TIN TÀI TRỢ.

Lối thoát cho tôi ?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 917 Lượt đọc
  • 9 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của mentos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1
    31 tuổi, kết hôn được 4 năm , 1 chồng và 2 đứa con nhỏ.
    Tôi cô đơn, cô đơn chính trong gia đình mình, cô đơn ngay bên cạnh người chồng mà tôi đã sống chung suôts 4 năm qua.
    Tôi sống chung cùng bố mẹ chồng . Một ngày của tôi trôi qua ngoài thời gian chăm sóc các con và làm việc ở công ty, tôi chỉ có một mình. Sáng thức dậy , vội vàng thay quần áo chuẩn bị đưa đứa lớn đến trường trong lúc chồng tôi vẫn còn say giấc nồng. Chiều về, tắm táp thay quần áo xong, vội vàng ngồi vào mâm cơm ăn cũng người giúp việc trứoc ,tôi cho đứa lớn ăn cơm, giúp việc cho đứa nhỏ ăn cháo. Nhiều lần, tôi ăn cơm chỉ có một mình vì chị giúp việc đã kịp ăn trứoc để còn kịp cho con bé ăn Chồng tôi, nếu có mặt ở nhà vào bữa cơm ( mà đa số là bận việc đến 9,10h tối mới về) thấy tôi ngồi ăn cơm một mình cũng không quan tâm lắm, chồng tôi còn bận chờ bố mẹ chồng tôi và em chồng tôi để cũng ăn cơm cho nó có không khí gia đình. Tôi tủi thân ghê gớm, buồn và cô đơn, mỗi bữa ăn tôi chỉ cố nuốt được 1 bát cơm, tôi cứ gầy rộc dần đi…
    Cuộc sống tinh thần của tôi tồi tệ đến mức tôi nghĩ tôi sắp phát điên,… tôi chưa điên chỉ vì hai đứa con, tôi thương và yêu chúng hơn ai hết trên cuộc đời này.
    Tối đến, xong hết mọi việc cho các con, ngảng mặt lên nhìn đồng hồ đã 11h, chồng tôi vẫn say sưa bên máy tính chơi điện tử, thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười …Tôi thở dài, lên giường đi ngủ với đứa con nhỏ, nhìn đồng hồ và nhắm mắt, tôi đã quen với cuộc sống ko có chồng nhu thế nào từ bao giờ nhỉ, tôi ko cần cho cuộc sống của anh , và anh cũng vậy, từ lâu anh ko còn qian trọng trong cuộc sống của tôi nữa rồi, …; Nhiều lần anh dựng tôi dậy giữa đêm chỉ để hỏi tôi tại sao lại xoá 1 tin nhắn trong inbox đi, hay chiều em đi đâu mà đi làm về muộn …. Mỗi đêm tôi chỉ mong sao cho chồng tôi đừng bứoc chân vào phòng và gọi tôi dậy để tôi đựoc ngủ 1 đêm yên tĩnh bên cạnh con. Tôi mệt mỏi và thấy bất lực.
    Đôi khi tôi bắt gặp chồng tôi chat chit với cô bé mà chồng tôi đã yêu khi tôi mới sinh đứa lớn được 1,2 tháng, tôi im lặng và đi vào phòng, tôi ko có cảm giác tức giận nữa rồi, tôi chỉ buồn và chán nản.
    2 năm trứoc đây tôi biết chuyện của 2 người và tôi đã bỏ qua mọi việc với lời hứa sẽ chấm dứt của chồng tôi , nhưng dần dần tôi hết tình cảm với anh, sống bên cạnh anh nhưng tôi hoàn toàn vô cảm. Quan hệ vợ chồng ngày một ít dần đi. Đáplại điều này, chồng tôi dồn lên tôi những bức bối, những bực tức, cáu gát vô lý chỉ vì những va chạm rất nhỏ giữa hai vợ chồng, tôi lại chịu đựng, nuốt nứoc mắt vào trong. Nhềiu lần anh đã xin lỗi tôi, hữa với tôi sẽ sửa sai, nhưng vài hôm , đâu lại vào đó. Anh ghen tuông vô lý, anh tra hỏi và kiểm tra điện thoại của tôi hàng ngày trong khi lẽ ra tôi mới là người phải làm như thế, nhưng tôi không làm.
    Anh áp đặt tôi trong mọi việc và sẵn sàng dùng những lời lẽ vô văn hoá đối với tôi, xúc phạm danh dự của tôi đến mức ko thể hơn được nữa, tôi phản ứng, anh đánh tôi.
    Nhiều cuộc nói chuyện đã qua đi , ko lối thoát chỉ thấy thêm bế tắc và thêm mâu thuẫn mà thôi. Cơ bản, quan điểm và cách sống hai vợ chồng tôi quá khác nhau. Hơn nữa, có lẽ chồng tôi đã ko còn yêu tôi nữa rồi.
    Chịu không nổi tôi định li dị, giải thoát cho cuộc sống của hai chúng tôi, cả tôi và anh, anh cũng nói là sức chịu đựng của anh quá giới hạn rồi, nhưng còn hai đứa con của tôi thì sao, chúng còn bé quá, chúng có đáng phải chịu đựng sự xa cách , sứ thiếu hụt hay không? Tôi ko đành xa các con tôi, mà nếu ra toà tôi cũng chỉ được quyền nuôi đứa bé thôi. Tôi ko biết phải làm sao, luẩn quẩn , mâu thuẫn tôi ko biết phải làm sao , chồng tôi bắt tôi phải chọn giải pháp hoặc li dị luôn, hoặc tiếp tục sống bên cạnh anh và phải yêu anh, yêu anh điều tôi không thể làm được nữa rồi.
    Cuôi cùng chồng tôi cũng đồng ý với giải pháp tíep tục sống chung vì con cái, ko can thiệp vào cuộc sống của nhau .
    Tôi tự hỏi, cuộc sống của tôi như thế này sẽ kéo dài đến bao giờ ? Liệu tôi có nên sống như thế này nữa không ?

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của met_moi
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 46 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #2
    Chị ơi cuộc sống gia đình như vậy thật là sợ lắm và chưa chắc đã là mái ấm cho các con, bố mẹ ko vui vẻ và hạnh phúc, con cái làm sao đầy đủ tình cảm được.
    Cuộc sống gia đình em cũng vậy, chồng em đã hết yêu em rồi, nhưng còn em, em vẫn yêu chồng, nên em khổ sở lắm. Em chỉ mong ko còn tình cảm với chồng như chị thôi để cuộc sống dễ dàng hơn, thân ai người nấy lo, ko còn bận tâm đến nhau nữa.
    • Avatar của ali
    • ali
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,080 Bài viết

    • 284 Được cảm ơn

    #3
    bạn ơi, bạn vẫn nên sống chung với anh ấy và các con. Có điều bạn chịu khó lên mạng hoặc giao lưu bạn bè, đầu tiên bạn học cách " làm thế nào để được mọi người yêu mến và chấp nhận mình", đôi khi chúng ta nghĩ là chúng ta yêu người là đủ, nhưng lại không biết rằng như thế là không đủ, cần phải để mọi người yêu mến mình. Bạn cô đơn trong gia đình và ngoài xã hội, bạn cần lắm sự quan tâm của chồng và các con thế nhưng chồng bạn lại có tính bồ bịch, các con lại quá nhỏ. Bạn hãy dũng cảm lên, nếu một người độc thân vẫn còn cảm thấy cuộc sống này là vui vẻ đáng sống thì tại sao bạn lại không ??? Hãy sả láng với mình một chút, chiều chuộng bản thân một chút, sẵn sàng nhờ vả chồng hay NGV những việc mà mình chưa làm được trong ngày. Mình cứ mua cho mình bộ máy vi tính như chồng rồi cũng lên mạng chát vui với mọi người, nếu sợ lừa đảo thì cứ lên wtt cũng được, hi hi.
    mong là bạn sớm được vui trở lại. mến !!!
    • Avatar của mentos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ali Xem bài viết
    bạn ơi, bạn vẫn nên sống chung với anh ấy và các con. Có điều bạn chịu khó lên mạng hoặc giao lưu bạn bè, đầu tiên bạn học cách " làm thế nào để được mọi người yêu mến và chấp nhận mình", đôi khi chúng ta nghĩ là chúng ta yêu người là đủ, nhưng lại không biết rằng như thế là không đủ, cần phải để mọi người yêu mến mình. Bạn cô đơn trong gia đình và ngoài xã hội, bạn cần lắm sự quan tâm của chồng và các con thế nhưng chồng bạn lại có tính bồ bịch, các con lại quá nhỏ. Bạn hãy dũng cảm lên, nếu một người độc thân vẫn còn cảm thấy cuộc sống này là vui vẻ đáng sống thì tại sao bạn lại không ??? Hãy sả láng với mình một chút, chiều chuộng bản thân một chút, sẵn sàng nhờ vả chồng hay NGV những việc mà mình chưa làm được trong ngày. Mình cứ mua cho mình bộ máy vi tính như chồng rồi cũng lên mạng chát vui với mọi người, nếu sợ lừa đảo thì cứ lên wtt cũng được, hi hi.
    mong là bạn sớm được vui trở lại. mến !!!
    hì, bạn ơi, nhầm mát rồi, mình chỉ cô đơn trong gia đình mình thôi, ngoài xã hội bạn bè và đồng nghiệp đều rất quý mến mình, bởi mình là người vui vẻ , hòa đồng và hay cười . WTT thì mình có nick từ lâu rồi, giao lưư và khá thân với một số người, nhưng mình ko muốn hoàn cảnh gia đình mình mọi người biết nên mới dùng nick khác để post bài . chat chit và máy tình thì mình 1 máy để bàn ở cơ quan và 1 máy laptop ở nhà, giao lưu mình ko thiếu đâu bạn ạ, chỉ bế tắc ván đề gia đình mà thôi .
    • Avatar của ali
    • ali
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 13 năm
    • 1,080 Bài viết

    • 284 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mentos Xem bài viết
    hì, bạn ơi, nhầm mát rồi, mình chỉ cô đơn trong gia đình mình thôi, ngoài xã hội bạn bè và đồng nghiệp đều rất quý mến mình, bởi mình là người vui vẻ , hòa đồng và hay cười . WTT thì mình có nick từ lâu rồi, giao lưư và khá thân với một số người, nhưng mình ko muốn hoàn cảnh gia đình mình mọi người biết nên mới dùng nick khác để post bài . chat chit và máy tình thì mình 1 máy để bàn ở cơ quan và 1 máy laptop ở nhà, giao lưu mình ko thiếu đâu bạn ạ, chỉ bế tắc ván đề gia đình mà thôi .
    nếu vậy bạn diễn tả tình huống có vẻ chưa sát lắm, bạn thử đọc lại phần đã pót mà xem ! bạn nói bạn gầy rộc đi, nó không hề đúng với một người có trạng thái sức khỏe bình thường.
    Bạn có nuôi NGV, nhưng phải mãi đến 11h mới lên giường đi ngủ, vậy bạn không nói rõ cho mọi người là bạn làm thêm hay là chỉ chăm cho hai đứa nhỏ.
    Mình chúc bạn có sức khỏe tốt, để cảm thấy vui vẻ khi chồng muốn gần gũi mình. Nếu như chồng lơ là quên trách nhiệm, mình vẫn nên gợi ý để anh ta quan tâm đến mình mà bạn. Bạn có vẻ mâu thuẫn với chính mình quá
    • Avatar của mentos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ali Xem bài viết
    nếu vậy bạn diễn tả tình huống có vẻ chưa sát lắm, bạn thử đọc lại phần đã pót mà xem ! bạn nói bạn gầy rộc đi, nó không hề đúng với một người có trạng thái sức khỏe bình thường.
    Bạn có nuôi NGV, nhưng phải mãi đến 11h mới lên giường đi ngủ, vậy bạn không nói rõ cho mọi người là bạn làm thêm hay là chỉ chăm cho hai đứa nhỏ.
    Mình chúc bạn có sức khỏe tốt, để cảm thấy vui vẻ khi chồng muốn gần gũi mình. Nếu như chồng lơ là quên trách nhiệm, mình vẫn nên gợi ý để anh ta quan tâm đến mình mà bạn. Bạn có vẻ mâu thuẫn với chính mình quá
    Mình gầy, 45kg, nhưng hoàn toàn mạnh khỏe bình thường,
    Mình ko hiểu bạn định nghĩa thế nào nhỉ, gầy nghĩa là sức khỏe không bình thường ??? , chồng muốn gần gũi mình chỉ cần mình khỏe là mình sẽ vui vẻ gần gũi bên chồng ???? không cần biết mình có tình cảm hay không ???
    Hơ, mình ko hiểu ý của bạn lắm ?
    • Avatar của mentos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ali Xem bài viết
    nếu vậy bạn diễn tả tình huống có vẻ chưa sát lắm, bạn thử đọc lại phần đã pót mà xem ! bạn nói bạn gầy rộc đi, nó không hề đúng với một người có trạng thái sức khỏe bình thường.
    Bạn có nuôi NGV, nhưng phải mãi đến 11h mới lên giường đi ngủ, vậy bạn không nói rõ cho mọi người là bạn làm thêm hay là chỉ chăm cho hai đứa nhỏ.
    Mình chúc bạn có sức khỏe tốt, để cảm thấy vui vẻ khi chồng muốn gần gũi mình. Nếu như chồng lơ là quên trách nhiệm, mình vẫn nên gợi ý để anh ta quan tâm đến mình mà bạn. Bạn có vẻ mâu thuẫn với chính mình quá
    híc, mình càng không hiểu bạn nói mình mâu thuẫn với chính mình là ở đâu ?
    • Avatar của mentos
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ali Xem bài viết
    nếu vậy bạn diễn tả tình huống có vẻ chưa sát lắm, bạn thử đọc lại phần đã pót mà xem ! bạn nói bạn gầy rộc đi, nó không hề đúng với một người có trạng thái sức khỏe bình thường.
    Bạn có nuôi NGV, nhưng phải mãi đến 11h mới lên giường đi ngủ, vậy bạn không nói rõ cho mọi người là bạn làm thêm hay là chỉ chăm cho hai đứa nhỏ.
    Mình chúc bạn có sức khỏe tốt, để cảm thấy vui vẻ khi chồng muốn gần gũi mình. Nếu như chồng lơ là quên trách nhiệm, mình vẫn nên gợi ý để anh ta quan tâm đến mình mà bạn. Bạn có vẻ mâu thuẫn với chính mình quá
    Chuyện giúp việc thì mình ko hiểu bạn có phải đã có 2 đứa con nhỏ như mình không? nếu ở hoàn cảnh như mình thì mình tin bạn hiểu tại sao có NGV vẫn 11h mới đi ngủ, mỗi người chăm 1 đứa thì mình cũng ko có nhiều thời gian để chơi hay rảnh rỗi đâu bạn à . Nếu ko ở hoàn cảnh của mình thì bạn ko hiểu và thấy mâu thuẫn cũng là đương nhiên .
    • 742 Bài viết

    • 67 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mentos Xem bài viết
    31 tuổi, kết hôn được 4 năm , 1 chồng và 2 đứa con nhỏ.
    Tôi cô đơn, cô đơn chính trong gia đình mình, cô đơn ngay bên cạnh người chồng mà tôi đã sống chung suôts 4 năm qua.
    Tôi sống chung cùng bố mẹ chồng . Một ngày của tôi trôi qua ngoài thời gian chăm sóc các con và làm việc ở công ty, tôi chỉ có một mình. Sáng thức dậy , vội vàng thay quần áo chuẩn bị đưa đứa lớn đến trường trong lúc chồng tôi vẫn còn say giấc nồng. Chiều về, tắm táp thay quần áo xong, vội vàng ngồi vào mâm cơm ăn cũng người giúp việc trứoc ,tôi cho đứa lớn ăn cơm, giúp việc cho đứa nhỏ ăn cháo. Nhiều lần, tôi ăn cơm chỉ có một mình vì chị giúp việc đã kịp ăn trứoc để còn kịp cho con bé ăn Chồng tôi, nếu có mặt ở nhà vào bữa cơm ( mà đa số là bận việc đến 9,10h tối mới về) thấy tôi ngồi ăn cơm một mình cũng không quan tâm lắm, chồng tôi còn bận chờ bố mẹ chồng tôi và em chồng tôi để cũng ăn cơm cho nó có không khí gia đình. Tôi tủi thân ghê gớm, buồn và cô đơn, mỗi bữa ăn tôi chỉ cố nuốt được 1 bát cơm, tôi cứ gầy rộc dần đi…
    Cuộc sống tinh thần của tôi tồi tệ đến mức tôi nghĩ tôi sắp phát điên,… tôi chưa điên chỉ vì hai đứa con, tôi thương và yêu chúng hơn ai hết trên cuộc đời này.
    Tối đến, xong hết mọi việc cho các con, ngảng mặt lên nhìn đồng hồ đã 11h, chồng tôi vẫn say sưa bên máy tính chơi điện tử, thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười …Tôi thở dài, lên giường đi ngủ với đứa con nhỏ, nhìn đồng hồ và nhắm mắt, tôi đã quen với cuộc sống ko có chồng nhu thế nào từ bao giờ nhỉ, tôi ko cần cho cuộc sống của anh , và anh cũng vậy, từ lâu anh ko còn qian trọng trong cuộc sống của tôi nữa rồi, …; Nhiều lần anh dựng tôi dậy giữa đêm chỉ để hỏi tôi tại sao lại xoá 1 tin nhắn trong inbox đi, hay chiều em đi đâu mà đi làm về muộn …. Mỗi đêm tôi chỉ mong sao cho chồng tôi đừng bứoc chân vào phòng và gọi tôi dậy để tôi đựoc ngủ 1 đêm yên tĩnh bên cạnh con. Tôi mệt mỏi và thấy bất lực.
    Đôi khi tôi bắt gặp chồng tôi chat chit với cô bé mà chồng tôi đã yêu khi tôi mới sinh đứa lớn được 1,2 tháng, tôi im lặng và đi vào phòng, tôi ko có cảm giác tức giận nữa rồi, tôi chỉ buồn và chán nản.
    2 năm trứoc đây tôi biết chuyện của 2 người và tôi đã bỏ qua mọi việc với lời hứa sẽ chấm dứt của chồng tôi , nhưng dần dần tôi hết tình cảm với anh, sống bên cạnh anh nhưng tôi hoàn toàn vô cảm. Quan hệ vợ chồng ngày một ít dần đi. Đáplại điều này, chồng tôi dồn lên tôi những bức bối, những bực tức, cáu gát vô lý chỉ vì những va chạm rất nhỏ giữa hai vợ chồng, tôi lại chịu đựng, nuốt nứoc mắt vào trong. Nhềiu lần anh đã xin lỗi tôi, hữa với tôi sẽ sửa sai, nhưng vài hôm , đâu lại vào đó. Anh ghen tuông vô lý, anh tra hỏi và kiểm tra điện thoại của tôi hàng ngày trong khi lẽ ra tôi mới là người phải làm như thế, nhưng tôi không làm.
    Anh áp đặt tôi trong mọi việc và sẵn sàng dùng những lời lẽ vô văn hoá đối với tôi, xúc phạm danh dự của tôi đến mức ko thể hơn được nữa, tôi phản ứng, anh đánh tôi.
    Nhiều cuộc nói chuyện đã qua đi , ko lối thoát chỉ thấy thêm bế tắc và thêm mâu thuẫn mà thôi. Cơ bản, quan điểm và cách sống hai vợ chồng tôi quá khác nhau. Hơn nữa, có lẽ chồng tôi đã ko còn yêu tôi nữa rồi.
    Chịu không nổi tôi định li dị, giải thoát cho cuộc sống của hai chúng tôi, cả tôi và anh, anh cũng nói là sức chịu đựng của anh quá giới hạn rồi, nhưng còn hai đứa con của tôi thì sao, chúng còn bé quá, chúng có đáng phải chịu đựng sự xa cách , sứ thiếu hụt hay không? Tôi ko đành xa các con tôi, mà nếu ra toà tôi cũng chỉ được quyền nuôi đứa bé thôi. Tôi ko biết phải làm sao, luẩn quẩn , mâu thuẫn tôi ko biết phải làm sao , chồng tôi bắt tôi phải chọn giải pháp hoặc li dị luôn, hoặc tiếp tục sống bên cạnh anh và phải yêu anh, yêu anh điều tôi không thể làm được nữa rồi.
    Cuôi cùng chồng tôi cũng đồng ý với giải pháp tíep tục sống chung vì con cái, ko can thiệp vào cuộc sống của nhau .
    Tôi tự hỏi, cuộc sống của tôi như thế này sẽ kéo dài đến bao giờ ? Liệu tôi có nên sống như thế này nữa không ?
    Khi nào baby lớn hơn , chị sẽ rảnh rỗi hơn , sẽ thấy CS đáng yêu hơn đấy, cố gắng chịu đựng ...giống e đi ..hihi ... e cũng đang tự an ủi , vỗ về mình như thế màrooling:
    https://sharefor.us/Cu-Ngu-Say-Phuong...2MmI3OGQ1.html
    Dẫu biết có lúc giận hờn, những lúc ngại ngần
    Vẫn thấy tim em gần anh hơn:Kiss:
    • 117 Bài viết

    • 87 Được cảm ơn

    #10
    chào bạn mentos và metmoi,
    đúng là mỗi nhà mỗi cảnh, nhưng tựu trung lại mình cảm thấy hình như vấn đề mấu chốt đều do người đàn ông gây ra. mình hiện không phải là người chồng mẫu mực nhưng xem qua câu chuyện của các bạn, mình cảm thấy chồng các bạn không xứng đáng là những thằng đàn ông (xin lỗi) cho dù mình chưa rõ nguyên nhân gây nên tình huống câu chuyện của các bạn. có thể họ không còn yêu các bạn nữa, nhưng họ phải biết yêu lấy những đứa con của mình chứ??? mình không nói gì hơn là mong các bạn hãy cố gắng vượt qua, nếu cảm thấy không thể chịu đựng được, xin hãy ly dị để những đứa con của các bạn sau này nhận thấy tình cảm của ba mẹ chúng, đó có thể tạo điều kiện để chúng lêu lỏng, rong chơi. thà rằng sau này chúng chỉ có cha hoặc mẹ, nhưng nó thật sự hiểu được tình cảm nuôi dưỡng của ba hoặc mẹ đã dành cho nó suốt quãng thời gian vừa qua. các bạn đừng nghĩ rằng thiếu ba hoặc thiếu mẹ thì sẽ thiệt thòi cho chúng, mà đó là tạo điều kiện để chúng nó không thấy được sự giả dối trong tình cảm của ba mẹ.
    "Chồng thì do người khác sinh ra, nhưng con mình thì do mình sinh ra".
    Chúc các bạn mạnh mẽ!
    ------------------------------------------------
    Ba là cây nến vàng, Mẹ là cây nến xanh, Con là cây nến hồng, ba ngọn nến lung linh...