TIN TÀI TRỢ.

Làm thế nào để dứt khoát với người chồng tệ bạc và lăng nhăng?

  • 1 Lượt chia sẻ
  • 3.13K Lượt đọc
  • 10 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của september
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #1
    Cả ngày hôm nay em đã đọc rất nhiều topic, nhiều tâm sự giống hoàn cảnh của mình mà vẫn không tìm được câu trả lời cho mình. Em mong mọi người theo dõi câu chuyện của gia đình em và cho em những lời khuyên hợp lý.


    Em lấy chồng mới được hơn 6 tháng, hiện đang có bầu hơn 5 tháng nhưng chưa một ngày vui vẻ, hạnh phúc. Quen nhau qua một người bạn giới thiệu, sau 6 tháng tìm hiểu và yêu thì cưới nhau. Lúc đầu mới tìm hiểu và yêu anh ta cũng tỏ ra nghiêm túc, đàng hoàng, nhưng sau đó là những chuỗi ngày đau khổ của em.

    - Ngay đêm tân hôn, sau khi hai vợ chồng quan hệ em không ra máu nên a ta đã nghi ngờ, dằn vặt và đối xử lạnh lùng, hờ hững tệ bạc với em mấy tháng liền, mặc dù trước khi yêu anh ta đã hỏi rõ em có "còn" hay không thì mới tiếp tục tìm hiểu. Sau khi mọi chuyện xảy ra, em đã thề bằng cả mạng sống của đứa con trong bụng anh ta mới tin và không làm khổ em về chuyện đó nữa.

    - Sau khi em có bầu được một tháng thì bị động thai phải về nhà bố mẹ đẻ, anh ta để mặc mẹ con em ở đó thỉnh thoảng mới qua thăm, cũng không đưa tiền để em thuốc thang bồi bổ mà mặc kệ bố mẹ đẻ phải lo cho em. Cũng trong thời gian đó khi hai vợ chồng có chuyện lời qua tiếng lại, hơn một tháng trời anh ta không đến, cũng không hề điện thoại hỏi thăm tình hình mẹ con em nguy kịch thế nào.

    - Khi sức khỏe đã ổn định, em về nhà chồng, ở đây cũng chỉ có hai vợ chồng một nhà nhưng không mấy khi hỏi han, chuyện trò hay chia sẻ. Tình cảm nhợt nhạt, kể cả chuyện xxx kể từ ngày cưới a ta cũng chưa một lần anh ta quan tâm đến cảm giác của em, chỉ hưởng thụ bản thân mình. Sống cùng một nhà mà như hai người dưng, chỉ là gằng gượng cho xong mọi chuyện.


    - Một lần, em đã bắt gặp anh ta nhắn tin với mấy đứa con gái. Sau khi tra hỏi anh ta nói quen nhau trên mạng, chưa có gì... Nhưng anh ta không cho là mình sai, thậm chí khi căng thẳng còn nạt nộ em. Em nghĩ anh ta chỉ chưa đánh mình thôi chứ chuyện đó cũng chỉ là sớm hay muộn.

    - Chuyện gần nhất cách đây gần hai tuần, lời qua tiếng lại anh ta đã đuổi em về nhà bố mẹ, em bụng mang dạ chửa phải dắt xe đi lúc gần 10h đêm. Em cứ nghĩ anh ta sẽ băn khoăn, áy náy về hành động ấy sau một vài ngày sẽ gọi điện hỏi thăm và đưa em về, nhưng không hề. Đã gần 2 tuần nay không thèm hỏi han, chỉ có duy nhất một hôm bà anh ta ở quê lên khám bệnh, a ta nhắn tin báo em biết để về thăm. Em đã định không về nhưng nghĩ dù thế nào mình cần phải cư xử đàng hoàng nên trưa hôm đó em đã về, hỏi thăm chăm sóc bà và cố gắng vui vẻ bình thường với họ hàng bên ấy để không ai biết chuyện, xong rồi em lại đi. Từ đấy đến nay cũng không thấy anh ta ngó ngàng gì đến mình cả. Gia đình bạn bè em nhắn tin, gọi điện hỏi han anh ta cũng không trả lời. Cuối cùng, bố mẹ em quyết định phải gọi điện cho anh ta đến để nói chuyện. Tối thứ 6 này mới gặp nhau nên em chưa biết cuộc gặp mặt ấy sẽ thế nào.


    Thực sự, sau bằng ấy chuyện xảy ra, em không còn tình cảm và suy nghĩ tốt đẹp gì với anh ta nữa cả, chỉ cảm thấy căm hận và ghê tởm sự ích kỷ, hai mặt, bủn xỉn của người được gọi là chồng mình. Đã rất rất nhiều lần em muốn dứt khoát chia tay, nhưng em vẫn chưa làm được. Vì nghĩ đến con, tương lai nó sẽ ra sao khi phải chịu cảnh ấy ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Còn bố mẹ và gia đình nữa, biết mọi chuyện nhưng chưa hoàn toàn đồng ý cho em chia tay vì vẫn em đang mang thai, cũng muốn em cố gắng thêm đã.

    Em hiện đang rất băn khoăn với những cách xử lý thế này:

    1) Dứt khoát chia tay từ bây giờ, vì cả hai đều không còn tình cảm và sự tôn trọng, trách nhiệm với nhau nữa. Em đang đi làm nhưng công việc chưa thực sự ổn định. Nếu chia tay thì em sẽ về sống với bố mẹ đẻ và sẽ có bố mẹ, các anh trai giúp đỡ.

    2) Tạm thời về nhà chồng sống với nhau, sẽ làm đăng ký kết hôn (anh ta cố tình lảng tránh việc đăng ký) để dù có chuyện gì con mình có danh phận, rồi sẽ thuê thám tử theo dõi để có bằng chứng về việc anh ta đang ngoại tình, em biết chắc có việc này nhưng nếu không có bằng chứng thì sẽ không làm gì được anh ta cả. Rồi sau đó sẽ ly dị, đề nghị anh ta có trách nhiệm với con.



    3) Cố gắng sống cam chịu, chấp nhận mọi chuyện để con mình đỡ thiệt thòi. Em hiểu nếu chấp nhận điều này thì cuộc sống với anh ta em sẽ phải chịu nhiều tai ương nữa…



    Câu chuyện của em dài dòng, nhưng vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra nên em muốn kể để mọi người hiểu và góp ý giúp em có thể tìm ra cách giải quyết tốt nhất cho mình. Mong mọi người cho em lời khuyên.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của bimysau
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 144 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #2
    Trích dẫn Nguyên văn bởi september Xem bài viết
    Cả ngày hôm nay em đã đọc rất nhiều topic, nhiều tâm sự giống hoàn cảnh của mình mà vẫn không tìm được câu trả lời cho mình. Em mong mọi người theo dõi câu chuyện của gia đình em và cho em những lời khuyên hợp lý.


    Em lấy chồng mới được hơn 6 tháng, hiện đang có bầu hơn 5 tháng nhưng chưa một ngày vui vẻ, hạnh phúc. Quen nhau qua một người bạn giới thiệu, sau 6 tháng tìm hiểu và yêu thì cưới nhau. Lúc đầu mới tìm hiểu và yêu anh ta cũng tỏ ra nghiêm túc, đàng hoàng, nhưng sau đó là những chuỗi ngày đau khổ của em.

    - Ngay đêm tân hôn, sau khi hai vợ chồng quan hệ em không ra máu nên a ta đã nghi ngờ, dằn vặt và đối xử lạnh lùng, hờ hững tệ bạc với em mấy tháng liền, mặc dù trước khi yêu anh ta đã hỏi rõ em có "còn" hay không thì mới tiếp tục tìm hiểu. Sau khi mọi chuyện xảy ra, em đã thề bằng cả mạng sống của đứa con trong bụng anh ta mới tin và không làm khổ em về chuyện đó nữa.

    - Sau khi em có bầu được một tháng thì bị động thai phải về nhà bố mẹ đẻ, anh ta để mặc mẹ con em ở đó thỉnh thoảng mới qua thăm, cũng không đưa tiền để em thuốc thang bồi bổ mà mặc kệ bố mẹ đẻ phải lo cho em. Cũng trong thời gian đó khi hai vợ chồng có chuyện lời qua tiếng lại, hơn một tháng trời anh ta không đến, cũng không hề điện thoại hỏi thăm tình hình mẹ con em nguy kịch thế nào.

    - Khi sức khỏe đã ổn định, em về nhà chồng, ở đây cũng chỉ có hai vợ chồng một nhà nhưng không mấy khi hỏi han, chuyện trò hay chia sẻ. Tình cảm nhợt nhạt, kể cả chuyện xxx kể từ ngày cưới a ta cũng chưa một lần anh ta quan tâm đến cảm giác của em, chỉ hưởng thụ bản thân mình. Sống cùng một nhà mà như hai người dưng, chỉ là gằng gượng cho xong mọi chuyện.


    - Một lần, em đã bắt gặp anh ta nhắn tin với mấy đứa con gái. Sau khi tra hỏi anh ta nói quen nhau trên mạng, chưa có gì... Nhưng anh ta không cho là mình sai, thậm chí khi căng thẳng còn nạt nộ em. Em nghĩ anh ta chỉ chưa đánh mình thôi chứ chuyện đó cũng chỉ là sớm hay muộn. Qua những hành động và biểu hiện của anh ta, em

    - Chuyện gần nhất cách đây gần hai tuần, lời qua tiếng lại anh ta đã đuổi em về nhà bố mẹ, em bụng mang dạ chửa phải dắt xe đi lúc gần 10h đêm. Em cứ nghĩ anh ta sẽ băn khoăn, áy náy về hành động ấy sau một vài ngày sẽ gọi điện hỏi thăm và đưa em về, nhưng không hề. Đã gần 2 tuần nay không thèm hỏi han, chỉ có duy nhất một hôm bà anh ta ở quê lên khám bệnh, a ta nhắn tin báo em biết để về thăm. Em đã định không về nhưng nghĩ dù thế nào mình cần phải cư xử đàng hoàng nên trưa hôm đó em đã về, hỏi thăm chăm sóc bà và cố gắng vui vẻ bình thường với họ hàng bên ấy để không ai biết chuyện, xong rồi em lại đi. Từ đấy đến nay cũng không thấy anh ta ngó ngàng gì đến mình cả. Gia đình bạn bè em nhắn tin, gọi điện hỏi han anh ta cũng không trả lời. Cuối cùng, bố mẹ em quyết định phải gọi điện cho anh ta đến để nói chuyện. Tối thứ 6 này mới gặp nhau nên em chưa biết cuộc gặp mặt ấy sẽ thế nào.


    Thực sự, sau bằng ấy chuyện xảy ra, em không còn tình cảm và suy nghĩ tốt đẹp gì với anh ta nữa cả, chỉ cảm thấy căm hận và ghê tởm sự ích kỷ, hai mặt, bủn xỉn của người được gọi là chồng mình. Đã rất rất nhiều lần em muốn dứt khoát chia tay, nhưng em vẫn chưa làm được. Vì nghĩ đến con, tương lai nó sẽ ra sao khi phải chịu cảnh ấy ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Còn bố mẹ và gia đình nữa, biết mọi chuyện nhưng chưa hoàn toàn đồng ý cho em chia tay vì vẫn muốn em đang mang thai, cũng muốn em cố gắng thêm đã.

    Em hiện đang rất băn khoăn với những cách xử lý thế này:

    1) Dứt khoát chia tay từ bây giờ, vì cả hai đều không còn tình cảm và sự tôn trọng, trách nhiệm với nhau nữa. Em đang đi làm nhưng công việc chưa thực sự ổn định. Nếu chia tay thì em sẽ về sống với bố mẹ đẻ và sẽ có bố mẹ, các anh trai giúp đỡ.

    2) Tạm thời về nhà chồng sống với nhau, sẽ làm đăng ký kết hôn (anh ta cố tình lảng tránh việc đăng ký) để dù có chuyện gì con mình có danh phận, rồi sẽ thuê thám tử theo dõi để có bằng chứng về việc anh ta đang ngoại tình, em biết chắc có việc này nhưng nếu không có bằng chứng thì sẽ không làm gì được anh ta cả. Rồi sau đó sẽ ly dị, đề nghị anh ta có trách nhiệm với con.



    3) Cố gắng sống cam chịu, chấp nhận mọi chuyện để con mình đỡ thiệt thòi. Em hiểu nếu chấp nhận điều này thì cuộc sống với anh ta em sẽ phải chịu nhiều tai ương nữa…



    Câu chuyện của em dài dòng, nhưng vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra nên em muốn kể để mọi người hiểu và góp ý giúp em có thể tìm ra cách giải quyết tốt nhất cho mình. Mong mọi người cho em lời khuyên.
    Bạn còn suy nghĩ gì nữa? Giải tán thôi. Và phải đăng ký cho con bạn không bị điều tiếng.
    • 356 Bài viết

    • 43 Được cảm ơn

    #3
    Một người đàn ông quá tồi.:Sad:
    • 94 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #4
    Về nhà mẹ đẻ, đẻ một mình xong nuôi một mình, và tuyên bố hắn không đủ tư cách làm cha đứa bé. Danh phận hão chẳng để làm gì.
    • 305 Bài viết

    • 128 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi september Xem bài viết
    Cả ngày hôm nay em đã đọc rất nhiều topic, nhiều tâm sự giống hoàn cảnh của mình mà vẫn không tìm được câu trả lời cho mình. Em mong mọi người theo dõi câu chuyện của gia đình em và cho em những lời khuyên hợp lý.


    Em lấy chồng mới được hơn 6 tháng, hiện đang có bầu hơn 5 tháng nhưng chưa một ngày vui vẻ, hạnh phúc. Quen nhau qua một người bạn giới thiệu, sau 6 tháng tìm hiểu và yêu thì cưới nhau. Lúc đầu mới tìm hiểu và yêu anh ta cũng tỏ ra nghiêm túc, đàng hoàng, nhưng sau đó là những chuỗi ngày đau khổ của em.

    - Ngay đêm tân hôn, sau khi hai vợ chồng quan hệ em không ra máu nên a ta đã nghi ngờ, dằn vặt và đối xử lạnh lùng, hờ hững tệ bạc với em mấy tháng liền, mặc dù trước khi yêu anh ta đã hỏi rõ em có "còn" hay không thì mới tiếp tục tìm hiểu. Sau khi mọi chuyện xảy ra, em đã thề bằng cả mạng sống của đứa con trong bụng anh ta mới tin và không làm khổ em về chuyện đó nữa.

    - Sau khi em có bầu được một tháng thì bị động thai phải về nhà bố mẹ đẻ, anh ta để mặc mẹ con em ở đó thỉnh thoảng mới qua thăm, cũng không đưa tiền để em thuốc thang bồi bổ mà mặc kệ bố mẹ đẻ phải lo cho em. Cũng trong thời gian đó khi hai vợ chồng có chuyện lời qua tiếng lại, hơn một tháng trời anh ta không đến, cũng không hề điện thoại hỏi thăm tình hình mẹ con em nguy kịch thế nào.

    - Khi sức khỏe đã ổn định, em về nhà chồng, ở đây cũng chỉ có hai vợ chồng một nhà nhưng không mấy khi hỏi han, chuyện trò hay chia sẻ. Tình cảm nhợt nhạt, kể cả chuyện xxx kể từ ngày cưới a ta cũng chưa một lần anh ta quan tâm đến cảm giác của em, chỉ hưởng thụ bản thân mình. Sống cùng một nhà mà như hai người dưng, chỉ là gằng gượng cho xong mọi chuyện.


    - Một lần, em đã bắt gặp anh ta nhắn tin với mấy đứa con gái. Sau khi tra hỏi anh ta nói quen nhau trên mạng, chưa có gì... Nhưng anh ta không cho là mình sai, thậm chí khi căng thẳng còn nạt nộ em. Em nghĩ anh ta chỉ chưa đánh mình thôi chứ chuyện đó cũng chỉ là sớm hay muộn.

    - Chuyện gần nhất cách đây gần hai tuần, lời qua tiếng lại anh ta đã đuổi em về nhà bố mẹ, em bụng mang dạ chửa phải dắt xe đi lúc gần 10h đêm. Em cứ nghĩ anh ta sẽ băn khoăn, áy náy về hành động ấy sau một vài ngày sẽ gọi điện hỏi thăm và đưa em về, nhưng không hề. Đã gần 2 tuần nay không thèm hỏi han, chỉ có duy nhất một hôm bà anh ta ở quê lên khám bệnh, a ta nhắn tin báo em biết để về thăm. Em đã định không về nhưng nghĩ dù thế nào mình cần phải cư xử đàng hoàng nên trưa hôm đó em đã về, hỏi thăm chăm sóc bà và cố gắng vui vẻ bình thường với họ hàng bên ấy để không ai biết chuyện, xong rồi em lại đi. Từ đấy đến nay cũng không thấy anh ta ngó ngàng gì đến mình cả. Gia đình bạn bè em nhắn tin, gọi điện hỏi han anh ta cũng không trả lời. Cuối cùng, bố mẹ em quyết định phải gọi điện cho anh ta đến để nói chuyện. Tối thứ 6 này mới gặp nhau nên em chưa biết cuộc gặp mặt ấy sẽ thế nào.


    Thực sự, sau bằng ấy chuyện xảy ra, em không còn tình cảm và suy nghĩ tốt đẹp gì với anh ta nữa cả, chỉ cảm thấy căm hận và ghê tởm sự ích kỷ, hai mặt, bủn xỉn của người được gọi là chồng mình. Đã rất rất nhiều lần em muốn dứt khoát chia tay, nhưng em vẫn chưa làm được. Vì nghĩ đến con, tương lai nó sẽ ra sao khi phải chịu cảnh ấy ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Còn bố mẹ và gia đình nữa, biết mọi chuyện nhưng chưa hoàn toàn đồng ý cho em chia tay vì vẫn em đang mang thai, cũng muốn em cố gắng thêm đã.

    Em hiện đang rất băn khoăn với những cách xử lý thế này:

    1) Dứt khoát chia tay từ bây giờ, vì cả hai đều không còn tình cảm và sự tôn trọng, trách nhiệm với nhau nữa. Em đang đi làm nhưng công việc chưa thực sự ổn định. Nếu chia tay thì em sẽ về sống với bố mẹ đẻ và sẽ có bố mẹ, các anh trai giúp đỡ.

    2) Tạm thời về nhà chồng sống với nhau, sẽ làm đăng ký kết hôn (anh ta cố tình lảng tránh việc đăng ký) để dù có chuyện gì con mình có danh phận, rồi sẽ thuê thám tử theo dõi để có bằng chứng về việc anh ta đang ngoại tình, em biết chắc có việc này nhưng nếu không có bằng chứng thì sẽ không làm gì được anh ta cả. Rồi sau đó sẽ ly dị, đề nghị anh ta có trách nhiệm với con.



    3) Cố gắng sống cam chịu, chấp nhận mọi chuyện để con mình đỡ thiệt thòi. Em hiểu nếu chấp nhận điều này thì cuộc sống với anh ta em sẽ phải chịu nhiều tai ương nữa…



    Câu chuyện của em dài dòng, nhưng vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra nên em muốn kể để mọi người hiểu và góp ý giúp em có thể tìm ra cách giải quyết tốt nhất cho mình. Mong mọi người cho em lời khuyên.
    trước mắt bạn cứ lo cho thai khỏe, sống bên ngoại đi, đừng nghĩ đến li hôn làm gì. Lo thân mình. Sau khi có con xong, anh ta không quan tâm thì khi đấy bạn lo chuyện li dị không muộn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của september
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #6
    Biết là mọi chuyện đã như thế, nhưng không thể dứt khoát ngay vào lúc này được. Chắc rồi sẽ vẫn phải về chung sống và thích nghi, rồi lựa tình hình và tìm cách giải quyết. Đáng lẽ là thứ 6 nhưng tối nay anh ta đã đến nói chuyện với gia đình em. Mọi người vì muốn vun vén cho mình nên đã gạt đi mọi chuyện, hơn nữa cứ vin vào cái tính em ngang bướng, cứng nhắc mà chỉ trích em, mà không thấy ra được bản chất con người anh ta như thế. Em lại không đủ lý lẽ để bảo vệ cho ý kiến của mình. Em thất bại mất rồi...
    • 4,291 Bài viết

    • 493 Được cảm ơn

    #7
    hix chả biết nói gì chỉ biết an ủi bạn thôi , cố gắng lên bạn nhé , thế hiện tại bạn có phụ thuộc kinh tế vào anh ta ko , nói thật nếu người đàn ông lấy vợ rùi mà lảng tránh ko muốn đăng kí thì thật sự anh ta chả có tình cảm gì với bạn đâu , đứa con trong bụng bạn anh ta cũng ko coi trọng ,hiện tại giờ tùy vào tình hình thì bạn giải quyết thôi chứ chả biết khuyên gì , nếu là mình thì mình sẽ dứt áo luôn ( cái này tùy quan niệm từng người ) nói chung giờ muốn con có tên bố trong khai sinh thì bạn cố chịu đựng vậy , cố gắng nhẫn nhịn làm xong cái đăng ký đẻ em bé ra làm khai sinh xong tính tiếp , bạn xác định luôn rằng ko sống nổi với anh ta đâu , nói đùa chứ chán cái loại đàn ông này chỉ muốn đạp cho vài cái bõ ghét:mad::mad::mad hay anh ta nghĩ đứa bé trong bụng ko phải con anh ta nên anh ta mới thế )
    rốt cuộc nói chuyện kết lại là anh ta có đón 2 mẹ con về nhà ko bạn ,
    YH : kobityeu8378
    Phải chuyển nhà tắm trắng tới vùng đất mới rùi :Crying::Crying:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ran chua
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 1,107 Bài viết

    • 606 Được cảm ơn

    #8
    xin chia buồn cùng em :Sick:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của PepsiCam
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 74 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi binhdienchau Xem bài viết
    trước mắt bạn cứ lo cho thai khỏe, sống bên ngoại đi, đừng nghĩ đến li hôn làm gì. Lo thân mình. Sau khi có con xong, anh ta không quan tâm thì khi đấy bạn lo chuyện li dị không muộn.
    Bạn này khuyên chí lý.

    Mình cứ nghĩ mẹ september nông nổi, nhưng đọc cái TOPIC này thì hóa ra không phải. Cứ thế thôi! Hạng này ko cho vào nhà đá là may rồi. Sống để hại đời chị em.:Talktothe
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của september
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 7 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #10
    Em cám ơn mọi người đã quan tâm tới câu chuyện của em. Anh ta không rũ bỏ trách nhiệm, vẫn đón mẹ con em về. Nhưng em xin phép gia đình cho ở lại vài hôm vì mấy hôm nay sức khỏe em không thật ổn định, tâm trạng cũng căng thẳng nên muốn tĩnh tâm thêm vài ngày nữa. Nhưng em cảm thấy sau cuộc gặp ngày hôm qua thì tiếng nói của em trong gia đình và cuộc sống sau này với mình sẽ khó lòng cải thiện. Quả thực nhiều chuyện cũng do em cư xử chưa khéo léo, mềm mỏng với chồng, có việc gì đó bất hòa không nín nhịn ngay mà cũng đôi co lời qua tiếng lại. Anh ta lại là người gia trưởng, bảo thủ nên không chấp nhận những việc đó. Gia đình em cứ phê bình, chỉ trích em về việc đó trước mặt anh ta, mà không thẳng thắn góp ý sự vô tâm, vô trách nhiệm của anh ta với em. Cũng một phần là do muốn dĩ hòa vi quý cho con yên ổn nên mới làm thế. Em nghĩ gia đình làm thế lại càng đẩy mình vào tình thế khó trong cuộc sống sau này. Vì bất kể có chuyện gì xảy ra, anh ta cũng vẫn cho là mình đúng, nói rằng gia đình cô còn nghĩ thế cơ mà... Em buồn và cảm thấy mình thất bại quá!


    Cũng phải nói thêm chồng em không hoàn toàn là người xấu. Đối với gia đình mình anh ta là một người con đầy trách nhiệm, chững chạc và tiếng nói có trọng lượng. Cũng chính vì điều đó mà lúc đầu em đã đến với anh ta. Trong mắt một số người đó cũng là một con người chững chạc, đàng hoàng. Nhưng đó chỉ là một trong số những khía cạnh của con người ấy. Càng sống, em càng thấy anh ta phức tạp. Em không hiểu sao anh ta lại đối xử với mình như thế??? Đúng, như chị Meoluoi123 noi, có lẽ do anh ta không còn tình cảm và sự tôn trọng với mình... Vậy tại sao anh ta lại cưới mình bằng được, ngay cả khi mình còn lưỡng lự và tìm cách trì hoãn. Hơn nữa, đã cưới rồi và sắp có con rồi thì phải thực sự có trách nhiệm chứ???

    Về kinh tế, hiện tại em đang không phụ thuộc vào anh ta. Thậm chí, a ta rất dè xẻn, nhỏ giọt trong việc đưa tiền để em lo việc chi tiêu trong gia đình. Em đã nghĩ sẽ phải nêu ý kiến về việc này để anh ta thay đổi chứ không thể như thế mãi được.

    Nhiều vấn đề lắm các chị ah. Sẽ phải đối mặt và tìm cách giải quyết từng chuyện một vậy. Có những lời góp ý, trao đổi của mọi người em sẽ cố gắng để vững vàng hơn...
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #11
    Mình cũng đang buồn nẫu cả ruột ra đây:Nottalkin: