Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

Khi vợ chồng chỉ như hai người bạn!

  • 26.4K Lượt chia sẻ
  • 1.94M Lượt đọc
  • 485 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 9,112 Bài viết

    • 28,689 Được cảm ơn

    Thành viên viết bài nhiều 2018Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #61
    Chuyện của bạn thật là bế tắc. Giải pháp em bạn đưa ra mình thấy cũng không ổn. Đàn ông, để giải quyết sinh lý, người ta bóc bánh trả tiền là xong. Còn đàn bà lại không như vậy được. Mấy ai mà tìm được người chỉ để giải quyết chuyện ấy không, không dính líu, không tình cảm. Bỏ một người yêu thương chăm sóc mình như vậy thì cũng tiếc đấy. Mình thì thấy bạn không nên bỏ chồng.
    If you don't love yourself, you will always be chasing people who don't love you, either.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của bexinh04
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 7,401 Bài viết

    • 3,602 Được cảm ơn

    #62
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ntt0982 Xem bài viết
    Thật bất ngờ nó khuyên tôi tự giải quyết sinh lý bên ngoài mà không bỏ chồng! "cty em nhiều người như chị, cứ nghe em đi, vẹn đôi đường, nhưng phải kín đáo nhé! Đừng bỏ chồng, bỏ là dở đấy"!

    Tôi có nên nghe lởi khuyên đó không?
    Chị thấy như lời khuyên của em gái là cũng đúng chứ, tuy nhiên giải quyết sinh lý mà không cần đàn ông nhé. Em có ở nước ngoài thì hẳn biết rõ chị đã muốn nói gì, nhỉ?

    Chuyện xin lỗi với mc thì có khi cũng nên đấy chứ, có gì thì cũng phải ráng kìm nén mà không sổ sàng như vậy trước bao nhiêu người. Chị nghĩ em cũng thấy là em quá, cho nên mới có bảo rằng, "dại quá mất khôn". Mình xin lỗi vì như thế thôi chứ không phải xin lỗi nghĩa là mình cho rằng mc nói đúng và mình chấp nhận nó, em hiểu không? Hơn nữa, nếu sẽ hàn gắn với chồng thì hãy cố gắng nhượng bước, xin lỗi mẹ trước rồi hãy tâm sự chuyện thầm kín bấy lâu như em đã từng làm với mẹ đẻ vậy. Nếu không được cảm thông thì coi như không có mc vậy, chứ đừng bắt chồng phải chọn mẹ, chọn vợ là chuyện làm rất dại.
    Chỉ có bấy nhiêu ý kiến. Mong em bình tâm mà suy nghĩ cho thấu đáo.
    Signed :Rose:
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn

    #63
    Tình cờ đọc, thấy hơi giật mình vì từng phải nếm trải những điều na ná, xin chia sẻ vài lời với Ntt0982.
    Trước đây có một thời kỳ tôi cũng bị cảnh tương tự. Thật khổ tâm và nặng nề. Không người đàn ông nào trong cảnh này muốn nói ra chuyện ấy, ngay cả khi đã trở lại được bình thường, tôi cũng ngại nhắc lại. Cố gắng làm mọi điều tốt cho vợ để mong chuộc lại những thiệt thòi do mình gây ra, nhưng thật khó làm vơi được mặc cảm mình có lỗi, mình là thằng hèn. Đương nhiên là cũng nghĩ tới ly dị, nhưng vẫn muốn níu kéo, vì nhiều lẽ, trong đó có một lẽ, nói ra có vẻ nghịch lý và hơi buồn cười, là cho rằng ly dị thì mình thật có lỗi lớn vì để người ấy vào cảnh gái đã qua một đời chồng. Cũng may là vài năm sau đã phục hồi bình thường được (không tiện nói cụ thể). Kinh nghiệm thấy, nếu không phải do bệnh bẩm sinh, thì "nhận thức" (hơi khó tìm từ) là yếu tố quyết định.
    Trường hợp vợ chồng em, cùng là người có học, cũng không phải đã hết tình cảm với nhau, nhưng lại xử sự một cách thiếu hiểu biết về nhau như thế trong một thời gian dài, hơi lạ (?). Em nên yêu cầu chồng nói chuyện thẳng thắn với nhau thêm, để cùng thấu hiểu rồi hãy chọn cách giải quyết. Là người đàng hoàng thì chồng em chắc sẽ nói rõ những suy nghĩ và ý định của mình.
    Với mẹ chồng nên chủ động xin lỗi (cho dù cứ cho là mình chẳng có lỗi gì), em sẽ thấy việc này sẽ dịu xuống và qua đi, mình cũng được bình tĩnh lại. Việc chính kia mới là cái đáng lo. Biết rằng lúc này chọn sống tiếp thế nào thật là khó. Dù thế nào, đừng vội quyết định những việc hệ trọng cho cả cuộc đời mình khi chưa thật bình tâm.
    Cuối cùng, nếu không có tiến triển gì tốt hơn, nên nghĩ kỹ, chuyện xác định "là hai người bạn" khi còn là vợ chồng trong cảnh như vậy ư? Thật viển vông. Sẽ rất nhiều cay đắng, chua chát, qua rồi mới biết. Không sinh ra thù hận nhau là may. Và, cũng hơi ngại nói chút, nhưng thấy thấm thía rằng xxx quả thực là điều tuyệt vời trong cuộc sống, không gì sánh được, nhất là nếu biết cách và được thưởng thức cùng người mình yêu quý. Vì điều đó, hãy thử cố gắng lần nữa nhé.
    Aiza, bỗng dưng sao lại wordy thế này. Ashamed.
    • Avatar của newlife2509
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 8 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 164 Bài viết

    • 331 Được cảm ơn

    #64
    Qua top của chị này rút ra một kết luận là cứ phải thử trước khi cưới! Anh nào rụt rè quá cũng không phải tốt đâu ạ. Em cũng biết 1 cặp hơi giống nhà chị này, cuộc sống rất tẻ nhạt, chán ngấy nhau rồi nhưng vì con nên đành ở chung.
    Em nghĩ dùng toy cũng tốt, nhưng em hiểu chị chủ top chắc còn muốn hơn thế. Hix.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Sugar232
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 233 Bài viết

    • 135 Được cảm ơn

    #65
    Chia sẻ với chủ Top. Ngồi nghe tiếp chuyện của chị ...
    Vì tình yêu mong manh, tay em quá yếu mềm ...
    • Avatar của a-comm
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 3,371 Bài viết

    • 3,471 Được cảm ơn

    #66
    Ai da, từ thủa con người mới thoát kiếp nguyên thủy thì các bậc hiền triết cổ đại đã nói "Tình dục là thứ nảy sinh mọi mâu thuẫn gây ra chiến tranh rồi" ,
    chỉ vì mấy giây lên đỉnh ngắn ngủi mà... bao người vật vã vì nó
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 141 Bài viết

    • 135 Được cảm ơn

    #67
    Chị ơi, em thấy trên Sơn La có cây Bà đẻ, chữa cái chuyện YSL cực tốt luôn, rất đơn giản, rẻ tiền, mà hiệu quả cực. Chị cứ lên trên í, hoặc tìm bạn bè quen để hỏi vấn đề này, em cũng chỉ nghe nói, cũng vừa đọc 1 bài báo nó nói về cái cây này. Em nghĩ cần 1 cuộc đối thoại thẳng thắn giữa chồng và chị, nếu anh í ko muốn chữa, thì có khi giải tán sớm lại là sáng suốt. Còn nếu chữa ko được thì lại tìm cách khác. Chuyện NT giờ nhan nhản, nhưng mừ tội nghiệp con mình chị ạ, cái kim rồi sẽ cũng lòi ra mà. Chị về xin lỗi mẹ chồng chị đi, kệ bà í, coi như điếc, miệng gần tai, ai nói tự đi mà nghe. Nghe cái gì mình thích, ko thì thoai. Chúc gia đình chị vượt qua giai đoạn khó khăn này!
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của metiumiu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 3,198 Bài viết

    • 5,936 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #68
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dimple1802 Xem bài viết
    Chị ơi, em thấy trên Sơn La có cây Bà đẻ, chữa cái chuyện YSL cực tốt luôn, rất đơn giản, rẻ tiền, mà hiệu quả cực. Chị cứ lên trên í, hoặc tìm bạn bè quen để hỏi vấn đề này, em cũng chỉ nghe nói, cũng vừa đọc 1 bài báo nó nói về cái cây này. Em nghĩ cần 1 cuộc đối thoại thẳng thắn giữa chồng và chị, nếu anh í ko muốn chữa, thì có khi giải tán sớm lại là sáng suốt. Còn nếu chữa ko được thì lại tìm cách khác. Chuyện NT giờ nhan nhản, nhưng mừ tội nghiệp con mình chị ạ, cái kim rồi sẽ cũng lòi ra mà. Chị về xin lỗi mẹ chồng chị đi, kệ bà í, coi như điếc, miệng gần tai, ai nói tự đi mà nghe. Nghe cái gì mình thích, ko thì thoai. Chúc gia đình chị vượt qua giai đoạn khó khăn này!
    Vấn đề ở chỗ là anh chồng chủ top không cho là bản thân yếu SL mà trong lòng sẽ ngấm ngầm đổ cho vợ là nhu cầu cao... là bất bình thường...
    Thế mới là có chuyện...
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của metiumiu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 3,198 Bài viết

    • 5,936 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #69
    Nói chuyện thẳng thắn và nghiêm túc với chồng, chắc chắn anh ta sẽ nhìn bạn ngạc nhiên như ng ngoài hành tinh vừa rơi xuống nhưng rồi phải nhận ra vấn đề.
    Hãy để cho anh ta biết anh ta dính phải một khiếm khuyết lớn nhất trong mọi khiếm khuyết có thể chấp nhận rồi sau những choáng váng anh ta sẽ phải nghiêm túc nhìn nhận sự việc và chú ý hoàn thiện bản thân hơn...nói luôn với anh ta rằng có lấy ai thì ng đó cũng sẽ bỏ anh ta cho dù là có giỏi, có tiền như núi thì vợ cũng bỏ ngoại trừ bạn bị ràng buộc bởi những khuôn phép và quá nghiêm chỉnh mới tới ngày hôm nay nhưng cũng chỉ có giới hạn thôi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Vgb
    • Vgb
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,150 Bài viết

    • 3,833 Được cảm ơn

    #70
    Không bình luận những vấn đề khác, riêng chuyện xin lỗi mẹ chồng là không thể chấp nhận được, bạn có thể làm nếu bạn thương mẹ chồng và muốn làm bà thoải mái dễ chịu, nhưng đặc biệt không thể chấp nhận nếu con trai bà là người đề nghị. Nếu không yêu đương dính dáng gì tới nhau, bạn được quyền nuôi con thì giải tán đi. Lý do không phải vì chồng bạn yếu cái khoản kia mà anh ta yếu toàn diện từ nhận thức trở đi, đến vợ con không bảo vệ được thì còn làm gì. Yêu cầu vợ phục vụ, đáp ứng nhịn nhục, xin lỗi chỉ để lấy cái sỹ diện, yên bình cho bản thân, không dám giải quyết và cũng chả nghĩ đến giải quyết triệt để vấn đề gì cả. Trong cái nhà bé tẹo có mỗi vợ với mẹ mà còn chui vào xó đẩy vợ ra một mình, chả hiểu ra ngoài làm cái gì, tớ ghét cái thể đạo đức giả, lễ giáo này nọ nhưng tình cảm thực tế sống với nhau trong lòng trong ruột chả ra cái đ.ế.c.h gì. Thế thì không gọi là đàn ông, không phải đàn ông thì không thể làm chồng được.

    Bạn có ly hôn thì con bạn vẫn có bố. Nếu anh ta yêu con anh ta vẫn có thể đến thăm con và chơi với con, ăn uống cùng như trước cũng okie luôn, ở cùng cũng okie luôn đằng nào thì cũng chả có gì. Bạn sẽ thoải mái, tự do trong suy nghĩ, tự do để sống cho mình. Ly hôn là một chuyện kết hôn nữa hay không là chuyện khác. Sao thời này rồi, bạn đi học Tây Tàu gì về không biết mà suy nghĩ lại yếu đuối nông cạn thế nhỉ.
    • Avatar của DH2004
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,056 Bài viết

    • 2,282 Được cảm ơn

    #71
    Ừm, mấy mẹ khuyên có vẻ chí lí đấy! Bác nào vừa còm về cái vụ lên đỉnh chắc đi tu rồi chứ là người thường khó lắm nhé!
    Nói thật với chủ top chồng tớ hơi giống chồng bạn về khoản yêu yếu, hồi yêu cũng rụt rè, không mãnh liệt như mấy anh khác. Cũng có lúc cả tháng tớ chả được phát nào vì lão chồng suốt ngày kêu mệt vì công việc. Tớ cũng mò mẫm nhiều cách, quan trọng lão ý phải có ý hợp tác cơ. Phải tỏ thái độ bạn ạ. Một là anh phải biết chiều vợ vụ ấy, hai Anh chấp nhận bị mọc sừng, ba thì đành li dị. Ai đời ép ng ta thế?
    Bà mc bạn ghê quá, nếu là tớ tớ sẽ có buổi nói chuyện với bà chứ không phải xin lỗi. Đc đằng chân lân đằng đầu!
    Chồng tớ bây h sợ vợ cà fe với giai rồi nên cũng chịu khó hơn. Nếu chồng bạn yêu bạn, Anh ấy sẽ cố găng. Nêu không cho nghỉ thôi. Bạn ở Tây rồi, divorce np, lại go back đi khéo hay hơn đấy, hiểu tớ chứ?
    Mong bạn sớm hạnh phúc.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của lizzie84
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 489 Bài viết

    • 807 Được cảm ơn

    #72
    Mình thấy ko việc gì phải xin lỗi mẹ chồng, đã bị ăn tát chảy máu mũi mà còn phải xin lỗi là sao, sao phải nhục thế? Có phải mình gây chuyện đâu? MC giận thì cho giận luôn, mệt. Mình rất kính nể người già, lớn tuổi nhưng ko có nghĩa ỷ làm mẹ chồng, ỷ lớn hơn mình rồi mặc sức sỉ nhục, trong khi ba mẹ mình đố dám nói nặng con rể 1 tiếng, thật là phi lý.
    • 141 Bài viết

    • 135 Được cảm ơn

    #73
    Trích dẫn Nguyên văn bởi metiumiu Xem bài viết
    Nói chuyện thẳng thắn và nghiêm túc với chồng, chắc chắn anh ta sẽ nhìn bạn ngạc nhiên như ng ngoài hành tinh vừa rơi xuống nhưng rồi phải nhận ra vấn đề.
    Hãy để cho anh ta biết anh ta dính phải một khiếm khuyết lớn nhất trong mọi khiếm khuyết có thể chấp nhận rồi sau những choáng váng anh ta sẽ phải nghiêm túc nhìn nhận sự việc và chú ý hoàn thiện bản thân hơn...nói luôn với anh ta rằng có lấy ai thì ng đó cũng sẽ bỏ anh ta cho dù là có giỏi, có tiền như núi thì vợ cũng bỏ ngoại trừ bạn bị ràng buộc bởi những khuôn phép và quá nghiêm chỉnh mới tới ngày hôm nay nhưng cũng chỉ có giới hạn thôi.
    Yep, tóm lại vẫn là phải thẳng thắn 1 trận ra ngô ra khoai, chứ còn thế này á, mãi mãi cũng chỉ thế này thôi, rồi suốt ngày tự hỏi vì sao
    • Avatar của thuy86mt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 564 Bài viết

    • 256 Được cảm ơn

    #74
    Chị ơi sao ko viết tiếp vậy? Em hóng mấy ngày mà ko thấy bài mới của chị
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 242 Bài viết

    • 644 Được cảm ơn

    #75
    Hãy gạch đầu dòng cho mặc tích cực và tiêu cực của 1 trong 2 lựa chọn: "Sống với chồng, rồi ngoại tình" và "Tìm kiếm người mới phù hợp và ly hôn". Chỉ có bạn mới tự quyết định được đâu là con đường của riêng mình thôi.

    Thấy thương cho bạn, dù bạn có rất nhiều thứ mà mình mơ ước!

    PS: Nếu ly hôn thì với tính cách của chồng bạn, chắc chắn anh ta sẽ vẫn chăm sóc cho con bạn. Đừng lo.

    Mình nhớ một câu nói không chính xác lắm nhưng đại ý là : Hãy sống như bạn phải chết ngay ngày mai. Vì thế, hãy vì mình trước tiên!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của DH2004
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 2,056 Bài viết

    • 2,282 Được cảm ơn

    #76
    Mẹ này mấy hôm lặn đâu rồi?
    • 682 Bài viết

    • 1,074 Được cảm ơn

    #77
    Bác nt0983 này mấy hôm nay lặn đâu để pà kon mong chờ thế nhở? tớ đang cho lão chồng xem top này, thấy cải thiện nhiều! Cám ơn bác nhé. Ngóng next episode!!!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #78
    Tôi lại quay về với chồng. Đêm đó chồng tôi đã chủ động âu yếm vợ. Lần đầu tiên kể từ khi lấy nhau, tôi được chồng “mời” quan hệ ân ái! Nói ra điều này chắc chỉ có thể trên mạng, từ trước tới đêm hôm đó, tôi toàn là người chủ động trong chuyện ấy.
    Nhớ có đêm sau ngày cưới chừng 2 tháng, tôi đã khóc đến sưng mắt vì ấm ức khi bị chồng từ chối vì anh quá buồn ngủ. Không biết bao lần tôi hí hửng khi thấy anh còn tỉnh táo xem ti vi, vội vàng vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ và mặc trên người bộ đồ ngủ đẹp nhất,…để rồi lúc bước vào phòng ngủ, đã thấy chồng tôi há hốc miệng ngáy o o!!!

    Lần 1, lần 2 , tới lần thứ 3, tôi đã chủ động đánh thức chồng dậy, nhưng anh ủ rũ như tàu lá héo khiến tôi cũng mất hết cả hứng! Tôi chịu thua và tự kìm nén nhu cầu sinh lý bản thân.
    Nhiều lúc tôi vẫn nói với chồng, nếu sau này có 1 ngày tôi không chịu được anh nữa và ly dị, chắc người đi tiếp bước nữa sẽ là tôi chứ anh thì còn lâu….hoặc có thể với điều kiện của anh, sẽ nhiều cô gật đầu, kể cả gái tân. Nhưng chắc họ cũng không chịu nổi 1 tháng!

    Mỗi khi tôi nói vậy, anh đều ôm chặt tôi vào bảo: Ông Trời đã thu xếp để em và anh nên duyên, cho nên em hãy cố gắng mà trân trọng mối duyên này!! Tôi không biết nên cảm ơn hay hận Ông Trời đây?????!!!!
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #79
    Có vẻ chồng tôi đã biết cách chiều chuộng vợ hơn. Tôi cũng mong muốn hàn gắn hạnh phúc gia đình, nhưng oái oăm thay, tôi không còn cảm giác nào với chồng nữa!!! Mặc cho anh vuốt ve mơn trớn, người tôi như khúc gỗ lâu ngày, trơ trơ không cảm xúc. Tôi đã cố gắng thả lỏng nhưng vô ích! Chồng tôi buồn…anh ôm chặt tôi và hỏi: có phải em đã hết yêu anh? Hãy tha lỗi cho anh, anh sẽ cố gắng để em hạnh phúc hơn!

    Lúc đó trong tôi trào lên niềm ân hận vô cùng, và tôi chợt nhận ra, bấy lâu nay tình yêu của mình với chồng dường như đã được thay thế bởi tình thương! Tôi thấy thương chồng nhiều hơn là yêu. Nghe anh nói thế, nước mắt tôi lăn dài, tôi không biết sẽ nói với anh thế nào đây? Thực sự tôi đã mất hết cảm xúc với chồng rồi.

    Có lẽ từ bé tới giờ tôi luôn phải kìm nén. Thực chất lúc còn nhỏ, tôi rất muốn ra ngoài chơi với các bạn, tôi muốn xem những bộ phim hay mà cả nhà ngồi xem thay vì phải ngồi tịt ở chiếc bàn học để nghiền ngẫm công thức này, câu văn kia…khi học đại học năm thứ 2, tôi cũng có cảm tình với 1 người con trai. Anh là trợ giảng một môn học cho lớp tôi. Anh rất mạnh mẽ và nam tính. Ngay khi tiếp xúc với anh ngoài giờ học, trong người tôi đã dấy lên 1 cảm xúc rất lạ, mà nói rõ ra là ham muốn được yêu, được gần gũi với người đàn ông đó.
    Tuy nhiên tôi vẫn phải kiềm chế, tôi giữ bộ mặt lạnh và thái độ thờ ơ trước sự vồn vã của anh. Ngay cả khi anh ôm chặt tôi và cố gắng hôn tôi trong một buôỉ tối dự party của trường, tôi vẫn đủ lý trí và sức mạnh để đẩy người con trai đó ra. Sau này anh có nói với tôi, lúc đó tôi thật phũ phàng và khỏe ghê gớm!!!
    Tôi luôn phải chống chọi với những ham muốn thường nhất của con người. Với tôi, lý trí lấn át mọi thứ, trong mọi lĩnh vực. Ngay cả việc gặp chồng tôi và yêu anh, có lẽ, lý trí là người dẫn đường cho tôi…….
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #80
    Chồng tôi vẫn tự hào vì lấy được vợ "còn nguyên vẹn" và anh cũng vậy! Quả thật trước khi kết hôn tôi chưa hề chung đụng với bất kỳ một ai. Ở cái thế hệ 8x như tôi, hầu hết những người bạn tôi biết, cả anh em họ hàng…đều đã nếm mùi đời khi trưởng thành. Riêng tôi, tôi luôn dùng lý trí để kiểm soát bản thân. Không một người đàn ông nào có thể đụng chạm vào trái tim và thể xác của tôi, trừ người tôi sẽ lấy làm chồng!

    Bây giờ ngẫm lại thấy mình hơi có vấn đề…vợ chồng tôi hồi mới cưới vụng về như những đứa trẻ mới lớn….
    Tôi thấy mình bất lực! Tôi không muốn li dị chồng. Anh đang cố gắng nhiều để cải thiện cuộc sống vợ chồng. Anh bớt việc đi, dành nhiều thời gian cho tôi hơn. Chuyện với mẹ chồng, hai vợ chồng tôi về và có lời với bà. Tuy bà vẫn không vui, nhưng tôi biết anh đã ‘
    “về phe” vợ. Tôi biết ơn anh vì điều đó. Nhưng không có nghĩa, cảm xúc của tôi với anh còn nguyên vẹn như ngày nào. Tôi thực sự lo sợ!

    Bây giờ đến lượt tôi muốn né tránh anh. Nếu như ngày trước tôi mong anh chủ động vuốt ve tôi chỉ cần một lần một tuần thì bây giờ, tôi mong anh đi công tác hoặc buồn ngủ rũ như lúc nào. Tôi sợ phải ân ái với chồng! Anh như lên lịch, 2 lần một tuần đều chủ động với vợ…lần này tôi đã không dấu cảm xúc thật của mình, anh nói tôi khiến anh bị tổn thương! Ngược đời thay, tôi lại phải dỗ dành và xin lỗi anh, xin anh cho tôi thời gian vì tôi mệt!! Không biết chồng tôi đã nghĩ gì. Nhưng bây giờ thay vì vui, chắc anh phải suy nghĩ.