Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Toi muon giai thoat cho ban than minh

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.43K Lượt đọc
  • 8 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Tôi là thành viên cũng lâu năm của wtt, tôi là người thường xuyên vào wtt và đọc hay tư vấn những tâm tư của mọi người. Tôi dùng nick khác để ko gặp người quen. Tôi cũng ko nghĩ là sẽ có lúc mình sẽ rơi vào tình cảnh như thế này. Nhưng hôm nay tôi sẽ giãi bày hết tất cả, tôi muốn có những cái nhìn đa chiều, hay tâm sự của chính người nào đó trong cuộc như tôi.
    Trước tiên nói về tôi, tôi là người phụ nữ nhan sắc bt, năm nay tôi 31t, có công việc ổn định, thu nhập cũng nhàng nhàng. Tôi là tuyp người hiền lành, sống cũng lãng mạn, vị tha, là người rất có tâm, ai cũng nói tôi tốt tính, tôi ko vụ lợi hay làm hại ai bao giờ. Nhưng t là người đc sống bao bọc từ nhỏ nên cs của t thực sự ít va vấp và cũng hơi yếu đuối.
    Nói về chồng tôi, a năm nay 36t, chồng t là người tốt mã, khéo ăn khéo nói, kiểu mồm miệng đỡ chân tay. A có nhiều bạn bè, nhưng bạn tốt bạn xấu với a cũng cùng 1 kiểu, ngày thanh niên a bị bạn bè lợi dụng tiền bạc, bây giờ có gđ vẫn hết long vì bạn bè, bạn có chuyện gđ có thể đi mấy chục, mấy tram cây số để thăm nom, hay chia vui chia buồn, sẵn sàng đi luôn ko cần biết là nhà đang có việc gì. A có 1 điểm tốt là cũng chăm chỉ, lúc cần có thể nấu cơm, đi chợ hay làm những việc vặt gì đó trong gia đình. Nhưng cv của a từ hồi yêu nhau đến giờ cưới nhau tổng số đã được 6 năm rồi, mọi thứ vẫn rất bi đát và ko có lối thoát, anh luôn vướng vào vòng luẩn quẩn nợ cty rồi nợ bạn bè, lúc số tiền nhỏ lúc tiền to, và tôi cũng 1 số lần phải share để trả những số tiền này. A sống ích kỷ, a nghĩ đến bản thân nhiều hơn, khi chưa có con, tháng a đưa tiền, tháng ko đưa tiền, hoặc đưa thì do tôi ép thì cũng đưa 1 phần số lương, còn lại a giữ a tiêu, tiền nhà tôi trả, tiền sinh hoạt hàng ngày tôi trả (vì tôi cũng là biết chi tiêu). Tôi cũng rất bức xúc về chuyện này nhưng ko tìm cách giải quyết, hồi chưa có con, nếu có tiền thì a tụ tập bạn bè or mua sắm đồ cá nhân cho anh, rất ít khi anh mua cho tôi (trừ những dịp sinh nhật, lễ tết, những món đồ anh mua cũng là món đồ tôi gợi ý). Còn về sex, a luôn muốn t là người phục vụ anh trước, làm cho a thỏa mãn trước, ít khi a làm điều đó với tôi. Tóm lại a cũng là người ích kỷ.
    Nói về tình yêu, tôi là người rất trong sáng và nhút nhát, tôi chưa yêu ai trước khi gặp a, mặc dù đã có những lúc có cảm tình với người khác. A gặp tôi do được giới thiệu, chắc cũng có cảm tình vì ít ra tôi là người cũng hiền lành, trông cũng ngoan, a đến với tôi rất nhanh, chẳng chinh phục gì nhiều lắm, mà cuốn t vào luôn, a sex với tôi rất nhanh, do hoàn cảnh xô đẩy và do a quá kinh nghiệm tình trường nên đúng là lúc đó tôi ko thể trở tay được, trước tôi anh có 1 hay 2 người yêu rất sâu nặng nhưng ko thể đến được với nhau do gđ cấm đoán, a ko thể lấy người phụ nữ mình yêu. Sau đó 1 phần vì tôi là người phụ nữ cổ hủ, tôi rất quan trọng chuyện trinh tiết, và t cũng thấy a cũng dễ mến, nhiệt tình, biết nói chuyện, tôi cũng có cảm tình với a. Chúng tôi yêu nhau đc 2 năm thì cưới, nhưng phải nói rằng trong thời gian yêu nhau hàng tháng a luôn tìm cách moi tiền của tôi, ít hoặc nhiều, a lấy xe của tôi đi, tôi lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, thôi mình ko tiêu thì thôi đưa cho anh cũng đc, rồi riết thành quen, tôi không ngờ rằng những thói quen đó đã trở thành bi kịch của cuộc đời tôi. Tôi quá non nớt và quá thiếu kinh nghiệm trong cuộc sống, a quá lọc lõi và dùng từ thẳng thắn “đã lợi dụng sự ngây thơ và tin tưởng của tôi”. Hoặc cũng biết rằng tôi sợ bỏ người yêu đã có tiếng là thiếu trinh tiết. Bây giờ tôi mới biết trong quá trình yêu tôi, a ko chỉ có qhe với mình tôi, trước đó anh cũng là người sống buông thả, thiếu sự quan tâm đến gia đình. Nên anh sống và làm gì đúng là ko ai cần biết và không ai can thiệp. Có thể a còn dùng tiền tôi đưa để phục vụ ng con gái khác. Trong thời gian yêu tôi, nói thật cũng ít sự quan tâm, cũng nhiều là sự 1 chiều của tôi, tôi mua cho a cái này cái nọ, nhiều lúc cũng chủ động hẹn gặp. Tôi như đứa trẻ bước vào tình yêu với sự mù quáng và không toan tính. Tôi biết mình đã sai, và không sáng suốt, nhưng đừng trách 1 đứa con gái quá non nớt về kinh nghiệm tình yêu như tôi.
    Không hiểu sao tôi nhớ mãi lúc trao nhẫn cưới, khi nghe người gđ nói các con đã lập gđ và sớm có những đứa con cho 2 bên họ, tôi thấy a có vẻ xúc động và thoáng buồn, đến bây giờ tôi mới hiểu, a xúc động trước những câu nói đó thì ít, a buồn vì a đã lấy người a không thực sự yêu lắm (nói ko yêu thì ko phải đâu nhé, vì chồng đã nói rằng có yêu tôi nhưng không tuyệt đối).
    Thời gian đầu chung sống, các trang thiết bị trong gđ cũng được bố mẹ tôi hỗ trợ nhiều, dường như a cũng ko phải quá lo lắng vì điều này, thời gian đầu chung sống bao giờ cũng có những va chạm, tôi là người cũng chịu khó và chu toàn cho gđ, tôi chịu khó nấu ăn, chăm lo cho tổ ấm, vun vén gđ, dọn dẹp nhà cửa, tìm tòi mọi thứ, cũng quan tâm đến gia đình chồng, nhưng nhiều lúc a có thái độ không tôn trọng tôi, biểu hiện bằng lời nói, có lúc hành động, khi có tranh cãi thì a lập tức bỏ nhà đi, các cuộc tranh cãi xảy ra nếu t ko xuống nước thì cả 2 rất căng thẳng và kéo dài, nên tôi thường xuyên là người làm lành trước (tôi cũng đã quá nhún mình). Thời gian đó cũng có những thời điểm tôi hạnh phúc, nhưng lấy nhau được 1 khoảng gần 1 năm thì a có qua lại với người yêu cũ, tôi không biết mức độ của họ như thế nào, nhưng cô ấy có nói rằng sẽ ko buông tha cho chồng tôi, vì đã làm cho cô ấy thế này thế nọ, rồi là cô ấy liên tục nhắn tin gọi cho chồng tôi (hình như lúc chồng tôi lấy vợ không thông báo cho cô ấy biết). Thời gian đó tôi rất suy sụp, tôi đã rất mất niềm tin vào chồng, tôi nghĩ cô kia cũng hơi quá, nhưng cô ấy nói 1 câu mà làm tôi suy nghĩ và đau đáu “tiền đưa về cho cô, cũng là tiền lấy từ chỗ tôi đấy”. Hình như cái gì đó với chồng tôi luôn dính đến “tiền bạc”. Chuyện đó rồi cũng qua, nhưng thỉnh thoảng chồng tôi có vẻ như vẫn nhận được những lời đe dọa hoặc trách móc của cô ta, tôi cũng ko quan tâm nữa (nhưng có vẻ như chồng tôi vẫn dành tình cảm nhiều cho cô ấy, vì có vẻ rất cắn rứt lương tâm).
    Cuộc đời tôi sang trang mới, khi tôi sinh 2 đứa con (2 đứa đền <3 tuổi). Thời gian tôi mang bầu cũng chẳng khá khẩm hơn gì, chồng tôi nói rằng công ty khó khăn ko có tiền lương trả, sáng này cũng cắp cặp đi, tối cắp cặp về, cơm nước thì mẹ tôi đã nấu sẵn, mẹ tôi phải lên chăm sóc tôi, mua đồ ăn cho tôi, t lúc đó đang nghỉ ko lương, nếu ko có mẹ tôi lo cho tôi thì chẳng biết t sẽ như thế nào, trong khi tháng a đưa tiền, tháng không, có lúc còn vòi tiền của tôi để chi tiêu nữa (a cũng ko hề nghĩ đến chuyện làm thêm hay tích lũy gì đó cho cuộc sống con cái sau này). Đại loại là kiểu người thiếu bản lĩnh, nói thì hay, nhưng chẳng làm, hoặc làm chẳng đến đâu vì thiếu đầu óc.
    Nói thêm về tiền, a giống bố về khoản giữ lõi, a ko muốn đưa tiền cho vợ, cái này chúng tôi đã có nhiều lần tranh luận nhưng ko thành, hoặc được 1 thời gian a đưa tôi 1 ít, còn lại a vẫn muốn giữ, cái gì của a thì vẫn giấu giấu giếm giếm.
    Đến lúc có con, cv của a vẫn thế, bao nhiều lần tôi bảo a nghỉ chỗ đó rồi tìm chỗ khác làm cho gần (vì thỉnh thoảng phải đi xa) với lại cty đó cũng ko ổn định, nhưng a chẳng dám, chỉ bảo hỏi xem có ai quen rồi xin vào sẵn thì nghỉ, chứ nghỉ bây giờ biết làm ở đâu thời buổi khó khăn bây giờ (a cũng chưa từng nộp đơn cho cty nào, mà toàn nhờ tôi làm hộ CV rồi gửi hộ a, nhưng tôi ko làm). Tôi nghĩ a là người thiếu trách nhiệm với bản thân, chứ chưa nói đến gđ và vợ con, đến lúc có con, vì lương tôi ko đủ nên chi phí cho con tôi phải nhờ bố mẹ tôi, a biết điều đó và đương nhiên hưởng thụ, mặc dù có vẻ cũng tỏ ra rất bất mãn, suốt ngày bảo a đi làm vì gđ, nhưng hiệu quả tính đến nay vẫn chưa thấy gì cả, cũng 6 năm rồi, lương bữa đực bữa cái, số tiền đưa cho tôi nhiều nhất mỗi lần cũng tầm 5tr đổ lại thôi.
    Nói thêm về thời thanh niên, chồng tôi cũng thuộc loại phá gia chi tử, tôi cũng chẳng biết điều này (do tôi sai, thời yêu tôi cũng ko tìm hiểu kỹ về chồng và gđ chồng). Chồng có thời huy hoàng thanh niên 1 ít thì làm bao nhiêu tiêu hết sạch bấy nhiêu, làm ăn thua lỗ rồi nợ nần lại quay về bố mẹ anh để vay (bố mẹ a cũng sợ anh rồi, bởi vì chẳng biết thấy bảo đi làm suốt mà đã đưa được đồng nào cho bố mẹ đâu, tóm lại bố mẹ anh cũng mất niềm tin vào anh). Bố mẹ t a cũng vay vài trăm để đầu tư kinh tế, nhưng hình như cũng bị lừa gạt. Chưa nói lúc cưới tôi anh vay bố mẹ tôi 20tr, nhưng cũng ko nghĩ đến trả, mặc dù đã 4 năm rồi, tôi có nhắc thì lại bảo lúc nào cũng tiền. Nói về bố mẹ chồng, bố chồng gia trưởng, cả 2 ông bà hợp nhau ở kiểu ki bo và hẹp hòi, và thiếu trách nhiệm với con cái, con cái ko biết nó làm ăn thua lỗ hay bi đát thế nào nếu nhưng ko nghe tôi nói. Ông bà cũng thiếu quan tâm đến con cái và cháu chắt, gì cũng bo bo. 2 con tôi cũng chẳng đc ông bà giúp gì cho lắm, ngoài việc bà bế cháu, còn cái gì thì cũng tính toán chi li.
    Đến thời điểm này khi đủ thời gian, sự chiêm nghiệm và tỉnh táo tôi nhận ra rằng chồng tôi đến với t ko phải có tình yêu, a là người thiếu trách nhiệm và thiếu bản lĩnh, sống ỷ lại. Còn về phía tôi, tôi cũng nhẹ dạ và quá mù quáng, mù quáng để chu cấp cho anh, mù quáng để có niềm tin vào chồng, và đã cũng đánh mất bản thân mình nhiều quá. Tôi đã có những quyết định và lựa chọn, nhưng gđ thì khuyên can tôi cho anh cơ hội để thay đổi, thay đổi làm sao được chứ, tôi đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với anh về mọi chuyện như trên, nhưng a nói lại rằng a qtam đến tôi, chiều chuộng đến tôi, nhưng cái gì cũng phải vừa phai tương đối thôi chứ, rồi này nọ. Tôi nói là anh hãy giải thoát cho tôi, nhưng a im lặng và có thái độ không đồng ý, anh bảo ko thể bỏ gia đình, tôi nói nếu gđ ko có niềm tin và chia sẻ thì sống với nhau để làm gì, con cái nó sẽ khổ vì bố mẹ chúng nó ko thành thật với nhau. A nói tôi thay đổi và chịu tác động của bó mẹ tôi từ khi tôi mang bầu, nhưng thực sự ko phải, vì tôi đã quá mệt mỏi và thiếu niềm tin và đã bớt tình yêu về chồng. Đừng nói tôi ko chia sẻ và lắng nghe, tôi cũng rất hay hỏi chuyện về cv của a, khuyên a nên tìm công việc mới. Tôi không nghĩ là anh ta có thể thay đổi (hay tôi thiếu niềm tin). Mọi người gđ sợ bị mang tiếng, sợ tôi quyết định sai, sợ sau này tôi sống 1 mình sẽ khổ, rồi biết đâu a ấy sẽ tốt lên, rồi bảo là cuộc sống phải trải qua khó khăn này nọ, nhưng có ai nghĩ cho tôi không? Tôi có ý định nếu ly hôn thì sẽ nuôi 2 con (<3 tuổi), tôi ko đủ tài chính liệu có thể dành quyền nuôi 2 đứa được không? Nói thêm 1 chút, trước khi quen chồng, tôi có tình cảm với 1 người, nhưng tôi ko đủ dung cảm để đến với ng đó do gia đình tôi ngăn cấm. Tôi ko đủ mạnh mẽ để vượt qua, đến thời điểm này tôi nghĩ tôi đã sẵn sàng tất cả mọi thứ, nhưng tôi muốn có cái nhìn đa chiều hơn về hoàn cảnh của tôi. Được vài hôm tôi nói rõ quan điểm của mình và hướng của mình, a ta vẫn rất bình thường, đi làm về rồi ăn cơm, coi như ko có chuyện gì xảy ra, và cũng chẳng nói qđiểm gì của mình cả, a ta muốn níu kéo? Liệu có nên cho 1 cơ hội, con người như anh ấy tương lai sẽ như thế nào, liệu có điểm tựa cho tôi về tinh thần cũng như tài chính được ko?
    Cám ơn mọi người

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    ko ai trả lời minh à, híc híc
    • Avatar của Colacda
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 4 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #3
    Chị không hiểu em yêu anh ta những 2 năm mà cuộc sống anh ta và gia đình anh ta như thế nào em cũng không biết. Tình cảm giữa em và anh ta thì đã rõ, nhưng chị không biết tình cảm của anh ta đối với con thế nào? Nếu tốt thì đang là một cơ hội cuối cùng em cho anh ta thể hiện còn nếu không thì chấm dứt đi. Em cứ thắc mắc là tại sao em nói chuyện li hôn với anh ta mà anh ta không quan tâm vì đơn giản anh ta là người quá lọc lõi rồi nên anh ta biết với tính cách của em thì em không dám làm chuyện đó đâu. Chúc em sáng suốt và mạnh mẽ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Colacda Xem bài viết
    Chị không hiểu em yêu anh ta những 2 năm mà cuộc sống anh ta và gia đình anh ta như thế nào em cũng không biết. Tình cảm giữa em và anh ta thì đã rõ, nhưng chị không biết tình cảm của anh ta đối với con thế nào? Nếu tốt thì đang là một cơ hội cuối cùng em cho anh ta thể hiện còn nếu không thì chấm dứt đi. Em cứ thắc mắc là tại sao em nói chuyện li hôn với anh ta mà anh ta không quan tâm vì đơn giản anh ta là người quá lọc lõi rồi nên anh ta biết với tính cách của em thì em không dám làm chuyện đó đâu. Chúc em sáng suốt và mạnh mẽ.
    Thế mới nói em là đứa mù quáng và thiếu hiểu biết chị ạ? Anh ta thì cũng rất yêu quý con, nhưng thực sự ko toàn tâm toàn ý, anh ta đi xa nhưng về gặp con 1 chút, nếu có bạn gọi có thể tót đi ngay, hoặc e có thể ví dụ con ốm, a ta có thể thức trông, nhưng hôm sau thì luôn muốn mình phải được ngủ, ko cần quan tâm xem mọi người khác có mệt ko? Thể hiện thì yêu con, quý con đấy, nhưng những gì anh ta làm cũng chẳng được bao nhiêu, những lúc con ốm thì cũng bận đi xa, 2 đứa chủ yếu ở nhà với e và bố mẹ em. Cám ơn chị đã có lời khuyên với e, những đứa nhẹ dạ và yếu đuối như em, bây giờ mới sáng mắt ra chị ạ.
    • Avatar của onlyha
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 114 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #5
    Em góp ý với chị 1 chút, lần sau chị muốn tâm sự, thì ngắt thêm dòng để mọi người dễ theo dõi, ví dụ như thế này:

    - Năm nay tôi 31 tuổi....

    - 4 năm về trước...

    - Hiện tại...

    Vì chính bản thân em ko đủ kiên nhẫn đọc hết, nên em nghĩ có thể 1 số người cũng như em. Hoặc lần sau chị có thể kể rút gọn hơn, đi vào những ý chính thôi, hoặc nếu ko thể rút gọn thì chị kể theo kiểu "nhỏ giọt", tức là chia bài post trên thành 3,4 bài post khác nhau

    Như vậy mọi người dễ tập trung theo dõi để có thể đưa ra những quan điểm có thể có ích trong chuyện của chị

    Chúc chị sáng suốt và bình tĩnh trong mọi chuyện!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Lily89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 448 Bài viết

    • 886 Được cảm ơn

    #6
    ^ hì, mình thì lại kiên trì đọc hết nè

    nếu đã quá mệt mỏi và thiếu niềm tin như vậy thì tiếp tục để làm gì hả chị?
    1ng chồng thiếu trách nhiệm với gđ và với chính bản thân anh ta, thì chị có thể trông đợi đc gì nữa đây
    đến khi con cái lớn, biết nhận thức rồi, phải chứng kiến cảnh gđ ko êm thấm thì tâm lý sẽ phát triển ko bình thường, lúc đó chị còn khổ sở hơn bây giờ

    ly dị là để chị được giải thoát, và cũng là để anh ta tự nhìn lại cuộc đời mình
    nếu anh ta ko thay đổi thì anh ta cứ sống vật vờ vậy và chấp nhận sự xa lánh của vợ con thôi
    mạnh mẽ lên đi chị, đâu thể cứ mãi là cô gái ngây thơ yếu đuối như trước kia nữa

    p/s: qua tình cảnh của chủ top, mình thật sự nghĩ là con gái ko nên quá hiền lành, và tuyệt đối đừng ngây thơ nhẹ dạ. thời buổi giờ mà còn vậy là chết, đàn ông họ cũng ko thích tuýp phụ nữ như vậy
    các chị em cứ trải qua vài mối tình rồi hẵng nghĩ tới chuyện kết hôn, có kinh nghiệm trong việc nhìn người, cũng ko còn mù quáng và thiếu lý trí nữa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matbuon82
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 24 Bài viết

    • 33 Được cảm ơn

    #7
    Neu du kte nuoi con, du ban linh doi dien voi du luan thi nen li di, ban dung bao gio mong doi nguoi dan ong nhu vay tot hon dau. Neu song tiep voi anh ta thi phai chap nhan thoi!
    • 22 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #8
    Tình cảnh của chị giống e thế! Chồg cũng bòn rút, thậm chí còn k đy làm . Lấy hết lí do này kia để ở nhà.vay tiền bạn bè xong cứ kêu qa nhà để e trả. Cãi nhau um xùm. Giấu e xuốg nhà bme đẻ e vay gần 100tr , kêu làm ăn bị lừa hết mà k biết thật hay giả. Cũng thuộc loại mồm miệng đỡ chân tay. Mãi sau e mới biết. Nh may mẹ e là dân buôn bán nên tinh í, bắt viết giấy vay nợ. Bọn e k có con chung, chả có j níu kéo. Bh e đã li hôn rùi. Bme lúc đầu cũng khuyên k nên nh e k thể chịu đc cái loại c mà hoá đơn điện 72k cũng đòi e tiền ( e ở trọ ). Khi li hôn thỳ gây khó khăn. Rùi cuối cùg kêu là đưa hắn 5 chỉ vàg hắn sẽ thuận tình li hôn ( li hôn đơn phương thỳ e phải đy về tận qê hắn, xa tít ). Xong lúc ghi đơn hắn ghy phần nợ chung 90 triệu - của bố vợ. E tá hoả! Mẹ e kêu ghy giấy nợ chỉ có chữ kí của hắn k đc ghy chung như thế. Biết mẹ e dân buôn ghê gớm k làm j đc hắn lại giở trò k đồg í li hôn ( hắn cứ nghỹ hắn k đồng í là e k bỏ đc ). Sau e phải về tận quê để giải quyết. Mệt mỏi. H e làm lại từ đầu. Muộn xíu nh thanh thản! Nh loại đàn ông như vậy, mình ở chỉ khổ thêm. Càg dai càg lâu thỳ vết thươg lòg càg toác ra. K bh lành đâu chị ạ! Cố gắg đau 1 lần rồi thôi. Trông chờ hi vọng làm chi cho thiệt thân. Con cái sau này hiểu chuyện cũng khinh
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Cũng 1 phần là do mình, hơi dễ dãi quá, mình cũng hơi dễ tin và thả lỏng việc này, sau khi suy nghĩ kỹ thì gốc rễ vấn đề là chính mình đã tạo cơ hội cho a ấy lún sâu vào chuyện này, nếu mình cương quyết và quyết liệt hơn thì khác. Mình đang siết chặt mọi thứ, đã làm cho ra ngô ra khoai rồi, mình sẽ chờ thời gian xem thế nào, chồng mình thực ra cũng là người có cái tâm tốt, nhưng cũng hơi nông nổi, thời trẻ và yêu mình đúng là lợi dụng thật, nhưng từ khi có con cũng chịu khó, tu chí làm ăn nhưng chưa gặp thời, thất bại liên miên. Mình đg cho anh ấy 1 cơ hội và mình cơ hội. Trước đây mình thực sự đã làm chưa đúng cách. Ko phải là sợ điều tiếng gì đâu nhé, mình đang cân nhắc mọi thứ thật kỹ càng. Vấn đề của mình do chưa để a ấy nhận ra mình là ai, ở đâu, và trách nhiệm thế nào. Cám ơn các bạn. Lúc mình viết những dòng tâm sự đang rất bức xúc, nhưng bây giờ đã bình tâm hơn chút xíu.