TIN TÀI TRỢ.

Kết hôn. Ly hôn.

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 67.9K Lượt đọc
  • 38 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của puretree
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 1 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #1
    Chào cả nhà. Theo dõi web đã lâu qua FB nhưng chưa bao giờ mình viết tâm sự hay thậm chí gửi bài lên web. Hôm nay mình đi đám cưới em gái gần nhà và sau khi đi dự về mình tự dưng lại có cảm xúc muốn viết, muốn tâm sự với mọi người về một số thứ mà người phụ nữ sau khi ly hôn mà cụ thể ở đây là mình đã và đang trải qua. Hi vọng rằng sẽ được cả nhà đón nhận và chia sẻ cùng.

    Mình kết hôn khi vừa tốt nghiệp đại học xong được khoảng 3 tháng. Bọn mình yêu nhau hơn 4 năm và trong khoảng thời gian 4 năm đó cũng đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Ai lúc mới yêu cũng đều có chung cảm nhận như mình, mình tin là vậy: hạnh phúc vô cùng. Cuộc sống chỉ toàn một màu hồng đẹp đẽ và ngọt ngào. Nhưng sau một khoảng thời gian yêu nhau thì mình nhận ra bọn mình có quá nhiều sự khác biệt về tính cách và quan điểm sống. Nhưng vẫn chọn phương án ở bên nhau vì: Bỏ thì thương mà vương thì tội. Nó giống như việc chúng ta thích ăn đồ ngọt, và việc ngày nào cũng ăn đã trở thành thói quen. Đến khi muốn từ bỏ thói quen thì lại vô cùng khổ sở. Mình đã từng muốn dừng lại vì cảm thấy khó có thể đi tiếp đến cái đích hôn nhân nhưng cuối cùng vì thói quen đã quen có người ấy bên cạnh cho nên lại tự dối lòng rồi sẽ ổn cả thôi.

    Và rồi mình cũng kết hôn. Cũng bắt đầu một cuộc sống mới không có gia đình bên cạnh và phải làm quen với cuộc sống ở nơi khác. Mình lấy chồng ở Đà Nẵng nhưng lại không phải ở trung tâm thành phố. Từ nhà chồng chạy xuống trung tâm mất 13km. Khá là xa đối với tưởng tượng của bản thân.
    Ngày đầu tiên làm dâu của mọi người không biết như thế nào, còn mình thì ngay sau đêm tổ chức cưới sáng hôm sau mẹ chồng gọi ra nói về khoản tiền 20tr mẹ mượn lo tổ chức cưới cho hai đứa. Mình không biết nói gì ngoài việc ngồi nghe mẹ chồng kể toàn về chuyện tiền nong, rồi là sống ở nhà này phải theo lề lối nhà này, nhà mẹ nghèo nhưng anh em đùm bọc thương yêu nhau..vv... Mình cũng vẫn im lặng lắng nghe, vâng dạ mẹ chồng.

    Cuộc sống mới cưới trôi qua lặng lẽ và cũng bắt đầu nảy sinh những mâu thuẫn khó lường. Mình người Bắc lại ít ăn cay mà người miền Trung lại ăn quá cay. Mình phải dùng từ quá vì sự thật là đến nấu canh họ cũng giã tỏi hành và ớt chung rồi bỏ vào nấu. Mình thật sự là không thể nào ăn đc kiểu như vậy.
    Đỉnh điểm của mâu thuẫn về chuyện ăn uống bắt đầu khi trưa hôm đấy hai vc đi ra ngoài về, mọi người đã ăn trưa xong và đang năm xem phim (mẹ chồng và chị chồng mình bán quán nhậu sân vườn), mình vào bếp lấy cơm ăn, thấy có món nc rau bắp sú luộc định bụng ăn thử mà nhìn thấy ớt đỏ cả tiêu trong bát canh mình mới chạy ra nói với mẹ chồng và chị là canh có ớt làm sao mình ăn đc. Thế là mình không ăn nữa. Lúc sau mẹ chồng ra nói với mình là ở nhà nay ăn như vậy, nếu con không ăn đc thì thôi tự đi nấu mà ăn. Mình nghe xong tủi thân vô cùng vì có cảm giác mẹ không coi mình là con mà giống như ng ngoài. Từ đó trở đi mình ăn canh toàn tự đi nấu vì mình ngoài rau ra thịt thà mình không ham.

    Và rất nhiều mâu thuẫn tiếp sau đó. Chồng mình là người tình cảm nhưng lại quá nhu nhược và nghe mẹ chồng. Mẹ nói sao nghe vậy, dù vợ có khóc thầm ướt đẫm gối cũng ko bao giờ an ủi hay động viên vợ cố gắng. Nhiều lúc mình tự hỏi sao mình lại quyết định lấy anh sau khi đã biết trc kết cục là sẽ có mâu thuẫn ntn nếu cưới? Ngày ngày mình tự động viên bản thân cố gắng, cố gắng nhưng hình như sự cố gắng của mình không khiến mọi người lung lay. Bản thân chị chồng đã có ác cảm với người Bắc từ trc nên khi biết tin mình và anh kết hôn đã không mấy vui vẻ.

    Rồi đến áp lực công việc. Trước khi cưới anh nói rằng cưới xong sẽ lo việc cho mình. Mình tin và quyết định cùng anh xây dựng tổ ấm. Nhưng khi cưới xong, anh ngoài ngày ngày sáng gặp nhóm bạn thân cà phê, tối lại tụ tập nhậu nhẹt ra thì không hề đả động gì đến chuyện công việc của vợ. Dưới ĐN mình lại không quen ai, không nhờ vả được ai. Công việc cứ bế tắc không sao giải quyết đc vấn đề việc làm. Nửa năm, rồi một năm trôi qua việc xin việc cho mình vẫn dậm chân tại chỗ. Một phần vì ở nhà, chưa có việc, phần thì mẹ chồng không qt, chị chồng ghét bỏ. Mình bị cô lập trong nhà. Lúc nào cũng thui thủi một mình trong phòng. Cưới nhau xong 3 tháng sau mình về trên Gia Lai ở nhà bố mẹ mấy tháng vì không chịu nổi cuộc sống dưới đó. Có rất nhiều chuyện mình không tiện kể ra vì thật sự nó quá sức tưởng tượng của mình, thậm chí có giai đoạn mình không thể ngủ đc vì bị stress chuyện công việc, gia đình. Tóc mình rụng rất nhiều và xuất hiện cả tóc bạc. Mình vô cùng chán nản và trở nên lầm lì ít nói.

    3 tháng về nhà đến khi xuống lại ĐN chuyện cũng không khá hơn là bao. Vẫn thái độ đó dành cho mình, vẫn kiểu sống đc thì sống không đc thì tự mà về trên nhà mà ở. Có lần mẹ chồng nói vs mình một câu mà mình nhớ mãi: Sau này nếu có chuyện chi thì thằng N nó cũng ko theo mi về trên kia mô, nếu có về thì tự mi về một mình. Câu nói khiến mình nhớ mãi, không bao giờ quên. Cuộc hôn nhân của mình ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối từ mẹ chồng, bà không cho bọn mình cưới nhưng vì chồng mình quyết lấy nên phải nhún nhường chấp nhận. Và thật sự chồng mình chưa hề lo cho mình được một cuộc sống như anh từng hứa.
    Mình không đòi hỏi gì, và cũng chưa bao giờ đòi hỏi. Chỉ mong là có một việc làm và sống vui vẻ bên nhau. Nhưng chồng mình là người quá vô tư thành ra vô tâm. Đối với anh sống nay biết nay, ngày mai tính sau. Không bao giờ anh đặt mục tiêu phấn đấu để có thể có đc cái này cái kia. Anh không bao giờ tạo cho mình sự tin tưởng vì anh hứa rất nhiều, nhưng chưa bao giờ anh thực hiện đc cả. Anh là tuýp đàn ông nói nhiều làm ít. Vì yêu đánh mất ly trí, cũng vì thói quen ở bên nhau quá lâu, vì anh hiền lành nên mình nhắm mắt bỏ qua tất cả, vì nghĩ rằng sau khi cưới anh sẽ thay đổi, sẽ biết nghĩ hơn nhưng mình đã nhầm. Anh không hề thay đổi mà lại càng khiến mình mệt mỏi, thất vọng lẫn mất dần niềm tin.

    Gần 1 năm sau khi cưới bọn mình chính thức ngủ riêng. Mình sợ phải nằm chung giường với anh. Ghét anh động vào người mình. Ghét việc anh nói chuyện với mình. Ghét tất cả những gì anh nói. Mình trở nên thờ ơ với tất cả những gì anh nói hay làm. Anh nói mình mặc kệ. Anh làm mình không quan tâm. Cứ thể khoảng cách giữa hai đứa ngày một xa dần xa dần. Thậm chí mình có cảm giác bọn mình giống hai người thuê chung phòng hơn là vợ chồng. Ai sống cuộc sống của người đấy, không hỏi han, không động chạm, không quan tâm nhau. Cứ thế bọn mình ly thân ngầm từ đó.

    Và sau hơn 1 năm rưỡi kết hôn, mình đã quyết định giải thoát cho bản thân. Mình hay nói bong gió về chuyện mình sẽ viết đơn ly hôn và không biết là anh nói đùa hay nói thật cũng nói với mình là viết đi tôi ký. Mình bắt đầu tìm hiểu mẫu đơn ly hôn trên mạng vào tháng 5/2013 và sau đó tìm đến tòa án phường nơi mình sống để mua mẫu đơn về viết. Hai tháng sau vào một buổi tối đi làm về muộn (thời gian này mình tự đi tìm việc chứ không đợi sự giúp đỡ từ anh nữa, và may mắn cũng mỉm cười khi mình cũng tìm đc một công việc phù hợp với ngành mình học), mình nói có chuyện muốn nói và đưa tờ đơn ra cho anh. Mình nói rất nhiều, đã khóc khi nói vì phải rất khó khăn mình mới đưa ra đc quyết định này. Anh nói sao ko cố gắng, đợi anh nhưng mình kiên quyết bảo mình không thể tiếp tục nữa, và vì mình đã quá mệt mỏi với những lời hứa của anh, và mình không thể tin anh thêm nữa. Đêm đó bọn mình đứa nằm trên giường, đứa nằm ghế xếp, quay lưng lại với nhau và đều không ngủ đc. Mình một phần đi làm về muộn, một phần khóc nhiều, và mệt nên thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau bọn mình vẫn đi làm bình thường, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tháng 9 em gái mình kết hôn, mình xin phép gia đình chồng về Gia Lai dự đám cưới em. Tối đó bọn mình có nói chuyện với bố mẹ về việc bọn mình sẽ quyết định dừng lại, không đi tiếp nữa. Ba mẹ lúc đầu chưa hiểu bảo cứ về trên đấy chơi vài ngày rồi suy nghĩ lại. Mình bảo vâng và về nhà bố mẹ ngay hôm sau.

    Hôm đám cưới em gái, chồng mình có lên nhưng hầu như bọn mình không nói chuyện hay ngồi gần. Anh dự đám cưới xong tối về dưới ĐN luôn. Cũng trong tối hôm đấy bố mẹ gọi mình ra nói chuyện rằng là quyết định sẽ đưa mình về trên này, không cho ở dưới đấy nữa. Và hỏi mình quyết định ntn, mình bảo đã viết đơn và đưa chồng ký, bố mẹ nói nếu đã thế thì giải quyết cho xong rồi về không ở lại đấy nữa (sau bao nhiêu chuyện, và vì bố mẹ cũng biết đc tình hình cũng như biết đc chồng mình đã không lo đc gì cho mình nên hôm đám cưới em gái cũng không hỏi han gì hai đứa cả).

    Sau khi kết thúc đám cưới mình xuống, âm thầm nộp hồ sơ lên tòa, chuẩn bị mọi thứ xong xuôi. Đêm đó bọn mình đã nói chuyện với bố mẹ anh, mình nói bọn mình sẽ không sống với nhau nữa, và quyết định sẽ đường ai nấy đi. Bố chồng bảo sao không cố gắng mình nói mình đã tin anh và về đây nhưng anh khiến mình thất vọng quá nhiều lần và vì anh không thực sự nghĩ cho gia đình riêng của hai đứa mà cố gắng, mình quá mệt mỏi. Mẹ anh chỉ nói: Mi bỏ nó là mi thiệt chứ hắn không thiệt chi mô. Mình nghe mà thấy tủi vô cùng. Thật sự thì ác cảm của mẹ anh dành cho mình vẫn còn, và mình đã nghĩ rằng mẹ anh chưa hề thương mình bao giờ cả.
    Mấy hôm sau, mình xếp hết đồ đạc vào vali và về trên nhà. Tháng sau tòa gọi mình xuống hai đứa gặp nhau ở tòa, anh nói mình suy nghĩ lại. Mình bảo đã quyết định rồi là không hối hận. Và nếu anh muốn tốt cho mình thì hãy để mình ra đi. Anh im lặng. Mình biết anh buồn nhưng biết là không thể lo cho mình nên anh cũng không muốn níu kéo làm khổ mình thêm. Tòa đưa giấy viết tường trình lý do ly hôn xong hẹn 1 tháng sau lên tòa hòa giải lần 2.
    Tháng sau tòa gọi mình lại xuống lần nữa, lần này bọn mình gặp nhau tâm lý cũng khá hơn lần trc. Lên tòa hỏi lần cuối, hai đứa vẫn quyết định là ly hôn. Tòa chấp nhận. Hai đứa ký vào giấy.

    Vậy là chính thức ly hôn. Chính thức không còn là vợ chồng của nhau. Người ta thường bảo yêu nhau rồi tiến tới hôn nhân mất rất nhiều thời gian vậy mà đến khi ly hôn thì chỉ mất có vài phút là đã không còn quan hệ gì nữa cả. Cảm xúc lúc ký giấy xong và ra về thật sự vô cùng khó khăn. Người đó từng là người yêu, là chồng của mình, ấy vậy mà bây giờ lại chỉ là người xa lạ không có liên quan gì với mình, buồn cũng có, hụt hẫng cũng có. Nhưng hơn hết là cảm nhận rõ sự mất mát, mất đi một cái gì đó rất đỗ thân quen.

    Sauk hi ly hôn mình về Gia Lai bắt đầu lại một cuộc sống mới. Mình đi làm lại ở một phòng khám nha khoa, công việc nhẹ nhàng nhưng trái ngành nghề đã học. Ngày qua ngày niềm vui cũng dần trở lại, và nụ cười cũng xuất hiện nhiều hơn. Nỗi đau cũ cũng không còn nhức nhối nữa.

    Sau tất cả mọi chuyện, đến bây giờ nghĩ lại mình vẫn nghĩ rằng quyết định ly hôn của mình chưa bao giờ là sai. Bởi, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương, được chăm sóc và nâng niu. Nếu người đàn ông họ lấy làm chồng không đủ sức mạnh bảo vệ họ, không lo lắng cũng như chăm sóc được cho họ thì ngay từ đầu tốt nhất không nên cưới họ về, để khiến họ khóc, khiến họ phải khổ, phải chịu đựng sự tủi nhục như vậy. Phụ nữ, tốt nhất hãy tự biết yêu thương bản thân mình trước. Nếu mình không yêu thân mình thì sẽ chẵng có ai có thể yêu thân bạn cả.
    Ly hôn, không phải là hết. Không phải là sự nhục nhã, không phải là sự thất bại. Mà đó là sự giải thoát khỏi những đau khổ, tổn thương, mất mát về tinh thần lẫn thể xác mà bản thân phải chịu đựng. Không bao giờ là quá muộn khi bạn muốn giải thoát mình khỏi những đau đớn đó cả.

    Mất mát đủ rồi thì yêu thương sẽ đến. Bù đắp và bảo vệ ta. Mình tin là thế.

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 9 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #2
    Chào chị ạ
    Em đọc bài của chị mà không hiểu sao e không thấy chồng chị và gia đình chồng chị sai ở chỗ nào chị ạ.
    - về chuyện 20 triệu, e thấy mẹ chồng chị nói vậy cũng hợp lý mà. Cho ra cho mà vay ra vay. Vợ chồng chị còn trẻ còn nhiều cơ hội kiếm tiền. Bà không có tiền bà đi vay người ta để lo đám cưới cho anh chị, giờ chẳng nhẽ bắt bà làm để trả nợ còn anh chị không phải làm gì cả ạ? Tiền là để lo cho đám cưới của anh chị mà. E thấy bà nói sớm như vậy cũng không sao, nói sớm để anh chị biết mà lo sớm thôi mà.
    - về chuyện ăn uống, e thấy ăn cay là thói quen mấy chục năm của cả nhà chồng chị rồi. Không lẽ giờ có chị mới đến ở mà cả nhà phải thay đổi để hòa hợp với chị sao ạ? E thấy nhập gia tùy tục, mình đến sau thì mình thay đổi để hòa hợp với gia đình chồng thì dễ hơn chị ạ. Chị thử tưởng tượng nhà chị không ăn cay, mà con dâu chị nó ăn cay. Chị nấu cho nó ăn xong nó chạy ra bảo "mẹ nấu không bỏ ớt thế này sao con ăn được"?. Vừa phải nấu cho người khác ăn, vừa phải nghe người ta trách móc sao không nấu theo khẩu vị của họ, cảm giác thật không dễ chịu đâu chị ạ. Nên mẹ chồng chị nói chị "ăn cay thì tự đi nấu mà ăn" cũng là điều tự nhiên dễ hiểu thôi chị à. E nghĩ mình phải lựa cách nói dễ nghe hơn một chút như "mẹ ơi, con bị bệnh dạ dày, bác sỹ bảo không được ăn cay, khi nào con không nấu canh được, mẹ nấu nhờ mẹ múc riêng cho con một bát́ rồi hẵng bỏ ớt cho cả nhà được không me?̣" mặc dù mình chẳng bị dạ dày nhưng cứ bịa ra nói cho dễ nghe, biết đâu mẹ chồng chị thương cảm mà giúp chị ạ.
    - còn về chuyện chị mới lấy chồng mà bỏ về gia lai ở với bố mẹ đẻ ba tháng, e thấy ra sao đó. Mặc dù có lẽ mẹ chồng chị cũng hiểu chị không hòa hợp với nhà chồng, nhưng làm như vậy bà lại thấy chị không có tâm, không bỏ công sức ra cố gắng để hòa hợp.
    - còn về chuyện công việc, chị cứ trách chồng chị sao không đi lo việc làm cho chị. Nhưng e thấy tự chị xoay xở cũng tốt mà. Qua lời chị kể thì thấy chồng chị cũng hiền, chắc chạy vạy xin việc cũng không dễ với anh ấy, lại tính anh ấy không tiến thủ, quyết tâm, lấy được chị về yên tâm rồi nên không phấn đấu, lo lắng nữa. Anh ấy cũng đáng trách nhưng đáng lẽ khi chị tự lo được cho mình rồi thì cũng đừng nên trách anh ấy nữa.
    - e thấy lời nói của mẹ chồng chị cũng đâu có cay nghiệt hả chị. Chị nói "mẹ nấu thế này sao con ăn" thì bà đáp lại "con muốn ăn cay thì tự nấu mà ăn", hai câu trên cũng xêm xêm nhau đấy chứ. Chị đòi li hôn, bà ấy khuyên chị nghĩ lại, bà ấy nói li hôn sẽ thiệt cho chị hơn là thiệt cho chồng chị. Bà ấy ko muốn chị li hôn đấy chứ, chứ có phải mắng té tát vào chị "mày mau cút khỏi nhà tao" đâu...
    - có lẽ chị hơi được bố mẹ đẻ chiều phải không ạ? Chị mong chồng là người sẽ phải lo lắng công việc, yêu thương, cưng chiều, nâng niu người phụ nữ. Có khi hi vọng cao quá nên chị thất vọng thôi ạ.

    E xin lỗi vì chị đang cần chia sẻ mà e lại nói những điều ngược lại.
    Nhưng vì đằng nào chị cũng không hối hận vì đã li hôn, với lại so với chồng chị, thì chị là người chịu đau khổ hơn trong cuộc hôn nhân này. Nên e hi vọng sau này chị sẽ hạnh phúc hơn...
    • Avatar của dlink89
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 5 năm
    • 39 Bài viết

    • 47 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuonghong12345 Xem bài viết
    Chào chị ạ
    Em đọc bài của chị mà không hiểu sao e không thấy chồng chị và gia đình chồng chị sai ở chỗ nào chị ạ.
    - về chuyện 20 triệu, e thấy mẹ chồng chị nói vậy cũng hợp lý mà. Cho ra cho mà vay ra vay. Vợ chồng chị còn trẻ còn nhiều cơ hội kiếm tiền. Bà không có tiền bà đi vay người ta để lo đám cưới cho anh chị, giờ chẳng nhẽ bắt bà làm để trả nợ còn anh chị không phải làm gì cả ạ? Tiền là để lo cho đám cưới của anh chị mà. E thấy bà nói sớm như vậy cũng không sao, nói sớm để anh chị biết mà lo sớm thôi mà.
    - về chuyện ăn uống, e thấy ăn cay là thói quen mấy chục năm của cả nhà chồng chị rồi. Không lẽ giờ có chị mới đến ở mà cả nhà phải thay đổi để hòa hợp với chị sao ạ? E thấy nhập gia tùy tục, mình đến sau thì mình thay đổi để hòa hợp với gia đình chồng thì dễ hơn chị ạ. Chị thử tưởng tượng nhà chị không ăn cay, mà con dâu chị nó ăn cay. Chị nấu cho nó ăn xong nó chạy ra bảo "mẹ nấu không bỏ ớt thế này sao con ăn được"?. Vừa phải nấu cho người khác ăn, vừa phải nghe người ta trách móc sao không nấu theo khẩu vị của họ, cảm giác thật không dễ chịu đâu chị ạ. Nên mẹ chồng chị nói chị "ăn cay thì tự đi nấu mà ăn" cũng là điều tự nhiên dễ hiểu thôi chị à. E nghĩ mình phải lựa cách nói dễ nghe hơn một chút như "mẹ ơi, con bị bệnh dạ dày, bác sỹ bảo không được ăn cay, khi nào con không nấu canh được, mẹ nấu nhờ mẹ múc riêng cho con một bát́ rồi hẵng bỏ ớt cho cả nhà được không me?̣" mặc dù mình chẳng bị dạ dày nhưng cứ bịa ra nói cho dễ nghe, biết đâu mẹ chồng chị thương cảm mà giúp chị ạ.
    - còn về chuyện chị mới lấy chồng mà bỏ về gia lai ở với bố mẹ đẻ ba tháng, e thấy ra sao đó. Mặc dù có lẽ mẹ chồng chị cũng hiểu chị không hòa hợp với nhà chồng, nhưng làm như vậy bà lại thấy chị không có tâm, không bỏ công sức ra cố gắng để hòa hợp.
    - còn về chuyện công việc, chị cứ trách chồng chị sao không đi lo việc làm cho chị. Nhưng e thấy tự chị xoay xở cũng tốt mà. Qua lời chị kể thì thấy chồng chị cũng hiền, chắc chạy vạy xin việc cũng không dễ với anh ấy, lại tính anh ấy không tiến thủ, quyết tâm, lấy được chị về yên tâm rồi nên không phấn đấu, lo lắng nữa. Anh ấy cũng đáng trách nhưng đáng lẽ khi chị tự lo được cho mình rồi thì cũng đừng nên trách anh ấy nữa.
    - e thấy lời nói của mẹ chồng chị cũng đâu có cay nghiệt hả chị. Chị nói "mẹ nấu thế này sao con ăn" thì bà đáp lại "con muốn ăn cay thì tự nấu mà ăn", hai câu trên cũng xêm xêm nhau đấy chứ. Chị đòi li hôn, bà ấy khuyên chị nghĩ lại, bà ấy nói li hôn sẽ thiệt cho chị hơn là thiệt cho chồng chị. Bà ấy ko muốn chị li hôn đấy chứ, chứ có phải mắng té tát vào chị "mày mau cút khỏi nhà tao" đâu...
    - có lẽ chị hơi được bố mẹ đẻ chiều phải không ạ? Chị mong chồng là người sẽ phải lo lắng công việc, yêu thương, cưng chiều, nâng niu người phụ nữ. Có khi hi vọng cao quá nên chị thất vọng thôi ạ.

    E xin lỗi vì chị đang cần chia sẻ mà e lại nói những điều ngược lại.
    Nhưng vì đằng nào chị cũng không hối hận vì đã li hôn, với lại so với chồng chị, thì chị là người chịu đau khổ hơn trong cuộc hôn nhân này. Nên e hi vọng sau này chị sẽ hạnh phúc hơn...
    Mình ko có đồng ý lắm với quan điểm của bạn. Thứ nhất nếu dưới nhà trai bỏ tiền ra làm đám cưới thì trên nhà gái ko phải tốn vậy?? Vậy nếu 2 vc trả cho nhà trai vậy 2 vc đồng thời cũng phải trả cho nhà gái đúng ko bạn?? Nếu đã sòng phẳng thì phải sòng phẳng đôi bên, chả nhẽ mình về làm dâu nhà ngta là do 20tr đó mua về nên mình phải trả nợ dần? Thực sự có nhiều nhà bme nếu có điều kiện ko sao, ko có điều kiện tất nhiên cũng vay mượn cả để làm đám cưới cho con, quê mình có thấy, bme cô gái thì phải nhắm mắt nai lưng ra trả nợ. Nếu đứa con gái nào thông minh biết điều còn giữ lại cho cha mẹ mình được ít mà trả nợ cùng, ko thì cũng đèo bồng hết đi về nhà chồng. Còn nhà có điều kiện ko xét tới. Hơn nữa rõ ràng 2 vc này công việc còn chưa ổn định, nếu có thì cứ nói với ck, ck sẽ bảo với vợ sau để cùng thu xếp.
    Thứ 2, quả thực là vấn đề ăn uống có phần hơi nhõng nhẽo từ phía chị này. Nhưng mà nói đi nói lại thì ngày xưa nhà mình, bà mình ko ăn đc tỏi, 2 chị em mình ko ăn được ớt, 1 bữa cơm có 1 bát mắm ớt riêng, 1 bát mắm thường riêng, 1 phần đồ ăn ko làm với tỏi riêng. Việc ko cho ớt vào canh là chuyện đơn giản mà, chỉ cần múc 1 bát riêng để phần cho em đó, cái này thì có thể do em đó ko có chịu nói trc vs nhà đó là để riêng ra tại em ấy ko ăn đc ớt. Kể cũng tội. Có thể tại cách hành xử chưa đc khéo nên mới thế
    Còn ng ck lông bông như thế ko chí tiến thủ thì đúng là chán thật. Ban đầu nghèo ko sao, nhưng cả đời ko chịu phấn đấu rồi vẫn nghèo thì là 1 cái tội đó.
    Mà nói chung 2 người này rõ ràng ko hợp rồi, li dị cũng tốt. Tiếc là lúc bạn này bị mẹ ck nói mày li dị nó mày thiệt mà bạn ấy chạnh lòng thì có vẻ hình như là đúng thế thật =))) Chứ nếu mình rơi vào cảnh đã quyết tâm chia tay thì mình chẳng thấy m thiệt cái j cả. Chia tay đc là nhẹ nợ mình mới hết thiệt í chứ.
    Chúc bạn tự tin tiếp bước con đường mới
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 41 Được cảm ơn

    #4
    Mình cũng không đồng tình với bạn phuonghong12345. Nếu thật sự nhà chồng bạn chủ top có cái tâm, thì việc múc riêng bát canh không bỏ ớt là việc dễ dàng. Nhà mình, chị dâu cũng không ăn được cay, biết được điều này, mẹ mình luôn múc riêng cho chị hoặc lấy thêm chén nước mắm không bỏ ớt cho chị. Dù mẹ chồng nàng dâu kg phải là hòa hợp, nhưng mẹ mình bảo việc dành đồ ăn riêng cho chị kg phải việc khó khăn gì, và đã sống chung 1 nhà thì phải đối xử có tình người với nhau. Còn chuyện tiền cưới 20t mình thấy mẹ chồng hơi tính toán. Biết con dâu chân ướt chân ráo mới về, việc làm chưa có mà đã nói ra như vậy, giống như đánh đòn phủ đầu ấy. Bạn chủ top đã quyết định ly hôn, theo mình là qđ đúng. mình chúc bạn sớm tìm thấy hạnh phúc nhé.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 32 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #5
    bạn phuonghong nói đúng .. quá xá đúng luôn, bạn phân tích câu chuyện rành rọt mạch lạc... nên nếu có trách có xét thì phải có cái nhìn công tâm từ hai phía. hai vợ chồng ai cũng có cái tôi quá cao, sao ko ngồi lại vs nhau cùng phân tích và chia sẻ mà lại nỡ làm đau nhau như thế, cuối cùng người vợ bao giờ cũng pải chịu thiệt thôi y chang như lời mẹ chồng của bạn nói. yêu nhau 4 năm trời đâu thể kết thúc lãng nhách vì sự ích kỉ của 2 người, cuối cùng điều xấu nhất đã xảy ra vì bạn và chồng bạn ko thể dung hòa và dẹp bớt cái tôi của mình để sông chung với nhau. haizz buồn quá
    Trích dẫn Nguyên văn bởi phuonghong12345 Xem bài viết
    Chào chị ạ
    Em đọc bài của chị mà không hiểu sao e không thấy chồng chị và gia đình chồng chị sai ở chỗ nào chị ạ.
    - về chuyện 20 triệu, e thấy mẹ chồng chị nói vậy cũng hợp lý mà. Cho ra cho mà vay ra vay. Vợ chồng chị còn trẻ còn nhiều cơ hội kiếm tiền. Bà không có tiền bà đi vay người ta để lo đám cưới cho anh chị, giờ chẳng nhẽ bắt bà làm để trả nợ còn anh chị không phải làm gì cả ạ? Tiền là để lo cho đám cưới của anh chị mà. E thấy bà nói sớm như vậy cũng không sao, nói sớm để anh chị biết mà lo sớm thôi mà.
    - về chuyện ăn uống, e thấy ăn cay là thói quen mấy chục năm của cả nhà chồng chị rồi. Không lẽ giờ có chị mới đến ở mà cả nhà phải thay đổi để hòa hợp với chị sao ạ? E thấy nhập gia tùy tục, mình đến sau thì mình thay đổi để hòa hợp với gia đình chồng thì dễ hơn chị ạ. Chị thử tưởng tượng nhà chị không ăn cay, mà con dâu chị nó ăn cay. Chị nấu cho nó ăn xong nó chạy ra bảo "mẹ nấu không bỏ ớt thế này sao con ăn được"?. Vừa phải nấu cho người khác ăn, vừa phải nghe người ta trách móc sao không nấu theo khẩu vị của họ, cảm giác thật không dễ chịu đâu chị ạ. Nên mẹ chồng chị nói chị "ăn cay thì tự đi nấu mà ăn" cũng là điều tự nhiên dễ hiểu thôi chị à. E nghĩ mình phải lựa cách nói dễ nghe hơn một chút như "mẹ ơi, con bị bệnh dạ dày, bác sỹ bảo không được ăn cay, khi nào con không nấu canh được, mẹ nấu nhờ mẹ múc riêng cho con một bát́ rồi hẵng bỏ ớt cho cả nhà được không me?̣" mặc dù mình chẳng bị dạ dày nhưng cứ bịa ra nói cho dễ nghe, biết đâu mẹ chồng chị thương cảm mà giúp chị ạ.
    - còn về chuyện chị mới lấy chồng mà bỏ về gia lai ở với bố mẹ đẻ ba tháng, e thấy ra sao đó. Mặc dù có lẽ mẹ chồng chị cũng hiểu chị không hòa hợp với nhà chồng, nhưng làm như vậy bà lại thấy chị không có tâm, không bỏ công sức ra cố gắng để hòa hợp.
    - còn về chuyện công việc, chị cứ trách chồng chị sao không đi lo việc làm cho chị. Nhưng e thấy tự chị xoay xở cũng tốt mà. Qua lời chị kể thì thấy chồng chị cũng hiền, chắc chạy vạy xin việc cũng không dễ với anh ấy, lại tính anh ấy không tiến thủ, quyết tâm, lấy được chị về yên tâm rồi nên không phấn đấu, lo lắng nữa. Anh ấy cũng đáng trách nhưng đáng lẽ khi chị tự lo được cho mình rồi thì cũng đừng nên trách anh ấy nữa.
    - e thấy lời nói của mẹ chồng chị cũng đâu có cay nghiệt hả chị. Chị nói "mẹ nấu thế này sao con ăn" thì bà đáp lại "con muốn ăn cay thì tự nấu mà ăn", hai câu trên cũng xêm xêm nhau đấy chứ. Chị đòi li hôn, bà ấy khuyên chị nghĩ lại, bà ấy nói li hôn sẽ thiệt cho chị hơn là thiệt cho chồng chị. Bà ấy ko muốn chị li hôn đấy chứ, chứ có phải mắng té tát vào chị "mày mau cút khỏi nhà tao" đâu...
    - có lẽ chị hơi được bố mẹ đẻ chiều phải không ạ? Chị mong chồng là người sẽ phải lo lắng công việc, yêu thương, cưng chiều, nâng niu người phụ nữ. Có khi hi vọng cao quá nên chị thất vọng thôi ạ.

    E xin lỗi vì chị đang cần chia sẻ mà e lại nói những điều ngược lại.
    Nhưng vì đằng nào chị cũng không hối hận vì đã li hôn, với lại so với chồng chị, thì chị là người chịu đau khổ hơn trong cuộc hôn nhân này. Nên e hi vọng sau này chị sẽ hạnh phúc hơn...
    con gái mẹ. newborn 14/11/14 38w2d : 3kg.
    1m : 3.8kg.
    2m : 4.8kg
    3m : 5.7kg, 3m6d biết lật
    4m : 6.4kg
    5m : 6.9kg.
    6m : 7.5kg. ngồi thẳng lưng, ko chịu bò, mọc 2 cái răng dưới
    7m : 7.8kg, mọc thêm 2 cái răng trên, bò ít lắm
    8m : 8.2kg mọc hai răng nanh chảy nước bọt toe loe, bò chậm chậm
    9m : 8.2kg răng nah đã mọc dài tổng cộng con đc 6 cái răng rồi, đã vin đứng, thích soi gương, nhưng lại lười ăn lười bú mẹ buồn lắm
    con heo còi, heo tộc của mẹ. chậm lớn nhưng nhiều nạc chắc thịt hihi
    • 197 Bài viết

    • 100 Được cảm ơn

    #6
    E có mấy ý kiến thế này về việc của c,thứ nhất gđ ck c k ưa c ngay từ đầu vì e thấy nhiều ng thật sự k ưa ng bắc vì nhiều con sâu làm rầu nồi canh xấu đi hình ảnh ng bắc vô tình những ng tốt bị ảnh hưởng nặng nề,e k có ý phân biệt gì đâu nhưng sự thật là vậy,thứ hai là ng trung ăn cay khử hành tỏi vào canh mới là ngon hợp khẩu vị đó c,ăn bao nhiêu năm rồi c về làm dâu c ra hỏi thẳng cay vậy c ăn k đc mà thường thức ăn mới nấu xong bị chê như vậy gây khó chịu ng nấu lắm,c nói vậy là k khéo léo,mẹ ck c nói c tự nấu là nhẹ đó.Thứ ba là việc đàn ông họ hứa bao nhiêu chẳng đc hả c,hứa để c cưới thôi,vua nói dối mà c cũng tin,còn khoản nhu nhược ba phải của ck c thì hoàn toàn k chấp nhận đc rồi.Thứ tư c đang ở nhà ck lại hay về nhà mẹ ruột ở thì bức tường ngăn cách giữa c và gđ ck ngày càng cao hơn thôi,đúng là khi ly hôn phụ nữ thiệt vì mang tiếng một đời ck hoặc có con thì phải nuôi con một mình nhưng điều đó k là gì,tương lai còn phía trước và còn nhiều cơ hội mà,đó là sự giải thoát cho những buồn tủi bí bách mở ra cho mình con đường riêng,chúc c luôn mạnh mẽ và hạnh phúc với cuộc sống hiện tại
    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    • 87 Bài viết

    • 77 Được cảm ơn

    #7
    Em không dám khuyên răn gì hết ạ, vì em sợ ném đá quá. Hựhự
    • 15 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #8
    chị ơi. Đọc bài viết của chị e thấy mình ở trong đó, e cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự như chị. Cưới xong nợ nần nhà ck e phải lo hết, mẹ ck hay để ý từng lời ăn tiếng nói, dến cả ăn mặc, các chị ck thì hay hùa vào nói xấu, em tủi thân lắm và cũng phải chọn cách sống cho riêng mình. chi có thể kết bạn với em k
    • 20 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nangtho33 Xem bài viết
    Em không dám khuyên răn gì hết ạ, vì em sợ ném đá quá. Hựhự
    tóm lại là người viết khi ly dị xong thấy thoải mái là được.Phụ nữ đã trăm đường khổ rồi,nên chúc mừng bạn đã mạnh mẽ bước qua dư luận,làm lại được mọi thứ.
    • 29 Bài viết

    • 10 Được cảm ơn

    #10
    đàn ông là họ Hứa mà...thất vọng mà làm gì...họ k hứa thì làm sao mà cưa cẩm rồi cưới được vợ...còn gia đình chồng thì cũng chỉ là ng ngoài k máu mủ ruột thịt gì....thương mình như ocn đẻ sao được...nói chung đọc bài này xong mình thấy chuyện cũng k có gì nghiêm trọng cả...chỉ là do bạn không quen sống vì ng khác thôi...chúc bạn hạnh phúc với cuộc sống bây giờ....
    • Avatar của Hakagirl
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 7 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #11
    Mình nghĩ bạn chủ top có phần hơi nhõng nhẽo và đỏng đảnh, lấy chồng thì phải theo chồng, nhập gia tùy tục bạn à, mình không nói bạn đúng hay gd chồng bạn đúng nhưng theo cách kể của bạn thì mình không bênh bạn.
    Thứ nhất: về khoản tiền cưới 20tr, cái này với gd có điều kiện thì không nói làm gì, nhưng bố mẹ không khá giả thì vay mượn để lo đám cưới cho vc bạn thì sau này vc chồng bạn phải tự trả là chuyện rất bình thường bạn à. Có lẻ bạn cho rằng như vậy là bố mẹ chồng tính toán quá, nhưng cái nào ra cái nấy, 20tr để lo đám cưới của nhà trai là quá ít rồi.
    Thứ 2: về chuyện ăn cay của gd chồng, cái này thì lại quá bình thường, vì ai cũng biết ng miền trung ăn cay nổi tiếng, bạn ng bắc ăn cay không được. Nhưng như vậy sao tới giờ nấu ăn bạn không nói với mẹ chồng rằng mẹ để riêng cho con 1 chén canh nhé chứ con ăn cay không được, hay bạn tự nấu đồ ăn cho riêng mình luôn vì bạn cũng rảnh mà, đã đi làm đâu. Bạn cũng ở nhà mà không tự nấu cho mình được, ngta nấu cho ăn mà chê như vậy thì bạn ngĩ họ có bực không?
    Thứ 3: về công việc của bạn, bạn đã tốt nghiệp đại học, thì ít nhiều gì bạn cũng có khả năng xin xin việc cho mình chứ sao cứ phải đợi chồng xin cho, rồi hậm hực trách móc cả năm trời không xin được, trách chồng chỉ hứa lèo...
    Thứ 4: Bạn đã là dâu nhà người ta mà về nhà mẹ đẻ cả 3 tháng trời, thì mình không biết nói gì hơn là bạn quá ư là đỏng đảnh, chắc bạn được bố mẹ cưng chiều lắm đúng không? Nếu bố mẹ chồng và chồng bạn không dễ tính thì có để cho bạn đi như vậy không?
    Thứ 5: Ly hôn? với bạn khi mọi thứ không còn là màu hồng nữa thì cái gì cũng thấy không vừa lòng, mà giờ có nói gì thì bạn cũng đã ly hôn rồi mà.
    Dù sao thì bạn cũng đã ly hôn rồi, mình có nói gì cũng vậy thôi, mình chúc bạn hãy sống vui vẻ và sớm tìm được hạnh phúc thật sự của đời bạn.
    Đôi lời muốn gửi tới bạn, Thân!
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #12
    Sao nghe giống tâm sự của em thế. Cũng là 1 cô dâu từng lưỡng lự trước ngày cưới, Cũng là 1 nàng dâu cả nhà chồng không thích vì là người Bắc. Cũng là 1 nàng Dâu mà ngay sau ngày cưới đầu tiên các chị và mẹ chồng gọi ra tính toán chuyện tiền nong đám cưới. Em xin thêm 1 chi tiết là ba mẹ chồng không cho con dâu 1 đồng nào cả, mẹ ứng tiền mua 1 cái bình gá và bếp gas hết 1tr2 thì nói là không có tiền trừ luôn trong tiền mừng (Mẹ ck em vẫn đi đám cưới các cháu từ 500k -> 1 chỉ vàng).

    Em còn tệ hơn khi không có đêm tân hôn, phòng của 2 vc thì 5 người nhà chồng từ quê vào dự đám cưới ngủ từ đời nào, do đãi ở nhà nên em phải dọn dẹp đến 12h đêm, em có nói mẹ ck đi nghỉ, sáng mai con dọn ( vì đãi ở nhà hàng đã đến 10h đêm rồi, xông nồi, chén đũa là đại buổi sáng người trong nhà và họ hàng) thì mẹ ck nói: " Tao làm được gì thì tao làm", không lẽ để bà làm mà mình đi ngủ, nên em mặt mày phấn son còn nguyên ngồi rửa đồ đến hơn 12h đêm - Khóc tập 1.

    Sau khi cưới vỡ mộng hoàn toàn vì chồng không hề thay đổi, bạn bè và gđ anh ấy là trên hết. Mình chỉ là chuyện thứ yếu. Bao nhiêu lời hứa, dự tính cứ theo gió bay đi, cuộc sống bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn -> 2 vc cãi nhau -> Nhà chồng bênh chồng - Khóc tập 2.

    Cũng ráng cố gắng được 2 năm, hy vọng có con ck sẽ thay đổi, 1 mình đi bệnh viện khám, căn ngày, chủ động gần ck và rồi cũng có con. Những năm tháng bầu bì cần được nâng niu chiều chuộng thì lại là những tháng ngày đầy nước mắt. Ck không ngủ chung chỉ vì tính phải xem tivi mới ngủ được còn vợ thì có tiếng động là không tài nào chợp mắt. Cũng có hôm nhậu tới 3h sáng mới về. - Khóc tập 3.

    Rồi con cũng chào đời, sớm hơn dự kiến 1 tháng do mẹ hay buồn phiền. Đưa em xuống viện, bác sĩ kêu nhập viện theo dõi, mẹ ck xuống anh về đi đá banh. Mẹ chống nói không thể thức đem, em nói bà nằm giường em mà ngủ, em đi dạo dạo do những cơn gò rất khó chịu. 9h anh xuống viện chưa sanh - anh về nhà ngủ. Nửa đêm chuyển dạ, phải nhờ người gọi mẹ ck lại, chồng xuống bv. Vượt cạn xong 2 mẹ con được chuyển ra phòng hậu sinh ai cũng có người nhà. 2 mẹ con chẳng có ai. mãi sau mới mượn điện thoại người ta gọi lên được. Tìm được phòng cho 2 mẹ con, mẹ chồng kêu mệt đi về, chồng kêu bận công chuyện đi làm một mình 2 mẹ con ở viện - Khóc bao nhiêu cho đủ.

    Con đầu không có kinh nghiệm.tồi ngày mẹ phải vào điện thoại hỏi các vướng mắc, mất ngủ đêm vì con bú. Sáng ra ngồi ôm con ngủ gật, thấy ck nhờ anh bế con cho ngủ tí, ck không bế mà đi cafe với bạn.

    Từ ngày bầu bí, số lần vc chung giường đếm trên đầu ngón tay, số lần ái ân = 0.

    Em vẫn chăm con dù có anh hay không, nhưng phần vì buồn phiền, phần vì mệt mõi nên em có hay cằn nhằn thật. nhưng em nói nào có sai. rảnh chút anh đi cafe, rảnh chút anh ngồi chơi game. Còn thì giờ cho 2mc đâu không thấy, em vừa cơm nước, vừa chăm con - anh cũng ngồi chơi game. như vậy em có được phép nhằn.

    Lần nào 2vc lời qua tiếng lại, chị anh cũng nói ở được thì ở không ở thì bỏ, có đứa con làm mình làm mẩy.

    Giờ con được 9th rồi, đang đứng trên bờ vực li hôn. Còn yêu còn thương nhưng con người như thế liệu có cần cho 2mc em không.

    Xin lỗi chủ top vì chen ngang tâm sự của chị.
    • 23 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Hakagirl Xem bài viết
    Mình nghĩ bạn chủ top có phần hơi nhõng nhẽo và đỏng đảnh, lấy chồng thì phải theo chồng, nhập gia tùy tục bạn à, mình không nói bạn đúng hay gd chồng bạn đúng nhưng theo cách kể của bạn thì mình không bênh bạn.
    Thứ nhất: về khoản tiền cưới 20tr, cái này với gd có điều kiện thì không nói làm gì, nhưng bố mẹ không khá giả thì vay mượn để lo đám cưới cho vc bạn thì sau này vc chồng bạn phải tự trả là chuyện rất bình thường bạn à. Có lẻ bạn cho rằng như vậy là bố mẹ chồng tính toán quá, nhưng cái nào ra cái nấy, 20tr để lo đám cưới của nhà trai là quá ít rồi.
    Thứ 2: về chuyện ăn cay của gd chồng, cái này thì lại quá bình thường, vì ai cũng biết ng miền trung ăn cay nổi tiếng, bạn ng bắc ăn cay không được. Nhưng như vậy sao tới giờ nấu ăn bạn không nói với mẹ chồng rằng mẹ để riêng cho con 1 chén canh nhé chứ con ăn cay không được, hay bạn tự nấu đồ ăn cho riêng mình luôn vì bạn cũng rảnh mà, đã đi làm đâu. Bạn cũng ở nhà mà không tự nấu cho mình được, ngta nấu cho ăn mà chê như vậy thì bạn ngĩ họ có bực không?
    Thứ 3: về công việc của bạn, bạn đã tốt nghiệp đại học, thì ít nhiều gì bạn cũng có khả năng xin xin việc cho mình chứ sao cứ phải đợi chồng xin cho, rồi hậm hực trách móc cả năm trời không xin được, trách chồng chỉ hứa lèo...
    Thứ 4: Bạn đã là dâu nhà người ta mà về nhà mẹ đẻ cả 3 tháng trời, thì mình không biết nói gì hơn là bạn quá ư là đỏng đảnh, chắc bạn được bố mẹ cưng chiều lắm đúng không? Nếu bố mẹ chồng và chồng bạn không dễ tính thì có để cho bạn đi như vậy không?
    Thứ 5: Ly hôn? với bạn khi mọi thứ không còn là màu hồng nữa thì cái gì cũng thấy không vừa lòng, mà giờ có nói gì thì bạn cũng đã ly hôn rồi mà.
    Dù sao thì bạn cũng đã ly hôn rồi, mình có nói gì cũng vậy thôi, mình chúc bạn hãy sống vui vẻ và sớm tìm được hạnh phúc thật sự của đời bạn.
    Đôi lời muốn gửi tới bạn, Thân!
    e đồng ý với chị về quan điểm này. chủ top khá đỏng đảnh và không khéo trong giao tiếp ứng xử với nhà chồng. Biết ng ta ko thích mình thì mình xử sao cho khéo, cho ng ta thương. Cái vụ đòi 20tr, với đk gia đình chồng thì cũng hợp lí. Bởi vì sau đám cưới có tiền mừng của họ hàng, đâu phải chị ko có xu nào.
    Cưới hỏi là chuyện của 2 gd ko phải chuyện của riêng gd nào. chị ko lo toan được cho gd thì cớ sao lại hờn dỗi?
    chung quy là bởi chị lấy chồng khi còn quá trẻ, nên kinh nghiệm sống, ứng xử còn chưa có nhiều. dù gì sv mới ra trường cũng thuộc dạng trong vòng tay cha mẹ. (em chỉ nói phần lớn nhé)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 24 Bài viết

    • 13 Được cảm ơn

    #14
    Theo em thì phải ở hoàn cảnh người ta mới hiểu được, em đồng tình là chị chủ top ứng xử với gia đình chồng không khéo khi phàn nàn với mẹ chồng vì bát nước canh, nhưng có thể là chị ấy vừa đi ra ngoài về cũng mệt, mà ở nhà chồng cũng lâu rồi, chắc mẹ chồng chị ấy cũng biết chị ấy ăn không quen theo nhà chồng. Nếu thật sự tâm lí thì mẹ chồng cũng nên để riêng ra cho chị ấy một bát. Chắc là vì quá nhiều lần như vậy rồi, nên hôm đó chị mới không kiềm chế được nên mới phản ứng như vậy.
    Đến ở cùng một quê mà về ở chung còn khó sống nữa là hai người ở hai miền khác nhau
    Vơi lại em thấy quan trọng nhất là anh chồng nữa, nếu anh chồng yêu thương chị áy, quan tâm tới chị ấy đừng để chị ấy cảm thấy bị cô lập thế thì chuyện cũng chẳng đến mức đấy.
    Hi vọng chị chủ top sẽ có cs mới tốt đẹp hơn, cố len chị nhé
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nhonmt81
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 11 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #15
    Đọc phân tích của phuonghong12345 mà phải cố login vào để đăng suy nghĩ rằng bạn phân tích rất đúng, chuẩn.
    Còn 1 điểm mình đang thắc mắc mà chủ thớt không nói rõ là chồng bạn ấy đang làm gì? Theo đoán là ở nhà phụ mẹ và chị bán quán nhậu? Thì việc anh ấy hay nhậu cũng dễ hiểu. Có lẽ vì vậy, anh ấy không có nghề ngỗng nào ra hồn nên làm chủ thớt thất vọng chăng?

    Người xưa thường nói: Thương nhau trái ấu cũng tròn ghét nhau thì bồ hòn cũng méo, có lẽ đúng trong trường hợp này. Tiếc cho chủ thớt, đọc tâm sự vẫn thấy 2 người còn tình cảm mà phải vì "cặp kính màu hồng" của chị ấy nên chia tay. Thôi thì có duyên không nợ, hi vọng cả hai sau này sẽ tốt.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #16
    Chị chủ top ứng xử không khéo! Mẹ chồng nghe thế không chửi là may. Còn từ quan điểm của em mà nói, cái gì tự lập được phải tự lập. Chuyện cưới xin, công việc... Bản thân mình phải tự lo trước chứ không nên trông chờ vào người khác. Có lẽ chị sống hơi mơ mộng và kỳ vọng vào chồng cũng như gia đình chồng nên sau khi cưới mới thất vọng như vậy.
    Người miền trung họ cục mịch, có sao nói vậy. Âu đây cũng là khác biệt vùng miền. Chị lấy anh xã chị thì sẽ được cái không buồn phiền về mặt tình cảm, nhưng vật chất thì hơi khó. Ai cưới nhau mà chẳng khác biệt. Rồi phải góp ý với nhau, cả hai cùng điều chỉnh thì mới sống được với nhau lâu dài.
    Dù sao đi nữa, chúc chị tìm được hạnh phúc mới!
    • 12 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #17
    Mình thấy chả có gì cả. Lỗi nhiều là do chị kia:
    - Thứ nhất: 2 vc mới tốt nghiệp chưa có việc làm thì xác định lấy nhau là vất vả. Bố mẹ nghèo đã lo cho ăn học thì tương lai tự lo lấy, cưới sớm bố mẹ vay tiền tổ chức đám cưới cho thì 2 vc trả tiền ấy cũng là bình thường.
    - Thứ 2: Thân là dâu con, chưa đi làm sao ở nhà muốn ăn gì ko tự nấu. Mẹ và chị chồng còn bận quán xá, mà phải nấu ăn cho con dâu còn kêu ca. Mà nếu theo lề lối thì bạn này ko làm gì ở nhà thì nên nấu ăn cho cả nhà mới phải.
    Thứ 3: Chồng bạn ko xin được việc cho mình huống hồ xin cho vợ. Sao 2 vc ko cùng nhau đi xin việc có phải hơn ngồi ở nhà mà than thở.
    - Thứ 4: Động tý là về mẹ đẻ, lại về lâu ko tôn trọng nhà chồng. Nhà chồng mình thấy cũng bình thường ko có gì là khắc nghiệt và qúa đáng cả.
    - Cuối cùng bạn ly hôn đối với chồng bạn là sự giải thoát cho chồng khỏi cô vợ ích kỷ chỉ biết ngồi chờ hưởng thụ ko biết vươn lên.
    Xin lỗi vì hơi gay gắt, nhưng mình ghét nhất kiểu người chỉ biết kêu ca mà ko chịu tìm cách cùng chồng vượt qua khó khăn, cùng vươn lên. Tự mình có khả năng tìm đc việc mà ko tìm cứ ngồi chờ chồng rồi oán thán.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của papa0102
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 9 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #18
    Buon nhi
    • Avatar của ptt1989
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 4 năm
    • 57 Bài viết

    • 75 Được cảm ơn

    #19
    [/QUOTE]
    Trích dẫn Nguyên văn bởi mepooh_7.2014 Xem bài viết
    Sao nghe giống tâm sự của em thế. Cũng là 1 cô dâu từng lưỡng lự trước ngày cưới, Cũng là 1 nàng dâu cả nhà chồng không thích vì là người Bắc. Cũng là 1 nàng Dâu mà ngay sau ngày cưới đầu tiên các chị và mẹ chồng gọi ra tính toán chuyện tiền nong đám cưới. Em xin thêm 1 chi tiết là ba mẹ chồng không cho con dâu 1 đồng nào cả, mẹ ứng tiền mua 1 cái bình gá và bếp gas hết 1tr2 thì nói là không có tiền trừ luôn trong tiền mừng (Mẹ ck em vẫn đi đám cưới các cháu từ 500k -> 1 chỉ vàng).

    Em còn tệ hơn khi không có đêm tân hôn, phòng của 2 vc thì 5 người nhà chồng từ quê vào dự đám cưới ngủ từ đời nào, do đãi ở nhà nên em phải dọn dẹp đến 12h đêm, em có nói mẹ ck đi nghỉ, sáng mai con dọn ( vì đãi ở nhà hàng đã đến 10h đêm rồi, xông nồi, chén đũa là đại buổi sáng người trong nhà và họ hàng) thì mẹ ck nói: " Tao làm được gì thì tao làm", không lẽ để bà làm mà mình đi ngủ, nên em mặt mày phấn son còn nguyên ngồi rửa đồ đến hơn 12h đêm - Khóc tập 1.

    Sau khi cưới vỡ mộng hoàn toàn vì chồng không hề thay đổi, bạn bè và gđ anh ấy là trên hết. Mình chỉ là chuyện thứ yếu. Bao nhiêu lời hứa, dự tính cứ theo gió bay đi, cuộc sống bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn -> 2 vc cãi nhau -> Nhà chồng bênh chồng - Khóc tập 2.

    Cũng ráng cố gắng được 2 năm, hy vọng có con ck sẽ thay đổi, 1 mình đi bệnh viện khám, căn ngày, chủ động gần ck và rồi cũng có con. Những năm tháng bầu bì cần được nâng niu chiều chuộng thì lại là những tháng ngày đầy nước mắt. Ck không ngủ chung chỉ vì tính phải xem tivi mới ngủ được còn vợ thì có tiếng động là không tài nào chợp mắt. Cũng có hôm nhậu tới 3h sáng mới về. - Khóc tập 3.

    Rồi con cũng chào đời, sớm hơn dự kiến 1 tháng do mẹ hay buồn phiền. Đưa em xuống viện, bác sĩ kêu nhập viện theo dõi, mẹ ck xuống anh về đi đá banh. Mẹ chống nói không thể thức đem, em nói bà nằm giường em mà ngủ, em đi dạo dạo do những cơn gò rất khó chịu. 9h anh xuống viện chưa sanh - anh về nhà ngủ. Nửa đêm chuyển dạ, phải nhờ người gọi mẹ ck lại, chồng xuống bv. Vượt cạn xong 2 mẹ con được chuyển ra phòng hậu sinh ai cũng có người nhà. 2 mẹ con chẳng có ai. mãi sau mới mượn điện thoại người ta gọi lên được. Tìm được phòng cho 2 mẹ con, mẹ chồng kêu mệt đi về, chồng kêu bận công chuyện đi làm một mình 2 mẹ con ở viện - Khóc bao nhiêu cho đủ.

    Con đầu không có kinh nghiệm.tồi ngày mẹ phải vào điện thoại hỏi các vướng mắc, mất ngủ đêm vì con bú. Sáng ra ngồi ôm con ngủ gật, thấy ck nhờ anh bế con cho ngủ tí, ck không bế mà đi cafe với bạn.

    Từ ngày bầu bí, số lần vc chung giường đếm trên đầu ngón tay, số lần ái ân = 0.

    Em vẫn chăm con dù có anh hay không, nhưng phần vì buồn phiền, phần vì mệt mõi nên em có hay cằn nhằn thật. nhưng em nói nào có sai. rảnh chút anh đi cafe, rảnh chút anh ngồi chơi game. Còn thì giờ cho 2mc đâu không thấy, em vừa cơm nước, vừa chăm con - anh cũng ngồi chơi game. như vậy em có được phép nhằn.

    Lần nào 2vc lời qua tiếng lại, chị anh cũng nói ở được thì ở không ở thì bỏ, có đứa con làm mình làm mẩy.

    Giờ con được 9th rồi, đang đứng trên bờ vực li hôn. Còn yêu còn thương nhưng con người như thế liệu có cần cho 2mc em không.

    Xin lỗi chủ top vì chen ngang tâm sự của chị.
    "

    Ly hôn đi cho nhẹ nợ chị ạ, chồng mà đến vợ đẻ cũng không thèm chăm sóc, lo lắng, đi cà phê với bạn, chẳng chăm sóc cho con thì mình dựa dẫm đc gì ở anh ta, người con gái có tấm chồng để làm chỗ dựa mà ko đc thì sống một mình cho đỡ áp lực
    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #20
    "

    Ly hôn đi cho nhẹ nợ chị ạ, chồng mà đến vợ đẻ cũng không thèm chăm sóc, lo lắng, đi cà phê với bạn, chẳng chăm sóc cho con thì mình dựa dẫm đc gì ở anh ta, người con gái có tấm chồng để làm chỗ dựa mà ko đc thì sống một mình cho đỡ áp lực[/QUOTE]
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2