TIN TÀI TRỢ.

Tôi bị đổi tính chỉ vì nhà chồng. Làm sao đây?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.2K Lượt đọc
  • 56 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của MeSonic
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,455 Bài viết

    • 2,399 Được cảm ơn

    #1
    Chào các bố, các mẹ của WTT,
    Tự nhận thấy tôi là một người hiền lương và biết suy nghĩ tới người khác. Nhưng từ khi có chồng, có con, tôi lại thay đổi hẳn, đôi khi tôi nhận không ra tôi nữa.

    Lớn lên trong một gia đình đầm ấm, tôi học cách yêu thương người khác, khoan dung và độ lượng, không coi trọng tiền bạc mà đề cao tình người, không đề cao sự nghiệp mà đề cao sự yên ấm của gia đình.

    Tôi lấy chồng. Nhà chồng tôi lại khác. Nhà có duy 1 cậu con trai (là chồng tôi) và 3 người chị em gái. Từ nhỏ con cái không sống với cha mẹ mà lại sống với người ở vì cha mẹ buôn bán vào Nam ra Bắc. Rồi có chuyện, tán gia bại sản, sống đời lam lũ, mẹ cũng mất khi chồng tôi vừa vào đại học.

    Không biết có phải do hoàn cảnh không mà tính tình mọi người rất khác với tôi và nhà tôi. Coi trọng tiền bạc, thích chê bai, soi mói người khác và chẳng bao giờ biết khen ngợi ai là gì. Lúc nào cũng ca ngợi đạo đức, truyền thống, khắt khe với người khác, nhưng bản thân thì không bao giờ như vậy, có khi còn làm trái 180 độ.

    Tôi làm dâu, sống chung và lo toàn bộ. Cha chồng không đi làm, 2 đứa em học đại học, chị Hai lấy chồng ra riêng. Nền kinh tế cả nhà do 2 vợ chồng gánh vát. Đồng lương ít ỏi nhưng hai vợ chồng tôi cố gắng chắt chiu cũng đủ sống qua ngày. Chỉ có cuối năm đám cưới nhiều quá thì nợ nần chút đỉnh.

    Chúng tôi cưới nhau 2 tháng thì chị Hai mới lấy chồng, chúng tôi lấy hết của hồi môn có được để lo cho đám cưới của chị.

    Chị Hai có bầu, chồng ko lo, lại chạy về bám víu. Chị sinh, hai vợ chồng thất nghiệp, lại bám víu vô chúng tôi. Lúc này tôi cũng đang mang thai 7 tháng.

    Chị sinh, tôi nhịn ăn (dù người ta nói bà bầu phải tẩm bổ) để lo cho bà đẻ.

    Cuối cùng cái tôi nhận lại là gì?

    Làm việc nhà như osin, mà còn bị chê trách, chê gì nhỉ? Chê rằng có mấy bộ đồ của 2 đứa em gái mà cũng ko xếp. có cái phòng nhỏ của 2 đứa em gái mà cũng không dọn. Hai đứa đều học đại học, ko biết nghĩ gì mà lại nói điều này.

    Hở một tí là chửi tôi ngu, tôi khờ, tui khùng chỉ vì nói tôi lo hóa đơn trong công ty mà không biết ghi thêm để có tiền bỏ túi riêng.

    Tôi sinh con, toàn bộ do gia đình bên ngoại lo. Đầy tháng, nằm ổ nhà ngoại thì cúng 12 bà mụ cũng ở nhà ngoại. Thế là cả dòng họ nhà chồng trách cứ rằng không coi nhà nội ra gì dù ba mẹ tôi và hai vợ chồng tôi đã mời hết cả nhà nội sang.

    ...
    GIờ có con, tiền nông lại thêm phần vất vả, nhưng nào ai có lo? Vậy mà hàng tháng, tôi lãnh lương trể, thiếu thốn chút đỉnh là đã bị càu nhàu. Tháng nào có thưởng, tôi cho thêm thì nở mày vui vẻ ra mặt. Thiết nghỉ, tình cảm gi đình là ở đây ư?

    Người ta nói, hãy coi nhà chồng như nhà mình. Nhưng với tình hình này tôi ngày càng trở nên đổi tính. Từ tình cảm chân thật ban đầu, giờ tui chỉ cố làm cho hết trách nhiệm.

    Mong các mẹ chia sẻ.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của may173
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 164 Bài viết

    • 107 Được cảm ơn

    #2
    Mẹ nó đừng buồn nữa. Muôn thưở là thế đấy. Cái quan niệm con dâu về nhà chồng bổn phận thì y như osin và còn tệ hơn osin ở chỗ bị đòi hỏi tiền bạc đã thế còn bị chửi thâm thúy hơn chửi osin (bây giờ osin lắm nhà chả dám nặng lời). Bố mẹ chồng tớ giáo viên hẳn hoi mà cũng khiến cho tớ từ 1 đứa yêu đời sang thành chán đời đây. Mẹ nó cứ liệu tình hình rồi ra sống riêng đi cho nó khỏe cái tinh thần. Mẹ nó còn khá đấy, còn cố cho tròn trách nhiệm đấy chứ tớ thì sang năm thứ 5 tớ thấy chả thiết gì nữa, mặc tất! Chán như con gián! Thôi, mẹ nó cứ nghĩ "sau cơn bĩ cực đến hồi thái lai" mà sống cho vui nhé. Cố lên, vì tương lai con em chúng ta, kệ cha nhà chúng nó, mẹ nó nhé!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của namnghe
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 131 Bài viết

    • 161 Được cảm ơn

    #3
    Nhân đạo là tự sát. Bạn không cần tử tế ,biết điều đối với những loại người tham lam ích kỷ đó. Dù bạn có chu đáo hiếu hạnh đến bao nhiêu cũng không thoải mãn đủ những đòi hỏi của những con ngừoi này đâu. Bạn phải tự phòng thân để lo cho con mình vì đó mới là mới là thứ đáng để mình hy sinh. Chúc mẹ con bạn vui và mạnh khoẻ:Rose: :Rose:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Suikaa
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 442 Bài viết

    • 1,139 Được cảm ơn

    #4
    Nick của bạn làm mình liên tưởng đến diễn viên Kim Hiền

    Nhà chồng mình cũng thế, chỉ toàn biết có tiền thôi. Nhưng may mà mình và chồng ở riêng, và chồng cũng ko phải dạng gì cũng nghe theo lời bố mẹ nên cũng đỡ cho mình. Mỗi tuần về thăm 1 lần mà toàn nghe tiền, tiền là mình đã stress lắm rồi, huống chi ở nhà, ngày nào cũng đụng mặt như bạn

    Con dâu ở nhà chồng thường bị coi như osin vì tâm lý BMC là rước bạn về nuôi (dù có thể kinh tế, nhà cửa đều do bạn lo hết), rồi bạn có phước nên mới được lấy con trai họ ... nên thường chẳng coi con dâu ra gì đâu.
    Thế chồng bạn ko nói gì à? Để mặc bên nhà nội muốn mắng, muốn chửi bạn thế nào cũng được à?
    • 2,296 Bài viết

    • 5,541 Được cảm ơn

    #5
    Ủa, sao chủ top lại phải tự quàng vào người mình nhiều dây nhợ thế? Vừa tốn tiền lại vừa hao tâm tổn sức. Rõ là phí. Chăm bố chồng thì đúng rồi nhưng 3 cái ngô kia thì tội gì phải đóng thay vai trò của bà mẹ nhà nó. Ngô chị đã có chồng con thì phải để cho chị ấy tự bương (mình có dư thì phụ giúp tí cho cháu). 2 Ngô em học ĐH thì có thể nuôi giúp chúng vài năm nhưng nhà cửa chúng phải chăm sóc dọn dẹp phụ để mình còn sức đi cày nuôi chúng chứ. Mình đã góp của thì mọi người cũng phải góp tí công chứ có đâu ở ko xài tiền dâu mà còn rỗi hơi soi mói. (nói ko thay đổi thì cúp lương chúng đi, đi chợ mua thật tiết kiệm vào - chừa tiền ra ngoài tẩm bổ cái bầu và thư giản cho con mình khỏe mạnh. Cứ bảo lương chậm, lương thấp, vật giá leo thang, dành tiền đi đẻ,.... rồi sức khỏe có hạn, mệt, bệnh....)
    Tóm lại, chủ tóp cần phải thay đổi tí cách sống "đi với bụt mặc áo cà sa đi mới ma mặc áo giấy". Bằng ko thì chủ top sẽ tress nặng rồi sinh tâm bệnh đấy - cuối cùng con bạn lại là đứa thiệt thòi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của boby
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 805 Bài viết

    • 262 Được cảm ơn

    #6
    Công nhận , tự dưng lấy chồng rồi , về nhà chồng đổi tính hẳn .
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeSonic Xem bài viết
    Chào các bố, các mẹ của WTT,

    Hở một tí là chửi tôi ngu, tôi khờ, tui khùng
    tôi thấy họ nói cũng có cái đúng, tự dưng không chăm lo bản thân và con lại đi lo đi đâu.:Sick:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 305 Bài viết

    • 128 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeSonic Xem bài viết
    Chào các bố, các mẹ của WTT,
    Tự nhận thấy tôi là một người hiền lương và biết suy nghĩ tới người khác. Nhưng từ khi có chồng, có con, tôi lại thay đổi hẳn, đôi khi tôi nhận không ra tôi nữa.

    Lớn lên trong một gia đình đầm ấm, tôi học cách yêu thương người khác, khoan dung và độ lượng, không coi trọng tiền bạc mà đề cao tình người, không đề cao sự nghiệp mà đề cao sự yên ấm của gia đình.

    Tôi lấy chồng. Nhà chồng tôi lại khác. Nhà có duy 1 cậu con trai (là chồng tôi) và 3 người chị em gái. Từ nhỏ con cái không sống với cha mẹ mà lại sống với người ở vì cha mẹ buôn bán vào Nam ra Bắc. Rồi có chuyện, tán gia bại sản, sống đời lam lũ, mẹ cũng mất khi chồng tôi vừa vào đại học.

    Không biết có phải do hoàn cảnh không mà tính tình mọi người rất khác với tôi và nhà tôi. Coi trọng tiền bạc, thích chê bai, soi mói người khác và chẳng bao giờ biết khen ngợi ai là gì. Lúc nào cũng ca ngợi đạo đức, truyền thống, khắt khe với người khác, nhưng bản thân thì không bao giờ như vậy, có khi còn làm trái 180 độ.

    Tôi làm dâu, sống chung và lo toàn bộ. Cha chồng không đi làm, 2 đứa em học đại học, chị Hai lấy chồng ra riêng. Nền kinh tế cả nhà do 2 vợ chồng gánh vát. Đồng lương ít ỏi nhưng hai vợ chồng tôi cố gắng chắt chiu cũng đủ sống qua ngày. Chỉ có cuối năm đám cưới nhiều quá thì nợ nần chút đỉnh.

    Chúng tôi cưới nhau 2 tháng thì chị Hai mới lấy chồng, chúng tôi lấy hết của hồi môn có được để lo cho đám cưới của chị.

    Chị Hai có bầu, chồng ko lo, lại chạy về bám víu. Chị sinh, hai vợ chồng thất nghiệp, lại bám víu vô chúng tôi. Lúc này tôi cũng đang mang thai 7 tháng.

    Chị sinh, tôi nhịn ăn (dù người ta nói bà bầu phải tẩm bổ) để lo cho bà đẻ.

    Cuối cùng cái tôi nhận lại là gì?

    Làm việc nhà như osin, mà còn bị chê trách, chê gì nhỉ? Chê rằng có mấy bộ đồ của 2 đứa em gái mà cũng ko xếp. có cái phòng nhỏ của 2 đứa em gái mà cũng không dọn. Hai đứa đều học đại học, ko biết nghĩ gì mà lại nói điều này.

    Hở một tí là chửi tôi ngu, tôi khờ, tui khùng chỉ vì nói tôi lo hóa đơn trong công ty mà không biết ghi thêm để có tiền bỏ túi riêng.

    Tôi sinh con, toàn bộ do gia đình bên ngoại lo. Đầy tháng, nằm ổ nhà ngoại thì cúng 12 bà mụ cũng ở nhà ngoại. Thế là cả dòng họ nhà chồng trách cứ rằng không coi nhà nội ra gì dù ba mẹ tôi và hai vợ chồng tôi đã mời hết cả nhà nội sang.

    ...
    GIờ có con, tiền nông lại thêm phần vất vả, nhưng nào ai có lo? Vậy mà hàng tháng, tôi lãnh lương trể, thiếu thốn chút đỉnh là đã bị càu nhàu. Tháng nào có thưởng, tôi cho thêm thì nở mày vui vẻ ra mặt. Thiết nghỉ, tình cảm gi đình là ở đây ư?

    Người ta nói, hãy coi nhà chồng như nhà mình. Nhưng với tình hình này tôi ngày càng trở nên đổi tính. Từ tình cảm chân thật ban đầu, giờ tui chỉ cố làm cho hết trách nhiệm.

    Mong các mẹ chia sẻ.
    Bạn giống mình lắm, từ người ít nói, rất hiền lành, nhưng rồi thành con người có thể bị bùng nổ ngay được mặc dù kiềm nén rất nhiều rồi. Ở cơ quan bao nhiêu năm, không ai biết đến tiếng to của mình. thỉnh thoảng chỉ dí dỏm vài câu, thế mà bây giờ, động đến giống như động vào lửa, bạn bè phải kêu trời lên, thay đổi gần 100%. Thấy buồn
    • Avatar của hoahalan
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 55 Bài viết

    • 283 Được cảm ơn

    #9
    tínhn nết thay đổi thế này thì phiền hà quá nhỉ? hay là thay đổi môi trường sống đi cho nó lành bạn ạ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bomevo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 3,429 Bài viết

    • 2,320 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MeSonic Xem bài viết
    Chào các bố, các mẹ của WTT,
    Tự nhận thấy tôi là một người hiền lương và biết suy nghĩ tới người khác. Nhưng từ khi có chồng, có con, tôi lại thay đổi hẳn, đôi khi tôi nhận không ra tôi nữa.

    Lớn lên trong một gia đình đầm ấm, tôi học cách yêu thương người khác, khoan dung và độ lượng, không coi trọng tiền bạc mà đề cao tình người, không đề cao sự nghiệp mà đề cao sự yên ấm của gia đình.

    Tôi lấy chồng. Nhà chồng tôi lại khác. Nhà có duy 1 cậu con trai (là chồng tôi) và 3 người chị em gái. Từ nhỏ con cái không sống với cha mẹ mà lại sống với người ở vì cha mẹ buôn bán vào Nam ra Bắc. Rồi có chuyện, tán gia bại sản, sống đời lam lũ, mẹ cũng mất khi chồng tôi vừa vào đại học.

    Không biết có phải do hoàn cảnh không mà tính tình mọi người rất khác với tôi và nhà tôi. Coi trọng tiền bạc, thích chê bai, soi mói người khác và chẳng bao giờ biết khen ngợi ai là gì. Lúc nào cũng ca ngợi đạo đức, truyền thống, khắt khe với người khác, nhưng bản thân thì không bao giờ như vậy, có khi còn làm trái 180 độ.

    Tôi làm dâu, sống chung và lo toàn bộ. Cha chồng không đi làm, 2 đứa em học đại học, chị Hai lấy chồng ra riêng. Nền kinh tế cả nhà do 2 vợ chồng gánh vát. Đồng lương ít ỏi nhưng hai vợ chồng tôi cố gắng chắt chiu cũng đủ sống qua ngày. Chỉ có cuối năm đám cưới nhiều quá thì nợ nần chút đỉnh.

    Chúng tôi cưới nhau 2 tháng thì chị Hai mới lấy chồng, chúng tôi lấy hết của hồi môn có được để lo cho đám cưới của chị.

    Chị Hai có bầu, chồng ko lo, lại chạy về bám víu. Chị sinh, hai vợ chồng thất nghiệp, lại bám víu vô chúng tôi. Lúc này tôi cũng đang mang thai 7 tháng.

    Chị sinh, tôi nhịn ăn (dù người ta nói bà bầu phải tẩm bổ) để lo cho bà đẻ.

    Cuối cùng cái tôi nhận lại là gì?

    Làm việc nhà như osin, mà còn bị chê trách, chê gì nhỉ? Chê rằng có mấy bộ đồ của 2 đứa em gái mà cũng ko xếp. có cái phòng nhỏ của 2 đứa em gái mà cũng không dọn. Hai đứa đều học đại học, ko biết nghĩ gì mà lại nói điều này.

    Hở một tí là chửi tôi ngu, tôi khờ, tui khùng chỉ vì nói tôi lo hóa đơn trong công ty mà không biết ghi thêm để có tiền bỏ túi riêng.

    Tôi sinh con, toàn bộ do gia đình bên ngoại lo. Đầy tháng, nằm ổ nhà ngoại thì cúng 12 bà mụ cũng ở nhà ngoại. Thế là cả dòng họ nhà chồng trách cứ rằng không coi nhà nội ra gì dù ba mẹ tôi và hai vợ chồng tôi đã mời hết cả nhà nội sang.

    ...
    GIờ có con, tiền nông lại thêm phần vất vả, nhưng nào ai có lo? Vậy mà hàng tháng, tôi lãnh lương trể, thiếu thốn chút đỉnh là đã bị càu nhàu. Tháng nào có thưởng, tôi cho thêm thì nở mày vui vẻ ra mặt. Thiết nghỉ, tình cảm gi đình là ở đây ư?

    Người ta nói, hãy coi nhà chồng như nhà mình. Nhưng với tình hình này tôi ngày càng trở nên đổi tính. Từ tình cảm chân thật ban đầu, giờ tui chỉ cố làm cho hết trách nhiệm.

    Mong các mẹ chia sẻ.
    Chào mẹ chủ top, phải nói rằng trường hợp này của mẹ cũng khá đặc biệt. Tui là đàn ông và cũng có vợ, vợ tui cũng chăm lo cho nhà chồng như mẹ này hay như metrau bên top làm dâu. Nếu là người đàn ông thực sự thì có lẽ sẽ rất tự hào về người vợ của mình như mẹ này.

    Đối với việc thay đổi của các nàng dâu khi về nhà chồng, hầu hết tui thấy đều thay đổi cả, nè nhé: khi chưa lấy chồng ngủ nướng thoải mái, mẹ hoặc em đi chợ, làm cơm, vui chơi bạn bè thoải mái ...Sau khi lấy chồng, lại ngược lại hết, không ngủ nướng, lo cơm nước cho chồng con (ngay cả khi có chồng phụ cũng vẫn khác xưa nhiều lắm), rồi tính cách cũng "trưởng thành hơn", chịu đựng hơn... Tất cả nhưng việc này nếu có người chồng biết chia sẻ, biết điều thì không nói làm gì, còn mẹ nào không may mắn có được chồng chia sẻ, thấu hiểu cho mình thì lúc đó sẽ chán, áp lực đủ bề và dẫn đến băn khoăn, mất hạnh phúc là điều tất yếu.

    Về phía nhà chồng mẹ này, khi xưa là đại gia và giờ vẫn sống theo các nếp nghĩ, các hành vi và kể cả cách ứng xử giống kiểu khi đang giàu có (coi trọng đồng tiền), bây giờ họ cũng có những sự tự ti, sự khó chịu và lại không kiếm ra tiền nên áp lực chồng lên áp lực, mẹ này quá tải là phải.

    Chồng mẹ lại là người không chia sẻ được về mặt tâm lý, về mặt tinh thân (không biết vật chất thế nào?), và thế là mẹ này đứng cô độc trong căn nhà hàng chục người như thế, có lẽ cũng khó có giải pháp để mọi người đều thay đổi, nhưng mẹ này cứ thử trao đổi với chồng, nói chuyện thẳng thắn với các emchồng và chỉ đường cho tui nó, có thể học buổi ngày buổi tối đi làm thêm để chia sẻ bớt gánh nặng về tài chính cho vc mẹ này chẳng hạn.

    Nếu thấy áp lực nhiều quá thì chia sẻ với chồng để bớt gánh nặng, nhẹ nhàng thoải mái hơn thui
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Hanny_Dao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,446 Bài viết

    • 687 Được cảm ơn

    #11
    Ặc việc gì chủ top phải chăm lo cho mấy người già đầu đấy chứ ,2EC -CC ,và cả con CC nữa nghe mà phát bực ,họ đều co chân có tay ,có thể tự kiếm viêc làm lo cho bản thân việc học đc rồi, Hy sinh cho bọn người ích kỹ đấy thì họ cũng đâu cám ơn bạn ,sau này bạn cũng chẳng thể trông chờ vào họ đc đâu ,hãy chỉ lo cho ban thân và con mình đi nhé mặc kệ họ nói gì,ko có bạn lo cho họ thì họ mới sáng mắt và quý trọng bạn hơn
    Tôi la ai chẳng bao giờ hiểu nổi , tui đang A phút chốc hóa thành B. Nhược điểm của tôi là nóng tính & ưu điểm là võ công cao
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của hoachi102
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 3,758 Bài viết

    • 2,082 Được cảm ơn

    #12
    Tung hê. Cho họ tự lo cho nhau coi sao? Bố mẹ mình nuôi mình để mình nai lưng ra làm trâu ngựa ko công cho ngừoi dưng hay sao?
    Thật ra con dâu về nhà chồng lo cho chuyện nhà chồng cũng là chuyện thường tình. Nhưng gặp phải mấy bà cô tham lam vô độ, ích kỷ thế này thì tốt nhất để mấy bà tự lo lấy. Khi nào các bà ấy cụt chân cụt tay ngồi một chỗ thì mới phải hầu hạ dạ vâng kiểu này.
    Đối với những người ko biết điều, mình lùi 1 bước họ tiến 1 thước.
    Mẹ yêu ba bố con nhà Gấu:Kiss:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của habaolinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 3,366 Bài viết

    • 1,313 Được cảm ơn

    #13
    nhịn quá ko tốt
    ở thời buổi này ko có người nào hiền hết...chỉ có người biết điều thôi
    chị đừng để mình vừa thiệt thòi vừa bị chúng nó chửi là " ngu" đấy
    chả tốt đẹp quý báu j đâu...đừng mơ nó biết ơn mình chị ạ.
    Cứng rắn, dứt khoát lên 1 chút
    nghĩ cho mình và cho con trước tiên
    thích thì ly thân 1 tg để xem ko có chị chúng nó sống thế nào
    Còn chồng chị...em ko biết chị ko kể j hay có kể rồi mà ko xen vào giúp...1 từ thôi " nhu nhược" quá
    chán chả buồn nhận xét
    sống trong cái gd đấy , người ko cứu mình thì mình tự cứu mình cứu con trước.
    Nuôi con thiếu thốn, kinh tế càng làm nhiều càng thấy ít...còn đi lo cho ng khác nữa thì con chị thiệt
    Thiệt vì những đứa tử tế biết điều thì đã đành...thiệt vì 1 lũ vô tích sự ỉ lại thì chẳng đáng chút nào.
    Chi nên thay đổi,nên làm những j đúng nhất cho con trước nhé
    ......"Phụ nữ muốn thắng là phải biết thua"......
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nhoc me
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 894 Bài viết

    • 540 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi binhdienchau Xem bài viết
    Bạn giống mình lắm, từ người ít nói, rất hiền lành, nhưng rồi thành con người có thể bị bùng nổ ngay được mặc dù kiềm nén rất nhiều rồi. Ở cơ quan bao nhiêu năm, không ai biết đến tiếng to của mình. thỉnh thoảng chỉ dí dỏm vài câu, thế mà bây giờ, động đến giống như động vào lửa, bạn bè phải kêu trời lên, thay đổi gần 100%. Thấy buồn
    Giống mình! Không muốn mình là mụ già lắm điều với chồng hay bà mẹ già cáu bẳn với con nên tớ đang lên kế hoạch ra ở riêng.onttella:Thiên cơ bất khả lộ.....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MeSonic
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,455 Bài viết

    • 2,399 Được cảm ơn

    #15
    binhdienchau va nhoc me oi, dung thiet la o co quan minh khac, coi nhu la nguoi cua luc truoc, ve nha thi lai doi tinh han vi co nhieu buc boi qua ma. Minh cung muon ra rieng lam, nhung chua biet lam sao, vi thay ngai qua, ko biet chong minh co dong y ko nua, con trai cua dong ho ma.
    • Avatar của MeSonic
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,455 Bài viết

    • 2,399 Được cảm ơn

    #16
    Mình cũng cố gắng cực kỳ, phải cái chồng mình thương mình, mình lại sợ làm gì ko vừa ý nhà bên chồng, mọi người lèo nhèo với chồng mình thì tội nghiệp vì như vậy chồng mình thành người đứng ở giữa, biết làm sao?
    • 96 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #17
    Em chưa có gia đình nhưng em vẫn nghĩ vợ chồng lấy nhau nên ra ở riêng là tốt nhất, thà vất vả một chút, phải thuê nhà, thuê cửa nhưng tinh thần sẽ được thoải mái, nhẹ nhàng hơn. Chị chủ top phải lo cho quá nhiều người thế này thật quá sức, rồi đến lúc sẽ ko chịu đựng được đâu. Thương chị quá!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MeSonic
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 9 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 2,455 Bài viết

    • 2,399 Được cảm ơn

    #18
    Ừ, đến lúc rồi đó, đến lúc nên mới có cái bài này nè. Cũng cố thôi, nhưng cũng muốn "điên". Chắc phải ráng tìm cách như mọi người nói.
    • Avatar của Socola_T
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 160 Bài viết

    • 183 Được cảm ơn

    #19
    Đối tính..đúng vậy
    Vì cảm thấy không được thương yêu, chiều chuộng
    vì toàn "được" Chồng nhìn thấy những điểm trái ngược hoàn toàn với tính cách mà mình đã có: Tính toán, ích kỷ????
    Bản năng tự bảo vệ mình vùng dậy, làm mình đanh đá hơn..
    Và càng ngày càng thấy không phải 1/2 của mình, không hiểu mình
    CHÁN. Mới cưới hơn 1 năm thôi mà, chẳng lẽ cả cuộc đời như thế này
    Lấy chồng xong, nước mắt vì tủi hờn rơi nhiều hơn...
    Cũng chẳng biết xác định con đường của mình là như thế nào nữa. Sống với 1 người chỉ biết hưởng thụ, không tỏ rõ trách nhiệm đàn ông,
    tranh cãi với vợ/bố mẹ bằng được trong mọi vấn đề...CẢM THẤY KHÔNG CÒN YÊU CUỘC ĐỜI NHƯ TRƯỚC ĐÂY ...VÌ HAY PHẢI THẤT VỌNG
    "Mong 1 bàn tay, 1 nửa cuộc đời đi bên mình ...nhưng có lẽ ông trời đã vô tình ghép nhầm..."
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,386 Bài viết

    • 1,841 Được cảm ơn

    #20
    Mình cũng thấy mình đổi tính các mẹ à, nhưng một mình phải tự bảo vệ mình thôi.
    TRfDp7
    HXoJp7
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3