Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tôi muốn hỏi lại chắc chắn rằng: Tôi có nên bỏ người chồng này?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 23.7K Lượt đọc
  • 221 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của consaudo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 181 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #1
    Hai ngày qua tôi đã nghĩ thật nhiều. Dù lường trước là khó tránh khỏi kết quả như hiện nay nhưng sao tôi vẫn thật bối rối. Đơn giản, vì tự sâu thẳm tôi nhận thấy mình vẫn không ghét bỏ anh. Tôi còn thương anh. Nhưng với một người chồng như thế này tôi có nên bỏ?
    1. Bất hiếu: Chồng tôi 31 tuổi. Được bố mẹ nuôi ăn học đến nơi đến chốn, có bằng cử nhân kinh tế. Nhưng từ ngày ra trường đã gần chục năm mà chưa báo đáp bố mẹ. Vẫn là một đứa con ăn bám. Hàng ngày ngủ đến giờ cơm trưa mới dậy. Chiều chơi. Đêm ôm máy tính. Để người bố đã hết tuổi nghỉ hưu ngày nắng, đêm mưa còm cõm đi làm bảo vệ kiếm 1.5tr đồng mỗi tháng về nuôi gia đình. Để người mẹ tóc đã bạc trắng chưa được một ngày nghỉ ngơi, lúc nào cũng lo toan tính toán, kéo co sao cho sống đủ cả nhà. Anh không biết thương bố mẹ.
    2. Bất nghĩa: Tôi lấy chồng 5 năm. 4 năm lo cho anh từ cái quần lót đến cốc cà phê, không để anh thiếu, không để anh thua thiệt bạn bè, hy sinh tất cả vì anh. Trong suốt những năm tháng qua, lúc cương, lúc nhu, lúc tỉ tê, khi cáu gắt, tôi luôn cố gắng động viên chồng, khơi dậy lòng tự trọng của một thằng đàn ông trong anh, giúp anh nhận rõ trách nhiệm gia đình. Nhưng anh vẫn không thay đổi.
    Rồi đến năm thứ 5, khi đã có một đứa con, tôi không còn chu cấp cho anh nữa. Quần lót anh nhão tôi cũng không mua. Tôi quyết định chấm dứt việc đóng tiền cơm cho gia đình dù tôi vẫn đủ khả năng, và nói rằng toàn bộ tiền lương của tôi từ giờ sẽ dành tập trung cho đứa nhỏ. Mục đích của tôi để anh thấy thương bố mẹ mòn vai mà có ý thức chung tay gánh vác, thương người vợ vất vả một mình lo cho con mà biết chia sẻ. Và ngày qua ngày, tháng qua tháng, tôi lại chờ đợi anh thay đổi với một tình yêu chân thành, lòng thương vô bờ bến, và niềm hy vọng xanh xao. Nhưng vẫn anh không thay đổi. Anh phụ lòng tôi.
    3. Bất tình: Con tôi sốt trên 40 độ. Sự việc xảy ra đột xuất, lại đúng lúc tôi hết tiền. Vừa hay hôm đó em trai tôi gửi chồng tôi ít tiền (vì chồng tôi giúp em trai tôi làm một số việc trong thời gian ngắn, cậu trả thù lao). Tôi nói với chồng: “Con sốt cao quá, cần đi bệnh viện. Anh đưa em ít tiền cho con đi viện”. Anh nói rằng: “Không được. Tiền này để đóng tiền cơm cho bà”. Giữa lúc đó, tôi đã muốn gào lên: “Lỡ con sốt cao xảy ra việc gì, anh có nuốt nổi miếng cơm ko?”. Nhưng vì con là trên hết, lại hiểu tính chồng, tôi bảo: “Anh cho em vay. Mấy hôm nữa có lương em trả”. Anh lưỡng lự vì sợ tôi sau này sẽ lấy lý do tiền đó lo cho con mà không trả. Tôi phải hứa, cam kết mấy lần thì anh đồng ý. Con tôi được đưa đi viện sau khi mẹ nó đã phải năn nỉ vay tiền chồng.
    Có một chuyện mà tôi cứ khóc tủi thân cho con. Lúc đó tôi đang ở cữ. Anh có một việc làm thêm mùa vụ là sơn nhà cho hàng xóm. Số tiền ít ỏi anh kiếm được ngay khi vừa có đứa con bé bỏng chào đời đó là đi mua cho mình 2 chiếc quần bò.Tôi thấy thường các ông bố sẽ thật hạnh phúc và hãnh diện khi đón đứa con nhỏ đầu tiên chào đời bằng cách mua cho con hộp sữa hay một món quà nho nhỏ. Trong đầu họ luôn nghĩ đến con đầu tiên và dành mọi thứ cho con. Tôi biết anh rất yêu con, nhưng anh không nghĩ giống những ông bố khác. Người đầu tiên anh nghĩ đến là bản thân mình. Đến giờ, con tôi đã 15 tháng nhưng vẫn chưa nhận được bất kỳ một món quà, dù là nhỏ nhất từ bố nó. Mặc dù bố nó vẫn thường mỗi bữa phải có 1 chai bia.
    4. Bất tài: Chồng tôi. Cao 1m70. Điển trai. Lành lặn. Có bằng cấp. Nhưng 5 năm rồi nằm nhà. Không chịu đi xin việc. Hoặc có làm ở đâu thì cũng chỉ được dăm ba bữa rồi lại kêu chán. Lại nghỉ. Lại về nằm nhà. Hoặc ôm TV. Hoặc ôm máy tính. Hoặc nghiên cứu điện thoại.
    Tôi sinh con. Một mình lo toan tài chính mà không có mảy may sự giúp đỡ của chồng cũng như từ phía gia đình chồng. Thứ duy nhất mẹ chồng tôi mang đến cho tôi trong những ngày nằm viện là mấy quả na và hồng xiêm. Chồng mang vào cho tôi mấy tấm bỉm và một chai nước rồi bảo tôi trả tiền bởi anh ấy không có đồng nào (!).
    Nhìn ra xã hội, thấy nhiều người có hoàn cảnh thiệt thòi, khuyết tật, thiếu đi đôi chân, mất đi đôi tay, hay vĩnh viễn phải sống trong cảnh mù loà nhưng sao họ vẫn làm việc được, vẫn tự nuôi được bản thân và có đóng góp với xã hội. Nhưng chồng tôi tạo sao lại thế?
    5. Đua đòi: Chồng tôi. Không một xu dính túi. Nhưng không ngại vay tiền nói để đầu tư làm ăn, trên thực tế lại đem số tiền đó đi mua nào là laptop, nào là di động đời mới, sành điệu phục vụ cho cuộc sống tiện nghi của mình... Ai nhìn vào cũng tưởng anh là dân chơi sành điệu, kiếm tiền giỏi. Vừa được nhận vào làm tiếp thị lương tháng 1,2tr nhưng về đã đòi mua ngay laptop nói là “công việc cần phải thế”. Ngày ngày anh vác cái cặp đi trông oách lắm. Áo quần bảnh bao. Nhưng có ai biết đâu?
    6. Hèn: Tối kia nhà có khách. Tôi tưởng bạn của chồng đến bàn chuyện làm ăn. Lòng khấp khởi mừng thầm. Nhưng hoá ra anh bán laptop. Anh vẫn có thói quen bán di động, máy tính… mỗi khi hết tiền và không bao giờ nói với vợ. Mọi khi tôi giữ im lặng cho qua, kể cả lần anh bán mấy chỉ vàng tôi mua cho anh đeo phòng thân mà anh không hề nói với vợ. Lần này tôi thấy rằng không thể im lặng. Vì laptop đó anh mua bằng số tiền đã vay mẹ đẻ tôi với lý do “đầu tư làm ăn”, đến giờ 2 năm vẫn chưa trả tiền. Tôi nhẹ nhàng xin lỗi khách mua nói rằng vì tôi vẫn cần dùng, rằng anh bán nhưng không nói với tôi nên không biết là tôi có nhu cầu dùng máy đó. Khách thông cảm ra về. Nhưng sau đó anh đã đánh tôi, lý do vì tôi đã làm anh “mất mặt”, rằng tôi là kẻ “ngáng đường làm ăn của chồng”. Đây là lần thứ hai anh đánh tôi. Và ngay lúc đó tôi chỉ muốn chấm dứt luôn cuộc hôn nhân này.
    Lần đầu anh đánh tôi cách đây 2 tháng, vào hôm tôi đưa con sang nhà ngoại chơi. Buổi tối hôm trước, tôi đã xin phép mẹ chồng, bà ừ. Sáng hôm sau tôi chỉ chào đi mà không nói lại nữa, nhưng ở nhà bà vẫn thắc mắc với anh không biết tôi có ăn cơm nhà không??? Tôi đang ở bên ngoại, anh gọi điện tôi về mắng rằng sao đi không nói để bà còn biết mà không nấu cơm. Tôi nói đã nói từ hôm qua rồi nên sáng đi chỉ chào, ko phải nói lại nữa. Và giữa bố mẹ chồng – nàng dâu xảy ra to tiếng. Anh xông vào đánh tôi, nói rằng: “Nhà này chứ không phải cơ quan cô mà đi đâu cứ phải xin phép trước ”?!
    Tôi thật không hiểu sao anh lại có lý do đánh tôi nực cười đến vậy. Và càng không ngờ rằng mình lại là nạn nhân của bạo hành gia đình.
    Nhìn lại cuộc hôn nhân của mình tôi thấy thật buồn. Buồn vì chồng mình chẳng thể kiếm tiền về đưa vợ như chồng người ta. Nhưng hơn cả, tôi buồn vì chồng mình không có chí. Đàn ông mà không có chí thì tôi có thể trông đợi gì? Buồn vì chồng mình không kiếm ra tiền đã đành. Nhưng buồn hơn cả vì mình không thật sự được quan tâm. Mình chẳng có ý nghĩa gì với anh.
    Tôi không thể quên một dịp 8/3. Tôi về sớm rủ chồng vào siêu thị mua quà 8/3 tặng mẹ chồng. Chồng tôi hớn hở, nhanh tay chọn sữa này cho mẹ, socola này cho em gái, ko có thứ gì được chọn cho tôi. Hôm đó tất nhiên người trả tiền là tôi – 5 năm qua vẫn luôn như thế. Nhưng giá như anh chọn cho tôi 1 cái kẹo thì tôi cũng cảm động lắm lắm.
    Không phải chồng tôi hờ hững với tôi. Anh mắc màn cho tôi mỗi tối, tự giác khép cửa khi gió lùa bởi tôi hay bị viêm họng. Đưa đón tôi về những ngày bầu bí. Dọn dẹp nhà cửa những lúc tôi quá bận rộn (thường anh ấy vẫn hay làm vì ngòai lý do bận thì tôi cũng sẵn lười).
    Nhưng dù anh quan tâm, dù anh lắng nghe thì tôi vẫn chỉ là người được quan tâm cuối cùng trong gia đình. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng thì tôi luôn là người có lỗi và mẹ anh lúc nào cũng là số 1.

    Tất nhiên, người con nào chẳng yêu mẹ. Tôi hiểu rất rõ điều đó. Và sau này tôi cũng muốn con trai tôi yêu mình hơn thế. Nhưng, nếu sau những xung đột ấy, anh về phòng vuốt ve, an ủi riêng tôi thì tôi cũng không nói gì. Đằng này anh lại càng dằn vặt tôi theo kiểu “đổ thêm dầu vào lửa”.
    Tôi cũng biết tôi không phải hoàn hảo. Tôi cũng có những khuyếm khuyết của mình. Nhưng tôi biết chắc một điều: Tôi luôn hết dạ vì chồng, vì con, và luôn cố gắng vì gia đình bé nhỏ của mình.
    Đêm kia tôi đã quyết định sẽ ly hôn. Tôi nghĩ rằng không thể chờ đợi, hy vọng ở anh một điều gì nữa. Nhưng đêm qua nghĩ lại, ly hôn lúc này thiệt thân, khổ con.
    Tôi có công việc ổn định, thu nhập đủ sống cho một gia đình. Nhưng nếu ly hôn, ngoài tiền gửi con đi nhà trẻ, tôi phải gánh thêm tiền thuê nhà, thì chắc sẽ rất khó khăn. Rồi những lúc rủi xảy ra ốm đau, tôi sẽ xoay sở làm sao? Thật không đơn giản.
    Quan trọng nhất là việc lo cho con tôi: Một mẹ, một con, làm sao tôi có thể chăm sóc con tốt nhất? Làm sao tôi nuôi dạy con thành người tốt, sống có ích? Chắc chắn không đơn giản chút nào.
    Đứa trẻ lớn lên thiếu hơi cha thật tội nghiệp. Tôi đã là một đứa trẻ đáng thương như thế nên lòng tôi như xót muối mỗi khi nghĩ cảnh con sẽ phải chịu đựng những gì mình đã trải qua.
    Đến lúc này tôi vẫn không ghét bỏ gì anh. Từ sâu thẳm, tôi vẫn thương anh. Tồn tại lớn nhất tôi thấy trong tình cảm của mình với anh lúc này là sự THẤT VỌNG. Nhưng anh thì tỏ ra không hối lỗi về những hành động đã gây ra cho tôi.
    Tôi vẫn muốn hỏi lại một lần nữa:
    1. Một người chồng như anh tôi có nên bỏ?
    2. Với điều kiện như tôi, bỏ chồng lúc này có phải là giải pháp tốt nhất không?
    3. Nếu bỏ, tôi sẽ phải bắt đầu lại như thế nào?
    Dạo này thỉnh thoảng tôi thấy mình lảm nhảm những điều vô nghĩa giống như kẻ thần kinh. Tôi sợ lắm, vì tôi cần tỉnh táo để nuôi con.
    Các bạn ơi, hãy giúp tôi. Hãy cho tôi lời khuyên thông minh nhất. Hãy cho tôi can đảm, giúp tôi có một tinh thần khoẻ mạnh. Tôi cần khoẻ mạnh để nuôi con :Crying:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của MeGiaLinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,668 Bài viết

    • 420 Được cảm ơn

    #2
    mẹ này đã lập đến mấy topic, nhận được bao lời khuyên của mọi người, vậy mà giờ vẫn lập lại topci này hỏi thêm là sao? Vẫn chưa đủ để quyết định à?:Nottalkin:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 367 Bài viết

    • 605 Được cảm ơn

    #3
    Tớ muốn trả lời chắc chắn rằng: Không một ai có thể chắc chắn sự chắc chắn cho bạn bằng chính bạn đâu!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của consaudo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 181 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeGiaLinh Xem bài viết
    mẹ này đã lập đến mấy topic, nhận được bao lời khuyên của mọi người, vậy mà giờ vẫn lập lại topci này hỏi thêm là sao? Vẫn chưa đủ để quyết định à?:Nottalkin:
    Chị ơi là vì em còn có những lý do phía duoi :Sad:
    • Avatar của tbk156
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 739 Bài viết

    • 2,025 Được cảm ơn

    #5
    hic, em thấy tâm trạng chị chất chứa đè nén bao nhiêu năm rồi
    kể cả cách viết cũng thế, đã dồn lại từ rất nhiều nhiều năm rồi
    nhưng giọng chị kể vẫn chưa thể dứt ra được với chồng
    kể cả cách chị lo lắng cho tương lai
    một khi đã dứt khoát, người ta sẽ không thể viết dc như thế
    em biết chị vẫn day dứt lắm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tbk156
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 739 Bài viết

    • 2,025 Được cảm ơn

    #6
    nếu hoàn cảnh như chị, em thấy điều quan trọng nhất hiện tại, đó là anh chồng đi làm ổn định sẽ giải quyết dc phần lớn mâu thuẫn
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của sohm
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 75 Bài viết

    • 35 Được cảm ơn

    #7


    đấy

    bỏ càng sớm càng tốt !
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 64 Bài viết

    • 96 Được cảm ơn

    #8
    Nếu là mình thì dứt khoát ly hôn , không so đo gì cả .

    Chỉ vì sợ thiệt thân mà duy trì, thì thử suy nghĩ xem có sẵn sàng chấp nhận những vấn đề mà bạn đang hàng ngày đối diện hay không? Thậm chí nó có thể trở nên tệ hại hơn?

    ĐẰng nào cũng phải một lần quyết liệt. Làm lại từ đầu bây giờ còn dễ. Sau này có khi khó hơn .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vlhhanh83
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 772 Bài viết

    • 91 Được cảm ơn

    #9
    CHị ơi, e hỏi thật chị là chị còn lưu luyến j ở 1 người chồng như thế ạ? nếu e là bác thì thời gian ko phải là 5 năm đâu
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 218 Bài viết

    • 131 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Đọc bài của bạn mà thực sự không biết phải khuyên bạn thế nào. Đúng là một người chồng như vậy thì quả là đáng thất vọng, cũng thấy tiếc cái công lấy chồng. Bây giờ chỉ có bạn mới thực sự hiểu bản thân bạn cần gì, muốn gì. Nếu bạn không thể chịu đựng được thì hãy tự giải thoát cho mình. Còn nếu bạn còn phân vân, chưa dứt khoát vì thương con không có bố, hay vì lý do kinh tế thì mình chỉ dám khuyên bạn bằng chính kinh nghiệm của bản thân mình: hãy xác định rõ mục đích của mình khi ở lại là gì? Xác định rõ rồi thì không nên để ý đến việc khác mà hãy tự giải thoát tư tưởng cho mình, sống khỏe mạnh, chăm con khỏe mạnh. Luôn xác định những việc cần làm là việc của mình, không cần trông chờ vào ai khác, có như vậy mới thấy thoải mái tinh thần được. Ngoài ra, nếu ở lại thì đây cũng là cơ hội để bạn xem xét tương lai bạn còn có thể chịu đựng được nữa hay không, đồng thời cũng là lúc bạn phải vun vén tài chính để chuẩn bị cho cuộc sống sau này (ở hoàn cảnh hiện nay của bạn thì có chồng hay không cũng phải chủ động về tài chính thôi!). Bạn hãy gạt bớt những cái không nằm trong "mục đích" của mình đi mà sống tiếp. Chúc bạn có sức mạnh để nuôi con!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 650 Bài viết

    • 154 Được cảm ơn

    #11
    tớ mới đọc topic này thôi,cảm nhận mẹ nó suy nghĩ rất trình tự, vậy mà chẳng hiểu sao ko có 1 quyết định sớm hơn và tốt hơn cho mình
    nội cái chi tiết con ko lo,đưa tiền cho con đi viện mà vợ phải hỏi vay chồng đã ko thể chấp nhận được rồi! là tớ á? gặp thằng chồng vậy tớ make up ra đường kiếm tiền" nóng " về ngay chứ cầm tiền kiểu đó thấy nhục hơn đi làm kiểu đó nữa
    đúng là chia tay thì khổ con như ở với loại người này thì cũng ko biết con mình có sứong hơn ko hay lớn lên trong lòng nó là sự căm hận người cha hoàn -toàn vô -trách- nhiệm
    đến phút này bạn vẫn thương anh ta? hix po tay
    nếu là tớ bây giờ tớ sẽ bế con về bà ngoại, tự sắp xếp cuộc sống dù gặp khó khăn, đối với anh ta hãy thẳng thắn nói cho anh ta biết bạn nghĩ gì,xem anh ta có hối cải ko?
    nhưng nằm mơ tớ cũng ko tin có loại đàn ông tính toán cả với con, nhất là khi nó bệnh! ôi chỉ cần là con người, thấy 1 em bé lạ ngoài đường bị bệnh thì dù tiền ăn của nhà cũng phải suy nghĩ xem chia sẻ nhiều hay ít cho bé, huống chi con ruột mình
    bạn đừng nói anh ta cũng rất yêu con ,chả có tí phần người nào ở anh ta chứ đừng nói tình phụ tử cho cao quá, khiếp!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 538 Bài viết

    • 254 Được cảm ơn

    #12
    Chị đã nói ý định ly hôn cho chồng chị biết chưa? Phản ứng của anh ấy như nào?
    Vì con là con ba-con của ba rất ngoan
    Vì con là con mẹ-con của mẹ rất hiền
    :557::557::557::557:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Mẹ kk
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 3,186 Bài viết

    • 1,034 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Tớ phải copy ra Word để đọc tâm sự của bạn, thật buồn khi có người chồng như vậy, thế bạn ko tìm hiểu trước khi cưới à???

    Nếu bạn sống vì con thì hãy giữ lại cuộc hôn nhân buồn tẻ này (tớ thấy anh ta cũng có vài điểm tốt như chở vợ đi làm khi bầu bí, thu dọn nhà cửa, nhưng anh ấy có yêu con ko?), còn nếu như bạn kể thì thôi bỏ đi cho nhẹ lòng, bạn có thể tự chủ đc kinh tế thì lo gì nhỉ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của moon1979
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,225 Bài viết

    • 222 Được cảm ơn

    #14
    Nếu bạn k đủ tự tin để làm mẹ đơn thân thì hãy cố gắng chịu đựng đến khi nào cảm thấy mình có thể tự lập về kinh tế thì bạn hãy quyết định ly dị.
    Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,885 Bài viết

    • 3,563 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi moon1979 Xem bài viết
    Nếu bạn k đủ tự tin để làm mẹ đơn thân thì hãy cố gắng chịu đựng đến khi nào cảm thấy mình có thể tự lập về kinh tế thì bạn hãy quyết định ly dị.
    Ơ, theo mình hiểu thì bạn í có chồng chỉ tổ tiêu thêm tiền của bạn ấy chứ có trông chờ gì được đâu. Nếu vậy thì sớm chia tay thì mới có cơ hội độc lập về kinh tế chứ, vì bớt được khoản tiêu cho chồng và nhà chồng mà.
    MTI1NjE1ODA2MQ

    MTI1NjE1ODE4MQ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,525 Bài viết

    • 7,252 Được cảm ơn

    #16
    em muốn nói rằng chị hãy suy nghĩ thật cẩn thận.
    Ly hôn không hề đơn giản, khi nào chị thấy thực sự cần giải thoát thì hãy ly hôn. Khi nào có thể cố gắng thì hãy cố gắng. Vì em thấy chị rất đắn đo cân nhắc, em càng thấy quý trọng chị hơn vì hẳn là chị rất trân trọng mái ấm gia đình. Chị hãy tham khảo những được và mất ở box cha mẹ đơn thân. Hoàn cảnh của chị em thấy nhiều chị gặp phải, nhưn ko đến mức như chị.
    Em ví dụ nhé: chị bạn em chồng làm kiểm toán, nhưng đưa tiền rất ít cho vợ,gia đình cũng có nhiều mâu thuẫn chị ấy vẫn chấp nhận, vì chị có hai con rồi, chị ấy xác định không ly hôn.

    1. nếu không ly hôn:
    - chị phải chấp nhận tiếp tục 1 cuộc sống u uất và chán chường. Chị hãy coi rằng việc nuôi chồng chị như nuôi " 1 em bé nữa trong nhà". và quen dần với việc đó.
    - Ngoài ra không ly hôn gia đình không tan vỡ, không chịu áp lực của ly hôn, con chị không khổ.
    - hãy cố gắng dùng tình yêu sự khuyên nhủ của mọi người dành cho anh ấy, đến mức không thể hãy ly hôn chị ạh. sau này khỏi ân hận.
    - chị hãy ly thân thử xem sao đã. Sao cứ nhất thiết phải ly hôn. Trong thời gian này cả hai sẽ cùng suy nghĩ thật nghiêm túc, không đến với ai, xem chị có chấp nhận được anh ấy như vậy sau khi quay lại không? còn anh ấy có vì vợ vì con mà thay đổi không. chị lấy chồng 5 năm rồi, nhưng ly thân 1.2 năm đâu phải là nhiều.
    2. nếu ly hôn:
    - chị sẽ có sự tự do tự chủ, tự lập nhưng hãy xác định 1 cuộc sống đơn thân. Đừng nghĩ rằng sau ly hôn cuộc sống là màu hồng.
    - chị sẽ nuôi con một mình, không có sự quan tâm chăm lo của anh ấy. ở khía cạnh này anh ấy có ưu điểm - dù không kiếm ra tiền.
    Em mong chị cân nhắc và thật lòng chúc chị bình tâm tìm ra hạnh phúc cho mình!
    TK của nhóm từ thiện Trái Tim Nhân Ái:
    Số tài khoản: 0011000556688
    Tên tài khoản: Nguyễn Thị Hương Loan
    Ngân Hàng: TM CP Ngoại Thương Việt Nam - Sở Giao dịch - Hà Nội
    ( hoặc Vietcombank - Sở Giao dịch - Hà Nội)

    Xin vui lòng ghi rõ ID WTT, tên người chuyển và topic bạn muốn ủng hộ nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 289 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    #17
    Thế vì sao chị lại quyết định cưới? Nếu chị đã đưa ra được những lý do như thế thì còn đắn đo gì nữa. Trong 4 năm, chị có thể lo cho chồng chị nhiều thứ, vậy thì bây giờ, chị chỉ sống với con thì em nghĩ chị cũng lo được. Quyết định cuối cùng là của chị, bắt đầu lại như thế nào thì cũng chỉ có chị biết phải làm thế nào. Mọi người không thể quyết định cho sự bắt đầu lại của chị được, cũng như không thể quyết định được là chị có nên bỏ chồng hay không. Mọi người chỉ đưa ra ý kiến của riêng mỗi người, còn lại là ở chị.

    Chúc chị sớm vượt qua chuyện này.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 34 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #18
    Em cũng đang ở trong hoàn cảnh của chủ top nên em hiểu. Có thể người ngoài sẽ cảm thấy người trong cuộc rất ngu muôi, sao 1 người chồng như thế còn luyến tiếc? Đã có rất nhiều người nói với em câu đó.
    Trước khi lấy chồng, em là 1 cô gái năng động, tự tin, được nhiều người yêu quí. Nhưng giờ đây em trở nên yếu đuối hơn vì có con em, em cứ nghĩ làm sao cho nó hp nhất, làm sao cho nó ko cảm thấy thiếu người cha là một thiệt thòi.
    Và càng lún sâu trong bùn thì càng khó thoát. Chị có hỏi 1 triệu người, ai cũng trả lời nên mà trong lòng chị vẫn còn yêu thì chị cũng bất lực mà thôi. Tự chị phải quyết định thôi.:Sad:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của gracy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 404 Bài viết

    • 85 Được cảm ơn

    #19
    Chị ơi,
    Em nghĩ là chị lăn tăn hoài còn thiệt thân hơn, bỏ đi chị, 1 tương lai mới ở phía trước. Nếu chị lo cho con, thì chị sẽ thấy nếu con chị có người cha ko có chí như vậy, liệu sau này nó có thành người đàn ông tử tế hơn bố nó ko? Nếu chị lo cho chị, vậy ở chung với 1 người mà ăn bám cả đời trai trẻ, vô liêm sỉ và đánh vợ một cách "ngon lành" như thế, chị sẽ như thế nào trong thời gian tới với tần suất bị "bạo hành" hơn thế?!
    Mà em thấy chị mở nhiều topic chỉ về vấn đề này, chị cứ cho mình 1 lối thoát mới, tự thay đổi cuộc sống của mình, ko ai giúp được chị lúc này bằgn chính chị đâu. Khó khăn về chỗ ở hay lúc nào cảm thấy đau đớn nhất, quay về với mẹ đẻ vẫn luôn là bến bờ yên lành chị ạ!
    Chúc chị sớm có quyết định đúng đắn, nghĩ nhiều thành thần kinh thật đấy chị, nhớ là mình p nghĩ cho mình, cho con trước những người khác chị ơi! Hãy biết yêu thương bản thân mình và những gì mình tạo ra trước, chị nhé!
    When you believe!:LoveStruc: :570:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 721 Bài viết

    • 148 Được cảm ơn

    #20
    em nghĩ là ko phải con cứ có đầy đủ bố mẹ thì sẽ khôn lớn vui vẻ phát triển bình thường đâu, bố như thế mẹ suốt ngày rầu rĩ, không khí gia đình ngột ngạt, đến khi nó cảm nhận đc chắc còn tủi thân hơn. Chị cứ nghĩ chị ko làm đc thì sẽ thấy khó, rồi cũng sẽ khó khăn nhưng ít ra tinh thần thoải mái thì cũng vượt qua dễ dàng hơn. Chứ nó sốt cao 40 độ còn phải nói mãi mới đưa tiền cho đi viện thì ...Mà ly hôn ko có chị chu cấp tiền cho tiêu tự khắc anh ta phải đi làm mà tự nuôi bản thân. Còn nếu anh ta vẫn yêu chị và thương con tự khắc sẽ tìm cách sửa đổi, biết đâu đc. Chúc chị sáng suốt !
    What if this didnt last 4ever.....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)