Cuộc sống muôn màu đưa đẩy em gặp chị- vợ cũ của chồng em.Phải nói thật là có nằm mơ e cũng không tưởng tượng được rằng có ngày e lại được hội ngộ một con người như chị,loại người mà em chỉ mới biết và chỉ nghĩ tồn tại trong sách vở.
E gặp chị 1 lần duy nhất khi chị đag mang bầu bé con. Lúc đóe cũng chẳng có ấn tượng gì về chị, ngoài cái tên khá lạ, khá nhẹ nhàng. E đượcnghe nói là anh chị sống hạnh phúc lắm, anh yêu chiều chị hết mực, và có thểnói anh chị được người ngoài nhìn vào là cặp trai tài gái sắc thời bấy giờ.... Ấy vậy mà đùng một cái, em nghe tin anh chịli hôn. Lúc đó, thật sự thì em cũng không quan tâm cho lắm, chỉ nghĩ đơn giảnlà chắc không hợp nhau, và, anh chị không thuộc phạm trù quan tâm của cá nhâne, bởi em là đứa khá bàng quan. Định mệnh cho e gặp lại anh và bé vào 1 ngày đẹptrời, đó cũng là lần đầu tiên mà anh và em nói chuyện theo đúng nghĩa chứ khôngphải những câu chào xã giao như mọi khi.... Lúc đó e chỉ cảm nhận được anh rấtbuồn, cô đơn và bế tắc. e chỉ muốn giúp anh lạc quan lên, và còn tâm niệm muốngiúp anh chị hàn gắn lại, cho bé con đỡ khổ........ Vậy mà 2 tháng sau, chị đãlấy chồng mới.... mọi dự định vun đắp của em mãi mãi chỉ còn là dự định. Anhthì buồn, em cảm nhận được anh muốn bù đắp cho con bằng mọi giá vì đã không chonó được một gia đình đầy đủ, và, cũng bởi vì con bé còn bé quá, 3 tuổi, mẹ đitìm hạnh phúc mới để lại nó cho anh...
Thời gian đầu lấy chồngmới, không biết là do những áp lực cuộc sống hay anh kia không đáp ứng được nhữngđòi hỏi của chị, mà chị thường xuyên gọi điện chửi bới anh, lấy con bé làm cáicớ để dằn vặt anh..... Khi nghe anh kể n lần, em vẫn bảo vệ chị, bảo anh thôngcảm, có thể đó là cảm xúc của người mẹ xa con, chị bộc lộ sai cách mà thôi...nhưng đến lần n+1, e giật mình khi nghe được đoạn chị nói với anh“ Mày mà đónnó kiểu đấy nữa tao cho nó đi đầu đường xó chợ, giết chết nó cho mày xem.....”Đến lúc đó e bắt đầu thấy khó hiểu về cái mà chị gọi là tình yêu của chị dànhcho con bé......
Thời gian dần trôi với những cuộc chửi bới không điểm dừng củachị, còn anh thì vẫn giữ thái độ khá tử tế, không văng tục, không chửi bậy, vànhẫn nhịn chị..... Đến khi chị sinh em bé với chồng mới, anh cho con bé sangthăm và còn mua quà để con bé tặng em. Sau đó thì nhận được câu của chị “ Taođ..cần quà của mày, tao ném m...vào thùng rác rồi”... Văn hóa và cách ứng xử củachị thật đạt tới tầm vĩ mô, em khồn tài nào hấp thụ được....
Và cứ thế, em ở bên cạnh động viên anh, quan tâm con bé, vàrồi một ngày chợt nhận ra mình đã quá gắn bó với anh, với gia đình khuyết nửa ấy.Em suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ giữa anh và em, về dư luận xã hội, về bố mẹem liệu có cho phép...... Nhưng có lẽ số phận an bài, cái gì của mình thì sẽmãi là của mình..... E và anh đến với nhau, không hẹn trước, không tỏ tình, bởichẳng biết từ bao giờ cả hai đã quá quen thuộc với hình ảnh của người kia.....Còn chị, khi chị biết anh đưa con bé đi chơi với em, chị nhắn tin bảo “Anh đi vớibồ bịch của anh thì đùng lôi con tôi đi cùng..........” Thử hỏi, chị có quyềngì mà lên tiếng, mà nói anh bồ bịch khi chị đã bỏ anh, bỏ con và có người đànông khác. Thử hỏi,chị có quyền gì khi chị không cho con bé hạnh phúc trọn vẹn của1 gia đình mà cấm cản anh đi tìm hạnh phúc cho anh và cho nó.....
Chị luôn sợ hình ảnh chị bị gia đình anh xóa bỏ trong đầu óccon bé, chị hiếu thắng luôn muốn mình là nhất, là số 1 đối với con bé, trong khichị đang ở một nơi khác chăm lo cho cái hạnh phúc mà chẳng hề liên quan gì đếncon bé.... Nhưng chị có biết không, tủ quần áo trong phòng anh vẫn treo quần áocủa chị, hình ảnh chị vẫn được anh cất cẩn thận trong các ngăn tủ, ảnh cưới củaanh chị vẫn được anh lưu trong laptop, phòng thư viện đến 2/3 album là ảnh củachị..... Anh bảo anh muốn con bé biết anh vẫn tôn trọng mẹ nó.... E đã từngnghĩ, không biết anh có bao h sợ em tổn thương khi nhìn những cái đó không,nhưng rồi em lại không cho phép mình ghen với 1 đứa trẻ, e lại vui vẻ với cuộcsống hiện tại... Vậy đấy chị ạ...
Trộm vía con bé thông minh, sáng sủa và được ông bà và giađình anh chăm sóc hết mực..... Con be lơn lên trong sự yêu thương và chăm sóc củamọi người gia đình anh.... Chị vẫn đón con bé mỗi tháng một lần vào cuối tuần,có phải bây giờ nhìn con bé đáng yêu và khỏe mạnh thế nên chị thấy “tiếc” vì đãbỏ rơi con?? Có phải gia đình hiện tạikhông được như tham vọng của chị, nên chị bắt đầu chiến dịch “thương nhớ con”hay “con là tất cả đối với em”... Còn nhớ hồi mới li hôn, con bé mới 2 tuổi, chị“yêu con” bằng cách “nhường” quyền nuôi con cho anh. Con bé bé quá, anh xótcon, nhờ chị nuôi hộ một thời gian, anh lo toàn bộ chi phí ăn ở, sinh hoạt chochị và bé, tháng nào anh thử chậm tiền là chị nhắc ngay “con anh anh phải cótrách nhiệm nuôi”... Rồi một thời gian ngắn sau, anh phát hiện chị có mối quanhệ khác, anh đón con bé về để chị đến với hạnh phúc của chị...Em chưa làm mẹ,nhưng em cũng biết rằng tình mẫu tử thiêng liêng lắm, chị yêu con thương con làvậy, có lí do gì để chị từ bỏ quyền nuôi con thế hả chị? Lương chị cũng phảingót nghét chục triệu, chị sợ không đủ nuôi con sao chị..........
Còn nhớ hồi con bé bé tí, mỗi lần chị đón về là một lần nó ốm,nhẹ thì ho hắng vì được ăn kem vô tội vạ và nằm ngủ dưới đất, nặng thì sốt đếncả tuần. Cả nhà sợ và xót mỗi lần chị đón con bé, nhưng anh vẫn tạo điều kiện,để chị “thể hiện tình cảm với con”, để rồi lại mất cả tuần bà nội lo lắng thuốcthang, ăn uống cho con bé hồi phục. Lớn lên một chút thì cũng chẳng kém, vẫnho, vẫn ốm, thêm vào đó và những vết trầy xước do được các em bên nhà ngoại càocấu....Con bé đi học mẫu giáo, chị bảo chị mong con nghỉ hè để đón con về chơi.Chị đón được một tuần, là một tuần con bé bụng đói đi học, à em quên chưa kể,chị đón bé nhưng vẫn “nhờ” anh qua nhà đưa đón nó đi học, anh nghe con kể chưađược ăn sáng mà đau, mà xót....... Chị yêu con lắm, thương con lắm, chị muốn bùđắp cho con lắm, con bé không thể sống tốt nếu thiếu vòng tay của mẹ đâu???????.....Đúng là từ lời nói đến hành động của chị cách xa cả dải ngân hà.....
Chị phát hỏa khi biết con bé gọi em là mẹ, chị tra khảo, mắngnhiếc nó và cấm nó không được gọi như thế. Con bé kể với em là nó sợ chị mắng lắm,nên nó phải nói dối là em bảo nó gọi em là mẹ, trong khi nó tự gọi thế, nó bảoCon thích gọi mẹ là mẹ nên mẹ X không cho, con vẫn gọi, con bí mật với mẹ X....nó bảo chị mắng nhiều nó buồn hết cả đời.. Nghe đứa bé 6 tuổi mà nói chuyện giàdặn, em xót con, không biết cuộc đời nó sẽ phải chịu thêm bao nhiêu biến cố từngười mà nó gọi là mẹ như chị...... Sau chuyện đó, em cũng muốn gặp chị để nóichuyện, để chị biết là cả em, cả gia đình đều rất tốt với con bé, chị không phảibất an đâu (thật ra đối xử tốt hay không nhìn con bé là biết, và lúc đó em vẫnnghĩ là chị yêu con thật nên chị bất an, em ngây thơ quá phải không chị). Và bấtngờ thay, em nhận được sự từ chối với thái độ đại loại như kiểu chị vẫn đang làvợ anh, và em chẳng là gì cả mà có quyền lên tiếng..... Kể từ lần nhắn tin đó,em không có ý định cố gắng thay đổi cái nhìn của chị nữa, vì, chị quả thật là hếtthuốc chữa mất rồi.....
Bây giờ, chẳng biết vì lí do gì, sau hơn hai năm lấy chồng mới,có đứa con gần hai tuổi, chị lại bỏ về nhà mẹ đẻ, gần nhà anh, và, đón con béthường xuyên hơn, nhắn tin cho anh thường xuyên hơn....... Chị nói đúng, tình cảmmẹ con là không gì ngăn cản được, nhưng có lẽ cái đó dùng với những người mẹkhác, trừ chị ra. Nói thẳng ra là chị chẳng có tư cách làm mẹ con bé, nó sẽnghĩ gì khi biết tất cả những gì mẹ nó đã làm với bố nó, với gia đình hiện tạicủa nó. Chắc là nó còn sốc hơn em nữa, hơn nhiều là khác.... Em được nghe về chịrất nhiều, về những lần chị hỗn láo với mẹ chồng, về những lần chị giật cháu từtay bà và bảo nếu bà động vào con bé nữa chị sẽ bóp chết nó, về những lần chịsai bà như sai osin, về những lần chị khó chịu ra mặt khi anh mua cho em gái đồgì, và nhiều, nhiều lắm chị ạ. Nhưng e phải nể phục chị bởi anh không hay biếtgì về hành dộng của chị với mọi người, và vẫn nghĩ chị tử tế, biết đối nhân xửthế lắm. Mãi sau này e mới hiểu, anh đi làm từ sáng đến tối, mẹ chồng và em gáithì thương anh, không muốn vì chuyện giữa những người phụ nữ mà anh chị bấthòa, anh lại thêm mệt. Chị thì khéo léo với người ngoài lắm, nghe anh bảo khôngai chê chị cái gì, về điểm này, em phải công nhận chị giỏi, quá giỏi, không vụngvề thẳng như ruột ngựa giống em......... Mãi đến khi cả nhà quyết định đi du lịch,chị bảo anh là Anh bảo mẹ ở nhà đi, Có mẹ thì không có em. Có lẽ đó là đỉnh điểmđể anh nhận ra về con người chị, như anh vẫn nói, mẹ chỉ có một còn vợ không tốtthì vẫn có thể có người khác........... Em được nghe chuyện khi anh chị mâu thuẫn,mẹ chị một mặt bảo với mẹ chồng là phải tát cho nó vào mặt, là phải dạy dỗ condâu, một mặt đúng cổng réo chị cho cả hàng xóm nghe thấy “ Con ơi nó không chocon ra ngoài con nhảy lầu tự tử cho mẹ”... Em cũng thấy khó hiểu hành động củamẹ chị lắm, nhưng may mắn thay là anh không động vào sợi lông nào của chị, nênkế hoạch của mẹ con chị chưa thành công, không thì ra tòa lại mất thêm vài khoản bồi thường.........
Em cũng được nghechuyện chị từ tóa án về chỉ tay vào mặt mẹ chồng bảo Từ giờ tôi không phải gọibà là mẹ nữa......., rồi chuyện chị đòi mang hết nồi niêu xoong chảo đồ dùngtrong nhà đi, cùng với quyển sổ tiết kiệm mà anh đứng tên chị và một vài miếngđất em cũng không rõ. Đến khi anh đưa chị năm chuc triêu tiền “nòi niêu xoongchảo” chị mới chịu thôi.......
Tính ra thì có một sự trùng hợp khá lớn, là cả với anh và vớingười chồng mới, chị cũng cố gắng “giữ gìn hạnh phúc” được qua hai năm. Em cũngtìm hiểu qua loa về luật pháp thì biết 2 năm là khoảng thời gian đủ để chia đôitài sản, không biết người chồng mới của chị có bị rơi vào tình trạng mất cả chìlẫn chài như anh đã từng bị với chị không, em chỉ biết trước khi lấy chị, chú ấylà đại gia khá nổi, còn bây giờ thì đỡ nhiều rồi, xem ra, chị chọn thời điểm hạcánh thật sáng suốt, nói cách khác thì chị là người biết nhìn xa trông rộng,bái phục!Bái phục!!!!!..........
E có một điều khó lí giải lắm chị ak, sau nhiều lần chửi anhkhông thương tiếc, khi mà đang mang bầu đứa con với chồng mới, chị nhắn tin bảoanh nghe bài “ Hãy quay về khi còn yêu nhau” , chị bảo chị nhận ra trong cuộc đờichị, anh la người yêu chị nhất, chị kể chuyện ngày xưa chuyện tình của hai ngườiđẹp như tranh vẽ. Rồi lại chửi bới, lại ngọt nhạt, về khoản này em bó tay,không biết chị đang áp dụng chiến thuật gì với anh............
Theo nhận xét của nhiều nười thì chị không có nét gì đặc biệt,ai cũng khó hiểu là tại sao chị “cuốn hút” được đàn ông và tiền của họ thành côngvậy, nếu có dịp chị chia sẻ cho e ít kinh nghiệm nhé,e sẵn sàng gọi chị là sưphụ ạ!
Còn nhiều chuyện vềchị quá mà em chẳng đủ sức để kể ra, cũng vì có những chuyện kinh tởm quá em ktiện kể, nên em xin gác bàn phím tại đây. Cuối cùng, e xin gửi tới chị lời cảmơn chân thành, vì chị đã giúp em hiểu thêm về 1 mảng tối trong xã hội, hiểu rằnghóa ra trong xã hội vẫn có người không có lấy 1 phần “người” mà toàn phần “con”trong tâm hồn. Cám ơn chị đã giúp em có cái nhìn toàn diện hơn về cuộc sống,cám ơn chị vì đã tạo ra ngần ấy sóng gió, k biết bao giờ dừng lại cho gia đình em,để e dần học được cách ứng xử. Cám ơn chị đã làm e nhận ra rằng, không phảimình cứ sống tử tế với ai là người đó sẽ để yên cho mình, không phải ai cũng cónão để nhận thức lòng tốt của người khác...........
Thanks forall!!!!!!!!!!

P/S: E có lời nhắn nhủ tới chị, nếu chị còn 1 chút tự trọng,làm ơn buông tha cho anh, cho con bé, cố gắng tích ít đức cho con cái sau nàychị ạ! Thân!