TIN TÀI TRỢ.

Kết hôn. Ly hôn.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 67.9K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 152 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn

    #21
    Em này SV mới ra trường nên kiểu như là được bao bọc quen rồi. Em ấy bảo là lấy chồng tưởng chồng lo công việc cho là biết câu chuyện sai đúng thế nào rồi. Con người ta nếu tự lập và biết đúng sai thì không bao giờ nói câu đó. Vợ chồng có khó khăn mới biết lòng nhau, em ko chịu đc khó khăn thì em ly hôn. Nhưng có lẽ em quá bồng bột, rồi có lúc em sẽ thấy mình không hoàn toàn đúng. T

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • Avatar của ngan-tt
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 8 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #22
    đọc bài chị chủ top xong suy cho cùng thì không nên kết hôn quá sớm khi công việc chưa ổn định, kinh nghiệm sống chưa nhiều
    Chúc chị luôn hạnh phúc!
    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #23
    Thấy thương bạn này quá
    • 52 Bài viết

    • 22 Được cảm ơn

    #24
    Bạn may mắn vì chưa có con nên mới thấy nhẹ nhàng, cứ như 2 người yêu nhau kg được thì chia tay. Còn khi có con rồi thử hỏi có còn nhẹ lòng kg ? Những mâu thuẫn đó mình thấy chưa gì là quá sức chịu đựng, chỉ vì bạn kg yêu chồng nữa nên vậy thoii
    • 81 Bài viết

    • 19 Được cảm ơn

    #25
    Chúc mừng vì bạn đã tìm lại được niềm vui cho mình.
    • 62 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #26
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuonghong12345 Xem bài viết
    Chào chị ạ
    Em đọc bài của chị mà không hiểu sao e không thấy chồng chị và gia đình chồng chị sai ở chỗ nào chị ạ.
    - về chuyện 20 triệu, e thấy mẹ chồng chị nói vậy cũng hợp lý mà. Cho ra cho mà vay ra vay. Vợ chồng chị còn trẻ còn nhiều cơ hội kiếm tiền. Bà không có tiền bà đi vay người ta để lo đám cưới cho anh chị, giờ chẳng nhẽ bắt bà làm để trả nợ còn anh chị không phải làm gì cả ạ? Tiền là để lo cho đám cưới của anh chị mà. E thấy bà nói sớm như vậy cũng không sao, nói sớm để anh chị biết mà lo sớm thôi mà.
    - về chuyện ăn uống, e thấy ăn cay là thói quen mấy chục năm của cả nhà chồng chị rồi. Không lẽ giờ có chị mới đến ở mà cả nhà phải thay đổi để hòa hợp với chị sao ạ? E thấy nhập gia tùy tục, mình đến sau thì mình thay đổi để hòa hợp với gia đình chồng thì dễ hơn chị ạ. Chị thử tưởng tượng nhà chị không ăn cay, mà con dâu chị nó ăn cay. Chị nấu cho nó ăn xong nó chạy ra bảo "mẹ nấu không bỏ ớt thế này sao con ăn được"?. Vừa phải nấu cho người khác ăn, vừa phải nghe người ta trách móc sao không nấu theo khẩu vị của họ, cảm giác thật không dễ chịu đâu chị ạ. Nên mẹ chồng chị nói chị "ăn cay thì tự đi nấu mà ăn" cũng là điều tự nhiên dễ hiểu thôi chị à. E nghĩ mình phải lựa cách nói dễ nghe hơn một chút như "mẹ ơi, con bị bệnh dạ dày, bác sỹ bảo không được ăn cay, khi nào con không nấu canh được, mẹ nấu nhờ mẹ múc riêng cho con một bát́ rồi hẵng bỏ ớt cho cả nhà được không me?̣" mặc dù mình chẳng bị dạ dày nhưng cứ bịa ra nói cho dễ nghe, biết đâu mẹ chồng chị thương cảm mà giúp chị ạ.
    - còn về chuyện chị mới lấy chồng mà bỏ về gia lai ở với bố mẹ đẻ ba tháng, e thấy ra sao đó. Mặc dù có lẽ mẹ chồng chị cũng hiểu chị không hòa hợp với nhà chồng, nhưng làm như vậy bà lại thấy chị không có tâm, không bỏ công sức ra cố gắng để hòa hợp.
    - còn về chuyện công việc, chị cứ trách chồng chị sao không đi lo việc làm cho chị. Nhưng e thấy tự chị xoay xở cũng tốt mà. Qua lời chị kể thì thấy chồng chị cũng hiền, chắc chạy vạy xin việc cũng không dễ với anh ấy, lại tính anh ấy không tiến thủ, quyết tâm, lấy được chị về yên tâm rồi nên không phấn đấu, lo lắng nữa. Anh ấy cũng đáng trách nhưng đáng lẽ khi chị tự lo được cho mình rồi thì cũng đừng nên trách anh ấy nữa.
    - e thấy lời nói của mẹ chồng chị cũng đâu có cay nghiệt hả chị. Chị nói "mẹ nấu thế này sao con ăn" thì bà đáp lại "con muốn ăn cay thì tự nấu mà ăn", hai câu trên cũng xêm xêm nhau đấy chứ. Chị đòi li hôn, bà ấy khuyên chị nghĩ lại, bà ấy nói li hôn sẽ thiệt cho chị hơn là thiệt cho chồng chị. Bà ấy ko muốn chị li hôn đấy chứ, chứ có phải mắng té tát vào chị "mày mau cút khỏi nhà tao" đâu...
    - có lẽ chị hơi được bố mẹ đẻ chiều phải không ạ? Chị mong chồng là người sẽ phải lo lắng công việc, yêu thương, cưng chiều, nâng niu người phụ nữ. Có khi hi vọng cao quá nên chị thất vọng thôi ạ.

    E xin lỗi vì chị đang cần chia sẻ mà e lại nói những điều ngược lại.
    Nhưng vì đằng nào chị cũng không hối hận vì đã li hôn, với lại so với chồng chị, thì chị là người chịu đau khổ hơn trong cuộc hôn nhân này. Nên e hi vọng sau này chị sẽ hạnh phúc hơn...

    Mình nghiwx không ăn hẳn những vấn đề tren mà chia tay đâu bạn. có những chuyện tế nhị mà ng ta không nói ra thì sao . chuyện ăn cay. như nhà chồng mình mẹ chồng mình bị ung thư da dày bác sĩ kêu k được ăn cay, mẹ mình nấu rất cay, khi mình nói bác sĩ khuyên mẹ không nên ăn cay không tốt cho dạ dày mẹ mà mẹ. thì mẹ mình bảo mày không ăn đuoc nên bày đặt nói.. thế từ đó mình không bao giờ nói đến nữa. những lúc mình nấu ăn mình tự múc riêng.mẹ chồng mình mà nấu không ai ăn đuoc luôn mặc dù nha chồng mình ăn cay.ngay cả mẹ chồng minhg cũng không dám ăn.nhất là những lúc bà nghét mình bà nấu cay hơn nữa.ở nhà chồng mình ăn cơm với gì đuoc cung dc. mình không quan tâm, nhung giờ đỡ rồi , vì chồng mình bảo mẹ buồn cười hẹ. nhà mình đâu ăn cay vậy đâu.mẹ không thích ai la cho cay vậy ạ. ''mình vô tình nghe được''
    Chuyện tiên cưới mẹ chồng mình cũng vay ngân hang hêt 100tr làm đám cưới cho tụi mình, nhưng rồi bà cũng tụ tra chứ đau nói gì .vì đó là trách nhiệm của bố mạ mà . Chồng đã hứa rồi thì phải làm chứ bạn.Chồng chị này quá nhu nhược thôi. không có kiến định riêng cho mình
    • Avatar của Maivy.01
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 15 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #27
    Mẹ này giống mình quá.
    Từ lúc bầu chưa bao giờ được chồng nấu cho một bữa ăn, mình đi làm về tới nhà đã gần 12 giờ lại phải lúi nấu ăn cho chồng, gọi chồng ăn cơm nhưng vẫn bị cằn nhằn. chồng mình nói cơm nc k phải iệc của d9n2 ông nên rảnh là chơi game. lúc trước thì ở nhà mình nên mình thông cảm cảnh ở rể nên k nói gì sợ a buồn. sau một số chuyện hai vợ chồng ra riêng để thoải mái hơn mình hi vọng a sẽ cố làm việc để chăm sóc vk con nhưng k hề. A cũng nói thì hay nhưng chưa bao giờ làm cũng thuộc dạng nói nhiều làm ít như chủ top kia.
    Rảnh là chơi game, lên mạng tán gẫu, gọi diện thoại cho ng yêu cũ, không nghĩ sẽ cơm nước cho vợ đi làm về muộn.
    Nói a thì a nói
    cũng nói ở được thì ở không ở thì bỏ, e nghe mà nản quá.
    sinh con ra vì có bà ngoại nên chưa chăm con lấy một ngày.
    lần lần mình mất hết cảm giác và lòng tin nhưng giống chủ top nói thói quen khó từ bỏ. không biết mình có đủ can đảm để từ bỏ không nữa chứ như vậy hoài ức chế quá. buồn thì hắn ta cứ gọi cho người yêu cũ.
    mình điên mất
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của duongbu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 6 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #28
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Hakagirl Xem bài viết
    Mình nghĩ bạn chủ top có phần hơi nhõng nhẽo và đỏng đảnh, lấy chồng thì phải theo chồng, nhập gia tùy tục bạn à, mình không nói bạn đúng hay gd chồng bạn đúng nhưng theo cách kể của bạn thì mình không bênh bạn.
    Thứ nhất: về khoản tiền cưới 20tr, cái này với gd có điều kiện thì không nói làm gì, nhưng bố mẹ không khá giả thì vay mượn để lo đám cưới cho vc bạn thì sau này vc chồng bạn phải tự trả là chuyện rất bình thường bạn à. Có lẻ bạn cho rằng như vậy là bố mẹ chồng tính toán quá, nhưng cái nào ra cái nấy, 20tr để lo đám cưới của nhà trai là quá ít rồi.
    Thứ 2: về chuyện ăn cay của gd chồng, cái này thì lại quá bình thường, vì ai cũng biết ng miền trung ăn cay nổi tiếng, bạn ng bắc ăn cay không được. Nhưng như vậy sao tới giờ nấu ăn bạn không nói với mẹ chồng rằng mẹ để riêng cho con 1 chén canh nhé chứ con ăn cay không được, hay bạn tự nấu đồ ăn cho riêng mình luôn vì bạn cũng rảnh mà, đã đi làm đâu. Bạn cũng ở nhà mà không tự nấu cho mình được, ngta nấu cho ăn mà chê như vậy thì bạn ngĩ họ có bực không?
    Thứ 3: về công việc của bạn, bạn đã tốt nghiệp đại học, thì ít nhiều gì bạn cũng có khả năng xin xin việc cho mình chứ sao cứ phải đợi chồng xin cho, rồi hậm hực trách móc cả năm trời không xin được, trách chồng chỉ hứa lèo...
    Thứ 4: Bạn đã là dâu nhà người ta mà về nhà mẹ đẻ cả 3 tháng trời, thì mình không biết nói gì hơn là bạn quá ư là đỏng đảnh, chắc bạn được bố mẹ cưng chiều lắm đúng không? Nếu bố mẹ chồng và chồng bạn không dễ tính thì có để cho bạn đi như vậy không?
    Thứ 5: Ly hôn? với bạn khi mọi thứ không còn là màu hồng nữa thì cái gì cũng thấy không vừa lòng, mà giờ có nói gì thì bạn cũng đã ly hôn rồi mà.
    Dù sao thì bạn cũng đã ly hôn rồi, mình có nói gì cũng vậy thôi, mình chúc bạn hãy sống vui vẻ và sớm tìm được hạnh phúc thật sự của đời bạn.
    Đôi lời muốn gửi tới bạn, Thân!
    Đừng phê phán người khác khi mình ko phải là người trong cuộc, bạn chủ top và cả gia đình chồng đều có lý lẽ riêng của họ, nên hiểu rằng là ngay từ đầu cuộc hôn nhân này đã kiểu "bỏ thì thương vương thì tội" nên sau đó mới dẫn đến kết cục như thế này.
    Mỗi người 1 tính cách, có thể chủ top được chiều chuộng nên hơi nhõg nhẽo, nhưng chẳng phải yêu nhau 4 năm ck bạn í cũng biét hết điều đó hay sao
    thứ nhất: vấn đề 20 triệu, nhẽ ra ck bạn í phải nc vs bạn í trước chứ, viêc vay mượn như thế sẽ ảnh hửong ngay đến tài chính vc sau khi kết hôn, cảm giác lấy về rồi mới nói cứ như thể bị lừa
    thứ hai: việc ăn cay, chủ top có thể tự nấu hoặc múc bát canh trước khi cho ớt vào thì ko nói, nhưng mẹ ck cũng haynói những câu khó nghe bỏ xừ: kiểu mi bỏ nó thì mi thiệt --> bỏ rồi thì còn tính thiệt hơn cái quái j nữa, hay "mi về kia thì nó cũng ko về cùng mi, có về thì về 1 mình" --> mie, cái kiểu này cũng ko chấp nhận được.
    thư 3: mới chân ươt chân ráo vào ĐN thì làm sao mà tìm việc được ngay, lại chả nhờ vào các mqh, mà có mqh nào quenn ở đây đâu mà nhờ vả
    thứ 4: về mẹ đẻ 3 tháng thì sao nào, có phải là đi ko nói vs nhà ck 1 câu đâu
    phụ nữ bây h nên nghĩ thoáng ra cho đời nó thanh thản, sống có được mấy đâu mà cứ phải " theo nhà chồng " mãi , " sống cho bản thân " đi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 15 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #29
    đúng quá
    • 23 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #30
    Trích dẫn Nguyên văn bởi giakhang13 Xem bài viết
    Mình nghiwx không ăn hẳn những vấn đề tren mà chia tay đâu bạn. có những chuyện tế nhị mà ng ta không nói ra thì sao . chuyện ăn cay. như nhà chồng mình mẹ chồng mình bị ung thư da dày bác sĩ kêu k được ăn cay, mẹ mình nấu rất cay, khi mình nói bác sĩ khuyên mẹ không nên ăn cay không tốt cho dạ dày mẹ mà mẹ. thì mẹ mình bảo mày không ăn đuoc nên bày đặt nói.. thế từ đó mình không bao giờ nói đến nữa. những lúc mình nấu ăn mình tự múc riêng.mẹ chồng mình mà nấu không ai ăn đuoc luôn mặc dù nha chồng mình ăn cay.ngay cả mẹ chồng minhg cũng không dám ăn.nhất là những lúc bà nghét mình bà nấu cay hơn nữa.ở nhà chồng mình ăn cơm với gì đuoc cung dc. mình không quan tâm, nhung giờ đỡ rồi , vì chồng mình bảo mẹ buồn cười hẹ. nhà mình đâu ăn cay vậy đâu.mẹ không thích ai la cho cay vậy ạ. ''mình vô tình nghe được''
    Chuyện tiên cưới mẹ chồng mình cũng vay ngân hang hêt 100tr làm đám cưới cho tụi mình, nhưng rồi bà cũng tụ tra chứ đau nói gì .vì đó là trách nhiệm của bố mạ mà . Chồng đã hứa rồi thì phải làm chứ bạn.Chồng chị này quá nhu nhược thôi. không có kiến định riêng cho mình
    Xin lỗi nhưng bạn Gia Khang nói mình thấy mắc cười quá bạn à. Cha mẹ sinh con và nuôi con khôn lớn đã là quá đủ rồi. Làm gì phải có trách nhiệm lo tiền cho con cái cưới xin. Cha mẹ có mặt đầy đủ trong ngày cưới đã là phúc cho bạn rồi. Nhà nào có điều kiện thì lo đám cưới cho con, không có thì thôi chứ sao bắt ba mẹ lo được.
    Còn việc anh chồng hứa là phải làm lại càng thấy bạn mắc cười. Hứa là 1 chuyện còn làm được hay không là ch khác. Nhiều khi anh chồng cũng tìm mà không được thì bạn ấy cũng phải tự tìm cho mình chứ. Anh chồng còn ko có việc thì bạn ấy trông mong gì mà ngồi oán trách.
    Nếu mình là mẹ chồng mình đuổi đầu cô con dâu đi luôn ấy chứ. Ai đời lấy chồng mà ko lo nấu ăn còn trách móc mẹ chồng nấu thế này thế kia. Rồi bỏ về nhà mẹ đẻ ở mấy tháng
    Anh chồng này đúng là quá nhu nhược. Bị vợ bỏ cũng đúng. Nhưng mà là may cho anh ta thì đúng hơn. Mình thấy mẹ chồng chẳng có lỗi gì hết.
    còn nếu bạn ấy có nhiều ch ko kể được ra đây thì cũng đừng trách ng khác không thônh cảm
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 12 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #31
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguoidanghi Xem bài viết
    Xin lỗi nhưng bạn Gia Khang nói mình thấy mắc cười quá bạn à. Cha mẹ sinh con và nuôi con khôn lớn đã là quá đủ rồi. Làm gì phải có trách nhiệm lo tiền cho con cái cưới xin. Cha mẹ có mặt đầy đủ trong ngày cưới đã là phúc cho bạn rồi. Nhà nào có điều kiện thì lo đám cưới cho con, không có thì thôi chứ sao bắt ba mẹ lo được.
    Còn việc anh chồng hứa là phải làm lại càng thấy bạn mắc cười. Hứa là 1 chuyện còn làm được hay không là ch khác. Nhiều khi anh chồng cũng tìm mà không được thì bạn ấy cũng phải tự tìm cho mình chứ. Anh chồng còn ko có việc thì bạn ấy trông mong gì mà ngồi oán trách.
    Nếu mình là mẹ chồng mình đuổi đầu cô con dâu đi luôn ấy chứ. Ai đời lấy chồng mà ko lo nấu ăn còn trách móc mẹ chồng nấu thế này thế kia. Rồi bỏ về nhà mẹ đẻ ở mấy tháng
    Anh chồng này đúng là quá nhu nhược. Bị vợ bỏ cũng đúng. Nhưng mà là may cho anh ta thì đúng hơn. Mình thấy mẹ chồng chẳng có lỗi gì hết.
    còn nếu bạn ấy có nhiều ch ko kể được ra đây thì cũng đừng trách ng khác không thônh cảm
    Bạn này nói quá chuẩn.
    • 8 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #32
    Hì, chào bạn, minh cũng từng dơi vào hoàn cảnh như bạn nên muốn tâm sự chút. Mình kết hôn khi còn trẻ, năm mình 19 tuổi, ông xã 22. Vk ck trẻ con nên cũng mâu thuẫn, giận dỗi cãi vã suốt. Mình hơn mấy bạn là đc bố mẹ, anh chị bên ck quý mến, gđ ck sống rất đạo đức, nhiều lúc mình nghĩ nếu hai vk ck có ko sống đc cung nhau thì điều mình tiếc nuối nhất có lẽ là gđ anh. Kể về khi mới kết hôn, sát ngày cưới anh thông báo cá độ thua 110trieu. Bố ck minh nóng tính, phần vì ông và ck minh ko hợp tuổi nên hai bố con hay mâu thuẫn, mẹ ck mình thì chỉ biết khóc. Bà gọi mình đến nhà nói chuyện và đưa tiền cho mình để hai đứa đi trả nợ, hồi đấy vì còn bỡ ngỡ, trẻ dại nên số tiền đó mình đưa hết cho anh, nói anh nợ ai thì đi trả cho người ta rồi cố gắng làm ăn đừng sa chân vào con đường đó nữa. Thế rồi cưới về, cứ đc một tháng chắc cãi vã, giận dỗi cả chục ngày, hồi đó do mình ăn hỏi sớm, từ ngày ăn hỏi đến kết hôn cách nhau 4 tháng nên khi cuói về là mình đã mang bầu 3 tháng. Anh thi tính tình vô tâm, ham chơi, gđ anh có mở xưởng nên hai vk ck làm tại nhà, ăn uống chung với bố mẹ ck nhưng ở thì ở nhà riêng cách nhà ông bà khoảng 10m. Ck minh thì cờ bạc, cá độ, nhậu nhẹt đủ cả, riêng khoản trai gái thì ko dính hoặc dính mà minh ko biết thoi. Nhưng đêm khóc chờ ck đến 1-2h đêm là chuyện bình thường, ngày nghi thì từ sáng đến tối chả bao giờ nhìn thấy mặt ck đâu. Dâu mới, tuổi trẻ cộng thêm buồn phiền chuyện ck con nên mâu thuẫn mẹ ck nàng dâu là ko tránh khỏi, nhưng đối với mình thi mình cảm thấy nó quá nhỏ so với những gì các bạn kể ở đây hay do tính mình vô tư nên có mâu thuẫn dù lớn hay nhỏ xong là là thoi, mình chả bao giờ nhớ đến. Như mình kể trên, chúng mình làm tại nhà, gọi đơn giản là làm thuê cho bố mẹ ck, vì ck mình hồi đó như vậy nên chả bố mẹ nào yên tâm giao cho anh quyền nắm kinh tế. Hàng tháng bà đưa cho mình 2trieu để chi tiêu. Do bà nghĩ là ăn uống, điện, nước, điện thoại, kể cả từ giấy vệ sinh bà đều chi trả nên số tiền 2trieu đưa hai vk ck hàng tháng là coi như tiền phát sinh. Mỗi khi ốm đau hay có đám cươi, đám ma gì đó thi lại về xin tiền. Kể đến đây chắc mọi người nghĩ chúng mình sống như kiểu ăn bám ông bà nhưng thật ra mình học kế toán, về minh làm luôn kế toán cho xưởng, nấu cơm nước cho 25 người công nhân, nhiều khi lao vào làm với thợ. Nói chung minh làm đến ngày đẻ luôn, do ck mình như vậy nên minh ko muốn ông bà thất vọng về mình nên đáng chỉ làm 1 thì minh phải làm 2 làm 3. Cứ cố hết sức có thể, nhớ lại hồi đấy mang bầu mình đen nhẻm, vì làm ngoài xưởng bụi bặm, nắng nẫu. Mẹ mình kể hồi đấy nhìn mình 19-20 tuổi mà nghĩ bà ba mấy tuổi, mấy bà ơ làng toàn bảo xấu, đen hơn cả ck, chắc do vk như vậy nên anh nhìn cũng chán, hồi đấy ck mình mê đá gà, cứ ngày nghi là bế gà đi từ sáng đến tối luôn, ko bao giờ thấy mặt ck, có công việc gì gọi điện toàn tắt máy, bụng chửa to, trời nắng hay mưa toàn phóng xe đi ra sới gà cách nhà hàng chục km tim ck về. Gần đến ngày đẻ mình nhớ là hôm đấy thứ bảy, bụng mình âm ỉ đau, bảo ck thì anh cho ngay cau:" mai gà a nó đá, em cố chờ đến thứ hai hãy đẻ". Đùa giờ nghi lại chỉ tháy buồn cười chứ chả buồn lắm đâu, như người ta con đầu lòng, cảm giác đc làm bố họ mong moi con ra đời, đằng này bố cháu chỉ vì con gà nó đá mà bảo mình nhịn đẻ. Nhịn ăn, nhịn uống đc chứ ai mà nhịn nổi đẻ. Thế mà chủ nhật anh vẫn lai mình về mẹ đẻ gửi rồi bảo bà là:" vk con đẻ thì bà gọi con về" rồi lại đi đến tối, hồi đấy mình nhớ là cứ ốm đau, mệt mỏi hay phải đi siêu âm thi toàn mẹ đẻ đưa đi, mẹ cắt thuốc cho uống chứ chả bao giờ ck mình để ý, vô tâm thế đấy mọi người a. Mà cũng như kiểu hiểu lòng bố, con mình đến thứ hai mới ra đời, tại âm i đau bụng từ thứ bảy mà cứ cố ở nhà nên đêm đấy đau bụng cả đêm, cứ lăn qua lăn lại, nhưng do tâm lý con đầu sợ đi đẻ, cứ cố bảo để sáng đi, cố ngủ tí lấy sức. Sáng ra xách đồ đoan đi đẻ thì mẹ ck mình gọi bảo để mẹ gọi taxi xong bà đưa mình đi và bắt ck ở nhà vì thợ thuyền phải trong nom. Giờ mình vẫn nhớ cả hai lần đi đẻ đều ko có mặt ck, chỉ có hai bà mẹ, lão ck chỉ ở nhà í ới gọi điện xem sinh chưa. Sinh con xong thì các bạn biết đấy, rất dễ bị trầm cảm, vậy mà ck thì mải chơi, vô tâm, con sinh hôm thứ hai thì chủ nhật lão lại đi đá gà, bình thường thì cơm nước có mẹ ck mình nấu xong mang ra cho, nhưng do hôm đó ong bà đi lấy hàng, ko ai mang cơm nước, vk mới sinh đc một tuần lão mua cho "hẳn "ba cái bánh mỳ rồi dặn vk ăn bữa sáng và trưa, tối anh cố về sớm nấu cơm cho em ăn. Đến 7 giờ tối mẹ ck về, mẹ đẻ mang đồ sang, mình thì gọi mãi anh ko đc, chi biết ôm con năm khóc. Đẻ mấy ngày mà chả ngày nào ko khóc vì ông ck vô tâm, ham chơi. Nhiều khi nửa đêm bố ck cũng phải phóng xe đi tìm vì ông bảo với mọi người" tôi thương con Hà quá mà cố đi tìm nó về". Đay mới là bắt đầu của cuộc sống khổ ải mà mình phải trải qua, nghĩ lại hồi đấy từ gói bỉm, hộp sữa đến quần áo của con cũng là mẹ đẻ mua cho. Vì ngại xin tiền mẹ ck, đi đẻ mình cũng tự góp tiền bà cho hàng tháng để có tiền nộp viện phí dù mẹ ck mắng bảo để bà trả, tại mình ko muốn bà coi thường. Vậy mà sinh con đc đúng một tháng thì anh lại cho một tin set đánh, lại cá độ thua cả trăm triệu. Lần này đúng là chả còn nước mắt mà khóc, bồ ck thì nhất định ko chi tiền cho nữa, ông bảo tiền mồ hôi nước mắt của tao ko thể để nó phá hết đc,trong lúc nóng giận ông tuyên bố từ con.
    • 78 Bài viết

    • 26 Được cảm ơn

    #33
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Minhtam88hp Xem bài viết
    Hì, chào bạn, minh cũng từng dơi vào hoàn cảnh như bạn nên muốn tâm sự chút. Mình kết hôn khi còn trẻ, năm mình 19 tuổi, ông xã 22. Vk ck trẻ con nên cũng mâu thuẫn, giận dỗi cãi vã suốt. Mình hơn mấy bạn là đc bố mẹ, anh chị bên ck quý mến, gđ ck sống rất đạo đức, nhiều lúc mình nghĩ nếu hai vk ck có ko sống đc cung nhau thì điều mình tiếc nuối nhất có lẽ là gđ anh. Kể về khi mới kết hôn, sát ngày cưới anh thông báo cá độ thua 110trieu. Bố ck minh nóng tính, phần vì ông và ck minh ko hợp tuổi nên hai bố con hay mâu thuẫn, mẹ ck mình thì chỉ biết khóc. Bà gọi mình đến nhà nói chuyện và đưa tiền cho mình để hai đứa đi trả nợ, hồi đấy vì còn bỡ ngỡ, trẻ dại nên số tiền đó mình đưa hết cho anh, nói anh nợ ai thì đi trả cho người ta rồi cố gắng làm ăn đừng sa chân vào con đường đó nữa. Thế rồi cưới về, cứ đc một tháng chắc cãi vã, giận dỗi cả chục ngày, hồi đó do mình ăn hỏi sớm, từ ngày ăn hỏi đến kết hôn cách nhau 4 tháng nên khi cuói về là mình đã mang bầu 3 tháng. Anh thi tính tình vô tâm, ham chơi, gđ anh có mở xưởng nên hai vk ck làm tại nhà, ăn uống chung với bố mẹ ck nhưng ở thì ở nhà riêng cách nhà ông bà khoảng 10m. Ck minh thì cờ bạc, cá độ, nhậu nhẹt đủ cả, riêng khoản trai gái thì ko dính hoặc dính mà minh ko biết thoi. Nhưng đêm khóc chờ ck đến 1-2h đêm là chuyện bình thường, ngày nghi thì từ sáng đến tối chả bao giờ nhìn thấy mặt ck đâu. Dâu mới, tuổi trẻ cộng thêm buồn phiền chuyện ck con nên mâu thuẫn mẹ ck nàng dâu là ko tránh khỏi, nhưng đối với mình thi mình cảm thấy nó quá nhỏ so với những gì các bạn kể ở đây hay do tính mình vô tư nên có mâu thuẫn dù lớn hay nhỏ xong là là thoi, mình chả bao giờ nhớ đến. Như mình kể trên, chúng mình làm tại nhà, gọi đơn giản là làm thuê cho bố mẹ ck, vì ck mình hồi đó như vậy nên chả bố mẹ nào yên tâm giao cho anh quyền nắm kinh tế. Hàng tháng bà đưa cho mình 2trieu để chi tiêu. Do bà nghĩ là ăn uống, điện, nước, điện thoại, kể cả từ giấy vệ sinh bà đều chi trả nên số tiền 2trieu đưa hai vk ck hàng tháng là coi như tiền phát sinh. Mỗi khi ốm đau hay có đám cươi, đám ma gì đó thi lại về xin tiền. Kể đến đây chắc mọi người nghĩ chúng mình sống như kiểu ăn bám ông bà nhưng thật ra mình học kế toán, về minh làm luôn kế toán cho xưởng, nấu cơm nước cho 25 người công nhân, nhiều khi lao vào làm với thợ. Nói chung minh làm đến ngày đẻ luôn, do ck mình như vậy nên minh ko muốn ông bà thất vọng về mình nên đáng chỉ làm 1 thì minh phải làm 2 làm 3. Cứ cố hết sức có thể, nhớ lại hồi đấy mang bầu mình đen nhẻm, vì làm ngoài xưởng bụi bặm, nắng nẫu. Mẹ mình kể hồi đấy nhìn mình 19-20 tuổi mà nghĩ bà ba mấy tuổi, mấy bà ơ làng toàn bảo xấu, đen hơn cả ck, chắc do vk như vậy nên anh nhìn cũng chán, hồi đấy ck mình mê đá gà, cứ ngày nghi là bế gà đi từ sáng đến tối luôn, ko bao giờ thấy mặt ck, có công việc gì gọi điện toàn tắt máy, bụng chửa to, trời nắng hay mưa toàn phóng xe đi ra sới gà cách nhà hàng chục km tim ck về. Gần đến ngày đẻ mình nhớ là hôm đấy thứ bảy, bụng mình âm ỉ đau, bảo ck thì anh cho ngay cau:" mai gà a nó đá, em cố chờ đến thứ hai hãy đẻ". Đùa giờ nghi lại chỉ tháy buồn cười chứ chả buồn lắm đâu, như người ta con đầu lòng, cảm giác đc làm bố họ mong moi con ra đời, đằng này bố cháu chỉ vì con gà nó đá mà bảo mình nhịn đẻ. Nhịn ăn, nhịn uống đc chứ ai mà nhịn nổi đẻ. Thế mà chủ nhật anh vẫn lai mình về mẹ đẻ gửi rồi bảo bà là:" vk con đẻ thì bà gọi con về" rồi lại đi đến tối, hồi đấy mình nhớ là cứ ốm đau, mệt mỏi hay phải đi siêu âm thi toàn mẹ đẻ đưa đi, mẹ cắt thuốc cho uống chứ chả bao giờ ck mình để ý, vô tâm thế đấy mọi người a. Mà cũng như kiểu hiểu lòng bố, con mình đến thứ hai mới ra đời, tại âm i đau bụng từ thứ bảy mà cứ cố ở nhà nên đêm đấy đau bụng cả đêm, cứ lăn qua lăn lại, nhưng do tâm lý con đầu sợ đi đẻ, cứ cố bảo để sáng đi, cố ngủ tí lấy sức. Sáng ra xách đồ đoan đi đẻ thì mẹ ck mình gọi bảo để mẹ gọi taxi xong bà đưa mình đi và bắt ck ở nhà vì thợ thuyền phải trong nom. Giờ mình vẫn nhớ cả hai lần đi đẻ đều ko có mặt ck, chỉ có hai bà mẹ, lão ck chỉ ở nhà í ới gọi điện xem sinh chưa. Sinh con xong thì các bạn biết đấy, rất dễ bị trầm cảm, vậy mà ck thì mải chơi, vô tâm, con sinh hôm thứ hai thì chủ nhật lão lại đi đá gà, bình thường thì cơm nước có mẹ ck mình nấu xong mang ra cho, nhưng do hôm đó ong bà đi lấy hàng, ko ai mang cơm nước, vk mới sinh đc một tuần lão mua cho "hẳn "ba cái bánh mỳ rồi dặn vk ăn bữa sáng và trưa, tối anh cố về sớm nấu cơm cho em ăn. Đến 7 giờ tối mẹ ck về, mẹ đẻ mang đồ sang, mình thì gọi mãi anh ko đc, chi biết ôm con năm khóc. Đẻ mấy ngày mà chả ngày nào ko khóc vì ông ck vô tâm, ham chơi. Nhiều khi nửa đêm bố ck cũng phải phóng xe đi tìm vì ông bảo với mọi người" tôi thương con Hà quá mà cố đi tìm nó về". Đay mới là bắt đầu của cuộc sống khổ ải mà mình phải trải qua, nghĩ lại hồi đấy từ gói bỉm, hộp sữa đến quần áo của con cũng là mẹ đẻ mua cho. Vì ngại xin tiền mẹ ck, đi đẻ mình cũng tự góp tiền bà cho hàng tháng để có tiền nộp viện phí dù mẹ ck mắng bảo để bà trả, tại mình ko muốn bà coi thường. Vậy mà sinh con đc đúng một tháng thì anh lại cho một tin set đánh, lại cá độ thua cả trăm triệu. Lần này đúng là chả còn nước mắt mà khóc, bồ ck thì nhất định ko chi tiền cho nữa, ông bảo tiền mồ hôi nước mắt của tao ko thể để nó phá hết đc,trong lúc nóng giận ông tuyên bố từ con.
    Thật sự bạn ít tuổi mà rất biết nghĩ, vô tư nữa. Nhưng công nhận bố mẹ chồng cũng tốt ^^
    • Avatar của Cicip
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 11 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #34
    Đọc tâm sự của bạn mepooh chẳng biết khuyên bạn thế nào. Chỉ muốn nói vài lời từ bài học mình nhận được từ khi lấy ck. Dù có con rồi đi nữa thì ng ck như thế họ sẽ k thay đổi đâu bạn. M mang thai mà ck đối xử lạnh nhạt đến ức chế phải về nhà mẹ đẻ sống giờ đã 2 tháng rồi mà ck chưa 1 cuộc gọi hay tnhan hỏi thăm mẹ con m. Đi khám thai m cũng tự đi thôi. Biết m khám nhưng cũng chưa bao giờ hỏi tới. Bạn sinh nở mà k có ck ở bên chăm sóc, động viên phải tự lo con cái một mình thì ng ck đó còn xứng đáng với bạn. May mà bạn k bị trầm cảm sau sinh. Cố gắng vì con và vì sức khoẻ của bạn. Cứ tiếp tục sống như vc bạn thì bạn có chịu nổi k?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Cicip
    • 8 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #35
    Hì, vô tư thôi bạn ạh, còn thật ra tính tình cũng trẻ con lắm, giơ minh cũng 28 tuổi rồi, con lớn cũng đã học lớp 2, thằng bé thì 4 tuổi. Chuyện mình còn dài lắm, nhưng kiểu khôn dần lên nên cải biên được ck, giờ lão nghe lời vk lắm, ko ham chơi nữa, chỉ gọi điẹn là 5,10 phút là có mặt ở nhà. Nói chung phụ nữ sướng hay khổ là do tự bản thân mình hết các bạn a
    • 4 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #36
    chồnk thì k lo, thêm chủ top có fần đỏng đảnh nữa.
    • 3 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #37
    Doc bai Viet e. A thay neu Em van Quan Diem song kieu Nhu e Thi Cuoc hon nhan sau nen song rieng. Vi Thai do cua e Sai trc. Du sao Cung la me Chong. Co noi 1 Cau cung ko the tu ai Nau an rieng. Lam Vay la bat kinh. Ko khac gi Em Tu co lap e. Dan den hp do vo. Lay chong theo chong. Phai tap cach song theo Nhà chong. Ko the vi e ko an cay dc.. Neu Vay thi Phai song rieng Thoi. A thay Gd chong e va chong e thuong e day chu. Ko thg thi ko niu keo e chi. Em sv thi song tap the e bit ma. Chuc mm lam sau.
    • Avatar của tutu91
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 96 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #38
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ngan-tt Xem bài viết
    đọc bài chị chủ top xong suy cho cùng thì không nên kết hôn quá sớm khi công việc chưa ổn định, kinh nghiệm sống chưa nhiều
    Chúc chị luôn hạnh phúc!
    đúng rồi bạn ah, phải có nghề nhiệp, công việc ổn định trong tay mình mới nên kết hôn, lúc đó mới lo cho gđình được chứ
    • Avatar của ThuyAn3
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 5 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #39
    Doc xong cau chuyen cua ch ma e rut ra dc bai hoc. Neu thay song kho tho qua thi viec Ly hon la cach giai thoat tot nhat cho hai nguoi.chuc ch se Tim dc nguoi yeu thuong ch nhiu hon nhe

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của ThuyAn3
  • Trang 2/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2