TIN TÀI TRỢ.

Khi vợ chồng chỉ như hai người bạn!

  • 26.4K Lượt chia sẻ
  • 1.94M Lượt đọc
  • 485 Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #1
    Hôm nay là ngày kỷ niệm 8 năm tôi sống với chồng. Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi không biết nên vui hay buồn...giá như thời gian quay trở lại, có lẽ tôi sẽ chọn cho mình 1 con đường khác, có thể nó sẽ không êm đềm như con đường tôi đang đi, nhưng nó sẽ cho tôi một cuộc sống đúng nghĩa hơn...

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #2
    Tôi sinh ra trong 1 gia đình có truyền thống học hành và rất gia giáo. Cha mẹ tôi du học và quen nhau bên đó, hai chị em tôi là kết quả của mối tình đẹp giữa Hoa khôi và Thủ khoa của 1 trường DH có tiếng ở châu Âu.
    Ngay từ khi còn nhỏ, chúng tôi đã được hoạch định 1 tương lai đầy triển vọng với động lực chính là học tập. Lịch học thêm của hai chị e đặc kín, trong khi các bạn cùng lứa nhảy lò cò hoặc thả diều, đánh bóng thì chị em chúng tôi vẫn miệt mài đèn sách. Ngoài học văn hóa, cha còn chở chúng tôi học nhạc, học vẽ. Một năm chúng tôi được vui chơi đúng nghĩa trong 2 tuần của kỳ nghỉ hè, rồi sau đó là học và học.
    Không phụ công của bậc sinh thành, chúng tôi luôn đứng đầu lớp, được vào học trường chuyên của thành phố và giành giải cao trong các cuộc thi quốc gia. Cha mẹ tự hào, hàng xóm ngưỡng mộ và lấy chúng tôi làm tấm gương cho con cái họ.
    Khi tôi trở thành thiếu nữ, mẹ luôn nhắc nhở phải giữ gìn, coi trọng học hành và sự nghiệp. Yêu đương phải sau khi thành đạt và chọn chồng môn đăng hộ đối. Những lời dặn đó, tôi luôn ghi nhớ.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #3
    Rồi tôi đỗ học bổng du học ở châu Âu. Xa nhà nhưng tôi không quên lời dặn của mẹ, chỉ chú tâm vào học. 18 tuổi tự lập, 18 tuổi chợt nhận ra, có rất nhiều người thấy rằng tôi không hề xấu, ngược lại, tôi đẹp!
    Điều đó cũng khiến tôi thấy vui vui, hàng ngày nhận lời tỏ tình, lá thư bày tỏ...nhưng biết làm sao? Tôi phải cố gắng để cha mẹ vui lòng. Cánh cửa trái tim vẫn đóng chặt.
    Lấy bằng cử nhân, tôi học lên Master và được mẹ cấp giấy thông hành cho yêu, với điều kiện, phải môn đăng hộ đối.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #4
    Tôi về nhà thăm cha mẹ. Khoảng thời gian đó tôi có gặp một vài người. Hầu hết là bạn bè giới thiệu. Nhưng xét theo tiêu chuẩn về học vấn, gia cảnh, phẩm chất theo yêu cầu của GD tôi thì không có ai...rồi 1 ngày đẹp trời tôi gặp anh, chồng tôi bây giờ. Chúng tôi học cùng thành phố và anh tình cờ lại là con bạn của cha tôi. Mọi dk anh đều đáp ứng. Gia đình tốt, học vấn tương đuơng, trông anh luôn đạo mạo và từ tốn. Chúng tôi đi bên nhau, ai cũng khen đẹp đôi.
    Bên anh tôi thấy rất an toàn và vui vẻ. Những cuộc hẹn của chúng tôi chỉ loanh quanh ở vài tiệm ăn quen thuộc, xem phim, nhạc hội hoặc dạo bộ. Trước kết hôn anh không hề đi quá giới hạn mà chỉ dừng lại ở nụ hôn nhẹ trên môi và vòng tay ôm chặt. Lúc đó tôi lại càng vui mừng vì anh đúng là mẫu người tôi cần.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 452 Bài viết

    • 339 Được cảm ơn

    #5
    chờ chị post tiếp!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #6
    Ngày cưới mẹ khóc vì hạnh phúc, bạn bè không nói ra nhưng ai cũng thầm ghen với chúng tôi. Đêm tân hôn, tôi mặc chiếc váy ngủ đẹp nhất mẹ tặng...sáng ra tôi vẫn là con gái!
    Tuần trăng mật kéo dài 1 tuần giống như chuyến đi dài ngày cùng người bạn tốt! Anh chăm sóc tôi chu đáo vào ban ngày, đưa tôi đi khắp nơi ngắm cảnh, còn khi đêm tới, mình tôi thức với chiếc gối đẫm nước mắt!
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #7
    Tôi không kể với bất kỳ ai, mọi người vẫn nghĩ tôi đang hạnh phúc. Ngày chia tay gia đình ở sân bay, tôi đã bật khóc khi mẹ nói thầm: mẹ mong có cháu rồi đó, cố sinh cho bà thằng Ku nhé! Mọi người vẫn nghĩ tôi khóc vì nhớ nhà nhớ quê hương...
    Anh thực chất là người rất tốt. Anh biết tôi buồn và hụt hẫng và anh đã cố gắng bù đắp bằng những thứ khác cho tôi. Dù anh còn bận hơn tôi nhiều, nhưng tôi không bao giờ phải vào bếp nấu cơm vì khi tôi về, mọi thứ đã đâu vào đấy. Nhà cửa gọn gàng, cơm nước đầy đủ. Cuối tuần anh đều đặt bàn ở res mà tôi thích...
    Chúng tôi đã có 1 cuộc nói chuyện không mấy dễ dàng. Tôi chất vấn anh và đòi li dị nếu anh cứ tiếp tục thế này! Lúc ấy tôi mới 23 tuổi, cái tuổi đầy khát khao và cuồng nhiệt, sao tôi phải chôn vùi tuổi xuân bên anh!
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #8
    Anh đã khóc và van xin tôi cho anh cơ hội! Anh rất yêu và không muốn mất tôi. Và anh đã cho tôi biết, anh không phải là Gay như tôi nói, anh rất muốn yêu tôi như một người đàn ông yêu vợ của mình. Chỉ vì....anh đang có bệnh trong người và anh cầu xin tôi cho anh thêm thời gian và đừng hỏi thêm điều gì vì anh cũng đau đớn không kém gì tôi.
    Chúng tôi đã ôm nhau khóc, trong thâm tâm, tôi vẫn yêu anh, rất thương anh... Tôi hy vọng vào một ngày tốt đẹp hơn sắp tới, dù không biết sẽ phải chờ bao lâu...
    Sáu tháng sau, chúng tôi thực sự là vợ chồng! Nhưng không hiểu sao, tôi không có cảm giác thăng hoa hay tạm gọi là "lên đỉnh". Thôi thế đã tốt lắm rồi. Chờ hoàn thành xong khóa học, chúng tôi phấn đấu có baby.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #9
    Chuyện không dễ như chúng tôi nghĩ. Tôi được giữ lại trường làm giảng viên, còn anh cũng có 1 công việc tốt. Chúng tôi mua được nhà, và có khoản dành dụm tương đối. Nhưng con thì vẫn chưa thấy...
    Cũng đúng thôi vì anh yếu, chuyện ấy có khi cả tháng mới được 1 lần. Đôi khi mấy tháng vợ chồng cũng không gần gũi. Tôi động viên mình chịu khó, còn anh luôn tìm cách bù đắp cho tôi.
    Cha mẹ 2 bên sốt ruột, chúng tôi cuối cùng cũng tìm đến trợ giúp của các bác sĩ. 3 năm sau khi kết hôn, tôi mang bầu. 27 tuổi, tôi sinh hạ một cháu trai, bé đẹp như một thiên thần và giống cả cha lẫn mẹ. Cuộc sống thay đổi từ khi có thành viên mới trong gia đình....vợ chồng tôi gần như ly thân, tôi ngủ với con, còn anh, ngủ 1 mình. Và trong niềm hạnh phúc lại nảy sinh những điều khiến tôi không yên cho tới giờ....
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 8,051 Bài viết

    • 5,033 Được cảm ơn

    #10
    Ngồi đợi
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #11
    Trộm vía con rất ngoan, ăn ngủ đều khỏe. Chỉ có điều con mang cái Gen của người Việt là thích được ôm ấp nên mỗi khi con ngủ phải có mẹ ấp ủ bên cạnh. Lúc sinh con sức khỏe tôi không được tốt nên tôi cũng không có mấy nhu cầu, còn chồng tôi, anh cũng không hề phàn nàn cho dù gần năm trời hai vợ chồng không gần gũi nhau.
    Sinh nhật con tròn tuổi, ông bà nội ngoại đều sang thăm, cả nhà quây quần thật ấm cúng và hạnh phúc. Đêm hôm đó bà ngoại trông con để hai vợ chồng chúng tôi có dịp hâm nóng lại tình cảm....
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #12
    Trái với mong đợi của tôi, anh đã khiến tôi thất vọng và thực sự hoang mang. Suốt đêm hôm đó tôi nằm nghĩ về cuộc sống hôn nhân của mình, tôi trách bản thân mình đã quá nghe lời giáo huấn của cha mẹ. Thấy nực cười vì hồi con gái, hễ gặp những người đàn ông mạnh mẽ khi bày tỏ tình cảm với tôi thì tôi lại sợ và xa lánh họ....để rồi vui sướng khi anh tỏ tình với tôi mà không hề có 1 cử chỉ gần gụi nào ngoài cái nắm tay và nụ hôn thoảng qua trên môi!
    Đứa bạn thân tôi đã từng hoan hỉ khi kể cho tôi nghe về những nụ hôn nồng nàn của nó với bạn trai, về cách bạn trai nó "chiều chuộng" ra sao khi quan hệ như vợ chồng...lúc đó tôi lại nghĩ thầm là nó hư hỏng, rằng bọn Tây quá thoáng và dễ dãi trong quan hệ nam nữ....giờ đây tôi thèm được như nó, thực sự mong tôi là nó...giá mà thời gian quay trở lại...
    • 57 Bài viết

    • 142 Được cảm ơn

    #13
    xin chồng giải thoát cho bạn bạn ơi, chồng bạn vì ích kỉ mà giam cầm cả tuổi trẻ của vợ
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #14
    Tôi tưởng như phát điên khi anh luôn viện cớ mệt mỏi để lẩn tránh quan hệ với vợ! Tôi đã tìm đến tư vấn, nhưng chỉ thêm tốn kém vô ích.
    Đã có lúc tôi nghĩ đến ngoại tình! Nơi công sở có vài người để ý tôi, chỉ cần tôi gật đầu....nhưng rồi tôi lại thở dài, làm như vậy không được.
    Dần dần chồng tôi cũng cố gắng hơn trong chuyện ấy, tôi không muốn anh bị tổn thương nên dù chán ngắt và vô cảm, tôi vẫn giả vờ để anh thấy tôi thỏa mãn...cứ như thế mỗi tháng chúng tôi quan hệ một hai lần vào những ngày mà anh thấy khỏe, còn tôi chỉ mong không bị đau... Hậu quả không ngờ là tôi bị tiết niệu và 1 số khó chịu khác. Tôi phải điều trị dài ngày, người mệt mỏi, không yên. Nếu không có con, có lẽ tôi sẽ từ bỏ cuộc sống này mất.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #15
    Khi con gần 2 tuổi, mẹ chồng tôi ốm nặng, chồng tôi, một người con rất hiếu thảo, vội vàng về chăm mẹ. Bà bị tai biến liệt nửa người. Gia đình chồng có 2 anh em, chồng tôi con trưởng, còn cậu em đang làm ăn sinh sống ở sài gòn. Tôi vẫn ở lại vì không nghỉ được và còn chăm con. Được 2 tuần, anh báo tôi thu xếp về Việt Nam. Con dâu cần chăm mẹ chồng ốm, và ông bà muốn chúng tôi chuyển hẳn về nước.
    Xa nhà tôi cũng không muốn, cho dù môi trường bên này tốt hơn nhiều cho cả vợ chồng con cái tôi...biết làm sao? Tôi xin nghỉ, hai mẹ con về Việt Nam.
    Cũng may mẹ chồng tôi bình phục khá nhanh. Thời gian đầu tôi gửi con cho mẹ đẻ để tiện chăm sóc mẹ chồng. Anh nhanh chóng xin được việc làm tốt, còn tôi tạm thời chưa đi làm. 3 tháng sau khi về nước, mẹ chồng đã đi lại được, tôi bắt đầu tìm việc.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #16
    Với trình độ và kinh nghiệm của mình, tôi cũng dễ dàng tìm được công việc có thu nhập và vị trí tốt. Về kinh tế chúng tôi không phải lo nghĩ gì, tiền dành dụm cũng đủ mua được 1 căn nhà rộng rãi ở trung tâm thành phố. Chỉ có điều sống lâu ngày ở một nước văn minh hơn, nay quay trở về, chúng tôi cũng cần thời gian để thích nghi. Đặc biệt con trai tôi từ lúc về VN, cháu ốm liên tục do môi trường khí hậu thay đổi, mà nói thẳng ra là ở VN mình không khí quá bẩn và ngột ngạt!
    Chồng tôi cũng ốm, còn tôi, trộm vía, chỉ húng hắng rồi thôi. Cuộc sống tẻ nhạt cuat tôi cứ dần trôi cho tới một ngày tôi gặp 1 người đàn ông...
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #17
    Tôi làm giám đốc đối ngoại cho 1 tập đoàn đa quốc gia đang hoạt động ở Việt Nam. Công việc cũng không có gì vất vả và cũng hợp với tính cách của tôi. Trước đây khi còn học PT, tôi rất nhút nhát, nhưng sau khi du học, tôi tự tin và hoạt náo hơn nhiều. Tới giờ tôi cũng không hiểu nổi sao mình ngày xưa lại mọt sách và khép mình đến vậy! Thực chất đó không phải là con người thực của tôi, tôi ưa náo nhiệt, ưa hoạt động và thích một cuộc sống năng động.
    Nhờ gen di truyền của mẹ mà cả hai chị em tôi đều giữ được vóc dáng săn chắc và thon gọn dù đã sinh con. Mọi người ở công ty đều nói trông tôi có lẽ còn trẻ hơn mấy cô sinh viên chưa tốt nghiệp, không ai nghĩ tôi đã lập gia đình và có con hơn 2 tuổi rồi! Ở bên kia người ta không comment nhưng về Việt Nam, hai vợ chồng tôi đi đâu, thường bị nhầm là 2 chú cháu!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #18
    Chồng tôi hơn tôi vài tuổi nhưng anh trông đứng tuổi hơn tôi nhiều. Cách ăn mặc của anh càng khiến anh trông già dặn hơn. Nếu thoáng nhìn thì như vậy, nhưng ngắm kỹ, anh vẫn có nét trẻ trung và điển trai. Nhìn anh không giống người Việt lắm, anh hay bị nhầm là người Hàn Quốc!
    Anh là mẫu người chăm chỉ, cần cù và chu đáo. Anh sống chan hòa với mọi người, và có cái tâm rất tốt. Đó là điều mà tôi yêu ở anh. Có một điều tôi chắc chắn rằng cả kiếp này có lẽ anh chỉ yêu có mình tôi và chung thủy với tôi thôi.
    Chồng tôi là dân tự nhiên, anh rất thông minh và chịu khó học hành. Trong công việc, anh luôn được đánh giá cao, hồi chúng tôi ở châu Âu, sếp rất coi trọng chồng tôi. Về Việt Nam cũng vậy.
    Tính tôi hay bừa bộn mỗi khi mệt mỏi hoặc bận việc, và anh là người dọn dẹp cho tôi! Về Việt Nam, việc nhà tôi làm có lẽ ít hơn anh. Nhà cửa luôn sạch bóng, gọn gàng, đều do anh lau chùi. Giữa đêm nếu tôi ho hay mệt, anh có thể thức hàng giờ để chăm sóc tôi. Nhiều khi trời rét mướt mưa gió, anh cũng không ngại chạy đi mua thứ đồ ăn mà tôi tự dưng thèm... Tiền kiếm bao nhiêu, anh đưa hết tôi quản. Luôn gắng sức kiếm nhiều tiền về cho vợ. Đã có lúc mẹ chồng tôi can thiệp để anh có quỹ riêng và bớt chiều vợ đi, nhưng bà không làm được. Chồng tôi, nếu không tính đến chuyện ấy, anh thực sự là một người rất tốt.
    Đó cũng là lý do tại sao, tôi vẫn có thể chịu cho tới giờ, và chưa làm gì có lỗi với chồng!
    • Avatar của Ntt0982
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 7 năm
    • 51 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #19
    Mấy tháng trước, công ty tôi tổ chức event tri ân khách hàng, tôi nằm trong số ít người phụ trách cùng một bên đối tác. Tình cờ lúc dự tiệc tôi ngồi gần một đối tác, về sau tôi mới biết anh ấy cố tình sắp xếp...
    Chúng tôi có cuộc trò chuyện khá lâu, không hiểu sao người đàn ông ấy lại có rất nhiều ý tưởng và sở thích giống tôi đến vậy. Hôm đó tôi đi taxi vì xe hỏng, H., người đàn ông ấy đã chở tôi về nhà.
    Sau buổi hôm đó H thường xuyên sang văn phòng tôi và điện thoại cho tôi. Chúng tôi đi ăn trưa với nhau, nói chuyện rất hợp. H nói với tôi anh đã ly dị, con gái vào sài gòn cùng mẹ. Tôi biết ý định của H và thấy e dè hơn. Sau đó tôi tránh mặt H và không nghe dt của anh, hoặc nói mình bận việc mỗi khi anh mời tôi ăn trưa...a
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của thuy86mt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 564 Bài viết

    • 256 Được cảm ơn

    #20
    lót dép hóng tiếp chuyện của chị
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)