Tạ vong – ngàn lần xin lỗi con!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 3.87K Lượt đọc
  • 21 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1
    Hôm nay mẹ viết những dòng này ra đây, dưới một cái tên mà chẳng ai biết mẹ là ai, mẹ chỉ muốn viết ra đây như một bài lễ phật để cho linh hồn con được siêu thoát.
    Mẹ viết ra đây, vì mẹ không thể chia xẻ chuyện này với ai, ngay cả với bố con, vì mẹ hiểu chỉ có những người đã làm mẹ, mới có thể hiểu và nắm tay mẹ lúc này thôi, dẫu đó là những cái nắm tay “ảo” nhưng nó cũng có thể giúp mẹ vơi đi phần nào.
    Sáng nay mẹ đã ra chùa để lễ cho con, mặc dù ngày lễ tạ vong đã qua đi, nhưng ngày đó mẹ vừa ở bệnh viện về, người mẹ còn chưa sạch nên - mặc dù rất muốn, mẹ cũng đành phải chờ đến ngày hôm nay, mẹ mới làm việc đó cho con được.
    N1: Phát hiện ra con tồn tại
    2 tuần liền cq mẹ có đoàn kiểm tra, mẹ là đối tượng bị nhằm vào, mẹ chạy ngược chạy xuôi bổ sung nọ bổ sung kia… người lúc nào cũng mệt. Mẹ nghĩ “hư, từ hồi đẻ đứa thứ hai – kém thế - mới bị nắn gân tý đã mệt, mà mình năm nào chẳng bị kiểm toán – thanh tra, rồi cũng qua thôi mà, sao năm nay mệt thế - chắc tại mình giờ có tuổi rồi”
    Rồi đến buổi sáng hôm đó, mẹ ngửi thấy mùi thịt bò - mẹ nôn thốc nôn tháo, mẹ nghĩ “ơ hay là…” rồi mẹ lại nghĩ: “hư, mình đã uống thuốc rồi, vả lại có hành động gì mấy đâu mà, sao lại có thể có được, thôi cứ thử cho chắc”
    Mẹ, ra hàng thuốc mua luôn 2 que QT, lên cq mẹ chui vào nhà vệ sinh, chưa hết 60s, hai vạch, mẹ như mơ, lại không tin vào mắt mình, mẹ nhìn lại, mẹ đọc lại hướng dẫn… và mẹ rụng rời.
    Mẹ về phòng làm việc, nằm thừ ra … vừa mệt, vừa lo, vừa sợ, giờ làm thế nào đây? Khi hai chị của con, một chị thì năm nay đang tậm tọe vào lớp 1, một chị nữa vừa qua 1 tuổi vẫn còn đang tu ti mẹ.
    Và mẹ lờ mờ ra quyết định với con, có lẽ… mẹ phải bỏ thôi… chỉ còn chờ bố con quyết định.
    Mẹ nt cho bố, bố bảo suy nghĩ kỹ đã, mẹ có nhắn kèm theo, em đã uống thuốc khẩn cấp rồi, để - chắc cũng ko tốt.
    Rồi mẹ nt cho bác con cầu cứu… vẫn suy nghĩ và mẹ vẫn phải quyết định
    Cả ngày hôm đó mẹ như mơ, mẹ vào google tìm hiểu, hỏi bs mẹ quen, họ bảo uống thuốc cũng có thể giữ được! và mẹ lại suy nghĩ…và mẹ hiểu mẹ không có lựa chọn nào khác vì:
    - 2 chị của con còn quá nhỏ, một đứa thì cần mẹ dạy dỗ, 1 đứa thì cần mẹ cho bú
    - Mẹ không đủ sức khỏe để vừa làm việc vừa chăm và dạy vừa nuôi nấng tất cả các con
    - Rồi đến khi các con lớn một chút nữa cần theo sát, cần có tiền cho các con học… rồi khi các con ốm đau…
    Và còn rất nhiều lý do khác nữa….chỉ mình mẹ hiểu
    Tối hôm đó mẹ trao đổi với Bà Nội và bố con…vì con là con mẹ nhưng là dòng họ nhà A mẹ không có quyền quyết định một mình, BN bảo mẹ “con phải tự quyết định thôi, mẹ giờ cũng già rồi ko thể giúp con được nhiều – chỉ đuổi theo 2 đứa kia mẹ đã cố hết sức rồi”. “Còn con đừng mong bố nó quyết định – bố nó quyết mà ko chịu trách nhiệm – cứ quyết rồi đẻ ra bố nó không chăm thì chỉ khổ con thôi”.
    Mẹ hiểu lời chia xẻ của BN là thật lòng… và quyết định được đưa ra: Sáng mai bố đưa mẹ vào bệnh viện.
    N2:

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 81 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #2
    Chia sẻ với chị. Em cũng đã từng như chị. Em khóc hết nước mắt, em muốn ngàn lần xin lỗi các con, mong chúng tha thứ cho bố mẹ. Đau về thể xác ít nhưng đau về tinh thần thì nhiều. Em muốn đưa các con vào chùa nhưng không biết đến chùa nào. Các mẹ cho em hỏi chùa nào hay làm lễ cho các sinh linh bị bỏ? Hay chùa nào cũng làm?
    • Avatar của happy9898
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 410 Bài viết

    • 1,114 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi gioncuoituoikhoc Xem bài viết
    Chia sẻ với chị. Em cũng đã từng như chị. Em khóc hết nước mắt, em muốn ngàn lần xin lỗi các con, mong chúng tha thứ cho bố mẹ. Đau về thể xác ít nhưng đau về tinh thần thì nhiều. Em muốn đưa các con vào chùa nhưng không biết đến chùa nào. Các mẹ cho em hỏi chùa nào hay làm lễ cho các sinh linh bị bỏ? Hay chùa nào cũng làm?
    Xin chia buồn cùng các mẹ có hoàn cảnh tương tự. Mình đọc tin này trễ quá vì nếu biết trước nhu cầu của bạn thì mình đã thông báo. Mấy ngày trước, từ 10/8 đến 13/08/2011 chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3 có lập một trai đàng rất lớn, chương trình đặc biệt dành riêng để cầu siêu cho các con.


    THAI NHI HÀI ĐỒNG HOẠNH TỬ
    THƯƠNG VONG YỂU TỬ SẢN NẠN
    NHẤT THIẾT NAM NỮ OAN HỒN
    (các thai nhi bị thiếu duyên, bị chối bỏ)

    vào ba ngày: 11, 12 và 13/8/2011 (12,13 và 14/7 Tân Mão)
    tại chùa Vĩnh Nghiêm
    số 339 Nam Kỳ Khởi Nghĩa

    Thứ năm, ngày 11/8/2011 (12/7 Tân Mão)
    7h30: Khai đàn, nghênh sư duyệt định, tiếp linh
    9h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    11h: cúng cơm
    13h30: Phát tấu
    15h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    18h: Thuyết pháp
    19h: Tụng kinh Di Đà, nhiễu đàn

    Thứ sáu, ngày 12/8/2011 (13/7 Tân Mão)
    7h30: Cúng Phật, triệu linh, quy vong
    9h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    11h: Cúng cơm
    13h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    15h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    18h: Thuyết pháp
    19h: Thỉnh Tam Phủ đối khám, giải oan cắt kết

    Thứ bảy, ngày 13/8/2011 (14/7 Tân Mão)
    7h30: Thỉnh Phật, cung nghinh Thập điện
    9h30: Tụng kinh Địa Tạng
    11h: Cúng cơm
    13h30: Tụng kinh Địa Tạng
    15h30: Tụng kinh Địa Tạng
    17h: Phóng sinh
    18h30: Chẩn tế cô hồn
    21h: Tuyên sớ
    23h: Hoàn mãn
    Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ văn phòng chùa Vĩnh Nghiêm


    TÂM THƯ
    Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

    Kính gởi toàn thể quý nam nữ Phật tử,
    Trong cuộc sống, do nhiều nguyên nhân khác nhau, có rất nhiều bậc cha mẹ đã chối bỏ thai nhi. Về mặt tâm linh, việc làm như thế là một tội lỗi. Bởi việc làm đó đồng nghĩa với việc hủy hoại một sinh mạng. Theo Phật giáo, không phải đợi đến lúc hài tử lọt lòng mẹ mới được gọi là một sinh mạng mà ngay khi một mầm sống vừa mới được tượng hình trong thai mẹ vào giây phút đầu tiên đã được gọi là sinh mạng.

    Do không có một quan niệm đúng đắn về định nghĩa của một sinh mạng như trên và không có một truyền thống tâm linh vững chắc, nhiều trường hợp các bậc cha mẹ không có một tâm ăn năn, sám hối và cũng không thờ cúng các thai nhi bị chối bỏ đó một cách như pháp. Những thai nhi bị chối bỏ đó trở thành oan hồn, mang lòng oán hận cha mẹ, quay lại quấy phá, tạo ra muôn vàn nghịch cảnh cho cha mẹ và anh chị em - những người tại thế.

    Để các bậc cha mẹ những người từng bị chối bỏ những mầm sống yêu thương của chính mình có dịp bày tỏ nỗi niềm ăn năn, sám hối; cùng với chư Tăng tụng kinh cầu nguyện cho các thai nhi bị chối bỏ cũng như các thai nhi, hài đồng do không đủ duyên lành đã chết yểu ngay trong bụng mẹ hay khi vừa lọt lòng được siêu sinh lạc cảnh, nhân dịp Đại lễ Vu Lan, Phật lịch 2555, chùa Vĩnh Nghiêm, số 339 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, P.7, Q.3, TP.HCM - ĐT: 08.38483153 - Fax: 08.38439901 tổ chức Đại lễ trai đàn chẩn tế cầu siêu thai nhi hài đồng hoạnh tử thương vong yểu tử sản nạn nhất thiết nam nữ oan hồn (các thai nhi thiếu duyên, bị chối bỏ) vào ba ngày: 11, 12 và 13 tháng 8 năm 2011 (12, 13 và 14-7 Tân Mão).

    Đây cũng là dịp các bậc đã làm cha, làm mẹ hoặc sẽ làm cha, làm mẹ có cơ duyên tìm hiểu sâu xa hơn ý nghĩa của tình yêu thương và mầm sống để xây dựng cho chính mình cũng như giáo dục bạn hữu xây dựng một cuộc sống đạo đức, lành mạnh, tràn đầy yêu thương và hạnh phúc. Đó là thông điệp của Đại lễ Cầu siêu này.



    Trụ trì chùa Vĩnh Nghiêm
    Thượng tọa THÍCH THANH PHONG

    Mình nghĩ trong tháng 7 AL vẫn còn nhiều chùa tổ chức cúng dường trai tăng và cầu siêu, bạn có thể ghé qua và gởi tên con để nhờ Quý Thầy cúng dùm. Cầu mong hương hồn của các con sớm được siêu thoát.
    Biết đủ là đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ;
    Biết nhàn là nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn.

    NGUYỄN CÔNG TRỨ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MeGiaLinh
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,668 Bài viết

    • 419 Được cảm ơn

    #4
    Cũng muốn tạ lỗi cùng con... Ba mẹ biết con đã hình thành sau khi mẹ vừa ốm gần hai tuần. Thời điểm mẹ biết có con mẹ vẫn còn sốt......Thời gian trước đó mẹ đã uống rất nhiều thuốc vì mẹ không biết đã có con hình thành. Ba bảo mẹ : " Hãy giữ con lại đi em" nhưng thực tâm cả ba và mẹ đều sợ sau này con sẽ khổ vì những thứ thuốc mẹ đã uống.....Chần chừ mãi rồi ba mẹ cũng phải quyết định......Ngàn lần xin lỗi con......
    • 68 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #5
    A di đà phật....Con xám hối Cầu xin cho các con mình ăn mày nơi cửa Ngài...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 81 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi happy9898 Xem bài viết
    Xin chia buồn cùng các mẹ có hoàn cảnh tương tự. Mình đọc tin này trễ quá vì nếu biết trước nhu cầu của bạn thì mình đã thông báo. Mấy ngày trước, từ 10/8 đến 13/08/2011 chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3 có lập một trai đàng rất lớn, chương trình đặc biệt dành riêng để cầu siêu cho các con.


    THAI NHI HÀI ĐỒNG HOẠNH TỬ
    THƯƠNG VONG YỂU TỬ SẢN NẠN
    NHẤT THIẾT NAM NỮ OAN HỒN
    (các thai nhi bị thiếu duyên, bị chối bỏ)

    vào ba ngày: 11, 12 và 13/8/2011 (12,13 và 14/7 Tân Mão)
    tại chùa Vĩnh Nghiêm
    số 339 Nam Kỳ Khởi Nghĩa

    Thứ năm, ngày 11/8/2011 (12/7 Tân Mão)
    7h30: Khai đàn, nghênh sư duyệt định, tiếp linh
    9h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    11h: cúng cơm
    13h30: Phát tấu
    15h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    18h: Thuyết pháp
    19h: Tụng kinh Di Đà, nhiễu đàn

    Thứ sáu, ngày 12/8/2011 (13/7 Tân Mão)
    7h30: Cúng Phật, triệu linh, quy vong
    9h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    11h: Cúng cơm
    13h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    15h30: Tụng kinh Lương Hoàng Sám
    18h: Thuyết pháp
    19h: Thỉnh Tam Phủ đối khám, giải oan cắt kết

    Thứ bảy, ngày 13/8/2011 (14/7 Tân Mão)
    7h30: Thỉnh Phật, cung nghinh Thập điện
    9h30: Tụng kinh Địa Tạng
    11h: Cúng cơm
    13h30: Tụng kinh Địa Tạng
    15h30: Tụng kinh Địa Tạng
    17h: Phóng sinh
    18h30: Chẩn tế cô hồn
    21h: Tuyên sớ
    23h: Hoàn mãn
    Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ văn phòng chùa Vĩnh Nghiêm


    .............
    Mình nghĩ trong tháng 7 AL vẫn còn nhiều chùa tổ chức cúng dường trai tăng và cầu siêu, bạn có thể ghé qua và gởi tên con để nhờ Quý Thầy cúng dùm. Cầu mong hương hồn của các con sớm được siêu thoát.
    Cảm ơn chị. Nhưng em ở HN chị ạ.
    • Avatar của DANBROWN
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 1,400 Bài viết

    • 2,749 Được cảm ơn

    #7
    Hic, mẹ cũng ngàn lần xin lỗi các con, mẹ đã sai và có lỗi nhiều lắm.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Chip0717
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 250 Bài viết

    • 154 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi gioncuoituoikhoc Xem bài viết
    Cảm ơn chị. Nhưng em ở HN chị ạ.
    Hay là mẹ nó có thời gian không, tìm hiểu xem mình có thể cầu siêu cho các con ở đâu để mọi người lên kế hoạch cùng làm cho các con được siêu thoát, mạnh khỏe bên thế giới bên kia
    có gì PM cho mình theo số 0912 996 857
    • Avatar của Cupid.
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 241 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    #9
    Chia sẻ, thông cảm với mẹ nó. Mà sao mẹ nó chủ quan thế ko dùng biện pháp an toàn nào à :-s
    • 263 Bài viết

    • 490 Được cảm ơn

    #10
    Bạn ở Hà Nội thì đến tổ đình Phúc Khánh - chân cầu vượt Ngã Tư Sở nhờ nhà chùa làm lễ cầu siêu cho vong linh thai nhi vào chủ nhật hàng tuần bạn nhé
    Số điện thoại là: 0438538377.
    Xin chia sẻ với bạn.
    Cầu mong vong linh các thai nhi bị bỏ rơi sớm được siêu thoát, siêu sinh tịnh độ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    N2: Vào viện
    Làm các thủ tục và xét nghiệm cần thiết – mẹ đã nhờ người quen nên mọi việc cũng dễ dàng
    Mẹ ngồi chờ ở phòng kế hoạch hóa gd mẹ gặp:
    1 chị (nhưng ít tuổi hơn mẹ) – chị ý bảo – lần này là lần thứ 11 của chị ý – kể cả hai đứa con đã được sinh ra… hu hu, mẹ thấy chị ý bình thản lắm, làm cho mẹ đỡ sợ hơn.
    1 em, 19t chưa có kinh nghiệm gì, sợ xanh cả mặt, được chị gái và người yêu đưa đi, em ý khóc hu hu… trông đến tội..
    Và rồi vài người nữa, kinh nghiệm…
    Bs gọi mẹ vào kê khai, họ bảo sao để to thế này, mẹ bảo …”em đang cho con bú, chưa có hk nên không kiểm soát được” họ lại bảo “thai to gần 2 tháng rồi, lại vừa mổ đẻ xong, nguy hiểm lắm, viết cam kết vào đây”. Mẹ lặng lẽ làm theo như một cái máy… rồi rút tiền ra (nhiều hơn người khác – do vừa trao đổi ở ngoài nên có hiểu biết), đưa bác người quen, bảo “chị giúp em”.

    Và rồi…. cái đau đớn về thể xác
    Mẹ được đưa về phòng trên 1 cái cáng, được bố đỡ đưa về giường, uống sữa nóng….
    Xung quanh mẹ, người khóc, người nôn, người bình thản… mẹ nằm im không cảm nhận gì…
    Và bố đưa mẹ về nhà, mẹ chui lên phòng nằm nghỉ.
    N3: Nghỉ ngơi
    Mẹ chỉ tự làm vệ sinh cá nhân, ăn uống, nghỉ ngơi, đọc những quyển sách mà lâu lắm rồi từ khi mẹ bắt đầu có các chị của con mẹ không còn đọc nữa.
    Mẹ chỉ nằm đọc sách mà không nghĩ ngợi gì
    N4: Đi làm – day dứt – đau đớn về tinh thần và những điều muốn nói cùng con
    • Avatar của mizthao
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 394 Bài viết

    • 162 Được cảm ơn

    #12
    em có 1 điều thắc mắc là các chị đã từng bỏ em bé, hoặc lưu thai, sẩy thai... (cả cố ý lần vô tình) ở forum WTT, ít thấy c nào nói về việc xây mộ cho bé, nghĩa là sau khi bỏ thì về nhà luôn, ko thấy xin bác sĩ cái phôi (hay nhau) của bé để xây mộ, cúng viếng gì cả, vậy là sao hả các mẹ?
    whmVbbw
    AN1kp7
    JI62FDlJI62p7
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    N4: Đi làm – day dứt – đau đớn về tinh thần và những điều muốn nói cùng con
    Đêm, mẹ không ngủ được, cứ nhắm mắt lại mẹ lại mơ thấy con về, một đứa con gái nữa, xinh lắm, mặc váy hoa, nắm tay một người, (nhưng người đó là mẹ hay ko thì mẹ ko nhìn rõ), người đó dắt con đi, con cứ ngoái đầu lại nhìn mẹ.
    Trời ơi xót xa vô cùng….và mẹ khóc.
    Đây có lẽ là lần thứ 3 kể từ khi mẹ và bố lấy nhau mẹ khóc
    Lần 1: bắt đầu có chị lớn của con, mẹ nghén, mẹ tự dưng thấy mẹ không làm chủ được mình nữa, mẹ cứ nằm – rồi nôn, rồi người cứ lao đảo, quay quay… mẹ không thể tự chăm sóc bản thân được nữa chứ đứng nói đến người khác. .
    Hồi đó – mẹ khóc vì mẹ chưa hiểu biết - chưa biết thế nào là nghén.
    Mẹ khóc – khi thấy mình bất lực với chính bản thân mình.
    Lần 2: mẹ khóc – là khi chị lớn của con ốm – tiêu chảy cấp vào viện – mẹ đã gắng hết sức có thể mà chị vẫn không đỡ.
    Lần này mẹ khóc khi thấy mọi nỗ lực của mẹ của mọi người mà chị con vẫn không đỡ.
    Nhưng cuối cùng may mắn cũng đến – chị con nhờ một bài thuốc từ ngoài đem vào viện mà khỏi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #14
    Và lần này là lần thứ 3 sau 7 năm mẹ làm mẹ và làm vợ. Lần này có lẽ là lần đau đớn nhất con ah.
    Buổi tối đi làm về, mẹ nhìn thấy hai chị ngồi trùm chăn chơi với nhau, hai chị của con, bụ bẫm, trắng trẻo và xinh xắn (thực ra là xinh ở mức bình thường – nhưng với mẹ 2 chị đều rất xinh và đáng yêu), đang cười khách khách, mẹ ước, giá mà mẹ dũng cảm, giá mẹ đừng… thì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi không phải là 2 mà sẽ là 3 chị em con ngồi kia…nhưng….và rồi mẹ phải vào toa lét cho khỏi ai nhìn thấy mẹ rơi nước mắt.

    Mẹ vẫn tự hào mình là người dũng cảm, mạnh mẽ vậy mà lần này mẹ đã khóc, khóc cho mẹ, cho con…và mẹ muốn tâm sự cùng con
    Mẹ - dũng cảm – uh, dũng cảm sao ko dám giữ con lại …
    Không con ah, mẹ nhìn thấy nhiều gương các em bé bị dị tật… mẹ thấy làm như vậy thật là bất nhẫn, không thể vì một cái sai này mà kéo theo liên tục những cái sai lầm khác, nếu trong sắc xuất đó có tỷ lệ như vậy thà không sinh ra con còn hơn, đừng đem cuộc đời mẹ con mình ra đặt cược con nhỉ, bởi mẹ đâu phải chỉ dành cho con, con còn 2 chị đang cần mẹ lắm lắm.
    Mẹ dũng cảm – tự tin vì: Con biết không mẹ từ một đứa con gái ở quê ra HN học Đại học rồi tồn tại ở đó.
    Chân dung của mẹ thế nào con biết không: ko xinh, thậm chí xấu là đằng khác. Da đen, sần sùi, mũi tẹt, tóc xoăn, vừa lùn vừa béo, mồm rộng… có lẽ mẹ chẳng có nét nào gọi là “được” cả. Trên tất cả khuôn mặt của mẹ, có lẽ cái không có lỗi nhất là đôi mắt, chỉ vậy thôi.
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Vậy mà, 27 t (sau năm năm ra trường) mẹ tự mua cho mình 1 cái nhà chung cư (70m), thời đó là năm 2003 con ah, mặc dù đến hai năm sau lúc bố lấy mẹ (29t) mẹ vẫn còn ôm theo cái cục nợ là 100t (tương đương khoảng 10 cây vàng lúc đó), nhưng con biết không đó là cả quãng đường cố gắng, cố gắng đến không ngừng nghỉ của mẹ đấy con, bởi mong muốn cả nhà ra HN cho mở mang….đã làm cho mẹ có thêm bao nghị lực để phấn đấu.
    Ah, có lẽ phải cho mẹ kể cho con nghe một chút nữa: 21t ra trường mẹ có bạn trai, người đó đẹp trai hơn mẹ rất nhiều, con trai HN, gd giầu có… nhưng rồi đến năm mẹ 27t mẹ phải quyết định chia tay sau bao nhiêu dặt vặt và bắt đầu tự đặt cho mình một kế hoạch làm lại, và mẹ đã làm được con ah, bằng chứng là giờ mẹ có một gd mà nếu mẹ tự chấm cũng được 6-7d.

    Rồi đến khi chị lớn con ra đời, gần 1 năm sau, bố mẹ trả hết số nợ đó (mà mẹ trả là chính), lúc đó thị trường chứng khoán bắt đầu sôi nổi con ah. Mẹ - dân kỹ thuật – ngoại đạo – chẳng hiểu gì về otc hay T +…, vậy mà mẹ lại chơi.
    Mẹ chơi chứng khoán, mẹ nói với bố, bố bảo: để anh đk cho em học 1 lớp cơ bản – cq anh dạy, mẹ bảo: em làm gì có thời gian, cứ thỉnh thoảng anh dạy em hoặc em bí chỗ nào em lại hỏi.
    Rồi mẹ vừa làm chuyên môn, vừa mày mò, vừa hỏi bố, hỏi chú con … mẹ cũng đem lại một chút lợi nhuận từ 20t ban đầu là đi vay.
    O, mà nhà mình lạ lắm con nhé, mẹ dân ngoại đạo thì chơi ck, còn bố con, nghiệp vụ đầy mình, đào tạo bài bản thì lại không chơi tý nào, chỉ về dạy mẹ thôi, buồn cười không con?
    Có lợi nhuận mẹ thấy… cái này bấp bênh lắm, mẹ chia đôi số tiền mẹ có lúc đấy ra, mẹ bảo ko đầu tư vào ck nữa mạo hiểm lắm.
    Và mẹ quyết định bán cái nhà chung cư mẹ mua năm 27 tuổi đi để mua đất, và mẹ thực hiện điều đó, mẹ mua xong đất thiếu tiền mẹ dồn gần hết tiền chơi ck vào đất, chỉ để lại chẳng đáng kể gì.
    Rồi mẹ lại nợ nần, lúc đó là cuối năm 2006- đầu năm 2007, số tiền mẹ nợ lúc đấy là gần 600t (tương đương khoảng 50 cây vàng). Mẹ bảo bố, hy vọng 5 năm mình trả hết nợ anh nhỉ….
    Mẹ lao vào làm việc con ah, mẹ vừa làm nhà nước, vừa làm cho Cty tư nhân, vừa đi học (lúc đó mẹ đang làm Nghiên cứu sinh), mẹ lúc nào cũng quay cuồng trong công việc, trong kiếm tiền và chăm chị lớn của con, cũng may lúc đó mẹ có bà nội con giúp đỡ rồi bà trẻ (em ruột ông nội con) ở quê ra giúp.
    Con có biết không, mẹ lúc mang bầu chị con được 6 tháng thì mẹ đi bảo vệ đầu vào NCS, mẹ chuyển thẳng từ Ths lên nên không phải thi đầu vào, chứ nếu mà phải thi chắc giờ này mẹ cũng chẳng thi và chẳng học nổi.
    Lại nói về món nợ 600t, mẹ làm bất cứ việc lao động gì miễn là có tiền, ngày mẹ làm, tối về cho chị con đi ngủ, 10h đêm bê mtxt kèm theo 1 cốc cà phê chui vào góc nhà làm Luận án, và mẹ liên túc đến cq phải dùng trà đặc và càphê cho tỉnh táo…Có những ngày mẹ đi 3 tỉnh liền, những lúc di chuyển là những lúc mẹ ăn đường, và ngủ nghỉ… mẹ cứ làm việc như thế…
    Rồi đến năm 2010 bố và mẹ cũng gần hết nợ.
    Có lẽ nói chuyện với mẹ đến đây con sẽ hỏi thế còn bố đâu, sao ko thấy bố trên quãng đường mẹ đi.
    Có đấy con ah, bố con… không thể ra được những quyết định, hay không dám “liều” như mẹ, nhưng bố như một người “hậu cần” chăm chỉ lúc nào cũng bên cạnh mẹ:
    - Bố dạy mẹ chơi ck, bố dạy mẹ cách đọc báo cáo tài chính, mua sách mua tài liệu về đánh dấu vào những chỗ mẹ cần đọc
    - Bố làm luận án TS hộ mẹ (mặc dù bố chỉ là Ths và bố mẹ hoàn toàn trái ngành nhau), bố cặm cụi sửa cho mẹ từng câu từng chữ, đọc cho mẹ từng danh mục tài liệu, cài đặt sẵn hết các phần mềm cho mẹ dùng…
    - Bố mắc màn sẵn cho mẹ, xếp sẵn chăn gối để mẹ chỉ việc chui vào và ngủ, ngủ dậy rồi bố lại cặm cụi đi gấp đi dọn, mà chẳng bao giờ kêu ca. Thế nên lâu lâu mà bố đi công tác mẹ lại không nhớ đầu màn nào mắc vào chỗ nào con ah.
    - Bố không kiếm được nhiều tiền, không ra được những quyết định lớn, nhưng lương bố đưa hết cho mẹ, bố hầu như chẳng tiều gì ngoài xăng xe, đt, chẳng nhậu nhẹt tụ tập bao giờ….bố đưa tiền cho mẹ, bố bảo “để em lo việc lớn”, chỉ có điều lương bố… có vậy thôi, mẹ cũng chẳng đòi hỏi nhiều… vì có đâu mà đòi hỏi con nhỉ, muốn có nhiều thì tự đi mà làm (mẹ vẫn luôn nghĩ thế trong mọi chuyện)
    Thượng đế cũng buồn cười con nhỉ, tạo ra tính cách của mẹ thì lại có bố đồng hành, chỉ tội nhà mình “ngược” giá mẹ là bố và bố và mẹ thì nghe có vẻ hợp lý hơn, nhưng thôi miễn hai mảnh vẫn chập lại là được.
    • 221 Bài viết

    • 66 Được cảm ơn

    #16
    Em hiểu được cảm giác của chị, e từng bị thai lưu mà đó lại là đứa đầu tiên. Lúc đó em cũng khóc hết nước mắt. Chị là người giàu nghị lực, chị cố dằn nén nỗi đau mà lo cho gia đình. Em chúc chị và gia đình luôn hạnh phúc
    Ba là cây nến vàng .Mẹ là cây nến xanh :554: .Con là cây nến hồng . Ba ngọn nến lung linh :557:Thắp sáng một gia đình

    Tina: NB: 3,7kg; 51cm --> 1m: 4,7kg; 56cm --> 2m: 5,6kg; 60cm --> 3m: 6,3kg; 64cm --> 4m: 6,8kg, 68cm (bắt đầu bị VPQ cả tháng) --> 5m: 6,8kg; 70cm (:Crying --> 6m: 7,5kg; 73cm -->7m: 7,8kg; 75cm --> 8m: 8,4kg; 75cm (ko dài thêm tẹo nào) --> 9m: 9,3kg; 76,5cm (bị VPQ sụt còn 9kg,hic) --> 9m20d: 9,5kg, lại bị v/h )
    • 369 Bài viết

    • 645 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Thời điểm mẹ vừa mua nhà xong thì đất HT bắt đầu lên cơn sốt vù vù, rồi ck bắt đầu rơi, mẹ may mắn hơn nhiều người con nhỉ. Và giờ mẹ có 1 căn nhà mặt đường với giá trên 10 ty, mẹ luôn coi đó là số vốn mà mẹ sẽ để dành cho 2 chị của con sau này đi học, vì vài năm nữa thôi có thể mẹ sẽ đến tuổi, có thể mẹ sẽ không còn cơ hội để làm việc nữa – để kiếm tiền nữa thì …mẹ cũng không phải lo lắng lắm về kinh tế.
    Rồi 2010 mẹ bảo vệ TS, rồi mẹ dự định có đứa thứ 2 – dự tính một kiểu, thì ra một kiểu, đúng là chẳng tính được con nhỉ. Thế rồi, mẹ lại nghén lắc lư cõng theo cái mtxt (vì mẹ ko còn đủ sức xách theo nó bên mình nữa), bố lại lặng lẽ giúp mẹ trong mọi chuyện.
    Giờ mẹ cũng vẫn còn tự hào và thầm cảm ơn bố rất nhiều con ah, lớp mẹ khóa đó có 7 học viên - chỉ có mẹ là nữ, thì đến giờ sau 6 năm, mẹ là người ra được đầu tiên, tiếp sau đó là 2 anh nữa, và giờ còn lại 4 anh không hiểu còn tiếp tục được ko hay bỏ dỡ rồi …
    Mẹ mang thai chị thứ hai của con được 4 tháng thì mẹ bảo vệ xong … và rồi mẹ nghỉ ngơi, chuẩn bị kế hoạch kinh tế cho lần vượt cạn thứ hai này.
    Lúc này cũng là lúc mẹ gần hết nợ, xin nghỉ ở Công ty tư nhân vì mẹ thấy mình như kiệt sức, vả lại mẹ cần lo cho chị 2 của con, nhưng mẹ cũng chẳng thể nghỉ được, có lẽ số mẹ nó như vậy con ah.

    Bà nội con đi mổ, bà bảo, mẹ đi mổ có gì xong còn về chăm cái T (là chăm mẹ đấy) - mổ lần 1 – BV thứ nhất sai lầm
    Vào BV thứ 2 – lại sai, đã nặng lại càng nặng thêm. Mẹ lúc đó có thai chị 2 được 6-7 tháng.
    Mẹ và bố lặng lẽ, vì mẹ thực sự rất yêu và quý bà nội của con, giữa mẹ và bà chẳng bao giờ có khoảng cách “mẹ chồng – nàng dâu”.
    Mẹ đành nói chuyện với bố và BN, mẹ bảo, thôi 2 lần mổ trước bà có hỏi ý kiến con, nhưng con để bà và bố nó quyết định, lần này là lần thứ ba rồi, con cũng sắp đẻ đến nơi, bà nghe con chuyển viện thôi, để con yên tâm, bà nghe con lần này.
    Mẹ đt cho chú của con, chú bảo chị cứ quyết thế đi, mẹ biết chú tin vào mẹ.
    Chị 2 con 38 tuần tuổi, mẹ - bố và bà tất tả ngược xuôi, bố thì lo bên đầu ra mẹ thì ở chỗ đầu vào… (bụng mẹ lúc đó to kềnh càng mẹ lúc đó nặng gần 75kg), mẹ lại phong bì các chỗ các nơi, rồi nhờ người rồi gửi gắm, cũng may mẹ gặp toàn bs có tình … mẹ đưa bà lên tuyến cao nhất có thể.
    Rồi mẹ về nhà chờ đẻ, mỗi lần đt vào cho BN, bà lại bảo mẹ chẳng thấy điều trị tích cực như ở chỗ …, mẹ lại lo….vì lần này là mẹ quyết, mà bà lại là mẹ chồng của mẹ, nếu có gì sơ sẩy mẹ sẽ day dứt lắm. Mẹ lại vào viện làm 1 vòng nữa, lúc đó chị 2 con 39 tuần tuổi.
    Rồi mẹ sinh chị thứ 2, mạnh khỏe, BN con vẫn ở viện, mẹ nhờ được người đến giúp vẫn là họ hàng ở quê.
    • 1,239 Bài viết

    • 1,534 Được cảm ơn

    #18
    7 năm vợ khóc có 3 lần, thật ngưỡng mộ 2 Vợ Chồng Chị!
    Chị cũng thật có bản lĩnh và tài năng, lần này quyết bé như vậy là đúng lắm, để lại thì dở nhiều, còn thương lắm nếu bé ra mà không lành lặn, mong là con có duyên với gia đình tốt bụng khác chị nhé! Ôm chị 1 cái và cũng muốn chị ôm lại..
    • Avatar của Chip0717
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 250 Bài viết

    • 154 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bongbongxaphong Xem bài viết
    Thời điểm mẹ vừa mua nhà xong thì đất HT bắt đầu lên cơn sốt vù vù, rồi ck bắt đầu rơi, mẹ may mắn hơn nhiều người con nhỉ. Và giờ mẹ có 1 căn nhà mặt đường với giá trên 10 ty, mẹ luôn coi đó là số vốn mà mẹ sẽ để dành cho 2 chị của con sau này đi học, vì vài năm nữa thôi có thể mẹ sẽ đến tuổi, có thể mẹ sẽ không còn cơ hội để làm việc nữa – để kiếm tiền nữa thì …mẹ cũng không phải lo lắng lắm về kinh tế.
    Rồi 2010 mẹ bảo vệ TS, rồi mẹ dự định có đứa thứ 2 – dự tính một kiểu, thì ra một kiểu, đúng là chẳng tính được con nhỉ. Thế rồi, mẹ lại nghén lắc lư cõng theo cái mtxt (vì mẹ ko còn đủ sức xách theo nó bên mình nữa), bố lại lặng lẽ giúp mẹ trong mọi chuyện.
    Giờ mẹ cũng vẫn còn tự hào và thầm cảm ơn bố rất nhiều con ah, lớp mẹ khóa đó có 7 học viên - chỉ có mẹ là nữ, thì đến giờ sau 6 năm, mẹ là người ra được đầu tiên, tiếp sau đó là 2 anh nữa, và giờ còn lại 4 anh không hiểu còn tiếp tục được ko hay bỏ dỡ rồi …
    Mẹ mang thai chị thứ hai của con được 4 tháng thì mẹ bảo vệ xong … và rồi mẹ nghỉ ngơi, chuẩn bị kế hoạch kinh tế cho lần vượt cạn thứ hai này.
    Lúc này cũng là lúc mẹ gần hết nợ, xin nghỉ ở Công ty tư nhân vì mẹ thấy mình như kiệt sức, vả lại mẹ cần lo cho chị 2 của con, nhưng mẹ cũng chẳng thể nghỉ được, có lẽ số mẹ nó như vậy con ah.

    Bà nội con đi mổ, bà bảo, mẹ đi mổ có gì xong còn về chăm cái T (là chăm mẹ đấy) - mổ lần 1 – BV thứ nhất sai lầm
    Vào BV thứ 2 – lại sai, đã nặng lại càng nặng thêm. Mẹ lúc đó có thai chị 2 được 6-7 tháng.
    Mẹ và bố lặng lẽ, vì mẹ thực sự rất yêu và quý bà nội của con, giữa mẹ và bà chẳng bao giờ có khoảng cách “mẹ chồng – nàng dâu”.
    Mẹ đành nói chuyện với bố và BN, mẹ bảo, thôi 2 lần mổ trước bà có hỏi ý kiến con, nhưng con để bà và bố nó quyết định, lần này là lần thứ ba rồi, con cũng sắp đẻ đến nơi, bà nghe con chuyển viện thôi, để con yên tâm, bà nghe con lần này.
    Mẹ đt cho chú của con, chú bảo chị cứ quyết thế đi, mẹ biết chú tin vào mẹ.
    Chị 2 con 38 tuần tuổi, mẹ - bố và bà tất tả ngược xuôi, bố thì lo bên đầu ra mẹ thì ở chỗ đầu vào… (bụng mẹ lúc đó to kềnh càng mẹ lúc đó nặng gần 75kg), mẹ lại phong bì các chỗ các nơi, rồi nhờ người rồi gửi gắm, cũng may mẹ gặp toàn bs có tình … mẹ đưa bà lên tuyến cao nhất có thể.
    Rồi mẹ về nhà chờ đẻ, mỗi lần đt vào cho BN, bà lại bảo mẹ chẳng thấy điều trị tích cực như ở chỗ …, mẹ lại lo….vì lần này là mẹ quyết, mà bà lại là mẹ chồng của mẹ, nếu có gì sơ sẩy mẹ sẽ day dứt lắm. Mẹ lại vào viện làm 1 vòng nữa, lúc đó chị 2 con 39 tuần tuổi.
    Rồi mẹ sinh chị thứ 2, mạnh khỏe, BN con vẫn ở viện, mẹ nhờ được người đến giúp vẫn là họ hàng ở quê.
    Mẹ nó ơi, kể nhiều như vậy rồi vậy bây giờ mẹ nó đã làm lễ tạ vong chưa??
    • Avatar của misu10
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 62 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #20
    khi đọc những dòng này,nước mắt me cứ chảy dài, vì ân hận và đau đớn.mẹ đã bỏ con khi con mới 9 tuần tuổi. Bác sỹ bảo em nhìn này,đầu con em đấy, cả tiếng tim đập nữa, đừng bỏ nó tội lắm.Vậy mà mẹ vẫn bỏ, mẹ thật độc ác và tàn nhẫn.Nỗi ân hận bắt mẹ tự đày đọa mình, không ăn, không ngủ, thậm chí sau khi bỏ con mẹ đã dầm mưa đến khi ngất đi vì cảm lạnh.Nhưng tất cả đã muôn rồi, con đã ra đi vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa.Mẹ xin lỗi vì đã không cho con được làm người...
    Các mẹ ơi nếu có lễ cầu siêu nào xin cho em đi với ạ, nếu không làm lễ cầu siêu được cho bé thì cả đời này em sẽ day dứt không bao giờ tha thứ được cho mình. sdt của em là 0988 không 85 không 84
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2