Tâm sự của người Cha trước cảnh gia đình ly tán

  • 2 Lượt chia sẻ
  • 1.94K Lượt đọc
  • 7 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Có lẻ rồi đây mình phải theo số mệnh đã an bài, ta có thể chịu đựng được mọi thị phi, tiếng đời cay đắng. Nhưng mình không đủ bản lĩnh để quên đi cái cảm giác xa rời con thơ, chúng còn quá nhỏ để hiểu được cuộc đời khi phải đối diện với cảnh gia đình ly tán. Kết quả của ngày hôm nay là thế, biết trách ai đây chỉ tội cho con khờ. Nó sẽ khóc thương cha hay buồn vì vắng đi hình ảnh thân thương mỗi đêm được chăm sóc vỗ về ru con trong từng giấc ngủ.
    Sẽ hết rồi những sớm hôm đưa đón con đến trường và mất đi những lúc cùng con vui đùa khi con tắm. Ai cũng hiểu, nhưng vì tham vọng gia đình quá lớn trong hoàn cảnh này mình cũng phải đành cuối đầu chấp nhận cho phần số an bài.
    Mai này, trong cuộc đời đơn độc mình sẽ vĩnh viễn mất đi tiếng cười nói của trẻ thơ, tiếng khóc la, nũng nịu của con khờ. Mình rất sợ, sợ lắm cái cảm giác trống vắng ấy. Nhưng cũng không thể nào níu kéo lại được khi tất cả phải tuân theo "cái nguyên tắc" cho dù mình đã nhiều lần níu kéo, gìn giữ nó. Pháp luật rồi sẽ "Bảo vệ bà mẹ và trẻ em" theo cái góc nhìn của "người trí thức" nhưng pháp luật sẽ không nghe theo cái chân lý sống, cái tình cảm mà cha đã dành cho hai con từ khi mới lọt lòng cho đến hôm nay. Đã mang tiếng HÈN và chịu NHỤC nhưng chưa bao giờ mình hèn và nhục nhưng trước cảnh rời xa con.
    Phải chấp nhận thôi, gạt nước mắt đau thương để trọn vẹn cả đôi đường. Ôi, ngán ngẫm lắm nhân tình thế thái, nhìn cái cảnh chia ly để thỏa mãn cái hờn giận, cái ganh tỵ, cái đua đòi... Đánh đổ hạnh phúc để đổi lấy sự tự do cho vừa lòng nhau.
    Rồi đây 2 chữ Nội Tôi, Cha tôi sẽ tắt dần trong ký ức con trẻ thay vào đó là tình thương yêu, sự chăm lo đầy đủ hơn về mặt vật chất, tinh thần mà khi ở với Ba hai con không có được.
    Một người học về Xã Hội Học rồi phải tận mắt, đối diện với một "căn bệnh xã hội" trong thế giới đô thị phồn hoa mà ở đó nó mất đi cái tình cảm thiêng liêng, cái nghĩa vợ tình chồng.
    "Vì ai cũng hiểu, biết về pháp luật nên cứ thực hiện theo trình tự của pháp luật"! Câu nói này đã làm cho mình không còn hy vọng gì để hàn gắn hạnh phúc gia đình khi phải cầu cứu với người thân.
    Cái lộ trình từ tìm hiểu nhau, yêu nhau rồi cưới nhau sao nó nhiều trông gai và thử thách. Nhưng con đường đến ly hôn nó đơn giản, nó ngắn ngủi giống như 1 trao lưu của xã hội mà ở đó chỉ dành cho người có tri thức.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 880 Bài viết

    • 2,569 Được cảm ơn

    #2
    Nghe mà buồn quá. Dù là lỗi của ai thì khi bố mẹ chia tay, con cái vẫn là tội nghiệp nhất vì thiếu vắng tình thương.
    • 147 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    Đọc xong bài của anh tôi thấy lại buồn hơn tôi cũng đang trong hoàn cảnh giống anh nhìn con thơ mà rớt nước mắt cái gì cần níu kéo tôi cũng đã làm hết mình nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến chúng ta phải mạnh mẽ lên mà sống tôi xin lỗi tôi viết không co dấu câu máy tôi đang bị lỗi dấu
    • 755 Bài viết

    • 862 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Chính ra tri thức mang đến cho con người nhiều thứ nhưng nó cũng lấy đi rất nhiều giá trị bền vững của hôn nhân. Về các làng quê sẽ thấy cảnh ly hôn ít hơn rất nhiều so với thành thị. Họ có thể sáng cãi nhau, trưa đánh nhau, nhưng tối về lại làm hòa với nhau. Còn đối với những người có học thức thì có thể chỉ 1 câu nói thôi là khiến đau đớn mãi ko thôi, dần dẫn đến tình trạng hôn nhân rạn vỡ.
    • Avatar của 60bidi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 10 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    Đọc bài của bạn sao hoàn cảnh có phần na ná của tôi đến vậy, cuộc sống thật nghiệt ngã.chúng ta tôn trọng luật,nên bị thiệt thòi,khi li hôn người phụ nữ đc ưu tiên nhiều.nhưng thực tế người đap đổ
    • Avatar của 60bidi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 10 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #6
    Lại chính là người phụ nữ đó. Buồn lắm nhưng biết làm sao?
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #7
    hu hu,...
    • Avatar của Polovely
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 166 Bài viết

    • 152 Được cảm ơn

    #8
    Gia đình ly tán chẳng ai muốn cả, nhưng nó vẫn cứ diễn ra. Con người thời nay tự do hơn, sống cho mình nhiều hơn, cái tôi to hơn, đặt lợi ích nặng hơn và đặt tình nghĩa thấp hơn. Giờ làm gì còn "nhất dạ phu thê bách nhật ân". Con người ko đặt nặng chuyện ân tình, sống ích kỉ, bon chen, xô bồ thì tan vỡ nhiều cũng đúng thôi.