Em à,
Hy vọng là em trai , 24 tuổi của anh ko đọc được những dòng tâm sự mà anh đang viết cùng với những giọt nước mắt đang rơi lặng lẽ....

Em nhớ ko? Anh ẵm em , sống với em từ lúc em vừa chào đời, rồi tới lúc em chập chững bước đi cũng như bập bẹ biết nói đấy ....

Sao cứ như thế hoài vậy em? Làm gì có ai mà ko có lỗi lầm hay thất bại? Anh chị em đang buồn lắm đó. Ko gì là ko thể nếu mình biết đứng lên, bước từng bước thật vững...

Anh đang buồn em nhiều lắm đấy nha. Ai anh cũng giúp được mà sao ko thể giúp được em mình em nhỉ?
Anh ko dám nói anh là ai trong xã hội xô bồ này nhưng những gì người khác làm được, anh đều làm được hết em à, anh dám hứa với em chân tình đó.

Mong em sớm hiểu và tự lập như 1 người đàn ông thật sự em nhé.
Anh chị luôn đứng phía sau em, động viên lúc em buồn, thất bại cũng như chia sẽ cùng em tất cả mọi điều em nhé.

Anh của em.