TIN TÀI TRỢ.

Muốn ly hôn mà không thể!

  • 603 Lượt chia sẻ
  • 25K Lượt đọc
  • 8 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ạ! Khi viết những dòng này, thực sự trong đầu em trống rỗng, em gần như bế tắc và chả biết phải làm thế nào nữa! Các mẹ cho em lời khuyên với!

    Em năm nay 24t, em sống trong gia đình viên chức bình thường, bố công an, mẹ giáo viên. Có chị gái hơn em 8t, giờ cũng có chồng và 1 con gái rồi! Năm em là sv năm 2 cũng là năm mà bố em bệnh nặng rời bỏ mẹ con em đi, đối với em, bố luôn là người đàn ông tuyệt vời nhất, mặc dù bố em từ sau đợt nghỉ hưu, do bất mãn về chế độ, xã hội, nghề nghiệp (sếp) nên đâm ra mặc cảm, bất bình và lao vào rượu chè, nhưng em biết bố thương mẹ con em nhiều lắm, và cực kỳ cưng em luôn. Sự ra đi cửa bố với em như 1 nỗi đau tinh thần ko xóa nhòa nổi, em gần như mất thăng bằng và lao vào yêu đương ko suy nghĩ, ko bản lĩnh… Có lẽ vậy mà khiến em chọn được 1 người chồng như bây giờ! Có lẽ nếu bố em còn sống, chắc chẳng bao giờ chồng em bây giờ bước được vào nhà chứ đừng nói là làm chồng em! Nghe thì mang nặng mùi bêu xấu chồng, nhưng sự thật là dù trước đây và bây giờ luôn biết được rằng chồng em ko hoàn hảo và chả bao giờ có thể lọt được vào mắt bố em thật, nhưng em vẫn yêu và chưa bao giờ hối hận vì yêu, nhưng lấy làm chồng thì quả thực, em hối hận lắm rồi!

    Chồng em là con trai cả, hơn em 3t, (dưới có em gái ít hơn a 2t), nhưng như bố chồng em nói thì anh là “giai giống” và hầu như anh được cưng chiều “kinh khủng khiếp” để tới độ anh như bây giờ… không lớn nổi trong suy nghĩ, phụ thuộc, trẻ con, và ích kỷ! Ngày trước khi yêu, ai cũng phản đối, ngăn cản em ko nên tiếp tục với anh ấy, vì anh ấy mang tiếng nghiện điện tử, trước khi yêu em và đi học suốt 3 năm trời anh ấy ở trong nhà chơi điện tử tới trắng bệch cả người, ko ra ngoài, ko giao du bạn bè, cũng ko biết ăn, biết ngủ, vậy nên mẹ anh phải đưa cơm, canh, đồ ăn tới tận bàn điện tử để con trai ăn. Biết thế nhưng em vẫn lao vào, mặc mọi sự ngăn cản!

    Em với anh yêu nhau từ khi em học năm 3 đại học, trước khi đến với anh, em cũng có yêu vài người, nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, chỉ dừng lại ở việc hôn. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, em với anh yêu nhau chưa được 3tháng, em dính bầu lần 1…tự nhận thấy sao mình dễ dãi quá như vậy. Em đòi bỏ, anh là sv y nên ko đồng ý, nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ (anh cũng có hỏi ý kiến gia đình anh, còn em thì ngu ngốc ko dám hỏi mẹ mình), anh cũng đồng ý cho bỏ (cái thai được khoảng 5w) và bố mẹ anh có gửi tiền để em đi bỏ! Anh có đưa em đi bỏ ở bệnh viện, nhưng hầu như việc chăm sóc em sau bỏ là bạn thân em, tổng khoảng mấy ngày liền anh ko thèm sang thăm em xem em thế nào, có làm sao ko mà chỉ nhắn tin, gọi điện…đơn giản vì đợt đấy có giải Dota.

    Buồn, chán…lúc đấy cũng đã nghĩ là sẽ chia tay rồi, nhưng em lại sợ! Cái suy nghĩ của 1 đứa con gái chưa từng nếm mùi đàn ông sao nó ngu ngơ và thiếu dũng khí tới vậy! Em sợ kinh khủng khi đối mặt với người đàn ông sau khi mà mình ko còn trinh, khi mình đã từng 1 lần bỏ thai... cái này ko cần mình nói, có khi đàn ông người ta cũng tự biết rồi, mà em thì luôn chân thành trong chuyện tình cảm, em sẽ nói thật hết trước khi đến với ai đó về quá khứ của mình, người ta chấp nhận được thì mới nên tiếp tục! Rồi thì em nghĩ, gia đình người ta biết như thế, ai biết đâu người ta nói ra ngoài, tới tai mẹ em, rồi tai tiếng khắp cái thị trấn nhỏ (em với chồng em ở cùng thị trấn, nhà cách nhau có 2km thui), lúc đấy thì em biết tránh mặt đi đâu!

    Em sợ…anh ta bỏ em! Vậy là cứ chấp nhận như thế, tiếp tục yêu! Sang năm 4, em qua phòng trọ anh ấy ở, như vợ chồng. Không thể phủ nhận rằng thời gian đó, em với anh ấy chung sống khá yên ấm, ít xảy ra xích mích, hoặc có thì rồi anh ấy cũng níu kéo em lại…rõ ràng là rất yêu, em nghĩ thế…đến giờ em cũng đang phân vân ko biết có phải thế ko nữa!!??

    Gần hết năm 4, thực tập các kiểu xong, em phát hiện mình dính bầu lần 2. Lần này, em ko dám bỏ nữa, chỉ có thể nghĩ tới chuyện kết hôn. 2 bên gia đình biết chuyện và đồng ý. Thực ra mẹ em ko muốn, khuyên em bỏ thai, nhưng em sợ (sợ tập 2 giống hệt tập 1, thêm cả sợ ảnh hưởng sinh đẻ về sau mà mẹ em thì ko biết đây là lần 2 rồi).

    1 đám cưới, tương đối linh đình diễn ra! Em về nhà chồng ở, vì nhà em còn mỗi mẹ, nên em ở 2 bên, kiểu chăm lo cho cả 2 bên nội ngoại từ a đến z ý! (thực tế là phải thế, nhưng giờ mẹ em vẫn còn, với cả em chưa tự chủ kinh tế nên mọi việc bên ngoại vẫn do mẹ em lo). Bố mẹ chồng em về cơ bản, ko khắt khe với con dâu, cũng ko phải nề nếp, gia phong mà câu nệ gì quá (gia đình chồng em buôn bán). Bố chồng lại là bạn mẹ em nên cũng dễ. Suốt thời gian chửa, cuộc sống ở nhà chồng với em cũng khá nhẹ nhàng, ko có mâu thuẫn gì cả, thậm chí còn nghĩ, bố mẹ chồng thương mình như con đẻ! Vẫn ngủ 7,8h có lúc mệt thì quá lên 9h mới dậy! Giặt quần áo, quét dọn nhà cửa, cơm nước! Thế thôi! Cũng ko có gì là quá mệt, dù bầu bí thật nhưng tâm lý em, mình sống ăn bám nên làm thế cũng coi như là có tý công!

    Tuy nhiên, em ko tài nào vui vẻ nổi khi ngày ngày nhìn cảnh chồng em ngồi ôm máy tính, chơi điện tử từ sáng tới tối! Tới giờ cơm nước thì gọi mãi ko ra, tắm rửa còn phải nhắc, thậm chí mang quần áo sắp sẵn ra cho còn ko thèm tắm. Bố mẹ chồng buôn bán vất vả, con lớn tướng nhưng hầu như chả nhờ được 1 tý ty gì, chỉ nhờ mỗi đoạn con ăn uống, ngủ nghỉ đúng giờ thôi nhưng ko nổi! Ấy vậy mà bố mẹ chồng em bảo, như vậy là khá lắm rồi đấy, đỡ hơn rất nhiều so với trước rồi! Lúc này em thực chẳng biết, cũng chẳng thể tưởng tượng nổi, ngày xưa anh ấy như thế nào nữa!

    Ngày này qua ngày khác, bố mẹ chồng đi chợ, em ở nhà làm việc nhà, bụng bầu ngày 1 lớn, chồng thì ngày ngày cắm mặt vào game, em thực sự tự cảm thấy tính nết mình đã khó chịu hơn ngày chưa lấy chồng rất nhiều khi ngày ngày phải đối mặt với cảnh đó, ko được chồng chăm sóc, âu yếm, đỡ đần! Chán! Tháng 11 em đẻ, anh ấy cũng bắt đầu xin đi làm hợp đồng ở trạm y tế xã! Công việc chả có gì, nhưng anh luôn kêu áp lực với cả mệt mỏi! Ngày đi làm về, trước khi cơm trưa, cơm chiều vẫn phải chơi 1 trận game, sau cơm tối cũng vẫn phải chơi tới 10 -11h! Trong thời gian em cữ, chồng em ko phục vụ được em 1 ngày nào, ko thịt nổi cho em 1 con gà, ko bưng nổi cho em 1 bữa cơm! Tới giờ khi con em được 7 tháng rồi, chồng em cũng ko giúp nổi em được việc gì ra hồn cả! Thậm chí đi làm về, vợ nhơ bưng mâm cơm lên nhà còn bảo: Đi làm về đã mệt rồi còn hành! :v. Thực tình chả có tý trách nhiệm người là chồng làm cha gì cả!

    Tất cả mọi việc lẽ ra của chồng, chồng phải làm thì đều bố mẹ chồng em làm hết! Vậy nên nếu kể tiếp đoạn dưới, khi em hỗn với bố mẹ chồng có lẽ nhiều người sẽ bức xúc mà mắng chửi em, mặc dù em thương ông bà thật, thường vì ông bà già rồi mà có thằng con trai lớn đùng mà chẳng giúp được gì! Nhưng trách ông bà nhiều hơn, vì tất cả cũng tại ông bà nuông chiều con ko phải lối, dẫn đến ngày hôm nay! Khiến con trai ỷ lại, phụ thuộc, trẻ con và chả biết làm gì cả! Cũng chẳng biết nghĩ gì khác ngoài bản thân mình! Đấy cũng chính là lý do, em luôn phải tranh cãi với bố mẹ chồng vì cách nuôi dạy con cái, cụ thể là con em - cháu ông bà mà lần khác em sẽ kể!

    Em đẻ xong thì ở cữ…rõ rồi...và phải công nhận là như ở tù! Bức bí, khó chịu, ấm ức nữa, thậm chí trong tháng em đã phải khóc nhiều lần vì chồng, vì thương bản thân, thương con nhỏ! Người ta bảo, đẻ con ra mới biết bố mẹ chồng có yêu thương mình ko! Đúng chả sai! Mâu thuẫn giữa em với bố mẹ chồng bắt đầu từ đó! Ngay trong tháng ở cữ, em đã phải cáu gắt lên với mẹ chồng vì hễ con em cứ cáu, gắt tý đã chạy vào bế! Em cực khó chịu, vì em ko muốn con em được bế nhiều, quen thân sau em vất vả! Thừa nhận em là người ko khéo, nóng tính nữa, thêm cả ở cữ bức bí, chồng thì chả ra chồng! Nên hầu như em hay cáu, gắt, có khi còn cãi tay đôi với mẹ chồng! Nhưng bố mẹ chồng không bắt bẻ hay làm gì được em, vì mặc dù em thái độ hỗn láo, nhưng vấn đề em nói ko sai và bố chồng em là người rất hiểu chuyện, còn mẹ chồng em thì dù ko hiểu gì đi chăng nữa nhưng là người phổi bò, nói trước quên sau! Với cả, ông bà biết con trai ông bà chả ra gì nên ông bà phải nhịn để con có vợ, cháu có bố có mẹ!

    Nhưng quả thực, càng ngày em càng ko thể chịu nổi, từ chồng tới mẹ chồng nữa! Em giờ đang thi tuyển đi làm, em chỉ mong em đỗ, được đi làm để thoát khỏi nhà đó thôi, muốn tránh xa ra, để may ra xa nhau thì yêu nhau tý! Xa thơm gần thối mà! Trong lòng thực muốn ly hôn lắm cho thoát khỏi đời chồng này đi, cho sướng sớm ngày nào hay ngày đấy, vì ở với người chồng như thế, chả bao giờ em hạnh phúc nổi! Nhưng lại không thể vì ko muốn con ko có cha! Mặc dù cha nó chả thèm bận tâm tới nó! Có khi cả ngày đi làm về ngó nó cái rồi thôi, bế nó còn lười,…nói chung chả có tý trách nhiệm nào của người chồng, người cha cả! (muộn rồi, em đi ngủ cho con e ngủ thôi, mai em viết tiếp để các mẹ hiểu rõ sự tình hơn, để có thể cho em lời khuyên tốt nhất)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 264 Bài viết

    • 1,971 Được cảm ơn

    #2
    Ban xin ve o ngoai 1 thoi gian. Neu chong xa vo xa con ma con k thay nho thay thuong qua quan tam cham soc thi bo duoc roi. Nghien game the co ngay dot tu thanh ma game, thoi sv minh chung kien nhieu qua roi.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của thedevilwearsprada
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Mấy hôm này vợ chồng em lại có chuyện! Chồng em lôi cả lên fb để nói! Chán! Toàn vạch áo cho người xem lưng! anh ấy đăng lên fb bài này http://www.doisongphapluat.com/doi-s...co-a88641.html. kèm 1 stt: 1 cách để ly thân rất là sướng =)). Cùng với những cmt không thể thiếu tôn trọng hơn: Cho nó đi hẳn mẹ luôn kiếm thằng nào ở rể đc thì ở anh chịu =))! Em có cmt vào và phân tích với mục đích cuối cùng để anh xóa stt đi! nhưng vô ích! tất cả nhận lại chỉ là sự ngang ngạch, bảo thủ! Ko có tác dụng nên em cũng khóa luôn FB em vào rồi, haiz! Em chán lắm rồi các mẹ ạ! Cả nhà chồng chả ai có thể nói được ngoài bố chồng! hnay em vừa viết cho ông 1 bức thư! em post lên đây các mẹ xem thử hộ em! Thực ra em đọc cũng thấy có phần mình ko phải! Thấy mình ghê gớm quá đi! Dám nói như thế với bố chồng! Các mẹ cho em ý kiến với!
    Nội dung bức thư thế này:
    "
    Bố ạ!
    Chưa bao giờ con nghĩ tới việc sẽ phải viết thư để gửi cho bố như thế này cả! Thực chẳng có con dâu nào làm như thế, con chắc vậy! Nhưng không nói thì không được, mà nói thì tính con nóng, nói trực tiếp không tránh khỏi thái độ không hay! Con đành lòng viết những dòng này ra để nói rõ quan điểm của mình với bố, là với bố chứ không phải với mẹ hay chồng con, hoặc Tr (em chồng), vì thực lòng trong nhà mình con chỉ có thể nói với bố, và có lẽ cũng chỉ nói với bố thì mới có hi vọng có kết quả thôi!
    Hôm qua, con có gọi điện nhờ bố bảo anh ấy xóa 1 trạng thái của anh ấy ở trên Facebook ( tiếng anh nó viết thế, nhưng tiếng việt nó gọi từ này là “phây búc” đấy bố!). Không biết bố được đọc nội dung của trạng thái đó chưa, bố có thể nhờ Trang vào fb của ck con để tìm đọc! Phải như người ngoài không biết, nhìn vào đó có lẽ nghĩ con chả ra cái gì, chắc giống cô vợ trong truyện đó! Và có lẽ con sẽ im lặng và mặc kệ trò trẻ con của anh ấy, anh ấy thích tự biên tự diễn thế nào cũng được! Nhưng nghe cái cách anh ấy trả lời lại người ta con thực không chịu nổi! Con có vào bình luận với mục đích để anh ấy xóa cái trạng thái đó, khỏi làm trò cho thiên hạ! Nhưng vô tích sự khi nhận được sự ương ạnh và ngang phè phè không biết đúng sai gì của anh ấy! Kết quả nhận được trước thái độ của anh ấy chỉ làm con thấy xấu hổ hơn thôi, đành lòng con xóa luôn những bình luận của mình, có lẽ vậy sẽ bớt làm trò cho thiên hạ cười hơn! Chưa kể, hôm trước, con cũng có nói với anh ấy, nhờ anh nói lại với bố mẹ giúp em, khi nào thi vào ngân hàng liên việt xong thì về! Nhưng anh ấy nói luôn” Khi nào đỗ công chức hãy về” và tỏ ý muốn ly hôn với con! Thật hài hước với lý do ly hôn của anh ấy! Con mặc kệ, cho anh ấy nói gì, làm gì cũng được, ko ý kiến, xong có lẽ sự không để ý đấy của con càng làm anh ấy bực tức hơn! Có lẽ, trách nhiệm làm chồng, làm cha với anh ấy nặng nề quá! Anh ấy chưa sẵn sàng và chưa thể hoặc cũng có thể là không thể gánh vác nổi. Chắc anh ấy mệt mỏi quá và muốn buông bỏ lắm rồi! Con còn nghĩ, ko biết anh ấy có nghĩ cho cu Bo một chút nào nữa không hay chỉ biết nghĩ cho bản thân anh ấy thôi! Mặc dù không phải chưa có lần con nói với anh ấy, anh làm gì thì làm! Đừng thêm một lần nào để dẫn tới việc con không đủ bố, đủ mẹ là được! Có lẽ điều đấy không làm anh ấy bận tâm được, khi thực sự trong đầu anh ấy chỉ có điện tử và xe!
    Việc con thi như thế này, anh ấy đã không thích, rõ ràng là vậy! Chẳng thèm động viên thì thôi, con ốm đau anh cũng đâu thèm bận tâm! Chắc anh nghĩ, anh ấy có thể kiếm được tiền đủ nuôi con và con con nên mới không muốn con đi làm như thế! Và con cũng thật không hiểu nổi! Nếu không thích con lên nhà ngoại thì anh ấy nói thẳng với con 1 câu, rồi 2 vợ chồng tự giải quyết với nhau cho thỏa đáng đi có lẽ hơn là lúc nào cũng lôi lên fb làm trò cho thiên hạ như thế này! Con phát chán, phát ngấy với cái suy nghĩ không thể lớn nổi của anh ấy rồi bố ạ! Nóng giận là thế, nhưng quả thực, con cũng có lòng tự trọng của con chứ ạ! Không phải chỉ 1 lần mà nhiều lần anh ấy thách thức con cái kiểu đòi ly hôn! Chắc anh nghĩ con ko dám làm thế! Nhưng con giun xéo mãi cũng quằn, con không biết con còn có thể chịu đừng anh ấy như thế này đến khi nào nữa! Hầu như con không thể nói chuyện tử tế, nghiêm túc và thẳng thắn với anh ấy để giải quyết được 1 vấn đề gì mà không thể không dẫn tới tranh cãi! Khác nhau quá nhiều về quan điểm sống và suy nghĩ! Mệt mỏi quá nhiều bố ạ! Giả như không có bố mẹ, chắc không biết con với anh ấy còn ở với nhau được tới ngày hôm nay không, và nếu như con cứ tiếp tục cố gắng và anh ấy cứ tiếp tục sống kiểu của anh ấy như thế, ko thay đổi, thì liệu sau này không có bố mẹ thì con sống sao, mà cũng chẳng biết có được bao lâu nữa!
    Con cũng biết, con lên ở trên này như thế! Chưa cần người ngoài dèm pha, nói vào thì cũng đủ cho bố mẹ không hài lòng rồi! Mặc dù là đồng ý cho lên, cho thi, nhưng nhìn thái độ bố mẹ, con biết bố mẹ khó chịu thế nào! Con cũng xin thưa với bố rằng, dù thế nào, phải thi bao nhiêu lần nữa, thì con cũng phải cố gắng bằng được kiếm được 1 công việc để…ít nhất là không phải ăn bám bố mẹ như bây giờ nữa! Đúng, bố mẹ chẳng nói gì con, nhưng con không giống anh ck con được, con không thế ngồi không nhìn bố mẹ bục mặt kiếm tiền nuôi 2 vợ chồng con lớn đầu, nuôi T, nuôi cháu nội như thế được! Bố mẹ không than thở, nhưng không phải bố mẹ không biết mệt! Biết rằng vì con vì cháu, bố mẹ có thể làm tất cả. Nhưng nếu như cuộc sống bớt khó khăn hơn, bố mẹ ngồi không an nhàn như ông bà L cạnh nhà con này thôi, và mặc dù cũng phải nuôi cả con trai, con dâu chưa công việc, nhưng vẫn ngồi không ăn chơi và vẫn có cái bỏ vào mồm thì chắc con đã không phải suy nghĩ quá nhiều như thế! Ck con thì anh ấy nói với con thế này, bố mẹ cho anh đi học, thì phải kiếm cho anh được cái nghề! Còn con, bằng cấp đấy rồi, thì giờ ngồi đấy mà ăn, mà chơi mà nuôi con cho tốt, khi nào có cơ hội, bố mẹ khác lo cho! Con cũng được biết là nhiều người ngoài cũng nghĩ là con nên như thế! Nghĩ con sung sướng lắm, khôn hồn thì ngồi yên đấy mà hưởng! Nhưng con thì không thế ngồi đấy mà chờ sung rụng được! Hay ít nhất con cũng phải làm sao để lo được cho cái miệng con, 1 phần phụ ông bà nuôi con con, chứ đây, tới cả việc cả 1 tháng trời không cần tiêu tới đồng tiền nào, chỉ mỗi việc tiền ăn sáng cả tháng có 300k thôi cũng ko lo được, chồng không có để mà xin, vậy thì con xin ai được nữa ngoài việc quay về xin mẹ con ạ? Chỉ đơn giản là thế thôi, liệu là con, bố có chịu được không khi không thể tự chủ mọi thứ như thế ạ! Có thể, với nhiều người, việc sống ăn bám là bình thường, nhưng với con thì không thể, và nếu giả sử như chồng con nuôi được con thì có lẽ sẽ khác! Nhưng đây, cả chồng con còn không lo nổi cho anh ấy, phụ thuộc vào ông bà thì con nào ở yên được ạ!
    Thực tình, con lên đây ở với mẹ con thật nhưng trong con cũng chẳng thoải mái gì đâu. Mang tiếng đi lấy chồng, mặc dù là ở 2 bên đấy, nhưng chả giúp được gì mẹ thì thôi lại còn về ăn bám mẹ, có khi gây thêm bực dọc! Mẹ nào chẳng thương con, bà nào chẳng thương cháu, mẹ con sẵn sàng giúp con trông cháu để con ôn thi, mong sao con có được công ăn việc làm ổn định để làm chủ được tài chính của mình! Mặc dù chả than thở gì đâu, nhưng con nghĩ, nếu như bình thường bà ở một mình, thích ăn thì ăn, ngủ thì ngủ, thì nay, bà ăn có khi chưa trọn bữa, ngủ chưa trọn giấc thì phải lo cho con thế này, lo cho cháu thế khác! Con nghĩ, mẹ con chẳng dỗi hơi đâu tự nhiên đi vác việc vào người như thế cả! Nhưng có vẻ như bố mẹ chẳng thích thế, ck con lại càng không! Trong khi con dâu thì vẫn là con dâu bố mẹ, cháu vẫn cháu bố mẹ, vợ thì vẫn là vợ anh ấy chả chạy đi đâu! Mẹ con có thể không thực sự chu toàn (đấy là mẹ con nói thế), nhưng không phải không thể trông nổi cháu, mẹ con mắt có kém nhưng ít nhất cũng không để cháu bị muỗi đốt lần nào! Việc để cháu ông bà bị muỗi đốt là do con vừa trông con, vừa làm việc khác. Còn việc con cho cháu lăn lê, bò toài ở sàn là do con muốn thế, và con cũng thấy là cần thiết, sau rồi con lại tắm rửa cho cháu sạch sẽ! Ít nhất con thấy việc để nó tự do làm gì nó thích, tự do khám phá trong khuôn khổ (tránh những chỗ nguy hiểm, điện đóm, phích nước) cũng hơn là lúc nào cũng phải bế ẵm nó khi trời nóng nực như thế này! Và thực tế là nó cũng chả muốn bế ẵm suốt như thế! Mọi sự, mọi thói quen của nó tất cả đều do người lớn tạo ra cho nó mà thôi, tốt hay xấu cũng là do người lớn hết, vì cơ bản nó chưa đủ khả năng để tự nhận thức được tất cả! Vậy nên, bố mẹ không nhất thiết phải soi từng nốt muỗi đốt, cũng không phải quá sốt ruột khi thấy cháu lăn lê bò toài như vậy đâu ạ! Chắc bố mẹ cũng rất không thích cái cụm từ “ở 2 bên” của con, nhưng ngay từ đầu mới cưới, dù là bắt buộc phải cưới hay ko thể cưới, mẹ con cũng vẫn sẽ nói rõ quan điểm như thế! Và rõ ràng chính bố, khi nói chuyện với bác con, bố cũng hiểu được rõ nghĩa của cụm từ “ở 2 bên” là như thế nào rồi! Nay ck như thế, bản thân anh không lo được thân anh, anh cũng chẳng thương bố mẹ đẻ anh, thì lấy đâu ra việc mong anh có trách nhiệm và làm tròn trách nhiệm của con rể! Con chưa kể những lần giận dỗi con, anh coi mẹ con như vô hình, chưa muốn nói là chả coi ra gì! Cũng chưa kể, lôi chuyện của 2 vợ chồng lên fb cho thiên hạ cười vào mặt thì thôi lại còn lôi cả mẹ vợ vào (anh ấy có nói thế này, con xin trích nguyên văn: “Cho nó đi hẳn mẹ luôn kiếm thằng nào ở rể đc thì ở anh chịu!” , Con thiết nghĩ, bây giờ mẹ con còn khỏe mạnh đã thế, thì không biết mẹ con già yếu thì sẽ thế nào!
    Có lẽ con nói thế này cũng đủ dài rồi, nói dài nói dai thì nói dại! Con xin lỗi vì khiến bố bực mình sau khi đọc xong những dòng này! Và dù bố có nghĩ thế nào, tốt xấu ra sao về con, và sẽ xử lý thế nào, tốt xấu ra sao con cũng xin nhận! Và kể cả những dòng này có đi được tới đâu, được đánh giá ra sao thì con cũng xin nhận hết, bởi sự việc là do con gây ra và con có trách nhiệm nhận lấy mọi kết quả cũng như hậu quả có thể xảy đến!
    Ah! Bố cho con gửi lời xin lỗi tới mẹ, nhất là sau vụ con cãi tay đôi với mẹ về việc cho cu ăn! Con cảm ơn vì bố đã dành thời gian đọc, con chào bố!"
    • 22 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #4
    Có cha mà như ko có vậy thì con nó chắc cũng ko muốn đâu bạn à, bạn đừng suy nghĩ cho con quá mà quên mất rằng dù bạn có nhẫn nhục bao nhiêu thì cũng ko có kết quả tốt đẹp.
    • 581 Bài viết

    • 312 Được cảm ơn

    #5
    Bạn tự trách mình thôi! Tất cả những điều hôm nay bạn gặp phải đều là do sai lầm trong quá khứ! Mình thấy bạn sai trong tất cả mọi chuyện.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Vâng! Em đâu nói em không sai đâu! Sai lầm trong đời ai chẳng có! Sai lầm ban đầu là do em chọn lựa sai, sau nữa là do em cư xử ko khéo! Biết là vậy, nhưng những gì ko thay đổi được nữa thì đành chấp nhận vậy, những gì có thể thay đổi chắc chỉ từ phía bản thân mình thôi! Đợt bữa em đăng lên hỏi mọi người vì quá bế tắc! Nhưng giờ mọi chuyện lại đâu vào đấy rồi! Khi đã viết lên đây là mong đợi sự cảm thông, và hỗ trợ cách giải quyết từ các mẹ, tuy nhiên, trong hàng nghìn bài viết, ko phải bài nào cũng có thể nhận được sự quan tâm của mọi người. Nhưng đôi khi việc viết ra, than thở cũng là để giải tỏa, sau rồi mọi việc, giải quyết thế nào, xử lý ra sao cũng chỉ có bản thân mình là người trong cuộc mới tự đưa ra được mà thôi! Dẫu sao cũng cảm ơn bình luận của bạn! Ít ra như thế mình cũng biết, người ngoài nhìn nhận và đánh giá sự việc của mình như thế nào, vậy thôi!
    • Avatar của MyChil
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 95 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #7
    có ck như này thì dọn về mẹ sống rồi lo cho mẹ đi c ạ
    • 158 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    vợ đã khó khăn rồi mà ck còn đi cặp bồ. ck ntn thì bỏ quách đi
    0_dte_n1223345
    • 669 Bài viết

    • 310 Được cảm ơn

    #9
    Không biết cuộc sống của b hiện tại như thế nào nhi? Có thay đổi gì hay không? thực ra thì nhìn chung con trai Vn toàn như thế cả, bị ba mẹ nuôi cho hư vì mãi mới được đứa trai giống í mà. Ck mình cũng là 1 thằng con trai lớn tướng của ba mẹ ck thôi. Nhưng biết làm sao được vì mình hiểu cảm giác ỷ lại khi có ba mẹ ở cạnh, tự bản thân mình lúc ở gần ba mẹ cũng thế. Đó là cách giáo dục chung của VN mình rồi b ạ.

    Để thay đổi chỉ có thể dùng cách mưa lâu thấm đất thôi. Nghĩa là nói chuyện đàng hoàng , yêu cầu trực tiếp, phân công rõ ràng chứ không để ngày qua ngày việc tái diễn như thế. Lôi kéo ông ấy vào cuộc sống của mình, vào khó khăn của mình. Đánh động tới cái hiếu thảo của hắn.

    Ba mẹ yêu ck như thế, mà lão ấy sau khi làm b có bầu cũng đồng ý cưới nghĩa là 1 người cũng tử tế, ham chơi do thói quen không phải 1 cái tội. Bạn tiếp tục nhường nhịn hoặc im lặng để anh ta lao vào thói quen đó thì mới là tội đấy.

    Ck mình cũng mê game, mê các thể loại thể thao. Mới lấy về mà cãi nhau, mình lôi cả bố mẹ ck vào nói, lên án hắn bất hiếu nọ kia vậy mà lúc nào cũng bảo mình phải hiếu thuận. Nói chung mình nói khá nặng lời. Sau đó anh ta còn ..bẻ luôn cả cây vợt mấy triệu bạc anh ta mua ( xa xỉ thế là cùng), và bắt đầu chuỗi ngày ở cạnh vợ ngoan ngoãn nhưng chán nản ^^. Nhưng được cái trong thời gian đó cũng biết tu tâm dưỡng tính, có việc thì làm, cũng biết nghĩ tới mình nên cuối cùng mình tha bổng, góp tiền mua cho lão 1 cây vợt khác và không quên cạnh khóe về việc bẻ vợt trong quá khứ. Giờ thì đỡ hơn nhiều rồi, 1 tuần đi 1 lần, trước khi đi phụ vợ giặt xong thau đồ phơi phóng đàng hoàng rồi mới đi. Vợ chồng dễ nói chuyện lắm b ạ, đừng để bực bội làm mình mụ mị đầu óc. Mình còn phải ở cạnh họ cả đời mà.

    Tủi thân thì cứ khóc, cứ gào lên, cứ làm nũng, mè nheo nhiều vào. Anh ta trẻ con b cũng có thể trẻ con hơn thế. Đâu ai bắt b phải hoàn hảo 100%. Cứ bình tĩnh rồi dùng tình cảm mà thay đổi, con ng ai cũng từ máu từ thịt cũng biết suy nghĩ cả. Cố lên b