TIN TÀI TRỢ.

Mâu thuẫn với em chồng...

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 1.52K Lượt đọc
  • 6 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 5 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #1
    Hi các mẹ,

    Em là thành viên mới toanh của diễn đàn, hiện em có một vài khúc mắc muốn chia sẻ với các mẹ, mong các mẹ cho em lời khuyên hữu ích vì em đang bị rối.

    Em là dân miền trung vào học và hiện đang làm việc tại HCM. Em và chồng quen nhau được 6 năm thì cưới, hiện tại chưa có baby vì cong việc của em phải đi chuyển nhiều với em muốn tích cóp thêm ít tiền để mua nhà riêng ( Cả em và chồng đều có công việc tương đối tốt ở thời điểm hiện tai). Mặc dù hiện tại hai vc đang ở trong căn nhà do cha mẹ chồng và chồng mua ở ngoại thành Sài Gòn trước khi tụi em cưới nhau cùng với 2 cô em chồng (nhưng em luôn cảm thấy không thoải mái vì phải ở chung với em chồng nén mới cố gắng dành tiền mua nhà riêng).

    Mâu thuẫn bắt đầu từ đây vì trước khi cưới cho tới thời điểm hiện tại, lý do để 2 vc cãi nhau xuyên suốt bắt nguồn từ em chồng, chị chồng và cha mẹ chồng. Chồng em là con trai một trong gia đình 6 anh chị em, trên chồng có 2 chị gái đã cuối chồng ở quê.
    dưới chồng có 3 em gái, 1 cô đã có chồng và 2 cô còn lại sinh năm 1990 và 1992 đang sống cùng vc e ở HCM.
    Lần gần đây nhất là vc em cãi nhau vì chuyện vặt nhưng cũng xuất phát từ 2 co em chồng nhưng do mâu thuẫn để lâu em không chịu được các mẹ ạ, em bức xúc quá đi mất. Chả là các cô ra ngoài cố ý khoá trái cửa không cho em đi ra ngoài và lấy luôn chìa khoá ở tầng trên phòng các cô để ra ban công để em không thể mở cửa ra ban công không nhờ ai được mở cửa dùm em được (nhà một trệt 1 lầu 2 phòng ngủ, các cô ngủ phòng ngoài cạnh ban công và chồng em lúc đánh khoá 4 ổ chỉ còn mỗi khoá này là không đánh cho em nén em không có chìa khoá này).

    Buổi sáng em bị nhốt có cầu cứu chồng thì chồng bảo "em bị thế là công bằng". Chả là vì em có 2 lần vô tình đi làm sớm mà không thấy ai nén khoá cửa và sau đó có xin lỗi chồng vì sự sơ ý của em. Tuy nhiên các cô vẫn có chìa khoá mở cửa để ra ban cong nhờ người khác mở cửa nhà dưới giúp chứ không như em.
    Mới
    sáng nay các cô biết em ở nhà (em có mở cửa phòng em để nhìn xuống cầu thang như nhắc chừng là có em ở nhà đừng khoá trái cửa), thế mà em vẫn bị nhốt như thường và số lần em bị nhốt tới thời điểm hiện tại nhẩm tính chừng 5 lần.
    ]Em gọi điện nói chồng "các cô phải về mở cửa cho em vì em có việc phải đi ra ngoài". Chồng em dt các cô xong bảo "các cô mắc đi làm e tự xoay sở đi", lúc này em bó tay, điện thoại lại hết tiền phải nhờ em họ ở quê mua card nộp vào giúp em.

    Em nói chồng phải xử lý công bằng không ngờ chồng nói thế còn thách em cứ điện thoại cho cha mẹ chồng biết vì muốn chia tay với em từ lâu, rằng không muốn nhìn mắt em (tối trước đó vc có cãi nhau nhưng sáng ngủ dậy em định chiều chồng đi làm về thì em làm lành không ngờ bị nhốt mà còn bị đối xử như thế nữa).

    Em điên quá thế em gọi điện cho cha chồng hỏi thăm sức khỏe xong em nói một mạch là các cô cố tình nhốt con như thế (cha chồng rất cố chấp và gia trưởng, luôn bênh vực các con của mình dù có sai) thì bị cha chồng mắng "mày có nhốt nó thì mới bị tụi nó nhốt lại" (em hết biết vì như đã giải thích ở trên là em 2 lần sơ ý và đã xin lỗi chồng rồi), lại còn thêm "mày đi làm bao nhiêu ngày hôm nay thì tao gửi tiền trả công cho mày"...Em là em chúa ghét cha mẹ xưng với nhau "mày-tao", và xưng con cái "mày-tao", em giải thích với ông là em không bắt buộc ông phải trả tiền nhưng em cần ra ngoài gấp để đi làm.

    Tầm một năm nay em và các cô có rất nhiều mâu thuẫn. Ví dụ như các cô ở nhà mà không bao giờ dọn dẹp nhà cửa, toilét dơ không dọn, nhà một năm chưa cầm chổi đến hơn một lần để quét thì nói gì đến lau nhà và quét sân. Em có nhắc nhở các cô 2 lần và nhiều lần nói chồng phải nhắc nhở các em dọn dẹp nhà cửa. Có lần khách đến nhà em chơi vào sáng hôm sau, từ hòm trước em đi làm về 8:30 tối phải dọn nhà tới 1:30-2:00 sáng, em nói thì chồng em khó tính, ích kỉ trong khi em làm về mệt dọn nhà bở hơi tai còn các cô nằm ngửa trong phòng nghe nhạc. Em ức không chịu nổi...
    Mong các mẹ cho em lời khuyên vì chồng em nói chia tay nhiều lần và còn rất rất nhiều lần nói với em: "lấy em là điều ân hận lớn nhất đời anh". Em thiết nghĩ thấy đau lòng và buồn lắm nhưng lòng vẫn còn yêu chồng và không muốn 2 đứa chia tay vì các cô "giặc Ngô" hay gd chồng. Hay nếu các mẹ có chiêu nào "lấy độc trị độc" các cô em chồng thì chỉ giáo em với. Em cảm ơn các mẹ ạ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 82 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #2
    Chồnh bạn khá ích kỷ và cưng chiều em gái quá.
    Với tình trạng như vậy thì mình bó tay thôi, chỉ có cách là lạy trời cho 2 cô em đó đi lấy chồng sớm thì bạn mới yên thân.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của MeGauKon
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #3
    me_nhimxu88 bạn yêu chồng bạn nhưng chồng bạn có yêu bạn ko mà cứ cố níu dữ. Mình thì tiêu cực chút là thôi anh thích thì e làm theo ý anh vậy
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nemcu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #4
    sao ck c lại nhiều lần đòi chia tay c?
    Vụ này giống như ''ăn miếng trả miếng''. Đã là chị em trong nhà thì có cần thiết phải căng thẳng như thế ko? Chị thương ck thì phải thương lun cả gđ của ck. như thế ck c mới ko phải khó xử giữa vk và e gái. hơn nữa c là c dâu, đã là chị thì phải thể hiện cho đúng 1 ng chị, cho tụi e nó nể.
    Đừng có chuyện jk cũng méc ck, đàn ông ko tâm lý như phụ nữ, có khi ck c bực quát la mấy đứa e thế là chúng nó ghét.
    Dành thời gian để cùng trò chuyện, cùng nhau nấu ăn hoặc cuối tuần tổ chức bữa cơm gđ... khi hiểu nhau hơn thì chia sẽ dễ dàng hơn.
    Trong nhà mak cứ nạnh hẹ nhau thì cs nặng nề lắm.
    Mấy cô e ck chắc cũng hơi quá quắc và tại ck của c cũng ko đứng về phía c nên đc nước làm tới đấy, c cứ bình tĩnh và nói chuyện cùng mấy bạn ấy, có thể cuối tuần c nấu nhìu món ngon rồi cùng nhau ăn cơm xem, mình làm chị chịu thiệt 1 chút ko sao đâu. Miễn sao trong nhà vui vẻ là đc.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 5 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #5
    Cảm ơn các mẹ đã trả lời em. Đúng là em đã từng nghĩ như Megaukon, đã từng nghĩ hơi tiêu cực và rất tiêu cực trước khi cưới và cả một năm sau khi cưới vì em có cảm giác bị đối xử không tốt nữa là đằng khác, trước khi cưới em và cả gia đình chồng cũng đã từng ]mâu thuẫn. Em kể tiếp các mẹ nghe.

    Cha mẹ chồng rất ghét em bảo em chua ngoa, dữ dằn này kia vì một số chuyện mà đến giờ em vẫn còn nhớ như sau:
    Trong một lần về đợt nghĩ hè, (lúc đó em còn là sinh viên, nhà em và chồng ở cùng quê, cách nhau khoảng 25km) em đến thăm gd chồng em hiện tại (lúc đó đã yêu nhau được 2-3 năm). Lúc đi về em lễ phép chào mọi người, trong đó có bà nội của người yêu, em chỉ nói "cháu chào bà cháu về". Thế mà bị "phụ huynh" của chồng em bây giờ bảo em là vô lễ. Em bó tay không hiểu lý do gì, nhưng mà không phải nói liền với em lúc đó. Đợi mấy tháng sau lúc 2 đứa em đang cãi nhau thêm dầu vào lửa mới "độc" chứ. Em lý giải em nói như vậy thì có gì sai, "phụ huynh" bảo lúc còn yêu nhau thì kêu "bà nội", lúc hết yêu tụi nó chỉ "chào bà" thôi. Mà thiết nghĩ em muốn kêu gì kêu vì tụi em chưa cưới nhau, thậm chí từ "bà nội" em rất ít khi dùng, miễn sao em không vô lễ với người lớn là OK mà, việc gì phải bắt bẽ, xét nét từng câu nói của em cơ chứ. Em vẫn chưa là dâu con của họ cơ mà...! Đến bay giờ em còn nhớ mãi và dù đã cưới hỏi đàng hoàng được 2 năm nhưng không bao giờ em thân thiết và xưng "bà nội" như ý gia đình chồng em muốn, em chỉ xưng "bà-cháu" và em lặp lại giải thích em không ăn nói vô lễ, đừng có bắt em phải làm thế nọ hay thế kia theo ý người khác nếu em không thích. Em hơi "ương"...


    Lần khác, lúc đó yêu đã được 4 năm nhưng thời gian đó em vẫn đang là sinh viên năm cuối, còn đang chờ học xong rồi nhận bằng tốt nghiệp, "phụ huynh" của chồng em giục 2 đứa là phải cưới nhau gấp ( chồng em lúc đó đi làm được 4 năm vì em vừa vào đại học là lúc anh tốt nghiệp ra trường) hoặc làm giấy đăng kí kết hôn để ở quê khi người ta giải phóng mặt bằng làm du lịch thì có thêm phần đất. Chồng em nghe lời ba mẹ hối em, em thẳng thắn trả lời răng em không thích như thế. Em chưa ra trường, chưa nhận bằng tốt nghiệp, chưa có công việc làm gì cả, cưới nhau về thì em làm gì, nếu lỡ có baby thì cuộc đời em sẽ ra sao, anh chị cho em ăn học (em mồ côi mẹ từ bé chỉ sống với Ba và các anh chị, gia đình 6 anh chị em mỗi em là được ăn học tới nơi tới chốn và thời gian trước khi em vào Sg thì Ba em bị tai biến mạch máu não sống với 2 anh trai, em đã phải đấu tranh tư tưởng lắm mới chọn trường ở Sg để học) mà e chưa làm được gì để cảm ơn, chưa giúp đỡ gì được cho gia đình anh lại bảo cưới chồng. Mà phải chi đàng hoàng thì cũng nên, phụ huynh bảo chỉ cần đăng kí kết hôn để đó để ủy ban xã xét duyệt cho hưởng mảnh đất là được. Em nhất quyết không đồng ý vì lúc đó em nghĩ đăng kí kết hôn là coi như đã có chồng. Em thì không muốn kết hôn khi còn quá trẻ, bởi bản thân em dù là con gái nhưng có rất nhiều ước mơ và hoài bão về tương lai của mình và em luôn tâm niệm "kết hôn vội vã, ân hận lâu dài", em đọc câu này đau đó giờ cũng chả nhớ nhưng quả thực lúc đó trong đầu em nghĩ như vậy. Và em có nói một câu với chồng em lúc đó hơi khó nghe: "cha mẹ em, gia đình em nuôi em cho em ăn học tử tế không phải chỉ để đổi lấy mảnh đất mấy chục triệu như thế đầu anh ạ, nhà em không bán con kiểu thế!". Sau đó mâu thuẫn liên tục xảy ra giữa 2 đứa em (chồng là con trai một nên lúc nào cha mẹ cũng đúng, cha mẹ nói gì cũng nghe theo); không những thế, "phụ huynh" của chồng em sau đó còn tỏ thái độ không hài lòng bảo em là kiêu kì, làm giá, dữ dằn này nọ đủ thứ,nói mắc mớ gì bắt con họ đợi nay kia, ôi thôi đủ cả....
    Còn nhiều ví dụ nữa lắm, em nhớ tới đâu em sẽ kể các mẹ nghe tới đó
    • 5 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nemcu Xem bài viết
    sao ck c lại nhiều lần đòi chia tay c?
    Vụ này giống như ''ăn miếng trả miếng''. Đã là chị em trong nhà thì có cần thiết phải căng thẳng như thế ko? Chị thương ck thì phải thương lun cả gđ của ck. như thế ck c mới ko phải khó xử giữa vk và e gái. hơn nữa c là c dâu, đã là chị thì phải thể hiện cho đúng 1 ng chị, cho tụi e nó nể.
    Đừng có chuyện jk cũng méc ck, đàn ông ko tâm lý như phụ nữ, có khi ck c bực quát la mấy đứa e thế là chúng nó ghét.
    Dành thời gian để cùng trò chuyện, cùng nhau nấu ăn hoặc cuối tuần tổ chức bữa cơm gđ... khi hiểu nhau hơn thì chia sẽ dễ dàng hơn.
    Trong nhà mak cứ nạnh hẹ nhau thì cs nặng nề lắm.
    Mấy cô e ck chắc cũng hơi quá quắc và tại ck của c cũng ko đứng về phía c nên đc nước làm tới đấy, c cứ bình tĩnh và nói chuyện cùng mấy bạn ấy, có thể cuối tuần c nấu nhìu món ngon rồi cùng nhau ăn cơm xem, mình làm chị chịu thiệt 1 chút ko sao đâu. Miễn sao trong nhà vui vẻ là đc.


    Cảm ơn mẹ Nemcu đã góp ý. Mình vẫn không thể tìm được tiếng nói chung với các co em chồng bạn ạ. Đỉnh điểm là mình không bao giờ nhìn mặt và không nói chiến tới thời điểm hiện tại. Mình cũng thử nấu ăn rồi kêu các co ấy xuống an rồi đấy chứ. Mà mẹ nó biết gì không, hoặc trả lời trống không "không ăn" hoặc chồng mình phải kết "lắm hơi mỏi cổ" 5-6 lần mới vác cái mặt mâm xuống. Đã thế lúc mình nấu an lại không phụ nữa chứ, cứ nhảy tót len phòng nằm ở trên đó đợi kêu mới xuông. Ôi thoi, thế là mình ghét, không thể nào mà thương cho được!!!

    Còn chồng mình cứ hễ tý là giận dỗi đòi chia tay, giống y như câu nói cửa miệng vậy. Nào là "anh không muốn sống chung với em", "chia tay đi", "anh không thích nhìn thấy mặt em nữa". Có lúc mình điên lên cũng từng muốn
    xách giỏ bỏ đi ấy chứ. Nhưng mà nghĩ lại, ngu gì xách giỏ bỏ đi, mấy con em chồng nó thấy nó cười mình!
    • Avatar của junabee
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 40 Bài viết

    • 155 Được cảm ơn

    #7
    Theo như lời bạn kể thì mình đọc xong ko hiểu tại sao bạn vẫn lấy chồng bạn??? Duyên nợ chăng, mà cái này nợ nhiều hơn duyên nha!
    Bạn là kiểu mẫu đứa con gái hiện đại giống mình, biết nghĩ cho gđ và biết giữ kẽ vậy tại sao lại chai mặt trước những lời bạc bẽo của chồng như thế? Đâu rồi lòng tự trọng của bản thân?
    Biết là vợ chồng thì nhẫn nhịn bỏ bớt cái tôi một chút nhưng chỉ có một mình mình làm điều đó thôi thì chưa đủ. Lấy chồng là con trai duy nhất rồi là đủ thứ em chồng chị chồng lẽ ra bạn nên nghĩ thật kĩ cho cuộc sống của mình sau khi kết hôn. Khác máu tanh lòng, tất nhiên ngta sẽ bênh gđ ngta chứ chả lẽ bênh bạn.
    Chồng mình mà đòi chia tay là sút luôn ko phải nghĩ! Đời nào vợ chồng hở mồm ra rồi li dị, ko muốn nhìn mặt, ko muốn nhìn mặt thì lấy về làm gì?
    Câu đau nhất là "hối hận nhất khi lấy cô về" , ôi mẹ ơi, chồng mình mà dám mở mồm nói như thế mình vả cho ko còn răng cháo!
    Mình nghĩ hai bạn nên dành ra một hôm canh lành cơm ngọt ở trong phòng mà thủ thỉ với nhau, đàn ông hảo ngọt lắm nhưng nói nhỏ nhẹ chứ đừng khóc lóc ỉ ôi bực lắm. Rồi tâm sự giải bài, nói đi thì nói lại, bạn cũng đừng nói quá nhìu về những việc đã xảy ra mà hãy nói về những j bạn trải qua và cảm xúc của bạn vs chồng bạn thôi. Nếu anh ấy là một ng hiểu chuyện thì sẽ bênh bạn hay ít nhất là an ủi bạn và nc lại vs em gái. Nếu ko thì bỏ quách! Ai cười kệ họ, mốt tụi nó lấy chồng cũng nhận quả báo.
    Tính tình của bạn theo lời bạn kể thì cũng khá giống mình, thẳng như ruột ngựa nên đôi khi hay bị hiểu lầm. Có điều gđ có chuyện j mình ko có đi méc hết ng này đến ng khác mà chỉ đè chồng ra xử, trộm vía may mắn chồng mình rất bênh vợ và hiểu chuyện nên anh ấy chưa khi nào để mình thiệt thòi.