Webtretho thử nghiệm phiên bản mới

TIN TÀI TRỢ.

EQ Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa và hành trình xây tổ ấm (Tầng 28)

  • 8 Lượt chia sẻ
  • 149K Lượt đọc
  • 1.51K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4,036 Bài viết

    • 34,510 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1481
    nguyentho, chị cũng nghĩ như mọi người, em không có gì sai. Em chỉ lỡ cưới một người không yêu em và có ngôn ngữ tình yêu khác với em thôi. Lỡ rồi thì làm lại thôi em. Nếu chồng em có thể chọn 1 trong 2 phương án em đưa ra chị nghĩ là anh ta đã chọn rồi. Bây giờ chỉ có em mới có thể chọn mà thôi. Chị khuyến khích em chia tay hẳn và bắt đầu cuộc sống của mình. Em hoàn toàn xứng đáng với một người biết trân trọng em.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 4,152 Bài viết

    • 40,674 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1482
    Chị Hân à, em lại nghĩ Nguyentho mắc phải một cái sai rất phổ biến của nhiều chị em, ấy là cứ nhắm mắt nhắm mũi làm điều mình muốn, bất chấp chồng muốn gì, xong lại thắc mắc tại sao chồng không biết trân trọng những điều mình làm.

    Chuyện Nguyentho nghe qua thì có vẻ là người chồng bội bạc còn người vợ tuyệt vời. Nhưng cá nhân em ko đánh giá cao người vợ như Nguyentho. Nguyentho sống quá bản năng.

    Chuyện vợ chồng sống chung với nhau dưới một mái nhà, thì căn bản là cần đáp ứng được nhu cầu của nhau, anh cho được tôi điều tôi cần, và tôi cho được anh điều anh cần, thế thì mới hòa hợp được.

    Nhà em có cậu em họ, đẹp trai như tài tử, công việc cũng tốt, thu nhập ổn, có chí tiến thủ, nói chung là niềm tự hào của bố mẹ. Từ lớp 8 nó đã nhận được vô số thư tỏ tình của các bạn gái rồi. Cuối cùng nó kết hôn với một cô bé hình thức hết sức bình thường, nếu ko muốn nói là hơi khô cứng. Cô bé này lại mạnh mẽ cá tính, hay đòi hỏi, chú chồng cứ phải chiều như chiều vong. Nhưng vợ chồng nó hết sức hạnh phúc.

    Lúc đầu nhà em cũng có người tức, bảo thằng cháu mình như thế như thế mà con vợ thì ko biết quý, cứ hành tỏi nó... Em nói thẳng luôn: đừng đánh giá trên các hành động kiểu đấy, mỗi người một nhu cầu khác nhau. Quan trọng là nhìn mặt thằng chồng nhìn con vợ say đắm, hạnh phúc với con vợ, tức là vợ nó đang đem lại hạnh phúc cho nó. Nếu thằng chồng thích được chiều vợ, thế thì lấy một cô hay đòi hỏi là hợp nhau quá rồi còn gì.

    Nhà Nguyentho, chồng muốn một đằng, vợ đáp ứng một nẻo --> thế thì tan là phải.

    Vấn đề em không đánh giá cao ở Nguyentho là ở chỗ, chồng Nguyentho đã nói cho Nguyentho biết nhu cầu của mình, đã nỗ lực để hai vợ chồng hòa hợp (nói thẳng là anh thích vợ ăn mặc đẹp, mua đồ cho vợ, rủ vợ đi chơi...). Nhưng Nguyentho toàn từ chối nhu cầu của chồng, và cắm đầu cắm cổ làm theo ý thích của mình.

    Cứ cái kiểu như thế, đến cụ của chồng cũng chẳng chịu được, chứ đừng nói thằng chồng đang trẻ đang khỏe đang đầy nhu cầu yêu đương.
    đi không sao hết lòng mình
    không sao tìm ra giới hạn
    cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt...

    ôi những vỉa than ngầm tuổi trẻ
    đã bao giờ cháy hết đâu em!
    • Avatar của janykim
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 3,391 Bài viết

    • 12,744 Được cảm ơn

    Thành viên báo vi phạm nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1483
    @wicket @VeNguon114 @han.n.nguyen @teppi và các chị em đã quan tâm đến em

    Em không biết nên diễn đạt như thế nào để mọi người hiểu về quyết định của em. Nếu kể từ đầu, e rằng sẽ quá lan man. Vì tình yêu. Vì hoàn cảnh. Vì một phút bốc đồng. Vì đủ thứ.
    Và nói chung, với em, MỌI LÍ DO ĐỀU LÀ NGỤY BIỆN. Em đã muốn như thế. Em đã làm như thế. Những điều đã xảy ra là không thay đổi được. Dù thời gian quay trở lại, em vẫn sẽ làm thế.
    Em thừa nhận: em bướng, em cứng đầu cứng cổ. Em thừa nhận: nhiều lúc những chuyện em đã dự tính ko xảy đến như em mong đợi.
    Em muốn kể lại một quyết định quan trọng của em: chọn nghề.
    Em mơ ước trở thành một gv từ khi còn rất bé. Ngày ấy cô giáo vô cùng nghiêm khắc, ở nhà một mình buồn, nên sau khi làm hết bài tập của ngày hôm đó, em thường làm luôn bài tập của những bài chưa được học (và dĩ nhiên, thường sai, tẩy xóa be bét cuốn vở), và bị cô phạt nhiều lần. Nên em nghĩ: sau này mình cũng làm cô giáo, nếu hs thích làm trước bài chưa được học, thì cứ cho nó làm, nó sai thì giờ ra chơi bày cho nó sửa...Về sau, em thích học hóa, làm trước đến cả chục tiết học, cô giáo phát hiện ra, nhưng không phạt, mà hỏi: em tự làm hay chép sách giải bài tập - em tự làm ạ - em làm mà em có hiểu ko - da, em hiểu nên em mới làm, bài nào chưa biết cách làm thì em để chừa giấy, cô dạy xong tiết đó, em hiểu thì em làm...Từ đó, cô đưa em vào đội tuyển hs giỏi, trong tiết học của cô, em có quyền tự học các bài khác, rồi hỏi lại cô những chỗ chưa hiểu, miễn sao ko làm ồn, ko ảnh hưởng đến ng khác. Ước mơ vì thế lớn lên.
    Em thích cs yên bình, không ồn ã bon chen, nên em chọn Huế là nơi em sẽ thi ĐH. Năm học lớp 12, em thi thử 2 lần chỉ đạt 19 điểm. Em nghĩ m có khả năng làm được 21đ vì còn vài tháng ôn tập. So bảng điểm chuẩn của sp Huế, thì với chừng ấy điểm, e có thể chọn ngành sinh, lý, tin, còn hóa thì năm nào điểm chuẩn cũng 22-24đ. Lúc thi vào lớp 10, em đã rớt 1 lần, ở nhà chăn trâu 1 năm, rất sợ cái cảnh quẩn quanh, nên quyết định, m phải đậu ĐH năm đầu. Và em chọn vật lý, môn học mà ko thấy có gì thú vị, với một suy nghĩ ngây thơ: lý hay hóa thì cũng thi toán lý hóa mà, chắc vào học cũng sẽ ít nhiều liên quan đến hóa (ồ, đừng bảo em tại sao ko tìm hiểu, ko hỏi thầy cô. Ở thời điểm đó, tài liệu hướng nghiệp duy nhất của bọn em chỉ là một bảng điểm chuẩn của các trường trong 3 năm gần nhất, máy tính, internet, google là những thứ ở đâu đó rất xa chưa từng được sờ vào, còn gv thì cũng chỉ định hướng dựa trên điểm thi thử và điểm chuẩn mà thôi, hoàn toàn không có khái niệm năng lực, cá tính, sở thích...).
    Năm đó em thi được 25đ. Điểm chuẩn vào sp Hóa chỉ 21đ.
    Ô, chẳng biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào. Có lẽ là...đau khổ. Đau khổ hơn cả khi biết m thi rớt lớp 10. Đau khổ hơn cả khi cầm hồ sơ xin đi học lại lớp 9. Ôi, ước mơ của em...Hóa học của em...Những bình hóa chất...Những thí nghiệm...Những công thức cấu tạo...Những electron...
    Năm đó miền Trung thiên tai liên tiếp. Tháng 3-4-5 hạn hán, lạc chết trắng đồng. Đậu trỉa ko mọc. Rồi mưa, dân làng trỉa lại, đậu lên vù vù. Tháng 6, đậu vừa chín bói: xả đập thủy điện, lũ về, trận lũ lịch sử từ năm 60 chưa từng có. Lũ rút, bùn phủ tầng tầng lớp lớp, không có mưa, cỏ ko mọc được. Mưa rửa bớt bùn thì sâu bò khắp nơi, ăn sạch không còn ngọn cỏ. Tháng 11, rét đậm rét hại 36 ngày liên tiếp, trâu bò chết, lúa gieo không mọc, lúa cấy lá trắng hếu không một mầm xanh, ngô không lên....
    Mọi ng xung quanh em trách móc: đó, cứ sợ cho lắm vào, có phải thi hóa thì giờ đậu rồi ko. Đó, cứ thích sp cho lắm vào, thi vào công an, an ninh có phải đậu rồi ko, bố mẹ khỏi nuôi, giờ lấy tiền đâu mà học.
    Em một mình ở Huế, cả một mùa đông rét căm căm không dám mua 1 cái chăn bông, suốt 1 học kì mua đúng 1 lạng thịt 5000đ, chỉ dám ăn cá 5000đ được 3 con cá nục, rau mua 500đ ăn 1 ngày, gạo mua loại rẻ nhất, loại mà ng ta chỉ mua nấu cho chó ăn hoặc nấu rượu... Nhưng không bao giờ để mình bị đói, không để m gầy đi, không để m ốm. Có dấu hiệu sụt sịt là đi mua thuốc uống ngay. Đơn giản vì nhận thức rõ: m chỉ có một mình.
    Học, ôi, năm đầu tiên là cả 1 cơn ác mộng. Hóa ra, sp lý chả liên quan gì đến hóa cả. Hoàn toàn ko. Học hóa thì phải học lý, chứ học lý thì, chỉ học toán, toán, toán và lý mà thôi. Trong khi, toán là môn học em ko thể thích nổi, đặc biệt là đại số cao cấp, gì mà cho 1 vector a trong trường K. Vector mà không có hình thù, không vẽ trục số, không có mũi tên, tất cả chỉ là chữ, chữ và chữ. Lý thì nào d cong, nào d thẳng, nào netha, nào sigma... Nhưng nào dám ca thán với ai. Là mình lựa chọn mà. Mình quyết định mà. Những dòng này, cũng là lần đầu tiên trong đời nhìn lại, nói lại cảm xúc của quãng đời đó. Lâu thật lâu mới gọi điện thoại nhờ nhà hàng xóm, nói chuyện với mẹ vài câu, chẳng biết mẹ có biết gì không, nhưng mẹ bảo: ko thích thì thi lại vào Hóa cũng được con ạ.
    Rồi thì em đi dạy tình nguyện, em quản lí đội tình nguyện của khoa, em đi khắp Huế, em đi thư viện, em kết bạn và cắp sách vở tới nhờ tên bí thư kèm thêm toán. Năm học thứ 2, thứ 3, thứ 4 trôi đi, em đi kiến tập, em đi thực tập. Vẫn có những môn thi lại, có môn còn bị học lại...nhưng em nhận thấy: ồ, vật lý rất quan trọng, vật lý là cơ sở của mọi ngành KHTN. Cái ô tô này, cái xe máy này, cái súng nước của trẻ con này, đến cả tàu vũ trụ và tên lửa này, đến bom nguyên tử này, cầu vồng này, ảo ảnh này, sao băng này, cực quang này...Rồi em bị thôi thúc bởi những dự định:
    - làm sao cho hs phân biệt được 1,2 và 1,20; 1000 và 1x10^3 khác nhau về bản chất như thế nào.
    - làm sao cho hs biết tự lắp bảng điện và cầu chì, cầu dao
    - làm sao cho hs biết 1 mảnh thủy tinh, 1 chai nước vứt vào bụi cỏ cũng có thể gây cháy rừng
    .....
    Ra trường, em ra muộn nửa năm do vướng 1 môn học lại, với số điểm suýt đạt bằng khá.
    Mẹ ca cẩm: học hóa thì khéo có bằng giỏi rồi, năm nay tỉnh chỉ tuyển toán, hóa, và chỉ lấy bằng giỏi. Rồi chạy vạy xin việc. Ở nhà hơn 1 năm, quanh quẩn mẹ với con, trâu bò với gà, với lúa, lạc, đậu. Rồi vài ng họ hàng gửi gắm mấy đứa trẻ con. Rồi mấy đứa lớp 12 xin học...
    Rồi quen 1 ng có nụ cười cực hiền, tính nết cũng hiền nốt, cái gì cũng nhường: em là bướng lắm. Bướng với anh thì được, ra ngoài mà bướng, ng ta đập cho. Chưa 1 lần cafe, chưa 1 lần hẹn hò ở ngoài gian giữa nhà em, chưa 1 lần nắm tay. Trời nắng hay mưa đều lặn lội xuống nhà, ngồi chơi vài tiếng rồi lủi thủi về...Anh là con trai một. Chị em gái lấy chồng xa. Anh làm cho 1 cty nhà nước, nhận báo cáo về làm thêm thì dư sức nuôi 1 gđ. Nhưng em muốn đi làm. Em ko muốn làm tầm gửi. Một người quen ở miền Nam hứa sẽ giúp lo việc. Em đi.
    Em vào làm, lúc đầu đứng lớp, sau chỉ dạy thực hành, sau lại làm nv. Những ước mơ ấp ủ, nay ko còn chỗ thực hiện. Cũng buồn.
    Nhìn lại cả quãng đời non trẻ, hạnh phúc có, đau khổ có, tuyệt vọng có, bồng bột bốc đồng, lo âu, hoang mang chông chênh...đủ cả.
    Chỉ là, chưa bao giờ có ý nghĩ: giá mà ngày xưa...

    Em lạc đề, mọi ng đừng trách em nhé.
    cuối tuần chạy lông nhông ngoài đường, nên chưa trả lời cmt của các chị được.
    tinywomans.wordpress.com - Góc nhỏ giành cho những người phụ nữ muốn hạnh phúc
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #1484
    Chào các mẹ!

    Không biết các mẹ còn nhớ case nhà mình không? Đã hơn 1 năm trôi qua rồi kể từ ngày mình lên đây tâm sự, hôn nhân thì vẫn bảo toàn nhưng tâm trạng thì vẫn chông chênh và đôi lúc là buồn chán các mẹ ạ.

    Mình thường bối rối chẳng biết bản thân đúng sai thế nào, tâm trạng buồn chán có phải tại do mình gây nên không? nên quyết định quay lại nhà EQ, post tiếp tình hình nhà mình để các mẹ phân tích tâm lý, đánh giá đúng tình hình và cho lời khuyên giúp mình.

    Thời gian qua, cả 2 vợ chồng mình đã có những cố gắng cải thiện quan hệ rất nhiều. Về phía mình là quan tâm, nhẹ nhàng với chồng hơn, cố gắng không đề cập đến những nghi kỵ trong lòng (mặc dù đôi lúc nó vẫn khởi lên trong đầu), đôi khi giận dỗi, nếu tự bản thân thấy vô lý thì cũng cố gắng bình thường hóa sớm nhất có thể. Bản tính mình là người hiền lành nhưng đa nghi, hay dỗi. Trước kia mình có thể chiến tranh lạnh cả tháng và chồng mình thì cũng sẵn sàng bất cần luôn. Nhưng tính mình là hễ chồng nói điều gì nặng lời hay làm điều gì mình không thích là tâm trạng mình down luôn được và câm bặt luôn không muốn chuyện trò gì nữa. Và bây giờ mình chỉ cố gắng được bằng cách vài tiếng sau thì lấy lại được tâm trạng bt và chủ động bắt chuyện.

    Vì chuyện của mình chỉ dừng ở mức nghi ngờ và mình không đã không cố tìm đến cánh cửa thứ 100 (như lời bố Tũn) nên đã nhiều lúc mình rất tin là chồng không có chuyện gì thật. Đó là những khi chồng đối xử rất tốt với mình và gđ mình, là những khi mình nghi ngờ nọ kia nhưng chồng đều giải thích hoặc đưa chứng cớ rất hợp lý nên mình lại thấy yên tâm. Hơn 1 năm qua mình không phát hiện thêm được chuyện gì bất thường nữa cả nhưng rồi vẫn có những thứ vẫn làm mình thấy chông chênh hay ngờ vực. Và rồi mình vẫn buồn và bế tắc các mẹ ạ. Hai chữ "ly hôn" vẫn rất thường trực trong đầu mình, chỉ có điều mình chưa làm gì cả vì con cái, vì gia đình, vì chưa có lý do gì chín muồi, và vì mình cân nhắc thì thấy ly hôn cũng chưa chắc đã vui hơn cuộc sống hiện tại các mẹ ạ. Vì vậy các mẹ nhìn nhận và cho mình lời khuyên khách quan với.

    Chồng mình sau lời hứa cho cô kia nghỉ việc thì tiến 1 bước là "không thể tự dưng bắt người ta thôi việc nhưng sẽ không giữ nếu cô ta xin đi". Nhưng từ bấy đến nay thì cô ta chẳng có đi đâu cả. Công ty chồng mình nhỏ xíu, do mấy người bạn cùng góp vốn (trong đó có cô ta). Chỉ có cô ta và chồng mình làm cùng nhau, còn mấy người bạn kia vẫn đi làm cq khác. Rồi mấy năm nay kinh tế khó khăn, cty không làm ra thì họ cũng không đoái hoài gì đến cái cty nữa. Chồng mình và cô kia ngày ngày vẫn sát cánh bên nhau, nhân viên thì cho nghỉ, tự nghỉ gần hết, chỉ còn lại 2-3 người. Lương bổng hầu như chồng không mang về với lý do khó khăn. Mình đã nhiều lần nêu ý kiến đề nghị anh stop cái công ty này lại nhưng anh ta không muốn. Thỉnh thoảng thấy anh khoe nhận thêm được việc nọ việc kia nhưng tiền đưa về thì hầu như rất nhỏ giọt.

    Tình trạng lương lậu như vậy nhưng cô kia vẫn không buông cty. Cô ta làm ở đó sướng, thích thì đến, không thích thì nghỉ. Sáng đến rất muộn và việc chính bây giờ gần như là đi chợ rồi cơm trưa cho mấy người ở cty. Nhưng theo mình biết thì cô ta vẫn xài rất sang, quần áo giày dép phải tiền triệu, đi làm bằng ô tô... mà có lẽ tiền nong là do chồng cô ta kiếm về. Mình thấy thỉnh thoảng cô ta up hình chụp với con trên fb, khoe nhà, khoe cắm hoa hoét trang trí nhà cửa rất nhiều (cô ta có vẻ thích hoa) nhưng không bao giờ thấy up hình chồng.

    Về phần chồng mình, mình xin sơ lược về những ưu điểm của chồng:

    - chồng mình là người tử tế, sống với bạn bè rất được lòng bạn bè. Vợ chồng mình ở với bố mẹ mình và mẹ mình cũng rất quý chồng. Bố mình thì khó tính hơn những nhìn chung không có chê trách gì lớn cả. Chồng cũng khá nhiệt tình với công việc nhà vợ, nhất là khi được bố mẹ vợ nhờ vả. Ngược lại ông bà cũng bao bọc cho gia đình mình nhiều. Một trong những khó khăn của mình là nếu bỏ chồng sẽ làm bố mẹ buồn. Chỉ thấy bọn mình cãi nhau thôi mà ông bà cũng đã buồn rồi nên nói thật là bọn mình có cãi nhau cũng "mất ngon" vì mình cứ phải kiềm chế để ông bà không nghe thấy, không là nhiều khi ông bà mò lên mắng ngay.

    - chồng cũng khá chiều mình (trong phạm vi không ảnh hưởng đến thú vui và thời gian của riêng anh). Ví dụ buổi tối về, hay ngày nghỉ CN vợ nhờ chở đi đâu làm gì cũng đi. Cuối tuần chồng thường hay cafe, tụ tập bạn bè đều rủ vợ đi cùng. Tối đi ngủ, vợ khó ngủ nên thường đấm lưng cho vợ ngủ... Khi sex thì luôn cố gắng chiều vợ cho xong phần vợ rồi mới lo phần mình. Đôi khi vợ yêu cầu làm việc nọ kia giúp cho bạn vợ thì cũng làm.

    - chồng mình rất yêu và chiều con nhưng sống chẳng hề có định hướng, hoạch định gì cho tương lai của con cả. Những việc trường lớp, thày bà của con mình phải lo hết.

    Và đây là những điều khiến mình chưa thật tin chồng:

    - chồng hầu như không bao giờ kể chuyện cty, trừ khi mình hỏi. Mà mình có hỏi thì cũng trả lời rất vắn tắt và không muốn kéo dài câu chuyện về chủ đề đói.

    - Mình biết nhiều khi cty không có việc và có những lúc chồng mình rất rảnh. Nhiều lúc chồng ngồi cafe với bạn bè trong ngày (do bạn chồng up ảnh mình mới biết), nhưng bất luận dù rảnh hay không chồng vẫn sáng đi tối về chứ không bao giờ có mặt ở nhà sớm hơn vì rảnh cả. Và hầu như mình chẳng biết chồng làm gì 6/7 ngày trong tuần, từ sáng đến 7h tối.

    - chồng về nhà bao giờ cũng để đt dưới ô tô (việc này là thói quen gần chục năm nay rồi) với lý do tối về không muốn nghe đt nữa. Đôi khi có việc hoặc chờ đt ai đó chồng vẫn chạy từ trên gác xuống để gọi/nghe đt chứ k mang đt lên phòng. Điều này khiến mình rất không thoải mái vì tính chồng vốn lười ngại lên xuống nhiều. Mà đt thì bao giờ cũng đặt pass và mình thì chả bao giờ sờ và đt của chồng cả vì còn k biết dùng thế nào.

    - chồng mình unfriend hoặc không kết bạn với tất cả những bạn bè làm cùng ở cq cũ (hồi đó đã làm cùng cô kia rồi) và những người bạn này đều kết bạn fb với cô kia. Mình không hiểu tại sao chồng lại làm vậy? Chồng cũng hay up ảnh vợ, con trên fb nhưng tuyệt đối không thích up mình chụp cả 2 vợ chồng bao giờ.

    - chuyện sex trước kia có khi cả tháng không được 1 lần. Sau khi bọn mình nói chuyện, mình nói rằng như thế là không ổn, tuần ít nhất phải 1 lần, thì chồng đều đặn tuần 1 lần làm đến nơi đến chốn nhưng tuyệt đối không hơn. Mình không thấy chồng có passion gì với vợ cả mặc dù chồng rất khỏe mạnh (cả 2 vợ chồng đều U50 rồi)

    - và cái mình thấy buồn nhất là communication giữa 2 vợ chồng. Nhiều lúc ngồi cạnh, đi cùng mà chả biết/thiết nói chuyện gì cả. Chồng mình đi làm cả ngày về cũng không chuyện trò với vợ xem hôm nay làm gì, đi đâu, gặp ai... Mình nhiều lần phàn nàn về việc này thì chồng nói công việc chán ốm có cái gì mà nói. Vợ kể chuyện thì cũng nghe thờ ơ nên mình cũng chán chẳng buồn kể. Nói chung là chồng mình chỉ buôn về những chuyện trên TV đài báo chứ không thích buôn những việc về bản thân với vợ. Và có lẽ là vợ chồng mình không hợp nhau nên chồng chẳng có nhu cầu ở riêng bên vợ. Đi chơi đâu thì cũng thích đàn đúm cùng cả bạn bè chứ chả bao giờ đi chơi riêng 2 vợ chồng cả.

    Có một khúc mắc nữa là trong đầu mình hay tồn tại nghi ngờ và việc đó cũng tạo định kiến trong đầu chồng mình. Các câu hỏi của mình về chồng thường khiến chồng cảnh giác vì chồng hay nghĩ vợ luôn nghi ngờ chồng. Do đó giao tiếp rất khó cới mở. Đúng là có lúc mình cũng nghi thật, nhưng có lúc mình không nghi gì cả nhưng vẫn bị chồng đánh giá là câu hỏi có tính "nghi ngờ chồng". Vì vậy cứ dăm bữa nửa tháng lại có hục hặc. Được cái bây giờ chồng hay chủ động làm lành hơn trước và mình thì cũng chấp nhận xuống nước vui vẻ lại ngay chứ không để căng thẳng kéo dài như ngày xưa.

    Các mẹ ơi liệu tâm trạng của mình có hợp logic hay mình có vấn đề về tâm lý? Mình nhận thấy bản thân không phải người có suy nghĩ lạc quan, tích cực. Các mẹ có cách nào giúp rèn luyện tâm lý, giúp cho mình có cuộc sống lạc quan hơn thì chỉ mình với? Nếu như tâm trạng lúc nào cũng buồn buồn thì có phải đang bị tress không hả các mẹ? Mình nên tiếp tục sống thế nào nhỉ? Mình bế tắc quá!
    • Avatar của wicket
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 15,385 Bài viết

    • 118,963 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1485
    Mình mà là bạn Salad mình phát điên từ lâu rồi ý chứ. Nhưng bạn chọn cách khác mình, mình ko tư vấn được. Hix.

    Chờ siêu nhân vậy.
    • 48 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #1486
    Thế nếu Wicket là mình bạn sẽ làm thế nào? Bạn cứ cho mình tham khảo cách làm của bạn. Có thể tính cách khác nhau sẽ có những hành xử khác nhau, nhưng nếu thấy cần phải làm thì vẫn phải cố gắng làm thôi.
    • 4,152 Bài viết

    • 40,674 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1487
    Em mà là chị GreenSalad, việc đầu tiên em cố làm là khôi phục lại không khí vui vẻ cởi mở với chồng.

    - Chồng ko thích nói chuyện cơ quan, thích nói chuyện lăng nhăng xã hội --> thì chịu khó đọc báo, sưu tập chuyện li kỳ mang về buôn với chồng.

    Báo chí đầy chuyện li kỳ giật gân lẫn buồn cười. Từ việc chú ngu đi ăn trộm xong để rơi cái chứng minh thư ở nhà người ta, đến việc một chú đi làm về thấy có thằng trộm trong nhà mình, chú lẳng lặng ra đóng cửa lại rồi khóa ngoài, nhốt thằng trộm trong nhà rồi gọi điện báo công an, xong chú đứng ở cửa sổ nhòm vào nhà mình cười hi hi, thằng trộm cú quá, sẵn con dao cầm tay nó phi dao ra, chú bị thương ở vai... Đấy, đầy truyện có thể triển khai thành các màn nói chuyện vui vẻ với nhau.

    - Chồng yêu con thương con, nhưng không quan tâm tới trường lớp định hướng cho con --> thì đã sao? Mỗi người một tính, mỗi người một việc, chồng chị làm cái này (ví dụ kiếm tiền nuôi con, đưa vợ con đi chơi..) thì chị làm cái kia (lo trường lớp học hành cho nó...). Những việc của con mà chồng ko biết --> chị đem buôn lại với chồng, để chồng vừa hiểu con hơn, vừa có cái mà nói chuyện với chồng.

    - Chồng ít passion trong việc xxx với vợ, nhưng rất chịu khó chiều vợ, để vợ lên đỉnh trước rồi mới lo việc của mình --> thế còn chị thì sao? Chị có chiều chồng trong vụ xxx không? Chị có thường xuyên chủ động âu yếm chồng, giúp chồng thăng hoa không? Nếu chưa thì bây giờ làm đi. Em thì thấy, nếu trong xxx cả hai vợ chồng đều thăng hoa thì ít khi người chồng bị thiếu passion lắm, nhất là khi chồng khỏe mạnh và muốn là làm được. Chồng thiếu passion thường là do trong chuyện xxx, vợ hay '''lười'''', thiếu sáng tạo và chủ động, đam mê.

    v.v...

    Nói chung là việc đầu tiên là cải thiện quan hệ vui vẻ cởi mở với bác chồng cái đã.

    Vợ chồng thân mật cởi mở rồi thì mới có thể chung tay giải quyết vấn đề đang tồn đọng: đấy là cảm giác nghi ngờ dằn vặt của chị. Nhưng nói chung đấy là bước thứ 2. Em nghĩ chị cứ tập trung làm thử bước thứ nhất đi đã.
    đi không sao hết lòng mình
    không sao tìm ra giới hạn
    cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt...

    ôi những vỉa than ngầm tuổi trẻ
    đã bao giờ cháy hết đâu em!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #1488
    Janykim, em có khả năng vượt khó. Vậy thì cùng bạn trai vượt khó trước xong hẳn kết hôn và sinh con. Vội gì? Em quá trẻ.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #1489
    Mình cũng làm hết những điều như mẹ Bống khuyên đấy. Khi vợ chồng buôn những chuyện thời sự chính trị thì rất rôm nhưng mình hễ chuyển phỏm sang chuyện cv của chồng là giao tiếp bế tắc. Chồng thì lúc nào cũng nói đi làm đã chán ôm, công việc không thuận lợi có gì hay ho đâu mà kể. Thực ra bình thường thì mình cũng thôi, không vấn đề gì hết nếu như mình không lấn cấn cái chuyện nghi ngờ chồng ở cq.

    Chồng mình là người không thích bày tỏ tình cảm nơi công cộng. Lúc có 2 vợ chồng thì cũng có khi ôm ấp, ngả đầu, nắm tay vợ hoặc nói những lời nịnh nọt. Nhưng khi ra ngoài thì không bao giờ. Chuyện sex là đề tài không bao giờ chồng đề cập đến. Trước đây, cũng có khi chồng thử nghiệm tư thế nọ kia, mang phim về hai vợ chồng xem nhưng không bao giờ trao đổi bằng lời với vợ. Bây giờ thì mình chủ động nói về chuyện đó thì chồng cũng gạt đi, nói chung là không có ý định đổi mới gì cả, cho như vậy là được rồi.
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #1490
    Greensalad. Hôn nhân bạn không có tình yêu nên nó chỉ có thế thôi. Bạn đã cho mình thời gian để cưa chồng. Vẫn chưa thành công. Một là sống thế, thiếu gì người sống thế. Hai là giải tỏa cho mình thôi.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của wicket
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 15,385 Bài viết

    • 118,963 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1491
    Vấn đề của bạn Salad là nghi ngờ chồng ko thể đừng được. Thì cách duy nhất là làm sao để giải tỏa nghi ngờ. Nếu bạn biết hết sự thật bạn sẽ làm gì?

    Quan điểm cá nhân của mình là biết sự thật dù nó xấu hay đẹp. Muốn sống lành mạnh thì ko thể để sự nghi ngờ nó vật mình được.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 7,817 Bài viết

    • 107,421 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1492
    @ greensalad: em lười type lại, chị đọc xem có áp dụng được ko nhé

    Theo Tây dạy thì có bí quyết 3C: Connection, Communication, Cooperation.
    Vina mít gọi là: Kết nối - Trò chuyện - Phối hợp.

    Đầu tiên là phải tạo cho chồng cảm giác không dè chừng, sợ hãi, xa lánh mình, không có cảm giác mình luôn nghi ngờ, rình mò để cắn nó.
    Thế nó mới có hứng lại gần, rồi mới tiến đến có thái độ muốn tiếp xúc, kết nối.

    Tiếp theo là nội dung đối thoại phải theo kiểu nói ngọt lọt đến xương, nói phải củ cải cũng nghe, và quan trọng nhất, phải nói theo ngôn ngữ tình yêu của chồng.

    Chồng em hồi đầu em nói gì còn làm cho câu "Nếu em có nhu cầu nói cứ đứng trước gương mà nói, anh không thích nghe".
    Nên em nghĩ là không phải chồng ko thích nói, ko thích nghe mà cách của chị chưa chuẩn, chưa dò đúng tần số.

    Tiếp theo nữa mới đến giai đoạn phối hợp, khi 2 giai đoạn kia đã chín muồi. Chồng nhìn thấy mình không chán, nói chuyện với mình không thấy nhạt, thì mới tiến hành úp sọt, thỏ thẻ đề đạt nguyện vọng của mình là em muốn như này, như kia....

    Lúc đấy thì chồng mới nghe mình, chứ giả sử vợ toàn đảo ngược hết mọi thứ theo kiểu:

    Anh phải phối hợp với tôi (nghe lời tôi mọi chuyện) thì tôi mới có hứng trò chuyện (chia sẻ tâm tư, trăn trở) mà như thế thì tôi và anh mới kết nối được (vợ chồng không chán nhau) là cực kỳ dễ tạch.

    Mất điện toàn thành phố luônggg ý.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #1493
    Nghi ngờ gì nữa? Thì tim chồng nằm ở em kia. Có ăn nằm với nhau không cũng vậy thôi. Cần gì phải biết hay không biết?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Teppi-
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 43 Bài viết

    • 102 Được cảm ơn

    #1494
    Trích dẫn Nguyên văn bởi socolaaaaaa Xem bài viết
    Em đọc bài viết cũ của chị Teppi, thấy thương quá, cho em nắm tay chị nhé.

    Chị chuẩn bị đầy đủ đồ em bé chưa, siêu âm bé trai hay gái hả chị, em còn 1/2 lọ Prenatal, đồ sơ sanh em bé, nếu chị cần em sxep mang tặng chị.

    Ráng lên chị, sau mưa trời lại sáng, hihi
    Cảm ơn bạn rất nhiều.

    Bé của mình là bé trai. Tạ ơn trên là đến giờ hai mẹ con mình rất khỏe (trộm vía). Mình có đi khám bác sĩ và uống thuốc bổ sung theo toa bác sĩ kê rồi nên mình cũng không uống thêm loại khác nữa. Với lại nhận đồ của bạn thì cũng không tiện lắm nên cho mình từ chối nhé. Cảm ơn bạn nhiều hen.

    Mong là bạn cũng vững vàng giải quyết những vấn đề của bạn nhé.
    • 48 Bài viết

    • 63 Được cảm ơn

    #1495
    Bạn Wicket và mẹ Về nguồn nói đúng ạ.

    Thực ra rất khó để nói thế nào là tình yêu và đến mức nào thì gọi là tình yêu. Có người thấy đến mức này là đủ kết luận yêu rồi, có người đến mức khác cao hơn mới gọi là yêu được.

    Với mình, có những lúc cảm nhận được tình yêu của chồng và thấy rất ấm áp. Có lúc khác lại lăn tăn ngờ vực và hố sâu ngăn cách lại hình thành.

    Đúng là có 2 điều khiến mình lăn tăn và thấy không thực sự hạnh phúc: 1 là sự nghi ngờ chưa hoàn toàn giải tỏa như Wick đã nói. 2 là tình yêu chưa đủ đầy như mẹ VN nói. Chồng mình từng nói đã không còn yêu mình lắm khi quyết định cưới mình. Hồi đó anh vấp phải sự phản đối của gđ và đã định buông. Hồi đó mình ngu dốt nên thay vì dừng lại thì cứ tiếp tục và kết thúc bằng 1 cuộc hôn nhân (vì hồi đó mình ngây thơ cho rằng vấn đề chỉ do gđ anh mà thôi).

    Trong một năm trở lại đây, khi cả 2 quyết định hàn gắn thì anh cũng chưa bao giờ nói "yêu" lại mình cả. Nhưng có vài lần anh có ý nói là chuyện ngày xưa thì như vậy nhưng không phải khi lấy mình về nó vẫn là như thế. Rồi có lần cãi nhau, anh nói là trước đây anh chỉ yêu mình 8, rồi thời gian qua khi 2 vợ chồng cùng cố gắng thì anh thấy vợ đáng yêu lên nhiều, đã thấy yêu vợ 9 chín phần (ý là vợ gây chuyện cãi nhau thế này làm tình yêu đang lên thì lại tụt xuống ấy). Đúng là mình cũng thấy tình yêu là thứ không bất biến và nó có thể trồi sụt liên tục.

    Giá mà mình cứ an phận với cs như vậy! Nhưng không, mình là người cực kỳ nhạy cảm và nhất cử nhất động gì cũng quy về một chữ yêu hay không nên mình còn buồn, còn khổ.
    • 4,152 Bài viết

    • 40,674 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1496
    Trích dẫn Nguyên văn bởi greensalad Xem bài viết
    Mình cũng làm hết những điều như mẹ Bống khuyên đấy. Khi vợ chồng buôn những chuyện thời sự chính trị thì rất rôm nhưng mình hễ chuyển phỏm sang chuyện cv của chồng là giao tiếp bế tắc. Chồng thì lúc nào cũng nói đi làm đã chán ôm, công việc không thuận lợi có gì hay ho đâu mà kể. Thực ra bình thường thì mình cũng thôi, không vấn đề gì hết nếu như mình không lấn cấn cái chuyện nghi ngờ chồng ở cq.

    Chồng mình là người không thích bày tỏ tình cảm nơi công cộng. Lúc có 2 vợ chồng thì cũng có khi ôm ấp, ngả đầu, nắm tay vợ hoặc nói những lời nịnh nọt. Nhưng khi ra ngoài thì không bao giờ. Chuyện sex là đề tài không bao giờ chồng đề cập đến. Trước đây, cũng có khi chồng thử nghiệm tư thế nọ kia, mang phim về hai vợ chồng xem nhưng không bao giờ trao đổi bằng lời với vợ. Bây giờ thì mình chủ động nói về chuyện đó thì chồng cũng gạt đi, nói chung là không có ý định đổi mới gì cả, cho như vậy là được rồi.
    1. Nếu chồng ko thích nói chuyện cơ quan, thế thì chị cứ cố nói chuyện cơ quan để làm gì?

    Điều quan trọng là gây dựng được mối quan hệ vui vẻ, thân tình, cởi mở với chồng. Muốn vậy thì phải bắt đầu bằng cái chồng muốn. Các cụ có câu, thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn. Em thấy vợ chồng chị lạnh nhạt với nhau thế thì có muốn làm gì với nhau cũng khó, huống hồ gì là cùng nhau giải quyết chuyện dằn vặt của chị.

    2. Chuyện vợ chồng: đây là địa hạt của bàn tay, ánh mắt, hơi thở, môi, lưỡi, cơ thể... Chị cứ nhấn mạnh vào việc nói chuyện làm em thấy... khó quá Em hỏi thiệt chị lần nữa: thế chị có thường xuyên chủ động vuốt ve chồng, chiều chuộng chồng trong việc xxx không? Hay đa số là chồng chị phải chủ động, còn chị thì nằm im hưởng thụ?
    đi không sao hết lòng mình
    không sao tìm ra giới hạn
    cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt...

    ôi những vỉa than ngầm tuổi trẻ
    đã bao giờ cháy hết đâu em!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của wicket
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 15,385 Bài viết

    • 118,963 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1497
    Bạn Salad muốn một tình yêu tuyệt đối trong hoàn cảnh này sao? Như vậy lúc nào bạn cũng bức bối là đúng rồi.

    Có lẽ vấn đề to hơn của bạn là bạn ko thực tế.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Dab Ma I
    • Thành viên Webtretho
      Online
    • 10 năm
    • 7,817 Bài viết

    • 107,421 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #1498
    Wick phán chuẩn, tầm này chồng nó ở bên mình là mừng rồi, cái cây tình yêu chưa chết thì phải chịu khó vun xới.
    Chứ cứ nhìn cây thở dài là sao mày không ra hoa, ra quả là tèo luôn.
    7 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 4,152 Bài viết

    • 40,674 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #1499
    Thật, nếu như chị GreenSalad mà không nói trước vợ chồng chị đều U50, em chắc sẽ tưởng nhà chị là vợ chồng trẻ mới cưới.

    - Nào dỗi nhau, giận một cái là có thể im lặng cả tuần

    - Nào dằn vặt về chuyện yêu/không yêu; yêu nhiều yêu ít. Tâm trạng trồi sụt theo mức độ cảm nhận tình yêu của người kia.

    Em cứ tưởng những phản ứng vậy chỉ dành cho các đôi mới cưới. Bọn em mới cưới nhau được có 12 năm, nhưng những màn giận dỗi kiểu đấy qua cũng khá lâu rồi. Có chuyện gì, tức lắm thì ngậm hột thị được cùng lắm một ngày, rồi thẳng thắn nói chuyện với nhau ngay.

    Mà bọn em cũng hàng năm nay chẳng bao giờ đề cập tới từ ''yêu''.

    Thôi, thế chúc mừng nhà chị, bao nhiêu năm mà vẫn như hồi mới cưới
    đi không sao hết lòng mình
    không sao tìm ra giới hạn
    cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt...

    ôi những vỉa than ngầm tuổi trẻ
    đã bao giờ cháy hết đâu em!
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #1500
    Bây giờ chị mới đọc kịp bài của Xanthippe. Nếu em tiếp tục sống ở Mỹ chẳng hanj, thì em chẳng có vấn đề gì để lo ngại ngoài chuyện có hay không có con. Đời sống ở Mỹ rất rieeng tư, chả có nhiều thì giờ để làm phiền nhau đâu. Lâu lâu đại gia đình mới gặp nhau nên từ từ sẽ xí xoá hết những khác biệt của nhau. Nhưng nếu tương lai về VN thì khác nhé. Phải suy nghĩ lại.

    Nhưng vấn đề chính là em không muốn có con. Phải tưởng tượng là em sẽ không đổi ý trong tương lai. Đó là quyền của em. Bạn trai, chồng tương lai có tôn trọng quyết định đó không? Em phải hỏi chàng.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)