Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Mọi người ơi em thật sự đang cần lắm một lời khuyên!!!!!!!

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 9.48K Lượt đọc
  • 92 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mitcuncon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 61 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #1
    Thật ra mình đắn đo rất nhiều lần rồi có nên hay không nên post bài củamình lên để xin mọi người một lời khuyên. Thật ra đến bây giờ thì mình bế tắc hoàn toàn rồi mình cảm giác như đang đứng ở đường cùng không có lối thoát ra cho mình nữa, mình chỉ còn biết hỏi ýkiến của mọi người thôi, cho mình lời khuyên nhé, mình đang rối và cần lắm lắm.
    Mình và chồng mình lấy nhau từ đầu năm 2005 ( hai vợ chồng bằng tuổi nhau) đến giờ đã có 01 nhóc 3 tuổi. Từ khi yêu nhau bọn mình đã có những quan điểm bất đồng và cũng hay cái nhau, đến khi lấy nhau thì thật sự bản thân mình thấy rất hối hận, nhưng mình cũng cố tự an ủi mình vì đứa con mà bỏ qua tất cả. Chồng mình ham vui, sống bất cần và không có trách nhiệm, không quan tâm đến vợ con. Mình và con ốm chưa bao giờ nhận được sự chăm sóc của chồng mình, con ốm thì mẹ lo, mẹ ốm thì tự thân vận động. Tất cả công việc gia đình, công việc công ty ( hai vợ chồng cùng làm chung công ty của nhà chồng) đều một mình mình gánh vác. Mình cũng đã cố gắng khuyên nhủ, ngọt nhạt với chồng để chồng có thể thay đổi sống trách nhiệm hơn với vợ con nhưng thật sự là mình không làm được. Lần thứ nhất ( đầu năm 2009 ) mình phát hiện ra chồng mình thường xuyên gọi điện thoại và nhắn tin cho người yêu cũ ( cô ta không sống cùng thành phố với bọn mình), mình thấy trên list điện thoại những cuộc gọi hàng ngày hàng giờ, có những cuộc điện thoại hàng tiếng đồng hồ. Mình đã rất đau khổ và nói chuyện với chồng mình cùng với người nhà cô người yêu cũ ( vì anh trai của cô bé đó là bạn thân của chồng mình), sau đó chồng mình có đưa con ra thề sẽ không liên quan gì đến cô bé đó nữa. Mình tha thứ và quên di mọi chuyện. Sau đó cuộc sống của vợ chồng mình trở lại bình thường. Chồng mình bớt đi chơi bời hơn ( lô đề, cờ bạc, rượu chè), lô đề và cờ bạc không thường xuyên, nhưng nhậu nhẹt thì vẫn vậy. Cuộc sống hai vợ chồng như vậy trôi đi. Nhưng bắt đầu từ tháng 7 và tháng 8, mình phát hiện ra quan hệ của vợ chồng mình thưa thớt hay nói đúng hơn là chỉ có 1 -2 lần, thậm chí mình thấy chồng mình không hề có đòi hỏi hay nhu cầu gì về chuyện đó cả. Mình có hỏi chồng mình thì nói là mệt, mình cũng tin vì trong thời gian đó chồng mình bị tai nạn xe máy, nằm ở nhà 7 ngày ( bị xước xác tay chân đầu gối, mặt và gẫy mấy cái răng ) chồng mình cũng lấy lý do là nằm cùng phòng hai mẹ con mình sợ hai mẹ con đêm nằm va đập vào tay chân chồng mình nên đã sang phòng khác ngủ, sau đó được 1 tuần thì lại bị sốt virut, cũng lấy lý do là sợ lây sang vợ con nên sang phòng khác ngủ. Trong thời gian này vẫn thấy nhậu nhẹt, đi về muộn. Nhiều hôm gọi thì tắt máy hoặc không nghe máy. Đến gần cuối tháng 8 đi qua đêm 2 ngày không về, không gọi điện thông báo, tắt máy không liên lạc được ( theo mình được biết thì đi về quê cùng với 1 người bạn trai, không biết có phải không??) Mình có hỏi thì cũng trả lời như vậy. Đến cuối tháng 8 hai vợ chồng mình lại cãi nhau vì chuyện rất nhỏ. Tối hôm đó chồng mình đi uống bia, sau đó gọi điện thoại về cho mình nhưng mình ko nghe máy vì ko mang theo. Chồng mình có nhắn tin “ Khinh người vừa chứ, tối nay tao không ngủ ở nhà” ( Xin nói với mọi nguời là cứ mỗi lần tức tối điều gì đó là chồng mình văng nọ văng kia và mày tao với vợ!!). Thật sự mình rất buồn nhưng có lẽ cũng quen dần theo kiểu này ( nhiều lần góp ý nhưng vẫn chứng nào tật ấy), mình có nhắn tin giải thích và nói “ Anh có biết mỗi lần anh mày tao với vợ là tình yêu và sự tôn trọng với anh không còn không?” Chồng mình ngay lập tức nhắn tin đòi ly dị! Từ trước đến giờ cứ mỗi lần cãi nhau vì công việc hay xích mích với nhau là ngay lập tức chồng mình lại đòi ly dị, nhưng có lẽ là nhiều nhất trong tuần này. Mình không nói gì, nhưng thật sự đến cuối tháng 8 ( sau đó vài ngày) mình không chịu được sau khi lại bị yêu cầu như vậy, mình đã viết đơn đưa cho anh ta ký, anh ta nhìn xong cười khẩy và nói “ Đừng thách nhà giàu húp tương”. Mình không đưa lên toà thử để xem như thế nào, sau đó mình có nhờ 1 người bạn gọi điện thoại đóng giả là người toà án gọi điện thoại cho anh ta và nói “ Đã nhận được đơn đề nghị ly dị, nhưng thiếu 1 số giấy tờ, đề nghị bổ sung”
    Khi mình về công ty chồng mình có nhờ người nhắn lại với mình nội dung như thế, mình có msm cho chồng “ E đã làm hết rồi, còn thiếu cái gì anh bổ sung đi”. “ok”. Sau đó thì mình bế con mình về nhà ngoại. Trong suốt thời gian mình ở nhà ngoại, chồng mình không hề nhắn tin hay gọi điện thoại cho mình, và cũng trong thời gian này thông qua bạn bè mình biết được rằng chồng mình đã và đang có tình cảm với 1 cô bé sinh năm 89, sinh viên và chân dài ( chồng mình rất ham mê những đôi chân dài). Mình đuợc biết họ đã đi chơi với nhau nhiều lần, mình cũng phát hiện ra nhiều lần nói dối mình đi công việc đều là đưa cô bé đó đi chơi xa!!!Mình thật sự là rất đau khổ, mình cũng biết họ quen nhau từ tháng 5. Mình quyết tâm hơn nữa chuyện ly dị chồng, mình nghĩ mình đã nhịn chồng mình quá nhiều rồi, mình là một người có ăn có học nhưng thường xuyên bị anh ta xúc phạm không thương tiếc, thậm chí có cả đánh đập. Trong thời gian này, bố mẹ anh chị em nhà chồng thường xuyên gọi điện thoại cho mình, khuyên và an ủi mình đều bảo phải vì đứa con, đừng suy nghĩ gì, đàn ông là vậy, rồi đến lúc chồng mình sẽ hối hận và quay lại với vợ con…..Thật sự mình thấy trống rỗng và đau khổ đến tột cùng, khi anh ta nằm ở đó ốm đau bệnh tật mình chăm sóc, hàng ngày mình chăm lo công việc gia đình con cái của anh ta để rồi anh ta có thời gian đi quan hệ lăng nhăng, mình thật sự không còn muốn tiếp tục cuộc sống với anh ta. Nhưng rồi khi mình nhìn thấy bố mẹ mình buồn bã, đau khổ và suy nghĩ vì mình, mình nhìn thấy con mình hàng ngày hỏi bố đâu, thì mình lại đắn đo. Sau đó 1 tuần anh ta nhắn tin cho mình “ Ngày mai về nhà giải quyết chuyện anh và em. E ko được phép mang con anh đi đâu khi anh chưa cho phép”. Hôm sau mình bế con về (có phải là mình lại sai lầm không???) Tối hôm đó gia đình nhà chồng họp, tất cả đều nói chồng mình đi ra ngoài bồ bịch lỗi một phần là do mình…Chồng mình tuyên bố trước mặt mọi người, không còn tình yêu gì với mình, tiếp tục sống thế này là vì con mình. Mình muốn đứng ngay dậy bế con mình đi, nhưng mình kiềm chế dừng lại và nhớ lại lời chị gái cùng bạn thân mình nói : Không được đầu hàng lúc này, vì mình cống hiến cho gia đình nhà chồng quá nhiều, bây giờ nếu ra đi thì mình sẽ là hai bàn tay trắng, không tiền bạc không nhà cửa, không gì hết chỉ còn có 1 đứa con, mình sẽ mất tất cả. Mình tiếp tục cuộc sống của mình, tiếp tục cuộc sống chịu đựng vì tất cả, vì mục đích của mình. Hai vợ chồng mình lại vẫn vậy, khi mình hỏi về mối quan hệ với cô bé kia, anh ta nói : Đó là 1 phút bồng bột, từ giờ sẽ chấm dứt tất cả! Liệu mình còn có thể tin không???
    Tất cả trở lại bình thường nhưng quan hệ chăn gối của vợ chồng thì bất bình thường , vì chồng mình không hề đụng vào người mình, nằm cùng giường nhưng luôn để con mình ở giữa, khi mình định nằm cạnh thì phản đổi, khi mình muốn chồng mình ôm mình thì hất tay mình ra, thậm chí khi mình muốn quan hệ thì cảm giác như mình đang cưỡng hiếp chồng mình, chồng mình nằm như khúc gỗ. Mình thật sự choáng vàng, mình đã khóc rất nhiều, vì thật sự trong trái tim của mình mình vẫn còn yêu chồng mình, mình vẫn muốn có 1 gia đình hạnh phúc, có người chồng yêu thuơng mình. Đến lần thứ hai thì thật sự mình cảm giác tủi nhục vô cùng, mình cảm giác mình không khác gì một con điếm đi ăn xin thứ tình cảm đó. Mình nhục nhã vô cùng và thất sự cũng chỉ biết khóc. Mình nói chuyện hỏi
    - Tại sao anh lại đối xử như vây với em? A không muốn gần vợ à
    - Không thích, không muốn, chẳng tại sao cả
    - Anh có quan hệ với người khác à
    - Điên à, đi ngủ đi
    - Thế anh cứ muốn thế này mãi sao?
    - Đúng thế, cứ như thế 10 năm, 20 năm… Coi như ly thân đi
    - A không còn tình cảm với em à?
    - Ngủ đi.
    Đến bây giờ thì mình không biết làm sao nữa, mình rối lắm, thậm chí có những lúc mình muốn chạy trốn tất cả để quên đi tất cả, nhưng còn con mình thì sao????Cho mình lời khuyên đi, mình phải sống sao đây, phải làm thế nào đây để thoát khỏi tình trạng này. Mình xin mọi người đấy, giúp mình với!!!!

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Muamuathu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 182 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #2
    chị khổ thật đấy...đó là nỗi đau mà người phụ nữ nào cũng sợ.......số không may...
    đọc chuyện chị,em thấy c khá bản lĩnh..thế mà lại lấy phải 1 ông tướng như thế..đúng là may hơn khôn
    • Avatar của Muamuathu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 182 Bài viết

    • 44 Được cảm ơn

    #3
    nếu sau này có 1 lúc nào e đau đớn tột cùng như thế..trước khi quyết định điều gì đó.em sẽ đi đâu đó thật xa..chỉ có 1 mình..thật yên tĩnh..trong lúc đó,c có thời gian suy nghĩ,bếet đâu sau khi vắng c anh lại nhận ra chị quan trọng với anh biêt chứng nào..còn nếu thực tế quá phủ phàng,c bỏ đi..a lại càng rảnh rang,và ko chút hối hận thì có lẽ hêt thuốc chữa
    • 669 Bài viết

    • 59 Được cảm ơn

    #4
    Bạn sai lầm khi không ra đi khi chồng bạn nói "Chồng mình tuyên bố trước mặt mọi người, không còn tình yêu gì với mình, tiếp tục sống thế này là vì con mình."
    Người đàn ông đó ko còn là chồng bạn nữa. Hãy giải thoát cho mình đi bạn a'
    Ta hay chê cuộc đời méo mó, sao ta không tròn tự trong tâm !!!:Thinking:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tumay
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,973 Bài viết

    • 1,271 Được cảm ơn

    #5
    e thấy chồng topic có máu gái gú, mà gia đình anh ta thì bênh con rõ mồn một (lỗi 1 phần do chủ top??? lý đâu mà chồng đi với gái, mà con nhà họ có máu như thế lại đổ cho dâu con?? họ như thế làm sao họ dạy nổi con trai họ?). Nên chủ topic cần quyết định dứt khoát, tiền thì quý rồi nhưng đời mình nó quý hơn
    life is a river driven by the God
    !
    • Avatar của uybeo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 15 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    chồng như thế có nên giữ ko nhỉ ??:Thinking::Thinking:
    ---------------------------------------
    less beer...more whisky...:cool:
    • Avatar của tumay
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,973 Bài viết

    • 1,271 Được cảm ơn

    #7
    bi giờ điều căn bản là chủ top có đủ nghị lực mà chia tay anh ta không,
    theo mình không cần nêu lí do sống vì con đâu, vì đa phần khi chồng đi lăng nhăng , người vợ đều nói là vì con cả, thực sự nó không phải thế, mà vì họ thì đúng hơn,
    Chủ top phải tự cân nhắc thôi, đủ khả năng tự lo cuộc sống và nghị lực để nuôi con tiếp tục trong môi trường vắng bố nhưng không bị nghe bố mẹ giằng co, chuyện gái gú của bố, khuôn mặt đau khổ của mẹ, v..v.v. thì ly dị, Không đủ nghị lực, khả năng ktế thì ở lại và tìm cách sống chung với lũ.
    Đôi điều ngắn gọn nhưng xúc tích từ rất nhiều chuyện gia đình tương tự trong gia đình lớn của nhà mình
    life is a river driven by the God
    !
    • Avatar của hientu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 1,367 Bài viết

    • 208 Được cảm ơn

    #8
    nock out thui chị ơi...
    DAi4p7
    • Avatar của chè búp
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 3,440 Bài viết

    • 23,925 Được cảm ơn

    #9
    Nếu chị tiếp tục, sẽ khổ cả 2 người:

    - Chị: đương nhiên rồi.

    - Con chị: Lớn lên trong gia đình không có tình yêu.

    Em nghĩ chuyện này đơn giản lắm... Hì hì, chỉ thấy lạ là sao phụ nữ VN khó bỏ chồng thế nhỉ? Em bẩu chồng em là: anh mà vớ vẩn thì li dị luôn (vớ vẩn với nhà em không phải là gái gú đâu nhé, mà chỉ là lười biếng không chăm sóc gia đình thôi đấy).

    Mình là phụ nữ, mình cao hơn đàn ông 2 bậc (trẻ em --> phụ nữ --> chó mèo --> đàn ông).

    Mà li dị thì cũng phải bắt nó chia tiền nuôi con chứ, dở hơi mới nuôi con 1 mình.
    f56bc6b8e03d0ea3025a3b97b539184d
    • 2,268 Bài viết

    • 389 Được cảm ơn

    #10
    - Đúng thế, cứ như thế 10 năm, 20 năm… Coi như ly thân đi
    Hix, chia sẻ cái nắm tay với chị top, hôm họp mặt gia đình, rồi lúc đi ngủ..cái dòng chữ đỏ ở trên cho thấy chị cam chịu tốt..
    Dưng mà iem thắc mắc chị có làm gì phật ý chồng hay nhà chồng ko mà để chồng chị lại sa đà đến thế? rồi nhà chồng chị nói cũng do một phần lỗi của chị..Iem ko thấy chị nói rõ là chị có gây ra vc gì ko? để các mẹ ở đây còn khuyên ..
    Em vẫn hiền xinh như thế:Rose:




    • 75 Bài viết

    • 53 Được cảm ơn

    #11
    Theo mình, Mẹ nó tạm thời kiềm chế, tư tưởng thoải mái đi, đi shopping, làm đẹp, phơi phới ra. Chăm con tốt, không phải khóc lóc quỵ lụy gì hết. Nếu lão chồng không thay đổi, thì chắc là ly hôn thôi. Chứ thế này khác gì bạo hành gia đình, tàn bạo quá!

    Tìm hiểu xem tự dưng sao nó lại dở chứng ra thế? Bảo nó là “sống sao cho đáng mặt làm Bố!”. PN VN mình khổ thế đấy, chuyện xxx này là bình đẳng mà phải đi ăn xin nó á? Còn lâu nhé!
    • Avatar của mitcuncon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 61 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #12
    Mình biết rõ là mình chưa có đủ nghị lực để ly dị chồng, mình cần mọi người giúp mình cho mình thêm nghị lực. Còn về phần làm dâu của mình thì mình nói thẳng mình không bị bất kỳ một ai ở nhà chồng chê trách, mình luôn lễ phép kính trên nhường dưới, sống rất biết điều và quan tâm đến mọi người, không hề cãi láo với chồng và bố mẹ chồng, đến mức chồng mình như vậy mà mình còn chưa bao giờ xưng hô anh tôi ( có phải mình nhu nhược không?), anh chị em chồng cũng rất quý và thương mình.Mình không hiểu tại sao khi họp gia đình mọi người lại bảo mình phải xem xét lại bản thân mình, do lỗi của mình???
    • Avatar của shushu81
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 63 Bài viết

    • 16 Được cảm ơn

    #13
    Sao phải tự đày đoạ bản thân mình khi chồng hắt hủi và chả còn tí tình cảm gì với mình thế hả bạn. Nếu cứ như thế này thì bạn sẽ héo dần héo mòn với người chồng này thôi. Giải thoát cho bạn cho anh ta và cho cả con bạn đi bạn ah.Đừng lấy lí do vì con vì con bạn khi có nhận thức thì cũng chả hạnh phúc khi nhìn thấy bố mẹ ntn đâu. Mình thấy điều này từ thực tế gia đinh người nhà mình ra đấy. Chúc bạn đủ nghị lực để đưa ra quyết định đúng đắn.
    • 177 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #14
    Đọc mà thương thân phận PN, bạn rắn lên, li dị thật chứ không phải doạ nữa....cần yêu bản thân và tôn trọng lấy mình.
    Sống để HP, đàn ông không phải là người duy nhất mang lại HP cho mình.
    Tớ nghiệm thấy, pn càng nhẫn nhịn thì toàn gặp phải chồng ba trợn.
    Xem cách anh ta đối xử với bạn chả có tý tình người chứ đừng nói là tình chồng vợ.:RaisedEye
    Cuộc sống tươi đẹp. :LoveStruc:
    • 1,138 Bài viết

    • 933 Được cảm ơn

    #15
    Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống!
    如果要飞得高就该把地平线忘掉
    • Avatar của mitcuncon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 61 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #16
    Mình cũng nói thêm là mình là dân ngoại tỉnh, học và làm việc sau đó lấy chồng xa bố mẹ. Bao nhiêu năm nay mình làm việc cho nhà chồng đóng góp cổ phần vào công ty, rồi mọi chi tiêu trong gia đình nhà chồng đại đa số đều là mình gánh vác. Bây giờ đang sống nhà của bố mẹ chồng cũng không phải là nhà của mình. Sao bây giờ thấy mình ngốc quá vậy, nếu thật sự mình và con mình ra đi thì tất cả công sức của mình bao nhiêu năm nay mất hết, chẳng còn gì!!! Hai mẹ con mình sẽ xoay sở sao đây???Bố mẹ mình thì ở xa, xung quanh chẳng có họ hàng thân thích gì, sao mình lại thế này nhỉ, mình lại khóc rồi!!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 482 Bài viết

    • 949 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #17
    Trước tiên mình nghĩ bản thân bạn phải xác định được mục tiêu chính của mình để có kế sách thích hợp. Nếu bạn muốn giữ bố cho con thì bạn phải hi sinh hạnh phúc cua chính bản thân bạn. Phải nhịn nhục mà tiếp tục phục vụ nhà chồng, hầu hạ, chiều chuộng chồng vô điều kiện, đừng đòi hỏi gì cho mình chắc đến một ngày chồng bạn cũng "chiếu cố". Và bạn vãn phải chấp nhận thú sưu tầm chân dài của chồng coi đó như thú vui chơi cờ, chim cảnh, cá cảnh... Nếu làm được thế này thì chắc chẳng thằng nào ngu mà bỏ vợ đâu nhỉ? Nhưng nếu chấp nhận thế này thì đảm bảo tuổi thọ của bạn rút xuống con 1/2 mất.
    Mình nói thật nhé chồng bạn là người ích kỷ, chỉ biết yêu bản thân mình (do sự giáo dục của gia đình mà nên thôi) nên mãn kiếp chả bao giờ thay đổi. Vì thế mình nghĩ bạn nên có sự chuẩn bị cho tương lai cua rhai mẹ con đi là vừa. Bạn cứ tạm chấp nhận ở với chồng trong thời gian này để âm thầm chuẩn bị. Làm cách mạng thì cũng cần phải có tiền. Nhưng mục tiêu chỉ trong 01 năm thôi nhé đừng lâu hơn. Gom góp tiền để có 1 khoản kha khá, vừa làm vừa thiết lập những mối quan hệ (công việc ) đủ dùng để dảm bảo bạn sẽ có 1 công việc khi rời khỏi nhà chồng hoặc bạn có thể mở công ty cho riêng mình. Cái này hơi tiểu nhân 1 tẹo nhưng cũng khéo léo thu nhặt cả những bằng chứng làm ăn không minh bạch của công ty của nhà chồng phòng khi nhà chồng chơi xấu bạn khi bạn làm ăn riêng (nhưng hi vọng không phải dùng đến).
    Nếu xác định được mục tiêu là chuồn thì bạn hãy mặc kệ chồng, đừng quan tâm đến anh ta, khi cảm thấy bức xúc thì hãy nhớ đến mục tiêu lớn của mình. Quan tâm đến con nhiều hơn, lấy tiền của chồng mà mua quần áo, mỹ phẩm, spa đừng tiếc tiền cứ hàng xịn mà xài. Mình tin rằng 1 người bản lĩnh nhw bạn thì sẽ có thể vượt qua thôi còn chồng bạn mình chắc chắn không bao giờ thay đổi, nên đừng hi vọng (ông anh mình cũng thuộc type ng như chồng bạn đến bay giờ hơn 40 tuổi rồi vẫn thế).
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 177 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mitcuncon Xem bài viết
    Mình biết rõ là mình chưa có đủ nghị lực để ly dị chồng, mình cần mọi người giúp mình cho mình thêm nghị lực. Còn về phần làm dâu của mình thì mình nói thẳng mình không bị bất kỳ một ai ở nhà chồng chê trách, mình luôn lễ phép kính trên nhường dưới, sống rất biết điều và quan tâm đến mọi người, không hề cãi láo với chồng và bố mẹ chồng, đến mức chồng mình như vậy mà mình còn chưa bao giờ xưng hô anh tôi ( có phải mình nhu nhược không?), anh chị em chồng cũng rất quý và thương mình.Mình không hiểu tại sao khi họp gia đình mọi người lại bảo mình phải xem xét lại bản thân mình, do lỗi của mình???
    GĐ nào chả thế, chả bênh con....đàn ông nt thì lỗi luôn là PN mà.:RaisedEye
    Bạn chẳng có lỗi nào hết, anh ta có thống kê, có kể lể, moi móc những chuyện vặt vãnh ra để quy kết bạn, bạn cũng đừng nao núng...nếu như bạn đã làm hết trách nhiệm của một người vợ.
    Mình biết, bạn sợ cs sau hôn nhân, sợ chông chênh....nhưng biết đâu khi bạn thoát khỏi cs đó, bạn mới thấy HP, cs đơn thân không đáng sợ như bạn nghĩ đâu, nếu bạn độc lập về kinh tế thì ok đi bạn.
    Đừng hèn nhát để bị chà đạp như thế, không đáng! Bạn có giá trị của mình.:LoveStruc:
    Cuộc sống tươi đẹp. :LoveStruc:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tumay
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,973 Bài viết

    • 1,271 Được cảm ơn

    #19
    chủ top lấy chồng hN à? nếu có cổ phần thì lấy cổ phần ra hoặc để nguyên đó, túm lại nếu chia tay thì bạn mất tiền là các chắc, nhưng phải rắn tay một lần. Mình là dân HN nhưng chưa bao giờ muốn lấy cậu ấm HN cả, riêng đoạn mẹ chiều, rồi ông bà cưng nựng đã đủ hư hỗn, chơi bời rồi,
    mà con gái sinh năm 89 thì bay giờ một số đứa chơi bời kinh lắm , anh ta thích đi lại với gái trẻ để giải quyết nhu cầu. Xem ra bạn còn khổ nếu cứ hiền như thế, phải nói chuyện với bố mẹ bạn để các cụ can thiệp.
    Riêng về chuyện nhà cửa, mình có thể góp ý thẳng thắn là thế này: bố mẹ chồng ấy, cho nhà thì cho con trai/con gái họ thôi chứ dâu/rể là không có phần (ý mình là thường đứng tên là con họ). nên bạn phải hết sức tỉnh táo, trong trường hợp này, cái nhà thuộc về quyền của chồng bạn (bây giờ và sau này), nếu anh ta như vậy thì xem ra chủ top không có hy vọng gì về chuyện nhà cửa!!!
    life is a river driven by the God
    !
    • 177 Bài viết

    • 95 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nhanhnhanh Xem bài viết
    Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống!
    Đúng.:Applause::Applause::Applause:
    Cuộc sống tươi đẹp. :LoveStruc:
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5