TIN TÀI TRỢ.

Nếu chỉ là giấc mơ...

  • 18.3K Lượt chia sẻ
  • 4.4M Lượt đọc
  • 926 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #41
    Sáng hôm sau tôi giật mình tỉnh dậy khi bình minh vừa ló rạng. Ngắm nhìn người đàn ông vẫn đang say ngủ tôi lại bắt đầu vận động lý trí để đánh giá tình hình. Mọi chuyện bây giờ càng trở nên phức tạp hơn vì giữa anh và người phụ nữ kia đã có con với nhau. Dù tôi thực sự không thích cách chị ta "chiếm đoạt" anh nhưng đứa bé đó là con anh, nó là máu thịt của anh, tôi không có tư cách gì để chối bỏ sự có mặt của nó.

    Tôi mặc quần áo chỉnh tề xong đánh thức anh dậy. Chúng tôi cần nói chuyện rõ ràng. Hoặc là bắt đầu lại hoặc là kết thúc ngay bây giờ.
    - Để anh ngủ thêm một lát. Em dậy sớm thế! - Mắt anh vẫn nhắm, giọng ngái ngủ.
    - Dậy đi, em có chuyện muốn nói với anh.
    - Trưa nay anh đón em đi ăn trưa rồi nói được không?
    - Không. Nếu anh vẫn muốn ngủ thì em không có gì để nói nữa... Em đi đây. - Tôi nói xong đứng dậy, làm bộ xách túi đi ra cửa. Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm. Anh nhảy phắt ra khỏi giường, kéo tay tôi.
    - Đừng đi. Anh thua em rồi. Cho anh 3 phút để đánh răng rửa mặt đã nhé.
    - Ok.
    Anh loẹt quẹt chạy vào toilet, chưa đầy hai phút sau lại chạy ra, chìa cái bàn chải và tuýp kem đánh răng cho tôi:
    - Em lấy kem giúp anh đi.
    Tôi lườm anh nhưng vẫn thuận tay làm cái việc mà trước kia mỗi sáng thức dậy bên nhau tôi vẫn thường làm. Hứng thú nổi lên, tôi chạy ra bếp, lục tủ lạnh, tìm thấy chút thịt nên định lọ mọ vào bếp nấu hai bát mì tôm. Lúc tôi đang thái thịt anh đã đánh răng, rửa mặt xong rồi theo thói quen cũ đứng phía sau vòng tay ra ôm tôi. Tôi đã từng rất thích những khoảnh khắc như thế này, thật ấm cúng, hạnh phúc biết bao... Nhưng trước mắt vẫn còn chuyện cần giải quyết. Tôi đẩy anh ra, vừa xào thịt vừa hỏi:
    - Anh với Th. thế nào?
    - ... Không thế nào cả.
    - Anh không có gì để nói với em à?
    - Có phải cô ấy đến tìm em nên tối hôm qua em mới nổi cơn điên lên với anh không?
    - Phải.
    - Cô ấy nói gì?
    - Theo anh cô ấy sẽ nói gì?
    - ... Anh... Anh không nghĩ đứa bé là con anh. - Anh ngập ngừng, mặt đỏ lên, động tác thiếu tự nhiên hẳn.
    - Sao anh nghĩ nó không phải con anh?
    - Cách đây mấy tháng anh uống rượu say, cô ấy đưa anh về... Chỉ duy nhất có lần đó thôi. Anh thề.
    - Một lần cũng đủ khiến đứa trẻ là con anh. - Tôi cố gắng bình tĩnh.
    - Anh... Anh xin lỗi. Thực lòng anh không còn yêu cô ấy, anh không muốn lấy cô ấy. Anh chỉ muốn chúng mình quay lại.
    - Em cũng từng nghĩ sẽ quay lại nhưng có lẽ bây giờ quá muộn rồi. Anh phải có trách nhiệm với đứa trẻ mà em cũng không đủ từ bi để chấp nhận nó xen vào cuộc sống của chúng ta...
    - Vậy anh phải làm sao bây giờ?
    - Em không biết, đó là chuyện của anh. Đáng lẽ mình không nên thế này nữa. Có lẽ đây là lần cuối cùng...
    - Em vẫn quyết định như thế à?
    - Em còn biết làm gì hơn...

    Tôi thở dài, dọn dẹp bàn ăn, rửa bát đũa rồi đi ra khỏi căn hộ, tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa. Lúc bước chân ra đến cửa, tôi nghe anh nói:

    - Em có thể sống bớt lý trí đi một chút không? Em luôn tự làm khổ mình và làm khổ... anh.

    Tôi lắc đầu, đâu phải tôi không muốn bớt tỉnh táo, rạch ròi đi một chút.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #42
    Mấy ngày sau thấy anh im lặng, không tìm tôi nên tôi nghĩ có lẽ anh đã xác định được con đường anh cần phải đi tiếp. Dù rất đau lòng nhưng tôi lại thấy nhẹ nhõm.

    Về P., kể từ ngày dốc ruột dốc gan cùng nhau đó thi thoảng chúng tôi vẫn gọi điện cho nhau vì P. hiện đang công tác ở thành phố khác, cách xa tôi cả ngàn cây số. Đêm tôi và anh quay trở lại P. gọi cho tôi khá nhiều nhưng tôi không biết bởi lúc đó tôi đang cuồng nhiệt cùng với người đàn ông của mình, ngày hôm sau tôi gọi lại cho P. thì điện thoại đã tắt. Cứ tưởng cậu ta đi nước ngoài hay đi đâu đó tận vùng sâu vùng xa, ai ngờ P. đang có mặt ở TP. này.

    Dự án có sự cố mà tôi phụ trách kia đã ổn định và đang vào thời điểm hoạt động cao nhất nên hầu như những người tham gia dự án đều phải làm thêm giờ, ngay cả bộ phận hành chính cũng được yêu cầu ở lại hỗ trợ. 7h tối thứ Sáu tôi lọ mọ ra khỏi phòng họp, đôi mắt trĩu xuống vì buồn ngủ thì được báo tôi có khách đang đợi ngoài lễ tân. Tôi vừa đi vừa thắc mắc: khách nào lại đến tìm tôi giờ này? Hy vọng hôm nay không phải là "black Friday".

    Lần này tôi suýt bị dọa chết đứng, khách của tôi chính là P. Tôi chưa bao giờ nói với P. chỗ tôi làm, tại sao P. biết và còn rõ là giờ này tôi vẫn chưa ra khỏi công ty mà đến tìm? Dường như thấy vẻ mặt "chết đứng" của tôi, P. vừa cười vừa nói:
    - Ngạc nhiên lắm à?
    - Suýt có án mạng vì... đau tim - Tôi cười đáp lại.
    - Haha...
    - Sao lại ở đây?
    - Mình ra đây công tác mấy hôm rồi. Gọi điện cho H. mãi có được đâu, đành đánh liều tìm người quen để hỏi ai ngờ hỏi đúng người.
    - Ai vậy?
    - Em rể H. chứ ai. Cậu ấy từng du học bên Úc, mình có quen trong mấy lần họp mặt. Sau này gặp lại mới biết cậu ấy lấy em gái H. Đúng là trái đất tròn.
    - Thật à? - Tôi lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
    - Thật. Mình đến đây tìm hú họa thôi, ai ngờ có người say mê công việc đến giờ này vẫn chưa về.
    - Ừ, mình đang bận dự án, vừa họp xong, còn một số việc gấp phải làm có khi hai tiếng nữa mới xong...
    - Vậy làm nhanh đi, mình đợi H. rồi đi ăn tối.
    - Thôi, P. về nghỉ đi, đừng đợi, ngày mai mình sẽ mời P. một bữa hoành tráng.
    - Mai mình quay về XXX rồi...
    - Gấp thế?
    - Ừ, H. biết công việc của mình mà... Không sao đâu, mình đợi được. H. vào làm nhanh đi.
    - Ngại quá, P. đến đúng lúc mình đầu bù tóc rối.
    - Ngại cái gì, đi nhanh lên, nãy giờ mất 10 phút rồi đấy.
    - Ok, vậy đợi mình nhé.
    Tôi nói xong chạy như bay về phòng làm việc của mình, nhặt chiếc điện thoại trên bàn xem thì nó đã tắt ngóm từ đời nào vì hết pin.

    Ngồi làm chưa đầy một tiếng tôi lại bị gọi ra lễ tân gặp khách. Chắc P. chờ lâu quá nên sốt ruột. Tôi ngẫm nghĩ rồi gọi một người trong nhóm, nhờ họ làm nốt một phần việc không nhiều để hoàn thành tiến độ trong ngày rồi đóng máy và xách túi đi ra.

    Lúc này trên bộ sofa tiếp khách ngoài khu vực lễ tân đã có thêm một người đàn ông nữa đang ngồi đối diện P.

    Lần thứ hai trong buổi tối tôi bị giật mình đến thót tim, bởi vì người đàn ông kia còn ai khác ngoài Anh.
    • 245 Bài viết

    • 847 Được cảm ơn

    #43
    Trích dẫn Nguyên văn bởi qbhh Xem bài viết
    Ơ, sao cái giọng văn này giống nàng leaf ngày nào thế nhỉ? Lại là một "chiếc lá" nữa ư?
    Chuẩn men!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #44
    Lần đầu tiên hai người đàn ông có ảnh hưởng nhất trong cuộc đời tôi chạm trán nhau. P. có thể đoán ra anh, còn anh lại không biết P. chính là mối tình đầu đơn phương đã khiến tôi vật vã suốt mấy năm trời.

    Bối rối trong giây lát, tôi hỏi anh:
    - Anh tìm em có việc gì?
    - Không có việc gì thì anh không được tìm em à?
    - Hôm nay em bận rồi, em phải đi ăn tối với bạn...
    - Bạn nào?
    - À, để em giới thiệu nhé.
    Tôi chìa tay về phía P:
    - Đây là P. bạn học cùng cấp 3 của em, P. ở TP. XXX ra đây công tác. Còn đây là anh Th...

    Hai người đàn ông chào nhau. Ngay sau đó anh nói:
    - Vậy anh mời hai người hai người đi ăn tối luôn.
    - Để khi khác đi, em thấy không tiện.
    - Có gì không tiện? - Giọng anh nóng nảy.
    - Đi cùng đi H. - P. chen ngang, không để tôi lên tiếng - Nghe H. kể về anh Th. đã lâu mà hôm nay mình mới có dịp gặp, H. định không cho mình và anh Th. nhậu với nhau một lần à?
    - Đúng vậy, bạn em cũng là bạn anh. - Anh tỏ ra không kém cạnh.
    - ...
    Cứ thế tôi bị hai người đàn ông đưa đẩy vào một bữa ăn dở khóc dở cười. Món ăn có cao lương mỹ vị đến đâu cũng không khiến miệng tôi hết cảm giác nhạt thếch. Hai người nọ liên tục nâng ly, cạn hết chén này đến chén kia. Dù họ nói chuyện với nhau khá thoải mái nhưng tôi có thể cảm nhận được mùi "khói thuốc súng" nồng nặc xung quanh khi họ tranh nhau... gắp thức ăn cho tôi. Anh có lẽ muốn thể hiện sự chiếm hữu, còn P. có lẽ nhìn thấy anh như vậy nên càng cố tình...chọc anh.

    Kết thúc bữa ăn, anh nằng nặc đòi đưa P. về khách sạn trước rồi chở tôi về sau nhưng P. nói P. muốn đi dạo phố đêm hơn nữa khách sạn P. ở cách nhà hàng không quá xa. Lúc tạm biệt, P. vỗ vai, bắt tay tôi thật chặt, ánh mắt như chất chứa bao nhiêu điều khó nói. Tôi đành đứng nhìn bóng dáng vững chãi của P. khuất dần nơi góc phố rồi mới đi theo anh ra bãi đậu xe.

    Vừa bước vào xe, anh hỏi luôn:
    - Cậu ta đang theo đuổi em à?
    Tôi sửng sốt, anh dựa vào đâu mà nói như thế nhất là khi tôi chưa bao giờ kể với anh về mối tình đơn phương của mình.
    - Tại sao anh nói vậy?
    - Vì anh cũng là đàn ông. Có phải em nằng nặc bỏ anh vì cậu ta không?
    - Anh nghĩ vậy sao?
    - Anh thừa nhận là anh có lỗi với em trước. Anh đã làm tất cả để mong em tha thứ nhưng hình như đó chỉ là cái cớ của em thôi.
    - Đúng, là cớ của em. Vậy cái cớ của anh chính là có con với người phụ nữ khác à? - Tôi gằn giọng, mỉa mai.
    - Em...im ngay. Em có biết vì sao mấy ngày qua anh không tìm em không? - Anh quát to.
    - Em không cần biết. Em chỉ thấy rõ chúng ta đã chia tay, chẳng có lý do gì mà dây dưa với nhau nữa. - Tôi gào to hơn.
    - Trước kia anh đồng ý chia tay vì anh muốn để em có thời gian bình tĩnh lại. Trong thâm tâm anh chưa bao giờ nghĩ anh sẽ chia tay em. Chuyện với Th. chỉ là ngoài ý muốn. Mấy hôm nay anh không gặp em bởi vì cô ấy...tự tử, anh không thể bỏ mặc cô ấy. Đứa bé cũng không còn nữa... Em đã hài lòng chưa?
    - Liên quan gì đến em mà em phải hài lòng hay không? Mọi chuyện đi đến nước này là vì ai? Không phải vì sự đốn mạt của anh à? Anh nghe cho rõ đây: dù đứa bé còn hay không chúng ta cũng không thể quay lại. Chuyện của các người tôi không quan tâm mà các người cũng đừng tìm tôi nữa.

    Tôi nói xong, đùng đùng mở cửa định bước xuống xe. Anh nhanh chóng túm tay tôi, kéo giật tôi vào bên trong, ôm tôi cứng ngắc.
    - Anh chưa từng gặp người nào sắt đá như em. Em muốn bỏ anh à? Đừng hòng.

    Tôi cứ tưởng anh tức quá nên buột miệng nói như vậy nhưng có ngờ đâu, từ những ngày sau đó anh bắt đầu điên cuồng kiểm soát tôi. Sáng, trưa, tối... bất kể lúc nào tôi rời nhà hay rời công ty đều thấy anh kè kè bên cạnh. Tôi đã phải thay lần lượt hai chiếc điện thoại mới vì chúng đều bị ném vỡ trong những lần anh đòi kiểm tra tin nhắn, cuộc gọi.

    Tôi thực sự ngạt thở trước sự bao vây của anh nhưng không có cách nào trốn thoát.
    • 155 Bài viết

    • 72 Được cảm ơn

    #45
    nua di chi..
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 107 Bài viết

    • 99 Được cảm ơn

    #46
    Giống phim hàn nhỉ?
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 937 Bài viết

    • 510 Được cảm ơn

    #47
    Tớ oánh dấu!
    đưa tay đây...ôm vô
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ingos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 75 Bài viết

    • 399 Được cảm ơn

    #48
    He He .Còn hơn cả phim hàn ý. Nhưng mà hay.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 133 Bài viết

    • 217 Được cảm ơn

    #49
    Chuyện của chị nghe éo le thật, ko hiểu chuyện sẽ dẫn tiếp đến đâu đây

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của mizumi.157
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #50
    Ngỡ rằng anh chỉ nổi cơn điên trong một thời gian ngắn nên tôi cố gắng vừa chịu đựng anh vừa xoa dịu, xin lỗi bạn bè, đồng nghiệp vì những cư xử "quá đáng" của anh khi anh luôn tự tiện xen vào các mối quan hệ công việc, cá nhân của tôi khiến mọi thứ rối tung rối mù. Ngược lại, anh càng thấy tôi nhún nhường lại càng cho là mình đúng. Anh về nhà tôi, nói chuyện với bố mẹ tôi rằng chúng tôi đã quay lại bên nhau và xin bố mẹ tôi tạo điều kiện cho hai đứa. Chưa hết anh thậm chí thông báo cho tất cả bạn bè, đồng nghiệp của tôi biết chúng tôi sẽ làm đám cưới sớm mà không cần quan tâm xem tôi có đồng ý hay không...

    Giới hạn chịu đựng của tôi đã vượt quá ngưỡng song tôi vẫn cố bình tĩnh nói chuyện với anh để mong anh hiểu và cho tôi thời gian cũng như không gian để tôi suy nghĩ lại nhưng anh dường như đã biến thành con người khác hẳn: độc đoán, chuyên quyền, không biết lắng nghe. Cảm xúc yêu thương của tôi dành cho anh dần dần khô cạn, nhìn thấy anh giống như nhìn thấy... kẻ khủng bố.

    Quá bế tắc với người đàn ông mình đã từng yêu sâu đậm, tôi bắt đầu nhen nhóm ý định chuyển đến một thành phố khác để... chạy trốn. Tuy nhiên tôi quá luyến tiếc TP. này bởi vì nó đã cho tôi mọi thứ hào quang nhất trong suốt hơn chục năm trời nên trong thâm tâm ý định kia chưa bao giờ được cân nhắc nghiêm túc. Cho tới một hôm có đồng nghiệp nam mời tất cả mọi người trong phòng đi ăn cơm trưa để chia tay vì anh ta sắp chuyển sang công ty khác. Quán ăn quá gần để gọi taxi nhưng lại hơi xa để đi bộ vì vậy mọi người quyết định đi xe máy cho tiện. Tôi được anh đồng nghiệp nam kia chở vì từ trước tới nay chúng tôi rất hợp gu nhau trong công việc nên khá thân nhau, dù vậy cả hai chưa bao giờ có bất kỳ hành vi nào khiếm nhã với nhau để gây hiểu lầm sang quan hệ nam - nữ. Chính anh từng nói trong đám đồng nghiệp nam của tôi thì anh V. này trông có vẻ "tử tế" nhất. Vậy mà buổi tối khi tôi vừa ra khỏi công ty anh đã đón đầu tôi như mọi khi, ngọt nhạt rủ tôi đi ăn tối sau đó bắt đầu truy vấn buổi trưa nay tại sao tôi đi với anh V., chúng tôi đi đâu, làm gì, có ai đi cùng không. Tôi không kìm được cơn bực tức nên đã to tiếng:
    - Em đi đâu với ai, làm gì là việc của em. Tại sao anh suốt ngày giám sát em như là tù binh vậy hả?
    - Thả "cô" ra để "cô" chạy theo thằng P. à? Đừng có mơ.
    - Anh im đi, tôi có chạy theo ai cũng không can hệ gì đến anh. Anh hãy nhớ chúng ta đã chia tay, anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi. Mà tôi nhịn anh cũng đã đủ rồi. Đừng giở trò Chí Phèo với tôi nữa. Vĩnh viễn...
    - Bốp...
    Một cái tát nảy lửa thẳng vào mặt tôi. Bàng hoàng, sững sờ, đau đớn. Tôi đứng giữa quán ăn trừng mắt nhìn anh. Một nỗi căm hận trào dâng trong lòng. Tôi chưa bao giờ bị ai tát. Người đàn ông bạo lực, độc đoán kia chắc chắn không phải là người tôi đã từng yêu hết mình. Người tôi yêu sẽ không bao giờ đánh tôi bởi vì chỉ cần tôi bị muỗi đốt thôi anh ấy sẽ xuýt xoa, thương xót.
    Cố nuốt ngược nước mắt vào trong, tôi gằn từng tiếng:
    - Cái tát này chấm dứt mọi mối quan hệ giữa tôi và anh vĩnh viễn. Dù tôi có chết cũng sẽ không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.
    Nói xong tôi lảo đảo bước ra khỏi quán, anh xô ghế, chạy theo tôi nhưng đã bị mấy người đàn ông lạ giữ lại. Tôi nghe tiếng anh gào thét:
    - Cô đứng lại, nếu cô bước ra khỏi chỗ này cô sẽ hối hận.
    Không cần ở lại thì lúc này tôi cũng đang rất hối hận, hối hận vì sự thiếu quyết đoán, hối hận vì đã yêu anh quá nhiều mà bỏ qua cho những hành vi điên rồ của anh suốt thời gian qua, hối hận vì lại tự để mình rơi vào bể khổ trầm luân...
    • 114 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #51
    Chuyện tình của bạn buồn quá. Nhưng đọc chuyện của bạn mình vẫn tin rằng bạn là người làm chủ cuộc sống, làm chủ số phận của mình.

    Mong bạn luôn hạnh phúc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 357 Bài viết

    • 556 Được cảm ơn

    #52
    Mình thấy văn phong khá giống chị Lá, ko biết có "anh chị em :gì ko ?

    Cũng hóng tiếp, chuyện của chủ top là kể lại mà, kể luôn 1 thể cho anh em đọc sướng hơn ko.


    Trích dẫn Nguyên văn bởi meyeubeThao Xem bài viết
    Chuyện tình của bạn buồn quá. Nhưng đọc chuyện của bạn mình vẫn tin rằng bạn là người làm chủ cuộc sống, làm chủ số phận của mình.

    Mong bạn luôn hạnh phúc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #53
    Tôi không dám về căn hộ mình đang thuê mà chạy thẳng tới nhà em gái. Nhìn một bên má sưng vù của tôi, nó lôi tuột tôi vào phòng ngủ rồi lớn tiếng quát:
    - Lão Th. phải không? Chị bị mất trí hay sao mà cứ lằng nhằng với lão ấy mãi thế?
    - Biết rồi, đừng nói nữa. Cho chị ở đây mấy ngày. Đừng nói gì với bố mẹ và T. nhà em.
    - Em chưa thấy ai điên như chị.

    Lại một đêm thức trắng, hình ảnh những ngày sống trong địa ngục vừa qua khiến tôi dù có nuối tiếc cũng phải quyết tâm rời khỏi thành phố này, càng nhanh càng tốt...

    Rất may là Sếp và đồng nghiệp đều biết tình cảnh của tôi nên mọi người hết sức tạo điều kiện để tôi hoàn thành những thủ tục cuối cùng tại công ty nhanh chóng. Những ngày đến công ty bàn giao tôi luôn phải đi rất sớm và về rất muộn để tránh mặt người đàn ông kia. Em gái tôi vì quá lo cho sự an toàn của tôi mà nó đành nhọc lòng làm phiền cậu bạn thân học cùng cấp 3 với nó hiện đang làm công an để đưa và đón tôi đi về. Cũng chính từ đây mà tôi nợ L. - cậu bạn của em tôi một ân tình nhưng không có cách nào đền đáp lại...

    Những ngày cuối cùng của tôi tại TP. mà tôi yêu như chính quê hương ruột thịt của mình thật yên bình. Anh hoàn toàn im lặng, không có bất cứ hành động nào làm phiền tôi. Mặc dù vậy trong lòng tôi vẫn luôn nơm nớp lo sợ bị anh bắt gặp. Tôi sợ phải gặp lại người đàn ông ấy, tôi sợ mình không đủ cứng rắn để ra đi...

    Sắp xếp mọi việc xong xuôi, tôi và em gái trở về nhà ở với bố mẹ một tuần, em gái theo tôi về vì nó muốn đả thông tư tưởng cho bố mẹ tôi về việc tôi sắp... chuyển công tác vào TP. phương nam đầy nắng gió cách nhà hơn 1,000 km. Ngày ra đi nhìn tóc cha đã bạc quá nửa, ánh mắt buồn bã của mẹ lòng tôi xót xa như bị sát muối. Em gái tôi vác cái bụng bầu 8 tháng cồng kềnh, mắt đỏ hoe. Những người ruột thịt của tôi, những người thương yêu tôi nhất cho đến khi nào tôi mới có thể khiến họ bớt lo lắng cho tôi? Miệng mỉm cười để an ủi người thân nhưng trái tim tôi tứa máu. Nhất định tôi sẽ sống tốt hơn và sẽ sớm quay trở về.
    • 96 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn

    #54
    Mong đc đọc tiếp tr of chị quá

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của meocon2
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 486 Bài viết

    • 357 Được cảm ơn

    #55
    Đúng là ác mộng thật, gặp phải kẻ ko ra gì........
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #56
    Hic mình ghét nhất câu cô-tôi với kiểu đánh phụ nữ.. k ra làm sao cả..
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #57
    Cuộc sống những ngày đầu nơi đất khách quê người đến bây giờ vẫn là một cơn ác mộng đối với tôi. Cô đơn, lạc lõng, buồn tủi, nhớ nhung hòa trộn khiến tôi rơi vào trạng thái trầm cảm. Suốt hai tháng trời tôi chỉ nằm trong căn phòng trọ nhỏ xíu ở ngay trung tâm thành phố hoa lệ nhất nước mà khóc, khóc chán thì bò ra phố lang thang không mục đích nhưng lại luôn tươi cười hớn hở để làm an lòng người thân mỗi khi gọi điện hoặc nghe điện thoại của họ. Trừ bố mẹ, em gái và T. - đứa bạn thân duy nhất ra tôi không nghe bất kỳ cuộc gọi nào khác song cũng không muốn thay số điện thoại bởi vì tôi nghĩ đây cũng là một cách để thử thách sự quyết tâm của mình.

    Một buổi chiều trong lúc lang thang tôi vô tình phát hiện một ngôi chùa nhỏ trên con phố sầm uất, bước chân như bị ai xúi giục cứ thế bước vào, thắp nhang nhưng đầu óc trống rỗng, chả biết cầu gì khấn gì. Khi ra cửa tôi được một người lạ dúi cho tờ giấy, ngỡ là tờ rơi quảng cáo nên tôi định bụng trên đường đi gặp thùng rác sẽ bỏ nó vào đó. Bước cao, bước thấp cứ thế mà đi, về đến nhà mới phát hiện tờ giấy vẫn đang nằm trên tay. Vì một chút tò mò, tôi cầm tờ giấy đọc...

    Có ngờ đâu những dòng chữ màu đen mộc mạc trên đó đã làm tôi thức tỉnh. Nó như một liều thuốc vừa đủ khiến tôi dần thoát khỏi trạng thái u mê, trầm cảm và trở lại chính mình...

    "Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không buồn vì chuyện hôm qua, bởi vì chuyện hôm qua đã thành quá khứ, vĩnh viễn sẽ không thay đổi được - Việc tôi có thể làm là để quá khứ thành quá khứ.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không lo nghĩ chuyện của ngày mai, bởi vì chuyện ngày mai là do sự nổ lực của ngày hôm nay - Việc tôi có thể làm là nắm vững tốt ngày hôm nay.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải từng ngày yêu quý cuộc sống - Tôi sẽ sử dụng tốt tài năng mà Trời Phật đã ban cho tôi, để tạo hạnh phúc cho người khác.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ buông chậm nhịp đi mỗi ngày của cuộc sống - Không cần phải bận túi bụi để trôi qua ngày tháng, cũng không cần phải đè nén để cuộc sống qua đi.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải có lòng tin hoàn toàn mới - Không để quá khứ vướng bận tôi lần nữa, tôi tin tưởng tương lai của tôi tràn ngập vô hạn niềm hy vọng.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập chấp nhận mình và chấp nhận người khác - Tôi không nên yêu cầu bản thân mình hoàn mỹ, và cũng không yêu cầu người khác toàn vẹn tốt đẹp.
    Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập những sự việc mới, để cho đời sống của tôi tăng thêm nhiều hơn nữa sắc thái mới - Tôi nên dùng cách nhìn mới, tầm nhìn mới để kinh doanh đời sống của tôi.
    Bắt đầu từ hôm nay, và từ hôm nay tôi phải bắt đầu..."

    Tôi đọc đi đọc lại đến khi tờ giấy nhàu nát thì cũng là lúc tôi thấm thía từng câu, từng chữ đến thuộc lòng. Ngay tối hôm đó tôi quay trở lại ngôi chùa nhưng cửa chùa đã đóng chặt, tôi cảm nhận đằng sau cánh cửa là một thế giới tĩnh lặng đến vô thường, tách biệt hẳn với ồn ào náo nhiệt ngoài phố. Tôi đứng chắp tay xá từ xa sau đó vẫy taxi hỏi tài xế danh sách những nhà hàng có đồ ăn ngon nổi tiếng rồi chọn đại một cái tên rất thuần Việt mà tôi đã từng được nghe rồi nhờ tài xế chở đến đó.

    Cứ như trở về từ trại tị nạn, tôi gọi món ăn loạn xạ sau đó một mình càn quét hết cả bàn thức ăn dành cho... bốn người. Chưa bao giờ tôi thấy đồ ăn ngon đến vậy. Tôi chợt nhận ra rằng được ăn ngon cũng chính là một loại hạnh phúc. Mọi u buồn cứ thế mà bay vèo theo bữa ăn.
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #58
    Không quá khó khăn để tôi tìm được một công việc phù hợp với khả năng cũng như yêu cầu của mình về chế độ lương bổng hay đãi ngộ. Vậy là tôi bắt đầu chạy theo guồng quay với các mối quan hệ mới, môi trường mới. Mọi mánh khóe cạnh tranh hay những chiêu trò hạ bệ người mới do một số đồng nghiệp "ban tặng" tôi đều mỉm cười tiếp nhận. Tôi đã quá chai lì trong môi trường làm việc cạnh tranh khốc liệt.

    Ngày tháng vô tình trôi qua, thấm thoắt đã gần một năm kể từ khi tôi đặt chân đến thành phố này. Trong thời gian ấy tôi kịp quen thêm khá nhiều bạn mới, thích nghi khí hậu quanh năm nắng gió không có mùa đông, hòa hợp với lối sống phóng khoáng, không màu mè ở đây. Và cũng vì quá chán ngán với môi trường công việc tranh giành đấu đá nên tôi đã chuyển sang làm cho một tổ chức phi chính phủ, lương thấp hơn nhưng đầu óc, tinh thần được thoải mái.

    Theo đánh giá của những người bạn mới thì tôi là một phụ nữ độc thân đầy "cá tính". Cũng chính vì "cá tính" mà tôi hân hạnh "lọt mắt xanh" một quan chức nhà nước trong một bữa tiệc từ thiện do chính tôi tổ chức nhằm gây quỹ. Tại những bữa tiệc từ thiện màn đấu giá bao giờ cũng quan trọng nhất, các "đại gia" vì lý do này lý do kia có đôi khi không tiếc tiền mua một bức tranh hay đồ vật với giá siêu cao mà chẳng cần biết ý nghĩa của nó là gì. Trong vai trò của nhà tổ chức tôi chỉ muốn thu được càng nhiều càng tốt. Đây cũng là một cách "phân chia của cải" trong xã hội. Bức tranh nọ, đồ vật kia có thể chỉ là vật tầm thường đối với người mua nhưng khoản tiền có được từ đó sẽ giúp được bao nhiêu cảnh đời bớt éo le, bớt lo toan.

    Trong buổi đấu giá hôm đó, bức tranh do một nghệ nhân hảo tâm tặng cho chương trình đã được bán với giá cao bất ngờ. Người mua tranh là một người khá trẻ. Thoạt đầu anh ta không tham gia, cứ để cho những "đại gia" khác đẩy giá lên, cuối cùng người cầm trịch đang định phán chữ "Sold" thì anh ta mới giơ thẻ tham gia, trả cao gấp đôi mức giá gần như đã được chốt kia. Cả khán phòng ồ lên. Tôi nhìn người đàn ông trẻ tuổi ấy mà "hâm mộ" độ "chịu chơi" của anh ta. Ngờ đâu, chủ nhân thật sự của bức tranh lại là người khác - Sếp của anh ta.

    Chỉ hai ngày sau tôi được "diện kiến" vị Sếp kia. Nơi hẹn gặp là nhà hàng trong một khách sạn năm sao cao cấp, người xếp lịch hẹn chính là anh chàng ra mặt đấu giá. Tôi không thích kiểu xã giao này nhưng vì mục đích cao cả muốn nhanh chóng nhận được tiền bán tranh nên cũng đành miễn cưỡng đi. Lúc gặp tôi mới phát hiện anh ta chính là người ngồi bàn VIP mà thi thoảng tôi bắt gặp ánh mắt của anh ta lướt qua mình trong suốt chương trình. Người đàn ông ấy toát lên vẻ thâm trầm của một chính khách từng trải nhưng lại có nụ cười nồng nhiệt, ấm áp...

    Cuộc gặp gỡ khá nhẹ nhàng, thoải mái chứ không tẻ nhạt, sáo rỗng như tôi tưởng tượng. Anh ta nói rằng vừa nhìn thấy tôi anh ta có cảm tình luôn vì vậy anh ta hy vọng mỗi khi đến TP. này công tác tôi có thể "nể mặt" mà ăn một bữa cơm hoặc uống một ly cafe với anh ta. Tôi không chút câu nệ gật đầu đồng ý vì nghĩ rằng anh ta không ở đây nên cái dịp "mỗi khi" cafe, ăn cơm cùng tôi chắc cũng không nhiều. Ai dè hai tuần sau tôi mới phát hiện mình quá "ngây thơ", thời gian anh ta ở TP. này có khi còn nhiều hơn ở TP nơi anh ta làm việc chính. Tôi luôn tìm cớ từ chối song vẫn không tránh được vài bữa cơm, buổi cafe "thân mật". Tôi còn học cách giả... ngu mỗi khi anh ta ngỏ ý: "Nếu em khó khăn gì thì cứ nói với anh, đừng ngại", "Em cần tiền cứ lấy của anh nhé...", "Anh quá căng thẳng, chỉ cần một người hiểu anh như em để tâm sự là đủ rồi"...

    Một lần gặp là một lần đấu trí căng thẳng song tôi luôn tin vào bản lĩnh của mình. Nhưng mà dù tôi có bản lĩnh, khôn khéo đến đâu cũng không thể thoát khỏi... nanh vuốt của con "cáo già gian ác".

    Buổi tối nọ, anh ta mời tôi đi ăn, tôi từ chối với lý do mình đang đi công tác, không có mặt ở TP., anh ta nghe xong thì ra vẻ tiếc nuối, còn tôi thở phào nhẹ nhõm tiếp tục nằm trên giường đọc truyện. Nửa tiếng sau Q. - một đồng nghiệp thân thiết gọi cho tôi, giọng hốt hoảng:
    - Chết rồi bà ơi. Tui hại bà rồi.
    - Chuyện gì thế? Bà bình tĩnh lại đi.
    - Thằng cha X. (trợ lý của anh ta - cũng là người đã mua bức tranh đấu giá) vừa gọi điện hỏi tui có phải bà đi công tác không mà ông ấy gọi mãi không được. Tui bảo ổng là bà không đi công tác, có khi bà đang ở nhà nên sóng điện thoại yếu. Ổng lại nói ổng có việc quan trọng muốn tìm bà vậy là tui... cho địa chỉ nhà bà luôn rồi. Cúp điện thoại xong tui mới nhớ vụ ông Sếp của ổng đang chạy theo bà nên mới giật mình. Có khi nào...
    - Biết rồi, bà tắt máy đi để tôi nghĩ cách xử lý. - Tôi vội ngắt lời Q.
    - Sorry bà nha. Tui đúng thiệt nhiệt tình cộng ngu si bằng phá hoại...
    - Không sao đâu, bà đừng lo. Biết đâu lại là may mắn, ông S. thấy tôi trốn ông ấy có khi ông ấy hết hứng thú "săn" tôi thì sao.
    - Vậy bà cẩn thận nhé, có gì thì gọi cho tui. Sorry again.
    - Ok.
    Ngắt máy xong tôi vội vàng mặc quần áo, tính bài chuồn khỏi nhà. Cửa vừa mở, tôi giật thót mình khi thấy người đàn ông trước mặt, tay anh ta đang giơ lên giống như là chuẩn bị gõ cửa. Tôi xấu hổ không biết cắm mặt vào đâu. Nói dối bị bắt quả tang - còn tình huống nào bi đát hơn. Anh ta nhìn thấy bộ dạng của tôi thì cười giả lả:
    - Anh biết ngay em đùa anh mà. Em định làm anh bất ngờ phải không?
    - ... Em... Em chuẩn bị đi công tác thật mà. - Tôi túng quá nói liều.
    - Thế à?
    Anh ta vừa nhìn tôi chằm chằm, vừa ép tôi vào trong nhà sau đó nhanh tay đóng cửa, đè nghiến tôi vào tường... hôn tôi thật mạnh. Đất trời chao đảo, tôi sợ đến mức quên cả kháng cự, cứ thế đứng yên cho anh ta "hành sự". Hương vị một loại rượu mạnh từ miệng anh ta khiến tôi choáng váng.
    • 357 Bài viết

    • 556 Được cảm ơn

    #59
    Đoạn này thấy ko ổn, vì mình thường trốn trai mà mình ko thích tiếp bằng cáng đóng cửa , tắt đèn, ko nghe ĐT, coi như đi vắng, chả ai lao ra khỏi nhà giữa đêm để trốn thế này cả.
    • 278 Bài viết

    • 197 Được cảm ơn

    #60
    Chưa có phần tiếp theo ạ
    Bình yên ta mừng... Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng...
    :Smiling::Smiling::Smiling:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)