TIN TÀI TRỢ.

Nỗi đau chồng chéo nỗi đau

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.44K Lượt đọc
  • 28 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #21
    Đêm đông lạnh ngắt nó vẫn cứ bước đi thất thểu. Lòng ngổn ngang suy nghĩ, nó nghĩ lại xem nó đã sai ở đâu mà chồng nó đối sử với nó như thế?? Nhưng nó vẫn k tìm ra lý do nào sai cả. Chỉ biết ngước mặt lên trời hỏi tại sao ông trời bất công thế?? K cho nó đc huởng cái gọi là hạnh phúc, nó nghĩ lại phần đời đã trôi qua xem có sông ác cới ai k?? Nhưg nó bản tính hiền lành, chịu khó làm ăn, chưa cãi vã với ai bao giờ. Vậy mà ông trời lại k thương nó. Đi mãi rồi cũng tới quầy nó gọi cho em nhân viên ra mở cửa. Con bé gỡ ngàng hỏi :
    - Sao c lại về đây?? Có chuyện j à??
    Nó thở dài rồi nói:
    - K có j, vc chị bất đồng quan điểm thôi. E cứ đi ngủ đi.
    Con bé vào phòng ngủ rồi, còn lại mình nó. Nó thấy bơ vơ, lạc lõng. Nằm cũng k thể ngủ nổi. Cứ suy nhĩ miên man cho tới sáng. Dọn dẹp quầy quán sạch sẽ nó mệt quá lên giường nằm rồi chìm vào giấc ngủ. 3 tiếng sau nó nghe thấy loáng thoáng tiếng mẹ chồng nó hỏi em nhân viên:
    - Chị V đâu cháu??
    - Dạ chị ấy đang ngủ ạ. Cả đêm qua chị ấy k ngủ tí nào.
    - Ừ thôi, cứ để cho chị ngủ, bác đi về đây.
    Nó mệt mỏi k buồn dậy, rồi lại chìm vào giấc ngủ chập chờn.
    Đến trưa thì đứa em chơi thân của nó ( tên M )vào chơi, kéo nó dậy hỏi chuyện. Nó tỉnh dậy thấy đầu óc choáng váng, người nóng hầm hập. M sờ vào ng nó thấy nóng ran, đưa tay đặt lên trán nó thì thấy nóng quá kêu lên :
    - Anh bị sốt rồi kìa ( bọn nó vẫn trêu gọi nó là anh).
    - ừ, chắc thế, a cũng thấy ng mệt lắm.
    M nhìn thấy ở góc mắt nó có vết đỏ vội hỏi:
    - Anh bị sao thế?? Đập mặt vào đâu à?
    - K, hôm qua phu quân nổi giận, kỉ niệm cho đấy.
    - Cái j? Lão già ấy đánh a á?? ( vẻ mặt kinh ngạc)
    - ừ !
    - Thế làm sao mà bị đánh?? Có bị chỗ nào nữa k??
    Rồi nó kể cho M nghe về mọi chuyện. Nước mắt lăn dài. M cũng khóc theo. An ủi nó, khuyên giải nó. Cả ngày hôm ấy nó nằm bẹp dí 1 góc. Người sốt nóng ran. Tới chiều mẹ chồng nó lại xuống. Bà hỏi han qua loa rồi nói :
    - Thôi hôm nay con cứ ở đây nghỉ ngơi cũng đc. Mai thì về.
    - Con k về đâu ( lúc tức nó nói thế thôi, chứ nó cũng vẫn muốn về).
    - Con phải về chứ, ở đây sao đc. Làng xóm người ta cười cho.
    - Ai cười thì cứ cười, chứ con về a ấy lại đánh con nữa thì con chết mất.
    - Vợ chồng có lúc này lúc nọ. Đừng có chấp nó.
    - Mẹ nghĩ xem, con có làm j để a ấy phải đố xử thế k? A ấy đánh con còn hơn đánh 1 con chó. Con chó con nuôi con chưa bao giờ đánh nó đạ. Thế mà người hàng ngày ngủ chung giường với con, ng con gọi là chồng mà lại ra tay như thế? Xong rồi 1 câu xin lỗi cũng k có.
    - Nó hôm nay bị đau lưng, phải đi tiêm ấy, nên k xuống với con được.
    - À ! Hôm qua dùng nhiều sức để đánh con quá đến mức đau lưng rồi ạ?
    - Thôi mẹ biết rồi, mày đừng nói nữa. Dù sao thì ngày mai mày cũng phải về. K thế này được. Để mẹ về bảo nó xuống xin lỗi con.
    - Con k về đâu.
    - Mày nói thế làm sao được. Bố mẹ đã mất tiền mua mày về thì mày phải về.
    Nó sững người, k ngờ mẹ chồng nó lại nói với nó như thế. Nó cay đắng, nước mắt trào ra nó k thành lời :
    - Hóa ra bố mẹ cũng coi con như mớ rau thôi à mà mẹ nói mua con về?
    Bà im lặng 1 lát rồi nói :
    - Thôi, mẹ về đây. Con nhớ ăn uốg vào.
    - Vâng, con chào mẹ.
    Cuộc đời nó thật khốn nạn quá mà, hóa ra nó cũng chả là j với bố mẹ chồng nó cả chỉ coi nó như 1 món hàng đc mua về, cũng k thật sự yêu thương j nó cả. Thật chua xót. Nước mắt lại lăn dài.
    Cả ngày hôm ấy nó cũng mong ngóng chồg nó xuống. Chỉ cần chồg nó xuống nói câu xin lỗi, nịnh nọt nó vài câu là nó sẽ nguôi ngoai rồi về thôi. Nhưg k, đến 1 tin nhắn đơn giản mà cũng k có. Nó cay đắng, k còn hy vọng nữa, nó thề là sẽ k bỏ qua cho chồng nó nữa, Chán nản k thiết tha ăn uống j cả.
    Sáng sớm hôm sau chị chồng nó xuống thăm. Hỏi han nó. Nhìn thấy nó hốc hác gầy sọp đi chị chồng nó cũng k khỏi thở dài.Nước mắt nó lại lăn dài mỗi khi kể về chuyện xảy ra. Chị nó hỏi :
    - Thế thằng P nó có xuống đây k?
    - K chị ạ. Từ qua tới giờ k thấy mặt mũi, cũng k thấy điện thoại ( sụt sịt khóc ).
    - Tiên sư cái thằng, đánh con người ta ra nông nỗi này mà im thít thế ? Vô tâm thế chứ? Để chị gọi nó xuống.
    - Thôi c k phải gọi đâu. Nếu a ấy biết có lỗi thì đã xuống từ hôm qua. Hay ság nay xuống sớm, chứ để c gọi xuống thì k có ý nghĩa đâu. Bây giờ thì e cũng k muốn gặp nữa.
    Nhưng c chồng nó vẫn gọi. Rồi 2 tiếng sau chồng nó xuống. Nhìn nó nó quay mặt vào tường k thèm nhìn lại. Chồng nó vẫn im như thóc ngồi nghe chị chồng nó mắng, khuyên nhủ, bắt chồng nó phải xin lỗi. Mãi rồi chồng nó cũng mở mồm ra nói :
    -V à. Cho a xin lỗi.
    - Anh về đi. Em k muốn nhìn thấy mặt anh. Thấy mặt anh bây giờ càng làm e ghê sợ thôi.
    - Thôi bỏ qua cho anh đi. Anh xin lỗi.
    - Anh cũng biết mình có lỗi à? Nếu biết có lỗi sao k xuống từ hôm qua. Nếu hôm qua a xuống thì e sẽ về, còn hôm nay a mới xuống, mà lại là do chị bắt ép a mới xuống thì em xin lỗi, em k về đâu. Đối với anh em cũng chả có chút j gọi là quan trọng cả.
    - Im lặng.
    - Thôi a về đi. Và đừng có xuống đây nữa. Em ghê sợ anh rồi.
    Ngồi thêm 1 lát rồi chồng nó và chị chồng nó cũng về. Còn lại mình nó, nó cứ nghĩ k biết có nên về hay k?? Liệu về rồi chồg nó còn đánh nó nữa k??
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #22
    chuyen xay ra lau chua ban? neu moi day thi ban nen li di cang som cang tot, chong ban k dc binh thuong, o vay co ngay thiet mang luc nao k hay.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #23
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenngocthienthanh Xem bài viết
    chuyen xay ra lau chua ban? neu moi day thi ban nen li di cang som cang tot, chong ban k dc binh thuong, o vay co ngay thiet mang luc nao k hay.
    Cám ơn bạn đã cho lời khuyên. M cũng đã ly dị hơn 1 năm rồi. Muốn viết cho xong luôn mà cứ viết tới lão ấy là tức, lại bực. Hix
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #24
    Nó nằm ốm suốt nửa thág trời. Đc 2 lần chồng nó mang đồ ăn xuống cho nó nhưg vì giận nên nó đuổi về thế là từ đấy a ta cũng mất hút luôn. Chỉ có mẹ chồng nó thi thoảng xuống mua cho cái nọ cái kia để ăn. Có đêm nó sốt li bì người nóng như hòn than, đau nhức . Muốn uống ngụm nước cũg phải tự mò dậy để lấy ( em nhân viên ngủ say, nó k muốn phiền tới e ấy) . Cặp nhiệt độ thì nó hốt hoảng thấy 39*5 , nó khóc, thương cho thân mìh 1 mình xa nhà kiếm sống, lúc ốm đau k ai chăm sóc, có đc tấm chồng thì còn khốn nạn hơn là k. Nóng sốt k ngủ đc nằm mãi cũung tới sáng, nó gọi bs đến nhà truyền cho. Đag nằm thiu thiu ngủ thì đt nó có tin nhắn, là của chồng nó. Nó có chút vui vui vì nghĩ ít ra a ta cũng vẫn còn quan tâm đến nó. Mở đt ra xem thì thấy tn viết " cô k biết đường mà về à? Hay lại đang tí tởn với thằng nào? Đồ đĩ thõa, có chết cũng k chừa cái tội đĩ" . Nó bàng hoàng, đầu óc quay cuồng. Ấm ức đến phát khóc.1 lát rồi nó cũng nhắn lại:
    -" Anh nghĩ j mà nói được như thế? Vợ a ốm a k thèm hỏi han quan tâm mà còn nói được thế à?"
    -" Cô đừng có mà kiếm cớ, cô thì ốm đau j?"
    Nó im lặng, k muốn nói thêm nữa, ns rất mệt, ng còn chưa hết sốt. Mà a ta lại nói nó như thế. Nước mắt lại cứ thế lăn dài. 1 lúc sau lại có tn đến
    -" đang mải hú hí với thằng nào à mà k thèm trả lời? Ngủ với nó có sướng k? Mày giỏi lắm, tao cũng thèm cái loại vợ như mày nữa. Đồ con đĩ ( điên lắm ý) ....
    A ta nhắn cho nó rất nhiều tin nhắn mà nó k bao giờ nghĩ là a ta lại có thể nghĩ ra đc như vậy, toàn những lời lẽ thô tục, láo, ăn k nói có. chắc chỉ có loại đầu óc của a ta mới nghĩ đc ra như thế ( nó trước giờ sống rất khép kín, k yêu đương j ng con trai nào cả, thế mà a ta nghĩ ra đc như vậy).
    Nó mệt mỏi, đầu nó đau, người nó cũng còn chưa hết đau những chỗ bị a ta đánh. Nó chỉ biết lặng lẽ khóc. Con người sao có thể tệ bạc thế?? A ta có còn là con người nữa k??



    Ps : ức chế quá đi mất, nghĩ tới là mình lại điên lên rồi. Đi ngủ cho quên mọi thứ vậy.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #25
    Nửa tháng nằm ốm trên giường thi thoảng lại bị a ta tra tấn kiểu nhắn tin chửi mắng này nọ. Nó mệt mỏi lắm. Rồi ns gọi bạn nó xuống đưa nó về nhà chồng nó.
    Hơn nửa tháng nó k bước chân vào cái nhà này rồi. Bô mẹ chồng nó vui mừng noi :
    - Con về rồi hả V, bố mẹ nhớ con quá! Bố toàn k chịu ăn cơm từ hôm con đi.
    - Thưa bố mẹ, con về lấy ít đồ dùng của con rồ con đi luôn ạ.
    Chồng nó nằm dài 1 đống trên ghế sofa. Cũng k hé răng nói nửa lời, nó cũng chẳg thèm nhìn a ta rồi đi thẳng lên phòng gom tất cả mọi đồ dùng của nó lại. Nó sẽ k về cái nhà này nữa. Đang gấp quần áo thì mẹ chồng nó lên, bà nói :
    - Con định bỏ bố mẹ đi thật hả con? Bố mẹ có làm j để con phải như thế đâu?
    - Vâng, con rất cám ơn bố mẹ thời gian qua đã đối tốt với con, con sẽ nhớ mãi. Nhưng con của bố mẹ, a ấy k muốn con sống ở đây nữa.
    - Ai bảo thế? Nó lúc nào cũng muốn con về mà.
    - Mẹ ơi ! A ấy nói muốn con về, mà đánh con như chó, chửi con thậm tệ. Thì con về làm j hả mẹ. Về để làm con chó khi a ta tức giận thì lôi ra đánh ạ?
    - Nó biết sai rồi, con đừng đi, thương bố mẹ, rồi con đi hàng xóm họ chê cười cho.
    - A ấy biết sai mà trong lúc con ốm đau k thèm xuống chăm sóc, lại còn nhắn tin chửi con đĩ thõa này nọ. Mà sao mẹ chỉ lo hàng xóm họ chê cười thế? Mẹ chưa từng hỏi con xem có đau hay k.
    - Làm j có chuyện ấy?
    - Vâng. Mẹ cứ hỏi xon trai mẹ sẽ rõ ạ.
    Nó xách túi quần áo xuống dưới nhà rồi chào bố mẹ chồng nó. Nhìn thấy chồng nó vẫn nằm đấy, miệng nó cười tươi ( chả hiểu sao lại cười đc tươi thế chứ) rồi nói :
    - Em chào a nhé! E về đây.
    K thấy có tiếng trả lời, nó cũng bước vội ra cửa rồi về.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #26
    Nó cứ ở quầy hơn nửa tháng, thi thoảng nó cũng về, nhưng chỉ là khi thì mua ít hó quả, khi thì mua con cá mang về để bố mẹ chồng nó ăn. Rồi mẹ chồng nó gọi điện cho nó bảo nó về có chuyện cần nói. Nó gọi thêm a trai nó đi cùng vì cũng lo lỡ a ta lại điên lên mà đánh nó nữa. Mẹ chồng nó bắt đầu nói :
    - V ạ, tình hình con đi đã đc 1 tháng 4 ngày rồi ( sao mà nhớ từng ngày thế chứ) bây giờ con tính sao? Nếu về thì trong hôm nay mẹ sẽ xuống đón con về, chứ mai là mùng 1 rồi. Còn k thì thôi. ( có vẻ kiêu k cần mình, mình cũng có cần đâu, bực thế, chả coi mình ra j cả).
    - Thưa bố mẹ, con k về đâu ạ. Con cũng xin phép bố mẹ cho con đc ly hôn với a ấy.
    Thấy thế mẹ chồng nó lại dịu dọng nói :
    - Thôi, con đừng như thế. P nó biết lỗi rồi mà. Vợ chồng có j từ từ nói.
    - Bố mẹ ạ ! Con cũg đã cho a ấy cơ hội, nhưng ngược lại với sự kì vọg của con, a ấy làm con thất vọng, tan nát, k còn tin tưởng vào a ấy nữa. Bằng đấy thời gian con ốm đau a ấy có quan tâm con k ? Bố mẹ là ng hiểu rõ . Đã k quan tâm , k động viên lại còn chửi mắng con. Thế là biểu hiện của việc biết lỗi và mong con về đấy ạ?
    - Con cứ bình tĩnh đã, làm sao mà cứ sồn sồn lên thế. P nó thương con lắm. ( vâng, thương lắm ý nhỉ, nghe mà bực mình hơn).
    Nãy giờ a ta ngồi im thít cuối cùng cũg lí nhí nói đc 1 câu :
    - Anh lúc nào cũng mong em về.
    - Anh mong e về mà a thế à? E nói với a thế nào rồi? E nó a tìm việc làm đi, cứ sống tốt lên e tự khác về. Vậy mà việc a k tìm, suốt ngày say sỉn, phê pha nhắn tin chửi bới em e chịu sao nổi.
    - Đâu? A có nhắn bao giờ đâu? ( chối bay chối biến đc ngay).
    Nó lôi đt ra rồi đọc hết các tin mà a ta gửi cho ns, cho cả nhà nghe để biết con trai họ thế nào. Cả nhà a ta im lặng. Nó nói tiếp :
    - Con quyết định rồi. Con xin đc ly hôn , đây là đơn xin ly hôn con đã viết, đã kí. Đây là vàng là của hồi môn của bố mẹ với anh chị cho con, còn đây là tiền mừng của a P đưa con giữ hộ. Con xin đc gửi lại. Sau này ly hôn rồi, con với a P sẽ k còn là j nữa, nhưng bố mẹ tốt với con, con luôn coi bố mẹ là bố mẹ, nếu bố mẹ ốm đau cần con chăm sóc con sẽ đến để chăm bố mẹ.
    Bố chồng nó lên tiếng :
    - Nếu con quyết định ly hôn thì con k còn quan hệ j tới nhà này nữa, con k đc quyền về cái nhà này nữa.
    Nó sững ng, nó nghĩ con người ta sống với nhau mà lại có thể cạn tình đến mức ấy sao? Nó lại thấy quyết địn ly hôn của nó là đúng lắm. Cháy nhà mới ra mặt chuột. Hóa ra trong nhà này chả ai yêu thương j nó.
    - Mẹ chồng nó nói thêm : Con đã nghĩ kĩ chưa. Chứ bước chân đi là k về đc nữa đâu.
    - Dạ !tới bây giờ thì con cũng k mong muốn đc về nhà này nữa đâu ạ.
    - Tùy con thôi, chứ k phải a P bỏ con mà k lấy đc vợ khác, quanh đây có mấy đứa, giáo viên cũng có, kế toán cũng có mà mẹ k ưng lắm. Vì thấy con ngoan ngoãn, chịu khó, hoàn cảnh éo le nên mẹ mới cưới con cho a P. ( ôi, thật là con ngta nghiện lõ đít mà cứ làm như kim cương ý).
    - Vâng, giờ ly hôn rồi thì bố mẹ thoải mái chọn vợ cha a ý ạ.
    Anh ta nói thêm vào :
    - Anh sẽ k lấy vợ nào nữa. A sẽ k ký. Rồi vò vứt cái đơn đi. ( nghĩ bụng , a lừa mãi mới đc em, bjo e bỏ chạy mất dép thế này làm sao a lừa đc ai nữa mà đòi lấy).
    - Anh xé tờ này lại có tờ khác thôi. Bây giờ muộn rồi. Con xin phép, em xin phép về còn viết tờ đơn ly hôn khác ạ.
    Bước chân ra cửa nó ngoái lại nhìn lần cuối ngôi nhà chứa toàn khổ đau đó rồi thầm hứa sẽ k bao giờ quay lại đó nữa. Miệng nở nụ cười thật tươi vì nó sắp đc giải thoát khỏi địa ngục trần gian.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 266 Bài viết

    • 98 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #27
    Kể tiếp đi bạn, mong là bạn thực sự ly hôn đc, chứ đọc mấy topic của mấy mẹ bị chồng đánh mấy năm giời mà còn lên đây kêu than chả biết giải quyết thế nào mà ức chế quá đi!
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi sweetcake2010 Xem bài viết
    Kể tiếp đi bạn, mong là bạn thực sự ly hôn đc, chứ đọc mấy topic của mấy mẹ bị chồng đánh mấy năm giời mà còn lên đây kêu than chả biết giải quyết thế nào mà ức chế quá đi!
    Hnay m bận quá! Rảnh mình sẽ viết tiếp. Cám ơn b đã quan tâm nhé!
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #29
    Nó viết tiếp lá đơn rồi mng thẳng lên tòa án. Thủ tuc ly hôn thât phiền phức, nó chạy ngược chạy xuôi rồi cuối cùng cũg hoàn thành chỉ chờ ngày tòa gọi.
    Chồng nó lại nt chửi bới nó, lần này nó k tèm đáp lại, kệ cho a ta muốn nói j thì nói. Nó đã quyết định cho a ta vào dĩ vãng.
    Rồi cái ngày mog đợi cũmg tới. Hnay nó ăn diện thật đẹp để lên tòa gặp kẻ mà nó gọi là chồng lần cuối. Đợi mãi cuối cùng a ta cũng tới. Nhìn a ta gầy hốc hác, mắt trố lồi ( chắc chán nên chơi bời quá đà) nó nhoẻn miệng cười chào thật tươi, thật vui để a ta thấy rời bỏ đc a ta nó hp thế nào. Mọi việc kết thúc nhanh chóng. Cuối cùng nó đã đc giải thoát. Từ giờ nó sẽ sốmg thật tốt.
    Cuộc sống sau ly hôn : nó vui vẻ , thoải mái. Béo ra đc mấy kg. Công việc thuận lợi nó chuẩn bị mua ô tô. Nó thấy thế là đủ. Đôi khi cô đơn chút thôi, nhưng cảm giác đó cũng qua mau. Nó lại mỉm cười vui vẻ.

    Tới 1 ngày.. có 1 cô gái.. làm nó suy nghĩ nhiều... cô ấy thích nó.. có lúc nó nghĩ hay là mình yêu thử xem. Biết đâu?? Chỉ những ng con gái mới mang lại hạnh phúc cho nhau??? Nó phân vân?? Nó hâm rồi thì phải???
    Chuyện e kết thúc rồi. Cám ơn mọi ng đã quan tâm chia sẻ. Chúc mọi ng luôn vui... như e bây giờ ý
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2