TIN TÀI TRỢ.

Tôi ghét bố mẹ tôi!!!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 26.7K Lượt đọc
  • 30 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #21
    MÌnh 26 tuổi rồi, nhưng cũng khôn gthoast khỏi vòng lẩn quẩn rắc rối từ mẹ. Mọi rắc rối bùn đau đều xuất phát từ mẹ mình. Mẹ mình chỉ biết nói lời cay độc và không hề hiểu hay chia sẻ gì cho mình trong cuộc sống. Mỗi khi bà thấy minh có thành tựu nhỏ nào đó trong cuộc sống lại tỏ ra chì chiết và ganh ghét. Mẹ tôi không cho tôi cảm thấy sự bình an và ấm áp. Đôi lúc tôi không kiềm được mà nói ra những lỡi mạt xác mẹ tôi thậm tê (bình thương tôi rất hiền, và không có thói quen lớn tiếng với ai cả) nhưng sụ căm giận mẹ tôi tích tụ rồi khi cãi nhau, tôi như trở thành 1 người khác rất kinh khủng. Rồi bản thân lại khóc và ngyền rủa chính mình. Vòng lẩn quẩn anyf cứ tiếp tục và lập đi lập lại đến suốt cuộc đời tôi cho đến hôm nay

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của phan.thao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,153 Bài viết

    • 2,068 Được cảm ơn

    #22
    Ôi cái tuổi teen, chị cũng có 1 thời đâm ra ghét gia đình y như em vậy Lí do thì có thể khác nhưng cái sự căm ghét và chỉ muốn bỏ đi thật xa hẳn là giống nhau rồi em ạ. Chị cũng không hợp tính mẹ, bố thì chả bao giờ để ý đến con cái, hỏi chị năm nay bao nhiêu tuổi chắc bố chị cũng không biết Chị từng viết trong nhật kí là chị ghét mẹ và chỉ muốn tự tử luôn cho xong, bị mẹ chị đọc được, tát một phát (lần đầu tiên chị bị đánh đấy) rồi sau đấy mẹ chị đổ bệnh, nằm luôn một chỗ, cứ mê sảng không tỉnh được. Đúng lúc đấy thì cả nhà phát hiện bố chị vay nợ nặng lãi dùm cho cậu, cậu trả không được nên đi trốn, người ta đến tận công ty và nhà chị để đòi, toàn bọn du côn đầu đường xó chợ. Nói chung thời gian đấy đen tối vô cùng, học cũng chả học vào, chỉ có khóc thôi.

    Sau đấy bác chị (chị của mẹ) gọi chị ra nói chuyện. Bác chỉ hỏi chị có thương mẹ không? Cho dù mẹ có khó tính, có quát tháo, có xét nét, có đánh chị thì cũng là vì mẹ thương chị, mẹ không biết làm thế nào để trở thành người mẹ như ý chị muốn, nhưng không có nghĩa là mẹ không thương chị, rồi chị làm như vậy khiến mẹ chị bị đả kích...Nói chung nói nhiều lắm, nhẹ nhàng thôi nhưng chị cứ khóc và gật đầu chứ chả nói được gì nữa.

    Dần dần rồi mọi chuyện cũng qua. Chị cũng không hay cãi mẹ nữa nhưng không có nghĩa là vẫn chịu được tính tình của mẹ Sau đấy năm 19 tuổi chị ráng thi lấy học bổng rồi dọn luôn sang nước ngoài sống. Từ ngày đi xa đến nay gần 10 năm, đúng là xa thơm gần thúi, quan hệ mẹ con tốt dần lên. Đến bây giờ, không phải lúc nào quan điểm mẹ con cũng giống nhau, nhưng chị có thể nói chuyện với mẹ như 2 người bạn. Nếu cảm thấy không cảm thấy thay đổi được suy nghĩ của mẹ, thì chị cũng im lặng mặc kệ thôi, vì bây giờ chị cũng có cuộc sống riêng của mình rồi.

    10 năm sau thời điểm này khi em nhìn lại, em sẽ thấy mọi thứ khác lắm. Em sẽ thấy những lời mắng mỏ đánh mắng năm xưa chả còn đọng lại mấy trong kí ức em đâu, em sẽ chỉ còn nhớ những khoảnh khắc bố mẹ thương em, bao bọc em thôi. Chị chẳng còn nhớ gì nhiều ngoài những kí ức in rất đậm như khi mẹ chị đi làm về, lúc đó chị bé tí lao ra ôm mẹ, thấy cả người mẹ đều lạnh thì thương vô cùng. Hay lúc trời đổ mưa to và kẹt xe, mẹ chở chị sau lưng và oằn mình nhích từng tí một trong dòng người mà vẫn không quên nhắc chị trùm kĩ áo mưa vào không lại ốm, hay lúc mẹ chở chị đi học mà bị tông xe, chị rớt xuồng đường nằm đơ luôn một chỗ nhưng chả xây xát gì nhiều, nhưng mẹ chị thì bị thương nhiều chỗ mà việc đầu tiên vẫn là ngồi bật dậy chạy đến đỡ chị lên.

    Em còn trẻ, đời em còn dài, em sẽ còn trải nghiệm nhiều và sẽ còn thay đổi, cả ngoại hình, cả tư duy, cả tính cách. Em có quyền bực bội với cái tuổi dở dở ương ương của mình, nhưng đừng làm gì để gia đình em bị tổn thương. Em có thể viết thư cho mẹ, có thể khóc một trận trước mặt bố mẹ, nhưng nhớ đừng làm gì ảnh hưởng đến chính tương lai của em. Ráng học, học cho giỏi, kiến thức sẽ đưa em đi rất xa. Nếu em vẫn không chịu được ở cùng gia đình (như chị năm xưa) thì càng ráng mà học để có thể sống tách gia đình ra. Xa xa ra một tí để có đủ space để nhìn lại và mới nhìn thấy gia đình là nơi tuyệt vời nhất

    (mà nói thật chị cũng đã chuẩn bị tâm lí rồi mà vẫn thấy sợ, không biết sau này mình có con, đến lúc nó 17-18 tuổi, nó sẽ có cả tỉ lí do để ghét chính gia đình của mình. À yên tâm, chị với em không phải trường hợp đầu tiên. Có rất nhiều bạn bè của chị cũng tâm sự năm đấy cũng ghét bố ghét mẹ ghét cả nhà mình vì TỈ TỈ lí do khác nhau hihihi. Nhưng về mặt tích cực chị đúc kết riêng ra sau bao năm sống làm người đó là: đa phần những đứa trẻ ở tuổi teen mà có bùng nổ xung đột với bố mẹ thì khả năng rất cao sau này ra đời toàn những đứa tự lập, tháo vát, thành công. Còn những em không bùng nổ, chỉ chịu trận, hoặc thậm chí còn không có xung đột vì nhất nhất nghe lời bố mẹ, thì đến 30-40 tuổi vẫn bị bố mẹ quản lí cuộc đời. Và em đã nổi loạn thì em cố mà ghi nhớ cảm xúc của em khi này, để 30 năm nữa con em sẽ lặp lại lịch sử với em )
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của phihu2ng
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 2 năm
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #23
    còn bố mẹ tôi suốt ngày đem tôi ra so sánh với người khác va còn suốt ngày chửi tôi
    còn bà mẹ và ông bố cứ hơ tí đuổi tôi ra ngoài đường Tôi căm thù họ dù họ chết tôi lớn lên cũng mặc kệ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #24
    Tôi cũng vậy...
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #25
    <blockquote><small style="font-weight: bold;">comuito</small>đồng cảm với em vì chị cũng đã đang trải qua giai đoạn như em dù chị đã ở tuổi...U40 rồi. Đi hay trốn chạy không phải là giải pháp tốt vì dù em có đi chân trời góc bể thì vẫn bị sợ dây ruột thịt nó ràng buộc. Ở tuổi của em chỉ 1 lối thoát duy nhất đó là học thật tốt, thi đỗ đại học, kiếm việc làm thêm, ở ký túc xá, hạn chế tối đa xin tiền mà phải vừa làm vừa học. Chỉ khi em cầm tấm bằng ĐH bước ra ngoài xã hội xin việc, em sẽ gặp 1 người yêu em, 1 gia đình chồng thương em, lúc đó em sẽ lại có 1 gia đình mới và "thoát ly" khỏi gia đình mình 90%, và khi em thành đạt, em cho ngược lại cha mẹ những đồng tiền em kiếm ra, và khi em càng nhiều tiền, em càng có tiếng nói trong chính gia đình bố mẹ em, tức khắc địa vị của em sẽ cao vời vợi. Nói chung yêu quý cũng từ đồng tiền mà ra em ạ, thực tế xấu xí phũ phàng, nhưng thực tế lại tàn khốc cỡ đó. Hãy vươn lên để có tiền, đó chính là lối thoát duy nhất.</blockquote> Tôi cũng vì lớn tuổi rồi mà chưa làm ra tiền, ăn bám nên bị bố mẹ coi không bằng chó. Tôi chẳng mắc tệ nạn gì, không thuốc lá, rượu chè, cờ bạc. Có ai cùng cảnh ngộ như tôi không
    • 80 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #26
    Nhiều Nh cùng cảnh ngộ quá ha
    Tôi thì ngc lại được bao bọc quá kỹ đến nỗi nếu có thể thay t đẻ dùm tôi họ cũng làm .
    Bạn thấy đó là hạnh phúc Hà đo là tiền đề của nỗi bất hạnh mà chii tôi mới hiểu
    Thật ra họ sống dùm cđ của tôi
    Họ xem tôi là tuoor trẻ và Nh gì mất mát của họ
    Cho nên đến tận bây giờ nhiên lại
    Tôi k có thứ gì cho bản thân mình
    Đi trên đôi chân của họ
    Làm v trên đôi tay của họ
    3x chưa từng có thứ gì cho riêng minh
    Bạn nói tôi sao k thoát ly Hả
    Giờ tôi gióng như một đứa trẻ lên ba khi bỏ tôi ra ngoài xã hội
    K biết cách giải quyết vde
    Một đứa trẻ 18t có thể còn khôn lanh và có thể làm đc nhiều thứ hơn tôi
    Ngta nối bạn có con r bạn sẽ hiệ lòng cha mẹ tôi chỉ cười t Hi vọng t có thể có con để t hiêu và tránh Nh v ntn

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của maika.383
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #27
    bạn cũng giống mình nhưngmình chỉ sỉ nhục đánh đập nhiều hơn, mình học kém hơn vì những câu nói gây tổn thương của bố mẹ đã đán vào tâm lí mình, mình cũng muốn đi bụi hoặc tự tử nhưng nghĩ thương bố mẹ khi ko thấy mình
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 49 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #28
    Tại sao k có thg đàn ông nào tin mình vây
    tại sao ha trời
    tại sao HàE thg xoi danh kia
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #29
    Bạn còn hạnh phúc hơn mình khi được đi học ấy,còn mình chỉ được học tới lớp 5 thôi vì nhà nghèo ,bố mẹ mình tự lập khi cưới nhau ,nên nhà mình nghèo lắm chỉ có thể cho 1 đứa đi học được thôi,và thế là mình phải nghĩ học ở nhà phụ mẹ thêu thùa ,mình thức dậy lúc 6g sáng và thêu đến 9-10g đêm ,chỉ lúc ăn cơm mới được nghĩ nửa tiếng thôi , vậy mà mẹ chưa bao giờ thương hay chiều mình gì cả,em mình bệnh mẹ quan tâm hỏi han luôn miệng còn mình bệnh mẹ lại nói ,bệnh gì bệnh hoài vậy muốn chốn việc đúng ko ,con với chả cái ,mình nghe mà chỉ biết khóc,có ai như nhà mình ko con trai học tới lớp 9 rồi mà khi ăn cơm cũng cần chị gái bới cơm đưa tận tay, chỉ thiếu đều đút vô miệng nó thôi ,có lúc nó ăn vặt trong trường no rồi về ăn cơm ,mình bới như mọi khi nó quay ra chửi mình đồ vô dụng ,mình ở nhà làm sao biết nó trong trường ăn những gì chớ,vậy mà mẹ cũng làm thinh để cho nó chửi mình lun,mình nghĩ học có phải do mình muốn đâu vì mà có lúc nó bực mình bên ngoài về kiếm chuyện với mình rồi chửi đồ ngu dốt ko có ăn học ,hay tao ko thèm nói chuyện với mấy đứa thất học như mày ,mẹ mình nghe nó nói gì chỉ lên tiếng sao mày nói chuyện với chị mày như vậy rồi xong,hết chuyện , chán lắm các bạn ạ ,mình ko được ăn học ko kiến thức nên chỉ làm công nhân thôi lương có 4 -5 triệu à,(tính luôn tiền mình tăng ca) mà mỗi tháng phải gửi phân nữa tiền cho bố mẹ ,còn bị mẹ mình chê ít ,còn nó làm lương 7-8 triệu mỗi tháng thì mẹ cho luôn , ko lấy 1 đồng nào cả ,mẹ nói con trai mà nó cần giao thiệp nhiều với bạn bè nên cần xài tiền nhiều ,có cái kiểu lý luận như vậy sao ,bộ con gái thì ko cần xài tiền vui chơi mua sắm với bạn bè à ,nhưng phải chịu chứ biết làm sao giờ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #30
    chả có bố mẹ nào hoàn hảo dc cả. cố gắn chịu đến khi lấy ck là hết khổ thôi bạn
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #31
    Trích dẫn Nguyên văn bởi 2k2phuninh Xem bài viết
    chả có bố mẹ nào hoàn hảo dc cả. cố gắn chịu đến khi lấy ck là hết khổ thôi bạn
    Sức chịu đựng của mỗi người cũng có giới hạn mà bạn. Là con người mà ai cx tới một lúc bùng nổ dù biết là quan tâm mà nhưg làm ơn đi,mỗi người có giới hạn của bản thân, lúc nào chịu đựng có là im chuyện hả. Xin lỗi nha trong tư tưởng của cha mẹ thì bạn im lặng cx là một loại phản kháng đó. Bạn thử nghĩ đi nếu mà ba mẹ bạn suốt ngày cứ chửi bạn lục điện thoại bạn kiểm tra phòng bạn, khi bạn xin một chút quyền riêng tư thì lại chửi bạn kêu m muốn có quyền riêng tư thì m ra khỏi cái nhà này đi thì bạn cư xử sao. Biết là phải im lặng để cho qua nhưng mà trong lòng bạn dễ chịu hả. Còn mk thì thấy còn sống thua một con chó nhà mk nữa. Nên mk rất là hiểu cảm giác của admin. Ko phải chuyện gì chịu đựng được thì sẽ qua nó chỉ im lặng đợi tới lúc bùng nổ thôi. 
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2