TIN TÀI TRỢ.

Tâm sự của người chồng có vợ ngoại tình

  • 8.71K Lượt chia sẻ
  • 3.69M Lượt đọc
  • 1.12K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 14 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #41
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Hanhphuckhiduocyeu Xem bài viết
    Có ai dự đoán cái kết không nào

    vote bỏ
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 1,052 Bài viết

    • 1,051 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #42
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 834 Bài viết

    • 2,323 Được cảm ơn

    #43
    Theo em nên tha thứ cho chị ấy 1 cơ hội để làm lại và vì hạnh phúc của con gái nữa.
    JsCwp7

    :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:Con yêu ơi mau về với bố mẹ con nhé !!! :Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 14 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #44
    Anh ah!Em cũng không chấp nhận được chuyện ngoại tình dù là chồng hay vợ, mà kiểu ngoại tình của chị nhà lại càng không chấp nhận được, nhưng có lẽ chị ấy vẫn còn rất yêu anh, có thể đó chỉ là phút yếu lòng vì nếu ko còn yêu có lẽ cô ấy sẽ theo người đàn ông kia hoặc bỏ đi rồi. Anh hãy tha thứ một lần đi ạ và cũng nói rõ là ko có lần thứ 2. Em biết là gương vỡ không thể lành lại được, rồi niềm tin bị mất sau này rất hay nghi ngờ sống sẽ ko thực thoải mái, nhưng nghe cách anh nói anh vẫn còn yêu vợ và rất thương con, nếu có chia tay anh cũng sẽ ko sống thoải mái được đâu ạ. Thôi thì anh hãy cho chị ấy 1 cơ hội đi ạ, hãy cố quên tất cả để con gái có 1 cuộc sống tốt nhất. Em cũng hoàn cảnh giống anh, 1 người vợ có chồng say nắng và em cũng đang phải tha thứ để sống đây ạ. Chúc gia đình anh sẽ bình yên!
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 121 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #45
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pesung3012 Xem bài viết
    vote bỏ
    Không phải lỗi lầm nào cũng có thể tha thứ, không phải sai lầm nào cũng có thể sửa chữa
    " Chỉ cần có niềm đam mê thì mọi thứ sẽ bị đánh gục ".
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 1,167 Được cảm ơn

    #46
    Anh ta đã có một quyết định
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Napal
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 651 Bài viết

    • 405 Được cảm ơn

    #47
    Đọc trang đầu là biết chủ top hư cấu rồi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #48
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Napal Xem bài viết
    Đọc trang đầu là biết chủ top hư cấu rồi
    Bác này tài nhỉ. Đọc trang đầu e đã biết tác giả không phải người viết truyện chuyện nghiệp mà được viết ra từ trải nghiệm của chính bản thân. có thể truyện có một số đoạn hư cấu nhỏ cho diễn biến về thời gian hợp lý hơn nhưng truyện chứa đựng cảm xúc thật, nhiều phần sự thật. E có lời khen ngợi dành cho tác giả câu truyện! Mặc dù không phải là dân chuyên viết truyện nhưng đã viết ra một câu truyện hay. Tiếp đi anh!
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 1,167 Được cảm ơn

    #49
    Vợ nhìn tôi, ánh mắt như van lơn. Đôi mắt tràn đầy hối hận . Tôi không nói gì, ngồi ở cái ghế đặt cạnh giường. Cô ấy vẫn nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó . Không gian như ngưng lại. Tôi lên tiếng trước
    - Em nghĩ việc em làm sẽ khiến anh sợ hãi để rồi bỏ qua lỗi lầm của em à ? Nếu em nghĩ vậy thì em quả là ấu trĩ. Anh chỉ thấy nó ngớ ngẩn thôi! Đừng đem cái chết ra uy hiếp anh. Nếu không phải anh còn nghĩ tới con bé Linh thì anh đã bỏ mặc em rồi. Thật đấy!
    Tôi có quá tàn nhẫn không khi nói ra những lời cay độc , độc hơn những viên thuốc mà vợ tôi đã uống? Tôi chỉ thấy vợ tôi rất ngạc nhiên khi nghe được những câu đó từ tôi. Có lẽ, cô ấy sẽ bị tổn thương ghê gớm lắm. Nhưng, tôi không thể vì thế mà dễ dàng bỏ qua mọi thứ. Người ta có câu
    " Một tấm gương đã vỡ, dù có chắp vá tỉ mỉ thế nào cũng không thể giấu đi những vết nứt"
    Tấm gương hạnh phúc của gia đình tôi đã vỡ tan tành rồi. Tôi không muốn cố gắng ngồi chắp vá những mảnh vỡ để rồi lại đứt tay!

    - Em ...Em xin lỗi, nhưng em nghĩ chỉ có chết mới xoá hết mọi tội lội của em với anh . Cô ấy bậy khóc

    - Đừng bao giờ khóc trước mặt tôi nữa
    Tôi gằn giọng rồi bỏ ra ngoài . Cơn gió thổi thứ gì đó vào mắt khiến tôi thấy cay cay. Mình có tàn nhẫn quá không? Mình đang làm đúng hay sai?
    Tôi tự hỏi bản thân mình hàng ngàn lần .
    Đối với người khác, chuyện ngoại tình của vợ chẳng có gì ghê gớm. Tha thứ được thì lại hạnh phúc. Còn không thì đường ai nấy đi. Tôi cũng muốn như thế lắm . Nhưng , cách nào với tôi cũng đều làm tôi đau khổ . Cái tượng đài niềm tin tôi đã tự xây bấy lâu nay với vợ bỗng chốc bị đạp đổ . Chỉ còn lại nỗi trống trải .

    Vợ tôi đã khoẻ lại , chăm sóc con cái cẩn thận hơn lúc trước . Nếu vợ tôi ý thức được những điều này sớm hơn thì hôn nhân của chúng tôi đã chẳng đứng ở bờ vực . Tôi thì lại có nhiều thời gian để làm việc. Cuộc sống cứ bình yên trong sự ngộp thở của chính tôi . Thỉnh thoảng tôi gặp Phương để trao đổi kinh nghiệm trong công việc . Cô ấy luôn bận rộn khiến tôi thấy việc tôi gặp cô ấy nhiều sẽ là làm phiền .

    Sáng sớm, tôi nhìn thấy trên bàn có một chiếc sơ mi màu ghi sáng. Mốt mới của năm nay . Trên đó có một tấm thiệp nhỏ
    - Chúc mừng sinh nhật anh !
    Tôi chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình . Trải qua nhiều chuyện quá nên tâm trí chẳng thể để tâm đến những việc vặt này. Sinh nhật à ? Như mọi năm thì vợ tôi sẽ tặng tôi một món quà. Tối đến thì quây quần bên mâm cơm thịnh soạn mà vợ chuẩn bị . Và năm ngoái, tôi và con gái đã cùng nhau thổi nến , cắt bánh. Không khí mới hạnh phúc làm sao . Nhớ lại, tôi thấy lòng mình trùng xuống!Tôi đem áo bỏ vào trong tủ rồi đi làm!

    Chiều về , tôi lang thang trên phố. Nắng đã tắt, những cơn gió đầu mùa miên man đến nao lòng. Tôi rút điện thoại gọi cho Việt
    - Tối chú rảnh đi uống với anh vài ly. Hôm nay sinh nhật anh .
    Việt đồng ý ngay. Tôi biết tính cậu ta mà! Ở đâu vui là không thể không có mặt !

    Tôi về nhà , vợ đang loay hoay trong bếp. Chắc là đang làm món gì đó . Cô con gái lăng xăng phụ mẹ . Nhìn thấy tôi vợ bảo
    - Tối... Anh ở nhà ăn cơm nhé !

    Tôi mệt mỏi tháo cúc áo trên cùng. Quăng cái cặp xuống ghế đáp
    - Nếu về sớm!

    Mắt cô ấy ánh lên niềm vui . Không! Chính xác là ánh mắt hạnh phúc khi nhìn thấy tôi mặc cái áo lúc sáng . Con gái tôi cũng reo lên
    - Đẹp quá ! Đẹp quá !
    Tự nhiên thấy hơi ngại ngùng. Tôi dắt xe ra cổng rồi phi thẳng đến quán Bar tôi đã hẹn Việt . Ánh mắt của vợ, của con khi nãy xoáy sâu vào tâm can !

    Tiếng nhạc xập xình, inh tai nhức óc . Phục vụ rót cho tôi một ly X.O . Tôi lốc cạn cái thứ chất lỏng ma mị này rồi hướng mắt về phía những cô gái đang nhảy những vũ điệu hoang dại.
    - Anh đến lâu chưa?
    Việt vỗ vai khiến tôi giật nảy.
    - Chúc mừng sinh nhật anh nhé!
    Việt đưa cho tôi quà . Hình như là một cuốn sách. Tôi cũng không rõ vì nó được bọc bởi lớp giấy bạc .
    Việt ngồi xuống, gọi một ly giống tôi rồi uống . Hai người im lặng bên những ly rượu đắng . Việt xoay cái ly trên bàn hỏi:
    - Anh có tha thứ cho chị không?
    - Anh không biết
    Giọng tôi bỗng trở lên hờ hững . Tôi lại uống thêm một ly nữa
    - Em nghĩ thế này anh Phúc ạ . Ai cũng mắc sai lầm, quan trọng là người ta nhận ra được lỗi sai và sửa chữa . Cũng nên cho người ta một cơ hội. Chắc chị cũng đã hối hận rồi anh ạ .
    Khựng lại mấy giây, tôi tiếp tục uống thêm mấy ngụm .
    - Chú có là anh đâu mà chú hiểu...
    Câu chuyện của chúng tôi kéo dài khi đã khuya. Việt mong tôi tha thứ cho vợ . Còn tôi vẫn lạc lối .

    Việt có ai đó gọi, ra nghe máy rồi quay lại bảo tôi
    - Em phải về rồi, anh để xe ở đây rồi về bằng taxi nhé . Đi xe máy nguy hiểm lắm !
    Việt định gọi taixi nhưng tôi ngăn lại . Tôi bảo tí nữa sẽ về sau . Việt đi, còn tôi cô đơn bên chai rượu gần hết. Có một em chân dài nhìn tôi từ nãy. Bây giờ lại gần tôi gạ uống vài ly. Cô ta hỏi tôi đủ thứ trên đời ....còn tôi thì cũng rôm rả lắm !
    • 8 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #50
    Và rồi cả hai vợ chồng đều lạc lối?! Tiếp tục anh nhé
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kiucbun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 87 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #51
    Anh oi! A dau roi? Hnay thu 7 ma sao toi gio chua thay anh post bai.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 194 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #52
    Oánh dấu đọc tiếp
    "Bố mẹ yêu con nhiều- Công chúa của mẹ ơi"
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 50 Bài viết

    • 25 Được cảm ơn

    #53
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ducnha85
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 70 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #54
    Thật sự đang hóng chuyện của bác
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 1,167 Được cảm ơn

    #55
    Xin lỗi các bạn. Hôm nay máy mình bị hỏng, mất hết dữ liệu
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 1,167 Được cảm ơn

    #56
    Vợ tôi gọi điện hỏi tôi đang ở đâu. Mất hết hứng, tôi tắt điện thoại rồi ngả ngớn bên em chân dài mới quen . Câu chuyện của tôi kết thúc khi cô em xinh đẹp gạ tôi tới nơi nào thì các vị cũng đã biết....

    Tôi ngất ngưởng theo người đẹp ra khỏi quán . Vẫy tay gọi một cái taxi của hãng nào không rõ . Chợt , có tiếng người gọi phía sau lưng
    - Anh Phúc!
    Tôi giật mình thảng thốt khi thấy vợ đang ôm con gái đứng đằng sau . Chưa kịp nói gì thì vợ tôi đã vôi leo lên taxi. Tôi kịp nhìn thấy giọt nước mắt lăn vội. Tôi thẫn thờ nhìn taxi đi khuất. Cơn say biến mất, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo . Tôi đẩy cô gái bên cạnh ra , đưa cho ả ít tiền và được nhận lại cái bĩu môi đầy ẩn ý .

    Chiếc xe quen thuộc lao vun vút trong đêm. Về đến nhà cũng gần 1 giờ sáng . Đến gần mâm cơm , mở lồng bàn ra thì thấy mọi thứ vẫn còn nguyên . Nguội ngắt. Chiếc bánh sinh nhật chưa kịp châm nến . Tôi thấy mình có lỗi với vợ con . Có lỗi vô cùng . Sự thù hận đã làm mờ mắt tôi. Tôi sai rồi....

    Vào phòng, tôi thấy vợ nằm quay lưng vào tường. Chắc đang khóc một mình . Lồng ngực tôi như bị kẻ vô tình nào đó đan tâm đưa tay vào bóp chặt . Tôi ra phòng khách, mở món quà mà Việt tặng ở quán Bar
    Một cuốn sách có tựa :
    HỌC CÁCH THA THỨ:

    Có ngàn lỗi lầm trong nhân gian được tha thứ bằng sự khoan dung có trong những trái tim chứa đầy tình yêu thương của con người

    Gập cuốn sách lại, tôi nhè nhẹ bước vào phòng ngủ. Con gái đã yên giấc, hơi thở đều đặn và thỉnh thoảng lại nhíu mày, khác hẳn với nụ cười mỉm mọi ngày. Đáng lẽ tôi phải vui mừng vì đã trả thù được vợ, đã cho cô ta nếm trải những thứ cay đắng mà tôi đã phải chịu trong một khoảng thời gian dài. Chẳng phải tôi đã thành công rồi sao? Nhưng sao chẳng thấy vui chút nào .

    Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Không biết ai la kẻ vô tình, ai là người cố ý. Chỉ biết rằng tất cả đều tổn thương! Bấy lâu nay tôi luôn nghi ngờ trong suy nghĩ. Ghen tuông trong trái tim . Và ... Hằn học trong cách mà tôi đã đối xử với vợ . Nhưng tất cả , tất cả chỉ làm tôi thêm đau...

    - Anh muốn nói chuyện với em !

    Tôi ngồi xuống ghế, đề nghị có một cuộc nói chuyện ngay lúc này, chính nơi này. Vợ tôi vội gạt những giọt nước mắt rơi ào ạt , cất giọng khản đặc

    - Anh không cần nói gì cả. Em sẽ đi, em có lỗi với anh, nhiều hơn những gì anh nghĩ. Nên, ngày mai em sẽ về mẹ.

    Lời vợ nói bỗng nhẹ bẫng, có thứ gì đó tê dại chạy dọc sống lưng. Nhưng rồi tôi cố gắng kìm chế cảm xúc, cố ngăn cái ứ nghẹn nơi cuống họng.
    - Em không phải đi đâu cả,
    Vợ ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi tiến đến khung cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Hít một hơi thật sâu. Không thể để oán hận trở thành con dao sắc nhọn đâm thủng hạnh phúc gia đình tôi được .
    - Anh sẽ coi tất cả những thứ đã từng xảy ra chỉ là một giấc mộng đêm hè . Hi vọng em không khiến anh phải uổng phí niềm tin anh dành cho em .

    Vẫn xúc động, vợ tôi định lên tiếng thì tôi ngăn lại. Chỉ thấy cô ấy nhẹ nói
    - Cảm ơn anh !

    Ai đó đã từng nói tha thứ cho người khác chính là cho bản thân mình một cơ hội. Tôi không biết có đúng hay không? Đến giờ tôi không biết nó có thực sự là lựa chọn đúng? Yêu thương bị nhấn chìm liệu có thể tự vùng vẫy để tìm lại chính mình? Tôi không biết nữa.

    Và rồi cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn .....
    • Avatar của kiucbun
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 87 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #57
    Tam su ket thúc?????
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 49 Bài viết

    • 130 Được cảm ơn

    #58
    Truyện còn có thể viết tiếp, nhưng nếu như dừng lại ở đây thì kết thúc truyện như vậy cũng là kết thúc đẹp.

    Haizz, cuộc sống này không có gì là chắc chắn và yên tâm 100% cả, nó là một chuỗi những quyết định, chấp nhận kết quả (hậu quả) và chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Cuộc sống này luôn có sự đánh đổi, không có gì là hoàn hảo, tuyệt đối 100% cả. Hễ được cái này thì phải chấp nhận mất đi một cái khác cơ hội khác. Nhưng nhiều khi được hóa ra lại là mất, mất hóa ra lại là được, thật chả biết đâu mà lần.

    Theo tôi việc tha thứ cho người vợ là điều có thể làm được, vì quan trọng là người vợ đã nhận ra lỗi của mình.

    Ai bảo tình yêu đã chết không còn làm cho nó sống lại được? Cứ coi như 2 người làm lại quá trình tìm hiểu và nhau và yêu nhau từ đầu. Cứ thử một cơ hội như vậy xem sau. Tất nhiên người chồng còn có những cơ hội khác và chính người vợ cũng có những cơ hội khác.

    Haizz cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những dằng xé và dằn vặt nội tâm luôn tồn tại trong mỗi con người. Càng phức tạp thì càng dằng xé, càng đơn giản khéo khi lại càng hay.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 1,167 Được cảm ơn

    #59
    Mùa hè đã về, những ánh nắng gay gắt , thiêu đốt những con người tội nghiệp đang cố len lỏi trong dòng xe đông kịt. Tôi cũng đang toát mồ hôi trong cái sự hỗn độn của đường phố. Tôi phải về sớm, để ăn tối cùng vợ, cùng con . Mà hôm nay lại là sinh nhật bé Linh nhà tôi nữa . Thế nên tôi vừa đi vừa suy nghĩ không biết phải mua gì cho con bé . Một con búp bê sang chảnh, hay một con gấu điệu đà ?
    Mải miết suy nghĩ tôi đi sang con phố khác, thay vì rẽ vào con phố quen thuộc .

    Xe của tôi phanh kít lại khi nhìn thấy một cô gái đang ngồi thụp xuống vỉa hè . Hình như cô ta đang khóc. Tự dưng thấy mình dở hơi . Người ta khóc thì kệ người ta, chả liên quan đến mình . Nhưng không, là Phương. Mấy tháng nay tôi không thể liên lạc với cô ấy được. Tôi tưởng cô ấy đã đi khỏi thành phố này rồi kia mà ? Sao cô ấy lại khóc nhỉ. Bất chợt thấy hơi tò mò. Tôi dắt xe lại gần chỗ Phương, bối rối không biết phải mở lời như thế nào cả . Nhưng cũng không vì thế mà bỏ mặc được. Vì cô ấy là bạn tôi.

    - Phương phải không?

    Cô gái ngẩng đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn tôi. Đúng là cô ấy rồi. Nhưng, có vẻ như cô ấy không thích tôi bắt gặp được cảnh này nên khi nhìn thấy tôi cô ấy vội gạt nước mắt bỏ chạy. Tôi phải cố gắng lắm mới đuổi theo được khi mà cô ấy chạy ngược chiều. Lúc cham được vào tay cô ấy thì cũng đúng lúc bị công an tóm . Tất nhiên là không thể thoát được cái tội chạy xe ngược chiều. Lúc tôi đang luống cuống lôi giấy tờ xe ra thì Phương đi mất . Tôi bất lực nhìn theo cô ấy. Có sự lo lắng đè nặng trong tâm trí .

    Trở vè nhà với món quà to đùng trên tay, vợ tôi chạy hẳn ra cửa đón chồng. Từ hôm tôi nói lời tha thứ. Dù đôi lúc tôi vẫn hay nghĩ ngợi nhưng thôi thì mọi thứ đã qua, cứ cố gắng quên đi. Cô ấy giờ đã khác trước. Có trách nhiệm với chồng con hơn . Đặc biệt là thái độ mềm mỏng hơn trước. Tuy nhiên, sâu trong đáy mắt vợ là một nỗi niềm chất chứa mà tôi không tài nào khám phá được. Tôi nhớ , cái đêm mà tôi trở về nhà sau khi uống ở Bar, tôi có hỏi vợ sao lại biết tôi ở đó mà đến tìm . Vợ tôi bảo chính Việt gọi điện báo tin cho vợ đến đón! Và tôi vẫn nhớ câu nói sau cùng - trước khi Việt đi
    - Anh đừng trách người khác tại sao lại phản bội mình, mà anh hãy thử nghĩ xem mình đã làm gì để người ta phản bội

    Nhiều lần,rất nhiều lần tôi muốn hỏi vợ cái câu hỏi ấy. Nhưng tôi lại sợ . Tôi không biết tôi sợ điều gì nữa . Nhưng thôi, qua rồi ..... Dù sao mọi thứ đã trở về đúng vị trí của nó . Điều quý giá nhất không phải thứ mà mình không có, không phải là thứ mình đã đánh mất. Mà đó chính là thứ mà mình đang nắm giữ trong tay .


    Thế là con gái đã tròn 3 tuổi. Con bé vui lắm khi nhận được một con búp bê to oạch của tôi. Nó hết hôn lên má bố lại chồm ra hôn mẹ . Hai vợ chồng nhìn nhau cười hạnh phúc . Rồi cả ba cùng cất khúc hát mừng sinh nhật thiên thần bé nhỏ ....

    " Happy birth day to you"

    Giá mà .... Cuộc sống cứ êm đềm trôi, biển không ồn ào sóng giữ thì con thuyền đã cập bến an toàn ...
    Giá mà....
    • 121 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #60
    Giá mà tối nay có cái để hóng
    " Chỉ cần có niềm đam mê thì mọi thứ sẽ bị đánh gục ".
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)