TIN TÀI TRỢ.

Sự cố

  • 15.8K Lượt chia sẻ
  • 209K Lượt đọc
  • 35 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 760 Bài viết

    • 3,513 Được cảm ơn

    #1
    Quá nửa đêm, anh bị đánh thức bởi cuộc gọi từ cô. Giọng ngáy ngủ xen lẫn cáu gắt, anh gần như hét lên trong điện thoại:

    - Có gì mà gọi giờ này?

    - Anh đang ở một mình phải không? – Cô thì thầm.

    - Ừ thì sao?

    - Em....

    Anh chán nản toan tắt điện thoại khi nghe cô ngập ngừng ở phía đầu dây bên kia.

    Những cuộc gọi lúc nửa đêm thế này thường không được chào đón dù cho có đến từ cô, người đang là bạn gái anh. Huống chi, cả ngày nay anh mệt mỏi xoay vòng trong đống công việc cuối năm. Vừa chợp mắt được một tí là cô lại gọi. Cơn buồn ngủ theo đó cũng dần biến mất.

    - Anh từng nói chúng ta sẽ có con đúng không?

    - Thì sao? – Tim anh đập phịch một cái rồi đột ngột nhảy múa trong lồng ngực. – Đừng nói với anh là....

    - Một đứa cũng đang trên đường đến đây....

    Đó là cuộc gọi của đêm hôm qua. Anh kết thúc ngay cuộc nói chuyện sau câu nói ấy của cô. Tắt điện thoại. Anh lẳng lặng đi ngay vào toilet. Không cần phải rửa mặt, anh cũng đủ tỉnh táo. Lời nói vừa nãy của cô còn có tác dụng hơn cả cốc cà phê anh uống ban chiều, có khi còn hơn cả chục cốc cộng lại.

    Tay run run anh bấm bàn phím điện thoại. Vỏn vẹn chỉ có: "Mai đến bệnh viện cùng anh". Tin nhắn hồi âm ngay lập tức: "Ừ. Em xin lỗi" .

    Đêm nay, lại không thể ngủ. Loay hoay chờ cho trời sáng.

    ....

    - Được 11 tuần rồi.

    - 11 tuần á?

    - Đã có tim thai. Khỏe mạnh, chỉ số phát triển tốt. Đây này.

    Vị bác sỹ đưa tay chỉ lên màn hình vị trí "đứa nhỏ" đang nằm. Anh chẳng thấy gì ngoại trừ vật thể đen-không-hình-dạng. Nó tách biệt với cái đống cũng đen xung quanh nó bằng một đường viền, mấp máy.

    Tiếng nhịp tim đập "phình phịch" rõ ràng khiến anh rùng mình. Cô bấu chặt tay vào tấm nệm trên bàn siêu âm, mắt chưa một giây một phút nào rời khỏi màn hình.Bước ra khỏi phòng siêu âm, cô vẫn cuối mặt.

    - Xin lỗi anh, hôm ấy em...

    - Lại quên uống thuốc nữa sao?

    - Tại công việc bận quá nên...

    - Đây là lần thứ mấy rồi?

    - .....

    Cô im lặng. Anh thì đang nhớ xem là lần thứ bao nhiêu dắt cô vào đây. Lần nào anh cũng phản ứng như nhau khi nhận được tin từ cô. Chỉ khác là cái bình tĩnh lúc sau để giải quyết mọi chuyện. Anh thở dài. Yêu nhau gần 4 năm nay, có lẽ chưa bao giờ anh thấy chán nản như lúc này.

    - Giờ em tính sao? Lại giống như những lần trước à?

    - ....

    - Ông trời cũng ưu ái nhỉ? Bao nhiêu người cầu mong có con thế mà chưa "dính" lần nào. Còn em, bao nhiêu lần phải bỏ thế mà vẫn....

    Anh định thốt ra cho hết câu nhưng thoáng nhìn thấy cô đang cuối gầm mặt, tay bấu chặt vào hay vạt áo, anh lại thôi. Chưa bao giờ anh thấy tình cảm dành cho cô suốt bao nhiêu năm qua giảm sút thế này. Anh thở dài.

    Nhớ đến lần thứ nhất anh đã hốt hoảng thế nào, lần thứ hai bàng hoàng ra sao, rồi lần thứ ba phân vân thế nào. Bây giờ thì... Cảm xúc trôi tuột như không có gì. Chẳng buồn nói với cô thêm lời nào nữa.

    - Mai em sẽ bỏ. Hôm nay em hơi mệt.

    - Ừ. Tùy em.

    Anh chở cô về. Trên đường đi, hai người chả nói với nhau lời nào. Xe anh đổ phịch trước công ty cô. Chưa kịp chào anh như mọi ngày, cô đã nhanh chóng quay lưng vào đó. Để lại anh nhìn theo cái dáng gầy gầy con con mà nao lòng. Anh không hiểu hay đúng hơn là không biết cô đang nghĩ gì.Sáng hôm sau hai người lại đến bệnh viện. Anh phải đi cùng cô. Anh buộc mình phải là người có trách nhiệm. Anh biết mình sẽ cưới cô làm vợ. Nhưng không phải là bây giờ và nhất là không phải vì đứa nhỏ.

    Vị bác sĩ lấy tay trịnh trọng nâng cặp kính. Đôi chân mày chau lại với nhau, mắt không rời kết quả siêu âm.

    - Cô bỏ thai mấy lần rồi?

    - Dạ 3 lần rồi.

    Vị bác sĩ ném cho anh cái nhìn khinh bỉ rồi hỏi tiếp:

    - Thế có muốn mai này làm mẹ không?

    - Dạ....

    - Bỏ đứa này nữa là mai này không có con được nữa đâu.

    Anh lắng tay nghe vị bác sĩ nói. Từng chữ từng chữ thấm vào đầu anh. Cô bỏ thai nhiều lần rồi. Thành tử cung vốn dĩ đã mỏng, giờ mong manh hơn bao giờ hết. Nếu bỏ nữa. Thì tử cung của cô sẽ không có khả năng giữ nổi đứa trẻ nào nữa.

    Vị bác sĩ thở dài:

    - Các anh chị bây giờ sung sướng quá rồi. Muốn làm gì thì làm. Chúng tôi không can ngăn được. Bao nhiêu người tuyên truyền các tác hại của việc này mà có chịu nghe. Lúc đấy thì không quan tâm. Giờ có chuyện thì....

    - Đừng có mà dại dột đến mấy chỗ tư nhân. – Vị bác sĩ lạnh lùng xen lẫn cứng rắn.

    Vậy là cô không thể bỏ "đứa nhỏ". Đồng nghĩa với việc cô phải sinh ra nó. Người anh lạnh toát. Bây giờ mà làm đám cưới thì tiền ở đâu ra. Nhà anh vẫn phải thuê. Gọi là nhà nhưng căn phòng nhỏ xíu.

    Gia đình cô còn tệ hơn. Gần chục anh chị em chui rúc trong căn nhà bé tí, người nào lấy vợ lấy chồng ra riêng thì đỡ được người đó nhưng cũng chẳng hơn gì. Nghĩ đến tương lai ngày thì làm việc quần quật, con đau con bệnh, con khóc con quấy trong căn nhà chưa đến 10m2 mà anh đổ mồ hôi lạnh toát.

    Tiền trong ngân hàng dành dụm bao nhiêu năm nay gần như con số không vì anh còn bố mẹ già phải nuôi và đàn em dưới quê.Anh quay sang nhìn cô. Cô vẫn im lặng. Mặt cuối gầm. Li chanh muối tan cả đá nhạt nhẽo đặt trên bàn im thinh thít. Anh lạnh lùng phá tan bầu không khí đang có.

    - Giờ em tính sao?

    - Em tự có cách giải quyết.

    - Sao những lần trước em không nói với anh?

    - ....

    - Đến thế này thì anh phải làm sao?

    - Nếu em nói thì anh cũng đâu có chịu cưới em.

    Cô đưa đôi mắt ngấn nước nhìn anh. Đôi mắt có cả sự căm phẫn đến vô vọng. Cô lấy từ trong ví tờ 10 ngàn đặt xuống bàn rồi đẩy ghế đứng dậy.

    - Em có cách tự em giải quyết. Anh không cần lo.

    Anh bàng hoàng nhìn cô. Suốt bao năm qua, cô chưa từng cãi anh lấy một câu. Cái gì cũng nghe theo lời anh nói. Thế mà hôm nay cô dám ngang nhiên chống lại anh.

    - Em muốn cái gì đây hả?

    Cô không quan tâm lời anh nói, cứ thể bước nhanh ra khỏi căn-tin bệnh viện. Đôi vai run lên nức nở. Nước mắt tuôn dài không thể kìm lại được.

    .....

    Tối đó, anh uống thật say. Bấm số điện thoại của cô, anh như gào lên qua điện thoại: "Cô còn muốn làm gì nữa hả? Giờ cô không bỏ đứa nhỏ được thì tôi sẽ cưới cô. Ngoài chuyện đó ra thì cô còn muốn gì nữa?"

    Cô bật khóc. Dù cố nén không cho anh biết nhưng cô vẫn khóc. Nuốt vội giọt nước mắt mặn chát trên môi, cô nói giọng thỏ thẻ nhưng cứng ngắt: "Em sẽ bỏ con. Anh đừng bận tâm đến em".

    Tiếng gác máy lạnh lùng từ phía cô khiến anh thoáng chốc tỉnh táo. Chữ "con" thốt ra từ cô khiến anh đau ngay lồng ngực một chốc. Nhưng hơi men lại mang anh về với suy nghĩ tàn nhẫn kia. Anh ngã phịch lên giường, chiếc điện thoại rớt "bịch" xuống sàn nhà, tự động tắt máy.Sáng hôm sau, tận gần trưa anh mới tỉnh được. Cơn say để lại dư âm khiến anh chóang váng. Anh liêu xiêu bước về phía toilet rồi tự nhiên nhớ đến lời cô nói tối qua. Anh cố xác định xem có phải là mơ hay không rồi vội vã phát hiện ra điện thoại nằm im lìm trên thềm nhà.

    Có 3 tin nhắn đến máy anh. Cùng một người gửi.

    "Em đang ở phòng mạch tư. Em chỉ biết có chỗ này. Anh ở đâu vậy? Sao không nghe máy? Em sợ lắm"

    Tim anh đập thịch một cái. Toan bấm nút gọi cho cô ngay thì tin nhắn thứ hai đập vào mắt anh.

    "Có thể lần này em sẽ không có con được nữa. Nếu thế, anh vẫn muốn cưới em chứ? Hay là anh sẽ bỏ em để lấy người sẽ sinh con cho anh?"

    Anh tưởng tượng cảnh cô co rúm một mình trên bàn phẫu thuật. Thoáng rùng mình, mồ hôi lạnh toát sống lưng

    "Em ra khỏi phòng phẫu thuật rồi. Em mệt lắm. Đau nữa. Lần này đau nhiều hơn trước gấp chục lần. Hình như máu vẫn chảy. Chắc em không tự về nỗi nữa. Anh đến đón em nhé. Em xin anh"

    Tay anh run đến mất cả cảm giác. Bấm máy gọi cho cô. Bác sĩ đã cảnh báo cô thế nào mà còn làm vậy? Sao lại ngốc đến thế chứ?

    Điện thoại đổ chuông hồi dài không ai trả lời. Anh định bấm gọi lại thì phía đầu dây bên kia vang lên giọng vội vã.

    "Người nhà của bệnh nhân à? Vào viện ngay đi. Băng huyết rồi không cầm được. Chúng tôi đưa vào viện rồi"

    Anh cắn chặt môi khi từng lời nói vang lên qua tai anh. Anh lao như bay ra khỏi nhà, chạy thẳng đến bệnh viện. Chẳng lẽ cô tàn nhẫn đến mức đó, đánh đổi cơ hội làm mẹ để chọn ở cạnh anh?

    "Không cứu được."

    Vị bác sĩ lắc đầu nhìn anh. Anh hỏi lại thêm một lần nữa. Vẫn câu trả lời y như thế, không khác một chữ.

    Cô mất máu quá nhiều. Máu tuôn ồ ạt không cầm được. Phòng mạch ấy không giấy phép, thiếu trang thiết bị. Đưa đến đây thì quá muộn. Điều mà vị bác sĩ đã từng cảnh báo với cô.

    Anh phải vịn tay vào tường lần theo lối vào nơi cô đang nằm. Lòng hi vọng bác sĩ ấy nhầm lẫn. Mắt chờ cô chạy đến thì thầm vào tai anh nói "em không sao" như những lần trước.

    Ông ta hỏi anh có muốn nhìn mặt cô lần cuối không? Anh bảo có. Rồi anh thoáng thấy dưới tấm khăn trắng toát phủ cả thân người, bàn tay cô lộ ra. Chiếc điện thoại đặt cạnh bên. Có một tin nhắn sau cùng chưa kịp gửi đi. "Em yêu anh"

    Anh thoáng cười rồi bật khóc. Vừa cười méo xệch lẫn nước mắt. Ôm đầu ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh hoang mang cầm lấy bàn tay cô. Lạnh quá em ơi!
    Gởi từ ứng dụng Webtretho của hivongmonhmanh

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 76 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #2
    Đọc mà buồn quá ! Không biết là thật hay chỉ là truyện. Mình thì đang mong con 3 năm nay rồi mà chẳng thấy con về, bao nhiêu lần khóc vì hi vọng rồi lại thất vọng. Buồn mà chẳng biết nói sao, mong con !
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 760 Bài viết

    • 3,513 Được cảm ơn

    #3
    Mình cũng vậy . Haizzz . Mình post câu chuyện này là để cảnh tỉnh các bạn trẻ thôi

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của hivongmonhmanh
    • Avatar của hapie
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 152 Bài viết

    • 115 Được cảm ơn

    #4
    Ba Mẹ, anh chị em ruột thịt, và người yêu/chồng yêu thương bạn rất nhiều, nhưng họ có thể ở cạnh bạn 24/24 để chăm sóc, quan tâm, và lo lắng cho bạn 24/24 không?
    Chính bản thân bạn là người ở cùng bạn 24/24. Nghĩa là chính bản thân bạn phải biết tự chăm sóc, lo lắng, và quan tâm bản thân mình.
    Khi đã trưởng thành, hãy dựa dẫm vào chính bản thân bạn. Không nên ỷ lại và trông chờ vào người khác.
    KHÔNG AI CHĂM SÓC TỐT MÌNH BẰNG CHÍNH MÌNH CẢ.
    Hỡi những cô gái, nếu chưa sẵn sàng có con thì phải nên uống thuốc tránh thai mỗi ngày (hay tư vấn bác sĩ phương pháp tránh thai an toàn). Quên uống thuốc, ai cũng mắc phải và đãng trí, nhưng nên tập thói quen để nhớ (ăn sáng-uống thuốc, ăn trưa-uống thuốc, ăn chiều-uống thuốc), hay hẹn giờ trên điện thoại mỗi ngày vào giờ cố định (nếu có điện thoại).
    Mình có biết một cô gái, 17-18t gì đấy, có bầu, sinh ra một đứa bé gái rất dễ thương. Cô gái chăm sóc đứa con được vài tháng, rồi làm giấy tờ cho đứa con; và cô gái đó có bồ khác. Còn cha của đứa bé cũng không biết ở đâu. Cuối cùng người bị tổn thương là đứa con. Một là cha mẹ ruột đem cho người khác, hai là phá bỏ từ trong bụng.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của hapie
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #5
    thứ thẳng đàn ông tồi!
    comment by WTT mobile view
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn

    #6
    Thằng hèn
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 30 Được cảm ơn

    #7
    Thằng hèn, tồi,...đáng chết
    • Avatar của ledan82
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #8
    đọcthấy buồn...thương cô gái trao thân phận và mạng sống cho 1 người đàn ông vô trách nhiệm.người như vậy trong mọi mặt đều " nhạt nhòa" không có gì làm đặc sắc.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của TrAries
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #9
    Sao bạn tàn nhẫn quá v?? Bài viết của chủ thớt để cảnh tỉnh những lối suy nghĩ như b đó!!
    comment by WTT mobile view
    • 49 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #10
    Đáng để tham khảo và suy nghĩ ạ.
    • Avatar của hungsnip
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #11
    Thôi thì mỗi người một hoàn cảnh, thông cảm chia sẻ cho nhau. Nhưng cho hỏi đây là truyện có thật hay hư cấu.
    • 2 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #12
    3 năm trước mới tốt nghiệp và đang thất nghiệp mình cũng có ý định như vậy nhưng chồng mình ko cho bỏ. Cưới xong 2vc thuê nhà 12m2. Sắp có con anh chịu khó đi học thêm tiếng nhật, rồi xin vào cty nhật. 2 năm ở nhật rồi thỉnh thoảng a mới về, vẫn còn nợ ngân hàng 1/2 căn chung cư nữa nhưng dù sao mình vẫn cảm thấy may mắn vì không bỏ con. Hic
    comment by WTT mobile view
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Nanase
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 39 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    #13
    Mình chỉ thấy đứa con gái ngu thôi. Tội nghiệp anh chàng.
    • 7 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #14
    Câu chuyện buồn quá
    comment by WTT mobile view
    • 32 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #15
    đọc mà thấy buồn...
    • 60 Bài viết

    • 90 Được cảm ơn

    #16
    Từng ấy tuổi rồi (4 năm yêu đương) mà yêu đương gì quá ngu ngơ như trẻ dại thế ư? Cả hai đứa!!!!
    • 560 Bài viết

    • 2,198 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Làm đàn bà mà ngu như thế thì bó tay. Có mỗi chuyên uống thuốc mà quên tới lần n. Chỉ cần quên lần 1 bị dính phải đi bỏ thai thì con người bình thường ai cũng sẽ nhớ cả đời để mà không quên uống thuốc nữa. Cái này là truyện sáng tác chứ ở đời sao có người ngu dữ vậy. Thà không biết uống thuốc còn hiểu được, đằng này biết có thuốc và đã uống thuốc, mà quên nhẹ băng!
    • Avatar của FAlone
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 17 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #18
    độ quay tay của lều bá đạo thật
    • Avatar của Cloud68
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #19
    Đàn ông lúc nào họ cũng tỏ ra vô tâm một cách ngây thơ. Đã gây ra tổn thương lớn cho người yêu mình mà vẫn cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt . mà đàn bà thì vì yêu,lúc nào cũng chịu đựng và bỏ qua lỗi lầm của họ,rồi thì tự chịu khổ một mình.
    comment by WTT mobile view
    • Avatar của coca1212
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 469 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi HaiYen1712 Xem bài viết
    Đọc mà buồn quá ! Không biết là thật hay chỉ là truyện. Mình thì đang mong con 3 năm nay rồi mà chẳng thấy con về, bao nhiêu lần khóc vì hi vọng rồi lại thất vọng. Buồn mà chẳng biết nói sao, mong con !
    mh cũng mong con 5 hôm nữa là tròn 2 năm.mong rằng ông trời sẽ nghe thấu nỗi lòng của chúng mh mà cho 1 hưởng cảm giác làm mẹ.!
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2