TIN TÀI TRỢ.

.ly hôn có là giải pháp tốt nhất?liệu khi lớn lên,con em có trách mẹ sao không dám hi sinh để con lớn lên 1 cách bình thường?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.53K Lượt đọc
  • 12 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #1
    Em và chồng lấy nhau đã 3 năm,còn 4 ngày nữa là con gái em tròn 10 tháng tuổi.
    Em là công nhân công nghệ cao su,vừa học xong trung cấp kế toán,chồng em là người miền trung,vào sài gòn làm thợ hồ.Cũng không biết vì sao cả 2 quyết định lấy nhau,có lẽ vì tuổi cũng không còn nhỏ,em 28,còn anh 34.
    Dù tình cảm cũng được vun đắp theo thời gian nhưng vợ chồng thường xảy ra xung đột ,bất hòa.
    Anh là người chịu thương chịu khó,thưong vợ thương con nhưng lại rất cọc cằn thô lỗ.Còn em thì lại rất ghét chuyện ăn nói không đầu không đuôi,bình thường thì không sao nhưng cứ hễ giận lên hoặc có vài giọt rượu thì anh không còn là anh nữa,sẵn sàng đập đồ,văng tục,mà cuộc đời em thì ghét cay,ghét đắng 2 thứ đó.
    Lần thứ nhất,cách đây 2 năm,2vc ở nhà ba mẹ em,mỗi tháng phụ tiền cơm là 1 triệu hai,nhưng tháng đó tiền điện tiền nước nhà nhiều quá nên em muốn phụ them 100 nữa,anh nói hết tiền rồi,em vùng vằng không chịu,cãi qua cãi lại,anh tát em 1 cái,dù không đau nhưng trong lòng em đau nhói...(hàng tháng anh vẫn đều đặn gửi tiền về quê cho bố mẹ anh,dù không nhiều,nhưng em không nói gì cả,vì cho cha mẹ mà,làm con cái em còn khuyến khích anh nữa..)
    Lần thứ hai,đi tất niên nhà em họ của anh về,giữa đường,nói chuyện qua lại ,anh nói sao chị ba em khó chịu ,em bấy bình nói lẫy:ừ,chị ba em là vậy đó,to tiếng một lúc về đến nhà,anh dắt xe vào nhà rồi chửi thề Đ.M ,em hỏi "anh chửi ai vậy?",anh nói "chửi em đó",em tức mình quá nói "anh có quyền gì mà chửi",anh bước ra vun tay lên định đánh em,may là các chị em ra can thiệp.Lần đó em bỏ qua nhà đứa bạn,khóc rất nhiều,mẹ của bạn em_là cô giáo_khuyên em nếu hôn nhân không thoải mái thì hãy chia tay nhau,không nên kéo dài rồi sẽ tiếp tục khổ,
    Em về nhà,viết sẵn đơn ly hôn,nhưng sau đó mẹ em khuyên giải,anh cũng xin lỗi và hứa sẽ không làm vậy nữa,thương anh,em bỏ qua mọi chuyện
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #2
    Từ ngày đó ,2vc lại bình thường trở lại.tuy nhiên,em luôn nhắc mình phải cố gắng nhẫn nhịn,không ngăn được lũ thì phải sống chung với lũ.Cũng có nhiều thời gian hạnh phúc chứ không hoàn toàn bất hạnh,
    Có lần em bị bệnh nhiễm trùng sinh dục,vùng kín nỗi rất nhiều mụn mủ li ti,rất đau đớn.Mỗi ngày anh đi làm về,ăn com xong là đóng cửa phòng lại,bảo để anh làm vệ sinh cho sạch sẽ,nói thật,bản thân em là phụ nữ,là bệnh của chính mình,em nhìn qua gương còn thấy ghê gớm nữa là đàn ông,vậy mà anh đã tỉ mẫn lau rửa vết thương cho em .Lành bệnh,em tự dặn lòng mình càng phải nhẫn nhịn hơn nữa vì tính tình của anh đã như vậy rời,khó lòng mà sửa được.
    Thế nhưng những xung đột vẫn tiếp tục diễn ra,càng ngày em càng cảm thấy anh là ngừoi đàn ông ích kỉ,chỉ biết đến bản thân mình và gia đình mình còn gia đình vợ thì chẳng là gì cả,ví như tháng náo anh cũng gởi tiền về quê nhưng anh chưa 1 lần mua cái gì cho cha me vợ,mặc dù đang ở trong nhà vợ.
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #3
    Và rồi,anh cứ tiếp tục cái tính thô lỗ,cọc cằn với vợ,ăn nói không đầu không đuôi với cha mẹ vợ,với cả gia đình vợ..Nhà em thương em không thèm chấp.Nhưng mà sao cái tính anh ... bản thân học hành không đến nơi đến chốn,tài sản cũng không có gì mà lúc nào cũng tỏ vẻ mình là số một,mình tài giỏi lắm.Trong khi 2vc chẳng có tài sản gì quí giá mà anh lại bảo với anh em của anh rằng có thể gửi chu cấp một lần 10 năm cho mẹ già ở quê,hoặc hỏi đất đai,xe cộ giá cả bao nhiêu để chuẩn bị mua...
    Nhiều lần như vậy,em rất bất mãn,nhưng cố nhẫn nhịn cho qua chuyện,nhưng em đã sai lầm,những lần anh có những câu nói làm tổn thương em,em đã im lặng chứ khong thèm trả lời,sự im lặng đó là sự cam chiu khác hẳn vơi sự hài lòng...
    Ngày tháng trôi qua,bé Nhím ra đời trong sự chờ đợi và niềm hạnh phúc của 2vc.
    Đỉnh điểm sự việc xảy ra cách đây 2 tuần,chỉ vì 1 chuyện nhỏ mà xung đột lớn đã nổ ra.cái máy tính bị hư nhưng em cứ lần lựa mãi không đi sửa,anh sử dụng không được cứ cằn nhằn cử nhữ mãi.em đang bất mãn trong lòng mà anh còn nói "đồ xài như vậy đem đập mẹ cho rồi",tức khí em nói "thách anh đó,đập đi",vậy là anh quay lại đập thật,em tức quá văng luôn mấy câu" mày ..éo có quyền gì mà đập đồ của tao,đồ này là má tao cho tiền mua.."
    Anh chửi "Đ.M",em lồng lộn"mày chửi ai,má tao làm gì mà mày nói..|"rồi cả 2 lao vào nhau như 2 con thú điên,đây là lần đầu tiên em chửi thề,xưng mày tao với chồng,
    Mấy chị em vào can ngăn,cũng lớn tiếng.chị Hai nói"mày là cái thá gì mà mày đánh nó,mà không phải lần đầu,nhiều lần lắm rồi nha mậy,mày ở trong nhà này có ba má mà mày còn dám đánh nó,ở ngoài chắc mày đánh nó chết.."
    Chị ba "mày ở trong nhà này mày phải chiu nhúng nhường chứ,mà nhà này có ai làm gì mày,giờ mày ở không được nữa thì mày dọn đồ đi đi..."
    Anh hỏi giờ em muốn sao?em nói"vợ chồng đầu ấp tay gối mà mày tao,đánh nhau vậy thì còn chung sống sao được nữa."
    Thật sự chuyện hôm nay chỉ là 1 giọt nước làm tràn ly thôi
    Trước đó...
    Cháu ruột anh mượn điện thoại anh chơi game,chơi sao mất 3 tin nhắn 45 ngàn mà anh chỉ nói vài cau thôi,còn về nói với em"không lẽ lại cầm tiền của cháu nó đền..",tương tự như vậy,nhỏ cháu gái em cũng lỡ tay làm mất của anh 15 ngàn.anh cứ lầm bầm suốt,em tức quá nói "anh mà còn nói nữa em lôi nó qua đây đánh nó 1 trận cho anh vừa lòng",rồi em nhắm mắt vờ như đang ngủ,lại nghe anh chửi 'l*n què,thứ gì đụng vô là phá tiền"
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #4
    1 cái sim 3G,anh xem phim online 2 đêm hết nhẵn tiền em không nói gì,em tải mấy cái clip quảng cáo về cho con gái xem hết tiền,thì anh bảo:em chỉ biết phá tiền chứ không thu lại kết quả gì cả"
    Anh đã nhiều lần nói là em phá tiền,anh không bêết rằng câu nóiâấy làm tổn thu7ong em đến mức nào đâu.thời buổi vật giá leo thang,cái gì cũng đắt đỏ,lương 2 vc ôộng lại cũng có là bao nhiêu,mà em luôn muốn dành những gì tốt nhất cho con...
    Anh cũng từ nói em học hành nhiều làm gì mà có cái máy tính cũng không biết sửa,em học kế toán chứ có học lập trình máy tính đâu..
    Cãi vả nhau,anh bảo ở nhà này anh không chỉ có 1 bà má vợ,mà có đến mấy bà má vợ,thử hỏi có tức không?
    Công tâm mà nói,hình như gia đình em hơi dễ dãi,con cái lớn hết rồi muốn làm gì thì làm,không gây khó dễ cho đứa nào cả,vậy mà anh còn chưa vừa lòng..
    Giờ anh đã đi rồi,em cũng thấy buồn,nhưng có lẽ mọi việc đã không còn cứu vãn được nữa,ly hôn?có thể sau một thời gian tam trạng em sẽ quân bình trở lại,nhưng còn con em?liệu nó sẽ ra sao khi ngày hôm nay vì 1 chút không nhẫn nhịn của mẹ làm cho nó lớn lên chỉ có 1 nửa yêu thương?
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #5
    chồng em đã nói ,"a và e không còn có thể hàn gắn nữa rồi",thôi thì em cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên.
    Anh bảo anh ra đi chỉ với 2 bàn tay trắng,các chị biết không,mẹ con em ở lại nhẹ nhàng với...1 núi nợ.
    Trước lúc lấy nhau,2vc ai cũng có 1 khoản nơ riêng là 10tr,chồng hay nhắc đến khoản nợ ngân hàng,lấy nhau,tằng tiện tích cóp,đã trả xong khoản nợ của chồng.em buồn vì chưa 1 lần chồng em chủ động nhắc đến khoản nợ của em.Em phải gồng lưng làm tăng ca tối mắt tối mũi,trả dần trả mòn số nợ của mình,đến nỗi bầu bì cũng xin người ta cho làm chồng ca,mang bầu 7 tháng mà động thai 2 lần,sinh con lúc mới 8 tháng.Giờ cũng chỉ trả xong 1 ít,còn 6,5tr nữa.
    Mua xe,mượn chị Ba em 5tr,anh trai của anh 5tr,những lúc thiếu hụt,lại nợ chị gái a 2tr.
    Có 1 khoản nợ 2tr,chồng nợ anh chị ,lâu lắm lắm rồi,từ cái thời chưa đi Malaysia (lúc vợ còn hãy ở đâu đâu),cưới xong là lấy tiền trả luôn.
    vậy đó,lúc vợ chồng xung đột nhau đến đỉnh điểm.chồng thu dọn đồ đạc ra đi,trong ống heo 2vc có 2,5tr.Đập ra,chồng nói,a lấy 500 còn 2tr em để lo cho con.
    Vợ nói "anh đem xe theo luon đi",chồng bảo"để anh keu người bán xe rồi chia tiền cho em"
    Em giận nói"anh cần bao nhiêu em đưa"."đưa a 2tr trả chị,5tr trả anh trai,a để xe lại cho em"
    Em tức quá điện thoại cho chị ba em mượn 5tr,thêm 2 triệu tiền trong ống heo,nhét hết vào valy a
    Thế đấy.a ra đi với 2 bàn tay trắng,còn mẹ con em thì ở lại với 1 núi nợ
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 174 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn

    #6
    Nên ly hôn
    • Avatar của min--hee
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 824 Bài viết

    • 986 Được cảm ơn

    #7
    Lâu lắm mới vào wtt lại gặp thêm 1 chuyện buồn về gia đình.
    Nếu còn níu kéo đc thi cố gắng thôi bạn ạ! Mỗi nhà mỗi cảnh, cũng nên thông cảm cho tâm lí người chồng đi ở rể
    mười ngón tay siết chặt ko đủ để giữ được nhau
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #8
    up...up...up...........up.............
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    • Avatar của hoamancoi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 64 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    #9
    Bạn ah, các bạn nóng vội và giải quyết mọi chuyện nhanh quá! Lẽ ra bạn và chồng bạn nên cho nhau 1-2 tuần xa nhau để suy nghĩ về những chuyện đã qua. Chưa chi đã phân chia tài sản, anh đi tôi ở lại nuôi con thế? Đàn ông nóng giận nên nhanh chóng rũ áo ra đi, bạn nên có cách cư xử mềm mại hơn nếu muốn giữ con cho chồng. Mình thấy anh ý không phải hoàn toàn là người xấu, vấn đề của các bạn là kinh tế tiền bạc là chính. Nếu các bạn sáng suốt hơn, chọn cách sống riêng tự lập thì chắc chồng bạn cũng giảm cái tự tin và cục cằn thô lỗ trong con người họ đi. Mình cũng có hoàn cảnh gần giống bạn, mình cũng đang học cách đào tạo cho chồng hướng thiện nhiều hơn đây. Có lúc muốn buông tay... nhưng nghĩ lại, chồng mình cũng không đến nối tệ, bỏ nhau thì dễ lắm, cả 2 cùng sửa chữa khắc phục, học cách chấp nhận nhau và chung sống hòa hợp để con cái đỡ thiệt thòi mới là cái khó. Mong bạn tĩnh tâm lại để có quyết định sáng suốt hơn.
    • Avatar của Soulless
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 413 Bài viết

    • 1,376 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #10
    Em không đề cập đến việc gia đình chị, nhưng cho em tranh luận chút về suy nghĩ hy sinh để con được lớn lên trọn vẹn né.

    Nếu chị cảm thấy chị có thể bỏ qua được lỗi lầm, khiếm khuyết của chồng, và tự nhủ trong cuộc đời này không bao giờ mang ra nhắc lại, thì hẵng cân nhắc việc quay lại với chồng. Quay lại để sống tích cực hơn. Nhưng nếu chị nghĩ chị không làm được, thì tốt nhất giải thoát cho cả 2.

    Em đây, bằng chứng sống cho suy nghĩ hy sinh, không ly dị để con có bố.và chị biết cs của em nó khổ sở thế nào không? Đến bây giờ gần 30t và em tư nhận thấy gdinh mình không có hạnh phúc. Bố em không có tật gì nhiều, chỉ là người đàn ông khô khan với vợ(nhưng cực kỳ hiểu và thương con). Bố em đi làm xa, không giúp gì đc mẹ nhiều trong việc chăm sóc nuôi 2 đứa con. Duy chỉ 1 lần mẹ e thử bố, nhắn tin số lạ trêu và bố em có nhắn lại, mà mẹ em chửi rủa rồi đòi li hôn. Bố em đã khóc xin mẹ em, và Mẹ em bảo là uh tha thứ để con có bố. Và trong suốt mười năm từ lúc xảy ra chuyện, mẹ em không bao giờ quên, hơi một chút khó chịu là lôi ra đay nghiến, chì chiết, xúc phạm bố em.

    Thực ra nếu chị bao dung đc thì nhẹ nhàng, nhưng vì không thể quê, thì khi nói ra lại càng mua bực vào người, rồi ấm ức gây sự với con cái, chửi chó mắng mèo, và việc lặp đi lặp lại trong hơn 3000 ngày. Rồi mẹ em càng ngàu càng đi quá, bố em vì thế mà càng lầm lì, mọi việc không có cách tháo gỡ. Bọn em là con, tự nhận ra cái hạnh phúc giả tạo trưng ra cho người ngoài, và cs tra tấn chịu đựng nhau bên trong, đã có những lúc bị khủng hoảng. Đến bây giờ, điều duy nhất em ước là đáng ra bố mẹ nên li dị, như vậy mẹ em không tự hành hạ bản thân bằng sự tha thứ nửa vời, và bố em sẽ không bị dăn vặt..còn con cái lớn tự nó sẽ hiểu, nó không trách ai. Giữ làm gì cái hphuc không tồn tại, nhưng đau khổ bi ai lại hiện hữu?
    • Avatar của memiumiu923
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 7 năm
    • 185 Bài viết

    • 118 Được cảm ơn

    #11
    Tớ không bênh chồng bạn mẹ này đâu nhưng đứng dưới cương vị là một người vợ tớ thấy bạn không nên mắn chồng với những lời lẻ như vậy? Những câu chuyện mâu thuẫn của bạn rất nhỏ so với hàng tá những chuyện để đi đến quyết định ly hôn. Bạn hãy suy nghĩ thật kỹ cả về tính cách của mình và của chồng mình. Và đừng buông những lời khó nghe ấy ra khi nói song chúng ta mất sự tôn trọng về nhau lắm.
    • 77 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #12
    Rất cám ơn những lời khuyên chân thành của các chị,chắc em cũng sẽ để cả 2 có thời gian để nhìn nhận mình còn cần nhau nữa không,sự việc mới xảy ra đây thôi,làm sao mà nói mình không còn yêu chồng được,mình là người chứ có phải gỗ đá đâu,nhưng có lẽ cả 2 cần nhiều thời gian hơn để bỏ qua mọi chuyện cho nhau....
    Nhim nhím xinh ieu ơi,ăn mau,chóng lớn và mạnh khỏe con nhé...iêu con nhìu lắm
    • 110 Bài viết

    • 45 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #13
    Em chưa có chồng, và cũng không có ý định có chồng, nhưng trường hợp của chị, em nghĩ nên ly hôn, cho dù chồng chị có nhiều ưu điểm, hoàn hảo cỡ nào, cũng ko thể tha thứ cho hành động đánh vợ. Chỉ một lý do đơn giản, vợ sai thì chồng đánh, vậy chồng sai thì ai đánh??? hơn nữa, phụ nữ mình cho dù có làm gì thì cũng đâu có quá đáng bằng đàn ông.

    Em biết tâm trạng của chị, đang phân vân, đứng giữa sự lựa chọn, không mong muốn chia ly, không đành, nhưng cứ dối lòng là vì con, đứa con sẽ như thế nào nếu có một người bố không ra gì, một người bố vũ phu, cộc cằn...

    Tiền là quan trọng, nhưng không phải là tất cả, một bạn ở trên đã nói là "thông cảm cho người ở rể", tại sao phải thông cảm, một người đàn ông không bản lĩnh, làm sao có sự thông cảm của người khác, không phải em coi thường anh ấy, nhưng nếu một người đàn ông biết mình biết ta, thì cho dù người ấy có là ở rể, có là sống nhờ nhà vợ, vẫn đáng được người khác trân trọng, đằng này, anh ấy đã không bản lĩnh, lại thích chứng tỏ, rồi lại cái thói sĩ diện ảo (ở rể...) như thế, thì "thà một lần đau" chị ah. Phụ nữ tụi mình, không có trách nhiệm phải chịu khổ, phải biết giải phóng cho chính mình

    Chúc chị sớm tìm được câu trả lời