TIN TÀI TRỢ.

Mình có nên níu giữ hôn nhân vơi người chồng gia trưởng này không

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.06K Lượt đọc
  • 5 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 9 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Các mẹ ah, giờ mình đang rối lòng lắm, không biết quyết định như thế nào.
    mình lập gia đình được 4 năm và có 1 con gái 3 tuổi.
    vợ chồng mình thường xuyên cãi vã nhau. Dù chỉ là những nguyên nhân cỏn con nhưng hắn ta luôn chì chiết mình.
    Hôm vừa rồi, mìh để cái lọ dầu gội dưới nhà hán kêu bẩn bảo " tao vất mẹ nó đi giơf" mình tức quá nói lại '; thế thì cứ vất đi: thế là hắn ta chửi mình và đuổi mình ra khỏi nhà. mình không đi thì hắn ta mang đơn li hôn bắt mình kí. mình không kí thế là hắn ta bảo cho 1 ngày để mình dọn đồ ra khỏi nhà, rồi hắn đi mua một ổ khoá khác. mình cứ ở nhà tới chiều tối mình lại phải nịnh nọt làm lành.
    Hôm nay mình đi làm tới trưa mới về, đi chợ muộn không mua được đồ vừa ý, về nhà hắn ta cằn nhằn, mình phải chạy đi mãi xa để mua đuowcj thịt bò về cho hắn, về đến nhà hắn ta cò mắng là không chịu chuẩn bị đồ ăn từ hôm trước đi, rồi chửi mình và bỏ đi. mình chán nản lắm, ngoài việc mỗi tháng đưa lương cho vợ thì về nhà cơm nước con cái nhà cửa hắn không bao giờ động tay vào việc gì giúp vợ cả. nhưng chỉ cần nhà cửa bừa bộn một chút là chê bai vợ, con ốm con khóc là chê bai vợ.
    Hắn ta còn gia trưởng nhất quyết phải bắt vợ đẻ con trai, mấy tháng trước mình lỡ có bầu, vì bị lỡ không tính toán gì mà hắn bắt mình đi phá thai, mình phải bảo cô mình đưa đi, về nhà nằm khóc một mình trong khi hắn ta đi chơi tới 11h mới về, 2 hôm sau chê mình lười không chịu dọn dẹp nhà cửa. hầu như hôm nào hắn cũng đi cafe tới hơn 10h mới về, mình mà trách móc thế nào cũng bị chì chiết. mình thấy hắn rất tiểu nhân và gia trưởng. cứ khi nào nghe tiếng xe của hắn về đen nhà là tim mình đập loạn xa, lo sơ.... lúc nào mình cũng thấy căg thẳng. bây giờ hắn bỏ đi. nếu như sau đo không là mình xin lỗi van nỉ thì hắn ta sẽ không thèm nhìn mình lấy nửa cái. còn nếu như mình xin lỗi thì hắn sẽ lên mặt giáo huấn, là phụ nữ thì phải thế này thế kia.... lúc nào hắn cũng mang chuyện li hôn ra doạ mình. nói thật tc của mình thì vẫn còn, nhưng lúc nào cũng sống trong sợ hãi, nhiều khi mình nghĩ mình không khác gì con ở của hắn. không hề có tiếng nói của một người vợ.
    Mình cũng muốn được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này nhưng thực sự mình rất sợ, sợ nhiều thứ.... Con mình sẽ phát triển thé nào nếu bố mẹ li hôn, liệu mình có được nuôi con không " hắn ta là công an quen biết rất nhiều". Rồi lại còn bố mẹ mình nữa, mình không muốn bme phải suy nghĩ vì mình, rồi còn uy tín danh dự của mình...... thật sự mình rất bế tăc.
    Mong lời khuyên từ các mẹ.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 85 Bài viết

    • 81 Được cảm ơn

    #2
    Bạn cứ ký đơn ly hôn đi, xem hắn có dám mang ra tòa không. Và cứ với cách sống của hắn liệu bạn có thể chịu đựng được bao lâu nữa? Nếu hắn mang đơn ra tòa thật, ko cần sống cùng bạn nữa thì ly hôn có khi lại là giải pháp tốt nhất cho mẹ con bạn đấy cũng nên.
    Bảo Bảo: NB ( 28w): 1.2kg - 1m: 1,4kg - 2m: 3.4kg- 3m: 4.9kg-4m: 6.1kg-5m: 7.1kg- 6m: 8.1kg- 7m: 8.7kg- 8m: 9.2kg- 72cm , 9m: 9.6kg- 10m: 9.8kg- 11m: 10.2kg- 77cm
    • 391 Bài viết

    • 97 Được cảm ơn

    #3
    Chị có đi làm không? Em đọc thấy chị quá nhu nhược, yếu đuối. nếu ban than chị k HP thì con chị sau cũng k thể HP được đâu. Với người chồng chỉ coi vợ như đồ bỏ đi như vậy thì k cần tiếc nuối làm j.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của rainy_logy
    • 13 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #4
    Em nể sức chịu đựng của chị, tưởng có con cái nên chịu vì con, đằng này chồng đã khốn nạn đến mức bắt chị bỏ con của chị mà chị vẫn còn ở với hắn, chiều chuộng cung phụng hắn thì không biết chị có bị gì không, nói tình yêu mù quáng nhưng kiểu của chị là điên cuồng luôn rồi í. Người ta lấy chồng về để được chồng yêu thương chiều chuộng, cùng nhau xây dựng gia đình hạnh phúc, đằng này chỉ mình chị vun vén còn chồng thì đạp đổ, em chẳng thấy miếng yêu thương gì của chồng chị ở đây hết. Đến con ruột anh ta còn không cần thì người dưng nước lã như chị là gì. Không biết chị đã cung phụng, yêu thương cha mẹ chị được như thế chưa mà giờ anh ta đánh đập hành hạ chị mà chị vẫn phải xuống nước nhún nhường, tự trọng của chị vứt hết rồi ah. Em biết chị còn yêu, buông chị sẽ đau, nhưng đau một lần rồi thôi, cái thứ đấy không phải đàn ông mà thành đàn bà mẹ nó rồi chị ah, vứt cho nhanh. Xin lỗi chị em nói thẳng, nhưng em đọc mà tức không chịu được í
    • 9 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #5
    Lần trước mình cũng định li hôn rồi nhưng cuối cùng lại ko dám. Bố mẹ mình hay suy nghĩ lắm, anh trai minh cũng đã một lần li dị, giờ mình mà thế thì ko biết mẹ sẽ thế nào. Ngay cả bố chồng mình còn bảo, con mà ở với thằng gia trưởng này thì con khổ cả đơi. ngày xưa ở với bm chồng thì còn đỡ, giờ ra ơ riêng rồi hăn càng ko coi mình ra gì. mình cũng đi làm, là giáo viên. nhiều lúc thấy nhục nhã với hàng xóm lắm. hôm qua lúc hăns ta bỏ đi xong mình nghĩ là nếu như hắn còn đuổi mình đi nữa thì lần này mình sẽ quyết đi chẳng cần níu kéo làm gi. nhưng đến tối hắn về thì chắc là biết lỗi nên lúc bạn mình vào chơi hắn tiếp đón niềm nở lắm nhưng cũng chẳng nói gì với mình. tối qua hắn trực nên không về. nhưng nếu về thì cũng không bao giờ mở miệng xin lỗi vơ đaau, chắc là mìh lại phải bắt chuyện trước thôi. lần sau nếu hắn còn đe li hôn chắc chắn mình sẽ không sợ nữa rôi. mình đã xác định tư tưởng rồi, sống căng thẳng quá......
    • Avatar của metocvang
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 530 Bài viết

    • 4,342 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #6
    Khiếp đảm.
    Chồng éo gì, là con thú dữ thì có. Con ruột mà cũng không thiết, bắt vợ phá thai, phá xong vẫn phải làm việc nhà. Yêu được loại này thì cũng tài. Phải mình, mình đào mả nhà nó lên. Ở với loại ấy thà ở với chó còn hơn.
    Mà thôi, người có tính cách như nàng này thì khuyên cũng chả được gì đâu. Cứ ở với nó đi, khi nào tự thấy không chịu nổi nữa thì bứt. Có điều, sớm hay muộn thôi. Sớm thì còn đỡ. Muộn, biết đâu đến cơ thể lành lặn, tinh thần bình thường cũng không còn.
    Ngu thì chết chứ bệnh tật gì.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)