TIN TÀI TRỢ.

Người đàn ông đó không phải chồng tôi

  • 36.9K Lượt chia sẻ
  • 7.77M Lượt đọc
  • 2.07K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #21
    Sốt, nàng vẫn cố gọi điện và nói chuyện với các con. Thằng con trai lớn phát hiện ra ngay giọng nói bất thường của mẹ. Nó hỏi đi hỏi lại mẹ ốm à, nàng không muốn con biết nhưng cũng không cho mình nói dối con nên trả lời qua loa mẹ chỉ mệt sau chuyến đi dài. Mới 6 tuổi nhưng nó rất hiểu chuyện, nó dặn dò nàng phải uống thuốc để mau khỏe, rồi không quên nhấn mạnh con yêu mẹ nhất trên đời. Thằng bé nhạy cảm và rất tinh tế. Lần chồng đánh nàng khi nàng có cuộc nói chuyện với cô bạn gái bây giờ của anh, nàng biết nó đang ở phòng bên nên khi chồng đánh nàng cố cắn răng không kêu la một tiếng. Vậy mà khi chồng vừa đi khỏi, nàng còn đang lê lết trên sàn chưa bò lên giường được nó mở cửa chạy vào đỡ mẹ lên giường, không hỏi mẹ một câu nào, lau máu trên miệng cho mẹ rồi bảo : “Đi thôi mẹ. Đi khỏi đây thôi mẹ ơi!”. Mẹ không khóc mà con thì cứ nức nở. Lúc đó, nàng không đau vì bị đánh mà đau đớn vì phải để con chứng kiến điều nó không xứng đáng phải nhận. Nàng cố nói để con hiểu rằng tại nàng mắc lỗi vì bị trừng phạt giống như khi co hư bị phạt thôi để con quên đi. Vậy mà nó vẫn không nói chuyện với ba gần 1 tháng dù nó rất yêu ba và nó biết ba cũng rất yêu nó.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 240 Bài viết

    • 162 Được cảm ơn

    #22
    Trời ơi, c ơi, chồng bồ bịch về nhà còn đánh c như thế, thương c quá. Nhưng sao c lại nói với con như vậy, c k sợ là con sẽ nghĩ: khi m mắc lỗi, ng khác đánh m là đương nhiên hay sao? K biết htại c ntn, nhưng k thể sống như thế đc c ơi, con trai c quá nhạy cảm, k thể sống gần 1 ng cha như thế đâu....
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 229 Bài viết

    • 134 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #23
    Trên này nhiều mẹ viết truyện hay thật........ Lại hóng
    • Avatar của minicat
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 43 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #24
    Mình lại hóng rồi! Mỗi câu chuyện trên Wtt đều như có một phần của mình trong đó. Trên đời này có bao nhiêu phụ nữ hạnh phúc, bao nhiêu phụ nữ bất hạnh như những câu chuyện này! Tỷ lệ thế nào nhỉ, đã bao giờ có ai làm một cuộc điều tra chưa! Buồn và yêu các bạn!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #25
    mình xin lỗi vì đang bị ốm ko viết đc. Khỏe lại, mình sẽ viết tiếp luôn
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #26
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoahuongduongchoanh Xem bài viết
    Trời ơi, c ơi, chồng bồ bịch về nhà còn đánh c như thế, thương c quá. Nhưng sao c lại nói với con như vậy, c k sợ là con sẽ nghĩ: khi m mắc lỗi, ng khác đánh m là đương nhiên hay sao? K biết htại c ntn, nhưng k thể sống như thế đc c ơi, con trai c quá nhạy cảm, k thể sống gần 1 ng cha như thế đâu....
    Cảm ơn em nhg cuộc đời không đơn giản đc. chị vẫn đang phải sống, trải nghiệm tiếp....tận cùng của tất cả. Vì mới vào web nên mãi ko biết cách trả lời em...hixx
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 240 Bài viết

    • 162 Được cảm ơn

    #27
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Coffe-0905 Xem bài viết
    Cảm ơn em nhg cuộc đời không đơn giản đc. chị vẫn đang phải sống, trải nghiệm tiếp....tận cùng của tất cả. Vì mới vào web nên mãi ko biết cách trả lời em...hixx
    Chị ơi, e cli hôn 5n rồi. Có n ng bảo: Chị/cô khổ hơn e nhiều mà chị/cô còn chịu đc... Vâng, có thể sức chịu đựng của e k có n, có thể e chỉ nghĩ đến m, k nghĩ đến con... Cái đó là quan niệm riêng của mỗi ng, e cũng k thể đi giải thích với tất cả. E chỉ nghĩ là bố mẹ sinh ra e, nuôi e ăn học bn năm, bm e sẽ đau lòng ntn khi biết chồng e nó đối với e chả ra j? E chịu đựng liệu có đáng k? Con gái e lớn lên thấy mẹ nó k hp, liệu nó có vv đc k? Đấy là chồng cũ nó k oánh e dã man như thằng chồng c đâu (XL c, cái loại đấy echỉ gọi THẰNG thôi c ạ). E biết dù sao e cũng chỉ là ng ngoài, k thể thấu hiểu tường tận hoàn cảnh của c, e chỉ nói ra suy nghĩ của e để c tham khảo thôi. Thực sự e thấy thương c lắm, hic...
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của huekr
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 46 Bài viết

    • 43 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Coffe-0905 Xem bài viết
    NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ KHÔNG PHẢI CHỒNG TÔI

    1. Có quá nhiều nước mắt
    Nàng đang ở trên xe taxi, xe taxi cũng đang chạy mà nàng thấy như mình không di chuyển và chiếc xe thì đi như rùa bò. Nàng nhìn đồng hồ liên tục tới mức phát điên cả lên với nó vì trong khi nàng mãi chưa tới đc đến nơi thì nó lại phi như ngựa. Chuyến bay của nàng chỉ còn 20 phút nữa. Nàng liên tục hỏi người lái xe tới mức người đàn ông miền tây vốn nhẫn nại cũng suýt bực với nàng.
    Cuối cùng thì cũng tới! Nàng chạy như bay tới quầy làm thủ tục. Cô nhân viên khuôn mặt khó đăm đăm mà nhìn nàng thở hổn hển và cố gắng giữ thăng bằng trên đôi giầy 9 phân mặt cũng phải giãn ra:
    - Chị bay chuyến nào ạ?
    - Sài Gòn, chuyến 6h15 em
    Vừa nói nàng vừa đưa giấy tờ đã chuẩn bị sẵn. Cô gái ngẩng lên rồi cười, nụ cười thân thiện hơn:
    - Chuyến bay bị trễ lại tới 8h30 chị ạ không thì chị bị trễ rồi
    Nàng gần như muốn xỉu khi nghe tới điều đó. Nàng đã làm việc như điên, chạy như điên để mong thoát được đất này sớm nhất, khỏi phải nghĩ tới gã đối tác chết tiệt ấy ít nhất ….vậy mà giờ lại được delay. Nàng đi qua cửa kiểm soát vé như cái xác không hồn. Giờ thì nàng mới nhớ nàng đã quên bữa trưa và khi không phải gồng mình lên, tay chân nàng gần như đang nhũn ra vì mệt vì đói.
    Nàng ghé 1 quầy coffee gọi chút gì ăn tạm. Nàng không ưa đất này từ con người tới cả những món ăn. Ba ngày ở đây ăn gì nàng cũng đau bụng. Cái bệnh đại tràng chết tiệt hành nàng đến khổ. Ngay cả món cháo đơn giản nhất cũng khiến nàng yên thân. Nàng them cơm kinh khủng. nàng thấy rõ gôc gác nông dân của mình trong đó. Nàng không thể sống mà không có cơm…. Nàng gọi miếng bánh ngọt và cốc sữa nóng ăn giữ sức. Miếng bánh ngọt đầy đường hóa chất và cưng cứng trôi qua cổ họng một cách khó nhọc. Bây giờ thì nàng nhìn thấy bóng mình mờ mờ trong tấm kính phía đối diện. Tóc tai thì rũ ra và dáng thì thật nhỏ bé, thảm hại. Nàng cố gắng nhìn ra phía ngoài sân để thấy nắng vẫn còn vương và bầu trời còn khá sáng. Thiên nhiên quả ưu ái xứ này!
    Chỉ uống đc nửa cốc sữa nàng đã thấy tỉnh táo hơn, tay bớt run hơn. Nàng thư thả cho mình dựa vào thành ghế và nhắm mắt để không phải nghĩ gì. Điện thoại đổ chuông, nàng nhìn số lơ đãng :
    - Dạ, em nghe
    - Anh xin lỗi vì bận quá quên mất phải gọi cho em.Em bị delay hả mà giờ vẫn mở đt?
    - Vậy anh định gọi chỉ để kiểm tra thôi đúng không?- giọng nàng nghe có phần khiêu khích
    - Trễ tới mấy giờ em? Em ăn thêm chút gì đi nhé
    - Dạ
    - Gặp em sau
    Nàng vẫn cầm điện thoại. Tiếng tút tút báo lại người đó đã đi rất xa. Trong phút chốc cảm giác đơn độc ùa đến vây lấy nàng. Chuyến đi tồi tệ, gã đối tác khó chịu cư xử vô văn hóa. Gã hành nàng đủ mọi thủ tục đến phút cuối kí hợp đồng gã lại bảo giám đốc chưa okie lắm nên anh chưa muốn kí. Sau chuyến công tác của sếp gã sẽ ăn tối bàn lại kĩ để an hem thống nhất rồi kì cho nàng. Kinh nghiệm cho nàng thấy đó chỉ là trò trẻ con gã mang ra để mị dân nàng. Chắc chắn có điều gì đó gã chưa okie. Từ sáng đến giờ nàng cạy cục mấy chỗ ma mãnh nhờ để hỏi mà không được. Tới 4h cậu em thư kí bên văn phòng tỉnh ủy mới gọi cho nàng nói: “Anh Bảo- gã đối tác- không hài lòng về chị. Chị chỉ có công việc thôi. Anh ấy thấy mình được coi như công cụ. Vả lại dịch vụ đó không chỉ có bên chị cung cấp. Nhiều chỗ họ rất chu đáo”. Lúc nghe điều đó nàng đã kìm chế để không chửi đổng 1 câu. Cậu em lại tư vấn cho nàng. Nàng lại phải gặp, nói chuyện chia sẻ với gã. 5h40 gã bảo: “okie. Anh sẽ trình giám đốc rồi gọi em nha. Con gái Hà Nội thật dễ mến”. Nàng gần buồn nôn mà vẫn cười rồi cuống cuồng chạy đến đây như thế này. Ba ngày mời hắn đi ăn đủ khiến nàng biết được sự nhớp nhúa của hắn. Hắn đúng là đối tác khó chịu nhất mà nàng từng gặp. Giá nàng có thể thở than với ai đó, kể lể những đêm mất ngủ vì tính toán các phương án để làm việc với hắn, sự mệt mỏi, cô độc mà tỉnh lị gần cuối cùng đất nước này mang tới....giá có một bờ vai để dựa. Nàng bật khóc ..............
    Ở đây rõ ràng không có ai quen, nàng hãy khổ đau đi, cứ gào khóc đi nếu cần vì chỉ cần chuyến bay này kết thúc nàng lại khoác lên mình bộ mặt viên mãn, lại thanh lịch mà nàng luôn có. Nàng ôm chặt lấy mặt khóc nức nở, đôi vai bé nhỏ run rẩy và chẳng cần dùng khăn giấy nàng dùng tay lau nước mắt cho mình. Khi nàng ngẩng mặt lên thì cũng đã gần 8h. Nàng vội vàng chỉnh sửa lại tóc tai rồi ra xếp hàng.
    Cơn xúc động cộng với sự mệt mỏi sẵn có khiến đầu nàng nặng trĩu và khi sắp đến lượt nàng lên máy bay thì bụng nàng cuộn lên đau dữ dội. Nàng chạy vào toa let nôn thốc nôn tháo tất cả những gì có trong ruột. Và nàng gần như phải bò vào máy bay vì quá mệt. Ghế của nàng ngồi ngay sát cửa sổ để vào được nàng phải vượt qua người đàn ông ở mé ngoài và nàng còn chiếc va ly nữa. Nàng dùng hết sức “Xin lỗi”. Khi người đàn ông vừa ngẩng lên thì nàng đã gần như ngã vào người đó, mắt nàng hoa lên: “Làm ơn cho tôi vào ghế trong”. “Tất nhiên” người đàn ông lắp bắp và đỡ nàng vào ghế: “Cô ốm hả, tay cô lạnh quá”. Nàng lắc đầu miễn cưỡng: “Không, tôi chỉ cần ngồi một chút”. Cô nhân viên máy bay chạy lại: “Chị cần em giúp gì không ạ”. Nàng lắc đầu rồi chìm đi không kiểm soát được cơ thể mình nữa. Trong cơn miên man, nàng thấy có người đỡ đầu nàng lên uống thứ gì đó, rồi lần khác thì hình như nàng được kê gối, đắp chăn....nhưng nàng vẫn thấy lạnh kinh khủng nàng kêu lên trong yếu ớt: “Cho tôi thêm chăn. Làm ơn”. Nàng thấy ấm hơn chút và chìm vào trong mê man. Trong giấc ngủ nàng thấy nàng bị bầy chó sói đuổi theo khi lạc trong rừng, đêm tối và 1 mình....nàng lại khóc. Đúng lúc tuyệt vọng đó, nàng nghe thấy tiếng gọi: “Tới nơi rồi, tôi gọi nhân viên cho cô xuống nhé”. Nàng mở mắt ngơ ngác nhận thấy tóc tai rối bời, trán đẫm mồ hôi, cả 4 cái chăn trên người và người đàn ông bên cạnh đã đứng dậy sẵn sàng để xuống. Nàng ngượng ngùng xấu hổ khi nhận ra mình không tươm tất trước người lạ:
    - Không cảm ơn. Tôi tự đi được
    - Vậy va-ly của cô đây- vừa nói người đàn ông vừa đưa va-ly cho nàng
    - Cảm ơn anh- nàng vừa vuốt vội mái tóc vừa đứng dậy để cầm
    Nhưng thật tệ, cơ thể nàng như nặng ngàn cân. Hai đầu gối nàng chụm lại không đỡ được nàng. Nàng bám lấy ghế trước để đứng dậy. Thấy nàng lảo đảo người đàn ông đưa tay ra đỡ:
    - Chắc ở nhà cô rất ương bướng. Cô sốt suốt chuyến bay. Sao đi được. Bám vào tôi, tôi sẽ đưa cô ra
    Vậy ra nàng là kẻ ương bướng. Chỉ là nàng không muốn làm phiền người khác. Cô nhân viên lại gần:
    -Anh cần lấy xe đẩy không? Để em mang giúp va ly!
    - Vâng cảm ơn cô!
    Người đàn ông trả lời tự nhiên, rồi đưa tay đỡ lấy nàng dìu đi. Nàng không muốn nhưng không thể đi được nên đành chấp nhận:
    - Anh chị thật đẹp đôi mà anh lại chu đáo quá!- Cô nhân viên xởi lởi vừa kéo va ly vừa bắt chuyện
    Nàng quay lại gắng hết sức:
    - Không, người đàn ông này không phải chồng tôi
    Đọc mà thương bạn.Thương thân phận phụ nữ chúng mình quá.
    Mình cũng rơi vào cảnh chồng bồ bịch gái gú 10 năm nay rồi.
    Giờ mình cũng đang ly thân đây.Không cố gắng được nữa. Cứ vì con và nhẫn nhịn sống ,tha thứ hết lần này đến lần khác.Chồng thì ko chỉ cặp 1 em,mà vài em rồi.
    Bà cô chú bác nhà chồng thì khuyên mình cố gắng vì con...cố gắng đến bao giờ ???
    Thôi thì mình phải thương lấy mình thôi.Xét cho cùng tình yêu ko phải là tất cả .Thế nên trước khi ly hôn ,mong chị em hãy chuẩn bị thật kĩ tâm lí và kinh tế để mẹ con bớt khổ.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #29
    Trích dẫn Nguyên văn bởi huekr Xem bài viết
    Đọc mà thương bạn.Thương thân phận phụ nữ chúng mình quá.
    Mình cũng rơi vào cảnh chồng bồ bịch gái gú 10 năm nay rồi.
    Giờ mình cũng đang ly thân đây.Không cố gắng được nữa. Cứ vì con và nhẫn nhịn sống ,tha thứ hết lần này đến lần khác.Chồng thì ko chỉ cặp 1 em,mà vài em rồi.
    Bà cô chú bác nhà chồng thì khuyên mình cố gắng vì con...cố gắng đến bao giờ ???
    Thôi thì mình phải thương lấy mình thôi.Xét cho cùng tình yêu ko phải là tất cả .Thế nên trước khi ly hôn ,mong chị em hãy chuẩn bị thật kĩ tâm lí và kinh tế để mẹ con bớt khổ.
    mỗi nguời có 1 nỗi éo le bạn ạ ....thật đáng thương cho kiếp những ng như chúng ta
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #30
    Trích dẫn Nguyên văn bởi huekr Xem bài viết
    Đọc mà thương bạn.Thương thân phận phụ nữ chúng mình quá.
    Mình cũng rơi vào cảnh chồng bồ bịch gái gú 10 năm nay rồi.
    Giờ mình cũng đang ly thân đây.Không cố gắng được nữa. Cứ vì con và nhẫn nhịn sống ,tha thứ hết lần này đến lần khác.Chồng thì ko chỉ cặp 1 em,mà vài em rồi.
    Bà cô chú bác nhà chồng thì khuyên mình cố gắng vì con...cố gắng đến bao giờ ???
    Thôi thì mình phải thương lấy mình thôi.Xét cho cùng tình yêu ko phải là tất cả .Thế nên trước khi ly hôn ,mong chị em hãy chuẩn bị thật kĩ tâm lí và kinh tế để mẹ con bớt khổ.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoahuongduongchoanh Xem bài viết
    Chị ơi, e cli hôn 5n rồi. Có n ng bảo: Chị/cô khổ hơn e nhiều mà chị/cô còn chịu đc... Vâng, có thể sức chịu đựng của e k có n, có thể e chỉ nghĩ đến m, k nghĩ đến con... Cái đó là quan niệm riêng của mỗi ng, e cũng k thể đi giải thích với tất cả. E chỉ nghĩ là bố mẹ sinh ra e, nuôi e ăn học bn năm, bm e sẽ đau lòng ntn khi biết chồng e nó đối với e chả ra j? E chịu đựng liệu có đáng k? Con gái e lớn lên thấy mẹ nó k hp, liệu nó có vv đc k? Đấy là chồng cũ nó k oánh e dã man như thằng chồng c đâu (XL c, cái loại đấy echỉ gọi THẰNG thôi c ạ). E biết dù sao e cũng chỉ là ng ngoài, k thể thấu hiểu tường tận hoàn cảnh của c, e chỉ nói ra suy nghĩ của e để c tham khảo thôi. Thực sự e thấy thương c lắm, hic...
    Cảm ơn e đã đồng cảm nhé! Còn nhiều nỗi đau nữa chưa đc viết em ạ....
    • 73 Bài viết

    • 60 Được cảm ơn

    #31
    Hãy cố gắng lên nhé bạn. Mà sao bạn ko li di.mình ghét nhất loai chồng bồ bịch lăng nhăng mà còn về nhà đánh vợ. Khốn nạn thật
    • 16 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #32
    Tuy em không rõ hoàn cảnh của chị ra sao, nhưng em tin vì con vì mình, dù con đường phía trước có chông gai và khó khăn tới đâu, rồi chị sẽ tìm ra được lối thoát cho mình thôi. Hãy kiên cường và mạnh mẽ lên chị nhé!
    Ps: Nếu không giữ được nữa đừng cố giữ chị ạ, nó giống như "cầm củ khoai lang xém cháy", bỏ thì tiếc mà cầm thì bỏng tay.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #33
    rat hay,buon cho c ,cho de xem dien bien the nao???c co gang len nhe
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #34
    Thằng thứ hai thì cứ bi bô: “Ti ti về với em, về ngủ với em đi. Yêu ti lắm”. Nghe con nói mà lòng nàng đau như cắt. Nàng luôn cảm thấy có lỗi với nó. Từ khi con sinh, nàng trải qua quá nhiều biến cố và điều đó đã ảnh hưởng tới con rất nhiều. Nàng ham việc nghĩa là nàng cắt mất thời gian của con nên bất cứ lúc nào có thể nàng luôn giành hết cho các con. Nghe con bi bô mà nàng chỉ muốn về với con ngay. Vứt tất cả đi cũng được!
    Nhưng cuộc đời, chẳng mấy ai làm được điều mình muốn!
    Phần còn lại của buổi chiều nàng lại sốt mê man. Nàng biết bác sĩ đến và truyền thuốc cho nhưng nàng không thể mở được mắt ra. Những cơn ác mộng triền miên trôi, từ giấc này đến giấc khác. Lúc nàng tỉnh dậy, chắc cũng quá nửa đêm. Nàng hốt hoảng nhớ tới cuộc hẹn ăn tối, nàng ngồi thẳng dậy hoang mang ko biết phải làm gì thì thấy tay bị kim đâm đau điếng. nàng vẫn đang được truyền thuốc và bác sĩ từ phía bên kia của phòng đi lại:
    - Em sao vậy? Lại mơ thấy ác mộng hả?
    - Mấy giờ rồi ạ?
    - 3h
    Mắt nàng kinh ngạc rồi đầy suy sụp :
    - Chết rồi, em có hẹn ăn tối
    - Em có biết em trong tình trạng thế nào ko? Còn công việc sao nổi- Bác sĩ lên cao giọng lần đầu tiên từ khi nàng biết
    - Em xin lỗi, tại đó là cuộc hẹn quan trọng- Nàng hối lỗi vì khiến bác sĩ khó chịu- Rất quan trọng- nàng nhấn mạnh lại
    - Em nằm xuống, để tôi xem lại tay cho, còn đau không?- Giọng nói ân cần của anh làm nàng trùng xuống hơn nữa
    Nàng nằm xuống mà lòng ngổn ngang. Chị Sáu mang nước cho nàng uống. Chị hỏi nàng muốn ăn chưa để chị mang hồng sâm lên. Nàng từ chối nhưng bác sĩ bắt nàng ăn. Đến lúc này nàng mới nhận ra bác sĩ chắc đã ở đây cả tối
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #35
    Một sự cảm kích không thể nói thành lời. Nàng ngoan ngoãn ăn hết những gì chị Sáu mang lên. Anh ngồi yên lặng ở phía bên kia của phòng. Hình như anh đọc sách, nàng nghe thấy tiếng sột soạt của lật trang. Từ chỗ giường của nàng qua phía bên kia của phòng bị ngăn bởi bức tường treo tranh nhưng nàng vẫn thấy mùi thơm quyến rũ của anh. Nàng cũng biết một số bạn bè làm ngành y, hầu hết họ đều không sử dụng nước hoa và từ lâu nàng cũng mặc định như thế với nghề nghiệp đặc thù này. Hôm nay thì nàng biết thêm được rằng, một số trong họ cũng rất tinh tế và khi họ sử dụng cũng không gây sự khó chịu nào với bệnh nhân ngay cả với người nhạy cảm với mùi vị như nàng.
    Thức ăn và dinh dưỡng làm nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Hình như nàng đã hết sốt. Nàng với tay vặn to đèn phòng và ngồi dựa lưng lên cho đỡ mỏi. Đến lúc này, nàng lại kinh ngạc nhận thấy mình đã được thay đồ ngủ. Trong phút chốc nàng nhận thực được vấn đề khá nghiêm trọng. Đồ của nàng có từ đâu, ai thay đồ cho nàng và sao chúng vừa vặn với nàng tới vậy? Chị Sáu làm tất cả ư
    • Avatar của Anhcf
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 90 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #36
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Coffe-0905 Xem bài viết
    Một sự cảm kích không thể nói thành lời. Nàng ngoan ngoãn ăn hết những gì chị Sáu mang lên. Anh ngồi yên lặng ở phía bên kia của phòng. Hình như anh đọc sách, nàng nghe thấy tiếng sột soạt của lật trang. Từ chỗ giường của nàng qua phía bên kia của phòng bị ngăn bởi bức tường treo tranh nhưng nàng vẫn thấy mùi thơm quyến rũ của anh. Nàng cũng biết một số bạn bè làm ngành y, hầu hết họ đều không sử dụng nước hoa và từ lâu nàng cũng mặc định như thế với nghề nghiệp đặc thù này. Hôm nay thì nàng biết thêm được rằng, một số trong họ cũng rất tinh tế và khi họ sử dụng cũng không gây sự khó chịu nào với bệnh nhân ngay cả với người nhạy cảm với mùi vị như nàng.
    Thức ăn và dinh dưỡng làm nàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Hình như nàng đã hết sốt. Nàng với tay vặn to đèn phòng và ngồi dựa lưng lên cho đỡ mỏi. Đến lúc này, nàng lại kinh ngạc nhận thấy mình đã được thay đồ ngủ. Trong phút chốc nàng nhận thực được vấn đề khá nghiêm trọng. Đồ của nàng có từ đâu, ai thay đồ cho nàng và sao chúng vừa vặn với nàng tới vậy? Chị Sáu làm tất cả ư
    C viet tiep di
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của maket87
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 4 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #37
    hay quá mẹ nó ạ.! mìh vẫn mog bài của mẹ nó hàg ngày đó

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của maket87
    • Avatar của mehiendai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 985 Bài viết

    • 956 Được cảm ơn

    #38
    Mong đây là một câu chuyện " cổ tích" để kết thúc có hậu chứ sự thật ngoài đời, đàn bà bị chồng phản bội không may mắn như thế này đâu. Trong lúc quẫn trĩ nhất họ vẫn bị những đàn ông khác lừa gạt, lợi dụng... Đời luôn buồn như thế đấy bạn
    Cảm ơn số phận đã mang các bé con đến ngôi nhà của bố mẹ:LoveStruc: :LoveStruc: :LoveStruc:
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 119 Bài viết

    • 1,000 Được cảm ơn

    #39
    Trích dẫn Nguyên văn bởi maket87 Xem bài viết
    hay quá mẹ nó ạ.! mìh vẫn mog bài của mẹ nó hàg ngày đó

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của maket87
    Cảm ơn mẹ nó
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của hamy8686
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 19 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #40
    Mong bài tiếp theo của chị... !!!!!