TIN TÀI TRỢ.

Nỗi đau chồng chéo nỗi đau

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.44K Lượt đọc
  • 28 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #1
    Nó sinh ra và lớn lên trong một gd không hạnh phúc. 4 tuổi bố nó bỏ mẹ con nó chạy theo người đàn bà khác không đoái hoài gì đến anh em chúng nó. Mẹ nó một mình nuôi 4 anh nó. Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Nó thèm khát một gia đình, nó muốn đc bố nó công kênh trên vai như những đứa trẻ khác. Nó thấy mẹ nó khóc nhiều, buồn nhiều. Nó ghét người nó gọi là bố.
    15 tuổi mẹ nó đi cải tạo vì buôn lậu. Nó thấy trời đất sụp đổ. Cái tuổi non nớt cần sự bao bọc của ga đình vậy mà nó mất tất cả. Chỉ có mấy anh em nó tự nuôi nhau. Nó lại thèm khát 1 gd. Có lần tới nhà bạn nó chơi nó thấy gd bạn nó thật ấm áp nước mắt nó lại rơi, nó thèm lắm 1 bữa cơm có đầy đủ gd nó với tiếng cười rạng rỡ, hạnh phúc.
    Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi. Nó cũng lớn, cũng biết yêu. Và nó yêu anh- một người gần nhà. Anh là người đẹp trai, ngoan hiền và rất yêu thương nó. Tình yêu của nó cứ ngày 1 lớn dần, nó cứ nghĩ hạnh phúc của nó là ở nơi anh. Anh rất chiều chuộng và thương yêu nó. Và nó cũng rất yêu anh. Nó và anh cùng nhau nghĩ về tương lai tươi sáng với 1 gd nhỏ ấm áp đầy tình yêu thương.
    Nhưng rồi tới 1 ngày mọi thứ sụp đổ dưới chân nó. Gd anh biết chuyện nó và anh yêu nhau nên ngăn cấm với lý do gd nó k cân xứng, k môn đăng hộ đối với gd anh. Nó khóc rất nhiều. Rồi anh và nó hẹn gặp nhau nước mắt ngắn dài anh ôm nó vào lòng an ủi
    -Anh: e đừng buồn, đừng khóc, em khóc làm tim a đau lắm. Rồi anh sẽ cố thuyết phục gd.ngoan , anh thương.
    Nó chỉ biết ôm chặt lấy anh và khóc, nó k muốn mất anh. Cuộc đời này nó chỉ cần đc ở bên anh. Nó nói trong tiếng nấc:
    - Nó: phải làm sao đây anh? Em đau lắm, cứ nghĩ phải rời xa anh là em k thề chịu nổi. Em cũng k muốn khóc đâu, nhưng nước mắt e nó cứ chảy ra đấy chứ.
    Anh cố gắng an ủi nó nhưng trong lòng anh cũng đau lắm chứ. Người con gái anh yêu, người anh muốn mang lại hp cho vậy mà bây giờ lại đang đau khổ trong tay anh. Nước mắt a cũng cứ thê lăn dài,anh kìm nén ôm chặt nó vào lòng rồi dỗ dành nó
    -em ngoan nào, k khóc nữa. Anh vẫn ở bên em mà, khóc nữa anh sẽ k mua kẹo cho ăn đâu. Chúng ta sẽ hp, sẽ đc ờ bên nhau mà.
    Nó nhìn anh âu yếm:
    -Anh hứa rồi đấy nhé! K đc rời bỏ e nhé!
    Anh béo mũi nó rồi nói:
    - ngốc ạ. Anh sẽ k rời bỏ e đâu. Cả đời này anh chỉ yêu mình em thôi.
    Nó lại nở nụ cười hạnh phúc. Anh đưa tay gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt nó.
    2 tháng sau. Mẹ anh gọi anh lại nói chuyện.
    - Mẹ anh: con không thể bỏ cái H đc à?
    - Anh : mẹ ơi, con xin lỗi con rất yêu em ấy. Mẹ hãy cho con đc chọn lựa người con yêu. Đc ở bên em ấy.
    -Mẹ anh: mẹ đã nói rồi. Ai cũng được chứ con bé đó thì k được. Nhà nó quá phức tạp.
    - Anh: con xin mẹ mà. Mẹ hãy chấp nhận em ấy đi. Em ấy rất tốt, lại ngoan hiền nữa.
    Anh k thể làm lay chuyển được suy nghĩ của mẹ anh.lời qua tiếng lại mẹ anh lớn tiếng nói :
    - Nếu anh k bỏ nó thì anh cầm dao kề luôn vào cổ mẹ anh đi.
    Đến nước này anh chỉ biết lặng im. Lòng anh thắt lại. Anh lặng lẽ về phòng, nước mắt anh rơi. Tại sao mẹ lại có thành kiến với em như thế? H ơi. Anh xin lỗi, xin lỗi em. Rồi anh gửi cho nó1 lá thư( cái thời còn nghèo chưa có đt ạ).
    Nó nhận đc thư anh hí hửng vui mừng, chạy về phòng mở ra đọc ngấu nghiến.. rồi nước mắt cứ thế lã chã trên 2 gò má nó. Nó không thể nhớ chính xác về lá thư ấy. Chỉ có một đoạn nhó nhớ như in:
    -H à! Anh xin lỗi em. Hứa sẽ đi cùng e tới cuối con đường. Nhưng anh đành bất lực, áp lực quá lớn.anh k thể làm đứa con bất hiếu. Anh xin lỗi em, hãy tha lỗi cho anh.
    Mọi thứ sụp đổ và tiêu tan. Cả 1 ngày nó chỉ biết nằm trong phòng và khóc. 2 mắt nó sưng húp. Nó bỏ ăn, nó muốn ngủ cũng k thể ngủ được. Trái tim nó đau lắm, như bị ai đó đâm vào nghìn cái kim. 2 đêm liền nó không ngủ được. Cứ nghĩ tới những gì đang xảy ra là nước mắt nó lại lăn dài. Nó sợ, sợ phải thức, sợ phải nghĩ về những điều đó. Nó uống thuốc ngủ để có thể ngủ được. Nhưng giấc ngủ chập chờn. Nó lại mơ thấy nó và anh đang hạnh phúc, mơ thấy anh cười dịu dàng với nó. Giật mình tỉnh dậy nó gọi tên anh. Nhưng không gian im ắng. Chỉ có mình nó. Nó lại khóc ròng. 1 tuần nó k ra khỏi nhà chỉ ru rú trong phòng và khóc. Nó rất yêu anh. Tình yêu đâu tiên của nó. Anh trai nó sợ nó làm liều nên đưa nó đi chơi cho khuây khỏa. Cứ thế thời gian trôi đi, nó cũng dần nguôi ngoai.
    1 tháng sau cái này ấy. Nó tình cờ gặp anh. Nhìn anh hốc hác quá, râu mọc tùm lum. Lòng nó quặn lại. Nó tưởng như có thể sống vui vẻ. Vậy mà khi thấy anh, nước mắt nó lại cứ thế chảy ra. Nó ghét cái sự ủy mị, yếu đuối đó. Nhìn thấy anh nó chỉ muốn lao vào ôm anh cho bõ khoảng thời gian đau khổ kia. Anh cũng nhìn nó, khóe mắt anh đỏ lên nhìn như rất muốn khóc. Nó vội bước đi. Lòng đau đớn tột cùng.
    Vài tháng sau nó lại gặp anh trong buổi sinh nhật nhỏ bạn. Lần này nó có nhiều cơ hội đc nhìn ngắm anh hơn. Nhìn anh k còn gầy và xanh nữa, lòng nó cũng thấy ấm hơn. Đột nhiên a tiến lại gần nó. Hôm nay có vẻ như anh uống hơi nhiều. Anh nói nhỏ vào tai nó :
    - Anh : chúng mình nói chuyện đi.
    Nó không nghĩ được nhiều, lúc ấy chỉ muốn đc ôm anh- 1 cái thôi cũng được. Nó theo anh ra ngoài. Anh và nó tản bộ dưới ánh trăng mờ ảo, đến cây cầu quen thuộc của anh và nó. Cứ thế im lặng anh không nói j, nó cũng vậy. Rất lâu sau đó anh mới nó được lên lời:
    -Anh : Anh rất nhớ em! Nhìn thấy em a k thể kìm nén đc lòng mình.
    Nó im lặng.. có tiếng nấc nhẹ đâu đây. Nước mắt nó lại lăn dài. Lòng anh quặn đau. A k dám ôm nó. Chỉ nhẹ nhàng an ủi:
    Anh: em đừng khóc nữa. Anh đau lắm!
    Nó lại càng khóc to hơn cố kìm nén những tiếng nấc . Nó nói:
    Nó: em mặc kệ... hu.hu...hu. em k cần j hết.. hu...hu.. em chỉ cần có anh. A đừng rời xa em..hu..hu.. em k thể chịu nổi mỗi khi thấy anh.
    Anh cắn chặt môi để k khóc. A k thể khóc trước mặt nó đc. Tim anh đau lắm . Anh thương nó lắm.Anh ôm nó vào lòng rồi nói:
    Anh : chúng mình đừng rời xa nhau nữa nhé! Anh cũng không thể chịu nổi khi phải xa em.
    Nó nghẹn ngào nói trong tiếc nấc:
    Nó: hức ... hức... nhưng còn gd anh? Phải làm sao?
    Anh: hãy cứ thế này đi. Anh bây giờ k nghĩ đc nhiều. Chỉ nghĩ đc rằng anh k thể rời xa em đc . chúng ta sẽ từ từ làm cho mọi người hiểu về em. Đc không?
    Nó lại thấy vui lắm, vội quệt ngang dòng nước mắt rồi nói:
    Nó: em sẽ cố gắng sống tốt hơn, sẽ chăm chỉ hơn. Chúng mình cùng cố gắng anh nhé! Nhưng tạm thời chúg ta đừng để mọi người biết là còn yêu nhau. Em k muốn mọi người gây áp lực cho anh. Anh nhé!
    Hạnh phúc trở lại, nó thấy lòng hân hoan. Miệng nở nụ cười hạnh phúc. Anh lại nhẹ nhàng ôm nó vào lòng và trao cho nó nụ hôn nồng nàn, ấm áp.
    *********

    (Còn nữa)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #2
    Trời ơi. Em viết thêm 1 đoạn dài nữa mà k post lên đc là sao các bác?? Cuối cùng cũng k thấy đoạn mình vừa viết đâu cả??? Hix hix
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #3
    Ngày tháng cứ dần trôi. Tình yêu giữa anh và ns cũng lớn dần. Sẽ là hạnhh phúc nếu cuộc sống cứ êm đềm trôi. Thế nhưng mọi thứ diễn ra ngoài sức tưởng tượng của nó.
    Hôm ấy nó đang ngồi thơ thẩn nghĩ về anh thì có tiếng chuông điện thoại. Mở máy ra xem đó là cuộc gọi của anh. Miệng nở nụ cười vui vẻ nó bắt máy
    Nó: a lô em đây!
    Nhưng không phải giọng nói của anh, mà của 1 người con trai lạ. Người lạ ( NL)đó nói:
    NL: a lô, đây có phải người thân của số điện thoại này k?
    Lòng nó có chút lo lắng, bất an vì chưa bao giờ a để người lạ nào gọi cho nó.
    Nó: vâng, em là người yêu a ấy ạ. Có chuyện j vậy ạ?
    NL: e báo gia đình đến địa điểm X để đưa nạn nhận đi viện ngay, anh ấy bị tai nạn rất nặng.
    Tai nó ù đi, chân tay nó bắt đầu run lẩy bẩy, sốg mũi cay cay. Nó gọi thông báo cho gd anh. Rồi như k tin vào sự thật nó gọi lại vào số đt của anh. Vẫn là ng lạ kia nghe máy và nói chính xác là anh bị rất nặng, có thể k qua khỏi. Chân nó nhũn ra đứng k vững nữa, tim nó đau thắt, nước mắt cứ thế lã chã rơi. Nó cố gắng chấn an mình rằng anh sẽ k sao chỉ cần tới viện là sẽ qua khỏi thôi. Điện thoại nó lại đổ chuông là T cháu họ của anh( T hơn tuổi nó) bàn tay run rẩy nó ấn nút nghe:
    Nó: a lô, a T à?
    T: ừ, chú X bị tai nạn em biết chưa?
    Nó lại òa khóc , nó nói trong tiếng khóc
    Nó: em biết rồi... hu hu hu.. tại sao lại thê hả anh?? Anh ấy thê nào rồi.
    T: anh đang cùng gd đưa chú đi viện tình trạng rất nghiêm trọng. Anh sẽ gọi lại cho em sau
    Nó: vâng. Huhu hu hu...
    Lòng nó thắt lại, nó cứ khóc ròng nước mắt k thể ngừng rơi, nó đau đớn nghĩ về anh, nó muốn về ngay bên a nhưng k thể. Đau đớn gào thét trong tâm can nó nói thầm với anh " anh ơi ! Tại sao? Tại sao anh lại như thế? A hứa với em rồi cơ mà hu hu hu... anh hứa sẽ cùng em đi đến cuối con đường rồi mà hu ..hu..hu.. a k được rời bỏ em như thế này.. hu..hu..hu... anh phải gắng lên.. hu..hu.." . Nó chẳng thể làm j ngoài nằm khóc và mong trời sáng, nó chắp tay cầu xin ông trời đừng mang anh đi, nó cầu xin ông trời cho a đc sống, dù là k lành lặn, chỉ cần anh còn sống, nó sẽ làm tất cả vì anh. Điện thoại lại đổ chuông là của T, tim ní đập nhanh hơn mặt nóng bừng nó thầm cầu mong T sẽ mang tin tốt cho nó. Nó cố kìm nén tiếng khóc rồi bắt máy:
    Nó: a lô, a ấy sao rồi anh?
    T: chú k qua khỏi rồi em ạ. Gd đang đưa chú về để chú đc ra đi ở nhà mình.
    Mọi thứ trong nó vỡ òa, tim nó như bị ai cào xé, nó đau đớn gào khóc. Mọi thứ về anh hiện hữu ngay trước mắt nó, nó thuơng anh, nó thương cho chính nó sau này khi không có anh. Vừa khóc nó vừa tự nói với anh "em k cho phép a rời bỏ e, anh còn chưa làm hết nhữg j a hứa với em cơ mà hu...hu..hu... anh nói đợi cuối tuần này em về sẽ cõng em đi chơi cơ mà..hu..hu..hu... anh hứa sẽ nắm tay em không buông cơ mà...hu..hu..hu... tại sao??? Tại sao?? Hu..hu..hu..." tất cả kí ức ùa về làm nó nghẹt thở, nó yêu anh rất nhiều, nó k thể tưởng tượng nổi chuyện này lại xảy ra với người nó yêu. Nước mắt vẫn k ngừng rơi, nó cứ nằm 1 góc nghĩ và khóc rồi thiếp đi trong nước mắt.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #4
    Đã hơn 7 năm trôi qua rồi mà sao mọi thứ vẫn như mới xẩy ra hôm qua?? Mình nhớ a! Nếu a còn thì mình sẽ k khổ như bây giờ.. buồn...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 7 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #5
    Thương bạn quá à, mình cũng éo le k kém và h vẫn 1 mình độc bước. Cố lên, đời k lấy hết của ai bao giờ... Thương!!!
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi LeoCatPleiku Xem bài viết
    Thương bạn quá à, mình cũng éo le k kém và h vẫn 1 mình độc bước. Cố lên, đời k lấy hết của ai bao giờ... Thương!!!
    Huhu. Cám ơn bạn, nếu chỉ dừng lại ở đó thì còn đc. Nhưng... còn rất nhiều nỗi đau nữa ý
    • 7 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #7
    Hóng bạn kể tiếp để chia sẻ vs bạn, sau này chắc cũng lập 1 topic để kể lại cuộc đời đã qua của mình. Chắc cũng sẽ nhẹ nhõm hơn cái việc cứ tỏ ra mạnh mẽ với cuộc đời như bây giờ...
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi LeoCatPleiku Xem bài viết
    Hóng bạn kể tiếp để chia sẻ vs bạn, sau này chắc cũng lập 1 topic để kể lại cuộc đời đã qua của mình. Chắc cũng sẽ nhẹ nhõm hơn cái việc cứ tỏ ra mạnh mẽ với cuộc đời như bây giờ...
    Cám ơn b. M cũng kể ra cho thấy nhẹ nhõm hơn. Chứ m cũng giống bạn lúc nào cũg tỏ ra mình mạnh mẽ. Nhưng mệt mỏi lắm. B cũng k nên giữ trong lòng mãi. Hix
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #9
    Sáng nó giật mình tỉnh dậy mọi thứ lại dần dần trở lại trong tâm trí nó, nước mắt lại ùa về. Nó vội cầm đt gọi cho T để hỏi về tình hình của anh. T thông báo a vẫn còn thở nhưng rất yếu. Tim nó lại quặn lên từng cơn đau, nước mắt k ngừng nó vội xắp xếp mọi thứ nó ra bắt xe về nhà. Trên đường về nó cứ cầu xin ông trời ban cho a 1 phép màu để khi nó về nhà sẽ thấy a cười với nó, ôm nó và an ủi nó. Nó cứ khóc mặc cho những ng xung quanh nhìn nó với ánh mắt lạ lùng khó hiểu. Lại tiếng gào lên trong tâm trí nó , nó cứ tự nói với anh tong tâm trí nó rằng " anh à! E sắp tới nhà rồi, anh nhất định phải đợi e, a k đc đi khi e chưa về, a nhất định đợi e a nhé... hu...hu...hu..." .
    Về gần tới nhà thì nó nhận đc tin a đã đi. Nó khóc như mưa , đầu óc choáng váng , tim nó như ngừng đập đau nhói. Lại tiếng gào thảm thiết trong tâm trí nó " tại sao?? Chỉ còn 2km nữa là em tới nhà rồi? Tại sao a k đợi em?? Tại sao?? Huhuhu... đừng bỏ lại em mà anh hu hu hu.... " cứ thế nó cứ khóc k ngừng.
    Tới nhà anh, bước chân vào cửa là tấm ảnh của anh, anh cười , nụ cười thật tươi và rạng rỡ mà sao tim nó đau đến thế. Nước mắt vẫn cứ rơi, nó đi vào để gặp anh. Nhìn a nằm đấy im- bất động- tấm khăn trắng phủ trên mặt. Nó cũng đứng im bất động, mắt nó hoa lên, chân tay bủn rủn nó gào lên "anh ơi! E về với anh rồi đây hu hu hu... tại sao nói sẽ cùng em đi trên mọi con đường? Tại sao nói sẽ đưa em đi tới tận cùng , tại sao hứa dành cả đời này để bên em hu..hu..hu?? Vậy mà bây giờ ! A dậy đi, dậy nhìn em đi a. Hu...hu..hu... " tay nó nắm chặt lấy ngực trái nơi con tim, như thể ai đó đang bps chặt.....
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #10
    Cả ngày hôm ấy nước mắt nó k thể ngừng rơi. Nó cứ nhìn tấm di ảnh rồi lại khóc. Vậy là từ bây giờ nó đã k thể cùng anh nói chuyện, vậy là nó k thể cùng a nắm tay đi nữa, k thể cùng a làm nốt những dự tính mà ní cùng a đã vạch ra.hu...hu..hu... nó vĩnh viễn mất đi a rồi. Nó mệt mỏi, uể oải, 2 mắt sưng mọng. Mọi người càng an ủi thì nó càng khóc, càng thổn thức...
    Tới khi đưa a về nơi an nghỉ cuối cùng, nó gào khóc chẳng nói được thành câu ..hu...hu..hu.. anh ơi....hu..hu..hu.. anh đừng đi.. huhu... đừng rời bỏ e như thế... huhuhu... a tỉnh dậy, tỉnh dậy đi anh..hu..hu..hu... . Rồi tự tay cầm nắm đất thả xuống huyệt sâu lòng nó thắt lại, nó thấy đầu óc choáng váng, mắt hoa lên rồi 1 bầu trời đen tối bủa vây lấy nó. Nó k biết j nữa. Rồi nó ngất lịm.
    Những ngày tháng sau đó nó sống trong nỗi đau, nỗi nhớ. Nó k tin vào cái hiện thực phũ phàng đó, nó luôn tự nói với bản thân rằng "là a đi làm xa thôi, k có j đâu, a sẽ về thôi, yên tâm đi" . Nó bám víu vào cái lý do đó để vơi bớt khổ đau. Rồi nó cũng đc gặp a. Nó nhìn thấy anh mờ ảo, a đến nhưng k đưa tay ra để nắm lấy tay nó như mọi khi, a ngoảnh mặt đi khi nó gọi, nó lại khóc, nó k biết vì sao a lại lạnh nhạt với nó. A bỏ lại nó quay lưng bước đi. Nó giật mình tỉnh giấc mồ hôi vã ra, nước mắt vẫn còn chảy trên mặt nó. Lại đớn đau, lại quằn quại, lại nước mắt lã chã rơi...
    Thời gian luôn là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. 3 năm sau nó cũng cố gắng yêu 1 ng. Hạnh phúc có lẽ chẳng thể đến với nó. Vì trái tim nó k thể dành trọn cho ng hiện tại ( tên K) mà vì nó k thoát ra đc khỏi cái ty dành cho a. Nó cố mở lòng đón nhận K . K cũng tốt, quan tâm nó, chiều chuộg nó. Cứ ngỡ hạnh phúc sẽ mỉm cười, sẽ cho nó tia hy vọng. Nhưng không.
    Sau 1 năm quen và đồng ý yêu K nó về nhà K chơi. Có đầy đủ bố mẹ và các a chị của K. Mọi ng bắt đầu hỏi chuyện nó , mẹ K mặt cười tươi hỏi nó:
    - Bố mẹ cháu khỏe chứ? Bố mẹ cháu ở nhà làm j?
    Nó hơi đơ người, nó nghĩ k lẽ K chưa nói j về hoàn cảnh gd nó cho Bố mẹ K nghe hay sao? Sao bác gái lại còn hỏi. Nó im lặng k biết nói sao. Rồi 1 thoáng nó cũng ấp úng nói đc 1 câu:
    - dạ thưa bác, bố mẹ cháu vẫn khỏe ạ. Nhưng ... bố cháu... k ở với chúng cháu ạ. Còn mẹ cháu cũng vậy.
    Vẻ mặt của mẹ K và mọi ng trong nhà có vẻ rất ngạc nhiên. Bố K thêm vào:
    -Thế bố mẹ cháu ở đâu? Đi làm nước ngoài à?
    Nó bối rối k biết nên nói thế nào. Cuối cùng nó cũng nói hết :
    -Dạ thưa 2 bác bố mẹ cháu ly hôn, bố cháu lấy vợ khác. Còn mẹ cháu... mẹ cháu... đi cải tạo ạ.
    2 má nó đỏ bừng, mặt cúi xuống k dám nhìn thẳng vào ai, nó liếc mắt nhìn vẻ mặt của mọi ng nó thấy nụ cười trên môi những ng trong nhà K tắt hết, không khí trong nhà lắng xuống. Các chị K tỏ vẻ k thích ra mặt, có vẻ khinh khỉnh. Còn bố mẹ K thì mặt lạnh hơn. Cũng k hỏi han j nhiều nữa. Buổi gặp kết thúc nó lo lắng. K an ủi nó rằng k sao.
    Mọi thứ vẫn tiếp tục diễn ra bình thường. Tới 1 ngày nó nghe thấy ng bạn chung của nó và K nói:
    - Tôi tình cờ biết đc là bố mẹ anh K k đồng ý cho K lấy bà.
    Nó im lặng. Điều nó lo nghĩ cuối cùng cũng đến. Nó trách mình, đáng lẽ k nên nhận lời yêu K, nó k thích hợp với yêu và hạnh phúc.
    Nó lấy đt nhắn cho k 1 tin
    - "chung ta chia tay nhe"
    - tại sao?
    -anh biết rõ điều đó hơn e chứ?
    - anh sẽ thuyết phục bố mẹ mà
    - thôi, a đừng tốn công. E mệt rồi. Chúng ta dừng lại đi. Anh đừng làm em thêm đau nữa. Cám ơn a đã yêu em. Quên e đi. Đừng cố liên lạc với em. Chỉ làm e thêm đau thôi. E k muốn lịch sử lặp lại.
    Nó chặn số dt của K.
    Mọi thứ chấm dứt,tan vỡ, nó đóng cửa trái tim. Không còn muốn yêu nữa. Mặc dù nó cũng khao khát đc yêu, khao khát đc hạnh phúc. Nó bắt đầu thay đổi. Nó k muốn ai bước vào trái tim nó nữa, k muốn ai khơi lại hay khoét sâu vào trái tim tổn thương của nó nữa. Nó lao đầu vào công việc, và nó cũng thành công trong công việc. Nhưng nó luôn cô đơn. Nó nghĩ cô đơn còn hơn việc bị từ chối nó sợ nhữg ánh mắt lạnh lùng khi biết về gd nó từ những ng nó yêu.
    Thời gian vẫn k ngừng trôi . 26 tuổi nó bị cả dòng họ giục lấy chồng. Nó k dám nói j. Chỉ nói duyên chưa tới.
    27 tuổi anh em họ hàng, làng xóm càng húc giục nó chuyện chồng con. A trai nó làm mối đủ ng. Cuối cùng dưới sức ép của mọi ng nó cũng đồng ý theo a trai nó. Tìm hiểu 1 ng tên T . Nhưng rồi lịch sử vẫn lặp lại với nó. Vẫn điệp khúc k môn đăng hộ đối. Nó chán nản. Hy vọng mong manh ấy tan vỡ. Lại vẫn là kẻ cô đơn. Nó đã nói nó sẽ k yêu nữa. Ai hiểu và thông cảm thì lấy nó nó lấy luôn.
    28 tuổi. Mong muốn của nó cũng thành hiện thực. Có 1 đám mai mối và nó đồng ý. Vì gd của ng kia k chê gd nó, chấp nhận nó. Đó là P( sau này là chồng nó).P hơn nó 10 tuổi, hiền lành, chịu khó làm ăn, biết thuơng yêu gia đình( theo như ng mai mối nói). 1 tháng quen biết rồi quyết định làm đám cưới. Nó còn chưa từng đi chơi riêng với P cơ mà, chưa từng 1 lần cầm tay cơ mà. Ai cũng nói nó quá vội vàng, nên tìm hiểu kĩ. Nhưng nó chán phải tìm hiểu, sợ phải nhìn những gương mặt lạnh lùng. Nó chỉ cần ngta chấp nhận nó là đủ. Bố mẹ P cũng thương nó, nó thấy như vậy là đủ rồi. Ngày ăn hỏi cũng tới nó vui tươi như bao cô dâu khác chuẩn bị cho ngày mà nó mong đợi 28 năm nay. Đêm hôm trước ngày ăn hỏi đt nó có 1 tin nhắn. Mở ra xem thì là số lạ nó xem nội dung thì thấy " em nên tìm hiểu kĩ chứ, P nó chơi bời,nghiện ma túy nữa đấy" . Tay run lẩy bẩy, mặt méo xệch , biến sắc. Nó tự hỏi ng kia là ai, gọi lại thì k bắt máy. Nó k tin vào mắt mình, đọc đi đọc lại vài lần. Nó bối rối , hoang mang k biết nên giải quyết thế nào. Nó nghĩ nếu bây giờ dừng việc cưới hỏi lại thì k được, cả họ hàng đang ở nhà nó hờ tới ngày mai là đám hỏi diễn ra, nếu nói ra thì hàng xóm chê cười, biết dấu mặt đi đâu. Nó k dám làm điều đó. Nó quyết định im lặng để việc cưới hỏi diễn ra êm đẹp. Nhưng trong lòng thì lo lắng lắm.
    Rồi đám hỏi cũng diễn ra êm đẹp, nó theo chân chồng về nhà cùng lời chúc hạnh phúc của quan viên 2 họ( nó phải đón dâu 2 lần nên ăn hỉ cũng đón về nhà chồng). Nó vẫn cố gắng cười nói hạnh phúc để anh em họ hàng nó yên tâm. Khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc lòng nó lo lắng gấp bội. Nó lo nghĩ nhỡ đâu P bị HIV. Rồi đến thời khắc quan trọng của đôi vợ chồng trẻ ( à cũng k trẻ lắm, dừ ý) P ôm nó vào, nó giật mình run bắn, nỗi lo trong nó lại bắt đầu. Nó cố gắng bình tĩnh để tìm cách hoãn binh. Cuối cùng cũng nghĩ ra , nó lên tiếng:
    - Anh cho e hỏi thẳng 1 câu nhé?
    - ừ, có j e cứ hỏi
    -Anh có điều j giấu e k?
    - K a chả có j phải giấu e cả
    - thật k? Vậy tại sao lại có ng nhắn tin cho e nói a chơi bời, nghiện cả ma túy??
    - mẹ cái đứa khốn nạn nào định phá hạnh phúc của tao.
    - nếu k có thì sao a phải trửi ng ta thế??
    Sau 1 hồi vặn vẹo, cuối cùng chồng nó cũng thừa nhận . Nhưng chỉ nói là cai lâu rồi. Rồi P kể cho nó nghe về quá khứ , nó nghe mà lạnh cả sống lưng:
    - ngày xưa a nghiện thôi. Chứ bây giờ a cai lâu rồi. A nghiện 10 năm, có lần a còn bị kiểu như chơi nhiều quá nên bị mất trí, phải mất mấy tháng để tập khôi phục lại mới được như bây giờ.
    Nó choáng váng thật sự. K còn biết nói j hơn. Nó gạt gay chồng nó ra và bảo:
    Tạm thời chúng ta cứ ngủ thôi nhé. Em lo anh bị.. a thương em , cho e xin đến bjo a đi khám sức khỏe, mọi thứ ổn thì e sẽ là của a. A đừng tự ái, e lo cho e, và biết đâu còn là con chúg ta nữa.
    • Avatar của MyChil
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 95 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #11
    Hnay găp chuyện buồn. đọc bài của chị mà rơi nước mắt. thương cho chị và tình yêu đầu.
    chị cố lên nhé, có gì chia sẻ với mọi người c nhé.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #12
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MyChil Xem bài viết
    Hnay găp chuyện buồn. đọc bài của chị mà rơi nước mắt. thương cho chị và tình yêu đầu.
    chị cố lên nhé, có gì chia sẻ với mọi người c nhé.
    Cám ơn bạn nhiều nhé. M sẽ luôn cố gắng
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #13
    Viết tới đoạn này là k muốn viết nữa. Địa ngục trần gian bắt đầu mở ra rồi. Hix hix
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #14
    Sau này ăn hỏi vài ngày thì nó vận động mãi P mới chịu cùng nó đi khám sức khỏe. Kết quả cũng may là P k bị làm sao, nó thở phào nhẹ nhõm. Ngày cưới cũng sắp đến nó cũng tất bật như bao cô dâu khác, cũng hớn hở như bao cô dâu khăc, nó hy vọng đây sẽ là bến đỗ bình yên, nó tự tin vào khả năng làm dâu hiền vợ thảo của nó ( nó ngoan, chịu khó làm ăn, biết đối nhân sử thế). Nó cũng hy vọng P sẽ thay đổi . Nó sẽ làm P thay đổi. P cũng hứa sẽ chăm chỉ làm và k chơi bời j nữa.
    Ngày cưới nó cũng cười vui hạnh phúc lắm, họ hàng 2 bên cũng vui vẻ chúc tụng vc nó. Bước lên chiếc xe hoa xinh xắn lòng nó k khỏi hồi hộp. Nước mắt cũng rơi khi cánh cửa xe đóng lại. P lau nước mắt cho nó. Rồi dỗ nó nín. Nó nói với P
    - hôm nay a đón e về, chúng ta đã là vợ chồng, có j thì phải nói với nhau. A k được đánh em dù chỉ 1 cái tát, nếu a đánh em, e sẽ k ở với anh nữa.
    - Anh biết rồi, ai lại đi đánh vợ mình chứ
    - Em cứ nói rõ k sau này a bắt nạt em thì sao....

    Hạnh phúc tưởng chừng như nó có thể chạm vào. Nhưng hạnh phúc sao thật quá mong manh.
    ..... Về làm dâu bố mẹ chồng nó quan tâm nó lắm, cũng thấy thương nó. Nó cũng vui nhưng Còn chồng nó thì... haiz... P có vấn đề về suy nghĩ thì phải... mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến khi...
    Ngày thứ 5 nó về làm dâu. Đêm hôm ấy P lại thủ thỉ muốn abc ( 5 đêm nào cũng abc kể từ đêm tân hôn) nhưng nó mệt, thật sự là mệt. Nó nói với chồng:
    - Hôm nay e mệt, a để hôm khác đi.
    Chồng nó hậm hực, quay đi chỗ khác. Đc 1 lúc lại mon men:
    - Em , chiều anh 1 tí đi.
    - Anh k thấy là em đang mệt sao
    - Em chả bao giờ chiều a cả.
    - Anh nói thế cũng đc hả? Mấy đêm nay a có để yên cho em đêm nào k??
    - Thì 1 tí thôi.
    - Em mệt lắm, e xin anh cho em ngủ đi
    - cô lại đag tơ tưởng đến thằng nào à? Tôi nói cho cô biết nếu k phải vì mẹ tôi quý cô quá, thì cái dạng như cô ở chỗ tôi làm thiếu j.
    Nó điếng ng, quay mặt vào tường nước mắt lăn dài. Nó k dám tâm sự với ai về chuyện này.
    Ngày nào nó cũng phải chiều chồng nó . Không có tình yêu nên nó cũng k thề mặn mà chuyện ấy đc nhiều.
    Rồi đến ngày thứ 15. Chồng nó vẫn đòi abc như mọi ngày. Nó k muốn nên bảo :
    - Anh tha cho em 1 hôm đc k? Sao mà anh khỏe thế. Em đi làm mệt, cho em ngủ đi. Anh k đi làm thì k thấy mệt chứ em mệt lắm( từ ngày cưới xong chồng nó k thèm đi làm, cứ ở nhà ăn chơi rồi sức khỏe dư thừa thì phải?).
    - Em lấy chồng mà sao k chịu để cho chồng làm( abc) . Em là vợ anh mà cứ để anh nài nỉ thế?
    - Anh cũng vừa phải thôi chứ. Có phải ngày nào e cũn thế đâu.
    Thế là chồng nó bắt đầu sỉ vả nó, nói nó là này nọ. Lấy chồng còn tơ tưởng ng yêu cũ. Chửi nó nhiều câu mà nó k thể ngờ tới. Rồi chửi sang anh em của nó. Nó k cãi lại câu nào chỉ nói xin anh cho em đc ngủ mai em còn phải đi làm. Nhưg chồng nó vẫn cứ chửi 1 tiếng nằm nghe chửi. Nó k chịu đc, sang phòng khác nằm. Chồng nó lại sang lôi về. Tưởng đc ngủ yên thân. Nhưng lại bắt đầu chửi, nói đểu, cạnh khóe. Tức quá nó vùng dậy ( định đi vào nhà vệ sinh) thì chồng nó nói ( chắc tưởng lại sang phòng khác ngủ) :
    - Cô đi đi, nếu cô bước chân ra khỏi phòng này hì từ nay đừng về đây nữa.
    Nó sững ng. Đơ ra 1 lúc rồi nói :
    - Em về đây là có anh và họ hàng nhà a lên đón, nếu muốn đuổi em đi thì a hãy nói với bố mẹ à họ hàng đưa e về.
    - Nếu thế thì chỉ có ly hôn thôi.
    - À ! Anh muốn ly hôn thì a viết đơn đi, em kí.
    Thế là anh ta bù lu bù loa chạy xuống tầng dưới gọi um lên :
    - Mẹ ơi ! Cái V nó đòi ly hôn. ( oan ức k? Là anh ta đòi ly hôn cơ mà).
    BMC nó chạy lên, hỏi làm sao.nó chỉ biết ôm lấy mẹ chồng nó rồi khóc. Rồi kể qua cho mẹ chồng nó nghe. Mẹ chồng nó an ủi :
    - Thôi con ạ ! Cái thằng này đầu óc nó không đc tốt lắm, con đừng nghĩ ngợi làm j. Có bố mẹ ở đây. Con cứ ngủ đi.
    Nó chỉ biết khóc, k nói đc j nữa. Rồi mẹ nó bắt chồng nó sang phòng khác ngủ, còn mình thì ngủ lại với nó. Bà vỗ về, an ủi nó. Nó thổn thức rồi nói :
    - Sao a ấy lại như thế hả mẹ?
    - K sao đâu con, trí nhớ , đầu óc của nó k đc tốt lắm, con cố gắng nhịn nó, đừng cãi nhau với nó.
    - Hu..hu.hu.. con có dám cãi lại câu nào đâu hu..hu..hu...
    - thôi con ạ. Đừng nghĩ nhiều nữa, ngày mai nó lại bình thường ngay mà. Trước đây có 1 số chuyện xẩy ra bây giờ đầu óc nó k đc tốt lắm. Con cố gắng nhé!
    Nó nghĩ tới lúc trước chồng nó có nói là vì nghiện lâu và dùng thuốc tiêm chó dại + ma túy để chơi cho tăng kích thích nên đầu óc bị gần như điên. Nó chán nản, nghĩ cuộc đời nó sao khốn nạn thế chứ. Nước mắt lăn dài tự thương cuộc đời của mình.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #15
    Nó cứ sống như thế, cố gắng để sống. Cứ lần nào đòi k đc là anh ta mắng nhiếc nó, nói nó k thươg tiếc, làm tổn thuơng nó. Nhưng nó vẫn nhịn. Chưa hề cãi lại , cũng chả dám tâm sự với ai. Anh ta k hề quan tâm nó xem nó thế nào, chỉ cần thỏa mãn dục vọng của a ta. Nó nghĩ nó làm vợ anh ta chỉ là để a ta thỏa mãn. Nhưng vẫn chịu đựng. Cho đến 1 hôm..
    Ngày thứ 45 nó về làm vợ, cũng vì k đc thỏa mãn. A ta lại chửi nó, mỗi lần chừi ít cũng 30 phút, nhiều thì hơn 1 tiếng.k hiểu trong đầu a ta sao có thể nghĩ đc ra rằng nó thế nọ thế kia, những điều mà ns hưa tưng nghĩ tới.nó vẫn im lặng. A ta bỏ ra ngoài ( ní là đi uống rượu, còn có phải uống rượu hay đi hút hít thì nó k biết). Rồi a ta trở về cũng là gần 12h đêm, nó đang ngủ thì a ta gọi nó dậy tiếp tục bài văn xỉa xói, chửi bới. Nó k chịu đc ngồi dậy lấy dt chơi điện tử. Nó k nhớ rõ lúc đó a ta nói j, chửi j nó. Nó chỉ " ừ " 1 tiếng. Thế là a ta vùng dậy, chỉ tay vào mặt nó nói lớn :
    - Mày dám ừ với tao á?
    Nó biết mình lỡ lời nên im lặng k nói j, tiếp tục chơi điện tử để cho qua chuyện. Đột nhiên có 1 bàn chân đạp vù vào mặt nó khiến nó chao đảo tí ngã xuống giường. Nó chỉ kịp bỏ chạy, nhưng tay a ta quá dài đã với đc cổ áo nó, lôi nó lại, ép nó vào góc tường rồi đổ lên đầu, lên người nó những cái đạp, cái đấm túi bụi ( a ta dùng lực rất mạnh) . Thân hình bé nhỏ của nó k thể chống lại đc cơn mưa đấm đá. Nó chỉ biết kêu to lên :
    - Bố mẹ ơi, cứu con với.
    BMC nó nghe thấy vội chạy lên. Thì thấy nó đang bị dồn vào góc tường, bẹp dí . Và chịu những cái đấm cái đạp mạnh bạo từ con trai. Rồi BMC nó cũng lôi đc a ta ra. Chân nó luýnh quýnh chạy đc xuống tầng 1, vẫn thấy a ta đuổi theo miệng k ngừng quát tháo :
    - Bố mẹ cứ để con dậy nó, mấy thằng anh nó k biết dậy nó thì để con dậy.
    Mẹ chồng nó cố kéo anh ta lại và van nài:
    - Thôi, tao xin mày. Mày tha cho nó, đừng có làm loạn cái nhà này lên. Sao mày lại ra nông nỗi này hả con, mày định giết chết nó à?
    Anh ta vẫn hùng hổ, mắt long lên , nhìn rất đáng sợ ( nó k bao giờ quên đc ánh mắt ấy) quát tháo:
    - Để con giết chết nó luôn, cho mấy thằg anh nó đến đây con giết luôn cả thể.
    - Thôi P ơi. Tao lạy mày, mày có để cho bố mẹ mày sống nữa k đấy?
    Mẹ chồng nó giữ đc a ta ở trên tầng. Còn nó,trong đầu nó lúc này chỉ muốn thoát ra khỏi cái nhà này. Nó tìm chìa khóa nhà để mở cửa, bàn tay run lẩy bẩy tra chìa vào ổ khóa. Nhưng bố chồng nó đến và lấy lại chìa khóa. Ông nói :
    - Con định đi đâu?
    - Bố cho con xin cái chìa khóa, con chỉ xuống quầy thôi ( nó có 1 quầy kinh doanh nhỏ cách đấy mấy trăm mét) .
    - Con k phải đi đâu hết, đây là nhà con cơ mà.
    - Bố ơi, bố mở cửa cho con đi. Chứ ở đây a ấy đánh chết con mất.
    - Còn bố mẹ ở đây, làm sao nó dám đánh con nữa.
    Anh ta hùng hổ lao từ trên tầng xuống quát tháo may mà mẹ chồng nó kéo lại đc).
    - Bố cứ kệ cho nó đi đi. Đi rồi thì đừng về đây nữa.
    Bố chồng nó quát :
    - mày đi lên nhà ngay cho tao.
    Rồi quay sang nó nhẹ nhàng nói :
    - Con thương bố mẹ thì ở nhà đi, đêm hôm rồi, đừng đi đâu nữa. Làng xóm họ cười cho.
    Nó méo mặt, nó cũg thấy lạ là từ lúc bị đánh cho tới giờ nó chưa rơi giọt nước mắt nào. Im lặng 1 lúc nó nói :
    - Con xin lỗi bố mẹ, nhưng ở đây con cũng k thể ngủ đc, mà ở lại a ấy thấy con lại đánh con chết thì con phải làm sao??
    30 phút khuyên giải, xin xỏ cuối cùng BMC nó cũng mở cửa cho nó đi. Nó nhờ mẹ nó lên tầng lấy cho nó đôi dép lê.
    1h 30f đêm hôm đó nó bước chân ra khỏi nhà của ng mà nó gọi là chồng. Lúc này nó mới thấy đau, ở đầu, mặt, vai, tay, chân, khắp người nó đau. Nhưng nó đau đớn nhất là ở trong tâm. Nó vẫn k khóc, đôi mắt ráo hoảnh, chân thất thểu đôi dép lê đi trong màn đêm lạnh buốt.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #16
    Viết tới đây làm mình lại nhớ lại, sống mũi lại cay cay. rồi ước j mọi thứ chỉ là 1 giấc mơ, hay đơn giản chỉ là 1 câu truyện. Haizzz
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #17
    Một cái tặc lưỡi rồi nhắm mắt đưa chân...khổ thế ko biết. Thương bạn quá
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Kim85Hoa86 Xem bài viết
    Một cái tặc lưỡi rồi nhắm mắt đưa chân...khổ thế ko biết. Thương bạn quá
    Cám ơn b. Mình có hối hận thì đã muộn rồi. Bây giờ chỉ còn sống và yêu lấy bản thân thôi.
    • 74 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #19
    thương quá.
    • Avatar của junkim00
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 78 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mebelan25 Xem bài viết
    thương quá.
    Cám ơn b
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2