn với anh. Và tôi đóng facebook của tôi luôn.

    Tôi nói với anh "tôi giống single mum, và có lẽ tôi chấp nhận mình là single mum, để tôi không trông đợi gì ở anh nữa hết". Anh làm thinh.

    Tôi có nói với anh "từ lâu rồi, em không cảm nhận được bất cứ tình cảm nào anh dành cho em. và nếu cứ thế kéo dài, chính em cũng sẽ không còn yêu thương anh gì nữa hết. tình cảm của chúng ta sẽ kết thúc". Anh lặng thinh.

    Tôi đã tự than rằng "từ ngày anh trở thành businessman, tôi trở nên cô độc, bi kịch ở chỗ chính tôi là người làm cho anh trở thành businessman".

    Cuộc sống của tôi bây giờ là: Im lặng, lặng thinh, việc ai nấy làm, bụng ai nấy ăn, giấc ai nấy ngủ, đường ai nấy đi, chân ai nấy bước.

    Các mẹ vui lòng cho tôi một lời khuyên. Tôi phải làm sao.
    Tôi có nên tiếp tục cuộc sống với chồng.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 17 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #2
    hôn nhân nhiều mệt mỏi thật
    • 4 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #3
    Chi co gang nho a lam việc nay việc kia , danh cho a nhung loi khen khi anh giúp chi . Chuyen vk Ck chi nen chu dong lam
    Moi . E da thu va thanh cong
    Truoc do Ck. Cung la nguoi nhu vay

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Maihaminhduc
    • 55 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #4
    E nghĩ chị cho ảnh nghĩ việc hoặc cho anh làm nhân viên bình thường

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của noibuonkhongten.90
    • Avatar của hoviba
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 4 năm
    • 942 Bài viết

    • 11,815 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Chào bạn mand9nguyen, tôi đã đọc hết chia sẻ của bạn, nhưng tôi không hiểu trước khi vợ chồng bạn kết hôn, anh ấy đã không quan tâm bạn như vậy. Hay lúc hai bạn đang yêu và tìm hiểu nhau, anh ấy cũng quan tâm và đối xử chu đáo với bạn. Vấn đề này khá quan trọng bởi nó thể hiện sự vô tâm của chồng bạn có phải là bản chất hay không. Hoặc anh ấy trở nên vô tâm sau khi lấy bạn. Mọi điều bất thường đều có nguyên nhân của nó. Chỉ khi hiểu được nguyên nhân thì chúng ta mới tìm được hướng để tháo gỡ.

    Bạn kể rất nhiều lỗi lầm của chồng, khiến tôi cũng không hiểu tại sao một người đàn ông dù có không còn tình cảm với vợ, hay đang bức xúc trong quan hệ vợ chồng thì vẫn phải quan tâm tới con cái. Tôi cũng từng rất nhiều lần vô tâm với vợ vì những khúc mắc trong cuộc sống hàng ngày, nhưng mỗi lần như vậy tôi lại càng cảm thấy thương và có trách nhiệm với các con hơn.

    Qua tâm sự của bạn, tôi chỉ đoán mò như sau, bạn là một nữ doanh nghiệp thành đạt, có cá tính trong cách sống cũng như cách suy nghĩ. Khi bạn gặp chồng bạn, anh ấy chưa bước chân vào lĩnh vực kinh doanh. Bạn có than rằng „từ khi anh ấy trở thành doanh nhân, tôi trở nên cô độc, bi kịch ở chỗ chính tôi là người làm cho anh trở thành businessman“. Bạn có từng nghĩ rằng chính cách nghĩ đó của bạn vô tình đã động chạm đến sự tự ái của một người đàn ông. Bạn đưa anh ấy vào làm phó cho bạn, nhưng như bạn nói „thậm chí, tôi gần như không giao cho anh việc gì hết“. Bạn đã quá tự đề cao mình mà gạt đi sự mặc cảm của một người chồng trong gia đình, nhất là khi hằng ngày hai bạn luôn phải đối diện với nhân viên trong công ty. Trong gia đình, dù bạn có giỏi giang cỡ nào, bạn cũng vẫn là người phụ nữ Việt Nam, bạn nên giữ thể diện cho chồng bạn. Tôi biết sẽ có nhiều bạn ném đá tôi về suy nghĩ cổ hủ này, nhưng thực tế xã hội Việt Nam chúng ta chưa thể văn minh ngay như các xã hội phát triển khác. Vậy thì hãy hòa mình với định kiến đó để gia đình êm ấm hạnh phúc, điều này đáng để chúng ta hy sinh mà.

    Nếu đúng như những gì tôi suy đoán, thì bạn thử để chồng bạn kinh doanh ở một lĩnh vực khác theo năng lực của anh ấy. Để anh ấy tự gây dựng sự nghiệp cho riêng mình. Thứ nhất đằng nào trong công ty của bạn cũng không nhất thiết phải có anh ấy vì bạn vẫn chỉ đạo công ty phát triển bao năm nay. Thứ hai tận dụng khả năng của chồng cũng như tiềm lực kinh tế của gia đình phát triển mở rộng thêm thị trường.

    Tôi biết có lẽ bạn và nhiều người sẽ phản đối vì tại sao lại tự dưng đi làm cái chuyện vô duyên như vậy. Nhưng tôi nói trên khía cạnh hai bạn có thể thử làm để hàn gắn lại tình cảm và xây dựng hạnh phúc gia đình. Tôi tin rằng với một người phụ nữ thành đạt và mạnh mẽ như bạn, anh ấy phải có những phẩm chất nào đó mới khiến bạn đồng ý trở thành người phụ nữ của anh ấy. Đây là một cách có thể giúp chồng bạn lấy lại được sự tự tin của một người chồng trong gia đình. Nhưng quan trọng nhất là bạn phải chắc chắn rằng anh ấy vẫn yêu thương bạn và luôn có trách nhiệm với gia đình. Còn nếu bạn không cảm nhận được như vậy thì tôi chỉ biết khuyên bạn nhìn nhận lại tất cả những việc đã qua một cách tỉ mỉ nhất. Rồi hai vợ chồng nói rõ quan điểm và đưa ra những phương án giải quyết cụ thể. Đừng để cuộc sống gia đình như vậy kéo dài nữa làm ảnh hưởng tới cả người lớn cũng như con trẻ.

    Đôi điều chia sẻ mong vợ chồng bạn sớm hàn gắn lại được tình cảm gia đình ấm áp.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của cherry_s2
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 7 năm
    • 249 Bài viết

    • 78 Được cảm ơn

    #6
    Sao lúc yêu k chịu tìm hiểu kĩ. Chẳg lẽ lúc yêu nhau, ông chồng luôn rảnh rỗi hẹn hò, luôn tặng quà vào những ngày lễ... à?
    • Avatar của Bluewish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,616 Bài viết

    • 2,182 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #7
    Nếu mâu thuẫn từ tính cách thì nên xem xét lại hôn nhân, còn mâu thuẫn từ công việc thì đuổi việc chồng đi. Ông ý ko có lý do bận việc nữa.
    • Avatar của emkem
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 87 Bài viết

    • 15 Được cảm ơn

    #8
    Chào bạn!!!!
    Mình cũng đang rơi vào hoàn cảnh như bạn. Chồng mình cũng là một người hiền lành, chịu khó làm ăn. Chỉ có điều 2 vc mình làm khác công ty. Nếu người ngoài nhìn vào, gia đình mình là một gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Con trai mình gần 5 tuổi và cháu bé sống rất tình cảm. Đúng như ông bà thường nói " sống trong chăn mới biết chăn có rận". Mình và ox rất hay mâu thuẫn với nhau, mà chủ yếu là vì ox quá vô tâm còn mình là người phụ nữ quá đa cảm, hay tủi thân và hay suy nghĩ. Những dịp lễ lạc, 8/3, 20/10 sinh nhật vợ, anh ấy không tặng hoa không tặng quà đã đành. Những lúc mình ốm đau, gọi chồng về mua cho bát cháo, hay chỉ cần chồng ở bên hỏi han thôi cũng chẳng có. Chỉ biện hộ rằng " anh mắc làm". Có những lúc mình đau quằn quại, nhà chẳng có ai, mình gọi chồng về gấp nhưng đáp lại chồng đang bận nhậu nhẹt bù khú với đám bạn. Không về được cũng không thèm gọi nói với vợ 1 câu. Con cái đau sốt, mình cũng phải đi làm nhưng từ nhỏ tới lớn chưa 1 lần anh ấy thức đêm canh cho mình ngủ. Mình thấy anh ấy làm về cả ngày cũng thấy thuơng vậy là sau bao nhiêu lần đánh thức anh ấy không dậy nên mình cứ để vậy, để xem hôm sau anh ấy có suy nghĩ gì khi để vợ thức cả đêm với con như vậy. Nhưng rồi anh ấy cũng chẳng đả động gì. Riết rồi quen, mình chẳng thèm nhờ vả anh ấy những lúc như vậy nữa. Nhưng nghĩ lại mình lại thấy buồn lắm. Nói rồi anh ấy ừ hử cho qua chuyện rồi đâu lại vào đấy. Tới giờ, mình vẫn đang ốm liệt giường nhưng không thấy bóng dáng chồng đâu, cuộc gọi cũng không 1 lời thăm vợ. Mình đang bị bệnh kinh niên nhưng chưa bao giờ thấy chông chủ động ngày nghỉ đưa vợ đi khám, hoặc tìm hiểu chỗ để chữa bệnh cho mình. Những lúc đau quá mình lại gửi con, lặn lội tự đi khám bệnh 1 mình. Những lúc vui buồn chuyện cơ quan, công sở, mình chẳng thể tâm sự được với chồng vì kiểu gì cũng bị chồng mắng " việc em em tự lo đi" hoặc không thì cũng nghe cho có, hời hợt, vô cảm vì không phải chuyện của mình. Mình nghĩ gia đình là nơi để chia sẽ niềm vui nỗi buồn, là nơi đau ốm có chỗ mà dựa vào. Mình đã rất lo lắng cho chồng mỗi khi chồng ốm, chồng mệt, mua bao nhiu thứ để tẩm bổ, khi chồng kêu lạt miệng, đắng miệng mình lại chạy chợ mua món ngon món bổ cho chồng. Nhưng đổi lại mỗi lần đau ốm chỉ biết nằm 1 chỗ mà kêu than. 2 VC suốt ngày lục đục vì chồng không quan tâm, nói tới là chồng lại nạt nộ, gắt gỏng. Ngày thường đi làm về cũng hay cau có, khó chịu. Không phải mới bây giờ, ngày xưa, tụi mình tìm hiểu nhau 4 năm mới kết hôn, lúc đó mình cũng đã biết chồng có tính khô khan hay gắt gỏng như vậy. Nhưng lúc yêu không biểu hiện rõ. Mình nghĩ lấy nhau về anh ấy thương thì chắc cũng thay đổi được. Nào ngờ cưới về tính cách đó càng bộc lộ và kinh khủng hơn rất nhiều. Bây giờ mình rất rất bế tắc, không biết phải làm gì. Chỉ thầm ước giá mà chồng hiểu và thay đổi, hoặc chỉ biết ước ao giá mà tính mình đừng có đa cảm, đừng có suy nghĩ nhiều quá, biết bằng lòng với thực tại, tự lực cánh sinh không trông chờ ai điều gì..... thì có lẽ gia đình đã không căng thẳng. Mình thương con mình quá mà chỉ biết nín nhịn không muốn nói đến, không muốn làm thay đổi chồng nữa. Vì mỗi lần nói đến là chồng lại làm lớn lên, ầm ĩ cả nhà. Mình buồn lắm, bế tắc lắm. Có ai chỉ mình cách vượt qua không?
    • 260 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #9
    Nghe chị kể thấy chồng chị vô tâm quá đến mức đáng ngờ ý, thật không biết khuyên chị như thế nào ㅠㅠ

    Em nghĩ cách tốt nhất là chị nên ngồi lại nói chuyện thẳng thắn và nghiêm túc với chồng chị, kể ra những bức xúc và khó khăn của chị, đề nghị anh sửa đổi, qua đó tham khảo ý kiến thái độ của anh xem sao, nếu anh cũng thẳng thắn chia sẻ và nêu ra được lý do chính đáng thì vợ chồng có thể tự thống nhất quy ước với nhau, sao cho cuộc sống vợ chồng hòa hợp, cả 2 bên đều thoải mái hạnh phúc.

    Chúc chị thành công và ngày càng hạnh phúc ah!