stress quá mà không muốn chia sẻ với chồng, với bất kỳ ai

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.15K Lượt đọc
  • 23 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ơi, mình đang bị stress nặng mà không dám tâm sự cùng ai.

    Mình đang viết thesis, một tháng nữa là nộp rồi mà còn 1/3 nữa mà mình không thể nào tập trung được. Mỗi ngày mở máy ngồi vào là đầu óc mình trống rỗng, không thể nghĩ hay viết bất cứ cái gì. Nhìn vào thesis như nhìn vào bức vách, không có 1 chút cảm hứng, ko một chút đọng trong đầu. Tình trạng này đã kéo dài 1,5 tháng nay. Hu hu. Không đúng hạn thì mình chết mất vì liên quan nhiều thứ...Hàng ngày mình vẫn lên office như thường nhưng lướt hết web này web khác với cảm giác chán nản, trống rỗng. Mình muốn bổ đầu ra nhét chữ vào mà thực sự không thể. Cảm thấy bất tài vô dụng, muốn khóc mà ko khóc được, muốn nói ra với ai đó hoặc đơn giản là kêu gào trên FB mà không dám làm vì sợ làm người thân thêm lo lắng, rồi sợ mọi người chê cười vì kém cỏi. Mình phải lập cái nick khác để kêu ko thì chết mât. Hu hu.

    Ngồi vào máy tính chỉ nghĩ đến con, chỉ muốn về với con. Thương con và chồng phải vật lộn với nhau để cho mẹ học mà thực tế mẹ không vào đầu chữ nào. Mình không dám tâm sự với chồng vì chồng sẽ mắng mình, sẽ lên án mình là tại sao ko học, chỉ vào mạng này nọ, chồng đã trông con cho rồi, đã làm hết việc nhà...nhưng thực tế chồng ko hiểu là tình trạng của mình là cố gắng, cố gắng vô cùng nhưng ko được chữ nào. Dạo này mình cũng chán chồng mình nhiều thứ. Chồng mình mà biết mình thế này chắc sẽ dè bỉu mình kinh lắm đây...chính vì vậy mà mình càng ko dám nói cho chồng nghe nhưng mình bị stress nặng các mẹ ạ.

    Làm thế nào bây giờ hả các mẹ ơi??????hu hu, mình sợ cái cảm giác đến hạn mà chưa có gì để nộp lắm. Hãi các lắc đầu của GS, hãi cái lườm nguýt của chồng. Áp lực quassssssssssssssssss. Cứu mình với, có cách nào chấm dứt giai đoạn này không?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #2
    Bạn có officemate để nói chuyện cùng ko? Nói chuyện với ai cũng đang viết thesis thì thoải mái hơn nhiều đó bạn, mỗi ngày nói chừng 30' thôi cũng được.

    Hồi mình viết thesis cũng bị như bạn vậy đó, browse Internet là chính, rồi còn mua đồ online nữa chứ. Khi nhận ra mình sắp hết thời gian thì giật mình, rồi quyết định tắt Internet để ngồi viết cho xong. Mình vẫn lên office để viết bài chứ ko viết ở nhà, nhờ 1 người cùng office keep track giùm mình, ví dụ như là định trong tuần này sẽ viết gì, rồi người đó tới ngày sẽ hỏi coi mình xong chưa, nếu chưa xong thì tại sao, nên làm gì...

    Bạn cũng có thể đi gặp counsellor của trường, ngồi nói 1 buổi thôi bạn. Đừng ngại!

    Ko biết cách này có work cho bạn ko, nhưng mà nhiều khi trong đầu mình trống rỗng, chẳng biết viết gì, mình vẫn ngồi viết, viết lung tung mà ko cần để ý tới grammar, structure... để lấy đà viết tiếp. Những phần đó có thể sẽ bị xóa hết khi mình đọc lại, nhưng quan trọng là khi bạn thấy bạn đã viết được 1 trang trong 1 tiếng đồng hồ thì bạn sẽ có motivation để viết tiếp.

    Bạn đừng tập trung vào những suy nghĩ bi quan, bạn giỏi mà, đã đi được chừng này quãng đường rồi còn gì. Mình tin chồng bạn ủng hộ bạn và tin là bạn giỏi, có điều đúng là có những thứ chỉ trải qua mới hiểu.

    Bạn thử chạy bộ mỗi buổi sáng trước khi tới trường, chạy nhanh để tim đập mạnh, có cảm giác như mình trút hết được buồn phiền trong lòng. Khoảng 1 tuần bạn sẽ cảm thấy khác, đầu óc minh mẫn hơn, cơ thể khỏe mạnh hơn, suy nghĩ positive hơn...

    Ráng lên bạn nha.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mua_quyt Xem bài viết
    Bạn có officemate để nói chuyện cùng ko? Nói chuyện với ai cũng đang viết thesis thì thoải mái hơn nhiều đó bạn, mỗi ngày nói chừng 30' thôi cũng được.

    Hồi mình viết thesis cũng bị như bạn vậy đó, browse Internet là chính, rồi còn mua đồ online nữa chứ. Khi nhận ra mình sắp hết thời gian thì giật mình, rồi quyết định tắt Internet để ngồi viết cho xong. Mình vẫn lên office để viết bài chứ ko viết ở nhà, nhờ 1 người cùng office keep track giùm mình, ví dụ như là định trong tuần này sẽ viết gì, rồi người đó tới ngày sẽ hỏi coi mình xong chưa, nếu chưa xong thì tại sao, nên làm gì...

    Bạn cũng có thể đi gặp counsellor của trường, ngồi nói 1 buổi thôi bạn. Đừng ngại!

    Ko biết cách này có work cho bạn ko, nhưng mà nhiều khi trong đầu mình trống rỗng, chẳng biết viết gì, mình vẫn ngồi viết, viết lung tung mà ko cần để ý tới grammar, structure... để lấy đà viết tiếp. Những phần đó có thể sẽ bị xóa hết khi mình đọc lại, nhưng quan trọng là khi bạn thấy bạn đã viết được 1 trang trong 1 tiếng đồng hồ thì bạn sẽ có motivation để viết tiếp.

    Bạn đừng tập trung vào những suy nghĩ bi quan, bạn giỏi mà, đã đi được chừng này quãng đường rồi còn gì. Mình tin chồng bạn ủng hộ bạn và tin là bạn giỏi, có điều đúng là có những thứ chỉ trải qua mới hiểu.

    Bạn thử chạy bộ mỗi buổi sáng trước khi tới trường, chạy nhanh để tim đập mạnh, có cảm giác như mình trút hết được buồn phiền trong lòng. Khoảng 1 tuần bạn sẽ cảm thấy khác, đầu óc minh mẫn hơn, cơ thể khỏe mạnh hơn, suy nghĩ positive hơn...

    Ráng lên bạn nha.
    Ôi, cảm ơn mẹ nó quá. Những lời chia sẻ của mẹ nó rất hữu ích với mình lúc này. Ít nhất có người đã từng trải qua cái cảm giác này và thấu hiểu.

    Nhưng sao mình lại có cảm giác khó chịu nếu ai đó cứ thường xuyên hỏi mình, đã làm xong chưa, làm đến đâu rồi, viết đến đâu rồi như kiểu thúc giục nhé. Tính mình càng thúc mình càng hoảng, càng hoảng mình càng chẳng làm đựoc việc gì ra hồn. Nên mình toàn lên office vào ban đêm, yên tĩnh thì viết được rất nhiều nhưng dạo này đêm hay ngày đều như nhau, ko có cảm hứng gì hết.

    Đúng là giờ mình mới hiểu cái stress, cái trầm cảm nó nguy hiểm thế nào. Nó có thể đánh bại một người khỏe mạnh và hiểu biết bất cứ lúc nào...chính vì vậy mà có nhiều ca tự tử mà người ngoài ko hiểu lý do tại sao.

    Nhiều lúc mình ước, giá như số phận cho mình làm lao công quét rác, sang đi làm xong về ngủ hoặc cái bà bán cháo lòng hết hàng đóng cửa muốn đi đâu thì đi, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ lắm. Đằng này lúc nào đầu cũng nặng trĩu, lúc nào cũng phải suy nghĩ, trong giấc mơ còn mộng mị...không thấy được 1 ngày vui, hãi lắm.

    Làm nghiên cứu ở nước ngoài là vậy, stress đủ thứ, lăn lê bò toài cho công việc của mình nhưng về VN cũng lại stress vì những cái mình khổ công nghiên cứu chẳng phát triển được, hay áp dụng được

    Một lần nữa cảm ơn mẹ nó nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 245 Bài viết

    • 846 Được cảm ơn

    #4
    Bạn đi chữa bệnh về tâm thần đi. Tâm thần ở đây là thần kinh, là tâm trí, là suy nghĩ và cả sức khỏe nữa. Càng những người có trí tuệ và hiểu biết lại càng dễ bị stress, trầm cảm. Còn những người lao động chân tay hoặc là khả năng về trí óc bình thường thì chẳng có ai bị cả. Rất nhiều quan chức lớn ở Trung Quốc, rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới cũng tự tử vì stress, trầm cảm đấy. Danh họa nổi tiếng của Hà Lan là VanGogh cũng mắc chứng bệnh này, nữ diễn viên Choi Jin Xil cũng chung số phận.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngocthanhle Xem bài viết
    Bạn đi chữa bệnh về tâm thần đi. Tâm thần ở đây là thần kinh, là tâm trí, là suy nghĩ và cả sức khỏe nữa. Càng những người có trí tuệ và hiểu biết lại càng dễ bị stress, trầm cảm. Còn những người lao động chân tay hoặc là khả năng về trí óc bình thường thì chẳng có ai bị cả. Rất nhiều quan chức lớn ở Trung Quốc, rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới cũng tự tử vì stress, trầm cảm đấy. Danh họa nổi tiếng của Hà Lan là VanGogh cũng mắc chứng bệnh này, nữ diễn viên Choi Jin Xil cũng chung số phận.
    Cảm ơn mẹ nó nhắc nhở nhé. Hiện tại mình đang chọn giải pháp là lên diễn đàn chia sẻ, viết ra ít nhất cũng là cách giải tỏa khỏi bức xúc tạm thời. Nếu có mẹ nào chia sẻ động viên thì càng quý. Không được chắc mình cũng phải đi bs tâm lý mới được chứ để lâu mất kiểm soát là toi.

    Mình không chia sẻ được với chồng vì nhiều lần muốn kể lể chỉ mong ông ấy gật gù đồng ý hoặc động viên thì ngược lại toàn nhận được những bài lên lớp, những quy kết (như kiểu bị như vậy phải xem lại mình - đồng ý là như thế nhưng cái lúc mà người ta mệt mỏi, yếu đuối mà lại nghe những lời đó thấy căng thẳng, chán nản hơn rất nhiều) nên mình chọn giải pháp im lặng và cam chịu. Miết rồi tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, sống chung nhưng mỗi đứa một việc, một suy nghĩ, tự thân vận động và tự tìm giải pháp...Nói chung là công việc chán, đời sống vợ chồng chán...có mấy đứa con làm vui vậy.
    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuhaichurongcon Xem bài viết

    Nhưng sao mình lại có cảm giác khó chịu nếu ai đó cứ thường xuyên hỏi mình, đã làm xong chưa, làm đến đâu rồi, viết đến đâu rồi như kiểu thúc giục nhé. Tính mình càng thúc mình càng hoảng, càng hoảng mình càng chẳng làm đựoc việc gì ra hồn. Nên mình toàn lên office vào ban đêm, yên tĩnh thì viết được rất nhiều nhưng dạo này đêm hay ngày đều như nhau, ko có cảm hứng gì hết.
    Nhiều khi mình cũng cảm thấy y chang như bạn, nhất là khi mình ko nhờ người ta nhắc. Lúc mình viết thesis mình cũng cáu với bạn chồng mấy lần vì hỏi progress. Thiệt tình thì ổng chỉ muốn hỏi thăm, chia sẻ thôi nhưng mà lúc đó mình stress quá nên trở nên nhạy cảm quá mức cần thiết, hehe...

    Bạn nói là bạn hay lên office ban đêm, vậy bạn có nói chuyện với mọi người được ko? Bạn ráng nói chuyện với người khác nhiều vô, nói linh tinh gì cũng được, có người ngồi nghe là tốt rồi. Nói trên mạng nhiều khi ko tốt bằng đâu.

    Kì này mình đi lớp meditation, 1 tiếng/tuần mà thấy tốt lắm, tinh thần thoải mái, nhẹ nhàng hơn hẳn.

    Mình thì ko theo đạo nhưng mà thỉnh thoảng vẫn đi nhà thờ, ngồi nghe giảng đạo rồi hát, cũng thấy bình yên hơn. Bạn có thể thử coi mấy cách này work cho bạn ko.


    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuhaichurongcon Xem bài viết
    Đúng là giờ mình mới hiểu cái stress, cái trầm cảm nó nguy hiểm thế nào. Nó có thể đánh bại một người khỏe mạnh và hiểu biết bất cứ lúc nào...chính vì vậy mà có nhiều ca tự tử mà người ngoài ko hiểu lý do tại sao.

    Nhiều lúc mình ước, giá như số phận cho mình làm lao công quét rác, sang đi làm xong về ngủ hoặc cái bà bán cháo lòng hết hàng đóng cửa muốn đi đâu thì đi, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ lắm. Đằng này lúc nào đầu cũng nặng trĩu, lúc nào cũng phải suy nghĩ, trong giấc mơ còn mộng mị...không thấy được 1 ngày vui, hãi lắm.
    Mình đồng ý với bạn, trầm cảm len lỏi vô mình lúc nào mình cũng ko rõ, tới lúc nhận ra thì nó đã tấn công mình xong mất rồi. Nhưng what doesn't kill you makes you stronger, mỗi lần thắng trầm cảm là mỗi lần thấy mình trưởng thành hơn một chút.

    Bây giờ thì bạn ước vậy, nhưng khi nộp thesis, lên nhận bằng, bạn sẽ thấy tất cả mọi effort là xứng đáng, sẽ thấy tự hào lắm. You're getting there! So close, don't give up!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mua_quyt Xem bài viết
    Nhiều khi mình cũng cảm thấy y chang như bạn, nhất là khi mình ko nhờ người ta nhắc. Lúc mình viết thesis mình cũng cáu với bạn chồng mấy lần vì hỏi progress. Thiệt tình thì ổng chỉ muốn hỏi thăm, chia sẻ thôi nhưng mà lúc đó mình stress quá nên trở nên nhạy cảm quá mức cần thiết, hehe...

    Bạn nói là bạn hay lên office ban đêm, vậy bạn có nói chuyện với mọi người được ko? Bạn ráng nói chuyện với người khác nhiều vô, nói linh tinh gì cũng được, có người ngồi nghe là tốt rồi. Nói trên mạng nhiều khi ko tốt bằng đâu.

    Kì này mình đi lớp meditation, 1 tiếng/tuần mà thấy tốt lắm, tinh thần thoải mái, nhẹ nhàng hơn hẳn.

    Mình thì ko theo đạo nhưng mà thỉnh thoảng vẫn đi nhà thờ, ngồi nghe giảng đạo rồi hát, cũng thấy bình yên hơn. Bạn có thể thử coi mấy cách này work cho bạn ko.




    Mình đồng ý với bạn, trầm cảm len lỏi vô mình lúc nào mình cũng ko rõ, tới lúc nhận ra thì nó đã tấn công mình xong mất rồi. Nhưng what doesn't kill you makes you stronger, mỗi lần thắng trầm cảm là mỗi lần thấy mình trưởng thành hơn một chút.

    Bây giờ thì bạn ước vậy, nhưng khi nộp thesis, lên nhận bằng, bạn sẽ thấy tất cả mọi effort là xứng đáng, sẽ thấy tự hào lắm. You're getting there! So close, don't give up!
    Cảm ơn mẹ nó. Sau khi ốm trận 2 ngày, nghỉ ngơi hoàn toàn, chả nghĩ gì đến sách vở thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn nhiều. Có lẽ khi ta quá mệt mỏi và căng thẳng, nên buông xuôi, đừng gồng lên thì sau đấy có khi lại cảm thấy thoải mái.

    Về lâu về dài chắc mình phải làm như mẹ nó thôi. Tuần sau đăng ký bơi lội. Chán nữa thì lượn lờ shopping. Mà chán nữa chắc phải tâm sự thật với suppervisor.

    Mà khi mình viết ra được những dòng này, sự căng thẳng cũng được giảm đi phần nào đấy mẹ nó ạ.

    Thôi, thỉnh thoảng vào đây viết linh tinh vậy. Mẹ nó nhớ "theo dõi" để chia sẻ với mình nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuhaichurongcon Xem bài viết
    Cảm ơn mẹ nó. Sau khi ốm trận 2 ngày, nghỉ ngơi hoàn toàn, chả nghĩ gì đến sách vở thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn nhiều. Có lẽ khi ta quá mệt mỏi và căng thẳng, nên buông xuôi, đừng gồng lên thì sau đấy có khi lại cảm thấy thoải mái.

    Về lâu về dài chắc mình phải làm như mẹ nó thôi. Tuần sau đăng ký bơi lội. Chán nữa thì lượn lờ shopping. Mà chán nữa chắc phải tâm sự thật với suppervisor.

    Mà khi mình viết ra được những dòng này, sự căng thẳng cũng được giảm đi phần nào đấy mẹ nó ạ.

    Thôi, thỉnh thoảng vào đây viết linh tinh vậy. Mẹ nó nhớ "theo dõi" để chia sẻ với mình nhé
    Đọc bài của bạn mà mừng ghê

    Khi nào rảnh thì bạn update tình hình nha. Mình cũng muốn được biết tin khi bạn viết xong thesis

    Ráng lên bạn ha!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 162 Bài viết

    • 118 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    thảm thương quá, tưởng đi du học là sướng lém!!
    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi PhanHoa_le Xem bài viết
    thảm thương quá, tưởng đi du học là sướng lém!!
    Nói nhẹ nhàng thì "Hãy nghĩ rằng ngôn từ là thứ gì đó rất quý hiếm, hãy sử dụng chúng một cách tiết kiệm và đúng lúc để chúng có thể phát huy tác dụng."

    Tại sao bạn nghĩ đi du học là sướng? Rõ ràng là "đi học" chứ có "đi chơi" đâu?

    Mà mắc gì lại "thảm thương"? Mình ko hiểu bạn định nói gì.

    Rảnh quá ko biết làm gì thì đọc bài này nè bạn, rồi tập suy nghĩ cẩn thận trước khi type https://www.webtretho.com/forum/f188/...u-wtt-1951688/
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #11
    Không mẹ mua_quyt ơi.

    Bạn ý bảo thảm thương là đúng rồi vì mình đã vất vả khổ sở gần chết nhưng cái chính là không chia sẻ được với chồng, với người thân thì thảm thương là đúng rồi. Cái cảm giác nghĩ đến chồng đã chỉ muốn thở dài, không thể nói chuyện với chồng quá 2 câu í, nó ức chế lắm. Nhiều lúc chỉ muốn hét lên, hoặc nhiều lúc chỉ muốn đấm chồng như đấm bao cát thì mới hả...nhưng tất cả phải kiềm chế.

    Còn bạn ấy bảo tưởng đi du học là sướng lém thì bạn ấy 100% sai rồi. Chưa thấy ai nói đi du học là sướng cả và mình trải qua thì thấy đúng là rất vất vả vì học thật, làm thật và thi thật....
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #12
    Sáng sớm ra đã cãi nhau với chồng.

    Mẹ chuẩn bị ăn sáng cho các con cầm đến trường, bố thì dán mắt vào máy tính, con thì 2 đứa nheo nhóc chưa mặc quần áo, chưa uống thuốc, chưa uống nước để chuẩn bị đi học, đã thế còn bày bánh ngọt vung vãi khắp nhà, bus thì sắp tới...Mình gào lên, có trông con hộ tí được không? thích vào mạng thì tí chúng nó đi học vào ko được à?...chán quá, chả thèm chủ ngữ vị ngữ gì hết, chỉ muốn nổ tung.

    Lời qua tiếng lại, sau đó là "cô thì giỏi, cái gì cô cũng biết, tôi chả biết gì cả, thích thì đi mà làm lấy"...

    Uh, muốn ra sao thì ra, đây cũng chán lắm rồi, cóc cần, muốn cô tôi hay mày tao, muốn tự ái hay mặt bì bì như cái thớt cả tháng cũng được, mệt mỏi lắm rồi.

    Chán, chồng con gì ko bao giờ là chỗ dựa cho vợ, có gì là còn lo lắng hơn cả vợ, ko ưng cái gì là mặt như cái thớt...riết rồi khó khăn vợ cũng thèm nói, thèm chia sẻ, vợ tự lo có khi còn thảnh thơi hơn, nói với chồng mắc công căng thẳng gia đình. Nhiều lúc thấy sao mình ko là đàn ông mà lại là đàn bà chi cho khổ.
    • Avatar của pearl84
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 470 Bài viết

    • 1,455 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Có vẻ bạn tìm ra đường hướng giải quyết vấn đề vụ kia rồi. Mình cũng đang làm nghiên cứu, nhiều lúc ý tưởng bị block, loay hoay mãi không làm gì được. Thấy stress kinh khủng. Những lúc này mình thấy quan trọng nhất là bạn có quyết tâm bắt đầu vào công việc. Mình chia sẻ ít kinh nghiệm của mình nha.
    1. Đi tập thể thao (chạy bộ, bơi, đạp xe).
    2. Xếp tập vở lại, đi du lịch đâu đó 1,2 ngày để đầu óc tỉnh táo. Đừng nghĩ gì hết, cứ relax. Sau khi trở về thì bắt đầu vào việc.
    3. Cách này vô cùng hiệu quả với mình nè: In dissertation ra, dẹp laptop qua 1 bên, bắt đầu đọc bài, make notes chỗ nào muốn chỉnh sửa, viết ra outline cho những phần định viết sắp tới. Trong thời gian đó, nhất định không chạm vào laptop nhé. Khi bạn bị cuốn hút vào công việc bạn lại tập trung thôi.

    P.S Mình rất phục những bạn vừa phải học, vừa chăm con nhỏ như bạn đó.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pearl84 Xem bài viết
    Có vẻ bạn tìm ra đường hướng giải quyết vấn đề vụ kia rồi. Mình cũng đang làm nghiên cứu, nhiều lúc ý tưởng bị block, loay hoay mãi không làm gì được. Thấy stress kinh khủng. Những lúc này mình thấy quan trọng nhất là bạn có quyết tâm bắt đầu vào công việc. Mình chia sẻ ít kinh nghiệm của mình nha.
    1. Đi tập thể thao (chạy bộ, bơi, đạp xe).
    2. Xếp tập vở lại, đi du lịch đâu đó 1,2 ngày để đầu óc tỉnh táo. Đừng nghĩ gì hết, cứ relax. Sau khi trở về thì bắt đầu vào việc.
    3. Cách này vô cùng hiệu quả với mình nè: In dissertation ra, dẹp laptop qua 1 bên, bắt đầu đọc bài, make notes chỗ nào muốn chỉnh sửa, viết ra outline cho những phần định viết sắp tới. Trong thời gian đó, nhất định không chạm vào laptop nhé. Khi bạn bị cuốn hút vào công việc bạn lại tập trung thôi.

    P.S Mình rất phục những bạn vừa phải học, vừa chăm con nhỏ như bạn đó.
    Cảm ơn mẹ nó.

    Haizz, mình cũng chưa lấy được cảm hứng cái vụ thesis đâu nhưng dù sao thì cũng ko quá căng thẳng về nó nữa. Mấy hôm trước hãi thật, mình chỉ muốn nổ tung cái đầu. Dần dần mình sẽ phải cố gắng lấy lại phong độ thôi chứ ko thể bỏ cuộc được. Bao nhiêu chông gai còn trải qua được huống chi đến đoạn này rồi. Mẹ nó cũng nghiên cứu thì hiểu áp lực của nghiên cứu ko ra, viết báo ko được đăng, thesis ko hoàn thiện đúng hạn nó dã man thế nào, nhỉ.

    Mình cũng đang quay lại bơi lội. Chắc có lẽ mình cũng thử làm như các của mẹ nó là bỏ cái máy tính sang 1 bên.

    Mình có 1 cái tât mà cái tật này dạo này rất hay áp dụng là đang làm mình tặc lưỡi gấp sách về vì nhớ con rồi, cuối giờ chiều rồi, về cho con ăn, chơi với con cho đỡ căng thẳng thôi...xong nhủ thầm 8h tối khi con đi ngủ sẽ lôi laptop ra viết. Nhưng thực tế là lôi laptop ra vào hết web no web kia...ôi giời ơi, chán lắm, ko dứt được. Xong lại tặc lưỡi, thôi, nốt tối nay, sáng mai lên office viết. Xong lên office lại cũng ko hoàn toàn tap trung duoc mà deadline dang den gần...

    Giờ mình chỉ ước giá như ko phải học, chồng đi làm đủ nuôi mình, mình chỉ việc trông con thôi thì hay biết mấy.
    • Avatar của ssgenf
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 6 năm
    • 506 Bài viết

    • 2,168 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #15
    Thế chồng chị ko đi làm gì cứ ở nhà trông con đợi chị đi học về ạ @@@ Cứ ngồi ko ở nhà thế thảo nào rảnh suy nghĩ lung tung tiêu cực. Rồi tài chính gia đình ở đâu ra??? Hix cuộc sống của chị nhiều mối lo toan quá
    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuhaichurongcon Xem bài viết
    có gì là còn lo lắng hơn cả vợ
    Nhiều lúc thấy sao mình ko là đàn ông mà lại là đàn bà chi cho khổ.
    Chia sẻ với mẹ nó chỗ này. Nhiều khi mình lo thấy mồ luôn lại phải quay qua an ủi lão... Nhưng mà rèn luyện hoài rồi quen à. Ráng làm boss trong nhà luôn đi mẹ nó, muốn ổng làm gì thì kêu ổng làm, chỉ dẫn cặn kẽ. Dù lần sau làm cũng phải chỉ lại y chang vậy nhưng cứ chỉ, cứ nhờ thôi. Một lúc nào đó bạn có thể ngồi trên ghế và ngó ổng làm thôi.

    Kì này ko thấy mẹ nó vô đây viết bài, hi vọng là mọi chuyện going on well
    • 162 Bài viết

    • 118 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Hik, sr vì tớ chưa đc đi du học bao h nhưng mà đc đi nn thì cũng mong ước của bao người mà!
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ssgenf Xem bài viết
    Thế chồng chị ko đi làm gì cứ ở nhà trông con đợi chị đi học về ạ @@@ Cứ ngồi ko ở nhà thế thảo nào rảnh suy nghĩ lung tung tiêu cực. Rồi tài chính gia đình ở đâu ra??? Hix cuộc sống của chị nhiều mối lo toan quá
    Mình đi làm từ sáng, nhiều hôm về ăn cơm xong lại lên viết bài đến 11h đêm mới về. Ông xã giúp mình chăm con đưa đi đón về, cơm nước, chúng nó học ở trường 8h. Nhiều lúc ông ấy cũng bảo xin việc gì làm thêm trong khi con đi lớp nhưng mình lại thương bảo thôi, giai đoạn này khó khăn, cố gắng phụ e trông con, tiền cũng quý nhưng lúc này đi làm thêm kiếm được tí tiền thì con cái bị bỏ bê, hoặc mệt mỏi đâm ra khục khoặc với vợ con...nhưng hình như ko phải thế các mẹ ạ. Hình như càng có thời gian rảnh rỗi ông ấy càng sinh ra cáu bẳn, mệt mỏi, chán nản. Chắc mình nghĩ sai rồi, thương ông ấy ko muốn ong ấy đi làm nhưng có vẻ thương ko đúng cách rồi.

    @ mẹ mua_quyt ơi. Tớ cần mẹ nó động viên thêm tí nữa. Hu hu, thesis vẫn mở ra đóng vào từ hôm viết topic này đến giờ. Mình bản lĩnh kém lắm phải ko?
    • Avatar của mua_quyt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 333 Bài viết

    • 951 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yeuhaichurongcon Xem bài viết
    Hình như càng có thời gian rảnh rỗi ông ấy càng sinh ra cáu bẳn, mệt mỏi, chán nản. Chắc mình nghĩ sai rồi, thương ông ấy ko muốn ong ấy đi làm nhưng có vẻ thương ko đúng cách rồi.
    Cũng có thể đó mẹ nó. Nếu ổng vẫn muốn kiếm việc gì để làm lúc mấy đứa nhỏ đi học thì để ổng kiếm đi. Ở nhà ko có gì làm thấy ngày dài lắm.

    Thesis của mẹ nó sao rồi? Cai nghiện Internet được chưa? Mình cá là 98% người viết thesis đều trải qua giai đoạn này như mẹ nó. Cũng là một cơ hội để rèn luyện mình thôi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 42 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mua_quyt Xem bài viết
    Cũng có thể đó mẹ nó. Nếu ổng vẫn muốn kiếm việc gì để làm lúc mấy đứa nhỏ đi học thì để ổng kiếm đi. Ở nhà ko có gì làm thấy ngày dài lắm.

    Thesis của mẹ nó sao rồi? Cai nghiện Internet được chưa? Mình cá là 98% người viết thesis đều trải qua giai đoạn này như mẹ nó. Cũng là một cơ hội để rèn luyện mình thôi
    Oh, hôm nay tự nhiên như có linh cảm, mò vào đây lại thấy comment của mẹ nó.

    À, tình hình về ông xã thì vẫn vậy nhưng thesis thì đang lấy lại được cảm hứng rồi mẹ nó ạ. Tranh thủ lúc cảm hứng dạt dào này viết cho xong nốt. Hồi làm Ms xong đã hứa là ko bao giờ học lên nữa, ...ấy vậy mà hoàn cảnh xô đẩy giờ lại ung hết cả thủ. Nhưng riêng đợt này xong mình thề thật là không bao giờ thèm học nữa, quá ngán rồi.

    Cảm ơn sự quan tâm của mẹ nó nhé. Hi vọng có lúc báo tin vui cho mẹ nó.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2