TIN TÀI TRỢ.

Nhớ lại kỉ niệm.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 785 Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Chuyện 1 – Ngày cưới tại nhà gái.
    Định nghĩa tình yêu là gì mà mãi tới khi yêu rồi mình cũng chả biết chỉ thấy toàn nước mắt thôi. Có lẽ tình yêu là nước mắt. Đâu phải là dễ dàng gì gặp được nhau, quen nhau, yêu nhau, lấy nhau vậy người ơi xin đừng làm khổ nhau.
    Vâng em nằm trong số các bạn ăn cơm trước kẻng ấy ạ. Hai đứa đều ở xa nơi sinh ra và lớn lên. Quen nhau từ hồi sinh viên, chàng ra trường trước em 2 năm rồi đi lập nghiệp sau đó em ra trường và chàng xin việc cho vào làm cùng chỗ. Năm 2012 em ra trường nhưng chờ mãi tơi tháng 2/2013 em mới đi làm. Bên nhà chồng em thì hối cưới từ năm 2012 nhưng vì chưa xin được việc nên em và ba mẹ em chưa chịu. Rồi khi xin được việc lại tiếp tục bài ca hối cưới. Ba mẹ em thì kêu tùy đằng trai và đằng trai xem ngày rồi báo lại cho đằng gái còn 2 đứa chả biết gì. Mãi sau điện thoại về hỏi ba mẹ chàng mới kêu cưới ngày này nhà gái ngày này nhà trai này này. Ơ thế là cưới à? Em quay sang hỏi chàng Em chưa muốn cưới anh. thế vậy là cưới à? Chàng kêu Ừ xem ngày rồi thông báo 2 bên xong rồi thì cưới chứ sao? Đúng là dân Quảng mà em nói phải hỏi lại em 1 câu mới được.
    Vài ngày sau em thấy mình trễ kinh lâu lâu cũng chả nhớ là bao nhiêu ngày tại cái chu kì của em nó lung ta lung tung. Em thử thì thấy 2 vạch. Mang ra đưa chàng xem. Mặt chàng tỉnh queo Thì đằng nào chả cưới xem ngày rồi mà. Cuối tuần đó em đi siêu âm bác sĩ bảo là 5,5 tuần rồi. Em nhủ thầm tới lúc cưới chắc cũng phải ngót nghét 2 tháng. Haizzz sao lại ra cớ sự này rõ chán mà.Ấy vậy mà em cũng giỏi nha cuối tuần tiếp theo vẫn tung tăng đi chụp hình cưới ngoại cảnh ở cái nơi mà 2 đứa bắt đầu yêu nhau cách nơi bọn em đang công tác 300km. Đi xong về tiếc tiền hùi hụi.
    Trước ngày cưới 1 tuần em xin cơ quan nghỉ để về lo chuyện ĐÁM CƯỚI. Một mình em vác cái thân gầy lết 500km đường để về nhà mình để lo chuyện ĐÁM CƯỚI của chính mình, vừa đi vừa tủi thân vừa khóc chắc có lẽ 1 phần do có bầu nên mới dễ tủi thân thế. Và nếu ai đó đã từng đi trên đoạn đường Quốc lộ 14 vào tháng 7/2013 thì có lẽ sẽ hiểu em thêm ít nữa vì sao em khóc. Hic hic.2 đứa làm chung cơ quan mà chàng làm như kiểu em cưới ai ấy, chưa bao giờ chàng ngỏ ý đưa em về cho đến khi em gợi ý thì chàng chỉ bảo ba me chàng không thích và chàng sẽ chỉ về trước ngày cưới 1 ngày là về cùng với gia đình chàng để tham dự đám cưới thôi.
    - Chứ vậy anh không định cùng em đi chọn váy cưới à?
    Chàng im lặng.
    - Em từ khi 18 tuổi đã đi xa nhà rồi gọi là quê hương chứ giờ em cũng chả biết thuê đồ ở chỗ nào cả. Không lẽ khỏi cần váy cưới khỏi cần trang điểm.
    Chàng im lặng.
    - Anh thì dễ rồi có may bộ đồ vest từ trước khi chụp hình cưới rồi tới lúc đó chỉ việc thay là xong còn em, em là cô dâu cơ mà phải trang điểm làm tóc, phải mặc sê rê, áo dài nữa chứ.
    Chàng im lặng.
    Em cũng chẳng còn gì để nói cả đời chỉ có 1 lần và 1 lần của em nó vậy đấy. Em về tới nhà xà vào lòng mẹ em khóc như mưa. Em đổi ý đổi ý ngay từ hôm đó mà chính xác hơn là trước đó đã không đồng ý. Tại sao em lại phải như thế? Ngày trước nhà chồng đi xem bói kêu không hợp ì xèo cả lên. Em đâu có bị tật nguyền, cũng đâu có phải vô học, cũng không phải mồ côi vậy thì tại sao em lại phải cam chịu. Em uất ức, tủi nhục và đau đớn nhất là em thương ba mẹ em bỏ tiền ra nuôi nấng em ăn học cuối cùng thì sao. Mẹ em thấy em khóc rồi cũng khóc theo thương cho đứa con gái duy nhất của mình lấy chồng xa mà lại mệt mỏi như vậy và cũng có lẽ bỏi em có bầu trước nên mới đau như vậy.
    Mấy hôm đó chàng điện thoại em chẳng nghe máy, em chẳng cảm thấy có chuyện gì để nói với chàng nữa. Không biết có phải vì thấy áy náy có lỗi hay chàng nghe ai nói mà mấy ngày sau em thấy chàng nhắn tin:
    - Anh đang trên xe về nhà em chiều em có ra đón được không nếu không thì để anh điện cho ba.
    Em mừng lắm nhưng vẫn chẳng thèm trả lời. Đúng là phụ nữ sinh ra là có cái lòng vị tha to đùng đùng. Ba em hỏi em cũng lờ tịt đi kêu con không biết ạ. Khi chàng về tới thì em cũng vẫn còn giận sơ sơ nhưng mà nhìn cái mặt mệt mỏi của chàng làm em cảm thấy thương thương, thế là cơn giận từ từ nguôi ngoai dù sao thì chàng cũng đã về đây rồi mà chỉ là không đi cùng để đưa em về thôi. Có còn hơn không.
    Sáng ngày hôm sau, 2 đứa đèo nhau ra 1 tiệm áo cưới ở ngoài huyện. Em thử thử chẳng thấy cái nào đẹp. Chàng thì ngồi đó hỏi về việc đặt mua lễ trầu cau vì em và chàng chưa có cái lễ ăn hỏi vì điều kiện nhà xa nên 2 họ kêu gộp lại luôn 1 lần cho tiện. Sau khi chàng đưa ra yêu cầu, cô bán hàng ngồi ghi ghi, thỏa thuận xong em chút bộ áo cưới ra và đi về. Chỉ đặt lễ thôi chứ không thuê đồ vì đồ không đẹp. Trên đường về:
    - Thôi để mai em rủ chị Lâm, chị Linh đẫ đi thuê đồ cũng được.(Chị Lâm mới cưới hồi năm ngoái chị con bác em ở gần nhà em luôn)
    - Vậy cũng được thế thì anh về làm gì cho mệt. Rách chuyện.
    - Vậy thì anh đừng về có ai bảo đâu mà anh về với cả anh về để đặt lễ ăn hỏi đặt phòng nghỉ cho gia đình nhà anh tới đó chứ đâu phải mỗi việc áo cưới của em.
    Chàng im lặng.
    Em cũng chẳng thèm nói nữa. trời mùa hè nóng nực em có cảm giác là cả 2 đứa bọn em đang ở chỗ xa nhau lắm nhưng vì sắp có việc lớn rồi nên là cố nhịn cho yên chuyện đấy. Mà hình như là có mỗi chàng nhịn thôi.
    Trước ngày cưới 1 ngày, buổi chiều hôm đó nhà hàng đặt tiệc tới bắc rạp mở nhạc ing mù. Chả hiểu là họ cố tình trêu tức em hay sao mà mở nhạc gì mà toàn con sáo sang sông con sáo đi lấy chồng, chồng gần không lấy em lấy chồng xa,… em nghe mà rưng rức khóc suốt.
    Nhà trai đi xe giường nằm vào Sài Gòn rồi thuê 1 chiếc xe 12 chỗ về nhà em. Với con đường đang sửa chỗ nào trời nắng thì bụi, chỗ nào mưa thì sình. Giờ mời thì gần tới mà chưa thấy nhà trai đâu em sốt sắng điện thoại cho chàng suốt mà lần cũng nhận được câu gần tới rồi. Đến đỉnh điểm là thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được. hic hic. Em điện thoại đi điện thoại lại vẫn thuê bao không liên lạc được. Ba em thì cứ hỏi gần tới chưa y như em hỏi chàng. Làm em càng sốt ruột tợn từ sốt ruột, bực tức em chuyển sang lo lắng không biết có chuyện gì không. Không chịu được em cắn răng điện thoại cho bà chồng để hỏi thì nghe ba bảo gần tới rồi. Em kêu cho em gặp chàng rồi hỏi thì chảng chỉ lỏn lẻn nói là điện thoại bị hết pin. Mà thực ra chả phải hết pin đâu chàng xuống xe lên xe kiểu gì sơ ý để cái điện thoại rơi xuống đường xe cán quá hư rồi không dám nói vì sợ ba chồng em la.
    Mãi mãi rồi cũng thấy cái xe nó tới, 2 họ thì mừng mừng, bắt tay, chào hỏi nói nhau. Còn em và chàng mới tíu tít có cơ hội để chàng lôi cái đt ra khoe nữa chứ. Rồi mới nhớ ra cái vụ hình cưới mang từ quê chàng ra, kêu ông tài xế xe ra để lấy hình vì trên thực tế em cũng chauw nhìn thấy hình cưới của mình nó tròn méo thế nào. Cốp xe bật ra, thấy 1 cái khung hình được bọc trong giấy bìa lăn ra, lăn 2 3 vòng rồi rơi cái đụp xuống đất. nghe choang 1 cái. chắc là ai cũng biết có chuyện gì xảy ra. Em bần thần bất động, chàng cũng vậy.
    Lúc đó có ông anh rể đi ngang qua thấy vậy liền chạy lại bảo chàng là mang hình lên để ông ấy chở ra ngoài kia làm cái khung mới để mai còn có hình mà treo ở cổng nhà hàng. Lcú đấy chàng đi, em thì cứ như 1 cái máy, mang cuốn album hình cưới vào trong nhà rồi ngồi đó bần thần suy nghic sao mà nhiều chuyện xui xẻo vậy liệu đây có phải điềm gở hay không? Nà chẳng dám nói với ai … Đến khi mấy đứa bạn thân hồi cấp 3 của em tới em mới có chỗ để nói, rồi òa lên khóc, vừa lật hình cưới cho mấy đứa xem vừa khóc ạ.
    rồi cái buổi tối ấy nó cũng nặng nề qua đi. Ngày hôm sau thì thấy cài hình cưới được treo ngay trước nhà hàng rồi thầm cảm ơn ông anh rể.Đám cưới vẫn diễn ra bình thường như mọi cái đám cưới khác dù cũng chẳng suôn sẻ gì.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Chuyện 2 – Đám cưới tại nhà trai P.1
    Nhà trai cách nhà gái có 1000km thui. Nhà trai đi xem ngày ý, cưới nhà gái là ngày 6, nhà trai ngày 10. Vì cái lý do không thể chuối hơn là ngày đó ngày tốt nên nhiều đám cưới quá nhà mình làm lễ ngày 10 và đãi bạn ngày 13 và vì sợ không ai đi. Nghe có buồn cười không? Em chả hiểu tại sao ba mẹ em lại có thể đồng ý nữa, chắc tại họ nghĩ mình dễ dàng như thế cho con mình bớt khổ về sau này ấy.
    Vậy là nhà em, tức nhà gái chỉ có thể tham dự 1 trong 2 ngày đó thôi. hoặc là làm lễ hoặc là đãi bạn. buồn cười không? Họ quyết định là cho em về đó trước làm lễ, sau đó tới ngày đãi bạn thì nhà gái sẽ ra sau. chứ giờ biết thế nào được nhỉ.
    Ngày 9, 2 đứa đặt vé máy bay ra ĐN đặt phòng cho nhà gái vì em bầu mà và cũng để em về nhà chồng làm lễ nhập gia đấy ạ. một mình chỉ một mình thôi. Cái này có tính là do số phận an bài được không nhỉ. Đi xe từ nhà em tới SG được 1 quãng thì xe hư, hư cả tiếng em tưởng kiểu này chắc ăn là trễ máy bay rùi. Chàng càu nhàu suốt một chặng đường vì cái tội ai bảo không đi trước đi cứ chờ sát giờ mới đi làm em đến khổ. tới SG thì tắc đường, ôi mẹ ơi vào tới nội thành rồi mà cái giờ tầm 7h tối ý ạ cái xe nó không nhức nhích 1 tí nào hết. Hoảng quá bọn em quyết định nhào xuống đi xe thồ, kiểu là cái số nó xui thì làm kiểu nào nó cũng xui ý. Cái anh xe thồ ấy lại không biết đường đến sân bay. Lúc ngồi lên xe rồi anh ấy mới nói để anh ấy đi hỏi. thả tay luôn. chạy quanh quanh tới sân bay rồi mà vẫn không biết vào ngõ nào. Tồ thế là cùng, vào tới nơi có bạn của chàng cầm vé đứng sẵn rồi, em chỉ kịp cười rồi lấy đồ đi làm thủ tục để anh em hàn huyên chắc cũng được 5 phút là lên máy bay. À quên lúc làm thủ tục chị ý hỏi có mang thai không? Em kêu có. Và thế là em được sắp ngồi trên gần khoang hạng thương gia ấy. Còn chàng thì ngồi dưới cùng vì làm thủ tục muộn mà. May quá vẫn bay được không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra luôn.
    Hơn 9h tối mới tới đặt phòng xong dẫn nhau đi ăn xong là chàng vứt em 1 góc ở phòng rồi tếch đi với bạn chàng đang ở đó. Em bực bội nhắn tin, gọi đủ kiểu mà chắc cũng tầm 12h đêm là chàng về tới.
    Ngày hôm sau tức là ngày làm lễ. Sáng ra 2 đứa hẹn em trai của chàng đi ăn sáng tiện thể lấy xe về làm lễ. em cứ nhắc tới 2 từ làm lễ là lại có 1 cái cảm giác khó chịu gì gì đó giống kiểu uất nghẹn vậy. em cố kể nốt rồi sau này là không có nhắc thêm nữa đâu nhé.
    Tức là theo kiểu chàng đưa em về nhà chồng ấy. Đèo nhau về xong ngồi 1 đống đó chờ làm đủ thứ rồi em cũng được ra cầm nén nhang khấn khấn và cắm. chứ không phải giống như lời bà thầy bói nói là 2 đứa em không hợp tuổi nên không được thắp nhang, gọi là giấu ông bà tổ tiên không cho biết em về làm dâu. Vì cái kiểu nói của nhà chồng em thế làm em căm phẫn mất chắc cũng 1 thời gian. giờ ngồi kể lại đây vẫn thấy căm căm. Em dám tuyên bố thẳng luôn là không cho ông bà tổ tiên biết em về làm dâu thì cũng đừng tới ông bà tổ tiên nhà em mà xin em về. Xin ông bà nhà gái cho đi mà không cho ông bà tổ tiên nhà trai nhận thế nói theo tâm linh em chết thì bên nào thờ, hay em thành ma vô gia cư không ai thờ cúng nhỉ. ấy là em nói cho xong phần em cho bõ tức cái kiểu bói toán thế thôi chứ em cũng chả tin tâm linh ma quỷ gì đâu ạ. Mà chết là hết rồi còn đâu nữa mà quan tâm nhưng vì căm em vẫn nói. Chàng im lặng. Có lẽ vì chàng thích như vậy. Hay bởi vì chàng có suy nghĩ của riêng chàng chả liên quan gì đến suy nghĩ của em nên chàng mặc kệ.
    Chiều đó chị của chàng cho em đi thuê đồ cưới và cố tình săm soi xem em có bầu hay không. Ha ha. Chàng thì muốn tốt cho em nên ai hỏi cũng không nói. Em thì chả có ai hỏi mà cứ săm soi chả phải người đáng để mình nói nên em cũng chả thèm nói. Hôm đó là ngày đầu tiên làm dâu của em.
    • 6 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Chuyện 2 – Đám cưới tại nhà trai P2
    Sáng ngày 11 2 đứa ra lại ĐN để lấy 1 cái hình cưới mới do cái ở quê em bị sự cố (bữa trước đã nhờ em chàng đi đặt họ làm lại rồi) đặt phòng trước cho nhà gái ngày mai ra. Tối đó 2 đứa ở trong khách sạn đó chẳng nhớ là cãi nhau chuyện gì nhưng bây giờ vẫn còn nhớ như in là đánh nhau 1 trận tơi tả. phải dùng từ tơi tả để diễn tả cái cảm giác không biết nói gì hơn. Đánh nhau ý nghĩa là chàng chỉ tay vào mặt mình và nói “ thử nhắc lại 1 lần nữa xem” mình chả ngần ngại gằn lại từng từ 1 dù giờ không thể nhớ được mình nói cái gì. Chàng tát mình, rồi lại lặp lại như hồi nãy. Đến cái thứ 2 mình cũng lao vào tát tới tấp. có lẽ do chàng nhường mình mới tát được. và lao vào nhau giằng xé 1 hồi. sau đó mình khóc ôm bụng vì tủi thân và thương con chứ không đau đớn gì.
    Chàng nói do mình nói động gì đến ba mẹ chàng, còn mình thì chẳng nhớ mình nói gì nên không thể cãi lại được dù tâm niệm mình vẫn nghĩ mình đâu có tới mức đó. Nghĩa là dù mình có giận quá cũng chưa tới mức mất khôn như vậy. Sau này cũng vậy lần nào cũng nói y như thế. Giờ mình có thể chắc chắn rằng mình không nói như vậy chẳng qua chỉ là cái suy nghĩ của chàng nó như vậy là cái cớ cho việc mình đã làm biết là sai nhưng lấp liếm mà thôi. Đau lắm, nhục lắm. vết thương không bao giờ lành được. Sau đó mình vừa khóc vừa hét “ cút đi, cút ngay ra khỏi mắt tôi! biến nhanh đừng hủy hoại tôi đừng đụng vào tôi. Khốn nạn anh không cần con anh có thể có những đứa khác nhưng tôi cần rất cần.” Lúc đó tâm trạng của mình tồi tệ kinh khủng, chàng cũng chẳng hơn chàng không đi đâu cả cứ ngồi cạnh mình an ủi. thực ra là chàng nói chàng xin lỗi van xin mình đổi khách sạn chỉ vì chàng nghĩ do cái khách sạn này nên mới như thế. Thật mình chẳng nói nên lời và cũng chẳng biết làm thế nào. Mình chẳng trách gì chàng, nói thật đó chẳng phải cao thượng gì đâu chẳng qua là mình ích kỷ mà thôi. Chưa bao giờ mình nghĩ lấy chồng sẽ là như thế này. Mình đau khổ, buồn, thương nhất là cha mẹ đã sinh ra mình, sau đó là tới bản thân mình. nếu ngay bây giờ mà quyết định dừng lại thì sẽ như thế nào? Cái đám cưới sẽ ra sao? Mọi người sẽ như thế nào? 2 bên sẽ sao? Mình sẽ sao? mọi người sẽ nói về ba mẹ mình như thế nào?... quanh đầu mình chỉ toàn là những câu hỏi như vậy đấy. mình hèn nhát, nhu nhược nên đâu làm gì được. và 1 đêm không ngủ khóc lóc mắt sưng vù. Sáng ra đón ba mẹ mình tới như vậy đấy.
    Tới chiều ngày hôm đó chàng về nhà chàng còn mình thì về phòng trọ của con bạn thân, ba mẹ mình cùng 1 vài người anh em thì ở lại khách sạn. Về nhà còn nghe nói lại là ba chàng nói đã làm lễ tức là đã là con trong gia đình mà đi ngủ nhà bạn không báo về 1 tiếng là không được. mình nghe xong mà ứa nước mắt thử nói thẳng với mình coi có hèn mình cũng hét lại cho bõ ghét. Không có công sinh ra chẳng có công nuôi dưỡng ba mẹ mình còn sờ sờ đó chưa có nói tiếng nào ở đâu họ có cái quyền nói như vậy. Sao mà lắm chuyện vậy không biết. dâu với chả dợ giống cái nợ hơn.
    Tối đó mấy đứa bạn thân nó tổ chức cho mình 1 bữa tiệc gọi là chia tay hội độc thân cho oách mà lòng mình nặng trĩu.
    Sáng ngày 13 tức là đãi bạn. em và 1 con bạn thâm chạy xe honda qua khách sạn thanh toán tiền phòng cho ba mẹ, sau đó dặn dò ba mẹ đường đi lối về. Sau đó 2 đứa đèo nhau về quê chàng trước. Tức là chả cần ai đón, vậy đấy. Chàng thì có đặt trước phòng khách sạn rồi, em về rồi vào đó chàng hỏi ăn sáng gì chàng mua, và 2 bịch đồ ăn được đưa tới vứt chỏng chơ đó. chẳng có tô đũa gì không biết ăn kiểu nào. Hic hic. Bên trang điểm tới trang điểm cho em, bạn em. Sau đó là ba mẹ em tới. Ba em và mấy người anh em thì ra quán cafe còn mẹ em thì ở lại trang điểm. Chưa làm tới đâu thì nghe nói nhà trai đến. Tóc của mẹ em bới chưa kịp còn 1 lọn dài thả xuống phía dưới, có lẽ đây là hình anh khó quên nhất trong cuộc đời mình khi em để mẹ mình trong đám cưới của mình 1 hình hài tuềnh toàng như thế. Em cứ vừa đi vừa nhìn theo mẹ chưa bao giờ em nghĩ mình lại có thể tệ bạc với người sinh ra em như vậy. Đau lắm.
    mọi chuyện sau đó diễn ra bình thường thôi. Cũng có thể đó là cái ngưỡng rồi. Còn chuyện gì đi nữa, có đau nữa, có nhớ em cũng chẳng muốn nhắc nữa.
    Liệu trên đời này còn ai có đám cưới như em không nhỉ? Ngày xưa em vẫn mơ về 1 đám cưới không cần sang, cũng chẳng cần đặc biệt chỉ là trà nước và những người thân yêu đến chúc phúc thôi. Nào biết được. Vẫn biết mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh nhưng vẫn buồn. Sau này hay đến bay giờ khi ngồi viết lại những dòng này đây em vẫn không tìm được hướng giải quyết cho chuyện của chính mình.
    À lẽ ra phải cưới lần 3 nữa tại nơi 2 đứa công tác nhưng mà chừng đó thôi nghĩ tới là em đã thấy mệt, thấy chán ngán rồi.