TIN TÀI TRỢ.

Tiếp tục hay dừng lại đây ck?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.98K Lượt đọc
  • 4 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Vk mệt mỏi rồi ck ạ, kết hôn được 1,5 năm thì một nửa thời gian là giận dỗi, chiến tranh lạnh, nửa còn lại là những ngày bình bình. Hầu như tháng nào cũng giân nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, giận nhanh thì 5 -7 ngày, lâu thì cả tháng.

    Những lần giận nhau đầu tiên của cuộc hôn nhân, dù ck im lặng như thóc nhưng khi vk đi ra khỏi nhà và khi về vẫn chào hỏi ck lễ phép, vẫn nấu cơm cho ck ăn (còn mình nhìn đói), chờ ck ăn xong rồi dọn dẹp rửa bát. Ck chẳng đoái hoài bận tâm. Ck tách ra ngủ riêng, vk như người giúp việc chẳng hơn.

    Cứ giận nhau là ck ngủ riêng, vk nói ck đừng làm vậy mà ck chẳng nghe. Vk bực tức tuyên bố, ck mà cứ ngủ riêng là vk không nấu cơm ăn chung nữa đâu, ngủ riêng là ăn riêng. Vậy là từ đó, giận nhau là ck ngủ riêng, là vợ không lo cơm nước, ck tự nấu ăn, vk nhịn hay ăn gì ngoài đường ck mặc xác, ck chẳng bận tâm.

    Giận nhau là không ai nói với ai câu nào, là ck có quyền đi đâu, làm gì ck chẳng nói, vk cũng chẳng hỏi, nhưng vk ra khỏi nhà mà không nói gì (trừ đi làm) là khi về nhà cửa đã bị khóa trong tự bao giờ. Ck hay khóa cửa nhốt vk ở ngoài, uhm thì vì đây là nhà ck mua trước khi cưới vk mà :(( Lần đầu vk sợ hãi, bấm chuông, gọi điện ck chẳng nghe, chỉ nhắn tin yêu cầu khi nào nhà vk gọi điện cho ck nói chuyện thì ck mới mở cửa cho vk vào. Dần dần thì vk bất cần nhé, ck khóa cửa là vk ra nhà nghỉ ngủ, chẳng sợ hãi, chẳng xin xỏ để được vào nhà nữa.

    Giận, toàn từ những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh mà nhiều lúc nghĩ lại vk hiểu tại sao lại thế, nó cứ như một thói quen, một lịch trình lặp sẵn: chuyện nhỏ --> ck giận không nói --> vk buồn, tự ái, không nói --> ck ngủ riêng --> vk không nấu cơm, ăn riêng. Cần trao đổi gì thì viết email. Cái tôi của mỗi người quá lớn, cả 2 vck đều biết được điều đó nhưng không điều tiết, kiềm chế được nên lần nào cũng to chuyện. Ai cũng là người bất cần.

    Giận là ck nhắn tin hoặc gọi điện về cho nhà vk thông báo cộc lốc còn nhà ck tuyệt nhiên không biết chuyện (vk thì không thích thông báo cho bm 2 bên vì nghĩ thương bm lại phải lo lắng, suy nghĩ, mất ngủ), ck còn vô lý trách ngược nhà vk vô tâm, không có trách nhiệm vì khi ck thông báo thế mà nhà vk lại không điện lại cho ck để hỏi han tình hình, vk nghĩ ck quá là trẻ con đi, ích kỷ và chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, muốn giải quyết thì giải quyết bên nhà ck trước chứ. Nhà vk chả việc gì phải gọi điện cho ck hỏi han, ck phải có trách nhiệm về mà trình bày.

    Rồi có lần cao trào:
    Ck: Cút
    Vk: Muốn cút thì ký đơn đi

    Ck ký xong đưa vk, và yêu cầu 2 ngày sau phải dọn ra khỏi nhà. Sau đó nhắn tin thông báo cho 2 nhà là ck đã ký đơn theo yêu cầu của vk, 2 ngày nữa vk dọn ra khỏi nhà. Bm lại 1 đêm mất ngủ, sáng sớm hôm sau khi vk đang dọn đồ để đi thì bmc lên. Cả nhà được 1 phen ầm ĩ, bmc sau 2 ngày ở lại canh không cho ck đuổi vk ra ngoài, nhưng ck vẫn kiên quyết nhắc đến hạn chót vk phải chuyển đi. Vk bảo bmc về quê, còn vk dọn ra ngoài thôi chứ cố thủ như vậy cũng không giải quyết được gì, sống như vậy cũng khó sống lắm. Sáng hôm ngày hạn chót, bmc bất lực về quê, chiều vk đi làm về rồi dọn đồ chuẩn bị dọn đi (cả ngày hôm trước bạt mạng lao đi tìm nhà trọ, đến bữa về nấu cơm cho bmc rồi lại đi tìm, lo lắng, tủi thân muốn gục ngã nhưng khi đối diện với bmc hay bm gọi điện lên vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi để bm yên tâm) thì ck đột nhiên ôm chấm lấy, không cho đi nữa. Chỉ thế thôi chẳng 1 câu nói, chẳng một lời giải thích. Vk được ở lại mà không biết tại sao ck thay đổi 180 độ như thế. Sau chuyện đó vk chỉ bắt ck hứa: 1) Vk ck giận nhau không được ngủ riêng, 2) Ck không được cậy đây là nhà mình mà khóa trái cửa vk ở bên ngoài, 3) mâu thuẫn vk ck không được thông báo cho 2 gia đình khi đã tối muộn để mọi người lại bị mất ngủ vì lo lắng. Ck đồng ý.

    Nhưng rồi ck vẫn vi phạm, vẫn ngủ riêng và vẫn khóa trái cửa khi giận dỗi. Vk chán chường lắm rồi, mỗi lần giận dỗi, tình cảm nó cứ phai nhạt dần. vk thấy bế tắc với cuộc hôn nhân này.

    Con cái thì chưa có do vợ hiếm muộn, đang chữa trị, cần thoải mái tư tưởng mà cứ thỉnh thoảng lại chiến tranh lạnh, giận dỗi, vk tiêu cực chỉ muốn buông xuôi. Hay là ck chán vk rồi nhỉ, muốn buông muốn bỏ mà tiến thoái lưỡng nan. Trước giờ Ck chỉ chủ động ôm hôn vk những lúc xx, ngoài ra toàn là vk là người chủ động ôm, hôn ck nhưng ck lại tỏ thái độ khó chịu. Giờ thì kể cả lúc xx, vk có muốn hôn ck cũng toàn lảng tránh. Ck quan hệ với vợ mà cứ như quan hệ với gái vậy, không ôm hôn, không vuốt ve, chỉ đi thẳng vào việc chính cho xong, tần suất cũng giảm còn 2 - 3 lần/ tháng.

    Kinh tế thì chẳng dư giả gì, ck đang trong giai đoạn khó khăn, mình vk lo chuyện sinh hoạt gia đình, thuốc men chữa trị, vk biết ck áp lực vì cái tự trọng đàn ông là trụ cột gia đinh, vk thông cảm lắm chứ. Chẳng bao giờ vk nhắc chuyện tiền nong hay cằn nhằn ck không có tiền cả, thi thoảng còn xem ví ck còn tiền không để bỏ vào. Nhiều lúc vk cũng bí mà cứ vá chỗ nọ, bù chỗ kia chẳng dám để ck biết lại bận tâm thêm.

    Gộp nhiều thứ, nhiều lần lại, lần này thì vk chủ động chuyển ra ngoài ở (như nhiều nhà khác là vk về nhà bm đẻ ở, vk vì không có bm ở gần thì chuyển ra thuê trọ ở ngoài) để vk ck tránh va chạm, cũng là để cả 2 có thời gian suy nghĩ, chứ ở chung như thế mà cứ phải lảng tránh nhau, mỗi lần nhìn nhau ánh mắt như có viên đạn, mệt mỏi, căng thẳng lắm. Vk lại chán chường không muốn chữa nữa. Hai bên gia đình lần này chưa ai biết chuyện.
    Tình cảm chưa phải đã hết, vk không muốn buông vì thật ra toàn là những chuyện nhỏ nhặt mà cái tôi của cả 2 cứ đẩy nó lên cao thành ra to chuyện. Vk dọn ra ngoài là đã xác định đến chuyện có thể ly hôn vì đây là hành động tối kỳ trong hôn nhân, ck sẽ không dễ dàng chấp nhận, nhưng vk vẫn làm. Giờ ck bảo thôi ly hôn nhé, vk cũng sẽ gật đầu, ck bảo quay về nhé, có lẽ vk cũng sẽ gật đầu, nhưng vk sẽ quay về được bao lâu? Vk giờ đang khủng hoảng, lúc nghĩ thế này, lúc nghĩ thế khác. Thôi thì mọi chuyện để dành ck quyết định, vk "ba phải" quá nên ck quyết thế nào vk theo thế.

    Giờ vk chỉ muốn có con, nhưng vk chẳng biết nên tiếp tục chữa hay dừng lại. dừng lại là bỏ phí bao công sức, tiền bạc thời gian qua. chữa tiếp thì cũng có còn ck đâu mà có con được. Chữa xong mà không có con ngay, đến khi muốn có con (với người khác chẳng hạn) thì lại phải chữa lại. Ôi rối bời quá, lan man quá đi. Đầu óc mông lung, chả tập trung vào được việc gì thế này hu hu hu....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của tramle89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 112 Bài viết

    • 110 Được cảm ơn

    #2
    • 164 Bài viết

    • 132 Được cảm ơn

    #3
    Cố gắng lên bạn ơi. Mình đang đang trong giai đoạn giống bạn. Vợ chồng mình lấy nhau được 3 năm rưỡi thì mãi 2 năm sau cưới mới có con.
    Vợ chồng cũng suốt ngày giận dỗi về chuyện linh tinh rồi chẳng ai nó với ai câu nào. Khác với bạn là mình có bé nên bé con nằm giữa nên ko phải ngủ riêng. Còn nhà là do 2 vợ chồng mua nên ko đuổi mình đi được.
    Vợ chồng cũng lạnh nhạt với nhau. Lắm lúc mình cũng muốn kết thúc lắm, nhưng nghĩ lại là toàn chuyện linh tinh, chẳng lẽ lý do ly dị lại là vợ chồng giận dỗi nhau. Nhưng đúng là rất mệt mỏi.
    0_4919MTQwMzQ5NDQyMQ
    NB: 3.1kg - 1M: 3.9kg - 2M: 4.7kg - 3M: 5.5kg
    • Avatar của ruby168
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 11 năm
    • 4,014 Bài viết

    • 4,496 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #4
    Mình cũng ghét chuyện 2vc cãi nhau mà gọi dt cho ba mẹ để méc. đâu phải con nít đâu mà làm chuyện như vậy.
    If you don't design your own life plan, chances are you'll fall into someone else's plan. And guess what they have planned for you? Not much. (Jim Rohn)
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Giờ mình chỉ muốn biết ý của ck mình là như thế nào thôi, nhưng ck cứ im lặng, cũng không thấy thông báo cho 2 bên gia đình như mọi khi.