TIN TÀI TRỢ.

Phải sống sao đây ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.25K Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Câu chuyện của e hơi dài, mong mọi người bớt chút thời gian đọc và cho e lời khuyên.
    Hiện tại vc e có 1 bé trai 2,5 tuổi. E đang mang bầu tháng cuối. Cũng là bé trai.
    Mấy ngày nay e cứ có suy nghĩ cho đi đứa bé trong bụng mình. Mong đừng ném đá e vội. Để e trình bày tiếp câu chuyện của mình.
    Nhà ck e có 3 con trai, ck e là thứ 2. Anh ck và e ck đều chưa vợ. Gia đình thuần nông, nói chung chỉ đủ ăn. Mẹ ck e làm công tác phụ nữ nên cũng va chạm nhiều. Bà được nhận xét là 1 người ghê ghớm, khôn ngoan. Bố ck e chưa già lắm vẫn đi làm ngoài đồng ruộng bình thường. Anh ck và e ck đều có công việc ổn định. Ck e làm công chức, nhưng lấy nhau được 1 năm thì gặp nhiều lý do nên bỏ ra làm ngoài. E lúc đó mới ra trường cũng chưa xin đc việc. Rồi lại bầu bí nên ở nhà luôn. Vợ chồng e cũng ko sống phụ thuộc vào bố mẹ. Mà thuê nhà riêng, tự ăn, tự lo. Khi con e được 18 tháng thì 2 vc e gửi ông bà nội để đi làm xa. Vì từ lúc cưới nhau xong, chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Công to, việc lớn gì 2 vc e cũng phải lo đến. Rồi thuê nhà cửa, tất tần tật phải tự lực cánh sinh nên ko có của để dành. Vậy nên khi 2 vc quyết định đi làm ăn thì phải nhờ mẹ ck e vay hộ 1 khoản tiền, có tính lãi. Trước khi đi vc e cũng có lời nhờ ông bà chăm cháu. Tiền nợ và tiền trông con vc e gửi về trả ông bà sau. E đi được 3 tháng thì lỡ có bầu. Ck e gọi về báo, mẹ ck e nói 1 câu xanh rờn " chúng mày bỏ đi cho tao, tao chưa cho chúng mày đẻ bây giờ ".
    2vc bàn với nhau và cuối cùng ck e bảo lỡ rồi ko bỏ. Khó khăn, vất vả rồi sẽ qua. Bỏ đi tội lắm! Và khi bầu 5 tháng thì e về, còn ck e ở lại làm. Do phá hợp đồng nên về trước e bị phạt 1 khoản tiền. Ck e bảo lãnh và ở lại làm trả sau cho e. Tính ra e đi được 8 tháng. 2 vc cũng có gửi về được 1 khoản nhờ bà trả nợ. Để ra 1 khoản nuôi cháu. Ông bà cũng ko có ý kiến j. Nhưng đến hôm e về, e cũng ko hiểu lí do gì mà mặt bà cứ xị ra, ko nói ko rằng. E nhớ buổi trưa hôm đó e mới về đến nhà. Suốt chặng đường dài e bụng to đã mệt gần chết, trời thì nóng vậy mà khi về bà cũng ko đc câu hỏi han. Uh thì cứ cho là khác máu tanh lòng, nhưng vc e đã quyết định để đẻ, trong bụng e là cháu nội của bà. Ít nhiều bà cũng nên tôn trọng quyết định của vc e chứ ? Việc sinh đẻ là do 2 vc quyết, bố mẹ thì cũng chỉ có quyền tham gia, góp ý thôi. Đằng này... thật sự e thấy tủi thân cho con e vô cùng !
    E bước chân vào đến cổng, chào bà xong e kéo vali vào phòng. Thay đồ xong e ra bảo bà: "Con mệt, nhà cứ ăn cơm trước. Con nghỉ 1 lúc rồi chiều dạy mẹ con nc sau ". Bà: " Uh ".
    E vào phòng nằm nghỉ đc 10p thì cứ thấy trong người khó chịu. Chắc tại đi đường dài về nên mệt, quay hết bên này sang bên kia mà ko thể ngủ được. Cố nằm được 30p thì e dậy. Bà mẹ ck e nhìn thấy gọi e xuống phòng bà bảo. E xuống thì bà mở sổ nợ ra đọc cho e nghe các khoản nợ, lãi của vc e cho e nghe. E bảo: " Con vẫn đang mệt, mẹ cứ từ từ rồi con xem sau ".
    Đến tối ăn cơm xong bà lại gọi e xuống kể này kể nọ. Chắc nghĩ e về mang theo nhiều tiền lắm !
    E chưa kịp phản ứng thì bà bảo: "Lãi hàng ngày nó đẻ ra nhanh lắm. Giờ lại đẻ thế này, bao giờ mới có đồng tiền mà trả nợ ?"
    E bảo: " Vc con cũng tính toán rồi, nợ thì ai chẳng có. Con cái là lộc trời cho mẹ ạ. Còn 4 tháng nữa con sinh. Ăn uống, sinh hoạt hằng ngày thì trước hết con nhờ ông bà. Rồi ck con làm gửi về trả ông bà dần dần. Khi nào đẻ thì cũng có khoản tiền bảo hiểm của ck con rồi. Tạm thời như thế cũng ổn. Đẻ xong mấy tháng con đi làm..."
    Chưa kịp nói hết bà nổi đóa lên với e: " Tao đã bảo chúng mày là bỏ đi cơ mà. Đẻ ra bây giờ nuôi sao được? Nợ còn đầy ra chưa trả hết, lại đẻ. T làm sao mà nuôi được chúng mày? Đấy, thằng ku đầu mày để ở nhà cho tao 8 tháng đấy. Bình thường nhà người ta phải tính 5triệu/tháng. Nhưng tiền chúng mày gửi về t đóng học cho rồi, ăn uống rồi tao cứ tính 2triệu/tháng nữa thôi. 8tháng là 16triệu. Với 1triệu hồi mày đẻ, thuê taxi từ Hà Nội về hết 1triệu nữa là 17triệu....
    E sững hết cả người, thật sự đơ luôn. Có ông bà nào chăm cháu mà tính toán vậy chứ ? Mà e còn chưa kịp nói j. E cũng có phải ko biết nghĩ đâu. Có để cho ông bà phải thiệt đâu. Chưa gì đã làm e thất vọng thế này ? Mới về đc có nửa ngày. Thật là... thất vọng và mệt mỏi quá !
    Ngày thứ 2 ở nhà vẫn tình trạng trên. Chỉ xoay quanh chuyện tiền nong. E cho con đi chơi mấy chỗ người thân về. Biếu quà cáp xong hết những chỗ cần, e tính đường về ngoại. Nhưng mới về chưa được 2 ngày lại đi luôn, nghe chừng hàng xóm dị nghị thì ko hay. E cố nhịn và kệ. Mặc cho bà bóng gió...
    Đến tối ngày thứ 2 thì bà lại gọi e xuống. Vẫn là vấn đề tiền. Mà e thì đã nói rồi.... Tra tấn nhau quá.
    Bà bảo: "Liệu mà tính toán xem thế nào, tiền trả nợ gốc ko có. Lãi mẹ đẻ lãi con, bao giờ chúng mày mới trả tao để tao trả cho người ta? Chưa báo hiếu được j, đã mang thêm gánh nặng. Từ lúc lấy nhau đến giờ ko cho mẹ đc 1 đồng nào. Chưa kể ăn uống tao ko tính. Mà tao nuôi ck mày bao nhiêu năm tốn bao nhiêu cơm gạo. Bây giờ chúng mày ko báo hiếu được tao đồng nào, lại để tao phải trả nợ cho chúng mày thế này nữa à ?
    Đến lúc này e hết chịu đựng đc nữa rồi. Tính e nóng phổi bò. Lấy nhau xong vc e có ở chung đâu. Có ăn bám ông bà đâu. Thi thoảng mới về chơi thì cũng mua quà, mua cả thức ăn về nhà đấy. Thật ko ngờ !... E bảo: "Bà ko phải lo, tiền nợ của bà ck con sẽ gửi về trả. Còn tiền nuôi cháu bà tính 17 triệu bố nó có sẽ gửi bà sau. Nhưng thật sự con chưa kịp nói vấn đề này thì bà đã tính chuyện công cán. Vc con đâu dám quên ơn bà. Mà chưa j bà đã phải nói thế? Con chưa thấy ông bà nào tính toán với cháu mình như vậy. Cũng chưa thấy bố mẹ nào đẻ ra con mà kể lể như bà."
    Vậy là bà ý lu loa lên rằng e là dâu mà láo. Cãi lời mẹ ck. Rằng chưa thấy con dâu nào cãi nhau tay đôi với mẹ ck như thế. Rồi bà ý còn nói, trả e về ngoại cho dạy bảo lại. Chứ thế này thì láo quá! Tiếp đến bà gọi điện cho ck e bảo vợ m cãi nhau tay đôi với tao. Chửi tao.... "
    Ông bố ck e thì từ trong phòng lao ra chửi thẳng vào mặt e:" Cút ra khỏi nhà tao"
    E ko chịu đc nổi. Chỉ nói đc với ck e duy nhất 1 câu: "E sẽ nc với a sau"
    Tiếp đó e bảo bà cộng hết sổ sách lại. Nợ lần ghi rõ từng khoản. Vc e sẽ trả. Bà ý cũng ghi chép từng tý ra giấy đưa cho e. Sau đó e bảo bà ý e cho con e về ngoại. Bà ý ok ngay.
    E gọi xe, chuẩn bị đồ rồi 2 mẹ con e về ngoại. E về đc 2 hôm thì bà ý gọi điện nc với bố e. Ko hiểu nói j mà nghe điện xong cái, bố e vào chửi e thậm tệ. Rằng cho ăn học cũng phí, rằng bôi nhọ bố mẹ e... Sau bố e còn chốt câu: "Ra khỏi nhà tao ngay, tao ko có loại con như mày".
    E ko biết làm cách nào, vì nghĩ có ở tiếp thì cũng ko ở được. Bố e tính rất nóng. Ở kiểu này ko thể chịu được. E lại gọi xe đi. Mẹ e thì giữ lại. Khuyên bảo bố e cũng ko đc, e cũng ko nghe. Cuối cùng e bảo e đi về, mẹ e mới cho đi. Nhưng nói thật đời nào e còn về đó nữa? Lúc ấy khoảng 10h đêm. Ngồi trên xe mà e khóc sưng mắt. Nghĩ cuộc đời mình éo le, khổ quá. Suốt thời gian đó e cũng ko đủ bình tĩnh để nc với ck e. E gọi điện cho đứa e rồi qua chỗ nó ở nhờ. 2 hôm sau e vào Sài Gòn, ở nhờ nhà người thân 1 tháng. Trong 1 tháng đó e và ck nói chuyện với nhau rất nhiều. Mẹ đẻ e cũng gọi điện khuyên bảo e rất nhiều. Riêng nhà ck ko liên lạc j. Ở nhờ người thân lâu quá e ngại, e thuê phòng ra ở riêng. Con e cho đi trẻ. Có điều bụng to ko thể đi làm j được. Thời gian đó e được ck chu cấp tiền. E nghĩ trách nhiệm thôi, hơn nữa biết e bầu to ko làm j được nên ck phải lo. Chứ ck e là 1 người rất nhu nhược, chuyện j cũng nhất nhất nghe theo lời bố mẹ. E biết dù nói gì cũng ko lại được j với 4 cái miệng bên nhà ck, nên ko giải thích nhiều. Chỉ nói lại câu chuyện giữa e với mẹ ck xảy ra như nào cho ck nghe thôi. A có vẻ cũng kệ. Chỉ nói với e bên nào cũng có cái đúng cái sai. E bảo tùy a nghĩ. Nhưng mẹ a quá đáng thế, e ko sống đc. Rồi a khuyên e về ngoại đẻ. E cũng phân vân. Nhưng cũng lo lúc đẻ ko có ai chăm. 1 mình lại 2 đứa con nhỏ. Lúc này còn lúc kia. Lỡ trái nắng, trở trời biết nhờ vả vào ai giữa nơi ko người thân thích như này? E nghe theo, vậy là 2 mẹ con lại dắt díu nhau về ngoại. Thời gian e đi nghe mẹ e nói thì bố e cũng mấy lần bảo mẹ e gọi điện bảo e về. Nhưng tính e mẹ biết, nên giờ về mẹ mới nói. Từ hôm về 2 bố con e cứ như lửa với nước ấy. Nói chuyện được câu rồi thôi. E cũng chẳng muốn nói. Mà bố e cũng chẳng mấy khi có nhà mà nói. Mẹ e thì đi làm cả ngày tối mới về. E cứ lủi thủi hết ăn rồi ngủ. 2 mẹ con chơi với nhau. Nói thật đến bây giờ đã được gần 4 tháng. Tiền cũng hết rồi. Ku lớn nhà e ăn uống cũng tốn. E cũng chỉ tính ở nhờ ngoại thôi. Ăn uống e vẫn tự lo. Hơn nữa e và bố e thế. Ko hợp nhau nên từ hôm e về 2 bố con cứ như mặt trăng với mặt trời. Ko nói chuyện, ko quan tâm. Mẹ e thì tối mới về. Nói thật e cũng ko dám mở lời về chuyện vay mượn tiền nong. Vì ck e vay của bà 1 khoản hồi bọn e mở cửa hàng vẫn chưa trả. Tóm lại e ko dám nói đến chuyện tiền nữa. Nên mấy ngày nay e cứ ăn uống dè dặt. Còn mấy trăm mà sữa con thì hết. Đồ sơ sinh thì chưa mua sắm được gì. 2 vc lại vừa mới cãi nhau. Tiền vay mượn còn chưa trả. Ck e lại đang ở xa nên chuyện j cũng khó. Có vay lại phải nhờ người nọ, người kia. Tiền bảo hiểm của ck cũng lấy rồi và hết rồi.... Tình cảm gia đình cũng ko đoàn kết. Nhà ck thì bơ luôn rồi, ko cần biết cháu thế nào? Còn mỗi ck là chỗ dựa duy nhất thì hôm trước cũng vì cứ bênh bố mẹ mà 2vc e to tiếng giờ còn ko thèm nc với nhau. Ai đời có vợ con rồi mà ko tự quyết định chuyện j, toàn để mẹ giật dây đằng sau. E nghĩ mà chán kinh khủng. E tress nặng ý, nhưng nghĩ đến con lại cứ tự động viên mình. Mấy ngày nay e cứ suy nghĩ mãi. Hay là e đẻ xong rồi cho đứa bé đi. Vì giờ hoàn cảnh e khó khăn quá. Tiền ko có, bao thứ dang dở. Đẻ ra rồi cũng ko lo đc cho con. Lại còn thằng lớn? Nghĩ tội lỗi và thương con, nhưng giờ e biết làm sao? E biết dựa vào ai bây giờ ? Mà chả hiểu sao e lại có suy nghĩ cho con đi như vậy ? Chắc e cũng đường cùng như Chị Dậu rồi. E chán quá, các mẹ cho e lời khuyên đi. E phải làm sao bây giờ ? Có mẹ nào nuôi con hộ e ko ?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của matdat
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 584 Bài viết

    • 403 Được cảm ơn

    #2
    nhà chồng em làm nông nên tâm lý nợ nần là vấn đề rất lớn, họ biết hoàn cảnh vợ chồng em khó khăn nên mới khuyên em bỏ cái thai đi. Như vậy ko phải họ không thương cháu mà vì họ thương và lo cho vợ chồng em hơn đấy. Lo lắng quá đâm ra như vậy, còn về phía vợ chồng em, suy nghĩ rất chi đơn giản, ko tính toán, một đứa bé đã phải nhờ ông bà chăm, còn nhờ ông bà mượn một khoản tiền vẫn chưa trả hết. Thế mà giờ em vác cái bụng về ăn, đẻ, rồi nghĩ chăm con cả năm trời, làm sao họ không hoảng hốt lên được. Nên họ phản ứng tức thời như vậy cũng ko có gì là khó hiểu. Nhưng dù sao mọi chuyện đã xảy ra, theo chị bây giờ em nên mềm mỏng với ông bà ngoại, nói hết khó khăn nhờ ông bà giúp đỡ trong khi sinh và nuôi con, rồi sau đó sẽ đi làm và kiếm tiền trả lại ông bà, về phần chồng em cũng nên từ từ, nhẹ nhàng phân tích, dùng tình cảm để giữ chồng, vừa có chồng mà vừa có tiền để nuôi con vượt qua khó khăn trước mắt. Đừng nóng nãy già néo đứt dây, ko khéo mất chồng lúc nào không hay đấy. Về phía nhà chồng nếu có dịp em nên xin lỗi họ, ông bà nào mà không thương cháu, lúc nóng giận thì họ nói vậy thôi.. Em nhịn họ một chút ko đi đâu mà thiệt, để con em được đầy đủ tình thương, nội ngoại. Và khi có tình thương họ sẽ giúp đỡ thêm về vật chất. Như vậy em sẽ không thiệt tý nào cả...
    Và chị nghĩ em nên bớt tính nóng nãy, sĩ diện cao đi một chút, suy nghĩ sâu xa hơn một chút. Chúc em sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.
    Hò hẹn mãi, cuối cùng em đứng đó.
    Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi..
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ruby168
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 11 năm
    • 3,993 Bài viết

    • 4,467 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #3
    Cái sai to nhất của e là trả treo lại mẹ ck, bởi vì 2vc đều có cái sai : nợ nần chồng chất, con cái phải để bố mẹ nuôi giúp giờ e lại bầu bì, ko làm ra tiền & ck e phải đền luôn phần tiền của e. E nghĩ sao : 1ng làm, nuôi cả 4 miệng ăn, chưa tính trả phần tiền đền bù hợp đồng cho e, rồi trả cho bố mẹ nữa, chỉ nghĩ đến đây thôi là c thấy ck e rất vất vả rồi. E cãi nhau với mẹ ck, ng đau đầu nhất là ck e đấy, vất vả kiếm tiền lo cho cả nhà, lo cho e bầu bì sinh nở , lại còn phải nghe bố mẹ chửi vì ko dạy đc vợ ăn nói cho đàng hoàng. E nghĩ xem, nếu là e, trách nhiệm chồng chất như vậy, e có mệt mỏi ko ?
    Bố mẹ ck có đúng có sai, 1 phần vì lo cho con cháu, có lẽ bà ăn nói ko đc uyển chuyển, lại có phần hoảng vì biết con mình nó xoay sở ra sao đây nên nói thẳng ruột ngựa cho e biết luôn tình hình là như thế ... E trách thì cũng nên nghĩ cho bố mẹ ck , già cả mong đc an nhàn, giờ thì phải ôm đồm con cháu, nợ nần thì ai mà ngồi yên cho đc.
    If you don't design your own life plan, chances are you'll fall into someone else's plan. And guess what they have planned for you? Not much. (Jim Rohn)
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meddbn
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 221 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #4
    từ đầu tới cuối có thấy mc bạn nói sai câu nào đâu? do bạn cả thôi, mấy chị trên nói đúng đấy, bạn nên bỏ cái tính nóng của mình chứ ko phải nghĩ tới chuyện bỏ con

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meddbn
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi matdat Xem bài viết
    nhà chồng em làm nông nên tâm lý nợ nần là vấn đề rất lớn, họ biết hoàn cảnh vợ chồng em khó khăn nên mới khuyên em bỏ cái thai đi. Như vậy ko phải họ không thương cháu mà vì họ thương và lo cho vợ chồng em hơn đấy. Lo lắng quá đâm ra như vậy, còn về phía vợ chồng em, suy nghĩ rất chi đơn giản, ko tính toán, một đứa bé đã phải nhờ ông bà chăm, còn nhờ ông bà mượn một khoản tiền vẫn chưa trả hết. Thế mà giờ em vác cái bụng về ăn, đẻ, rồi nghĩ chăm con cả năm trời, làm sao họ không hoảng hốt lên được. Nên họ phản ứng tức thời như vậy cũng ko có gì là khó hiểu. Nhưng dù sao mọi chuyện đã xảy ra, theo chị bây giờ em nên mềm mỏng với ông bà ngoại, nói hết khó khăn nhờ ông bà giúp đỡ trong khi sinh và nuôi con, rồi sau đó sẽ đi làm và kiếm tiền trả lại ông bà, về phần chồng em cũng nên từ từ, nhẹ nhàng phân tích, dùng tình cảm để giữ chồng, vừa có chồng mà vừa có tiền để nuôi con vượt qua khó khăn trước mắt. Đừng nóng nãy già néo đứt dây, ko khéo mất chồng lúc nào không hay đấy. Về phía nhà chồng nếu có dịp em nên xin lỗi họ, ông bà nào mà không thương cháu, lúc nóng giận thì họ nói vậy thôi.. Em nhịn họ một chút ko đi đâu mà thiệt, để con em được đầy đủ tình thương, nội ngoại. Và khi có tình thương họ sẽ giúp đỡ thêm về vật chất. Như vậy em sẽ không thiệt tý nào cả...
    Và chị nghĩ em nên bớt tính nóng nãy, sĩ diện cao đi một chút, suy nghĩ sâu xa hơn một chút. Chúc em sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.
    Trước hết cảm ơn c đã có những lời khuyên cho e. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có giận c ạ! E ko nhận mình đúng hoàn toàn. Nhưng khuyên bảo con cái mà như mẹ ck e, nếu là c nghe 1 câu lạnh gáy như vậy thì c nghĩ sao? Hơn nữa, 2vc e thống nhất và cũng tính toán từng khoản rồi. Trả nợ vẫn có, nuôi con vẫn có. Có để bà phải trả cho vc e đâu? Chưa j bà đã nói khó nghe như thế rồi nói e láo, cãi chửi bà. E nghĩ những câu nói của e chưa có j láo. Cũng ko chửi bà. Đặt vào vị trí của e, mẹ ck nói khó nghe như vậy e nghĩ ai cũng phản ứng giống e thôi. Còn ck e, thật sự a là ng rất nhu nhược. Trước giờ chuyện j cũng nghe lời mẹ. E ko nói nhiều nữa. Bên phía ngoại e ko nhờ vả được. E vẫn quyết định cho đứa bé. Vc e cũng cãi nhau và khó để làm lành trở lại. Dù sao cũng rất cảm ơn c. Nhưng phải là e, c mới hiểu đc c ạ !
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ruby168
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 11 năm
    • 3,993 Bài viết

    • 4,467 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #6
    E ngoan cố & cố chấp lắm
    E sẽ hối hận vì cho con, c thấy tội cho thằng bé, chưa sinh ra đã ko đc đón nhận, mẹ nó lại còn muốn bỏ rơi nó ... con e đáng thương khi có 1ng mẹ như e.
    If you don't design your own life plan, chances are you'll fall into someone else's plan. And guess what they have planned for you? Not much. (Jim Rohn)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ruby168 Xem bài viết
    Cái sai to nhất của e là trả treo lại mẹ ck, bởi vì 2vc đều có cái sai : nợ nần chồng chất, con cái phải để bố mẹ nuôi giúp giờ e lại bầu bì, ko làm ra tiền & ck e phải đền luôn phần tiền của e. E nghĩ sao : 1ng làm, nuôi cả 4 miệng ăn, chưa tính trả phần tiền đền bù hợp đồng cho e, rồi trả cho bố mẹ nữa, chỉ nghĩ đến đây thôi là c thấy ck e rất vất vả rồi. E cãi nhau với mẹ ck, ng đau đầu nhất là ck e đấy, vất vả kiếm tiền lo cho cả nhà, lo cho e bầu bì sinh nở , lại còn phải nghe bố mẹ chửi vì ko dạy đc vợ ăn nói cho đàng hoàng. E nghĩ xem, nếu là e, trách nhiệm chồng chất như vậy, e có mệt mỏi ko ?
    Bố mẹ ck có đúng có sai, 1 phần vì lo cho con cháu, có lẽ bà ăn nói ko đc uyển chuyển, lại có phần hoảng vì biết con mình nó xoay sở ra sao đây nên nói thẳng ruột ngựa cho e biết luôn tình hình là như thế ... E trách thì cũng nên nghĩ cho bố mẹ ck , già cả mong đc an nhàn, giờ thì phải ôm đồm con cháu, nợ nần thì ai mà ngồi yên cho đc.
    C nói đúng khi đứng ở vị trí là bố mẹ ck. Nhưng c cũng nên đặt mình vào vị trí của e nữa c ạ. Nếu c là e, khi 2vc đã quyết và thống nhất để sinh. Tiền nong cũng tính toán khoản nào ra khoản đó rồi. Ko để bà phải bận tâm, phải gánh vác j. Vậy mà bà chưa j đã sừng sổ lên kể lể công cán nuôi con nuôi cháu. Bố ck thì ko đc câu nào, đuổi luôn.... Bụng to, ck ko có nhà, con nhỏ. C có nghĩ j ko? Nói chung là mỗi nhà 1 cảnh. Có trực tiếp trải qua mới thấu hết đc. Còn e kể câu chuyện của e ra cũng chỉ sơ lược đủ hiểu thôi. Chi tiết từng tí 1 thì c sẽ hiểu hơn. E ko bao biện cho mình đâu. Nhưng là phụ nữ đi làm dâu mà gặp phải nhà ck như e, lúc đó c mới hiểu hết đc. Buồn, chán lắm e mới phải kể ra như này. Dù thế nào thì cũng ko nên đặt con cháu lên bàn cân để so sánh với đồng tiền. Đúng là cs. Người ăn ko hết, kẻ lần chẳng ra.
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ruby168 Xem bài viết
    E ngoan cố & cố chấp lắm
    E sẽ hối hận vì cho con, c thấy tội cho thằng bé, chưa sinh ra đã ko đc đón nhận, mẹ nó lại còn muốn bỏ rơi nó ... con e đáng thương khi có 1ng mẹ như e.
    C nghĩ mang nặng đẻ đau rồi phải cho đi máu mủ của mình e sung sướng lắm sao? E đau khổ vì suy nghĩ rất nhiều mấy ngày nay rồi.... Thôi chấp nhận. Dù sao e cũng ko đủ khả năng nuôi bé. Khổ cả 3 mẹ con.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của ruby168
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 11 năm
    • 3,993 Bài viết

    • 4,467 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #9
    Cha mẹ la mắng cũng vì lo cho con cháu, e là ng dưng thì đói rã họng cũng ko ai nói đâu e.
    E thương con thì đừng bỏ con, nếu nội ko nuôi thì ngoại nuôi, coi như mỗi nhà 1 đứa. Khó khăn nào rồi cũng qua e àh, đừng để sau này ân hận ko kịp, con e nếu gặp mệnh hệ gì e có ray rứt ko ?
    If you don't design your own life plan, chances are you'll fall into someone else's plan. And guess what they have planned for you? Not much. (Jim Rohn)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của matdat
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 584 Bài viết

    • 403 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi saoxanh567 Xem bài viết
    Trước hết cảm ơn c đã có những lời khuyên cho e. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có giận c ạ! E ko nhận mình đúng hoàn toàn. Nhưng khuyên bảo con cái mà như mẹ ck e, nếu là c nghe 1 câu lạnh gáy như vậy thì c nghĩ sao? Hơn nữa, 2vc e thống nhất và cũng tính toán từng khoản rồi. Trả nợ vẫn có, nuôi con vẫn có. Có để bà phải trả cho vc e đâu? Chưa j bà đã nói khó nghe như thế rồi nói e láo, cãi chửi bà. E nghĩ những câu nói của e chưa có j láo. Cũng ko chửi bà. Đặt vào vị trí của e, mẹ ck nói khó nghe như vậy e nghĩ ai cũng phản ứng giống e thôi. Còn ck e, thật sự a là ng rất nhu nhược. Trước giờ chuyện j cũng nghe lời mẹ. E ko nói nhiều nữa. Bên phía ngoại e ko nhờ vả được. E vẫn quyết định cho đứa bé. Vc e cũng cãi nhau và khó để làm lành trở lại. Dù sao cũng rất cảm ơn c. Nhưng phải là e, c mới hiểu đc c ạ !
    chưa có bài nào mà chị lại bỏ công viết comment dài như bài của em. Thứ nhất, chị muốn nói với em rằng bỏ con là hành động đê hèn và vô lương tâm nhất, mẹ chị ngày xưa chưa đầy 40 tuổi với 6 đứa con nheo nhóc ko chồng, nhưng bà vẫn nuôi con và ko hề cho đi đứa nào cả..em có đầy đủ nội ngoại chồng con sao em ko chịu dẹp bỏ cái tôi của mình xuống để con em được hưởng tình thương của mẹ, của nội ngoại hai bên.?/ Thứ hai. chị nói cho em biết , nếu em cho con đi thì quảng đời sau này của em sẽ sống ko bằng chết, em sẽ phải dằn vặt từng đêm , từng đêm. rồi chồng con em sẽ ko bao giờ tha thứ cho em về hành động ngày hôm nay đâu. đến cuối đời em sẽ chết mà ko nhắm mắt.
    đừng nói đến chuyện mẹ chồng và em ai đúng ai sai, chị lấy chồng mười mấy năm chị hiểu hết tâm lý của mẹ chồng, nhà chị cũng nông dân nên chị càng hiểu tâm lý người nông dân gánh nặng mà họ phải gánh trên vai nó nặng đến cỡ nào , nên em ko lo chị ko hiểu thấu cho hoàn cảnh của em. Điều cuối cùng chị muốn nói với em, hãy gạt bỏ cái tôi và tính sĩ diện xuống để con em và cả em sau này có cơ hội ngẩng mặt với đời .
    Hò hẹn mãi, cuối cùng em đứng đó.
    Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 28 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #11
    Một người phụ nữ ngoan cố mới thiếu có chút tiền định cho con, trong khi đó có bao hoàn cảnh đáng thương người ta thà mất nhà mất cửa , mất hết tất cả chứ ko chịu mất con. Em là người có chồng, có bố mẹ nhưng e lại là người phụ nữ vô lương tâm .
    • Avatar của meddbn
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 221 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #12
    hỡi ôi, con bạn mang nặng đẻ đau mà bạn còn muốn cho ngta thì bạn lớn tiếng trách bm chồng? bm chồng bạn ko thương con cháu còn bạn có à?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meddbn
    • Avatar của meddbn
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 4 năm
    • 221 Bài viết

    • 84 Được cảm ơn

    #13
    thấy khổ là con bạn khổ thôi, chứ ko ai thông cảm với cách nghĩ của bạn đâu, thật đấy

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meddbn