TIN TÀI TRỢ.

me ck e bị dân làng gọi là yêu tinh yêu quái

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 599 Lượt đọc
  • 2 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 9 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    vào wtt nhìu rồi hôm nay e mới bít cách đăng 1 bài để tâm sự vs các chị e xem mẹ ck e có giống như dân làng nói k ạ
    chuyện là thế này.trưa hôm ấy mẹ ck đi chợ bán hàng về.bế cháu để e đu nấu cơm,được 1 lúc thì me ck e bao .mẹ nhờ mày 1 việc nhé vài trong chợ tháo hộ mẹ cái mảnh áo mưa trên bạt xuống tao quên mất k tháo về để đấy đứa nào lại tháo mất thì k có cái dùng.e đang nấu cơm trong bếp bảo.để con nấu cơm tý nữa là xong rồi con vào tháo về cho.(vì bố ck đi làm về mà chưa có cơm ăn là ô lại nói cả buổi cho nge tính k đc bình thường lắm).me ck e k nói j.
    đúng lúc đấy bố ck e về đến nhà bà liên sai ô luôn: Ô tấn ô tấn vào trong chợ thái cho tôi cái mảnh áo mưa trên nóc bạt về tôi để quên k bọn nó lain tháo mất.bố ck e đi luôn.ô nge k ra lại đi t

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 9 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    ô không nge ra lại vào tháo tất cả cái bạt che mưa che nắng trong chỗ bán hàng cua me ck e về.về đến sân nhìn thấy thế bà bắt đầu chửi ô sao ngu thế đi tháo bạt cua người ta về làm j dặn đi dặn lại như thế mà lù lù đi thái ca cái bạt về.chẳng được tích sự j chết đi chết đi được rồi đấy.
    bố ck e hiền lành quá thể nên chỉ phản khábg 1 cach yếu ớt.bà bắt ô mang vào buộc lại trả bà.
    ở nhà vẫn chửi ra chửi vào rồi quay sang chửi e :có cái mảnh áo mưa mà nhờ 1 tý cung lười k làm.cái mảnh áo mưa có đáng cái j đâu(chắc ý bảo đi 1 tý thì đáng bnhiu thoi gian nhưng lại k diễn giải được)từ mai viêc tao tao làm tao k dám nhờ vả đứa nào hết.rồi sau này cũng chẳng nhờ vả gì thằng nào con nào đâu.lười thối thây ra.(trước jia mẹ ck bán mấy mớ rau ca bgayf chắc kiếm đc 20 30 ngìn.từ ngày e về làm dâu dần dần vc e bảo bà chuyển hàng mà bán cho đỡ vất vả.e thấy cái j bán đc là bảo bà lấy bán rồi toàn đi lấy hang cho bà bán.e thường xuyên lên hà nội lấy hàng cho và nữa.trời mùa đông mưa phùn rét cắt ruột e khoác áo mưa đi hơn 10km lấy hàng cho bà)
    e thấy bà nói nhìu quá nên bảo :thì con bảo nấu cơm xong con vào tháo cho mẹ cơ mà bố con thì khó tính về chưa có cơm là lại tha hồ nói.
    bà k nghe cứ vẫn tiếp tục chửi e chẳng ra j. từ hôm đấy mặt nặng mày nhẹ vs e coi nhu e k tồn tại k nc nên e cung chag thèm chuyện trò j.e chào thì k thèm trả lời.đi chợ về k bao giờ hộ e đc 1 việc j dù là ghế nồi cơm.e don cơm ra thù bà xuống ngồi ôm con bé con nhà e.nó bò đi chơi bà cũng cứ ngồi không đến khi e xới hết cơm ra chỉ việ ăn thi lúc đấy mặc kệ cho con bé nghịch hay đòi j cũng mặc.e don xong lại bế con bé và cho thằng cu lớn ăn cơm.đánh vật vs chúng nó xong mới đến lượt mình ăn.số lần bà bế nó cho e cho cu lớn ăn chỉ đến trên đầu ngón tay ý các mẹ ạ.
    chuyện nhà e nó phức tạp vô cùng e uất ức tủi thân và buồn gê gớm.
    • Avatar của ruby168
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 11 năm
    • 4,014 Bài viết

    • 4,496 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #3
    chuyện ko liên quan gì đến tiêu đề thì phải
    If you don't design your own life plan, chances are you'll fall into someone else's plan. And guess what they have planned for you? Not much. (Jim Rohn)