Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Tâm sự một ngưòi vợ bị bệnh trầm cảm

  • 4 Lượt chia sẻ
  • 26.2K Lượt đọc
  • 86 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 336 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #1
    Có ai bị trầm cảm như mình không? khổ lắm. Mình bị trầm cảm nặng cách đây 3 năm chỉ vì một chút căng thẳng trong công việc, cuộc sống đang tốt đẹp bỗng trở nên đen tối, ngày đấy mình chỉ muốn chết, ngày nào cũng trôi qua một cách đau khổ và tuyệt vọng, chỉ muốn đập đầu vào tường mà chết và gào thét cho bớt đau khổ, những tưởng cuộc sống sẽ kết thúc tại đây thì rất may mình đã gặp thầy gặp thuốc và bệnh đã khỏi tuy nhiên mình phải uống thuốc lâu dài. Trong suốt 2 năm uống thuốc cuộc sống của mình trở lại như hồi chưa bị bệnh nghĩa là vui vẻ yêu đời và bình thường như bao người khác và mình quyết định lấy chồng chẳng nghĩ ngợi gì, từ đây khó khăn lại bắt đầu mình đã bị nghiện thuốc nếu mình không uống thuốc thì mình sẽ không ngủ được mà không ngủ được thì bệnh lại tái phát. Mình phát hiện ra điều đó khi mình muốn ngừng uống thuốc để có con, lại những đêm dài không ngủ được và kéo theo tinh thần cũng suy sụp dần mình lại phải uống thuốc. Sau 2 lần bị sảy thai và thấy rằng mình không thể không uống thuốc mình quyết định sẽ vừa uống thuốc vừa mang thai sau khi đã tham khảo ý kiến của bác sĩ. Giờ đây mình đã mang thai được 8 tháng, 8 tháng trôi qua đầy khó khăn mình không dám uống nhiều thuốc và cũng có thể mang thai làm thay đổi hocmon làm mình không đêm nào ngủ ngon được có những đợt thức trắng mấy đêm liền và mình không chịu đựng được nữa lại phải uống nhiều thuốc và điều tồi tệ nhất là bệnh tái phát, tinh thần không lúc nào vui vẻ thanh thản được vì lo lắng con sẽ bị ảnh hưởng thuốc rồi không biết nó có bị di truyền bệnh của mẹ nó không, rồi không ngủ được mệt mỏi nên cũng không ăn được, không làm được việc gì cảm thấy mình bất tài vô dụng, đến cơ quan nhìn mọi người làm việc hăng say còn mình chẳng làm được việc gì lòng thấy buồn vô hạn. Rồi đọc sách báo mình biết được những người bị trầm cảm trước sinh thì cũng bị trầm cảm sau sinh làm mình càng lo lắng. mình sợ căn bệnh này quá rồi, mình mà bị nặng thêm thì làm sao đủ sực chăm con đây, chăm con với biết bao khó nhọc làm sao để mình vượt qua bây giờ. Nhiều lúc mình ước gì mình không lấy chồng và sinh con có phải tốt hơn không, lấy chồng mà như thế này thì chồng khổ con khổ và mình cũng khỗ nữa. Lòng luôn tự nhủ phải cố gắng vượt qua giai đoạn này mà sao thấy oải quá. Căn bệnh này làm mình không suy nghĩ lạc quan lên được, khổ quá mọi người ơi.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của MePond
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 4,511 Bài viết

    • 2,239 Được cảm ơn

    #2
    Chị ơi, em hiểu chị, và em cũng hiểu luôn cảm giác của người thân chị , chính vì ba em cũng bị trầm cảm như chị, thậm chí, ba em còn nặng hơn chị nhiều lắm đó
    Chị đừng lo lắng quá, cũng đừng tự trách bản thân chị gì cả, người thân chị, chồng chị ko bao giờ có cảm giác phải khổ vì chị đâu, chị nhé, cố lên nha chị
    Điều chị phải làm bây giờ là ko giảm bớt lo lắng đi, vì bản thân em biết, bảo chị lạc quan lên là điều ko thể, nhưng, hạn chế lo lắng đi, bớt suy nghĩ đi thì chị: 1 người săp làm mẹ và hết lòng yêu thuơng con mình sẽ làm được, p hải ko?
    Cố lên nha chị , và khi buồn bực, cứ việc trút hết ra, với người thân, với bạn bè, và với cả chồng nữa,
    Còn bằng ko thể trút ra được với người thân, thì tìm em trên YM mà trút nhé
    HI Hi HI , nói ko ngoa, mẹ em và em là người đã quen chịu đựng tính khí c3 người bị bệnh trầm cảm 10 năm nay rồi, nên có thâm niên lắng nghe, thấu hiểu và chia sẻ chị ạ
    Cần gì, hay cần trút tâm sự, hay chỉ muốn trút bực bội vô cớ, thì cứ buzz em trên YM Nhé, lúc nào cũng sẵng sàng
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của embebi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,042 Bài viết

    • 2,366 Được cảm ơn

    #3
    Chị ơi chia sẻ với chị nhé vì ngày xưa sau khi sinh bé em cũng bị rồi . Thật kinh khủng . Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tự tử hoặc nếu con mà khóc nhiều thì sẽ ..... làm điều gì kinh khủng với con .

    Đợt đó em chỉ ở nhà chăm con . Nhà lại vắng ngừoi có mỗi mẹ chồng . Tivi thì kiêng không được xem . Máy tính thì không có . Mà có thì cũng chả biết đến WTT là gì . Cuối cũng thì vật vã mãi mới vượt qua khỏi . Nghĩ lại quãng thời gian đó sợ quá .:Sick:

    Sau này khi con lớn 1 chút khoảng 18 tháng . Em cho con đi học . Mình đi làm . Làm nhiều việc . Giao lưu với mọi ngừoi. Tự chăm sóc bản thân và làm đẹp . Mình bắt đầu tự tin vào bản thân thì sẽ hết buồn chị ạ . Chúc chị sớm vượt qua nhé , chị biết đến WTT là còn hạnh phúc hơn em nhiều lắm đó . Khi nào buồn lên đây mà buôn với các mẹ nè.
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100001583485016
    Tài sản lớn nhất của đời người............là những đứa con:LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:
    5pV1p7
    [img] https://lb1f.lilypie.com/YU35p7.png [/ img]
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của destiny99
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 183 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #4
    Mình cũng bị trầm cảm 2 năm rùi đây .nhưng mình sinh con ra con vần khỏe mạnh lanh lợi lắm ..bạn đừng uống thuốc quá nhiều sẽ bị phụ thuộc vào thuốc ,mặc dù bác sỹ cho mình thuốc nhưng mình cũng chỉ uống khi nào gặp chuyện buồn thôi .uống thuốc xong mình mới có thể ngủ được ,mình cũng nhiều lần muốn chết ,, nhưng khi mình nghĩ thông thì mình lại hối hận ..bây giờ tâm trạng mình khá nhiều rồi ,do mình đi làm ,hoạt động xã hội và tìm đến những niềm vui với con cái và du lịch ..
    Cố gắng lên bạn nhé .
    Tôn trọng mình ,tôn trọng mọi người ,sống không hổ thẹn với chính lương tâm mình ..:Rose::Rose::Rose:
    • 406 Bài viết

    • 468 Được cảm ơn

    #5
    Mình sinh đứa đầu cũng bị trầm cảm sau khi sinh.

    Hồi đấu cũng như embebi không định nghĩa được trạng thái tinh thần của mình là bị làm sao, chỉ cảm thấy thật ngột ngạt, chán nản, hay nghi ngờ, ghen tuông, mệt mỏi và chỉ cần con có bị làm sao một chút là cuống hết lên, rồi nhiều lúc nghĩ quẩn chỉ muốn tự vẫn vì vài câu nói trách móc của mẹ chồng, của chồng. Rồi lúc nào cũng cảm thấy như chồng mình đang có ai đó ở ngoài. May mắn, tình hình đã cải thiện hơn nhiều khi mình về bên ngoại tháng thứ hai. Sau đó, khi hết thời gian kiêng cữ, cảm giác bi quan đó mất dần, sữa do đó cũng nhiều lên. Mãi về sau, khi tham gia diễn đàn WTT, mình đọc bài về Phụ nữ trầm cảm sau sinh mới vỡ lẽ nguyên nhân.

    Bây giờ khi mang bầu đứa thứ hai, mình tự nhủ đã biết bệnh của mình nên tự động phòng tránh tất cả những suy nghĩ tiêu cực dẫn đến trạng thái trầm cảm. Mình cũng chuẩn bị cho mình một số sách báo, lưu các file truyện cười hay đĩa nhạc yêu thích vào máy tính để săp tới trong giai đoạn chăm con ở nhà, bất kể khi nào có ý nghĩ nào tiêu cực là mình tìm cách triệt tiêu ngay. Hy vọng lần hai này, con mình nó được khỏe hơn trước nhờ mẹ có sữa cho con và tinh thần của mẹ có tốt thì mới mong con mình nó dễ nuôi được.

    Vài lời chia sẻ với bạn.
    TẨY CHAY HÀNG TRUNG QUỐC VÌ TƯƠNG LAI CỦA CON BẠN
    • 14,577 Bài viết

    • 1,737 Được cảm ơn

    #6
    Mình cũng bị trầm cảm sau khi sinh..Cũng nhiều lần nghĩ đến việc nhảy lầu tự tử...Đến cả trong mơ cũng có cảm giác mình uất ức đến mức chạy thẳng ra lan can lầu, cái lan can hiện rõ mồn một như không phải trong mơ...Ngày xưa mình cười chê những người tự tử, nghĩ rằng họ thật hèn kém, thật dại dột...Nhưng giờ đây, khi mà ý nghĩ tự tử đôi khi quấn lấy mình, mình hiểu rằng, đôi khi, con người ta tự tử vì họ đã quá bế tắc..đã không còn gì níu kéo họ trong cõi đời này...Lý trí vẫn đang control mình, vẫn còn đứa con nhỏ níu kéo mình..nhưng mình thấy sợ..vì từ lúc nào, ý nghĩ tự tử đã xuất hiện trong mình, mà một khi người ta đã có suy nghĩ đó..thì sẽ có ngày họ làm theo nó...sợ lắm...:Sad::Sad:
    • Avatar của embebi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,042 Bài viết

    • 2,366 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Fascination Xem bài viết
    Mình sinh đứa đầu cũng bị trầm cảm sau khi sinh.

    Hồi đấu cũng như embebi không định nghĩa được trạng thái tinh thần của mình là bị làm sao, chỉ cảm thấy thật ngột ngạt, chán nản, hay nghi ngờ, ghen tuông, mệt mỏi và chỉ cần con có bị làm sao một chút là cuống hết lên, rồi nhiều lúc nghĩ quẩn chỉ muốn tự vẫn vì vài câu nói trách móc của mẹ chồng, của chồng. Rồi lúc nào cũng cảm thấy như chồng mình đang có ai đó ở ngoài. May mắn, tình hình đã cải thiện hơn nhiều khi mình về bên ngoại tháng thứ hai. Sau đó, khi hết thời gian kiêng cữ, cảm giác bi quan đó mất dần, sữa do đó cũng nhiều lên. Mãi về sau, khi tham gia diễn đàn WTT, mình đọc bài về Phụ nữ trầm cảm sau sinh mới vỡ lẽ nguyên nhân.

    Bây giờ khi mang bầu đứa thứ hai, mình tự nhủ đã biết bệnh của mình nên tự động phòng tránh tất cả những suy nghĩ tiêu cực dẫn đến trạng thái trầm cảm. Mình cũng chuẩn bị cho mình một số sách báo, lưu các file truyện cười hay đĩa nhạc yêu thích vào máy tính để săp tới trong giai đoạn chăm con ở nhà, bất kể khi nào có ý nghĩ nào tiêu cực là mình tìm cách triệt tiêu ngay. Hy vọng lần hai này, con mình nó được khỏe hơn trước nhờ mẹ có sữa cho con và tinh thần của mẹ có tốt thì mới mong con mình nó dễ nuôi được.

    Vài lời chia sẻ với bạn.
    Đúng rồi . Ngày xưa bị mà không biết mình làm sao . Sau này đọc sách báo mới biết mình bị bệnh . Suốt ngày ghen tuông với chồng . Trông hồi đấy chắc nhìn mình "thảm hại" lắm . Giờ có bầu bé thứ 2 em cũng sợ lắm rồi . Nhưng từ bây giờ đã chuẩn bị "phòng vệ" . Thay đổi lại phòng ngủ . Trang trí đẹp đẽ vui mắt hơn . Sưu tầm thêm những trang Web hay và học làm những thứ hand made . Bạn em thì học tự may quần áo cho con . Nhanh hết ngày lắm .

    Sau này nếu con thứ 2 của em mà được hơn 1 tháng thì em sẽ mở 1 gian hàng qua mạng . Chuyên bán hàng tại nhà . Vừa được giao lưu với các mẹ mà vừa giết được thời gian . làm cái này hết ngày nhanh lắm .
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100001583485016
    Tài sản lớn nhất của đời người............là những đứa con:LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:
    5pV1p7
    [img] https://lb1f.lilypie.com/YU35p7.png [/ img]
    • 14,577 Bài viết

    • 1,737 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi embebi Xem bài viết
    Đúng rồi . Ngày xưa bị mà không biết mình làm sao . Sau này đọc sách báo mới biết mình bị bệnh . Suốt ngày ghen tuông với chồng . Trông hồi đấy chắc nhìn mình "thảm hại" lắm . Giờ có bầu bé thứ 2 em cũng sợ lắm rồi . Nhưng từ bây giờ đã chuẩn bị "phòng vệ" . Thay đổi lại phòng ngủ . Trang trí đẹp đẽ vui mắt hơn . Sưu tầm thêm những trang Web hay và học làm những thứ hand made . Bạn em thì học tự may quần áo cho con . Nhanh hết ngày lắm .

    Sau này nếu con thứ 2 của em mà được hơn 1 tháng thì em sẽ mở 1 gian hàng qua mạng . Chuyên bán hàng tại nhà . Vừa được giao lưu với các mẹ mà vừa giết được thời gian . làm cái này hết ngày nhanh lắm .
    ủa, có bé thứ 2 rùi hả :Kiss:
    • Avatar của hatn
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 223 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #9
    Mình cũng bị trầm cảm đây, nhập viện cấp cứu vì đau đầu, không kiểm soát được hành vi, nằm viện 10 ngày làm đủ các xét nghiệm, cả chụp MRI vì bsỹ nghi ngờ não có vấn đề. Khám hết các kiểu đến ngày thứ 10 thì bác sỹ thả cho về (không cho về chắc điên thật vì nhớ con). Kết luận là nên nghỉ ngơi hoàn toàn, thư giãn ... Mới chỉ nghỉ 03 ngày đã đau lại, làm phụ nữ như mình khổ thật.
    TNH
    • Avatar của ali
    • ali
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 1,080 Bài viết

    • 286 Được cảm ơn

    #10
    em uống thuốc trầm cảm là thuốc gì vậy ? đông y hay là tây y, có thể nêu tên thuốc ch mọi người trên diễn đàn tham khảo được không ? nghe bị nghiện thuốc cứ thấy ghê ghê, như là có ma túy ấy nhỉ. ma túy cũng làm tăng hưng phấn và gây nghiện mà.
    có một điều là nếu em biết bản thân bị trầm cảm thì nên tích cực giao lưu với mọi người. còn thuốc chỉ hỗ trợ phần nào thôi hoặc là năng đi tập thể dục cũng là liệu pháp hay mà k tốn kém
    • Avatar của incon1207
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 138 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #11
    Thật là ngẫu nhiên hôm nay gặp topic này, Tuần trước mình vừa đi viếng chị cùng cơ quan, chị ý cũng bị bệnh trầm cảm và nhảy lầu, mấy năm trước cũng nhảy rồi nhưng chỉ gãy chân thôi, lần này thì chị ra đi mãi. Nhìn đứa con của chị còn bé mà thấy thương quá. Mình nghĩ những người bị bệnh này thường có suy nghĩ quan trọng và bi đát hóa vấn đề theo hướng tiêu cực, hay lo lắng và mất ngủ, nặng nhất thì luôn có ý muốn tìm đến cái chết, nếu bạn nào chẳng may mắc phải bệnh này thì hãy cố gắng lên, ngoài sự động viên và chia sẻ của người thân thì nên tìm đến bs tâm lý để họ có hướng động viên tích cực, tham gia các hoạt động xã hội , tổ chức cho gia đình các cuộc đi nghỉ, đi picnic để xả hơi… và điều quan trọng nhất là lúc nào cũng phải ý thức rằng mình còn phải báo hiếu công sinh thành của cha mẹ, mình còn có những đứa con thơ dại cần sự nuôi dạy chăm sóc của mẹ, trên đời này vẫn còn nhiều cái để quan tâm, còn nhiều người yêu thương và quan tâm đến mình…
    Thương các bạn quá, hãy cố gắng lên nhé, nếu có thể cho mình nắm tay các bạn một cái để tiếp thêm sức mạnh!:Angel::Clown:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,377 Bài viết

    • 1,361 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hatn Xem bài viết
    Mình cũng bị trầm cảm đây, nhập viện cấp cứu vì đau đầu, không kiểm soát được hành vi, nằm viện 10 ngày làm đủ các xét nghiệm, cả chụp MRI vì bsỹ nghi ngờ não có vấn đề. Khám hết các kiểu đến ngày thứ 10 thì bác sỹ thả cho về (không cho về chắc điên thật vì nhớ con). Kết luận là nên nghỉ ngơi hoàn toàn, thư giãn ... Mới chỉ nghỉ 03 ngày đã đau lại, làm phụ nữ như mình khổ thật.
    Sao đó bà, sao mỗi lần chat chủng chả nói gì cả, nói chung phải nghỉ ngơi và ít nghĩ ngợi đi thôi, rồi mọi chuyện sẽ qua mà.

    @bạn chủ topic: Không hiểu bạn uống thuốc thế nào chứ theo mình biết thì nếu điều trị đúng liều lượng và thời gian thì bệnh sẽ thuyên giảm đi rất nhiều. Khi bạn đau khổ không nên ở một mình, mình nói rất thật đó, nên có gì để giải toả như chat chít, post bài hay tâm sự gì đó, để luôn có cảm giác có ai bên cạnh mình. Nếu cần gì mình giúp thì cứ PM nhé! Chúc bạn mọi điều may mắn!
    nJKq2kNap7
    • 336 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ali Xem bài viết
    em uống thuốc trầm cảm là thuốc gì vậy ? đông y hay là tây y, có thể nêu tên thuốc ch mọi người trên diễn đàn tham khảo được không ? nghe bị nghiện thuốc cứ thấy ghê ghê, như là có ma túy ấy nhỉ. ma túy cũng làm tăng hưng phấn và gây nghiện mà.
    có một điều là nếu em biết bản thân bị trầm cảm thì nên tích cực giao lưu với mọi người. còn thuốc chỉ hỗ trợ phần nào thôi hoặc là năng đi tập thể dục cũng là liệu pháp hay mà k tốn kém
    Em uống amitriptylin và Nozinan trong đó chủ yếu là thuốc nozian làm em ngủ được, không uống thì không ngủ được và hiện giờ em chỉ uống thuốc này. Theo bs điều trị cho em thì thuốc này chỉ lưu hành trong bệnh viện không có bán ở ngoài, uống thuốc này làm em ngủ được nhưng cũng có tác dụng phụ là sáng hôm sau rất buồn ngủ người uể oải nhưng đến chiều thì hết. Các mẹ bị trầm cảm thì uống thuốc gì ạ?
    Em đã nhiều lần nghĩ đến việc tự tử nhưng rất may là lý trí của em vẫn đang chiến thắng, em tự nhủ là phải cố gắng lên không được để bệnh tật chiến thắng nhưng em cũng không biết lý trí mình còn sáng suốt đến bao giờ nhất là cuộc sống còn nhiều khó khăn phía trước.
    Có lẽ công việc hiện tại cũng ảnh hưởng đến em, vì hoàn cảnh của em như vậy nên mọi người trong phòng cũng thông cảm không bố trí công việc nhiều cho em, và thực sự là em cũng rất mệt mỏi không làm được việc gì, từ đó em thấy mình bất tài vô dụng cảm thấy tự xấu hổ với mọi người, em ít nói hơn và ít tham gia hoạt động của phòng hơn. Nhìn mọi người làm việc mà ước sao mình cũng được như vậy nên nhiều lúc bị nghĩ ngợi rất nhiều.
    Nhiều mẹ trong này chỉ bị trầm cảm sau sinh trong một thời gian ngắn còn mình thì xác định căn bệnh này sẽ bám theo mình suốt cuộc đời nhiều lúc thật sự không biết làm thế nào để vượt qua nữa.
    • 1,661 Bài viết

    • 3,330 Được cảm ơn

    #14
    Mình nghĩ rằng bạn chủ top đừng nghĩ rằng bệnh này sẽ theo bạn suốt đời. Đến ung thư còn chữa được cơ mà!

    Suy nghĩ mãi, mình quyết định kể về chuyện ám ảnh mình có lẽ đến… vài chục năm nữa.
    ….
    Mình cũng quen một người bạn, mãi đến khi người bạn đó … tự tử thật thì mình mới biết rằng người bạn đó thực ra đã rất hay nghĩ đến điều đó. Có lần anh nói rằng anh đã từng tự tử hồi bé, mình nghe mà ko kinh động vì nghĩ anh nói đùa, vì anh cư xử hoàn toàn bình thường. Anh hay sử dụng thuật ngữ “the last resort” (phương kế cuối cùng) mà mãi sau này ám ảnh vì cái chết của anh nên mình mới tìm hiểu, thì biết đó là tiêu đề một bài nhạc Rock nói đến việc sử dụng cái chết như là một phương kế cuối cùng. Mình tìm lại tất cả những gì anh viết trên các diễn đàn, bao gồm cả những nick mà mình nghi là của anh, mới thấy ẩn sau là một sự CÔ ĐƠN đến cùng cực. Thậm chí có một đoạn miêu tả một người ngồi viết những dòng chữ: “Tôi cô đơn lắm!” rồi vo viên và vứt xuống đường, vứt hết tờ này đến tớ khác… Thực tế tất cả sau này xâu chuỗi mình mới hiểu được anh đã bị mắc trầm cảm còn thực tế thì bình thường anh là người rất thú vị, thông minh và biết hưởng thụ cuộc sống, đặc biệt là thích nhạc Rock. Thú vị đến mức có những cô gái rất yêu anh ý, nhưng anh chỉ giữ họ làm bạn, trừ một người. Anh giải thích rằng lí do anh yêu người đó, vì đó là cô gái lạc quan nhất trong số họ!

    Mình kể lại câu chuyện về… NYC của mình để các bạn biết rằng thực sự trầm cảm là một căn bệnh đáng được để ý, phát hiện và xoa dịu. Mình cứ hỏi mãi bản thân một câu rằng: Tại sao anh dấu được mình khi hai người chia sẻ cho nhau rất nhiều điều, gần như tất cả, trừ ý nghĩ muốn chết? Mình cứ ước gì mình, hoặc gia đình anh, hoặc một người bạn thân, hoặc thậm chí một trong số những cô gái vẫn âm thầm hoặc công khai quan tâm đến anh biết về góc đó của con người anh thì biết đâu bố mẹ anh vẫn có một người con trai sau gần ba chục năm chăm sóc nuôi nấng. Mỗi lần đến nhà anh, tuy tất cả vẫn nói cười nhưng mình vẫn rất xót xa cho bố mẹ anh ấy. Giờ đây nuôi con, mình càng thấy xót xa cho 2 bác ấy hơn. Đôi khi, mình thấy giận anh ấy vô cùng, ko phải cho mình, mà cho 2 đấng sinh thành đó. Đôi khi nghĩ lại, mình vẫn không thể tin được rằng anh ý đã làm điều đó. Anh ý thậm chí còn chuẩn bị tinh thần cho mình bằng cách… cám ơn mình vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh và là… một NY tốt, hết lòng vì anh ý để chắc chắn rằng sau khi chuyện đó xảy ra, mình sẽ ko phải dằn vặt gì cả (lúc đó cứ tưởng anh ý nói cho mình vui vì những người yêu nhau vẫn nói với nhau như vậy, ai ngờ….!)

    Liệu có giúp ích hơn không khi những ý nghĩ đó được chia sẻ với những người thân? Mình tin là có. Bởi vì dấu diếm những suy nghĩ đó là … có lỗi với những người quan tâm và yêu thương bạn. Khi anh ý mất, mình căm giận lắm. Mình đã từng khấn rằng: Sao anh muốn làm vậy, anh ko để em tự tay làm điều đó cho anh mà lại … “phản bội” em theo cách này? Thậm chí ngày đầu tiên mình chỉ nhìn chăm chăm vào ảnh, ko thắp hương, ko khấn, ko vái, chỉ nhìn trách móc và giận dữ. Ba năm trời sau đó mình hao tốn bao nhiêu noron thần kinh vì cú shock đó. Nhưng có là gì so với bố mẹ anh??? Người đi thì chẳng biết gì, người ở lại sống dở chết dở. Đã mấy năm trôi qua, mình đã có cuộc sống mới của riêng mình (dù vẫn ám ảnh!!), nhưng mỗi lần đến thăm nhà anh, vẫn thấy mùi hương ám khắp nhà, người tóc bạc để tang kẻ đầu xanh, sao quá xót xa!!!

    ….

    Tự dưng hôm nay tuôn hết những gì cất sâu trong đáy lòng. Chẳng biết khuyên gì vì biết sẽ là sáo rỗng, chỉ biết kể chuyện này ra và muốn nói với những ai có ý định đó rằng: Chết thì không khó (dễ cũng chả phải - phải can đảm lắm), nhưng sống được mới thực sự là một điều đáng trân trọng. Hãy tự cứu mình bằng cách đừng im lặng về căn bệnh này!

    Sao không thử liệt kê những thứ mình thích làm, những nơi mình thích đến, những thứ mình thích mua, những bộ phim thích xem để khi có dấu hiệu down là vực dậy chính mình bằng những thứ mình thích, hả bạn? Hay bạn cũng chẳng thích gì cả? Thấy bạn vậy, thú thực mình rất muốn khuyên nhủ gì đó mà khó quá. Chỉ kể nốt với bạn cái chi tiết này: Năm vừa rồi em gái anh NYC của mình cưới, mình đến dự. Đám cưới vui quá. Và rất đẹp nữa. Trên sân khấu là bố mẹ anh ấy, là em gái anh ấy lộng lẫy và hạnh phúc bên chú rể sáng sủa thông minh, nhạc hay, pháo giấy sặc sỡ bay đầy trần… mình đứng nhìn mà cứ nghĩ đến anh ấy. Cuộc đời có bao khoảnh khắc vui vẻ lắm, ai ko hưởng kẻ đó thiệt. Đời người phụ nữ phải nhìn được lúc con mình biết cười nụ cười đầu tiên, biết nói tiếng mẹ đầu tiên, biết đi bước đầu tiên, rồi ngày đi học đầu tiên, ngày tốt nghiệp đầu tiên, ngày nó biết hỏi mình về cậu bạn trai đầu tiên, rồi ngày cưới con, ngày con báo tin mẹ đã có cháu gọi bằng bà nhé, rồi ngày con mình đón mình đi tân gia nhà mới chúng nó, rồi ngày mình đón cháu ngoại cháu nội về nhà… vv và vv.. Ôi, quá nhiều niềm vui mà mong đợi ý!!!!
    • 14,577 Bài viết

    • 1,737 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi InvisibleWoman Xem bài viết
    Sao không thử liệt kê những thứ mình thích làm, những nơi mình thích đến, những thứ mình thích mua, những bộ phim thích xem để khi có dấu hiệu down là vực dậy chính mình bằng những thứ mình thích, hả bạn? Hay bạn cũng chẳng thích gì cả? Thấy bạn vậy, thú thực mình rất muốn khuyên nhủ gì đó mà khó quá. Chỉ kể nốt với bạn cái chi tiết này: Năm vừa rồi em gái anh NYC của mình cưới, mình đến dự. Đám cưới vui quá. Và rất đẹp nữa. Trên sân khấu là bố mẹ anh ấy, là em gái anh ấy lộng lẫy và hạnh phúc bên chú rể sáng sủa thông minh, nhạc hay, pháo giấy sặc sỡ bay đầy trần… mình đứng nhìn mà cứ nghĩ đến anh ấy. Cuộc đời có bao khoảnh khắc vui vẻ lắm, ai ko hưởng kẻ đó thiệt. Đời người phụ nữ phải nhìn được lúc con mình biết cười nụ cười đầu tiên, biết nói tiếng mẹ đầu tiên, biết đi bước đầu tiên, rồi ngày đi học đầu tiên, ngày tốt nghiệp đầu tiên, ngày nó biết hỏi mình về cậu bạn trai đầu tiên, rồi ngày cưới con, ngày con báo tin mẹ đã có cháu gọi bằng bà nhé, rồi ngày con mình đón mình đi tân gia nhà mới chúng nó, rồi ngày mình đón cháu ngoại cháu nội về nhà… vv và vv.. Ôi, quá nhiều niềm vui mà mong đợi ý!!!!
    Những suy nghĩ này chỉ có được khi tỉnh táo thôi..Còn khi quẫn bách thì họ không nghĩ gì được nữa ngoài 1 cách nghĩ là phải làm cái gì đó để giải thoát mình...
    Mình hiểu lắm chứ vì mình đã nhiều lần có cảm giác này....Nhưng may mắn là lý trí mình còn mạnh mẽ...:Worried:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,661 Bài viết

    • 3,330 Được cảm ơn

    #16
    Hix, thực sự mình cũng biết thế. Đến mình cũng ko giúp gì được cho NYC của mình, thậm chí còn không biết anh ý bị như thế cơ mà.

    Muốn khuyên, muốn an ủi, muốn chia sẻ mà ko biết làm sao…:Sigh:
    • 1,212 Bài viết

    • 177 Được cảm ơn

    #17
    Em cũng nghĩ mình bị trầm cảm vì trạng thái buồn chán xuất hiện lâu lắm rồi, phần nhiều cũng do áp lực từ khi về sống chung với nhà chồng, stress vì tính vô tâm của chồng. Em cũng định đi khám bs để điều trị nhưng rồi lại ngại, và thực tế cũng ko biết khám ở đâu nữa.
    :Clown: x4zq :Applause:

    uEh4uEh4p7

    NqFip7
    Nguyễn Thị Ánh Ngọc
    STK: 711A03534394
    Ngân hàng Công Thương Huế.


    • 336 Bài viết

    • 55 Được cảm ơn

    #18
    Sáng nay đọc bài báo về một giáo viên tự tử trong phòng hiệu trưởng vì bị trầm cảm, người giáo viên này có 2 người con và 1 đứa cũng bị trầm cảm giống mẹ. Đọc chuyện người lại nghĩ đến mình, điều làm mình lo lắng nhất là con mình có bị ảnh hưởng gì không, có bị di truyền bệnh từ mẹ hay không, con mà bị như mẹ thì mẹ chết mất, nhiều lúc muốn phát điên vì ý nghĩ này mất.
    Có ai bị trầm cảm thì mới hiểu được suy nghĩ của người bị trầm cảm, nhiều lúc cảm thấy bế tắc chỉ muốn chết thôi.
    • 81 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #19
    em gái mình cũng bị trầm cảm. Sao tự nhiên lại xuất hiện căn bệnh này nhỉ? Nhìn thấy nó khổ sở, cái gì cũng sợ, hay nghĩ đến hướng tiêu cực... mà thấy thương ghê. Uống thuốc vào thì đỡ, ngủ được, làm việc được, không còn thấy mỏi người. Nhưng khi thuốc hết thì bệnh lại tái phát là sao nhỉ? Bây giờ em nó định có em bé, mà bệnh lại tái phát nên phải uống thuốc tiếp. Hic, có mẹ nào đã chiến thắng bệnh này hãy vào đây chia sẻ nhé!
    • 3,377 Bài viết

    • 1,361 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuchongnhat Xem bài viết
    Sáng nay đọc bài báo về một giáo viên tự tử trong phòng hiệu trưởng vì bị trầm cảm, người giáo viên này có 2 người con và 1 đứa cũng bị trầm cảm giống mẹ. Đọc chuyện người lại nghĩ đến mình, điều làm mình lo lắng nhất là con mình có bị ảnh hưởng gì không, có bị di truyền bệnh từ mẹ hay không, con mà bị như mẹ thì mẹ chết mất, nhiều lúc muốn phát điên vì ý nghĩ này mất.
    Có ai bị trầm cảm thì mới hiểu được suy nghĩ của người bị trầm cảm, nhiều lúc cảm thấy bế tắc chỉ muốn chết thôi.
    Hay bạn thử kiếm bác sỹ khác xem, mình nói thật đó, bệnh này phải bác sỹ giỏi, có tâm cơ. Chẳng may gặp phải người "khẩu Phật tâm xà" thì mình bị trói buộc cả đời vào thuốc và vào bác sỹ đó. Nên đi khám bác sỹ khác nữa bạn ạ, không hiểu bạn ở HN hay ở đâu, nếu là ở HN thì nên vào Bạch Mai khám bạn ạ. Mà đúng là trầm cảm không phải là bệnh cả đời đâu, đừng nghĩ thế mà sinh ra buồn chán hơn bạn ạ.
    nJKq2kNap7
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5