TIN TÀI TRỢ.

Nỗi buồn nàng dâu

  • 32.4K Lượt chia sẻ
  • 148K Lượt đọc
  • 156 Trả lời

  • Trang 1/8

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 8

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #1
    Lấy chồng rồi mình mới biết nếu không có độc lập tự do thì sẽ chẳng bao gìơ có hạnh phúc cả.Mẹ chồng mình khó tính, bao gìơ cũng xem mình là thần thánh - mọi lời nói đều là chân lí và mọi người phải phục tùng. Mình có thói quen gấp chăn hình chữ nhật rồi để cuối giường. Bà quát là đồ luộm thuộm, bắt cuộn tròn chăn và để vào bên phải giường. Quét nhà xong bà đi kiểm tra. Giặt đồ bà canh chừng sợ tốn nước. Quần áo bà không cho mua, bảo chỉ cần 3 bộ là được rồi. Quà vặt bà không cho ăn, nói phải tiết kiệm...
    Mình lấy chồng một tháng thì mang bầu. Và từ đó tới gìơ, cuộc sống của mình thật sự là điạ ngục!
    Khi mang bầu, mình mệt mỏi vô cùng. Vừa đi làm, vừa tất bật việc nhà thế nhưng dường như với mẹ chồng mình, như thế chẳng thấm tháp vào đâu. Bụng to vượt mặt nhưng rảnh ra là lại nấu nướng, giặt gĩu (không cho dùng máy giặt), lau nhà,... Ngày nghỉ cuối tuần, mình muốn nằm ngủ thêm chút thì 6h sáng bà đã đứng ngoài cửa gõ rầm rầm rồi quát: "có bệnh tật gì không, không bệnh tật gì thì dậy soạn". Lại gắng gượng trườn dậy...
    Khi mình sinh Gấu, mẹ đẻ mình vào viện chăm (mình yếu quá phải ở lại mấy ngày). Bà mẹ chồng vào 2 lần, mỗi lần 10 phút. Lần 1: "Thằng cu (giường bên cạnh) bụ bẫm quá, chả bù cho thằng cháu tôi". Lần 2: "Nhìn cháu nhà khác có sữa bú mà thèm, đằng này...". Sinh con đầu lòng còn nhiều lúng túng, bà không bày dạy lại còn miả mai. Chẳng hạn thấy mình bồng con gượng gạo, bà gắt:" tay bị què hả?".
    Mình ở nhà nội 1 tháng thì đó là 1 tháng đầy nước mắt. Đã mệt mỏi, đau đớn thể xác (mình bị sót nhau phải nạo vét) lại bị đày đọa tinh thần nên mình bị trầm cảm nặng, cả ngày không nói gì. Ngày mẹ xin về bên ngoại, mình mừng không ngậm được cười. 5 tháng ở đây mình mới tìm được niềm vui và hạnh phúc.
    Chuẩn bị đi làm trở lại, mình và con sắp phải sang nhà nội. Xuân về với mọi người nhưng với mình thì là niềm đau.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 140 Bài viết

    • 42 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yami90 Xem bài viết
    Lấy chồng rồi mình mới biết nếu không có độc lập tự do thì sẽ chẳng bao gìơ có hạnh phúc cả.Mẹ chồng mình khó tính, bao gìơ cũng xem mình là thần thánh - mọi lời nói đều là chân lí và mọi người phải phục tùng. Mình có thói quen gấp chăn hình chữ nhật rồi để cuối giường. Bà quát là đồ luộm thuộm, bắt cuộn tròn chăn và để vào bên phải giường. Quét nhà xong bà đi kiểm tra. Giặt đồ bà canh chừng sợ tốn nước. Quần áo bà không cho mua, bảo chỉ cần 3 bộ là được rồi. Quà vặt bà không cho ăn, nói phải tiết kiệm...
    Mình lấy chồng một tháng thì mang bầu. Và từ đó tới gìơ, cuộc sống của mình thật sự là điạ ngục!
    Khi mang bầu, mình mệt mỏi vô cùng. Vừa đi làm, vừa tất bật việc nhà thế nhưng dường như với mẹ chồng mình, như thế chẳng thấm tháp vào đâu. Bụng to vượt mặt nhưng rảnh ra là lại nấu nướng, giặt gĩu (không cho dùng máy giặt), lau nhà,... Ngày nghỉ cuối tuần, mình muốn nằm ngủ thêm chút thì 6h sáng bà đã đứng ngoài cửa gõ rầm rầm rồi quát: "có bệnh tật gì không, không bệnh tật gì thì dậy soạn". Lại gắng gượng trườn dậy...
    Khi mình sinh Gấu, mẹ đẻ mình vào viện chăm (mình yếu quá phải ở lại mấy ngày). Bà mẹ chồng vào 2 lần, mỗi lần 10 phút. Lần 1: "Thằng cu (giường bên cạnh) bụ bẫm quá, chả bù cho thằng cháu tôi". Lần 2: "Nhìn cháu nhà khác có sữa bú mà thèm, đằng này...". Sinh con đầu lòng còn nhiều lúng túng, bà không bày dạy lại còn miả mai. Chẳng hạn thấy mình bồng con gượng gạo, bà gắt:" tay bị què hả?".
    Mình ở nhà nội 1 tháng thì đó là 1 tháng đầy nước mắt. Đã mệt mỏi, đau đớn thể xác (mình bị sót nhau phải nạo vét) lại bị đày đọa tinh thần nên mình bị trầm cảm nặng, cả ngày không nói gì. Ngày mẹ xin về bên ngoại, mình mừng không ngậm được cười. 5 tháng ở đây mình mới tìm được niềm vui và hạnh phúc.
    Chuẩn bị đi làm trở lại, mình và con sắp phải sang nhà nội. Xuân về với mọi người nhưng với mình thì là niềm đau.
    Hội chứng stress sau sinh thôi b. Trước t sinh bé còn đc có 2,5kg (mẹ tăng đến 15kg, sinh đủ ngày đủ tháng). Mc hết kêu: "ngta ăn khoai ăn sắn con ngta cũng 3kg", ít sữa bà bảo:"thấp ngta cố cho con bú 6th đằng này ko nổi" (h bé 1 tuổi vẫn đg bú đây này) rồi chê vụng... quá đáng hơn mẹ m đến thăm bà còn ko thèm nc, mẹ m tủi thân chơi 1 lát về luôn (dù mẹ m đi xe máy đến 60km thăm cháu)...
    Nh mà t ko đc may như b đâu. Nói thật mẹ t ko giỏi chăm cháu mà có lẽ cháu ko hợp đất nên về ngoại là ốm, t chỉ đc về 1th r khăn gói đi luôn ấy.
    Trường kỳ kháng chiến vs mc vì xác định là sống lâu dài vs bà.
    Phụ nữ mệt mỏi lắm.
    • Avatar của Mexunxi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 30 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #3
    hic nghe mẹ top kể mà khiếp thế, bà mẹ chồng ấy ngày xưa không phải làm con dâu hay sao mà lại có thể đối xử với bạn như vậy dc nhỉ.
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi aoanhhanhphuc Xem bài viết
    Hội chứng stress sau sinh thôi b. Trước t sinh bé còn đc có 2,5kg (mẹ tăng đến 15kg, sinh đủ ngày đủ tháng). Mc hết kêu: "ngta ăn khoai ăn sắn con ngta cũng 3kg", ít sữa bà bảo:"thấp ngta cố cho con bú 6th đằng này ko nổi" (h bé 1 tuổi vẫn đg bú đây này) rồi chê vụng... quá đáng hơn mẹ m đến thăm bà còn ko thèm nc, mẹ m tủi thân chơi 1 lát về luôn (dù mẹ m đi xe máy đến 60km thăm cháu)...
    Nh mà t ko đc may như b đâu. Nói thật mẹ t ko giỏi chăm cháu mà có lẽ cháu ko hợp đất nên về ngoại là ốm, t chỉ đc về 1th r khăn gói đi luôn ấy.
    Trường kỳ kháng chiến vs mc vì xác định là sống lâu dài vs bà.
    Phụ nữ mệt mỏi lắm.
    Bạn cũng khổ như mình vậy. Một tháng ở cữ là ngày nào cũng nghe bà ca thán. Nào là tốn tiền điện, nào là đau lưng ( hàng ngày bà chỉ nấu cho mình nồi cháo). Rồi quát nạt đủ thứ linh tinh. Mình nhịn hết sức chứ không thì...
    • Avatar của Lghanh91
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 31 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #5
    Chả bù mc mình, chăm bẵm dã man. Nhiều ng còn tưởng mẹ đẻ.
    Nhưg mình giống mẹ aoanhhanhphuc ở khoản bà ngoại k khéo chăm và lúc về thì y rằng con quấy với khóc cơn k dứt

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Lghanh91
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #6
    Mình là giáo viên, lúc nào cũng lễ phép lắm, chả bao gìơ dám nói to một tiếng, sợ người ta đánh giá. Ui, bà mẹ chồng của bà sợ bà một phép. Mà con cái trong nhà ai cũng sợ nữa. Bố chồng mình thì bà chửi xơi xơi cả ngày. Lúc mới về nhà này mình sợ chết khiếp. Ngày nào cũng "ông là đồ ngu", "đồ óc bã đậu", ... với chồng thì phận dâu như mình thế còn may.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #7
    Cái stress sau sinh nặng nề lắm đấy em nhé. Chị sinh con gần 5 tuổi rồi mà giờ vẫn còn dư âm. Đáng sợ lắm.

    Chị không thấy em nêu ra vai trò của người chồng trong bài viết, chị rút ra KN là mọi mối quan hệ MC - ND nếu muốn tốt đẹp thì người đàn ông phải biết dung hoà. Em cẩn tâm sự với chồng nhiều hơn về tâm tư của mình, khó khăn của mình để chồng biết cân đối 2 bên cho phù hợp.

    Nếu chưa có đk ra riêng thì đành chịu, nếu đc ra ở riêng thì chị khuyên nên làm, vì Xa thơm gần thối - Muôn đời vẫn thế em ạ. CD chẳng bao giờ đc MC hài lòng hoàn toàn, cũng như MC chẳng mấy khi vừa ý theo CD.

    Cố gắng vượt qua em nhé.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Lghanh91 Xem bài viết
    Chả bù mc mình, chăm bẵm dã man. Nhiều ng còn tưởng mẹ đẻ.
    Nhưg mình giống mẹ aoanhhanhphuc ở khoản bà ngoại k khéo chăm và lúc về thì y rằng con quấy với khóc cơn k dứt

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Lghanh91
    Mẹ nó sướng thật đấy. Nghe bạn nói mà tủi thân.
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi viemyeuanh Xem bài viết
    Cái stress sau sinh nặng nề lắm đấy em nhé. Chị sinh con gần 5 tuổi rồi mà giờ vẫn còn dư âm. Đáng sợ lắm.

    Chị không thấy em nêu ra vai trò của người chồng trong bài viết, chị rút ra KN là mọi mối quan hệ MC - ND nếu muốn tốt đẹp thì người đàn ông phải biết dung hoà. Em cẩn tâm sự với chồng nhiều hơn về tâm tư của mình, khó khăn của mình để chồng biết cân đối 2 bên cho phù hợp.

    Nếu chưa có đk ra riêng thì đành chịu, nếu đc ra ở riêng thì chị khuyên nên làm, vì Xa thơm gần thối - Muôn đời vẫn thế em ạ. CD chẳng bao giờ đc MC hài lòng hoàn toàn, cũng như MC chẳng mấy khi vừa ý theo CD.

    Cố gắng vượt qua em nhé.
    Chồng em làm xa, muốn về thì phải về tối và sáng mai đi sớm cho kịp gìơ. Mà hôm nào chồng về là hôm sau y như rằng em bị quát. Lúc nào cũng mày muốn chồng mày vất vả đi đi về về à, mày không thấy đi lại như thế tốn tiền xe bús à, đồ phụ nữ không biết tiết kiệm. Mà chồng em thương em nhưng cũng chẳng làm gì được, anh ấy có ở nhà mấy đâu chị.
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #10
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yami90 Xem bài viết
    Chồng em làm xa, muốn về thì phải về tối và sáng mai đi sớm cho kịp gìơ. Mà hôm nào chồng về là hôm sau y như rằng em bị quát. Lúc nào cũng mày muốn chồng mày vất vả đi đi về về à, mày không thấy đi lại như thế tốn tiền xe bús à, đồ phụ nữ không biết tiết kiệm. Mà chồng em thương em nhưng cũng chẳng làm gì được, anh ấy có ở nhà mấy đâu chị.
    Chị hỏi hơi chi tiết chút, chồng em mấy giờ bắt đầu đi làm, và tối mấy giờ về.
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi viemyeuanh Xem bài viết
    Chị hỏi hơi chi tiết chút, chồng em mấy giờ bắt đầu đi làm, và tối mấy giờ về.
    5h sáng đi làm và gần 7h tối mới về chị ạ, ăn uống tắm rửa rôì cũng vừa khuya. A ấy làm xa nhà 35km nhưng một tuần về 1 buổi thế thôi. Sang buổi thứ 2 là y như rằng em bị chửi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #12
    Khổ nhỉ, đi làm xa mà đi lại hàng ngày thì ko đc, mà ở lại thì vợ 1 mình chiến đấu vất lắm.

    Nhà chị chồng chị làm dự án, hnao về sớm là 7h có mặt ở nhà, còn muộn thì 11h-12h đêm là bình thường. Nhưng chị ở riêng, chẳng liên quan đến ai, cũng chẳng phải lo ai soi mói.

    Nên em thử tính cách ở riêng xem ntn. Tính chị mạnh mẽ, MC mà như MC em chắc chị bỏ nhà ra đi quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi viemyeuanh Xem bài viết
    Khổ nhỉ, đi làm xa mà đi lại hàng ngày thì ko đc, mà ở lại thì vợ 1 mình chiến đấu vất lắm.

    Nhà chị chồng chị làm dự án, hnao về sớm là 7h có mặt ở nhà, còn muộn thì 11h-12h đêm là bình thường. Nhưng chị ở riêng, chẳng liên quan đến ai, cũng chẳng phải lo ai soi mói.

    Nên em thử tính cách ở riêng xem ntn. Tính chị mạnh mẽ, MC mà như MC em chắc chị bỏ nhà ra đi quá.
    Em thèm được ở riêng lắm, mình thích làm gì thì làm.Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy sướng rồi. Nhưng ông bà không cho ở riêng. Nhà có 3 chị lấy chông rồi, có mỗi mình chồng em là con trai thôi.
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yami90 Xem bài viết
    Em thèm được ở riêng lắm, mình thích làm gì thì làm.Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy sướng rồi. Nhưng ông bà không cho ở riêng. Nhà có 3 chị lấy chông rồi, có mỗi mình chồng em là con trai thôi.
    Lúc yêu anh, nhiều người nói nhỏ với em bà ý kinh lắm nhưng mẹ em bảo quan trọng là ở mình, mình ăn ở tốt thì họ cũng thương mình. Thế nhưng mẹ em nhầm, em cũng nhầm. Em đòi li hôn suốt mà chồng em không đồng ý. Không phải vì hết yêu mà vì em sợ nhà chồng quá, mà anh thì không giúp gì cho em được.
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #15
    Ko biết khuyên em hay lại nhồi tư tưởng cho em nữa đây

    Nếu em nói đc làm được và mạnh mẽ, độc lập về tài chính và suy nghĩ thì sớm hay muộn em cũng tự tìm cách để ra ở riêng đc.

    Nếu em vẫn kiểu PN cam chịu, ai nói gì cũng chỉ biết ấm ức rồi khóc >>> Thì mãi mãi vẫn bị MC mắng chửi thôi.

    Vấn đề là MC em mắng em thành quen rồi. Bà cho rằng việc bà mắng em là bình thường, bà luôn đúng (Bậc cha mẹ ai cũng nghĩ mình luôn đúng mà e). Em thấy thế nào về việc con gái đc ba mẹ nuôi đầy đủ, cho đi lấy chồng, bà mẹ có mắng thì cũng chỉ muốn tốt cho mình... Sau đó lấy chồng, đc nhà chồng mắng như mình là đứa ko biết lễ nghi phép tắc gì? Và hơn hết, chị muốn em trả lời chị: Rằng em có nghĩ MC em đc phép mắng em ko?

    Chị chưa bị MC mắng lần nào Nhưng vì lúc mới bắt đầu hôn nhân chị đã nói rõ cho chồng chị: Chị chỉ lấy chồng chứ ko lấy cả nhà chồng. BM nuôi mình hẳn hoi tử tế rồi (hẳn thế vì nếu mình ko tử tế chắc chồng mình cũng ko tử tế đc, ko ai tử tế đi lấy một cô gái vớ vẩn cả) Nên chồng/ BMKC càng ko ai đc phép mắng mỏ chị, nếu cần thì nói chuyện đàng hoàng, tử tế. Đơn giản vì với chị - ko ai ngoài BM chị đc phép mắng chị cả. Mắng chị hẳn là đang mắng BM chị nuôi chị ko tử tế rồi

    Chị chỉ kể thế thôi, hi vọng em thông suốt ra đc, rằng mọi việc diễn ra ko phải tự nhiên mà có, đều do có một sự khởi đầu nào đó mới có kết quả về sau. Em ko cần chống đối MC, chỉ là nên cho chồng em hiểu và chồng em phải làm dịu MC em, chứ em thực ra chẳng thể làm đc điều ấy.
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #16
    Còn việc MC em nói em ko thương chồng khi chồng đi đi về về ấy. Chị nghĩ đơn giản ntn, Cha mẹ lo cho con là vô bờ bến, MC em xót cũng có nguyên nhân. Chị cũng từng nói với chồng: Nếu chẳng may vợ hoặc chồng có vấn đề gì, thì người còn lại là người chăm sóc, là chỗ tựa cho người kia - lúc đó thực ra Anh, chị, em hay bố mẹ cũng chỉ phụ thôi, cũng đc ngày này ngày nọ chứ ko phải ở bên cạnh hoàn toàn được. Nói thế để hiểu vai trò và tình nghĩa của VC nó khác BM - con cái, anh chị em với nhau như thế nào. BM đẻ chị, BMC chị, anh chị em chồng chị hiểu, và vc chị càng hiểu điều đó. Vậy nên đừng bao giờ đặt vợ/ chồng mình khó xử, nhưng cũng ko đc phép bên nặng bên nhẹ.

    Thực ra với cá nhân chị, việc đi 35km mà tuần về có 1 lần thì quá thường, có gì đâu mà mệt hiz hiz
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi viemyeuanh Xem bài viết
    Ko biết khuyên em hay lại nhồi tư tưởng cho em nữa đây

    Nếu em nói đc làm được và mạnh mẽ, độc lập về tài chính và suy nghĩ thì sớm hay muộn em cũng tự tìm cách để ra ở riêng đc.

    Nếu em vẫn kiểu PN cam chịu, ai nói gì cũng chỉ biết ấm ức rồi khóc >>> Thì mãi mãi vẫn bị MC mắng chửi thôi.

    Vấn đề là MC em mắng em thành quen rồi. Bà cho rằng việc bà mắng em là bình thường, bà luôn đúng (Bậc cha mẹ ai cũng nghĩ mình luôn đúng mà e). Em thấy thế nào về việc con gái đc ba mẹ nuôi đầy đủ, cho đi lấy chồng, bà mẹ có mắng thì cũng chỉ muốn tốt cho mình... Sau đó lấy chồng, đc nhà chồng mắng như mình là đứa ko biết lễ nghi phép tắc gì? Và hơn hết, chị muốn em trả lời chị: Rằng em có nghĩ MC em đc phép mắng em ko?

    Chị chưa bị MC mắng lần nào Nhưng vì lúc mới bắt đầu hôn nhân chị đã nói rõ cho chồng chị: Chị chỉ lấy chồng chứ ko lấy cả nhà chồng. BM nuôi mình hẳn hoi tử tế rồi (hẳn thế vì nếu mình ko tử tế chắc chồng mình cũng ko tử tế đc, ko ai tử tế đi lấy một cô gái vớ vẩn cả) Nên chồng/ BMKC càng ko ai đc phép mắng mỏ chị, nếu cần thì nói chuyện đàng hoàng, tử tế. Đơn giản vì với chị - ko ai ngoài BM chị đc phép mắng chị cả. Mắng chị hẳn là đang mắng BM chị nuôi chị ko tử tế rồi

    Chị chỉ kể thế thôi, hi vọng em thông suốt ra đc, rằng mọi việc diễn ra ko phải tự nhiên mà có, đều do có một sự khởi đầu nào đó mới có kết quả về sau. Em ko cần chống đối MC, chỉ là nên cho chồng em hiểu và chồng em phải làm dịu MC em, chứ em thực ra chẳng thể làm đc điều ấy.
    Tính bà thế đó chị. Chị em gái của bà mà bà cũng đi nói xấu, chồng bà bà chửi suốt ngày không khác gì người ở. Kiểu như: ông là đồ óc bã đậu, đã ngu còn cãi... Em ngu dại, chưa tìm hiểu kĩ gia đình người ta đã lấy chồng. Mà lúc đó nhà trai cứ vun vào chứ không em chưa lấy đâu.
    Nói không điêu chứ em nhiều người mến lắm, lúc gặp chồng em bây gìơ em đang yêu anh công an, nghĩ lại...Buồn lắm.
    Em biết bà không được phép đối xử như vậy với em, em cũng nói với chồng, nhưng anh cũng chẳng giải quyết được gì. Mà chồng em cũng vô tâm lắm, nghe rồi lại quên ý.
    Em là giáo viên mà chị. Nhân quyền em hiểu rõ chứ. Thế mà thực tế thì vậy đấy. Em thấy cuộc sống này không khác gì điạ ngục. Hôm đi đặt thiếp mời, bà cứ dặn phải đặt loại rẻ, giấy không thơm thì rẻ hơn. Thế là khi về chồng em đặt loại thiệp mời đắt hơn 200 đồng/ tờ so với dự tính bà chửi ầm lên. Đi chụp ảnh cưới bà cũng bắt đến tiệm rẻ nhất, chỉ được chụp 2 ảnh, không được chụp hơn. Lúc đó em đã ngỡ ngàng nhận ra mình đang dấn thân vào chốn ngục tù rồi. Cưới xong về, bà cầm tiền mừng và vàng bạc của 2 đứa, không thèm hỏi một câu. Chúng em lấy nhau xong không một đồng dính túi chị ạ.
    Em nhớ mãi lần bà chửi em xúc phạm lắm. Em để tóc uốn hơi nâu nâu. Mấy lần bà cứ bảo em là mày không được để mái bằng, rồi tao thấy người ta tóc thẳng cũng đẹp đấy em cũng nhịn không nói gì. Hôm đó trước khi đi dạy bà đi ngang phòng em rống lên: tóc tai thế à, mày đi dạy chứ không phải làm cave. Cả ngày hôm đó e không kìm được nước mắt, chưa có ai xúc phạm em đến như vậy.
    • Avatar của viemyeuanh
    • Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 10 năm
    • 236 Bài viết

    • 495 Được cảm ơn

    #18
    Vậy người ta mới nói là khác Văn hoá nó khổ sở như thế nào mà em. Người ta nói Môn đăng hộ đối - chị nghĩ là so sánh về cả font văn hoá và tài chính, mà cái văn hoá chị nghĩ quan trọng hơn nhiều. Em có thể lệch nhau về học thức, về tài chính, nhưng cái Văn hoá nếu lệch nhau rất khó dung hoà. Chị thấy em nền nã, là gv nên chắc cũng sẽ chỉn chu... Mà MC em phải nói là khá Chợ búa @@ Thế thì cực kì khó hoà hợp luôn. Chị lại thấy thêm nữa là MC em thuộc tuýp người thích chỉ đạo người khác. Nên càng ở chắc chắn sẽ càng bất hoà nhiều. Dù sao đi nữa, chị vẫn nghỉ chỉ có chồng em mới có thể nói để bà ôn hoà hơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của seeyoung
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 17 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #19
    nếu có tài chính độc lập thì sợ gì ai. bjo thiếu gì nhà có con một mà vẫn ra riêng đó thôi. khó chịu quá ai mà ở chung cho nổi. ở 1 mình đi cho biết mùi đời. chán thiệt. mẹ chồng trời ơi. chồng bạn ko giúp được gì thì cho nó đi luôn. phụ nữ bjo tự nuôi con cũng sống tốt đấy thôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yami90
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 14 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi viemyeuanh Xem bài viết
    Vậy người ta mới nói là khác Văn hoá nó khổ sở như thế nào mà em. Người ta nói Môn đăng hộ đối - chị nghĩ là so sánh về cả font văn hoá và tài chính, mà cái văn hoá chị nghĩ quan trọng hơn nhiều. Em có thể lệch nhau về học thức, về tài chính, nhưng cái Văn hoá nếu lệch nhau rất khó dung hoà. Chị thấy em nền nã, là gv nên chắc cũng sẽ chỉn chu... Mà MC em phải nói là khá Chợ búa @@ Thế thì cực kì khó hoà hợp luôn. Chị lại thấy thêm nữa là MC em thuộc tuýp người thích chỉ đạo người khác. Nên càng ở chắc chắn sẽ càng bất hoà nhiều. Dù sao đi nữa, chị vẫn nghỉ chỉ có chồng em mới có thể nói để bà ôn hoà hơn.
    Chồng em thì không giúp gì được chị ơi. A
    ấy thứ nhất ít ở nhà, thứ 2 là anh cũng vô tâm lắm. Em có nói cũng kiểu: mẹ anh như thế anh biết làm thế nào được. Thậm chí trời mùa đông lạnh thấu xương em một bụng bầu chình ình giặt đồ trong khi mẹ anh đứng tập thể dục, anh nằm chơi game. Xong rồi em lau nhà, nấu nướng thì anh nằm ngủ.
  • Trang 1/8

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 8