Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Ly hôn hay là mặc kệ mọi thứ trôi, gượng sống vì con

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 8.3K Lượt đọc
  • 43 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Mình 28 tuổi, Chồng 30, sau rất nhiều mâu thuẫn khi sống chung 4 năm, và đc một bé trai 3 tuổi đến bây giờ mình không biết nên ly hôn hay sống chung vì con bơ đi mọi thứ.

    Chúng mình đã có nhà riêng, yêu nhau cũng là tự nguyện, mình liệt kê hết ưu khuyết của chồng, và của mình

    Chồng :

    Tính bộc trực làm gì, nói gì không suy nghĩ trước sau
    Vũ phu đã 6 lần đánh vợ, lúc mình bầu và gần đây nhất 3 lần trong 4 năm.
    Sống vô tâm, hời hợt, không quan tâm hay màng đến ai kể cả con, nhà cửa hỏng hóc, hay sắm sửa -> vợ tự lo
    Nóng tính, kiềm chế kém, không chịu được khổ, không chịu khó, không kiên trì, tư duy ngắn hạn, trước mắt không lo xa, ko cần nghĩ đến hậu quả.
    Cục súc hồ đồ, hay chửu thề khi nóng tính
    Ít hoặc ngại giao tiếp, mọi người xung quanh nhận xét là ăn nói vụng về
    Em gái em thì nói anh rể là không được khôn ngoan cho lắm( xét về ăn ở, cư xử, đối nội đối ngoại, ăn nói)
    Xxx lừoi, để vợ chủ động, ko muốn vì sợ mệt


    Ưu điểm
    Chịu lắng nghe và sửa đổi nhưng chỉ là đối phó
    Biết cố gắng phấn đấu trong cv
    Lương khá
    Ít nhậu nhẹt, bạn bè( có lẽ vì ngại giao tiếp)
    Không cờ bạc gái gú
    Thoáng tiền nong, ko quan tâm để ý soi xét vợ
    Tôn trọng vợ( ko nói xấu, phỉ báng, chì chiết) ngoài những lúc nóng giận
    Bố mẹ chồng sống tốt, văn minh, thương con cháu, kinh tế khá.

    Mình
    Hay càm ràm chồng, chăm con nhiều, ít để ý đến chồng.
    Tính cầu toàn, hay lo thái quá và yêu cầu ngừoi khác cũng vậy
    Hơi khó tính cổ điển ví dụ như phải có thứ bậc, tôn trọng nề nếp gia đình
    Hơi ích kỷ chỉ muốn chăm lo cho gđ nhỏ chứ ko muốn quan tâm các mối quan hệ khác của nhà ck
    Nhiều khi bất cần, chẳng muốn giữ lửa cho gđ, chẳng muốn nhường nhịn chồng.
    Không làm lành, cái tôi cao.

    Ưu
    Biết lo nghĩ, vun vén và hướng về gia đình, tôn trọng tình cảm gia đình.
    Lương khá, ngoại hình khá
    Biết nấu ăn, chăm chút con cái nhà cửa
    Hướng thiện, cầu tiến
    Không ngoa ngoắt, không nói bậy kể cả khi chồng xưng mày tao và đánh mình.
    Không chì chiết, bóng gió chọn im lặng khi sự việc xảy ra.
    xxx bình thường ko thoả mãn cũng ko sao, ko phải tiên quyết hạnh phúc của mình.

    Vợ chồng mình hiện tại xa cách, ngủ riêng, ít quan tâm tới cs của nhau, ít chia sẻ, ít quan tâm tới nhau. Chồng mình vô tâm nên cũng ít cả mối quan tâm chung là con

    Theo các mẹ :

    Giữ gia đình mái ấm cho con, đề nghị chồng không vũ phu, bạo lực, dẹp bỏ cái tôi, chăm chút chồng, xây dựng lại tình cảm với chồng, cùng nhau nuôi dạy con Hay là :

    Giữ gia đình, chủ động tiền bạc, yêu bản thân, trai dồi kiếm tiền, lo con và coi như ck không tồn tại, không giao tiếp để tránh tối đa đòn roi.

    Ly hôn, sang 1 trang mới, để sống và nuôi con thoát khỏi cảnh hôn nhân lạnh lẽo.


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của vananhvespa

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #2
    Không có mẹ nào giúp em, sau vụ này em đã làm bản cam kết với chồng, hắn ta hứa sẽ không đánh em nếu em không can thiệp bất cứ thứ gì liên quan đến việc riêng và sở thích của hắn, chúng em sống chung nhà và không liên quan nhau, em không lép vế chồng về tiền bạc, nhưng mỗi lần nghĩ đến đòn roi, vũ phu, em lại buồn và nhục nhã, mỗi lần Bố đánh mẹ, con trai em khóc to, ré lên, sợ hãi hốt hoảng, chỉ nghĩ lại thôi em đã thấy buồn, và không muốn giữ cái gia đình này nữa. 2 mẹ con nếu ra ngoài sống chắc cũng ổn thôi, hay là mẹ con em ra ngoài sống để suy nghĩ lại tất cả?

    Các mẹ giúp em với, em làm lương cũng khá, nhưng nhiều thì cũng không nhiều, nếu cho con đi học và thuê nhà thì cũng ổn, không quá túng thiếu, nhưng con lại không được gần gũi bố mẹ, ở thì cứ dăm bảy tháng có chuyện gì lại bị đánh. Chồng thì tính kiềm chế cực kém, chỉ cần tức giận chuyện công việc về cũng có thể đập đồ, đánh vợ.
    • Avatar của bie001
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 11 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #3
    Không biết khuyên thế nào cho chính xác bạn ạ, bởi vì câu trả lời không nằm ở người ngoài mà nó nằm sẵn trong bạn rồi, nhưng bạn cần biết cách tự vấn bản thân để tìm ra câu trả lời.

    Người ngoài không nằm trong hoàn cảnh của bạn, không hiểu cảm xúc của bạn, không hiểu rõ sức chịu đựng của bạn tới đâu vv nên có trả lời cũng không chính xác được. Nếu người ngoài khuyên bạn ly hôn, bạn nhắm mắt làm theo, sau đó hậu ly hôn bạn mới nhận ra ly hôn là bước đi sai lầm vì nó không phù hợp với bạn thì sao?

    Bạn hãy tự vấn bản thân mình rằng bạn bây giờ cần gì? Ly hôn thì bạn được gì và mất gì? Và bạn có sẵn sàng chấp nhận những cái bạn mất đó ko?
    Và ở lại thì bạn được gì và mất gì, và bạn sẵn sàng chấp nhận những điểm mất khi ở lại không?
    Nếu ra ngoài sống, bạn có lo được cuộc sống cho mình và con tốt được không, có chịu được cô đơn không? Có chịu được khi con sống xa bố hay không?
    Nếu ở lại thì bạn có muốn 50 tiếp theo trong cuộc đời bạn sẽ tiếp tục giống như 4 năm vừa qua không? Rồi bạn có muốn sau này con mình lớn lên chứng kiến cảnh ba đánh mẹ hay không?
    Đó là một số câu hỏi mình gợi ý để bạn tự vấn bản thân nhằm đưa ra quyết định của đời mình. Bạn nên ghi xuống giấy cả hàng trăm câu hỏi đó, suy nghĩ cân nhắc kỹ lưỡng thì bạn sẽ có câu trả lời cho chính mình. Câu trả lời đã có trong bạn rồi, nhưng bạn cần “tìm” thì sẽ ra thôi bạn ạ.

    Riêng từ trải nghiệm cá nhân mình (chỉ là cá nhân mình thôi nhé), nếu là mình thì mình không muốn sống 50 năm tiếp theo trong bạo hành, không muốn sống trong sợ hãi, không muốn con mình chứng kiến cảnh bố đánh mẹ vì khi đó mẹ sẽ cảm thấy nhục nhã còn con sẽ căm ghét và thiếu tôn trọng bố, nên mình sẽ chọn giải pháp ly hôn. Tuy nhiên đây chỉ là quyết định của mình thôi. Có thể nó không phù hợp với bạn.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,251 Bài viết

    • 1,087 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #4
    Mình ko hiểu ck bạn vũ phu cỡ nào. Mức độ í. Tát hay túm tóc đánh đập thô bạo ? Dưới con mắt của đối phương thì hầu như đều ko hài lòng về nhau. 
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi NgoiSaoLeLoi-Bg Xem bài viết
    Mình ko hiểu ck bạn vũ phu cỡ nào. Mức độ í. Tát hay túm tóc đánh đập thô bạo ? Dưới con mắt của đối phương thì hầu như đều ko hài lòng về nhau. 
    Tát vào đầu rồi đạp mình bạn ạ.. có khi mình đang bế con trên tay cũng tát đánh không tha.. có lần anh chị chồng xuống chơi.. mình cũng bị như vậy. Anh chồng mình cũng nói nó vũ phu cục súc quá, chứ thím thấy cũng có nói gì hỗn đâu. Anh cũng chẳng biết khuyên thím thế nào vì con mà cố chịu đựng thì sợ thím khổ, còn em tui thì tui vẫn phải thương nó thôi. Nghe thấy mà buồn. Chị dâu thì khuyên bỏ. Gia đình mình thì neo người, bố mất sớm, mẹ đau bệnh luôn và ở với chị gái nên mình cũng ko muốn kể lể với mẹ. 


    Rối rắm quá chẳng biết kêu vào ai. 
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bie001 Xem bài viết
    Không biết khuyên thế nào cho chính xác bạn ạ, bởi vì câu trả lời không nằm ở người ngoài mà nó nằm sẵn trong bạn rồi, nhưng bạn cần biết cách tự vấn bản thân để tìm ra câu trả lời.

    Người ngoài không nằm trong hoàn cảnh của bạn, không hiểu cảm xúc của bạn, không hiểu rõ sức chịu đựng của bạn tới đâu vv nên có trả lời cũng không chính xác được. Nếu người ngoài khuyên bạn ly hôn, bạn nhắm mắt làm theo, sau đó hậu ly hôn bạn mới nhận ra ly hôn là bước đi sai lầm vì nó không phù hợp với bạn thì sao?

    Bạn hãy tự vấn bản thân mình rằng bạn bây giờ cần gì? Ly hôn thì bạn được gì và mất gì? Và bạn có sẵn sàng chấp nhận những cái bạn mất đó ko?
    Và ở lại thì bạn được gì và mất gì, và bạn sẵn sàng chấp nhận những điểm mất khi ở lại không?
    Nếu ra ngoài sống, bạn có lo được cuộc sống cho mình và con tốt được không, có chịu được cô đơn không? Có chịu được khi con sống xa bố hay không?
    Nếu ở lại thì bạn có muốn 50 tiếp theo trong cuộc đời bạn sẽ tiếp tục giống như 4 năm vừa qua không? Rồi bạn có muốn sau này con mình lớn lên chứng kiến cảnh ba đánh mẹ hay không?
    Đó là một số câu hỏi mình gợi ý để bạn tự vấn bản thân nhằm đưa ra quyết định của đời mình. Bạn nên ghi xuống giấy cả hàng trăm câu hỏi đó, suy nghĩ cân nhắc kỹ lưỡng thì bạn sẽ có câu trả lời cho chính mình. Câu trả lời đã có trong bạn rồi, nhưng bạn cần “tìm” thì sẽ ra thôi bạn ạ.

    Riêng từ trải nghiệm cá nhân mình (chỉ là cá nhân mình thôi nhé), nếu là mình thì mình không muốn sống 50 năm tiếp theo trong bạo hành, không muốn sống trong sợ hãi, không muốn con mình chứng kiến cảnh bố đánh mẹ vì khi đó mẹ sẽ cảm thấy nhục nhã còn con sẽ căm ghét và thiếu tôn trọng bố, nên mình sẽ chọn giải pháp ly hôn. Tuy nhiên đây chỉ là quyết định của mình thôi. Có thể nó không phù hợp với bạn.
    Cảm ơn mẹ nó nhé, nếu ly hôn, mình vẫn lo cho con đủ được, và mình tin là anh ấy ko phũ bỏ trách nhiệm làm cha, ông bà nội cũng rất thương cháu, vì nó là đích tôn của họ. 


    Cái chính là mình ko mạnh mẽ quyết đoán và nhu nhược nên mới để bị đánh nhiều như vậy. Mấy đêm nay mình toàn mơ đánh lại được chồng..  
    Mình cũng đã ngồi lại nói nặng có nhẹ nhàng và dịu dàng hết mức có thể hắn ban đầu rất quyết tâm sửa đổi nhưnh rồi đâu lại vào đó. Hắn chỉ thích điện thoại, tivi và cafe thuốc lá, ngoài ra ko có gì làm hắn bận tâm hơn. 
    Có lúc mình nghĩ tại sao phải phí hoài cho 1 cuộc hôn nhân chán chường đến nhường này, ko 1 quà, ko hoa, ko 1 sự quan tâm nào từ ngày này qua tháng nọ. Xe hư tự đi sửa, mẹ con đi đâu tưj đi và tự về. 
    Hắn đánh mình đều là cãi vã càm ràm, chứ cũng ko thuộc loại tự nhiên nhậu về kiếm cớ gây chuyện. Đc cái là vậy, nhưng tính kiềm chế của hắn rất kém, nên thường mình phải nhịn và bỏ đi. Nhưng cứ như vậy, hắn nghĩ là hắn đúng và hắn ko sửa đổi. Trong 4 năm mình chưa từng láy đơn ly hôn ra để doạ hay giâj dỗi gì, ko phải mình nhu nhược mà vì nghĩ lớn rồi, ko phải cái gì cũng đem ra nói ly hôn. Chỉ cho đến hôm nay như giọt nước tràn ly. Mình ko chịu được và nói cho ôb nội bé, để sau này có gì, thì mình cũng đã làm hết sức rồi. 
    Đúng là cảm xúc của mình, lý trí của mình không ai quyết thay được, nhưng mỗi bước đi, mỗi quyết định khi đã có con nó khó khăn vô vàn. Nên những a chị kinh qua, xem em có thể cứu vãn đc hôn nhân này nữa không? Và em sẽ làm gì để bắt đầu. 
    • 3 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #7
    Em rất đồng ý với chị bie001, em cũng cảm nhận được chị đã có quyết định của mình nhưng trước khi quyết định cuối cùng, hãy tự bản thân chất vấn cân nhắc thật kỹ.
    Em chỉ chia sẻ dưới góc độ là người con trong gđ bố từng đánh mẹ rất nhiều, em năm nay 26 tuổi, đang chuẩn bị làm mẹ, khi suy nghĩ lại về cs gia đình em trước kia thì e túm lại như sau:
    - Ngày xưa em rất ghét bố, ghét vì bố đánh đập mẹ vũ phu, ánh mắt long sòng sọc, răng nghiến ken két, đập phá đồ đạc nhà cửa, em rất sợ và ám ảnh. Và em ghét bố tới nỗi đi học về đi qua bố và các bác hàng xóm đang ngồi với nhau, em chỉ chào các bác còn trừng mắt nhìn bố. Tối hôm đó bố chửi đi nhìn thấy bố mà k chào trước mặt các bác nhưng k đánh em. Em ghét bố tới mức có khi bố đánh mẹ, em nhảy vào dùng hết sức cào cấu rách mặt bố. Sau này em mới biết, những lúc đó chắc bố em đã buồn lắm
    - Ngày xưa em luôn bênh mẹ vì thấy mẹ nhỏ bé, khóc lóc khổ sở, bố thì hung dữ và chửi bậy. Sau này lớn nghĩ lại mới biết mẹ e rất giỏi ăn vạ, kiểu luôn luôn play victim, quá quắt, ăn nói hỗn hào với chồng (mày cút đi, thằng chó,...) và quá quắt trong cả việc chung của gia đình: kiểu coi thường chồng và muốn tự quyết hết chuyện kinh tế - đối nội ngoại gia đình, chỉ vì thời ngày xưa đó mẹ làm nhà nước, bố làm buôn bán nên mẹ nghĩ bố k có trình độ, nhận thức. Quan hệ mẹ em với gđ chồng cũng không tốt, mẹ em coi gđ chồng kém cỏi, coi thường, và họ cũng k có cảm tình với mẹ em. Bà nội mất mẹ em cũng k có mặt.
    - Bố em mất năm em học cấp 3, trước ngày bố mất người bố trong em vẫn là người đàn ông vũ phu với vợ, hết sức nóng tính cục cằn, nhưng cực kỳ thương con và không bao giờ đụng đánh con, luôn sống kiểu có bao nhiêu là cho con hết. Tuy nhiên phải tới sau khi bố mất và tới tận bayh, em mới nhận ra, tcam giữa bố mẹ và tcam bố-con k liên quan nhau, và việc ghét bố vì đánh mẹ khi chưa hiểu rõ lí do vẫn là điều e hối hận cho tới tận bây giờ.

    Em kể vắn tắt vậy để chị cân nhắc lại xem, lí do vì sao vc hay cái cọ chồng đánh vợ, hãy thật sự thành thật với bản thân mình, đặt mình vào vị trí người ta, và kiểm điểm lại bản thân mình. Người con chắc chắn bị ảnh hương chưa kể chị có con trai, sau con có xu hướng bạo lực giống bố (em có 1 thằng bạn hơi tí là vung tay lên dọa tát bạn bè, tát em mấy lần, em nghĩ trong đầu chứ k nói ra, nó chắc học từ bố vì nhà đó cũng nổi tiếng bố dữ mẹ chịu đựng).
    Cá nhân em nếu bị đánh đập cả trong lúc mang thai, em k tha thứ được
    • Avatar của iceteabn
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 6 năm
    • 61 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #8
    Anh thấy em khá nhu nhược, đôi khi cho là mình suy nghĩ kĩ lại làm người ta ko cảm thấy cái sai của mình.
    Chồng em chưa bao giờ sợ mất em, ko coi trọng điều đó. Nên a ta cũng chẳng cần quan tâm lắm đến vợ con, gia đình.
    Còn dài lắm mà hết giờ làm, mai viết tiếp Ngày cuối tuần vui vẻ
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của mamsu
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 7 năm
    • 854 Bài viết

    • 530 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #9
    bạn ơi! khuyên chân thành là nên li dị đi, đã đánh được thì đánh hoài. Đứa con trai của bạn sẽ trở thành đại ca trong lớp nếu cứ chứng kiến cha đánh mẹ thường xuyên và trơ lỳ cảm xúc nếu thấy mẹ có bị đánh chết đi chăng nữa.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,292 Bài viết

    • 1,120 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018
    #10
    Lời khuyên chân thành là nên ly thân ra ngoài sống. Cái bản cam kết ko đụng chạm đến sở thích của ck thì ko đánh vk thực sự là chuyện hài.
    Tại sao phải dính vào nhau để rồi nuốt cục tức ko đc phép góp ý xây dựng hay nói về khuyết điểm của nhau để khỏi bị đánh.
    Mình ko thích bạo lực gia đình mà thấy pn bị đánh ko biết đáng thương hay đáng trách?
    Sống ở nước ngoài nhiều năm và thấy con người hành xử tôn trọng lẫn nhau, ko ưa nhau thì chia tay một cách nhẹ nhàng, chứ ko dở thói du côn đánh vk trước mặt con.
    Đáng thương vì pn ko đánh lại được, đáng chê là ông bố vk bất lực ko bảo vệ đc con gái, và nhà gái ko có hành động bảo vệ con mình.
    Đáng chê là lấy ck vũ phu thì chịu đòn 1 lần mà ko biết mở miệng, lấy cái cớ sống vì con để chịu ăn đòn.
    Mình có đứa con gái và khuyến khích con học võ để tự vệ, bản thân mình sẽ nói chuyện với con rể và đưa con về nhà chứ ko để nó làm bị bông cho thằng đó đấm đá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vigo123
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 105 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #11
    @Vananh: Gia đình em vẫn còn nhiều điểm hạnh phúc chán so với nhiều gd khác. 3 phương án em đưa ra ko phải là mutually exclusive nên em nên có phương án 4 là kết hợp của 2 phương án đầu + thay đổi suy nghĩ đóng khung của em:

    "Giữ gia đình mái ấm cho con, đề nghị chồng không vũ phu, bạo lực, hạ thấp cái tôi, chăm chút chồng, xây dựng lại tình cảm với chồng, cùng nhau nuôi dạy con" và "chủ động tiền bạc, yêu bản thân, trau dồi kiếm tiền, lo cho con và hiểu tại sao chồng nó đánh mình để tránh tối đa đòn roi"

    Tại sao em phải "hiểu tại sao chồng nó đánh mình để tránh tối đa đòn roi". Chồng em vũ phu rõ là ko tốt, nhưng cái tốt ta đã đưa ra thông điệp rõ ràng là em cần "tôn trọng sở thích của anh ta thì anh ta sẽ ko đánh em". Sở thích của chồng là j? Có phải em đã có hành động phản đối khi anh ta enjoy sở thích nào đó của chồng? Suy nghĩ sâu vào nguyên nhân đó thì em sẽ tìm đc cách khắc phục.
    • 611 Bài viết

    • 1,098 Được cảm ơn

    #12
    Khuyên em trước tiên thay đổi những thứ này đã:
    - Hay càm ràm : Phụ nữ hay càm ràm, gặp đàn ông nóng tính, có chút vũ phu thì thỉnh thoảng ăn vả, ăn đánh là bình thường. Đặc biệt la lúc nó đang nóng tính cãi nhau lại thách đố nó, thì khó tránh khỏi. Nên bỏ tính này, phụ nữ ít kêu ca càm ràm thì người cũng sống tích cực hơn.
    - Chăm con nhiêu, ít để ý đến ck : Giờ cuộc sống hiện đại rồi, nên cân bằng trong việc chăm sóc con cái để có thời gian là chăm sóc bản thân, chia sẻ tình cảm với ck. Hãy nghị là con mình chỉ ở với mình 18 năm, còn người ở suốt đời với mình chính là ck.
    - Tính cầu toàn, hay lo thái quá và yêu cầu ngừoi khác cũng vậy : Cái gì lướt được thì lướt, để cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản.
    - Còn những tính nết bạn cho là khuyết điểm của mình, đã biết mình vậy rồi thì cố gắng khắc phục giảm bớt đi
    Hãy thay đổi mình trước, xem ck mình có thay đổi tích cục lên không, lúc đó li dị vẫn chưa muộn. Còn bạn vẫn giữ những khuyết điểm bạn đã liệt kê ở trên thì sau này bạn có lấy ai nữa thì e rằng cũng sẽ lặp lại như ck hiện tại của bạn thôi


    Trích dẫn Nguyên văn bởi vananhvespa Xem bài viết

    Mình
    Hay càm ràm chồng, chăm con nhiều, ít để ý đến chồng.
    Tính cầu toàn, hay lo thái quá và yêu cầu ngừoi khác cũng vậy
    Hơi khó tính cổ điển ví dụ như phải có thứ bậc, tôn trọng nề nếp gia đình
    Hơi ích kỷ chỉ muốn chăm lo cho gđ nhỏ chứ ko muốn quan tâm các mối quan hệ khác của nhà ck
    Nhiều khi bất cần, chẳng muốn giữ lửa cho gđ, chẳng muốn nhường nhịn chồng.
    Không làm lành, cái tôi cao.


    Gởi từ ứng dụng Webtretho của vananhvespa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của bearbie
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 12 năm
    • 2,305 Bài viết

    • 3,379 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vananhvespa Xem bài viết
    Không có mẹ nào giúp em
    là vì nhiều người đã quá kinh nghiệm với những nạn nhân như bạn, thường là lấy con ra làm lý do để biện hộ cho việc mình chẳng dám làm gì để thay đổi cả, nên có góp ý cũng như không.

    Nếu bạn thương con thì hãy bắt tay vào việc google: ảnh hưởng tâm lý của con khi lớn lên trong gia đình như bạn, bố đánh mẹ thẳng cánh, hoặc gia đình mà bố mẹ mạnh ai nấy sống, không nhìn mặt nhau. Ráng đọc tiếng Anh tốt hơn.

    Đọc chừng 1 tuần lễ, xong bạn so sánh với việc ly hôn, bạn sẽ phải tranh thủ tình cảm ba nó thế nào để hắn tiếp tục là người cha tốt hậu ly hôn. Bạn thấy 2 lối sống, cái nào tốt cho con và cho bạn hơn thì bạn lựa.

    Đơn giản có vậy thôi mà, vấn đề là bạn có muốn tìm hiểu không hay thôi kệ.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vivian22 Xem bài viết
    Em rất đồng ý với chị bie001, em cũng cảm nhận được chị đã có quyết định của mình nhưng trước khi quyết định cuối cùng, hãy tự bản thân chất vấn cân nhắc thật kỹ.
    Em chỉ chia sẻ dưới góc độ là người con trong gđ bố từng đánh mẹ rất nhiều, em năm nay 26 tuổi, đang chuẩn bị làm mẹ, khi suy nghĩ lại về cs gia đình em trước kia thì e túm lại như sau:
    - Ngày xưa em rất ghét bố, ghét vì bố đánh đập mẹ vũ phu, ánh mắt long sòng sọc, răng nghiến ken két, đập phá đồ đạc nhà cửa, em rất sợ và ám ảnh. Và em ghét bố tới nỗi đi học về đi qua bố và các bác hàng xóm đang ngồi với nhau, em chỉ chào các bác còn trừng mắt nhìn bố. Tối hôm đó bố chửi đi nhìn thấy bố mà k chào trước mặt các bác nhưng k đánh em. Em ghét bố tới mức có khi bố đánh mẹ, em nhảy vào dùng hết sức cào cấu rách mặt bố. Sau này em mới biết, những lúc đó chắc bố em đã buồn lắm
    - Ngày xưa em luôn bênh mẹ vì thấy mẹ nhỏ bé, khóc lóc khổ sở, bố thì hung dữ và chửi bậy. Sau này lớn nghĩ lại mới biết mẹ e rất giỏi ăn vạ, kiểu luôn luôn play victim, quá quắt, ăn nói hỗn hào với chồng (mày cút đi, thằng chó,...) và quá quắt trong cả việc chung của gia đình: kiểu coi thường chồng và muốn tự quyết hết chuyện kinh tế - đối nội ngoại gia đình, chỉ vì thời ngày xưa đó mẹ làm nhà nước, bố làm buôn bán nên mẹ nghĩ bố k có trình độ, nhận thức. Quan hệ mẹ em với gđ chồng cũng không tốt, mẹ em coi gđ chồng kém cỏi, coi thường, và họ cũng k có cảm tình với mẹ em. Bà nội mất mẹ em cũng k có mặt.
    - Bố em mất năm em học cấp 3, trước ngày bố mất người bố trong em vẫn là người đàn ông vũ phu với vợ, hết sức nóng tính cục cằn, nhưng cực kỳ thương con và không bao giờ đụng đánh con, luôn sống kiểu có bao nhiêu là cho con hết. Tuy nhiên phải tới sau khi bố mất và tới tận bayh, em mới nhận ra, tcam giữa bố mẹ và tcam bố-con k liên quan nhau, và việc ghét bố vì đánh mẹ khi chưa hiểu rõ lí do vẫn là điều e hối hận cho tới tận bây giờ.

    Em kể vắn tắt vậy để chị cân nhắc lại xem, lí do vì sao vc hay cái cọ chồng đánh vợ, hãy thật sự thành thật với bản thân mình, đặt mình vào vị trí người ta, và kiểm điểm lại bản thân mình. Người con chắc chắn bị ảnh hương chưa kể chị có con trai, sau con có xu hướng bạo lực giống bố (em có 1 thằng bạn hơi tí là vung tay lên dọa tát bạn bè, tát em mấy lần, em nghĩ trong đầu chứ k nói ra, nó chắc học từ bố vì nhà đó cũng nổi tiếng bố dữ mẹ chịu đựng).
    Cá nhân em nếu bị đánh đập cả trong lúc mang thai, em k tha thứ được
    Mình cảm ơn vivian22 nhé, chị cũng cảm nhận được là con sẽ ảnh hưởng từ việc này, chị đang cân nhắc, và lăn đùng ra ốm, cả mẹ ốm con ốm, thế là lại phải nhờ đến chồng. Thật ra đánh giá chung, thì chồng chị chắc cái tâm cũng tốt, nhưng cái tính thì cục súc nóng nảy, chị thì ko ăn vạ rồi, vì ăn vạ chẳng được gì, có khi lại bị oánh thêm, còn chị mà ngoa ngoắt hỗn láo có lẽ không còn ngồi đây viết những dòng này được.

    Tính anh ấy không được điềm đạm, kiểu hay giận cá chém thớt, hôm nào đi làm về, bỏ cái balo mà đá vèo 1 cái là chị hiểu rồi. Nhưng chẳng lẽ mình ko được quyền lên tiếng để cải thiện cái xấu? Chị mấy nay toàn mơ là đáng được chồng mấy cái... nghĩ thật chán
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mamsu Xem bài viết
    bạn ơi! khuyên chân thành là nên li dị đi, đã đánh được thì đánh hoài. Đứa con trai của bạn sẽ trở thành đại ca trong lớp nếu cứ chứng kiến cha đánh mẹ thường xuyên và trơ lỳ cảm xúc nếu thấy mẹ có bị đánh chết đi chăng nữa.
    Van Anh nghĩ điều này đúng và rất xấu, ảnh hưởng tệ hại đến tính cách của con, con cũng sẽ có hành vi xấu, bây giờ thỉnh thoảng con mình vẫn hay quát mình, và quát đúng giọng ba nó. Haizzz
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi iceteabn Xem bài viết
    Anh thấy em khá nhu nhược, đôi khi cho là mình suy nghĩ kĩ lại làm người ta ko cảm thấy cái sai của mình.
    Chồng em chưa bao giờ sợ mất em, ko coi trọng điều đó. Nên a ta cũng chẳng cần quan tâm lắm đến vợ con, gia đình.
    Còn dài lắm mà hết giờ làm, mai viết tiếp Ngày cuối tuần vui vẻ
    Ban đầu em cũng cảm nhận như vậy, vì trước lúc có con, em luôn chờ hết bữa cơm tối này đến bữa cơm tối nọ, có khi để qua đêm, anh cũng không tha thiết gì gia đình bên ngoại, không thăm hỏi, không quan tâm, sau này em thấy ảnh cũng không có cả mỗi quan tâm này cho gia đình bên nội luôn. tức là luôn muốn sống 1 mình trong thế giới riêng với điện thoại và ti vi. Đôi lúc em tự hỏi, chồng mình là người hơi lập dị chăng? Sống khác người không?

    Nói thật là không phải vin vào con đâu, thực sự đến tầm này thì có sao nói ra hết thôi, là em cứ sợ 1 ngày, con đi học, bạn bè bắt nạt, sợ rằng những lúc chạnh lòng tủi thân vì con ko có 1 gia đình đủ đầy cha mẹ. Làm phụ nữ em nghĩ, chắc ai cũng có nỗi lo và trăn trở này.

    Anh nói cũng đúng, phần vì em không quyết liệt, cứng rắn với cái sai của anh ấy, mà cứ im lìm chịu đựng, nên có thể hắn nghĩ rằng, hắn ta luôn đúng, và mẹ con em không bao h dám bỏ hắn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi bearbie Xem bài viết
    là vì nhiều người đã quá kinh nghiệm với những nạn nhân như bạn, thường là lấy con ra làm lý do để biện hộ cho việc mình chẳng dám làm gì để thay đổi cả, nên có góp ý cũng như không.

    Nếu bạn thương con thì hãy bắt tay vào việc google: ảnh hưởng tâm lý của con khi lớn lên trong gia đình như bạn, bố đánh mẹ thẳng cánh, hoặc gia đình mà bố mẹ mạnh ai nấy sống, không nhìn mặt nhau. Ráng đọc tiếng Anh tốt hơn.

    Đọc chừng 1 tuần lễ, xong bạn so sánh với việc ly hôn, bạn sẽ phải tranh thủ tình cảm ba nó thế nào để hắn tiếp tục là người cha tốt hậu ly hôn. Bạn thấy 2 lối sống, cái nào tốt cho con và cho bạn hơn thì bạn lựa.

    Đơn giản có vậy thôi mà, vấn đề là bạn có muốn tìm hiểu không hay thôi kệ.
    Cảm ơn bạn, mình sẽ tìm hiểu, hiện tại 2 mẹ con mình đã ổn, mình đã nghĩ rất nhiều, có đêm nằm nghxi mãi, nhìn con say ngủ mình lại mềm lòng, nhưng có lẽ đó chính là điều tồi tệ kéo dài cho đến 4 năm với 6 trận đánh của chồng. Nếu lần đầu mình quyết liệt ra đi, thì ko có em bé này, ko có sự dằn vặt trăn trở này.
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vigo123 Xem bài viết
    @Vananh: Gia đình em vẫn còn nhiều điểm hạnh phúc chán so với nhiều gd khác. 3 phương án em đưa ra ko phải là mutually exclusive nên em nên có phương án 4 là kết hợp của 2 phương án đầu + thay đổi suy nghĩ đóng khung của em:

    "Giữ gia đình mái ấm cho con, đề nghị chồng không vũ phu, bạo lực, hạ thấp cái tôi, chăm chút chồng, xây dựng lại tình cảm với chồng, cùng nhau nuôi dạy con" và "chủ động tiền bạc, yêu bản thân, trau dồi kiếm tiền, lo cho con và hiểu tại sao chồng nó đánh mình để tránh tối đa đòn roi"

    Tại sao em phải "hiểu tại sao chồng nó đánh mình để tránh tối đa đòn roi". Chồng em vũ phu rõ là ko tốt, nhưng cái tốt ta đã đưa ra thông điệp rõ ràng là em cần "tôn trọng sở thích của anh ta thì anh ta sẽ ko đánh em". Sở thích của chồng là j? Có phải em đã có hành động phản đối khi anh ta enjoy sở thích nào đó của chồng? Suy nghĩ sâu vào nguyên nhân đó thì em sẽ tìm đc cách khắc phục.
    Anh là đàn ông, có lẽ hiểu tâm lý đàn ông hơn em, em rất nghiêng về phương án anh góp ý, nhưng em chỉ có 1 thắc mắc là, khi có gia đình, niềm vui của đàn ông các anh là gì ạ? Không phải là muốn chơi với con, muốn ăn 1 bữa cơm nóng vui vẻ bên vợ con ư? Tại sao lại muốn thu mình trong thế giới ảo của mình mình với điện thoại, laptop? Em không hiểu giá trị hạnh phúc mà đàn ông có gia đình đánh giá là như thế nào đó anh?

    Khi em đưa con đi bơi, đi tập xe, đá bóng, con bày tỏ thực sự rất khát khao được chơi cùng bố, nhưng chồng em đã không làm, và cũng không uqan tâm, chỉ nói 1 câu là rách việc, vậy em có tiếp tục can thiệp vào sở thích này của chồng không ? Hay như anh nói tôn trọng sở thích của chồng. Nếu vậy cuộc sống gia đình chỉ có 2 mẹ con em tồn tại với nhau thôi, trò chuyện yêu thương nhau thôi anh ạ.

    Em thấy ông bà hay dạy là lạt mềm buộc chặt, những lúc bị đánh có lúc em bị đánh oan, ví dụ như bỏ áo trắng vào máy giặt (là quên, sơ ý, không hoàn toàn cố ý) em cũng im lặng để gđ ko cãi vã. Nhưng chồng em ko hề có ý thiện chí rằng thôi 2vc bớt giận làm lành, ngồi lại nói chuyện, phân tích phải trái đúng sai, nếu được như vậy, có lẽ em tôn trọng chồng lắm lắm, yêu thươnmg nhiều hơn nữa, có thể em cũng sẽ chẳng cần cái tôi.

    Nhưng thực sự, em không có được những diều trên, cho nên em luôn cân nhắc bỏ đi ahy gìn giữ, mà gìn giữ với 1 người như vầy mình sẽ bắt đầu từ đâu?
    • Avatar của vigo123
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 1 năm
    • 105 Bài viết

    • 68 Được cảm ơn

    #19
    @Vân Anh: Đàn ông và đàn bà sinh ra đã có suy nghĩ và nhu cầu khác nhau. Kể cả cùng là đàn ông thì cũng sẽ có người thế này thế kia. Ví dụ có ông thích chơi game, có ông nghiện điện thoại, có ông nghiện thể thao, có ông nghiện xxx, có ông nghiện cá độ, có ông khác thì lại nghiện nhậu, etc. (Nếu so sánh thì mấy ông cá độ và nhậu nhẹt có nguy cơ cao hơn chồng em nhiều).

    Người như chồng em nói ít mà có trọng lượng tốt hơn nói nhiều. Ví dụ em muốn chồng dẫn con đi đá banh (đàn ông nên làm việc này trừ khi chồng em chưa bao h động vào trái banh) thì em cần kiên trì đề nghị nhưng chỉ nói 1 câu ngắn gọn thôi ví dụ như "cuối tuần anh dẫn sẽ con đi đá banh chứ?" và im lặng nhìn và đợi chồng. Nếu chồng ko trả lời ngay/ko thực hiện thì cũng ko nên càm ràm mà cần kiên trì tiếp tục đề nghị tuần sau kiểu mưa dầm thấm lâu.
    • 27 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vigo123 Xem bài viết
    @Vân Anh: Đàn ông và đàn bà sinh ra đã có suy nghĩ và nhu cầu khác nhau. Kể cả cùng là đàn ông thì cũng sẽ có người thế này thế kia. Ví dụ có ông thích chơi game, có ông nghiện điện thoại, có ông nghiện thể thao, có ông nghiện xxx, có ông nghiện cá độ, có ông khác thì lại nghiện nhậu, etc. (Nếu so sánh thì mấy ông cá độ và nhậu nhẹt có nguy cơ cao hơn chồng em nhiều).

    Người như chồng em nói ít mà có trọng lượng tốt hơn nói nhiều. Ví dụ em muốn chồng dẫn con đi đá banh (đàn ông nên làm việc này trừ khi chồng em chưa bao h động vào trái banh) thì em cần kiên trì đề nghị nhưng chỉ nói 1 câu ngắn gọn thôi ví dụ như "cuối tuần anh dẫn sẽ con đi đá banh chứ?" và im lặng nhìn và đợi chồng. Nếu chồng ko trả lời ngay/ko thực hiện thì cũng ko nên càm ràm mà cần kiên trì tiếp tục đề nghị tuần sau kiểu mưa dầm thấm lâu.
    Ý thứ 2 của anh em ghi nhận, và em vẫn đang cố gắng làm vậy mỗi ngày, chỉ mong ảnh biết quan tâm, săn sóc con nhiều hơn, với bản tính vô tâm, và ít trách nhiệm nhưng biết lắng nghe thì cách này lâu dài cũng vẻ ổn, và em thấy cũng không có gì là khó. Em cảm ơn anh góp ý

    Ý thứ 1, vì anh đang đứng ở góc độ đàn ông, nên những cái anh nói ngụy biện cho tật xấu của đàn ông rồi, Ai, đàn ông hay đàn bà đều phải hoàn thiện mình hết, em thấy Tây cũng vậy, họ chẳng có quyền cho mình là có 1 trong tứ đổ tường đâu, xã hội đào thải và ngược lại. Em có cô bạn thân nối khố, đã ly dị chồng 5 năm, vợ chồng hắn cũng rất văn minh, gặp gỡ vui vẻ, vì cùng học cấp 3 với nhau, chồng nó cũng nói giá như đừng vô tâm ham chơi, nhưng bạn em giờ lấy chồng khác rồi đi Mỹ mất tiu rồi, còn đâu hàn gắn. Nên em thấy, mình cố gắng hàn gắn, thay đổi ảnh từng ngày nếu có thể, còn tiếp tục sống chung mà vẫn vô tâm, không trách nhiệm thì có lẽ em thấy phí hoài cho cả em và chồng đó anh, 1 cái tay không thể vỗ thành tiếng.
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3