Ông ăn chả bà ăn nem :!!! Mong các anh chị giúp đỡ

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.88K Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 70 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #1
    Chuyện em định kể là chuyện xảy ra trong gia đình em trong hơn 20 năm nay. nghĩa là em đã trải qua và chịu đừng hoàn cảnh ấy trong 1 thời gian rất dài. Bố mẹ em lấy nhau không phải xuất phát từ tình yêu. Mẹ em lấy bố em vì tiền bạc, vì bố em khi đó có quá nhiều tiền và chu cấp 1 cách sung sướng cho mẹ em. Vi vậy dù chênh lệch tuổi tác nhưng đám cưới vẫn diễn ra. Và sau đó là em ra đời, khi còn bé chưa cảm nhận được nhiều chuyện tình cảm của bố mẹ. Chỉ có điều mặc dù chỉ có 1 mình em là con nhưng mẹ em thường xuyên không có nhà. Vì mẹ em lấy lý do là đi làm nên chuyện ở nhà là không có nhiều thời gian.
    Nhưng rồi em nhận thấy mẹ em không sống đúng như 1 người vợ mà lẽ ra phải thế. Mẹ em không thường xuyên tham gia vào chuyện bếp núc, không quan tâm chuyện học hành của em hay chuyện nhà cửa và cuộc sống của bố như thế nào. Mẹ em chỉ chú ý đi chơi bên ngoài, đi khiêu vũ với bạn bè và sống không quan tâm đến người nhà như thế nào cả. Rồi vào khoảng thời gian mẹ em đi học khóa học ở mỹ trong vòng vài tháng. Lúc đó em rất buồn và còn tìm cách không cho mẹ em đi. Em nhờ là e đã tẩy xóa số hộ chiếu của mẹ em để giữ mẹ em ở nhà nhưng sau đó mẹ em vẫn đi được bình thường. Mẹ em đã không có ý định trở về Việt nam vì thấy vui chơi bên đó quá sung sướng so với bên này.
    Từ nhỏ mẹ em không bao giờ quan tâm suy nghĩ, cảm xúc hay việc tâm lý của em ra sao. và coi bố em như là 1 cái máy rút tiền và người trông nom nhà cửa. Vì bố em rất hiền lành và quá chăm lo cho gia đình nên bố em đảm đương hết mọi việc, nấu nướng, đưa em đi học, các chi tiêu trong nhà. Còn mẹ em thì vui chơi như 1 đứa con gái chưa chồng. Thời gian mẹ em đi nước ngoài em cũng phát hiện ra chuyện mẹ em viết mail cho các người đàn ông khác và có quan hệ trên bạn bè. Chuyện đó là 1 cú sốc khá lớn.
    Em hồi bé khá là vui vẻ, hoạt bát và yêu đời nhưng dần lớn lên lại thu mình, ít nói, và rất hay buồn bã. Nhưng điều đó không làm mẹ em bận tâm. Và cho đến 3 năm trở lại đây, mẹ em liên tục bồ bich với 1 ngừoi đàn ông khác, tất nhiên trước đó còn khá là nhiều người với khoảng thời gian khác nhau.
    Và chính vì sự ích kỷ của mẹ em bố em đã quá buồn phiền và không chịu nổi, dẫn đến đi tìm niềm vui ở 1 cô gái trẻ khác. Và cô ý là 1 người đi làm gái, rất nhanh chóng số tiền lớn dần dần tuột vào tay cô ý và bố em cho đi 1 cách không kiểm soát được. Số lượng ngày 1 nhiều lên, con số lên đến hàng trăm triệu và có lẽ nhiều hơn. Cô kia bỏ nghề, mua được nhà chuyển lên thành phố sống và sau đó tiếp tục đòi chu cấp. gia đình em đảo lộn lên, mẹ em tức giận vì chuyện đó và có tìm cách ngăn cản nhưng không làm gì được, báo cả công an phường nhưng bố em không chịu hợp tác, nên chuyện cứ bỏ đó.
    Và cho đến hiện tại nhà em không còn tiền của, dù trước đây là số lượng rất nhiều, nhưng sau thời gian ngắn là mất sạch, đến nỗi bố em phải đi vay nặng lãi và rồi bán đồ đạc đi trả nợ. Còn nước bán nhà là chưa thực hiện thôi, thời gian này mẹ em vẫn 1 mực giao du với 1 gã khác và quan hệ yêu đương thường xuyên ngày này qua ngày khác. không cần biết chồng con như thế nào. Và đối với em mẹ em cũng không hề yêu thương hay quan tâm gì đến cảm xúc và suy nghĩ. Không chu cấp cho em tiền tiêu vặt, hoặc em xin thì mắng mỏ và cho vài trăm đồng cho có. Rồi thường xuyên mắng mỏ, to tiếng, không vừa ý với em. 2 mẹ con thường xuyên cãi vã, và em đã rất tức giận, nói thẳng cho mẹ em biết mong là mẹ sẽ thay đổi nhưng không 1 suy chuyển gì, mẹ em nói là em có ngừoi yêu được thì mẹ em cũng có quyền có bồ bịch, và như thế mẹ em mới vui vẻ, làm con mà mẹ chưa nhờ vả được gì cả nên phải cho mẹ được hạnh phúc chứ lại muốn mẹ buồn phiền à. Và vì mẹ em là giáo viên nên không ai có thể nói lại được lý lẽ mà mẹ em đưa ra. Không ai trong nhà có thể nói nổi lại được.
    Và hôm nay cũng như những ngày khác, em nói là em vay ngân hàng 5 triệu và sắp đến hạn trả, vì không ai chu cấp nên đành phải đi vay, và mẹ em nói là tự vay thì tự kiếm mà trả, không ai trả hộ cho kiểu đấy được. Trong khi có mỗi 1 đứa con gái duy nhất, bao năm tháng tích cóp tiền bạc mẹ em không cho ai bao giờ. Và em có muốn mua gì cũng không bao giờ đồng ý, hiếm hoi lắm thì mới cho để gọi là yên chuyện mà thôi. Em đã rất ấm ức và chỉ biết khóc vì quá uất ức với hoàn cảnh của mình. Mặc dù mình không làm gì sai trái?
    Viết ra những dòng này không thể nào diễn đạt hoàn toàn được hoàn cảnh của em và cách mẹ em đối xứ với em và bố em như thế nào. em đã buồn phiền đến mức sinh ra trầm cảm và uống thuốc hơn 1 năm nay không khỏi bệnh. Bây giờ em cảm thấy không thể chịu đừng được thêm 1 giây 1 phút nào nữa. Và cả bố em cũng chịu khổ cam chịu quá rồi, chỉ vì nghĩ cho em mà bố em chấp nhận duy trì để gia đình không tan vỡ.! Nhưng có lẽ cần phải có 1 giải pháp vì không thể tiếp diễn theo hướng này được nữa.
    Em rất cần lời khuyên của các anh các chị!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 2,538 Bài viết

    • 3,909 Được cảm ơn

    #2
    Chỉ biết nói lời chia buồn với em ! Em hãy tách mình ra khỏi gd ấy mau đi thôi ,tự tìm việc làm thêm nuôi sống bán thân , tập trung vào việc hoc hành cho tốt , sau này kiếm được nghề ổn định , với cả 2 người : cha - mẹ như cha mẹ em ,sau này khi nào có dk hãy quan tâm đến họ ,còn không thì chỉ quan tâm ,săn sóc khi họ ốm đau mà thôi .

    Cuộc đòi sống đáng bao lâu ?
    Mà sao ta cứ phải u sầu
    Thế nên từ nay quên đi nhé
    Rũ bỏ buồn đau ngẩng cao đầu !
    Ăn no ngủ kỹ chơi cho thoả
    Để khi nhắm mắt tiếc chi đâu !

    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của d4d
    • d4d
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 6 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #3
    Bi kịch, bi kịch... Chuyện đến thế này thì chỉ có bạn tự giúp đỡ bạn thôi chứ ai trên này mà giúp bạn đc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 70 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #4
    Tự giúp đỡ được thì mình đã làm rồi còn lên đây hỏi làm gi hả bạn? Mình cũng không yêu cầu bạn phải giúp mình đâu nhỉ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Bluewish
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,617 Bài viết

    • 2,180 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #5
    Chị thấy vấn đề ở đây chỉ là tiền. Gia đình em lộn xộn từ 20 năm nay rồi nhưng em vẫn chấp nhận được. H bố hết tiền, mẹ ko đếm xỉa thì em thành ra bế tắc. 20 là đi làm được rồi em ạ. Đầu tiên là tìm việc, kiếm tiền để lo chi tiêu.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của cuncun01
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 378 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #6
    các mẹ bên trên nói đúng đó, Cố gắng học hành, và tìm 1 Cv ổn định để nuôi bản thân thôi em ạ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MiuNhi41
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 9 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #7
    chị nghĩ em nên tự tìm công việc gì đấy đi làm cho đầu óc khuây khỏa, vừa là để kiếm sống nuôi bản thân hiện tại, còn chuyện tình cảm của ng lớn thì chỉ có người trong cuộc mới giải quyết đc, vấn đề toàn tự mẹ e mà ra, nếu bà ko hồi tâm chuyển ý thì mọi ch coi như chấm hết. 18 tuổi, chỉ vì ko muốn xin tiền mẹ để tiêu nên c cg fai tự đi làm kiếm tiền, khi đó thấy thoải mái và quí đồng tiền mình làm ra, bjo chị cũng có gđ, và vợ chồng chị cũng đang trong tình cảnh giống bố mẹ e, nhưng ko đến mức quá đáng như bm e, chị đã cảm thấy khó sống lắm rồi, vc c cũng đang fai cố gắng chấm dứt mọi ch ngoài luồng và làm lại từ đầu vi gđ..c cũng mong sau này khốn khó, bme e sẽ biết quý trọng gđ hơn..mong e cố gắng vượt qua và sống thật tốt,đừng vì gđ mà làm hỏng mình...e fai sống tốt cho mẹ e fai hối hận vì đã bỏ mặc e
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)