lại có người khen a đẹp trai, đi mô người ta cũng khen anh hết, khen hết lời….em bùn…họ khen a bao nhiêu thì sau nj họ sẽ chê e bấy nhiêu
mà cũng đâu có lý do gì để phải chịu khổ vì em đâu….e ko xinh, mà ngược lại nữa, em ốm yếu, em phải lo cho mẹ nữa…nếu k quen em, a có thể quen nhiều người khác, xinh đẹp hơn, có điều kiện hơn, như vậy a sẽ ko phải ngại ngùng khi dẫn về nhà, tóc a sẽ ko bạc vì lo âu, cha mẹ cũng thích hơn, cha mẹ a sẽ ko chấp nhận e đâu, em bít mà…
em mệt quá à….mổi lần họ khen a là e áp lực, mà với em thì a chẳng có khuyết điểm nào hết, a lo cho em, lo cho con,a ko ún rượu, a ko cờ bạc, a cũng ko gái gú mà….
chỉ cần nhìn a thui là e thấy vui rồi, chỉ cần ở gần a thui là em hp rồi…nhưng mà hp bao nhiêu e thấy nợ a bấy nhiu, e mệt
cuộc đời này, ko dễ gì tìm được tình iu thật sự, không ai may mắn gặp đc hp thực sự, hình như e có điều đó, sinh ra trên đời này, em thiếu đủ thứ, khuyết đủ thứ, a là thứ duy nhất e có, hoàn hảo với em.
Em vừa muốn có a suốt cuộc đời này, vừa sợ mất anh, vừa muốn anh tìm một ai khác tốt hơn em để iu, tìm 1 ai đó làm a hp, hp thật sự như em cảm thấy bây giờ…mọi thứ cảm xúc trong em nó cứ lẫn lộn xáo trộn