TIN TÀI TRỢ.

EQ Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa và hành trình xây tổ ấm (Tầng 27)

  • 5 Lượt chia sẻ
  • 159K Lượt đọc
  • 1.5K Trả lời

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.

Theo dõi Webtretho

Đến trả lời mới nhất
    • 4,002 Bài viết

    • 34,378 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #41
    pretty_sunshine ơi, chị sẽ chọn tự mình vác rìu lên lên núi đốn cây vì nó đơn giản hơn rất nhiều. Tự làm cái mình muốn bao giờ cũng dễ và chắc chắn hơn. Chị làm đúng với lời khuyên của siêu nhân là biết mình là ai. Biết khả năng của mình nên những thứ chị muốn cũng phải điều chỉnh theo nó. Muốn cái cây đó, chứ không phải muốn có người vui vẽ đi đốn cây cho mình.

    À nói thêm chút, cũng không phải hoàn toàn không muốn những thứ người khác làm cho mình. Nhưng những cái mình thấy không quan trọng thì mới thích chờ người khác làm cho mình. Ví dụ: hoa thì phải có người tặng (vì chị chẳng mấy quan tâm tới hoa). Nhưng những thứ mà chị thật muốn có thì tự chị làm hết cho nó nhanh và chắc ăn.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT


    • 66 Bài viết

    • 49 Được cảm ơn

    #42
    Đúng là để luyện cho cái tâm của mình được tĩnh và thôi việc suy diễn khó thật đấy ạ.
    Có mỗi chuyện cỏn con mà em suy diễn đến kinh hồn luôn ạ.
    10h30, em đang đọc chuyện nhà mình thì 3G hết tiền. Mà ở quê thì giờ này ko thể mua được. Em phải gọi điện nhờ chồng mua hộ chứ giờ mà ko đọc chuyện nhà mình thì em ko ngủ được ạ.
    - Gọi 3 cuộc ko được, em gọi sang sim khác, ko được. Bắt đầu suy nghĩ: "ko bt cái thằng chồng làm cái quoái gì mà ko nghe máy của mình nhỉ"
    - Gọi tiếp; chồng có bật máy nhưng ko nói gì và em chỉ nghe thấy tiếng xì xào ko rõ.
    - Tắt đi, gọi lại. Nóng mặt gọi tiếp đến chục cuộc nữa, hết sim này đến sim kia, suy nghĩ rằng gọi kỳ được thì thôi.
    - Rút cuộc chồng cũng gọi lại:
    C: Làm gì mà gọi nhiều thế?
    V: Cậu làm gì mà t gọi ko được thế?
    C: Đang ngủ.
    V: Cậu đang ngủ ở đâu? Có ngủ ở nhà ko?
    C: Ngủ ở nhà chứ ngủ đâu?
    V: Cậu mua cho t cái thẻ điện thoại được ko?
    C: Đang ngủ mệt lắm, để sáng mai đi.
    V: Thôi mà, năn nỉ mà. Mua cho t đi. T đang đọc cái này hay lắm. Đi mà... (cái này em học nhà mình đó ạ)
    C: Rút cuộc cũng mua thẻ cho.

    Chuyện thế là bình thường đúng ko ạ. Nhưng cái suy diễn trong đầu em mới là khủng khiếp ạ: - Sau lúc nghe tiếng xì xào và gọi lại ko được, e nghĩ: Ko bt chồng đang làm gì mà bật lên lại thôi? có ngủ với con nào ko mà ko nghe vậy? Hay con nào nó bật máy để chọc tức mình? Nhớ lại tiếng xì xào kia là cái gì? Có phải chúng nó đang nọ kia ko?
    - Chồng đi mua thẻ hơi lâu: Ko bt lão có ở nhà thật ko nhỉ? ko biết lão có dậy mua thẻ cho mình ko nhỉ.
    May mà chồng đi mua cho. Ko thì đêm nay ko vào đọc nhà mình được. Rồi lại suy diễn lên trời mất ạ.

    Các mẹ có lời khuyên nào cho cái tính suy diễn của em ko ạ?

    P/S: Pretty_sunshine, t đang tập bài tập cậu chỉ t rồi. ko bị đau nên mai t sẽ tập tăng lên 50 cái. Hihi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yamanote
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,213 Bài viết

    • 11,440 Được cảm ơn

    #43
    Hzzz sao ko làm 1 buổi picnic cả vợ chồng cùng đi đốn cây có phải:
    - vừa đi vừa nắm tay, làm nũng
    - lên đến nơi có khi cũng chả phải chặt
    - nếu sức chồng chưa ăn thua mà mình là godua, mỗi người chặt 1 bên
    -lúc về cả đôi vác về cho dễ
    (Ps các bạn cười godua chứ trong c..s chúng ta đều có điểm gì đó lấn lướt chồng cả, ko gia cảnh học thức địa vị hay sự khéo léo,linh hoạt, hay chăm sóc nuôi dạy con cái etc) trừ những bạn bị lấy phải kim cương).
    Kỉ niệm nhớ mãi. heheh
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #44
    Hi hi có câu chuyện đốn cây mà vui đáo để cả nhà heng

    Em thì em hình dung ra cái việc đốn cây nó đúng là... đốn cây, tức là nó là việc cần dùng sức, mà việc gì cần dùng sức là em né, em sẽ nghĩ tới việc nhờ giúp ngay tắp lự, hí hí, còn việc gì nhẹ nhàng, nhưng cần khéo léo, sáng tạo, là em xung phong liền . Công nhận cách của chị yamanote hay, em chưa có nghĩ ra. Lẽ ra mình không đốn cây được thì cũng phải đi cùng cổ động cho có không khí chứ nhỉ. Phải rút kinh nghiệm ngay khà khà

    Cái câu chuyện này chốt lại thì là: trước tiên phải xác định mục tiêu đúng, sau đó chọn phương tiện chuẩn, đảm bảo kiểu gì việc cũng thành các chị ha
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #45
    Hi chị Hân, tính em nó hơi õng ẹo một tí, đâm ra nhiều khi biết là mình làm được nhưng lại cứ thích làm nũng thế để được chiều cơ, thế chứ lại . Nhưng thi thoảng em mới thế thôi í, còn lại thì cứ tự lực cánh sinh thôi, cả nhà đều vui

    Nè nguyentho, lại tái phát bệnh "tự mình làm khổ mình rồi" . Thế này nhé tớ nói ngắn gọn thôi. Lần này xong bỏ qua, không nghĩ nữa. Tiếng lạo xạo là gì cũng kệ cha nó, đằng nào bạn cũng có xác nhận hay khẳng định được đâu. Lý do chồng không nghe máy cũng kệ luôn, stop suy diễn linh tinh mệt người. Coi như là chồng bạn ngủ nên không nhận điện thoại thật đi. Xong, hết chuyện lần này nhé.

    Từ lần sau dù lý do là gì mà phải chủ động liên lạc với chồng í, thì phải bụng bảo dạ là, gọi thì chỉ gọi đúng 1 lần, nhắn thì cũng chỉ nhắn đúng 1 tin. Chồng không gọi lại nhắn lại thì mặc định luôn là chồng đang bận (bận làm việc, bận ngủ hay bận làm gì đó thì đều tính là bận hết). Nghĩ vậy cho nó vuông. Đừng biến mình thành kẻ đa nghi nhiều chuyện trong mắt chồng, nhất là khi bạn lại đang trong quá trình tìm lại tình yêu của chồng.

    Nào quên chuyện lần này chưa nào, lần sau có tình huống tương tự thì nhớ kỹ lời tớ nói bi giờ nhé. Cấm tái phạm, không tớ mà ghét là tớ kệ luôn đấy, hông có tư vấn tư veo gì nữa hết :P. Lo mà tập tành cho cái vòng eo nó thon gọn đi mặc đồ cho xinh, à trước khi tập nhớ lấy số đo vòng 2 nhé, sau khoảng nửa tháng nữa đo lại rồi bảo tớ xem có giảm được phân nào không nhá nhá
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yamanote
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,213 Bài viết

    • 11,440 Được cảm ơn

    #46
    @pretty: em gái,nửa đêm hỏi câu hơi hâm, chị cần check xem tuổi trẻ nghĩ gì nha. nếu 5 năm,10 năm nữa em nhận ra mình đã đứng im về mặt sự nghiệp,thậm chí thụt lùi,em có hối tiếc ko? Em sẽ làm gì? Em có dám làm lại khi tất cả bạn bè em đã lấy đà chạy rất xa rồi không? Nhất là khi cả chồng em cũng thế,loanh quanh lại bắt đầu lại từ đầu?
    • 66 Bài viết

    • 49 Được cảm ơn

    #47
    Pretty_sunshine à, các chị em à. Ghét tớ ngu quá thì ghét, nhưng đừng "lơ" tớ nhá. Tớ đang luyện EQ mà.

    Một tháng trước, bụng tớ là 83 Pretty_sunshine à. Kinh chưa? T thích cái bụng buổi sáng của tớ. Hihi
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #48
    Hi chị yamanote,

    Ở chỗ em thì mới xế chiều thôi (lệch 6 tiếng so với ở nhà), nhiều lúc tủi thân phết vì cái lúc nhà mình đông vui nhất thì em đang phải ngủ, tới lúc em rảnh rang thì cả nhà đi ngủ bỏ em ngồi chơi một mình, hiu hiu

    Quay lại câu hỏi của chị. Vì chị hỏi em nên em trả lời theo những gì em nghĩ thôi nha (các bạn khác có thể sẽ nghĩ khác em nhiều). Với em thì hai từ "sự nghiệp" nó rất linh hoạt. Ở mỗi giai đoạn em sẽ tự tìm một công việc mà em thấy thích, phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện của em lúc đó, và vui vẻ làm thôi. Em hay đổi việc lắm hị hị, tại mắc bệnh ham hố thử cái mới . Có lẽ vì em không phải là người tham vọng, điều duy nhất em luôn duy trì trong cuộc sống của mình là cảm giác vui vẻ, và cố gắng hài hòa mọi thứ. Với em đó là thành công . Em cũng xác định với phụ nữ thì từ khi có con sẽ có một đoạn chững nhất định trong sự nghiệp, và em chấp nhận điều đấy.

    Còn nếu thực sự cảm thấy cần thì chắc chắn em dám làm lại, vì tính cách của em là như thế mà. Em ít khi do dự, quyết làm gì là làm thẳng tưng được luôn ấy. Nuối tiếc thì không. Vì em thích nhìn đến phía trước, chứ không ngoái lại sau lưng. Ít nhất gần 30 năm rồi em đã sống như vậy, nên 10 năm tiếp theo chắc cũng khó mà khác được lắm chị iu quý ơi
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Miss.Ngo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,471 Bài viết

    • 5,469 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #49
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pretty_sunshine Xem bài viết
    Chị Miss.Ngo,
    Cảm ơn bạn sunshine nhé, bạn rất dễ thương, mình đọc khá nhiều bài của bạn ở tầng trước.


    Vợ chồng mình thường nói chuyện lúc ăn cơm, lúc nằm trên giường chuẩn bị ngủ. Còn lại tối mình trông con chồng vào mạng, chồng làm IT, có lúc chơi game, lúc chát, lúc làm việc. Cũng có tán tỉnh hẹn hò, nhưng bị mình phát hiện, đang trong thời gian lấy lại niềm tin của vợ.

    Mình cũng bị nghiện máy tính, rảnh con là mình vào wtt, vào fb, hoặc lập trình. Tóm lại cũng ko đảm đang như các bạn, vợ chồng lúc cãi nhau, lúc hòa. Lúc hắn nghiện quá mình dúi cho thằng cu vào bọc, thế là chịu. Nhưng nói chung vẫn nghiện, như mình nghiện wtt ấy. Bọn mình cũng có biến cố, vì hai thằng lệch pha, nhưng sau đó thì hiểu nhau hơn và mình đang theo nhà EQ để học hỏi. Bây giờ vào wtt chủ yếu mình chỉ lượn nhà mình và nhà vén khéo thôi. Mình rất nể các mẹ ở đây, rất sâu sắc, rất nhiệt tình, mình rất trân trọng.
    Nghỉ yêu...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của yamanote
    • Thành viên webtretho
      Offline
    • 9 năm
    • 2,213 Bài viết

    • 11,440 Được cảm ơn

    #50
    Pretty: tks em. Mà chị rất tham vọng. Chị 30 năm đi thẳng băng 1 đường và 5 năm đi lùi. Ko phải là chững mà lùi vì chị đã từng lên nhanh quá.
    Giờ thì ko biêt phải làm sao? Duy trì cái sự thụt lùi này và đẻ đứa nữa hay dấn lên rồi tiếc cả đời là có mỗi 1 đứa. Chị mê con lắm,nhưng bản thân mình lại sợ m chả làm đc điều gì đáng tự hào với con khi về già. Nuôi con khôn lớn giỏi giang là việc tất yếu của ng mẹ. Có 1 sự nghiệp làm gương cho con mới là điều chị tự hào. Với mình. Với con.

    Cơn hâm nửa đêm ko thuốc chữa :
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vndad
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 65 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #51
    Em xin chen ngang việc đốn cây vui vẻ, xin mấy chị tư vấn cho nhà em vì em đang muốn ra quyết định mà chưa biết thế nào, nếu em biết nhà EQ sớm thì gia đình em không tan nát như bây giờ.

    Tầng 26 em post bài rồi nhưng trình bày chung chung quá nên mấy chị không thiết tha giúp em. Là vấn đề ngoại tình của chồng em, có bồ từ lúc em sinh bé thứ ba do vỡ kế hoạch và mối quan hệ đó chắc hơn 1 năm. Chồng em thay đổi từ khi có NT3, chứ trước đây yêu thương em. Em phát hiện việc này được 3 tháng rồi, thời gian đầu chồng cũng hứa hẹn này nọ và đã có trách nhiệm với gia đình hơn vì trước đây chồng em đi suốt ngày, sáng sớm đến tối khuya về mặc dù không phải vì công việc. Em cũng hâm nóng tình cảm, vc cũng vui vẻ lại, tuy nhiên sau 3 tháng em phát hiện chồng em lại ở chỗ con đó. Và sau đó nó về tuyên bố, không bỏ bồ mà cũng không bỏ vợ, em cũng khóc lên khóc xuống mà nó im lặng. Thời gian này gần tết nên tụi em dọn dẹp nhà cửa thì vc bình thường lại. Cách đây mấy hôm chồng xách máy tính kêu đi cài game, lúc tối về em mở máy cho con chơi, nói là ba cài nhiều game lắm nè, rồi không biết chồng em có tật giật mình hay sao mà nổi điên với em, bảo là tôi muốn đi đâu tôi đi, không cần phải cầm máy đi đâu, bảo với em là sống áp lực sống được thì sống không thì thôi, và cũng tuyên bố sống vì con.

    Em có một cái sai là ôm đồm, việc nhà con cái 3 đứa một mình em gánh hết, tài chính em cũng gánh, chồng chỉ góp phần nhỏ tài chính,từ khi em có đứa thứ ba là chồng em chỉ chơi và chơi.

    Lúc em mới phát hiện chồng em cũng sợ em buồn, em gọi đâu có đó, lúc nào buồn alo là anh đến chở dạo quanh rồi về công ty lại. Trước tết thì có tặng em cặp bông tai mà anh đã hứa. Nhưng khi em phát hiện 2 người đó với nhau thì về trở mặt với em 180 độ.

    Bây giờ em yêu cầu chồng em trách nhiệm với con, chia đôi tài chính và phải ở nhà để chăm sóc con để em đi học thêm , đi chơi thì hắn ok. 2 ngày nay thì chồng ở nhà tắm rửa, chăm con nhưng đến 9h là đi đến 11h mới về ( chồng cũng hay đi 9-11h về lúc trước thì nói là đi với hội bạn chim nhưng bây giờ thì em hiểu thêm lí đo để nó đi giờ này). Tụi em bây giờ ko nói chuyện với nhau, chỉ việc chăm chơi với con ( đứa 2,5 tuổi, đứa 1,5 tuổi, bé gái đầu lớp 3 rồi).

    hiện tại em không muốn ở nhà nữa, em nhìn thấy chồng là em đau khổ quá vì em còn yêu chồng em, em thấy hắn nt hay hắn đi đêm là em không thở được nữa. Em đang muốn mẹ con về ngoại thời gian, nhưng ôm con đi hết cũng nheo nhóc. Trình EQ của em là con số 0 mấy chị ơi, vì em mới lội được tầng 26 thôi.
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #52
    Ây dà nguyentho, vòng eo này thì phải tập dài dài , cơ mà giờ nàng 2 con rồi, xong nghĩa vụ rồi, tha hồ mà tập tành lấy lại dáng hia hia

    Có biết nếu tớ ghét thì ghét vì cái tội gì không? Không phải "ngu" nha, bạn không ngu hãy nhớ cho kỹ điều đấy . Cái tội của bạn là cái tội nói không nghe lời, người ta chỉ cho mình là mình sai ở đâu rồi, mà cứ không chịu sửa. Đấy mỗi thế thôi. Sửa được là tớ lại iu ngay

    À hum qua đọc được cái này trên mạng buồn cười đau cả ruột luôn, tớ trích thử cho một đoạn nhé, không cười không lấy xiền:

    Học trò: “Ngày 30 tháng 2 – Thứ 2 – Trời nắng. Hôm nay cả ngày, con không thấy mặt trời đâu, thiệt là chán. Ba con có mua về hai con cá vàng, bỏ trong vại nước nhưng bị chết đuối hết một con. Con đau lòng lắm”.

    Nhận xét của giáo viên: “Thầy cũng đau lòng quá, có lẽ thầy đã quá già nên không biết tháng 2 có 30 ngày, trời nắng không cần đến mặt trời và cá có thể chết đuối".

    Đọc thêm ở đây nhá, ui cười mún té ghế với thầy và trò

    http://www.yan.vn/chet-cuoi-nhung-ma...thi-48871.html

    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Miss.Ngo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 8 năm
    • 1,471 Bài viết

    • 5,469 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #53
    Chồng mình cũng biết wtt, lúc tối hai vợ chồng đang nằm trên giường, chồng b:

    - Suốt ngày vào wtt, lúc nào cũng thấy ở wtt, wtt.
    - Hi, em vào đấy để học hỏi.
    - Học cái gì, vào cái chỗ nói hoa mỹ ra là học cách yêu chồng, chăm sóc chồng, thẳng toét ra là trị chồng.
    - Cười nham nhở: Anh bảo trị cái gì, chồng làm sao mà phải trị.
    - Ko đúng à, nói trúng tim đen còn gì. Học cách trị chồng à (lẩm bẩm).
    - Cười nhăn răng.

    ======

    Mình ko để ý 8/3 là thứ mấy, xem thì vào chủ nhật. Chủ nhật này chồng về quê có giỗ. Mình bảo:
    - 8/3 là chủ nhật, thế thì em được nhận quà vào thứ 6 à. (chồng về từ thứ 7)
    - Lấy đâu ra quà. Tiền thu hết rồi lấy đâu ra.
    - Ai nói anh hết tiền cơ chứ. Ít nhiều cũng có quà cho vợ động viên tinh thần chứ.
    - Tốt quá. Chủ nhật anh ra mang cho vài cân thịt lợn ra. Lợn sạch, đảm bảo.
    - Cười lươn lẹo: Anh lên voz hỏi xem có đứa nào tặng thịt lợn cho người yêu 8/3 ko? Nó chả đập cho anh tan xác.
    - Em là vợ, có phải người yêu đâu. Quà gì mà chả được, miễn là tấm lòng, không được chê nhé.

    Vợ suy nghĩ một hồi, nghĩ lại bài viết của các mẹ ở đây, phải gợi ý quà, phải gợi ý.

    -Này, cuối tháng em đi chơi, em muốn có cái túi mới. Em ưng cái nào thì gửi ảnh cho anh nhé.
    - Túi bóng mà chả được.
    - Túi bóng nó chọc thủng mất rơi đồ.
    - Chồng cười khoái chí. Ha ha thế bao tải cám cò nhé, loại tải nhỏ ấy, rất chắc chắn, hàng độc, cám Nhật xịn nhé.

    Thôi em mời chồng đi ngủ em lên đây hóng các cao thủ cho em vài chiêu em luyện võ ạ.
    Nghỉ yêu...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #54
    Trích dẫn Nguyên văn bởi yamanote Xem bài viết
    Pretty: tks em. Mà chị rất tham vọng. Chị 30 năm đi thẳng băng 1 đường và 5 năm đi lùi. Ko phải là chững mà lùi vì chị đã từng lên nhanh quá.
    Giờ thì ko biêt phải làm sao? Duy trì cái sự thụt lùi này và đẻ đứa nữa hay dấn lên rồi tiếc cả đời là có mỗi 1 đứa. Chị mê con lắm,nhưng bản thân mình lại sợ m chả làm đc điều gì đáng tự hào với con khi về già. Nuôi con khôn lớn giỏi giang là việc tất yếu của ng mẹ. Có 1 sự nghiệp làm gương cho con mới là điều chị tự hào. Với mình. Với con.

    Cơn hâm nửa đêm ko thuốc chữa :
    Cho chị hỏi tiếp theo nhé. Chuyện nhà chị đang nằm ở một ngưỡng cửa khó chọn lựa.

    Hiện tại mọi sự raats ổn. Sự nghiệp, tài chánh, sinh hoạt gia đình, con cái đều ổn. Nhưng chồng chị đang bị dụ về một công việc mới. Nếu thành công sẽ PHI THƯỜNG. Không thành công cũng không mất mát gì hết ngoài sự thay đổi sinh hoạt gia đình, ít giờ chiều chuộng vợ con hơn. Có thể thay đổi những hạnh phúc dể có đang trong tầm tay. Chị tin mình quản lý được sự thay đổi này, nhưng vẫn có rủi ro.

    Anh quá phân vân, "không gian như tiếng tơ rơi, bước đi động tĩnh...", nên anh hầu như quan sát chị để tìm lối đi.

    Chị thì cứ hỏi mình, bao nhiêu thì vừa đủ? Cảm thấy vừa đủ rồi thì có nên vói phi thường hay không? Không để anh thử tài thì phải chăng chị ích kỷ?

    Mọi người ý cho chị nhé.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #55
    Yama, lý do gì mà không thể vừa tiến trong sự nghiệp vừa có thêm bé thứ 2? Sắp đặt thôi. Yama làm được. Ngày xưa chị làm được. Outsource Tất cả những gì có thể.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #56
    Chị yamanote,

    Em hiểu cái cảm giác lửng lơ giữa ngã ba đường này. Vừa muốn sinh thêm con, nhưng lại muốn dành thời gian và tâm trí cho sự nghiệp (nhất là sau khi nó đã bị chững lại một lần rồi).

    Bởi vì lựa chọn sự nghiệp của chị là đi thẳng băng trên một con đường, tức là sẽ phải đạt được một mốc cao nhất định nào đó trên con đường đấy, và vì như vậy cũng sẽ không chuyển hướng được (nếu không sẽ cảm thấy lãng phí những gì mình đã bỏ công gây dựng bao nhiêu lâu nay, cảm giác không đành). Nhưng nếu quyết tâm đi theo hướng này thì mỗi khi bị chững lại (do phải phân tán thời gian và tâm trí cho việc khác, không toàn tâm toàn ý phấn đấu tiếp được), sẽ cảm thấy mình bị tụt lại rất nhanh. Và sẽ cần rất nhiều thời gian sau đó để có thể vượt qua mốc trước khi bị chững. Mà thường lý do bị chững lại là do sinh con. Chị đã bị chững một lần, chị hiểu cái chặng đường khó khăn mà mình đã trải qua, và em nghĩ nhất định chị không muốn lại bị chững thêm một lần nữa.

    Đọc bài chị em thấy tính cách của chị rất là giống chị sếp cũ của em. Và chị ấy cũng quyết định chỉ sinh một đứa con mà thôi. Lý do sự nghiệp là một phần, chị ấy tất nhiên là người tham vọng, một lý do khác như chị ấy chia sẻ với em, là vì con chị ấy giờ đã 7 tuổi, nếu giờ quay lại giai đoạn nuôi con mọn, mà chị ấy lại là người cầu toàn, nên việc chăm con nuôi con cũng cẩn thận và cầu kỳ hơn người khác, nên như thế chị ấy bảo cuộc sống sẽ bị thay đổi quá nhiều, trong khi chị ấy đã quen với nếp sống hiện tại, hai vợ chồng cũng có rất nhiều kế hoạch để phát triển sự nghiệp và hưởng thụ cuộc sống sau mấy năm bận rộn con nhỏ.

    Vậy cho nên em nghĩ là, trong cái ngã ba đường này, chỉ còn cách mình phải tự độc thoại với mình xem cái gì thực sự quan trọng hơn, và quyết tâm hi sinh cái còn lại thôi chị, không có lựa chọn nào vẹn cả đôi đường cả
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #57
    Chị không đồng ý với pretty. Chị nghĩ Yama dư sức làm được cả 2. Không cần chọn lựa.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của me Bống
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 14 năm
    • 4,150 Bài viết

    • 40,642 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2018
    #58
    Trích dẫn Nguyên văn bởi VeNguon14 Xem bài viết
    Cho chị hỏi tiếp theo nhé. Chuyện nhà chị đang nằm ở một ngưỡng cửa khó chọn lựa.

    Hiện tại mọi sự raats ổn. Sự nghiệp, tài chánh, sinh hoạt gia đình, con cái đều ổn. Nhưng chồng chị đang bị dụ về một công việc mới. Nếu thành công sẽ PHI THƯỜNG. Không thành công cũng không mất mát gì hết ngoài sự thay đổi sinh hoạt gia đình, ít giờ chiều chuộng vợ con hơn. Có thể thay đổi những hạnh phúc dể có đang trong tầm tay. Chị tin mình quản lý được sự thay đổi này, nhưng vẫn có rủi ro.

    Anh quá phân vân, "không gian như tiếng tơ rơi, bước đi động tĩnh...", nên anh hầu như quan sát chị để tìm lối đi.

    Chị thì cứ hỏi mình, bao nhiêu thì vừa đủ? Cảm thấy vừa đủ rồi thì có nên vói phi thường hay không? Không để anh thử tài thì phải chăng chị ích kỷ?

    Mọi người ý cho chị nhé.
    Em ko biết rủi ro cụ thể là thế nào, nhưng nếu chỉ đơn giản là chồng sẽ ít đi thời gian và sức lức cho gia đình, nhưng vợ có thể manage được, thì tại sao không thử?

    Nếu không thử, khả năng lớn là chồng chị sẽ thi thoảng hồi cố lại cơ hội đó và ước 'giá mà...', 'nếu vợ mình mà... thì mình đã...'

    Chuyện chuyển đổi công việc là chuyện cũng lớn, nhưng nếu hiện tại nhà chị mọi thứ ổn định rồi, không còn phải quá lo lắng về sự an toàn tài chính hay gì đó, thì sao không coi đây là một cuộc chơi, để anh được khám phá hết khả năng của bản thân?
    đi không sao hết lòng mình
    không sao tìm ra giới hạn
    cỏ bỗng làm tôi rơi nước mắt...

    ôi những vỉa than ngầm tuổi trẻ
    đã bao giờ cháy hết đâu em!
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,437 Bài viết

    • 16,129 Được cảm ơn

    Thành viên cảm ơn nhiều 2018Thành viên tích cực 2018
    #59
    Chị VeNguon ơi, em nghĩ tuýp của chi yamanote là tuyp cầu toàn, nên làm gì cũng phải toàn tâm toàn ý làm cho tới mức đạt điểm 9, điểm 10 mới thôi, nên không phải là chị ấy không thu xếp được, mà thu xếp như vậy tuy rằng có thể làm song song hai việc, nhưng mỗi việc chỉ đạt tới 7, 8, và như vậy chị ấy sẽ không bằng lòng. Tuýp chị ấy khác hẳn tuýp của em, nếu không muốn nói là trái ngược, nên em lại có thể hiểu được khó khăn trong lựa chọn của chị ấy

    Ai da muốn buôn típ mà tới giờ nấu cơm rùi, chắc phải tí nữa mới quay lại nhà chơi được, mà đảm bảo lúc đó lại một mình một sân hem có ai chơi cùng nuôn oa oa oa
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,367 Bài viết

    • 9,060 Được cảm ơn

    #60
    Cám ơn pretty. Rủi ro ở đây là chị và chồng đều hiểu chị không phải là loại người có thể sống trong nhàm chán lâu dài. Nếu sự có mặt của anh trong gia đình bớt đi, chị tin mình đủ tự lập để không nhàm chán, nhưng rủi ro là rủi ro khi hai đứa quá tự lập, chi tiết sống hàng ngày không có nhau. Có nên tin sức mạnh của mình và tình yêu mình không Pretty nhỉ?
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)