TIN TÀI TRỢ.

Nếu chỉ là giấc mơ...

  • 18.3K Lượt chia sẻ
  • 4.4M Lượt đọc
  • 926 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #1
    Đáng lẽ giờ này tôi phải đang vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ lễ dài những người thương yêu nhưng - vâng, lại chữ "nhưng" mà cuộc sống này chẳng bao giờ thiếu - nhưng tôi lại ngồi đây với một tâm hồn trống rỗng, một trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Không thể hét to, không thể rủ rỉ tâm sự cùng ai và cũng không thể chôn vùi tận đáy lòng - đấy chính là cảm giác bất lực khi muốn phát điên mà không thể lên cơn, muốn tự đào hố chôn mình nhưng lại chẳng đủ can đảm... Tôi - người đàn bà tuổi ngoài ba mươi, chẳng có gì nổi bật ngoài niềm tin sắt đá rằng có thể tự nắm vận mệnh của mình trong tay sau bao nhiêu phong ba bão táp mà cuộc đời đã hào phóng ban tặng nhưng đến giờ phút này cũng chỉ có thể tự khinh bỉ mình rằng "còn khướt mới tu luyện thành chính quả".

    Và đây là câu chuyện của tôi:

    Cho tới bây giờ tôi mãi không quên một buổi sáng mùa thu, đúng vào ngày tựu trường năm lớp 10, khi tôi đang thong dong đạp xe đến trường thì bất ngờ bị tông từ phía sau. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi đã thấy mình rơi tõm xuống cái mương nước thải mà sau trận mưa to đêm qua mùi hôi thối của nó càng thêm nồng nặc. Uống mất vài ngụm nước cống xong tôi mới cuồng cuồng tìm cách bò lên bờ trong tâm trạng cực kỳ hoảng loạn. Lên đến bờ mới thấy kẻ gây tại nạn, một đứa con trai cũng mặc đồng phục học sinh của trường cấp 3 mà tôi sắp học đang xõng xoài bên cạnh hai chiếc xe đạp chồng lên nhau. Lúc này vài người đi đường đã xúm lại quanh cậu ta. Nhốn nháo một hồi mấy người nọ cũng xác định cậu ta bị gãy tay mà quên béng mất tôi mới là nạn nhân của vụ tông xe hết sức lãng xẹt này. Cứ thế những người lớn kia đưa cậu ta đi bệnh viện còn tôi thì được một bác tốt bụng đưa về tận nhà, chiếc xe đạp mini mới cong giờ đã rúm ró như một mớ sắt vụn được buộc đằng sau xe máy của bác ấy.

    Đấy, ngày chúng tôi lần đầu gặp nhau cũng chính là ngày mà lần duy nhất trong đời cho tới thời điểm này tôi phải uống mấy ngụm nước cống thối hoắc. Giờ ngẫm lại mới thấy đấy chính là điềm báo cho quãng đời đen tối của tôi sau này - mà thực sự so với nước cống còn bốc mùi kinh khủng hơn.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #2
    Ngày hôm sau đến trường, nhận lớp mới, bạn mới xong chưa kịp hân hoan thì đã thấy một thằng con trai với cánh tay phải bị bó bột đang treo lủng lẳng trước ngực cũng lò dò bước vào lớp. Hơn thế cậu ta còn thản nhiên ngồi ở vị trí ngay trước mặt tôi. Vừa ngạc nhiên vừa bực tức khi nhớ cái cảnh bị uống nước cống nhưng tôi chẳng biết làm gì hay nói gì mà chỉ có thể dành cho cậu ta một cái lườm cháy mắt từ phía sau. Hôm qua nhờ phúc lớn của ông bà, tôi bị ngã xuống mương nhưng không bị gì ngoài mấy vệt trầy xước ở chân và tay. Còn kẻ "tội đồ" kia tuy bị gãy tay nhưng có vẻ không hề nhận ra tôi chính là nạn nhân của cậu ta nên chỉ một lúc sau cậu ta đã quay xuống bàn tôi cười hì hì làm quen.

    Năm học lớp 10 trôi qua bình yên, ngoài mấy đứa bạn thân ngồi cùng bàn lúc nào cũng tíu tít bên nhau ra tôi đối xử với tất cả bạn bè cùng lớp khá thân thiện, chỉ duy nhất cái người kia thì khá lạnh nhạt. Cậu ta chỉ cần mở miệng mượn bất cứ thứ đồ dùng học tập của tôi, tôi cũng thấy khó chịu. Nhưng chẳng tránh được, con trai vốn cẩu thả mà cậu ta lại chúa hay quên đồ nên cứ thi thoảng tiện thể lại quay xuống bàn tôi nhón cái thước, cái bút chì hay cục tẩy. Bọn bạn cùng bàn dần dần cũng nhận ra là tôi "ghét" cậu ta vì vậy thi thoảng chúng lại trêu tức tôi bằng cách gán ghép tôi với cậu ta. Những lúc ấy tôi thường gào lên mà phản đối rằng "nằm mơ" hoặc "thà điên còn hơn"... Song tôi càng tỏ ra tức tối thì càng bị trêu đến nỗi tôi nhìn cậu ta càng ghét thêm và đòi đổi chỗ ra ngoài đầu bàn ngồi để tránh phải nhìn thấy cái đầu tổ quạ của cậu ta thi thoảng lại lắc lư trước mặt - đúng là "kẻ thù truyền kiếp".

    Năm lớp 11, cô giáo chủ nhiệm mới thay đổi vị trí ngồi. Bàn của tôi đang ở vị trí thứ hai thì chuyển xuống vị trí thứ tư, còn bàn của cậu ta đang ở vị trí đầu thì chuyển xuống vị trí thứ hai nhưng ở dãy bên kia. Cậu ta vẫn ngồi chỗ trong cùng còn tôi sau khi thoát khỏi cảnh bị buộc nhìn cái đầu tổ quạ thì cũng trở về chỗ cũ mà trả lại chỗ ngồi đầu bàn cho T. - đứa bạn thân kiêm lớp trưởng mới. Lý do đưa ra là nó làm lớp trưởng phải đi lại nhiều nên ngồi đầu bàn là hợp lý nhất...

    Ngày tháng yên bình trôi qua cho đến một hôm tôi cứ có cảm giác bị ai đó nhìn trộm trong lớp. Ngó nghiêng, để ý khắp lượt từ trên xuống dưới mấy ngày liền cũng không phát hiện ra "kẻ tình nghi" nào nên tôi nghĩ chắc mình tự huyễn hoặc. Làm quái gì có ai thèm nhìn trộm đứa con gái có bộ tóc vàng như râu ngô, trên mặt thi thoảng lại nổi lên vài cái mụn trứng cá, tướng tá thì chẳng khác củ khoai tây tròn ung ủng... Nghĩ vậy nên tôi không thèm truy tìm "kẻ tình nghi" nữa nhưng cái cảm giác bị nhìn trộm thì thi thoảng lại xuất hiện. Hôm kiểm tra hết học kỳ 1 môn Lịch sử, tôi làm bài xong sớm 10 phút nên ngồi ngó nghiêng xung quanh. Tôi vừa lướt mắt một vòng quanh lớp thì khựng lại khi phát hiện cái tên con trai đã tông xe vào mình vừa quay xuống nhìn tôi. Chỉ một loáng nhưng tôi bắt đầu nghi ngờ vào cảm giác của mình. Sau hôm thi Sử tôi để ý thấy thi thoảng cậu ta lại quay xuống nhìn mình. Thì ra linh cảm của tôi không sai, chỉ có điều tôi chẳng vui mừng gì với kẻ mình đã có ấn tượng xấu ngay từ đầu... Nhưng mà bị nhìn trộm mãi cũng thành... thói quen đến mức thi thoảng tôi cũng liếc xem cậu ta có nhìn mình hay không. Nếu hôm nào cậu ta nghỉ học là tự dưng tôi lại cảm thấy thiếu thiếu... Tuổi học trò đôi lúc có những suy nghĩ hay hành động thật không logic như vậy.

    Nhoằng một cái đã đến năm học lớp 12. Sau kỳ nghỉ hè thì đứa nào nom cũng có vẻ chững chạc hơn hẳn. "Kẻ thù truyền kiếp" của tôi đã kịp đổi mới cái đầu tổ quạ bằng mái tóc húi cao, gọn gàng nhưng tóc cậu ta vốn mềm và hơi xoăn nên tạo cảm giác bồng bềnh khá bắt mắt. Tôi bắt đầu để ý cậu ta nhiều hơn. Để ý xem mấy giờ cậu ta đến lớp, cậu ta thích học môn nào, khá môn nào, chơi thân với đám bạn nào... Tôi lần đầu tiên thấy mình hơi thích một đứa con trai.Chỉ có điều đứa con trai ấy dạo này ít nhìn trộm tôi và thi thoảng trên đường tới trường tôi lại bắt gặp cậu ta đạp xe song song với cô bạn cùng lớp tên H.A. H.A so với tôi đúng là một trời một vực, cô bạn nhìn rất nữ tính, mái tóc dài lúc nào cũng để xõa ngang vai chứ không buộc túm lên, quan trọng nhất là dáng người mỏng manh, eo ót chứ không tròn ủng như tôi. Tôi bắt đầu biết...ghen. Dù bên ngoài tỏ ra rất bình thường nhưng lúc nào tôi cũng ngấm ngầm để ý hai người kia cũng như các câu chuyện liên quan đến họ. Đến khi tôi nhận ra mình đã yêu "kẻ thù truyền kiếp" của mình thì cũng là lúc chúng tôi tốt nghiệp cấp 3 và chuẩn bị thi đại học.

    Sau buổi liên hoan chia tay đẫm nước mắt tuổi học trò chúng tôi mỗi đứa một phương chuẩn bị hành trang cho kỳ thi đại học cam go quyết liệt. Tôi thi khối D còn cậu ta thi khối A nên cơ hội gặp nhau ở lò luyện thi là hầu như không thể. Tôi cứ vậy vừa ôn thi đại học vừa nhớ tới một người, và đôi lúc thở dài tự hỏi không biết cậu ta có nhớ tới mình không rồi lại chua xót khi nghĩ cậu ta có lẽ nhớ H.A và đang ở bên H.A. Tôi không biết tình cảm của cậu ta đối với mình là gì, với H.A là như thế nào nhưng những dòng chữ ngắn ngủi: "Chúc H mọi điều tốt đẹp nhất và luôn nhớ về mình. Ký tên: B.trai V.P" mà cậu ta viết trong sổ lưu bút của tôi chính là nguồn động lực để tôi vượt qua kỳ thi đại học. Hai chữ "Bạn trai" kia không biết tôi ngắm nhìn biết bao lần đến mức thuộc làu cả từng nét chữ, dấu chấm, dấu than. Tôi luôn hình dung cảnh chúng tôi gặp lại nhau sẽ như thế nào, và tôi mong chờ cái nắm tay đầu tiên trong đời với người con trai mà mình thích...
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #3
    Nhưng, vâng, lại là chữ "nhưng", cái ngày gặp lại mà tôi đau đáu mong chờ đó cũng phải đến hai năm sau mới trở thành sự thật.

    Từ buổi liên hoan chia tay, ngoài mấy đứa bạn thân cùng bàn ra còn lại lớp tôi hầu như không có dịp gặp lại, chỉ là thông qua nhau mà biết người nào đỗ trường này, người nọ đỗ trường kia và một số người thi trượt nhưng tôi lại không nghe được bất kỳ tin tức gì về cậu ta. Mấy lần tôi giả vờ vô tình nhắc đến cậu ta với đám bạn thân nhưng đứa nào cũng lắc đầu không biết mà tôi lại chẳng dám hỏi ai khác. Cậu ta cứ như đã bốc hơi khỏi mặt đất.

    Tôi may mắn đỗ đúng trường ĐH mà tôi yêu thích rồi bắt đầu trải nghiệm cuộc sống sinh viên trong ký túc xá. Hai năm quen với "canh không người lái", thịt "pơ-luya", cơm "mậu dịch" khiến tôi từ một đứa tròn như củ khoai tây cũng bắt đầu có eo, khuôn mặt theo đó cũng mất luôn dáng "chiếc đĩa tây" mà trở nên gọn gàng hơn. Nói túm lại, tôi đã thay đổi đến mức đám bạn cũ ngỡ ngàng khi gặp lại nhưng cũng chỉ ở mức từ 1 con vịt xấu xí thành 1 con vịt đang trổ mã.

    Đêm trước ngày họp lớp sau hai năm ra trường, tôi hồi hộp đến mức không ngủ được. Theo thông tin từ đám bạn tôi biết cậu ta cũng sẽ tham dự họp lớp lần này, nếu vậy chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Mà gặp lại nhau rồi sẽ ra sao? Liệu người ta có còn nhớ đến mình không? Mà nếu còn nhớ thì tại sao hai năm qua không tìm cách liên lạc? Mấy câu hỏi này cứ lởn vởn khiến tôi bứt rứt, khó chịu. Tôi ngồi bật dậy, xuống giường lần mò mở cửa phòng bước ra ban công. Một đêm trăng sáng, chưa bao giờ tôi thấy ánh trăng sáng đến vậy, soi tỏ mọi thứ xung quanh rõ mồn một. Tôi đứng trên ban công nhìn lên bầu trời phía xa xa nơi có vài ngôi sao lấp lánh, lòng lại quặn thắt khi nhớ lại quãng thời học sinh ngây ngô khờ dại. Liệu tình yêu của tôi dành cho người ấy có phải là "tình yêu bọ xít" tuổi học trò như người ta vẫn hay nói tới không? Mà nếu chỉ là tình yêu bọ xít thì tại sao tôi lại khát khao, lại nhớ nhung người đó đến vậy? Nhớ người ta đến mức ăn không ngon, ngủ không yên, xung quanh lúc nào cũng tràn ngập bóng hình người ấy. Nhớ người ta nhưng không biết người ấy có nhớ mình không, cảm giác này thật sự rất khó chịu. Khó chịu đến mức luôn cáu kỉnh với mọi thứ xung quanh nhưng sau đó lại tự dặn mình phải "dịu dàng", kìm chế để không bị mất hình tượng. Nói tóm lại nỗi nhớ ấy thấm sâu tận tâm can, day dứt tận dáy lòng...

    Ngồi ngắm trời đất đến hơn bốn giờ sáng tôi mới quay vào phòng chợp mắt. Đến lúc tỉnh lại thì cũng chỉ mới 6h bởi vì tôi không dám ngủ say, sợ mình bỏ lỡ mất buổi họp lớp. Trên đường đến điểm hẹn, tim tôi đập thình thịch, chân tay cứ tự nhiên mềm nhũn giống như người bị tụt huyết áp. Lúc bước vào quán cafe tôi phải khoác vai T., giả vờ õng ẹo với nó nhưng thực chất là để che giấu cảm xúc đang mãnh liệt trào dâng trong lòng. Nhìn qua một lượt những người đã có mặt tôi không nhìn thấy cậu ta đâu, trong lòng rộ lên cảm giác thất vọng chán chường. Mặc cho bạn bè huyên thuyên, bắng nhắng tôi chỉ ngồi im và đôi lúc làm vài động tác để cố tỏ ra mình vẫn đang theo dõi câu chuyện.

    10 giờ P. mới đến. Ập vào như một cơn gió lốc. Trên người khoác bộ quân phục trắng xanh lạ lẫm. Rồi cậu ta trở thành tâm điểm của cả lớp. Sau khi khống chế quả tim đánh lô tô trong lồng ngực dần ổn định, tôi lặng lẽ ngồi quan sát P. Cậu ta có vẻ cao hơn rất nhiều so với hai năm trước, da đen bóng nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ rắn rỏi vì sương gió. Nói tóm lại nhìn rất đàn ông, chững chạc hơn hẳn đám con trai trong lớp. Tôi đã chuẩn bị tình huống xấu nhất là P. sẽ đến cùng H.A nhưng không có H.A tâm trạng tôi vẫn vô cùng bất ổn. Được nhìn thấy người đã khiến mình suốt đêm qua mất ngủ tôi không có cảm giác vui mừng mà chỉ thấy lạ lẫm. Đám bạn tự nhiên phát hiện ra tôi chưa nói câu nào thì bắt đầu quay sang trêu trọc. Chủ đề cũ rích là lại gán ghép chúng tôi với nhau. Không nhảy dựng như mọi khi, lần này tôi chỉ ngồi đó mà cười ngốc nghếch, chỉ mong sao lời trêu ghẹo kia có thể trở thành sự thực. Tôi nhìn P. thì thấy P. cũng cười nhưng nụ cười đó khá thoải mái, tự nhiên giống như tất cả chỉ là trò đùa. Mà quả thật, mọi thứ cũng chỉ đang là trò đùa.

    Rồi cũng vì trò gán ghép, lúc đi ăn tôi được đùn đẩy ngồi cạnh P. Trái tim vốn đã không thể khống chế giờ lại bắt đầu nhảy loi choi trong lồng ngực. Tôi càng vờ tỏ ra bình tĩnh thì tim càng đập nhanh. Trong bữa ăn rốt cuộc tôi cũng được biết cách đây 2 năm P. đã thi đỗ một trường quân sự phía nam và giờ đang là học viên năm thứ 2 ngành Cảnh sát biển. Hai năm liền không được về nhà, điện thoại không, thư từ ít chính là lý do khiến cậu ta giống như đã bốc hơi mất. Tôi chợt thắc mắc vậy không biết hai năm qua cậu ta có liên lạc gì với H.A không, suy nghĩ này cứ thôi thúc mãi đến khi tôi không thể nhịn được mà bật thành lời:
    - Sao hôm nay tớ không thấy H.A? P. có hay liên lạc với H.A không?
    - Năm đầu tiên thi thoảng mình với H.A có viết thư nhưng mình bị mất liên lạc với H.A một năm nay rồi.
    - H.A? Nó chẳng đi lấy chồng từ năm ngoái, liên lạc với ông làm gì? - Một cậu bạn ngồi cạnh P. nghe chúng tôi nói chuyện thì xen vào.
    - H.A lấy chồng? Khi nào? Sao không thấy mời ai ở lớp? - T. ngồi phía bên kia cũng quay sang hỏi một tràng dài.
    - Bà hỏi tôi, tôi biết hỏi ai? Tôi nghe chị gái tôi kể từ năm ngoái mà quên mất không báo cho mọi người, chị gái tôi chơi với chị H.A nên mới biết. Hình như là lấy một anh Việt kiều, lấy xong thì theo chồng ra nước ngoài luôn. Nói tóm lại tôi chỉ biết có thế thôi. - Cậu bạn chốt lại.
    Vậy là chủ đề lại quay sang H.A. P. trầm mặc hẳn từ sau khi nghe tin H.A đã lấy chồng. Tim tôi chợt nhói đau. Bây giờ có lẽ tôi đã biết câu trả lời của hai năm trước đây, P. đối với tôi và H.A hoàn toàn khác nhau, tôi rốt cuộc cũng chỉ là cô bạn cùng lớp mà thôi. Chữ "Bạn trai" trong sổ lưu bút kia có lẽ chỉ mang ý nghĩa "bạn là con trai, giới tính nam".
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #4
    Thất vọng với mối tình đầu chưa kịp nở đã sớm tàn lụi, suốt buổi họp lớp còn lại tôi như người mất hồn. Mọi hành động đi đứng, nói cười hoàn toàn diễn ra theo phản xạ tự nhiên. Đêm hôm đó về tôi lại mất ngủ, thì ra cảm giác yêu đơn phương là thế này. Khao khát, trống rỗng và cô đơn. Trăng đêm nay vẫn sáng nhưng tôi lại thấy mọi thứ xung quanh thật mờ ảo, khó nắm bắt. Người kia chắc chắn cũng đang thao thức giống tôi và tôi đoán rằng cậu ta có khi còn đau khổ hơn tôi gấp vạn lần bởi vì con đường dẫn đến niềm hy vọng bị chặt đứt hoàn toàn, không còn có lấy một cơ hội để cậu ta phấn đấu. Đau cho mình, đau cho người. Tôi lại nhớ về vụ tại nạn 5 năm về trước. Đến bây giờ tôi vẫn chưa biết vì sao cậu ta lại tự dưng tông vào tôi, vốn dĩ tôi đã mơ mộng một ngày nào đó chúng tôi vừa nắm tay nhau đi tôi sẽ vừa hỏi cậu lý do của vụ tai nạn hy hữu ấy là gì... Bao nhiêu dự định, bao nhiêu khát khao, bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu nỗi niềm cứ thế bị cuốn trôi đi mất...

    Chín giờ sáng hôm sau, khi tôi vẫn còn thổn thức trên giường thì em gái tôi gọi tôi dậy có bạn đến tìm. Đang là kỳ nghỉ hè nên đám bạn thân của tôi ngày nào cũng léo nhéo tụ tập ăn uống, chơi bời với nhau làm các bậc phụ huynh phát cáu. Tưởng người đến tìm lại là mấy đứa bạn nên tôi cứ oằn èo trên giường mãi, mười phút sau em gái tôi lại chạy lên gọi:
    - Chị xuống nhanh đi, bạn chị chờ nãy giờ.
    - Bảo nó lên đây đi.
    - Bảo anh ấy lên đây á? Bạn trai chị à?
    - Cái gì? - Tôi ngồi phắt dậy - Bạn trai nào? Không phải tụi con T. à?
    - Không.
    - Ai thế nhỉ?
    - Em chưa gặp bao giờ. Anh ấy bảo là bạn học cùng cấp 3...
    Tim tôi chợt nhói lên, có lẽ nào... Vậy là tôi ba chân bốn cẳng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi chạy xuống nhà.
    Là P. - P. đang nói chuyện với bố tôi rất vui vẻ. Bố tôi vốn là bộ đội nghỉ hưu nên khi gặp được người cùng chung chiến tuyến thì như cá gặp nước cứ thế mà nói, mãi tôi chẳng chen vào được câu nào đành ngồi nghe hai người nói chuyện. Một lát sau bố tôi biết ý đứng dậy ra ngoài vườn tỉa cây. Trong phòng khách lúc này chỉ còn tôi và P.
    - Đêm ngủ muộn à sao giờ này mới dậy? - P. hỏi.
    - Ừ, hôm qua vớ được cuốn truyện hay quá đọc đến sáng luôn.
    - Đi uống cafe với mình không?
    - Bây giờ á?
    - Ừ.
    Chỉ mới thế này thôi tôi đã mất bình tĩnh lắm rồi, nếu ngồi đối diện với cậu ấy trong quán cafe tôi sẽ thế nào? Tôi nửa muốn đi nửa lại không.
    - H. bận à? Nếu bận thì để khi khác, đằng nào đợt này mình cũng nghỉ phép hai tháng. - P. thấy tôi do dự nên nói luôn.
    - Không... Không bận. Chờ tí nhé. Tớ thay quần áo rồi đi.
    - Ừ.
    Nói xong tôi lao vút lên tầng thay quần áo, bước chân như không có trọng lực, cứ thế nhẹ bẫng đi...

    Chúng tôi ngồi ở bàn sát mép nước trong quán cafe ven hồ. Buổi sáng mùa hè oi ả khiến cho tâm trạng tôi càng thêm kích động. P. vừa quấy ly cafe vừa ngẩng đầu nhìn tôi bảo:
    - H. thay đổi nhiều quá, hôm qua tí nữa mình không nhận ra.
    - Thật không? Chắc là già hơn rồi.
    - Haha... Làm gì đến mức ấy. - P. cười rất sảng khoái.
    - Ở nhà em tớ suốt ngày gọi tớ là "bà cô già".
    - Nhà H. vui nhỉ. Bố H. có vẻ dễ tính.
    - Bố tớ mà dễ tính á? Cậu không ở cùng nên không biết đâu. Lúc bố tớ nổi cáu thì mấy chị em tớ chỉ còn cách chui vào xó mà trốn thôi.
    - Haha...
    Câu chuyện giữa chúng tôi rất thoải mái, tôi dần thả lỏng được tinh thần, không còn căng thẳng như lúc đầu nữa. Tán gẫu đủ thứ chuyện lại quay về hồi mới vào lớp 10. Tôi chớp cơ hội:
    - Thực ra P. đang nợ tớ một chuyện.
    - Tớ nợ á? Chuyện gì?
    - Hôm mới vào lớp 10 sao lại bị gãy tay?
    - Bị tông xe đạp. Sáng hôm tập trung tớ đạp xe nhanh, đến lúc nhìn thấy người đi trước muốn tránh không tránh được, xe bị đứt phanh nên đâm vào người ta. May mà người kia không bị làm sao.
    - Ừ, chỉ uống mất hai ngụm nước cống thôi mà.
    - Uống nước cống? Sao H. biết?
    - Vì tớ chính là nạn nhân của P.
    - Cái gì???
    ...
    Thật sự viết đây đây tôi đang mỉm cười...Tình huống này còn hấp dẫn hơn trong tiểu thuyết. Khuôn mặt của P. lúc đó y như mới từ trên trời rơi xuống. Rồi P. giải thích lúc bị ngã xe cậu ta gãy tay, đau quá chẳng để ý gì mà khi ấy nhiều người vây xung quanh rồi đưa cậu ta đi bệnh viện nên không biết đã đâm phải ai, chỉ nghe mọi người nói là không bị gì. Đến lúc ra về tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Ít ra tôi cũng biết được lý do cậu ta ngã xe và không nhận ra tôi. Hơn nữa chúng tôi nói chuyện khá hợp ý. Khao khát bị kìm nén từ hôm qua lại bùng lên mãnh liệt trong tôi...

    Kết thúc kỳ nghỉ hè tôi đã gom góp được khá nhiều kỷ niệm giữa hai đứa. Chúng tôi trao đổi địa chỉ để viết thư cho nhau. Hành trang bước vào năm học thứ ba của tôi chính là niềm hy vọng về một hạnh phúc không còn quá xa.

    Trong hai năm cuối của thời sinh viên tôi và P. đã viết cho nhau hàng trăm lá thư. Ngày đó internet chưa phát triển như bây giờ, điện thoại lại càng là một loại dịch vụ xa xỉ chỉ dùng khi có việc khẩn cấp nên cứ mỗi cuối tuần tôi lại nhấp nhổm chạy lên phòng thông tin của trường để tìm thư. Mỗi lần nhận thư là một lần vui nhưng cũng lại là một lần tôi thất vọng. Nội dung trao đổi cũng chỉ là công việc học tập, cuộc sống, mong ước... Những lá thư của P. chưa bao giờ có một câu viết gì hứa hẹn hay vượt qua giới hạn tình bạn, còn tôi cùng lắm cũng chỉ dám thêm vài câu thơ với ý tứ xa xôi... Một người đuổi, một người chạy... Cứ thế thời sinh viên vụt trôi. Tôi ra trường, đi làm. Công việc căng thẳng, bận rộn nên tôi dần ngại viết thư tay. Có lẽ P. cũng nhận ra tôi không còn quá mặn mà với những cánh thư như cũ nên cậu ta ít viết thư cho tôi hẳn. Chúng tôi vì thế ngày càng xa nhau... Đến khi tìm lại được nhau thì cả hai đều đã có những vết thương lòng khó mà hàn gắn được.
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #5
    Mối tình đầu - Tình đơn phương cũng dần trôi vào quên lãng theo guồng quay của cuộc sống. Tôi đã không còn là cô gái mộng mơ như ngày nào. Những va chạm trong công việc, đời thường khiến tôi sống ngày càng lý trí hơn. Mọi niềm vui nỗi buồn đều được giải quyết bằng lý trí mà không phải bằng cảm tính. Hai mươi bốn tuổi tôi chưa từng nắm tay một người con trai theo đúng nghĩa bạn trai hay người yêu. Ai cũng cho rằng tôi sống quá lý trí đến mức tự đánh mất những cơ hội để thưởng thức tình yêu thời tuổi trẻ. Mẹ tôi trước kia luôn phản đối gay gắt chuyện con cái yêu đương trong quá trình học nhưng đến khi con gái bà đã ra trường đi làm được hai năm mà vẫn không có một mảnh tình vắt vai thì bà bắt đầu thở dài. Nhiều khi nhìn đám bạn nhí nhố thủa nào giờ đứa thì đã lấy chồng có con, đứa thì đang yêu đương thắm thiết trong khi mình vẫn một cõi đi về khiến tôi thực sự cô đơn, buồn chán. Nhưng nỗi cô đơn, sự buồn chán ấy ngay lập tức lại được khỏa lấp bằng công việc, hội hè... Tôi ngỡ mình giống như một cái cây đã đến tuổi trưởng thành nhưng lại không tìm đâu ra nguồn dinh dưỡng hợp lý để mà đơm hoa kết trái. Cây không đơm hoa kết trái rồi cây sẽ héo mòn...

    Cho tới một ngày tôi không cưỡng lại định mệnh...

    Tiếng chuông điện thoại lảnh lót vang lên giữa mùa đông lạnh giá, tôi thò tay lấy điện thoại, nhìn thấy số lạ thì bấm nút từ chối cuộc gọi luôn. Điên hay sao mà mới 6 giờ sáng đã gọi điện? Tôi vừa vùi đầu vào gối thì điện thoại lại kêu, vẫn số lạ kia, tôi thoáng giật mình, sợ ai đó có chuyện gì gấp cần tìm mình. Vậy là nhấn phím trả lời.
    - Alo (giọng ngái ngủ)
    - Th. à! - Giọng đàn ông trầm đục.
    - Th. nào? Nhầm số rồi nhé.
    Tôi điên tiết gắt to rồi ngắt bụp máy. "Nhầm nhọt vớ vẩn". Tôi vừa rủa xong chưa kịp cất điện thoại thì nó lại kêu thêm lần nữa. Chết tiệt, vẫn là cái số vô duyên vô dáng kia. Chẳng cần lằng nhằng gì thêm tôi tắt nguồn máy luôn. Hậm hực một lúc rồi tôi lại quay ra ngủ. Khi tỉnh dậy đã...9 giờ sáng. Điện thoại tắt, làm gì còn chuông báo thức lúc 7 giờ như mọi khi. Lần đầu tiên trong đời tôi đi làm muộn vì lý do lãng nhách là ngủ quên. Đến công ty bị Sếp chửi te tua vì đáng lẽ họp phòng lúc 9h nhưng 10h tôi mới vác mặt đến, đã thế điện thoại còn tắt máy, không ai gọi được. Tôi câm nín vừa về chỗ làm việc vừa bật điện thoại. Lúc đi vội quá quên bật nguồn. Mở điện thoại thì nhận được mấy tin nhắn liền. Trong đó có 1 tin nhắn của số máy buổi sáng đã gọi nhầm kia.
    "Tôi nhầm số. Xin lỗi bạn nhé." Vừa bị Sếp chửi, vừa bị cái tên khùng này chọc giận, tôi điên tiết nhắn lại "Rỗi việc không có gì làm nên điên hả?". Người kia lại nhắn xin lỗi một lần nữa. Tôi thấy mình giận cá chém thớt cũng hơi quá đáng nên cho qua, không nhắn lại đôi co gì nữa. Mọi việc coi như xong.

    Chỉ có điều, từ hôm đó mỗi ngày tôi lại nhận được vài tin nhắn của người kia. Nội dung thì đại loại:
    "Bạn ăn cơm chưa?", "Bạn đang làm gì?", rồi chúc sáng, trưa, tối vui vẻ, ngủ ngon... Ngày nào tôi đọc tin nhắn cũng phát ngán. Quá tẻ nhạt. Chiêu trò làm quen cũ rích. Tôi không bao giờ nhắn lại, thậm chí có khi vừa nhìn tin nhắn hiện số kia lên đã xóa luôn không thèm đọc. Cứ như vậy được đến hơn một tháng thì tôi bắt đầu tò mò về cái kẻ "thần kinh không bình thường kia". Có đôi khi tôi cũng nhắn lại vu vơ câu cảm ơn này nọ... Nói chung cuộc đời chẳng ai lường trước được chữ "ngờ" khi mà tôi dần dần quen nhận tin nhắn của kẻ "thần kinh không bình thường" nọ giống như uống nước hay ăn cơm hàng ngày. Nếu hôm nào đó không nhận được tin nhắn nào là tôi lại mong ngóng. Nhắn tin chán rồi dần chuyển sang nói chuyện trực tiếp.

    Qua câu chuyện tôi được biết anh hơn tôi 3 tuổi, hiện đang làm công việc kinh doanh tự do, anh có 1 xưởng cơ khí nho nhỏ đủ để nuôi sống anh em, bạn bè. Anh khá hài hước, tính tình có vẻ phóng khoáng, thoải mái. Anh còn kể cho tôi nghe nhà anh có ba anh em, bố anh mất sớm nên anh phải bươn chải giúp mẹ nuôi em ăn học và mới chỉ tốt nghiệp cấp 3... Thực ra tôi không quan tâm lắm đến chuyện anh làm gì, gia đình anh ra sao vì tôi nghĩ quan hệ giữa chúng tôi chỉ là mối quan hệ ảo. Cho nên tôi chưa từng bao giờ hỏi anh ở đâu hay có bất kỳ câu hỏi nào khác liên quan đến vấn đề riêng tư, tôi cũng chẳng nói nhiều về mình. Tôi chỉ cần người buôn dưa lê, dưa cà tâm đầu ý hợp... Càng ngày tôi càng thích giọng nói trầm ấm và nam tính kia. Có hôm chúng tôi nấu cháo điện thoại mấy tiếng đồng hồ.

    Buổi tối nọ, anh gọi cho tôi rất khuya, nói rằng mới đi tiếp khách về. Giọng anh có vẻ hơi say. Tôi bảo anh đi ngủ nhưng anh không đồng ý. Rồi anh nói:
    - Hay là mình gặp nhau thử xem sao.
    - Gặp nhau á? Để làm gì? - Tôi hơi bất ngờ trước lời đề nghị của anh.
    - Em không muốn gặp anh à?
    - Không. - Tôi thẳng thừng.
    - Tại sao không?
    - Vì mối quan hệ này chỉ là mối quan hệ ảo. Biết đâu anh lại chẳng già như ông lão 60, còn em xấu như ma lem. Gặp nhau để thất vọng à?
    - Ai nói anh già như ông lão 60? Hay là em không tự tin với chính mình?
    - Đúng vậy. - Tôi thẳng thắn thừa nhận. Tôi rất thích tán chuyện phiếm với anh, thích ba hoa chích chòe những chuyện bực mình ở công ty hay ngoài đường cho anh nghe nhưng tôi cũng sợ nếu gặp nhau cả hai đều thất vọng về nhau thì thế nào? Chắc chắn chẳng còn những buổi buôn dưa lê dưa cà cháy máy thế này nữa. Mà tôi cũng chẳng còn chỗ nào để trút sạch mọi hỷ, nộ, ái, ố mà không sợ bị phát hiện.
    - Anh không quan trọng hình thức...
    - Haha... Ai chẳng nói thế, đến khi thực tế thì lại bỏ của chạy lấy người... - Tôi nhân tiện thấy anh đang nghĩ mình quá xấu nên không tự tin mà làm tới.
    - Anh chỉ muốn nhìn thấy em thôi mà.
    - Không, nhất định không. - Tôi cương quyết.
    Anh đành thở dài, im lặng. Tôi tắt điện thoại muốn ngủ nhưng không tài nào ngủ nổi. Tâm trạng lại phức tạp, hỗn loạn như cái đêm thất tình mấy năm về trước.
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #6
    Sau hôm đó chúng tôi vẫn nhắn tin, gọi điện bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Lại thêm hai tháng nữa. Lúc này chúng tôi quen nhau đã hơn sáu tháng (tính từ ngày anh gọi nhầm số).

    Vào một buổi chiều tôi nhận được cuộc gọi từ một người tự xưng là nhân viên của nhà mạng Mobiphone - mạng điện thoại tôi đang dùng. Anh ta nói đợt lễ 30/4, 1/5 vừa rồi họ có tổ chức quay số trúng thưởng cho những khách hàng có cước điện thoại hàng tháng từ 500 ngàn trở lên. Tôi may mắn trúng giải khuyến khích là một bộ cốc thủy tinh cao cấp. Anh ta yêu cầu tôi cho anh ta địa chỉ đến giao quà. Tôi nghi ngờ bị lừa nên nói là tôi đang bận, mấy phút sau hãy gọi lại. Ngắt máy xong tôi gọi luôn cho tổng đài Mobiphone để kiểm tra xem có chương trình đó không, họ nói là có. Vậy là tôi yên tâm cho người kia địa chỉ công ty khi anh ta gọi lại rồi còn cẩn thận hẹn giờ giao - nhận quà.

    Ba ngày sau, người kia đến giao quà. Khi lễ tân báo có khách đợi, tôi vội chạy ra ngay. Có hai người đàn ông trẻ đang ngồi trên chiếc ghế sofa nhưng không hề mặc đồng phục Mobiphone nhưng trên bàn lại đặt túi quà lớn có logo của nhà mạng này. Tôi không chắn chắn lắm đành tiến lại hỏi cô bé lễ tân:
    - Khách của chị đâu?
    - Hai anh kia kìa. - Cô bé chỉ ra hai người đang ông lúc này đang nhìn tôi khá chăm chú.
    Một người bỗng nhiên đứng dậy, quay về phía tôi nói:
    - Chị là H.? Tôi là nhân viên của Mobiphone mang quà đến cho chị theo lịch hẹn.

    Nghe giọng nói tôi nhận ra ngay người nói chuyện với tôi qua điện thoại. Anh ta bèn cầm túi quà đưa cho tôi. Trong khi đó người còn lại kia cứ thế ngồi nhìn tôi chằm chằm khiến tôi cảm thấy hơi nhột. Chẳng lẽ trên mặt mình có cái gì lạ? Hay mình có quen anh ta? Tôi nhìn lại anh ta. Bốn mắt nhìn nhau trong giây lát. Tôi tự dưng có linh cảm tôi đã gặp người này ở đâu đó rồi nhưng không tài nào nhớ ra.

    Đưa túi quà xong, hai người đứng dậy định về. Tôi chợt nhớ ra một chuyện quan trọng:
    - Anh không cần ký giấy tờ gì để xác nhận à?
    - Không cần. Nếu có nhân viên công ty hỏi chị nhận được quà chưa chị cứ trả lời nhận rồi là được. Thế nhé.

    Nói xong hai người vội vã đi ra cửa. Tuy nhận được quà nhưng tôi lại cảm thấy sao sao, có vấn đề gì đó mà không thông suốt nhưng chẳng biết là cái gì nên đành quay về làm việc tiếp. Cuối buổi chiều, nhìn túi quà tôi lại ngẩn người, rồi quyết định gọi lại cho tổng đài nhờ họ kiểm tra xem số điện thoại của tôi có phải là đã trúng giải hay không, hay là họ giao nhầm người. Kết quả kiểm tra của nhân viên tổng đài cho thấy số điện thoại của tôi đến giải rút cũng chẳng trúng. Vậy là sao? Không tài nào hiểu nổi. Tôi gọi cho người kia hỏi thì đáp lại chỉ còn tiếng nhạc tò te tí với lời nói thản nhiên "thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Thôi xong. Mình đã bị lừa. Ai mà đùa kiểu quái quỷ này nhỉ? Đến khi tôi lý giải xong thì tôi đã như con cá nằm trên thớt để chờ bị... chặt chém rồi.
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #7
    Tôi kể cho anh nghe chuyện tôi bị... lừa. Anh cười to và bảo:

    - Làm gì có kẻ lừa nào...tốt bụng như thế. Chắc ai đó muốn tặng quà cho em nhưng không dám ra mặt thôi.

    Tôi đành ậm ừ cho qua vì xét đi xét lại chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả. Phần thưởng kia tôi vẫn để ở văn phòng công ty đề phòng một ngày nào đó chủ nhân thật của nó xuất hiện đòi về.

    Mùa hè nóng nực cũng dần trôi qua song mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn chỉ là những cuộc điện thoại không đầu không cuối. Anh có đôi lần đề nghị tôi suy nghĩ lại về việc gặp nhau, tuy từ chối nhưng tôi đã bắt đầu dao động. Giọng nói của anh chiếm cứ toàn bộ thời gian rảnh rỗi của tôi, càng ngày tôi càng mơ tưởng về người vẫn hàng đêm tâm sự với mình.

    Chúng tôi cứ nhập nhằng như thế cho đến khi anh bỗng dưng... biến mất. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy.
    Ngày đầu tiên tôi tự nhủ "Anh có việc gì đó quá bận".
    Ngày thứ hai tôi thở dài "Chắc anh chưa xong việc".
    Ngày thứ ba tôi thực sự hoảng, mọi sự tập trung đều chỉ hướng về anh, hàng ngàn hàng vạn câu hỏi cứ thi nhau hiện hữu trong đầu. Nếu anh thực sự không xuất hiện, tôi sẽ mất bao lâu để có thể từ bỏ thói quen và quên được anh? Ngay từ đầu tôi đã xác định đây chỉ là một cuộc chơi, vậy mà khi "game over" tôi lại đau khổ, dằn vặt, nuối tiếc. Nếu tôi không quá lý trí, không quá tỉnh táo thì có lẽ chúng tôi đã gặp nhau. Ít nhất một lần trong đời.

    Tôi lại trở về cuộc sống tẻ nhạt, khép kín như thời gian trước khi có anh. Nhưng tôi không còn là tôi của ngày đó vì trong lòng đã có thêm một vết thương thứ hai khiến tôi đón nhận mọi thứ bình thản hơn, bản lĩnh hơn.

    Năm ấy, cơn bão cuối cùng trong mùa mưa bão rất to. Bão đi đến đâu gây thiệt hại đến đó. Buổi chiều mưa bão, tôi ra khỏi công ty, chạy vội về phía bãi gửi xe. Mưa đã bắt đầu nặng hạt, gió to như muốn hất ngược cái ô tôi đang cầm. Điều tôi không thỏa mãn nhất khi làm việc ở công ty này đó chính là bãi gửi xe cách tòa nhà khá xa, khoảng 500m. Ngày nắng đã khổ, ngày mưa còn khổ hơn và ngày bão như thế này thì khỏi cần nói, mọi người phải rất chật vật mới đi hết quãng đường nửa km. Đang cắm cúi đi, bỗng nhiên có một người đàn ông từ phía sau chạy vọt lên chặn tôi lại. Anh ta mặc chiếc áo mưa choàng, khuôn mặt bị che gần như một nửa, chỉ hở miệng, mũi và hai mắt. Tôi vội hỏi anh ta:
    - Có chuyện gì không ạ?
    - Không mang áo mưa à? - Anh ta hỏi thay vì trả lời
    - ... Em có trong xe đằng kia rồi nên không mua áo mưa đâu anh ạ. - Tôi mỉm cười đáp vì nghĩ anh ta bán... áo mưa.
    - Haha... Làm gì có áo mưa mà bán!
    - Vậy, anh có việc gì cần gặp em à?
    - Không nhận ra người quen hả?

    Tôi nhìn anh ta lắc đầu. Ấn tượng đầu tiên là người này rất cao, đến mức tôi phải ngửa cổ lên mà nói chuyện với anh ta.

    - Chắc anh nhầm người rồi. - Tôi lại mỉm cười.
    - H., số điện thoại 090xxx, đang làm ở công ty XYZ đúng không?
    - Vâng.
    - Vậy thì có quen. Qua bên kia nói chuyện đi, chắc chắn em sẽ nhận ra anh.

    Nói xong không đợi tôi phản ứng gì, anh ta bước sang đường đi về phía quán cafe văn phòng nơi mà tôi và các đồng nghiệp thường ăn trưa. Đơ người mất mấy giây, tôi lại bắt đầu vận động lý trí để đánh giá thiệt - hơn. Làm gì có kẻ xấu nào dám dụ nạn nhân đến chỗ đông người và quang minh chính đại thế kia để ra tay? Trong quán cafe vẫn có vài người khách hơn nữa đây là quán ruột của tôi, tôi quen từ chủ quán tới nhân viên. Tôi quyết định theo anh ta qua đường.

    Tôi mang tâm trạng hơi khó chịu do quần áo bị nước mưa tạt khá ẩm ướt, mái tóc bị gió thổi cho rối tung bước vào quán. Lúc này anh ta đã cởi áo mưa, đang ngồi ở bàn sát cửa kính nhìn ra đường. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh làm tôi lóa mắt. Tôi đi đến ngồi xuống ghế đối diện và giật mình khi nhận ra anh ta chính là một trong hai người đàn ông đã trao phần thưởng của Mobiphone đến cho tôi dạo nọ.

    - Thế nào? Nhận ra người quen rồi hả - Anh ta cười cười.

    Tôi gật đầu không trả lời. Giọng nói này... Giải thưởng từ trên trời rơi xuống... Tôi chợt có một linh cảm... Linh cảm ấy khiến tôi muốn nghẹt thở... Tôi không dám nhìn anh ta nữa đành quay mặt ra ngoài đường. Mưa ngày càng to hơn, từng đợt mưa quất rào rào xuống tấm kính dày.

    - Anh có giống ông lão sáu mươi không?

    Câu hỏi của anh ta khiến chân tay tôi run lẩy bẩy. Đây chính là người bấm nút kết thúc trò chơi, người khiến tôi luôn dằn vặt, nuối tiếc suốt nửa tháng nay. Hóa ra tôi đã sớm là con cá nằm sẵn trên thớt chờ bị chặt chém từ lâu. Tôi nên ăn mừng hay nên chia buồn khi người "quản trò" đã trở lại? Trở lại bằng xương bằng thịt.
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #8
    Vậy là trong buổi chiều mưa bão ấy, tại quán cafe nọ, có 1 đứa con gái luôn ngoảnh mặt ra đường còn người đàn ông đối diện thì cứ thế giải thích.

    Đây là lời giải thích của anh ấy:

    Vì sao anh giả làm nhân viên Mobiphone lừa em? => Vì anh rất muốn gặp em nhưng em lại nhất định không đồng ý. Cho tới một ngày anh bạn thân nhận được giải thưởng từ nhà mạng, hai người mới nghĩ ra cách để anh có thể gặp em.

    Vì sao anh biến mất? => Vì em khăng khăng không muốn gặp anh dù chúng ta đã nói chuyện với nhau gần một năm. Có đôi lúc anh có cảm giác em coi anh chỉ là... thùng rác bên đường để em trút mọi thứ vào đó mà không có ý định nhìn cái thùng rác ấy một lần nghiêm chỉnh. Còn anh, anh không muốn như thế. Sau lần gặp em anh ngày càng nghĩ đến em nhiều hơn. Anh đã kiên trì hết sức để thuyết phục em gặp anh nhưng em vẫn một mực từ chối. Anh cảm thấy rất mệt mỏi nên anh đã ngắt liên lạc với em để thử lòng mình. Nếu trong một tháng anh không thể quên em thì dù em đồng ý hay không anh cũng sẽ đến gặp em mà làm rõ mọi chuyện. Còn nếu anh có thể quên em, anh sẽ nói lời xin lỗi...

    Đáp án: Anh ngày càng nhớ em nhiều hơn. Ba ngày qua chiều nào anh cũng ngồi ở quán cafe này để nhìn em đi bộ ra bãi gửi xe về nhà. Hôm nay biết có bão nên anh ngồi đây từ sớm, lúc nhìn thấy em cầm ô chật vật đi trong gió bão anh đã không kìm được lòng mà lao ra...

    Anh nói xong rồi im lặng. Tâm trạng tôi lúc đó rất mâu thuẫn. Vừa bực tức vì bị... lừa vừa có cảm giác... ngọt ngào tận đáy lòng. Một lúc sau tôi lấy hết can đảm, quay lại nhìn anh:

    - Em nghe chuyện này quen quen. Hình như tiểu thuyết đều viết vậy...
    - Nhìn anh giống kẻ... lừa đảo lắm à?
    - Không. Giống người đi săn hơn.
    - Haha... Làm gì có người đi săn nào kiên trì đuổi theo con mồi những gần một năm?
    - Biết đâu đấy... Có thể do con mồi quá... hấp dẫn.
    - Chắc vậy...

    Cuộc đối thoại dần cởi mở, bốp chát giống như chúng tôi đang nấu cháo điện thoại theo thói quen. Đến khi thành phố lên đèn, mưa đã ngớt, chúng tôi nắm tay nhau ra khỏi quán cafe. Anh bắt tôi gửi xe lại rồi đưa tôi về nhưng tôi không đồng ý vậy là anh đành đưa tôi tới tận bãi gửi xe, chu đáo mặc áo mưa cho tôi, nhìn tôi rời đi.

    Những ngày tháng yêu thương ngọt ngào của tôi đã bắt đầu như thế...
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #9
    Hết bão, anh đưa tôi về xưởng cơ khí của anh để ra mắt anh em, bạn bè. Mọi người ở đây tuy chưa gặp tôi bao giờ nhưng rất thân thiết như thể họ đã biết tôi từ lâu. Tôi cũng gặp lại người đã hùa với anh để đóng giả làm nhân viên nhà mạng mà lừa tôi. Anh ta tên M. - người bạn chí cốt, người đã cùng anh chung lưng đấu cật mở xưởng này sau gần chục năm cả hai đi làm thuê. M. xin lỗi tôi và nói rằng "vì hạnh phúc của thằng bạn thân nên anh đành có lỗi với em". Lúc đó tôi đã rất cảm động vì tình bạn thâm giao này.

    Chúng tôi trải qua hai mùa đông ấm áp bên nhau. Lúc này tất cả gia đình, bạn bè hai bên đều mong chờ ngày chúng tôi quy về một mối. Chúng tôi quyết định qua Tết, đợi mùa xuân ấm áp sẽ làm đám cưới. Lúc này tôi 26 tuổi còn anh vừa bước sang tuổi 30. Tôi đã chuyển sang một công ty khác với chế độ đãi ngộ cao hơn, cơ hội thăng tiến tốt hơn còn công việc kinh doanh của anh ngày càng phát đạt. Bàn bạc kỹ, chúng tôi quyết định mua một căn hộ chung cư ở một khu đô thị mới không quá xa trung tâm, thuận tiện cho cả hai đi làm. Tôi hân hoan, háo hức tranh thủ mọi lúc rảnh rỗi để tự trang trí, chăm chút cho tổ ấm tương lai của mình từ góc nhỏ nhất. Căn hộ hoàn thành nhưng chúng tôi không dọn về ở ngay, mỗi người vẫn ở chỗ cũ của mình để dành cho ngày trọng đại. Tuy nhiên mỗi cuối tuần chúng tôi đều trải qua những giây phút ngọt ngào hạnh phúc ở chốn thiên đường này. Mọi thứ dường như đều đã ở trong tầm tay.

    Trời yên bể lặng đến mức không ai lường trước được một trận cuồng phong sắp nổi lên.

    Chỉ còn cách ngày cưới đúng 11 ngày, khi mà mọi thứ đã đâu vào đấy thì tôi phải đi công tác ba ngày. Sau chuyến công tác này tôi sẽ nghỉ phép để làm cô dâu. Buổi sáng ngày tôi đi, anh lái xe đến nhà trọ của mấy chị em tôi đang ở đưa tôi đi ăn sáng, chở tôi đến công ty và chia tay tôi bằng một nụ hôn ngọt ngào trên trán. Hôm đó là thứ Năm, tôi hẹn anh Chủ Nhật tôi sẽ về. Ngày cưới đã cận kề mà cô dâu còn bay nhảy tận đâu đâu nên tôi rất sốt ruột. Tôi cố gắng giải quyết công việc thật nhanh, thật gọn để về sớm, an tâm làm một cô dâu rạng rỡ.

    Trưa ngày thứ 7 mọi nhiệm vụ cũng xong xuôi, tôi chạy như điên ra sân bay xếp hàng mua vé đi ngay. Vì muốn anh bất ngờ nên tôi không báo cho anh. Không hiểu sao trên chuyến bay kéo dài hai tiếng ruột gan tôi cứ nóng ran, tâm trạng thì bồn chồn bất an. Xuống sân bay, việc đầu tiên tôi nghĩ tới là về thẳng tổ ấm yêu thương của chúng tôi. Tôi biết chắc cuối tuần anh sẽ ở đó. Nghĩ tới vẻ mặt bất ngờ của anh khi tôi xuất hiện trước cửa nhà, tôi tự mỉm cười sung sướng.

    Hơn 9h tối, tôi bước ra khỏi taxi, ngẩng đầu nhìn lên căn hộ và phấn khích khi thấy đèn sáng. Anh đang ở đây. Tôi vừa đi thang máy vừa đếm số tầng, rồi cuối cùng cũng đến nơi. Tôi rón rén đứng trước cửa, bấm chuông và đợi. 5 phút sau cửa vẫn không mở, tôi bấm chuông lần hai, cánh cửa vẫn đóng chặt. Tôi đoán chắc anh đang tắm nên không ra ngay được thế là lại kiên nhẫn đợi thêm 10 phút nữa mới nhấn chuông tiếp. Lần này, có tiếng dép đi về phía cửa, tôi vội nép mình sang một bên. Khi cánh cửa bật mở, anh vừa thò đầu ra tôi đã nhảy bổ lên ôm chầm lấy anh. Anh cứng đờ người, tôi nhìn vẻ ngây ngốc của anh bật cười thỏa mãn. Không uổng công tôi cố tình tạo bất ngờ. Tôi hưng phấn đến nỗi không nhận ra anh vẫn đứng chắn trước cửa mà không kéo tôi vào nhà như mọi khi. Anh gỡ tay tôi ra rồi hỏi:
    - Em bảo mai mới về cơ mà.
    - Đáng lẽ thế nhưng xong việc em về luôn. Nóng ruột muốn chết.
    - Vậy chắc em đang rất mệt, anh đưa em về nhà nghỉ nhé?
    - Về cái gì mà về, hôm nay em ngủ ở đây.

    Tôi nói xong thản nhiên lách qua anh đi vào nhà. Anh vội chạy theo, túm tay tôi lại:

    - Không được.
    - Sao không được? - Tôi khựng lại nhìn anh.
    - ...Có bạn anh ngủ nhờ... - Anh ấp úng, vẻ mặt thiếu tự nhiên.
    - Anh M. à?
    - Không phải.
    - Vậy thì ai?
    - Bạn anh, em chưa gặp bao giờ.
    - Thì bây giờ gặp. Anh ấy đâu?
    - Đang ở trong phòng, hình như ngủ rồi... Thôi, anh đưa em về rồi sáng mai anh đến đón em đi ăn sáng nhé. Ngoan nào. - Anh xoa xoa đầu tôi, nịnh nọt.

    Tôi đột nhiên có cảm giác bất an nên nhìn anh chăm chú, thấy vậy anh gượng gạo quay mặt đi. Anh chưa bao giờ có kiểu cư xử mờ ám thế này. Người bạn ấy là ai? Tại sao không cho tôi gặp?

    - Em không về. Anh với bạn anh về nhà cũ ngủ đi. Em muốn ở đây một mình.
    - Em cố chấp thế? Anh đã nói như vậy rồi mà em còn muốn gì? - Anh nổi cáu.
    - Em chả muốn gì cả. Em chỉ muốn đi ngủ ngay bây giờ. Nếu anh không vào gọi bạn anh dậy em sẽ vào đấy.
    - Em điên à? - Anh quát to.
    Tôi sững người. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nóng nảy, quát to như thế này. Tôi càng khẳng định suy nghĩ chắc chắn anh có điều gì đó muốn giấu tôi. Tôi ba máu sáu cơn chạy về phía phòng ngủ. Anh đuổi theo, túm tay tôi lại. Tôi vùng vẫy, giơ chân đạp tung cánh cửa phòng rồi cố hết sức lao vào.

    Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, tôi thấy một người đang cuộn tròn trong chăn, không thò đầu ra ngoài, có vẻ như đang ngủ rất say. Anh vội bỏ tay tôi ra chạy lại đứng chắn trước chiếc giường, tỏ ý không cho tôi đụng vào đó. Tim tôi nhói đau. Người bạn nào mà với anh còn quan trọng hơn cả tôi? Chúng tôi đứng cách nhau chỉ vài bước chân, im lặng nhìn nhau. Anh nhìn tôi, tôi nhìn người trên giường. Nếu hôm nay tôi không xem được mặt người kia, tôi thề sẽ không còn là tôi nữa. Vừa thề với lòng mình xong, tôi với ngay cái ảnh cưới to đang dựa vào tường bên cạnh mình nhào lên, ném mạnh vào đống chăn trên giường.

    - Á...

    Tiếng kêu của người kia vang lên sau đó một cái đầu từ từ thò ra khỏi chăn.

    Một đứa con gái. Thì ra là một đứa con gái.

    Anh ngồi phịch xuống đất còn tôi đứng chết lặng.
    • 114 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #10
    Bạn viết hay quá. Mong bài tiếp theo của bạn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MIA*
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 178 Bài viết

    • 521 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #11
    Tàu ngầm từ hôm qua tới giờ, đọc đến đây cảm thấy tiim thắt lại. Đau cho nỗi đâu của bạn. Haizzz đàn ông ...
    Con gì nuôi cũng để thịt:Thinking:
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 108 Bài viết

    • 132 Được cảm ơn

    #12
    Chờ bạn kể tiếp
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 398 Bài viết

    • 780 Được cảm ơn

    #13
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 58 Bài viết

    • 37 Được cảm ơn

    #14
    Cố gắng bạn nhé, cuộc sống tươi đẹp còn đang ở phía trước, cố gắng bước tiếp vì bên cạnh còn nhiều người yêu thương bạn nữa.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #15
    Không khóc, không gào thét nhưng sức lực cạn kiệt, trái tim như bị ai bóp nghẹt đến không thở nổi. Tôi chỉ thều thào được hai từ "Tại sao?" rồi khựu xuống sàn nhà. Anh lao đến đỡ tôi dậy và cứ thế ôm tôi thật chặt.

    Tôi ngước nhìn anh, vẫn mái tóc này, khuân mặt này, bờ vai này, vòng tay này nhưng mùi cơ thể đã không còn trọn vẹn là của tôi. Tôi gục đầu vào vai anh, cắn thật mạnh, dồn chút sức lực còn lại mà cắn, hai hàm răng run lập cập, chiếc áo phông trắng của anh dần thấm màu đỏ.

    Thế giới xung quanh thật tĩnh lặng, chỉ còn lại ba người: tôi - người chồng sắp cưới của tôi và người phụ nữ lạ đang ngồi trên chiếc giường cưới của chúng tôi.

    Ai có thể trả lời cho tôi "tại sao?" Tại sao không phải là ở nơi khác? Tại sao không phải là thời điểm khác? Tại sao lại là người đàn ông tôi tin yêu nhất? Lời nói mới hôm nào rằng: "Anh có thể không phải là người chồng hoàn hảo nhưng anh sẽ là người chồng chung thủy..." hóa ra cũng chỉ là tiện miệng mà nói cho vui.

    Nhận ra người phụ nữ kia định bỏ đi, tôi liền đẩy anh, đứng dậy, nhìn cô ta, cố gắng nở nụ cười nhạt nhẽo:
    - Không, tôi mới là người phải đi. Hy vọng khi tôi quay trở lại, nơi này đã được khử trùng, tẩy hết mùi xú uế.
    - Cho anh giải thích được không? - Anh nói khẽ.
    - Chắc chắn rồi nhưng không phải bây giờ. Anh cứ tiếp tục việc còn dang dở nhưng hãy nhớ dọn dẹp bãi chiến trường thật sạch.

    Nói xong tôi bước ra khỏi phòng ngủ, anh cũng bước theo sau. Tôi cảm nhận được hơi thở nặng nề của anh đang cận kề.

    - Đừng chạm vào em.
    - Anh...
    - Đừng nói gì cả, để em đi, em sẽ quay lại.

    Tôi kéo túi hành lý ra khỏi căn hộ, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
    • 114 Bài viết

    • 138 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi tinhnhuchieclabay Xem bài viết
    Không khóc, không gào thét nhưng sức lực cạn kiệt, trái tim như bị ai bóp nghẹt đến không thở nổi. Tôi chỉ thều thào được hai từ "Tại sao?" rồi khựu xuống sàn nhà. Anh lao đến đỡ tôi dậy và cứ thế ôm tôi thật chặt.

    Tôi ngước nhìn anh, vẫn mái tóc này, khuân mặt này, bờ vai này, vòng tay này nhưng mùi cơ thể đã không còn trọn vẹn là của tôi. Tôi gục đầu vào vai anh, cắn thật mạnh, dồn chút sức lực còn lại mà cắn, hai hàm răng run lập cập, chiếc áo phông trắng của anh dần thấm màu đỏ.

    Thế giới xung quanh thật tĩnh lặng, chỉ còn lại ba người: tôi - người chồng sắp cưới của tôi và người phụ nữ lạ đang ngồi trên chiếc giường cưới của chúng tôi.

    Ai có thể trả lời cho tôi "tại sao?" Tại sao không phải là ở nơi khác? Tại sao không phải là thời điểm khác? Tại sao lại là người đàn ông tôi tin yêu nhất? Lời nói mới hôm nào rằng: "Anh có thể không phải là người chồng hoàn hảo nhưng anh sẽ là người chồng chung thủy..." hóa ra cũng chỉ là tiện miệng mà nói cho vui.

    Nhận ra người phụ nữ kia định bỏ đi, tôi liền đẩy anh, đứng dậy, nhìn cô ta, cố gắng nở nụ cười nhạt nhẽo:
    - Không, tôi mới là người phải đi. Hy vọng khi tôi quay trở lại, nơi này đã được khử trùng, tẩy hết mùi xú uế.
    - Cho anh giải thích được không? - Anh nói khẽ.
    - Chắc chắn rồi nhưng không phải bây giờ. Anh cứ tiếp tục việc còn dang dở nhưng hãy nhớ dọn dẹp bãi chiến trường thật sạch.

    Nói xong tôi bước ra khỏi phòng ngủ, anh cũng bước theo sau. Tôi cảm nhận được hơi thở nặng nề của anh đang cận kề.

    - Đừng chạm vào em.
    - Anh...
    - Đừng nói gì cả, để em đi, em sẽ quay lại.

    Tôi kéo túi hành lý ra khỏi căn hộ, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.

    Chia sẻ với kí ức đau buồn của bạn.

    Bạn ngoài 30 tuổi, vậy chuyện này đã qua lâu rồi nhưng có lẽ hiện tại cuộc sống của bạn vẫn chưa bình yên.

    Không biết nói gì hơn ngoài mong bạn luôn mạnh mẽ và sớm bình an.
    • Avatar của roa
    • roa
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 34 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #17
    đọc đến đoạn bạn lao vào phòng, thực sự tim mình như đánh lô tô, nghẹn thở, bạn thật biết cách truyền cảm xúc, chia buồn cùng bạn giây phút đó, đàn ông kẻ nào cũng vô tình như nhau
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #18
    Trước khi tắt điện thoại tôi nhắn tin bảo anh đừng làm phiền tôi, và cũng đừng tìm tôi, tôi cần một khoảng thời gian nhất định để suy nghĩ mọi việc thật thấu đáo rồi sẽ gặp anh nói chuyện phải trái. Chúng tôi không còn nhiều thời gian để dây dưa với nhau bởi vì chỉ đúng một tuần nữa thôi đám cưới sẽ được tổ chức.

    Nằm bẹp dí trên giường nhà đứa bạn thân, trong đầu là một mớ hỗn độn, cảm xúc thay đổi theo từng đoạn hồi ức. Những hình ảnh ngọt ngào trong quá khứ đan xen lẫn hiện thực tàn khốc khiến tôi không thể gồng mình kìm nén. Nước mắt cứ thế tuôn rơi. Giọt này chưa kịp trôi, những giọt khác đã lũ lượt kéo đến. Không thể tha thứ nhưng cũng không thể không tiếp tục. Biết tìm lý do nào để cha mẹ, anh em, bạn bè không bị sốc? Bất kể con đường nào dù đi về phía trước, quay ngược trở lại hay rẽ ngang đều khiến tôi đau đớn nhưng tôi vẫn phải tự mình quyết định.

    Lúc chúng tôi gặp nhau thì thời gian cũng trôi được hai ngày. Hai ngày dài đằng đẵng. Hai ngày tôi vật vã cân nhắc giữa chuyện dừng lại hay đi tiếp.

    - Em vẫn ổn chứ? - Anh lên tiếng trước.
    - Anh thấy em có ổn không? - Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
    - Anh xin lỗi...
    - Không đáng. Anh nói đi. Em đã sẵn sàng.

    Lời giải thích của anh: Cô ấy và anh đã từng có một thời gian yêu nhau. Họ chia tay vì lúc đó anh chỉ là thằng công nhân đi làm thuê, không một xu dính túi, gia đình cô ấy cho rằng anh không xứng đáng với cô con gái tài sắc vẹn toàn của mình. Anh vì không thể chịu nổi những lời khích bác của bố mẹ cô ấy nên quyết tâm chia tay. Cô ấy chính là Th. - người anh đã gọi tên trong cuộc điện thoại nhầm số định mệnh giữa chúng tôi. Anh bảo rằng, sau khi chia tay hai người đều đổi số điện thoại để cắt đứt liên lạc. Anh cũng trải qua vài ba mối tình khácn nữa và cứ tưởng rằng đã quên được cô ấy cho đến một hôm anh thoáng gặp cô ấy trên đường, cảm xúc tình yêu tuổi trẻ ùa về mãnh liệt khiến anh tìm mọi cách để có số điện thoại của cô ấy. Ngày anh quyết định gọi điện cho cô ấy cũng là ngày sinh nhật cô ấy. Nhưng không ngờ, số điện thoại anh đang có trong tay lại bị sai lệch đúng một chữ số khiến chúng tôi có cơ hội quen nhau rồi đi đến ngày hôm nay.

    Anh lần nữa gặp lại người yêu cũ đúng một tháng trước ngày cưới của chúng tôi. Ban đầu họ chỉ là gặp nhau uống cafe, tâm sự, ôn lại chuyện cũ. Cô ấy ngỏ ý muốn thăm tổ ấm của chúng tôi, anh đồng ý. Và rồi chuyện gì đến cũng đã đến.
    • Avatar của roa
    • roa
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 34 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #19
    hóng tiếp
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 55 Bài viết

    • 1,212 Được cảm ơn

    #20
    Giới hạn chịu đựng của tôi lên đến mức cực đại, hai bàn tay siết chặt cốc trà đá lạnh để kìm nén bùng nổ. Dù trước khi gặp anh tôi đã lường trước được những gì xảy ra nhưng nghe từ chính miệng anh "thú nhận" thì nỗi đau ấy tăng lên gấp ngàn gấp vạn lần.

    Anh nói xong, im lặng, cúi đầu rồi từ từ áp tay lên hai bàn tay đã lạnh buốt của tôi. Tay anh rất ấm nhưng cũng không thể khiến tôi ngừng run rẩy. Tôi biết phải làm sao khi hiểu rõ mình quá yêu anh, yêu đến mức không thấy hận anh mà chỉ tự chua xót cho chính bản thân mình.

    Cố gắng định thần lại tâm trí, sắp xếp mớ từ ngữ đang hiện ra hỗn loạn trong đầu. Tôi chậm rãi nói:
    - Vậy bây giờ anh tính sao?
    - ... Em có thể tha thứ cho anh không? Anh thề là anh đã không còn yêu cô ấy...
    - Nếu em như thế anh có tha thứ cho em không?
    - Anh... Anh... không biết.
    - Em cũng không biết mình có thể tha thứ cho anh không nhưng đám cưới sẽ phải hủy bỏ.
    - Em đừng như thế, anh xin em. - Ánh mắt anh lộ rõ vẻ hoảng hốt.
    - Anh nghe em nói hết đã. Thực sự em rất yêu anh, yêu anh hơn chính bản thân mình vì vậy em không hề hận anh, thật đấy, em không hận anh một chút nào cả. Nhưng em sẽ không đánh cược cuộc đời của cả hai vào một canh bạc quá lớn. Em sợ tình yêu của anh đối với em có khi chỉ là nhất thời...
    - Không, cô ấy đã là quá khứ, anh với em không phải nhất thời.
    - Cô ấy đã từng là quá khứ nhưng bây giờ cô ấy đã quay lại. Em không thể quên được chuyện này.
    - Anh phải làm gì để em tha thứ cho anh?
    - Anh chỉ cần cho em thời gian.
    - Đám cưới nhất định vẫn phải hủy à? Em có thể nghĩ lại không?
    - Nhất định phải hủy.
    - Vậy anh biết ăn nói với mọi người thế nào?
    - Bất cứ lý do nào cũng được trừ nói sự thật.
    - ...
    - Hồ sơ đăng ký kết hôn em sẽ đi rút lại. Về phần gia đình em, em sẽ có cách. Thôi, em đi trước nhé.

    Tôi bỏ lại anh đang sững sờ, chạy như điên ra ngoài, nước mắt lại tuôn rơi. Hạnh phúc đã tuột khỏi tầm tay.

    Tôi không tìm được lý do gì để nói với bố mẹ về việc hủy đám cướ nên mọi việc chuẩn bị vẫn diễn ra bình thường, bác ruột tôi cũng đã từ Sài Gòn bay ra chờ ngày cháu vu quy. Tôi căng thẳng đến mức phải lén lút uống thuốc an thần.

    Thật "may mắn", đúng vào lúc quẫn bách nhất thì tôi bị viêm ruột thừa phải đi cấp cứu sau đó phải mổ. Đám cưới bị tạm hoãn với lý do hoàn toàn chính đáng. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa. Có lẽ là chúng tôi thực sự đã hết duyên nên ông trời mới tạo cơ hội để chúng tôi đường đường chính chính mà xa nhau.