TIN TÀI TRỢ.

Những ngã rẽ cuộc đời

  • 23.6K Lượt chia sẻ
  • 6.4M Lượt đọc
  • 1.43K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 10 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #141
    Thương quá

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 19 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #142
    Vẫn đang hóng tiếp
    • 22 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #143
    như chuyện thật ngời đời, đọc buồn
    Đẹp channel nơi chia sẻ những bí quyết làm đẹp tại nhà cho chị em
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #144
    Ban xuống cuối trang có chữ "lưu bài" rồi bấm vào đấy.
    • 10 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #145
    👏👏👏
    Trích dẫn Nguyên văn bởi muahoalan86 Xem bài viết
    nhấn vào nút trái tim theo dõi bên trái đó bạn, Rồi vào đang nhập vao bài viết đang theo dõi là ok bạn ah


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của kieuoanh89db
    • 1 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #146
    chờ phần tiếp
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 760 Bài viết

    • 3,513 Được cảm ơn

    #147
    Căn nhà to, ba tầng hiện ra trước mắt, Hùng mở cửa xuống trước. Cô ngồi chơ anh mở cho cô nhưng không, anh hờ hững sải bước chân dài đổ ngược theo chiều nắng, bỏ mặc cô chửng hửng với hi vọng nhìn thấy anh ga lăng với cô đôi chút. Đi một đoạn, anh quay lại gắt nhẹ

    - Nhanh lên! Em ngồi đấy làm gì?

    Cô thở dài kéo cảnh cửa xuống rồi bước ra ngoài, tự mình làm cũng được mà! Chắc tại cô ỷ lại vào người khác quá nên sinh ra lười biếng, có mỗi cái việc mở cửa mà cũng không làm được, chờ người khác làm cho!

    Hùng cao, mỗi bước đi của anh dài gấp rưỡi bước chân cô. Vả lại, cô đang mang thai nên đi đứng hết sức cẩn thận, không thể chạy đuổi theo anh được. Đoạn, anh quay lại đợi rồi kéo tay cô đi, miệng lầm bầm

    - Đi chậm như rùa, đừng để mẹ phải đợi!

    Vào cửa, Thảo cập rập cúi chào bà Thanh. Bà kêu cô ngồi xuống ghế, bà ngồi trên cái ghế bành to y như một bà hoàng ngồi trên chính điện, còn cô rúm ró như một kẻ tôi tớ. Chính luc này cô đã cảm nhận sự phân biệt giai cấp rõ rệt nhất.

    - Hôm nay, bác bảo thằng Hùng gọi cháu đến đây là có chuyện muốn nói

    - Vâng ạ

    - Con Nguyệt- em gái thằng Hùng nửa tháng nữa thì đi du học và chuyển về đây ở hẳn. Nếu hai đứa muốn cưới luôn thì chờ con bé về thì hẵng tổ chức.

    Thảo gật đầu như một cái máy, cảm xúc trong cô vẫn chưa hết run rẩy bởi vài lần chạm vào cáu nhìn của bà. Ánh mắt ấy có uy lực rất lớn khiến cô không thở nổi...

    - Thôi, ở đây ăn cơm rồi về

    Bà Thanh dặn dò bà giúp việc rồi quay sang bảo Thảo

    - Cháu không ngại chứ

    - Dạ, bác để cháu vào bếp xem có giúp gì được không ạ

    Bà thanh khua tay

    - Khỏi cần! Bếp nhà bác hiện đại, không giống bếp củi ở quê đâu. Để là Năm làm là được rồi

    Biết ngay bà ấy không nói được câu nào mà không tranh thủ đụng chạm vào lòng tự tôn của cô. Tính cô vốn dễ xúc động, chỉ cần ai đó chạm vào đúng chỗ thì có thể oà khóc hoặc nặng hơn là vứt bỏ hết, không cần gì cả. Nhưng than ôi! Cô không thấy gì cả, sự chịu đựng đã trở thành một thói quen mà cô biết nếu như về làm dâu của bà, mọi thứ còn phải hơn thế nữa...Cô cúi đầu im lặng. Hùng chạy lên gác bỏ lại cô ngồi một mình bơ vơ trong căn nhà rộng lớn.

    Bà Thanh ngồi một lúc thì đứng dậy bỏ đi đâu đó. Cô không dám ho he hỏi hoặc tò mò, chỉ sợ bà quay ra cho một tràng thì nhục mặt. Ngồi một lát, thấy chân tay thừa thãi, cô lò lò đi vào trong bếp xem có việc gì làm cho bớt nhàm chán và hơn hết là để xua đi sự hồi hộp len lỏi trong ngực. Bà Năm đang vội vã chuẩn bị các món. Cô thấy tội cho bà, có một mình mà phải chuẩn bị biết bao nhiêu thứ.

    - Bác để cháu nhặt rau bác nhé

    Bà Năm, thân hình nhỏ thó, dáng người khắc khổ đang bận rộn tay chân thoăn thoắt nhìn cô cười

    - Cháu làm đi!

    Cô vui vẻ tiến đến rổ rau, nhặt từng cọng một rồi lại nhớ về mẹ ở quê. Chiều nào cũng ghánh cả ghánh rau to cắt ở ngoài đồng về băm cho lợn. Ngọn nào non và xanh, bà để dành nấu canh chua cho chị em cô ăn. Cô mỉm cười hồi tưởng...

    Bà năm thấy cô có vẻ hơi trầm mặc, bà lên tiếng gợi chuyện

    - Cháu ở đâu?

    - Cháu ở huyện X tỉnh Y ạ !

    - Sao cháu quen cậu Hùng

    Cô vừa bẻ rau vừa kể lại toàn bộ sự việc cho bà Năm nghe. Người đàn bà này đem lại cho cô cảm giác an tâm nên cô cũng không ngần ngại tâm sự hết nỗi lòng của mình. Thỉnh thoảng bà chép miệng thở dài nhìn cô xót xa

    - Khổ thân cháu... Trước đây có mấy đứa tìm đến đây ăn vạ thật nhưng đều bị bà chủ đuổi đi hết. Cháu không sợ à?

    Cô lặng yên suy nghĩ, cười nhẹ nhàng như nắng sớm:

    - Có ạ! Nhưng mà cháu không thể vì khó khăn và làm khổ con cháu được.

    - Cố lên con ạ! Bà này tính ác ôn lắm! Nếu về đây con phải thận trọng kẻo bà ấy không để yên đâu. Bà làm ở đây hơn chục năm nay bà biết mà. Chồng bà ấy vì không chịu nổi mà bỏ đi biệt xứ đấy. Bí mật nha con! Bà ây mà biết ta nói thế bà ấy lên cơn giận đuổi cả ta và con đi thì khổ.

    Cô gật đầu suy tư... Thì ra là như vậy. Nỗi lo lắng một lần nữa lại kéo đến. Cô không biêt tương lai sẽ ra sao nữa... Bà Thanh vốn đã ghét cô, không lý nào mà cô yên ổn được. Nhưng... Cô chỉ cần cố gắng làm con dâu tốt, không lý nào bà ấy làm khó cô. Nghĩ vậy, cô cười xuề với bà Năm

    - Không sao đâu bà! Cháu chịu khổ quen rồi

    Bà Năm lắc đầu cười bất lực trước cô gái cứng cỏi chưa từng thấy. Chợt có tiếng sắc lạnh vang lên đằng sau lưng

    - Khi nãy cháu không nghe thấy bác nói gì à?

    Cô hốt hoảng đứng dậy, chân tay lóng ngóng làm đổ rổ rau xuống sàn vung vãi. Bà Năm tắt bếp hấp tấp nhặt gọn định đem đi bỏ thì bà Thanh lên tiếng

    - Bà cũng hoang phí quá nhỉ! Ở quê người ta còn ăn rau dại được. Rơi xuống đất đá hoa mà bà định đi vứt à?

    Vừa nói, bà Thanh vừa liếc sang chỗ Thảo, cô lóng ngóng cúi đầu rồi đi ra ngoài. Cô sợ chỉ cần đứng đây thêm vài giây nữa thôi là sẽ không kìm được cảm xúc tệ hại mà khóc nức vì bị tổn thương mất. Bà Thanh vẫn sang sảng nạt nộ bà giúp việc nhưng cô biết bà ấy đang nhắm vào mình.

    Hùng thấy có tiếng lớn ở bếp vội chạy xuống hỏi có chuyện gì. Bà Thanh lắc đầu, bảo

    - Vợ tương lai của anh làm đổ rổ rau xuống đất thôi mà

    Ngay lập tức, Hùng quay sang nhìn Thảo bằng ánh mắt trách móc sao cô vụng về đến thế!

    Nửa tiếng sau bàn ăn đã được bày biện đủ thứ món. Có những món cô chưa được ăn bao giờ. Bà Thanh dò xét biểu cảm của Thảo, thỉnh thoảng cười nhếch mép.

    - Ăn đi cháu! Ăn cho quen đi chứ! Mấy thứ này chỉ có người giàu mới được ăn thôi, chứ người nghèo thì hiếm hoạ.

    Thảo lặng người, Hùng kéo nhẹ tay mẹ bảo rằng để cho cô ăn tự nhiên. Thì ra anh cũng quan tâm đến cảm xúc của cô đấy chứ! Nhưng sự quan tâm nhẹ nhàng quá, chẳng đủ để chạm vào tâm hồn bị tổn thương trầm trọng của cô.


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của hivongmonhmanh
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #148
    thấy câu chuyện của bạn buồn quá. Lót dép hóng
    • Avatar của vyvy279
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 15 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #149
    Buồn thiệt chớ, tiếp đi bạn ơi
    • 13 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #150
    K biet a H nay yeu c Thao that k nua , doc toi day thi e nghi chac cung yeu nhung k biet sau nay the nao. Hong c viet tiep
    • Avatar của vyvy279
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 15 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #151
    mình nghĩ là có, nhưng lão Hùng chắc chắn lão này rất sợ mẹ
    • 15 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #152
    chưa có thêm ah bạn?
    • 19 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #153
    phận con gái
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 91 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #154
    Buồn quá đi Đọc chuyện của chị mà em thấy thương bạn gái em quá, bọn em đang có chút chuyện mấy ngày nay em không nói chuyện được với cô ấy rồi
    • 10 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #155
    • Avatar của Huong993
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 153 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #156
    Rớt nước mắt. Tủi thân. Sẽ k lấy chồng nữa.
    • 10 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #157
    Có phải ai lấu ck cũng là khổ đâu. Như mình đây này. Cũng có e bé trc' rồi mới cưới. Mà do nhà ck ra điều kiện có e bé thì mới cưới ... Giờ mình sắp sinh mà chưa bgio phải buồn hay nghĩ gì về mẹ ck cả. Mẹ ck mình dễ tính có 1-0-2 😄😄😄

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của kieuoanh89db
    • 126 Bài viết

    • 51 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #158
    Mong chờ kết
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #159
    Hay quá..hóng tiếp.
    • 46 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #160
    Câ truyện buồn, hóng tiếp.
    Ở hai đầu nỗi nhớ yêu và thương xa hơn
    Ở hai đầu nỗi nhớ nghĩa tình đằm thắm hơn.